Hoàng Lan Chi -John Le-Minh Đăng

Hè, mùa phượng tím.

Nhớ kỷ niệm cũ.

Năm 2002, khi net mới phổ biến, bạn bè vào trêu đùa nhau như trẻ thơ.

John Le là người thật, bạn của Lãng Xẹt CVA Đàm Trung Phán, ở Canada. Bà xã John Le là người vừa Gia Long vừa Trưng Vương. Minh Đăng cũng là người Thật, nhưng không phải bạn của Lãng Xẹt!

Hoàng Lan Chi

*******************************************************************************************

1-Hoàng Lan Chi

Sao cắt đuôi gà thả giữa sông
Cho xuôi giòng nuớc lệ muôn trùng
Em đi áo trắng mờ xa khuất
Cho mắt ai vời nỗi nhớ nhung

2-Jhone Le

Ta thả thuyền trôi giữa giòng sông,
Vướng mớ tóc ai cột chỉ hồng,
Đem về hong gió trên bàn viết,
Lòng cứ khôn nguôi,ai biết không?

Và nữa …..

Tóc em ai cắt thả trôi sông?
Anh vớt đem ươm với nụ hồng,
Rồi anh giăng tóc bên song cửa,
Gió thoảng mang hương toả khắp phòng .

3-Hoàng Lan Chi

Ai xui ai thả giữa giòng sông
Lờ lững làm chi vướng chỉ hồng
Tóc ấy không thề nên đành cắt
Ai đừng lưu luyến chuyện diêu bông !

Huynh Jhonle ơi, Hoàng Lan Chi nói nè:

Hoa buớm ngày xưa
Là một thời để nhớ
Những lúc hoa đang huơng sắc
Và bướm lượn vòng quanh

Giờ đây
Chỉ còn hoa
Buớm bay đi phuơng nào ?
Hay buớm đã cột chỉ cổ tay với một đoá hoa Mỹ, Úc ,Canada..
Còn bông hồng Việt Nam thì

Bao năm tháng trôi dần thành qúa khứ
Cứ một đời thương nhớ chuyện ngày xưa !

4-Johnle

Tóc khô, anh gỡ sợi chỉ hồng,
Thôi đành đem trả lại giòng sông !
Tóc không cột chỉ, trôi tan tác,
Lòng buồn, nhớ chuyện "Lá Diêu Bông"!

5-Hoàng Lan Chi

Ừ nhỉ đêm nay hai mươi đó
Thời gian vó ngựa cứ mờ bay
Ngọn nến đêm nay em không thổi
Anh ở muôn trùng nào có hay !

6-JOHNLE

Tháng 10 ! Anh nhớ là tháng 10 !
Và nhớ một ngày, ngày 20 !
Anh thấy lòng mình sao diệu vợi,
Em đừng thổi tắt nến 20 !

7-Hoàng Lan Chi

Rồi tất cả sẽ trở thành kỷ niệm
Tôi quay về với hình bóng trong gương
Để tìm quên trong đôi mắt nhung huyền
Rèm mi dại xin muôn đời khép kín

8-John Le

Lấy gương cũ, ta soi tìm dĩ vãng
Điểm tô thêm cho đậm nét môi hồng,
Có bóng ai thấp thoáng ở bên trong,
Nhắc ta vẽ đôi mắt nhung huyền ảo .

9-Hoàng Lan Chi

Đã xa rồi những ngày thơ mộng ấy
Bướm cùng hoa thủ thỉ chuyện tình nhân
Soi guơng cũ tìm chút gì để nhớ
Mắt huyền xưa xin gửi lại cố nhân

10-JOHNLE

- Anh nhắc Em, thời gian là mộng ảo,
Giòng suối kia, ai tắm nước hai lần,
Bóng Em chìm xen lẫn bóng dừa xanh,
Mang theo cả Em, Anh về dĩ vãng …

Nghe Em kể : Có một thời lãng mạn ,
Bướm dìu Hoa tắm mát suối đầu xuân,
Ôi! Niềm vui sao chỉ đến một lần,
Ta áp ngực, nghe tim Ai thổn thức .

Đã có lần, ta chìm sâu đáy vực,
Chỉ thấy Em trong tiềm thức của ta ,
Hình bóng Em, một hình bóng nhạt nhòa ,
Ta ngoi lại, nhờ bàn tay cứu rỗi !

Có nhiều lúc, đời ta sao trôi nổi,
Dìu Em theo, chung số phận lầm than,
Mắt nhung buồn, ôm ấp cả không gian ,
Ta chết lặng, nhìn mảnh đời rạn vỡ !

11-Hoàng Lan Chi

Pensee’

Tím buồn giắt mái tóc mây
Xanh dương đại lộ tô đầy mắt nâu
Cúi đầu ôm ấp dáng sầu
Một mình mình biết nào cầu ai hay
Phong trần cũng lắm đổi thay
Sắc hương phai nhạt từ ngày khai hoa
Ôm thân bé nhỏ xót xa
Chừ đau thân phận muôn loài cỏ hoa

12-John Le

Nâng niu một nhánh Pensée tím,
" Dấu ái " trong em tưởng ngủ im ,
Chôn giữ một thời bao kỷ niệm ,
Bỗng theo mầu nhớ lẻn vào tim !

13-Hoàng Lan Chi

Mimosa

Vàng tươi khoe sắc giữa trời
Môi hồng hé nụ đón mời khách du
Chơ vơ tuyệt đỉnh non mù
Đồi thông bát ngát đu đưa tóc mềm
Phấn vàng nhẹ trải hoa tiên
Một mình ngự trị một miền cỏ hoa
Muôn đời rực rỡ mimosa
Sắc hưong tô thắm mặn mà cả hai

14-John Le

MIMOSA, bao ân tình thuở ấy,
Trao gởi ai, gói trọn cả tâm hồn,
Cánh hoa vàng, sắc nhớ buổi hoàng hôn,
Em cho hẳn, chẳng bao giờ đòi lại

15-Hoàng Lan Chi

Anh hỏi em , thuở ấy tóc đuôi gà
Sao vội cắt để anh buồn ngơ ngẩn
Anh thương lắm tóc em thơm hoa bưởi
Sầu đông nào thủ thỉ chuyện đôi ta

Anh hỏi em, mắt sâu – ừ đẹp thế
Sao tô quầng cho tím lịm đời anh
Soi cửa sổ tìm đâu hình bóng cũ
Em hiền ngoan đâu phải gái thị thành

Anh hỏi em, môi thơm mùi chanh cốm
Sao tô hồng để anh lạc chốn mê
Hương xưa ấy dẫu chỉ như gió thoảng
Anh van em, đừng để mất lối về

****************************************

Anh hỏi em, sao mà nhiều quá thể !
Chuyện ngày xưa , ai biết đã làm gì
Tóc có cắt, mắt vẽ quầng , môi đỏ
Vẫn bên đời – hiu quạnh -một chốn mê

16- Hoàng Lan Chi

Tóc thề ơi

Tóc thề ơi, em đi đâu mà vội
Để nắng vàng không biết sưởi cho ai
Tóc thề ơi mau về đi em nhé
Gió chờ em hong tóc , chẳng chờ ai

17-Minh Đăng

Xin thưa:

Chiều xế rồi, sao mà chẳng vội,
Tóc thề xưa, chút nắng giữa vườn mai
Gió hong khô, lấy tay làm lược
Đóa lan vàng cài nhẹ mái tóc ai

18-Hoàng Lan Chi

Là em …

Là em gọi gió trên cao
Tay năm ngón nhỏ xanh xao lối về
Trăng vàng hôn trúc bờ đê
Dẫu là biền biệt lời thề chưa quên

Là em gọi nắng bên thềm
Mắt nhìn lúng liếng đen huyền giấc mơ
Dạ lan đứng ngóng ven bờ
Dẫu xa tăm tắp tình thơ vẫn tròn !

19-Minh Đăng

KHI EM…

Khi em gọi gió lưng trời,
Gió đâu có nhắc quên lời thề xưa ?
Khi em gọi nắng ban trưa,
Nắng đâu có bảo sao chưa lấy chồng?
Khi em cắt tóc thề xong,
Tóc buồn đứt ruột, hỏi hong phương nào ?
Khi em ra đứng bờ ao,
Lục bình ngơ ngác, hỏi sao nhớ chàng ?

Thế mà …em vội sang ngang,
Ðể anh lạc lối, thiên đàng bơ vơ.
Hỏi em còn giữ tình thơ,
Còn hương lòng cũ, còn chờ tin anh ?
Qua rồi những tháng ngày xanh,
Bến sầu gối mộng, thôi đành chia xa.

This entry was posted in Tạp Ghi. Bookmark the permalink.