Thư Ngỏ

 Hoàng Lan Chi trân trọng chào quý thân hữu ghé thăm.

Xin xem Menu chính ở banner của web site với các mục Văn Học Nghệ Thuật,  Âm nhạc và Truyền Hình , Thân Hữu..Click vào mỗi mục, sẽ có các mục phụ.

Tiểu sử: click vào  đây: Tiểu Sử

Hình Ảnh từ 1954 đến nay: click vào đây:   Giòng Thời Gian Từ 1954

Click vào mỗi mục dưới đây, ở bên phải, để xem nội dung của mục đó và chọn bài để xem:

Ngoài ra còn có: Các bài mới, Các bài được đọc nhiều nhất, các youtube (HLC phỏng vấn).

Liên lạc:  hoanglanchi@gmail.com

Posted in LanChiYesterday | Comments Off

Hướng Dẫn Tạo Blog với WordPress

Làm Blog Với WordPress

Lời mở đầu:

Tôi là người dốt computer vì đã lớn tuổi, không có điều kiện để học “tử tế” từ đầu, nghĩa là “mất căn bản”. Những gì tôi biết là tôi tự tìm tòi, quá lắm thì hỏi “đệ tử”.

Làm 1 blog với wordpres cũng vậy. Tôi đọc tiếng Việt ở cộng đồng WordPress Việt Nam, muốn đâu cái điền ( điên cái đầu) vì bọn trẻ viết cho người khá giỏi computer chứ không phải cho người ngu như tôi.

Continue reading

Posted in Hướng Dẫn Làm Blog | Comments Off

Lan Chi 2004-2013

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Buồn Ca Tháng Chạp

Tháng Chạp bao giờ cũng ăm ắp mọi thứ. Nhớ năm ngoái, ơ hay, sao CA hay mưa vào cuối năm thế nhỉ, cũng mưa và tôi đã viết “Mưa Sài Gòn mưa CA”. Đoạn kết của tạp ghi là mấy câu thơ:

Mưa nơi ấy đong đầy kỷ niệm cũ

Mưa nơi này gạt nỗi nhớ vừa đơm

Ngàn trùng xa chỉ còn là sợi tóc

Ngàn kiếp sau vừa đủ một nụ hôn.

(Hoàng Lan Chi )

Bạn tôi, Trần Quang Thiệu thắc mắc và tôi giải thích “Dù có hứa hẹn ngàn kiếp sau thì tôi cũng chỉ đồng ý cho hôn bên má thôi”.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Cõi Riêng Tháng Chạp

Bây giờ là tháng Chạp. Trời cuối năm bao giờ cũng buồn se sắt. Những náo nức khi năm mới sắp đến chỉ dành cho tuổi nhỏ. Với tuổi lá vàng, mỗi năm trôi là một bâng khuâng.

Sau những ngày khô hạn, California không dưng sụt sùi. Mưa ở đây hiếm hoi lắm nên nhiều người thích được mưa. Tối qua, tôi nghe tiếng mưa rả rích trên mái nhà. Tiếng mưa gợi nhớ quê hương quá chừng quá đỗi. Sài Gòn mưa nắng hai mùa nên biết bao kỷ niệm về mưa. Những ngày mưa Khoa Học, tôi đứng cạnh anh bạn. Tà áo bay quấn quýt, khói thuốc thơm nồng. Những ngày mưa Tổng Nha Kế Hoạch, theo anh bạn vào Vương Cung Thánh Đường và cùng quỳ trong khi tôi là người ngoại đạo. Những ngày Thống Nhất, anh bạn theo tôi đến trường và cứ ngắm tôi trong chiếc mũ như nàng công chúa. Ừ nhỉ, dường như từ xưa tôi đã thích đội mũ rồi. Nắng Sài Gòn ngày đó đã giúp tôi khoe đủ kiểu mũ. Bao nhiêu năm trôi qua, giờ đây nơi xứ người tôi cũng lại có đủ kiểu mũ để điệu đà. Dường như khuôn mặt tôi hạp với đội mũ nên nhiều người, nhất là phái nữ lại là những người thích và khen tôi đội mũ đẹp hơn là phái nam. Trở lại với mưa kỷ niệm. Mới năm ngoái, tôi gọi cho chị Hà để rồi sau đó tôi viết “Hà Thanh, tiếng hát hoa đào” vì linh cảm một ngày chia tay. Tôi cũng viết “Hai người tôi muốn gặp bây giờ” mà Hà Thanh là một. Người thứ hai vẫn còn đây, anh vẫn nhìn theo bước chân cô em gái phương xa nhưng gặp nhau thì …mai sau biết có bao giờ.

Ngày hôm nay, cuộc sống trên vùng quê hương thứ hai với quá nhiều bận rộn khiến mưa vẫn là mưa và tôi đã không thể đi mưa hay ngắm mưa với ai đó. Sẽ rất là thú vị khi được ngắm mưa tí tách với bạn hiền bên ly cà phê. Tôi vẫn nhâm nhi cà phê nhưng trong phòng một mình và cố gắng thanh toán cho xong một số việc trì trệ vì kỳ thi.

Hy vọng ngày mai vẫn còn mưa nho nhỏ. Nhớ những ngày ở Virginia, lắm khi mưa cũng to và cuồng nộ như Sài Gòn làm tôi sợ. Tôi mê nhất mưa bụi. Có lẽ ảnh hưởng sách của Nhất Linh. Những cảnh nhà quê, mưa bụi, dậu mồng tơi, khóm trúc trong truyện Nhất Linh làm tôi mê mẩn. Tôi cũng bị ảnh hưởng cả về tình cảm. Nghĩa là thuở nhỏ, tôi thích được yêu những người “đi làm cách mạng” như Dũng của Nhất Linh trong “Đôi bạn”. Mẫu người lý tưởng của tôi thuở nhỏ là mẫu người hùng nhưng con nhà nề nếp, nho nhã, lịch sự. Đến khi lớn thì mọi cái vẫn thế trừ cái “người hùng”. Có gì đâu, lúc đó tôi đã trải qua hai nền cộng hòa và mọi cái rối ren khiến tôi không dám mơ tưởng người hùng gì cả. Nói rõ ra là tôi không chú ý đến giới quân đội. Tuy thế bàng bạc trong tôi vẫn là hình ảnh những người vì nước. Đó là lý do tôi “đắm đuối” với những câu như “Người đi giúp núi sông, hàng hàng lớp lớp chưa về, hàng hàng nối tiếp câu thề, gìn giữ quê hương” hay “Anh đến đây rồi anh như bóng mây, giữa khung trời gió lộng, nghìn sau nối nghìn xưa”. Bên cạnh đó vẫn là mê mẩn với “Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ”.

Mưa tháng Chạp cuối năm gợi cho tôi nhớ Tà Áo Xanh của Đoàn Chuẩn-Từ Linh. Câu chuyện tình lãng mạn mà đẹp.

Mộng nữa cũng là không

Ta quen nhau mùa Thu

Ta thương nhau mùa Đông

Ta yêu nhau mùa Xuân

Để rồi tình tàn theo mùa Xuân

Mối tình thật buồn. Quen nhau mùa Thu, thương nhau mùa đông, yêu nhau mùa xuân rồi tình cũng tàn trong mùa Xuân. Tôi vẫn yêu những chuyện tình buồn như vậy. Nhớ những ngày còn kẹt lại Sài Gòn, tôi thích được ngồi ban đêm ở quán cà phê của Cao Minh. Tĩnh lặng, có hoa nhài và nhạc tiền chiến. Thu mình trong cõi riêng.

Chợt nhớ năm xưa, tôi viết cho cô bạn nhỏ về một cõi riêng:

…Em à, chỉ là chút xúc cảm khi vô tình đọc tờ mail cũ. “Bỏ hết đi GY. Bay về cõi đó, không thương tiếc. Anh cũng bay về đây. Anh chờ em ở đó”. Anh đã muốn đợi tôi ở đó, một cõi riêng chỉ có nhạc và thơ, chỉ có tôi và anh, hoá thành kẻ dại khờ trên sân trường Phú Thọ, chỉ là tôi, cô bé Gia Long nhỏng nhảnh đuôi gà.
Nhưng thực tế đã kéo cả hai chúng tôi. Và chia ly từ đó. Để hôm nay tình cờ xem mail cũ, tôi tìm về cõi riêng. Em nói rằng có những niềm riêng xin đừng làm tôi/em khắc khoải? Không em à, hãy cứ để khắc khoải vì đôi khi đó là thú đau thương. Nghe giọt buồn tí tách rơi, nghe rứt tim từng mảnh, tuy là đau nhưng cái thú cũng thích đến nghẹn ngào. Em không nhớ tuổi hồng chúng ta cũng đã từng cắn chùm me xanh chua tái hồn người mà vẫn rất ngọt ngào trong vị chua ấy? Em nói rằng có những niềm riêng bất chợt về để tôi/em tìm thời thơ trẻ? Thì ai chả có những giây phút của một thời để nhớ? Em nói rằng muốn gậm nhấm nỗi buồn cô lẻ và ra đi, để lại kẻ độc hành? Thì kẻ ra đi hay người ở lại, nỗi sầu đong chắc cũng như nhau. Ai kia độc hành và em/tôi cũng độc hành. Đuờng song song vì chúng ta muốn thế, phải không? sẽ gặp nhau ở vô cực, ở tận cõi trời mây? À, em lại nói vui buồn rồi cũng để lại cho đời và tôi/em sẽ đồng hành cùng cát bụi? Khi ta đến, vui buồn đã có. Khi ta đi, vẫn hiện hữu vui buồn. Ta nằm xuống, thân cát bụi lại về cát bụi. Nhưng em ơi, những niềm riêng không cát bụi bao giờ. Niềm riêng của tôi/em sẽ là chút gì để nhớ cho ai chưa về cát bụi, phải không em? Thì thôi nhé. Cõi riêng. Cho mỗi người. Tôi/em có thể đóng, có thể mở. Rất riêng và cũng lại rất chung ! (Hoàng Lan Chi 2003).

Rồi hai nhà thơ đã viết thơ theo niềm riêng của tôi ngày đó:

CÕI RIÊNG

Mộng ảo đắm chìm trong cõi riêng
Bay cao mù tít trả ưu phiền
Tình đầu say đắm trong tiềm thức
Phút cuối mơ màng dưới mắt em
Bông súng vàng au mang nỗi nhớ
Câu ca bình dị hát mau quên
Chọn anh thôi biêt tìm ai nữa
Chịu đăng như rau mọc trước thềm

ĐỒNG VĂN

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Trái Tim Hồn Nhiên và Ngọt Ngào

Hôm trước California sụt sùi và tôi thì thú vị. Tôi mong cho hôm sau vẫn là mưa nhưng nho nhỏ thôi. Vậy mà trời chẳng chiều tôi. Không mưa và nắng đẹp. Nhưng ngày mở đầu là vài giọt nước mắt (nước mắt thật chứ không phải nước mắt cá sấu nhé) vì tôi cảm động trước e-mail của một người bạn. Người bạn này nói là sẽ cầu nguyện nhiều cho tôi. Anh là người sinh sống Đà Lạt nên để đáp lễ tôi bèn đi tìm chương trình năm xưa tôi thực hiện gồm toàn nhạc Đà Lạt cho anh. Rồi giây mơ rễ má, nghĩa là vì anh bạn nói cầu nguyện cho tôi làm tôi nhớ đến “bố trẻ” của tôi. “Bố trẻ” cũng là người theo đạo và có lần bảo rằng “..nếu được thế thì cô nương phải cảm ơn bố trẻ vì bt vẫn cầu nguyện hằng ngày cho cô nương”. Sau nữa, trong chương trình âm nhạc về Đà Lạt, có bố trẻ làm chung với tôi. Đã lâu lắm rồi, tôi không mail và cũng không nhận mail ngắn từ bố trẻ. Cuộc đời cứ vậy thôi. Đôi khi vẫn nhớ đến nhau và nằm đâu đó trong một góc tâm hồn dù không liên lạc với nhau. Làm sao bố trẻ quên được tôi và ngược lại cơ chứ. Vì bố trẻ là NNĐTVYKTMKT. Tôi thích cái nick name tự đặt này của bố trẻ lắm. Hồi xưa bố trẻ chỉ là “Người nợ em từ muôn kiếp trước, NNETMKT”. Sau khi đọc một bài LanChiYesterday, có đoạn kể về bài thơ của LQT viết cho tôi có hai câu “Dù Quỳnh Giao hay Lan Chi, Vẫn em là đóa tường vi yêu kiều” thì bố trẻ đùa và nói rằng bây giờ nick name mới của bt là “Người Nợ Đóa Tường Vi Yêu Kiều Từ Muôn Kiếp Trước NNĐTVYKTMKT”. Bạn bè đáng yêu như vậy thì làm sao quên được phải không nào.

Nhớ và tôi bèn mail cho bố trẻ. Tôi chưa gặp bố trẻ của tôi bao giờ nhé. Thời buổi net có khác. Có nhiều người bạn khá thân thiết mà chưa bao giờ gặp.

Trong chương trình về Đà Lạt có bài mà tôi thích nhất là “Đà Lạt của người tôi yêu”. Melody dễ thương và lời cũng dễ thương. Tôi chỉ đến Đà Lạt hai lần, một vào khoảng 1987 và một vào khoảng khoảng 2003 gì đó. Tôi đi theo tour. Cảnh Đà Lạt đẹp và thơ mộng. Nhưng nếu cho ở thì tôi cũng không chọn vì cảm thấy buồn. Buổi tối thấy buồn quá, không sôi động như ở Sài Gòn. Năm đó tour có cho vào một buôn thượng để uống rượu cần và ăn thịt heo rừng. Trưởng buôn là một anh chàng phải nói khá đẹp trai, mắt mũi miệng đều hài hòa, dáng cao cân đối. Anh ta nói năng có duyên, lưu loát và thông thạo cả Anh Pháp. Sở dĩ tôi nhớ anh ta nhất là vì anh ta hay nhìn tôi trong khi “thuyết trình’ và khúc cuối anh ta còn đùa thế này “ Khoảng …giờ thì đoàn sẽ về lại thành phố Đà Lạt. Mọi người được quyền về hết, trừ cô này ở lại!”. Cô này là …tôi. Anh ta chỉ vào tôi làm phái đoàn cười ồ. Khỉ thế, tôi có phải là người trẻ nhất trong đoàn đâu cơ chứ. Chả hiểu vì sao cái bản mặt tôi ngố hay ngớ ngẩn gì đó mà đi đâu cũng hay bị ghẹo. Kỳ thật.

Mời các bạn của tôi nghe Vinh Hiển với “Đà Lạt của người tôi yêu” của Nghiêu Minh:

Đà Lạt của người tôi yêu-Nhạc Nghiêu Minh- Ca sĩ Khắc Dũng

Cuối năm hay buồn vơ vẩn quá nhỉ. Nhớ người cũ nhiều hơn. Nhất là khi lang thang facebook, thấy các sinh viên ĐH Luật viết cho thầy của họ có một câu thật dễ thương “Người thầy em luôn kính trọng và dấu yêu! Cám ơn thầy vì đã dạy chúng em bằng cả trái tim "hồn nhiên" và "ngọt ngào" nhất!” làm tôi nhớ về kỷ niệm cũ thật da diết.

Sơn và cô sinh viên học trò khen Sơn là đã dạy với trái tim hồn nhiên và ngọt ngào

Người thầy ấy của các em là Nguyễn Ngọc Sơn.

Năm 2003, tôi và Sơn quen nhau vì cùng ở trong list mail của Ns PD. Lúc ấy, Sơn đang là nghiên cứu sinh ở Nga. Năm 2003 Sơn về VN chơi. Sơn viết nhiều bài về âm nhạc rất hay, sâu sắc. Trong những người “đặc biệt” mà PD để trong web site của ông, có lẽ HLC là người nữ duy nhất. Sơn chú ý đến cô Lan Chi có thể vì bài viết của cô, mà cũng có thể vì cô là người nữ. Trước khi đi Mỹ, tôi rủ nhóm bạn, những người cùng có sở thích yêu nhạc tiền chiến, nhạc PD họp ở một ngôi chùa. Đêm ấy có trăng, chúng tôi trải chiếu trong một mái tranh nhỏ của chùa, gần sông Thanh Đa. Ánh nến bập bùng và âm nhạc mênh mang, dàn trải. Tôi không thích nghe nhạc trong phòng lắm mà cái quyến rũ tôi nhất là khi nghe nhạc trong đêm vắng, ngoài thiên nhiên, cạnh một giòng sông. Mà phải có hương trầm, có nến lung linh cơ. Thúy Nga hát rất hay. Trong nhóm, tôi hát không hay và chỉ biết nghe. SơnThúy Nga song ca Kỷ Niệm. Trong nhóm cũng có họa sĩ Nguyễn K. Một người ngông và ngang. Khi mới gặp tôi, K thích, rồi ngỏ ý với cô chủ quán hát vơi nhau DTG, cũng là bạn tôi, xin được làm quen. Tôi cũng bị cái vẻ bất cần, cái buồn thê thảm khi K ngồi uống rượu một mình một bàn, mê hoặc. Ngày ấy, duy nhất K là người “bắt nạt” được tôi đôi chút. Bắt nạt nghĩa là thế này: tôi botay.com trước cái ngang và ngông của K. Được thể, K làm tới, K có khi làm như tôi là người của K.

Đêm trăng ấy, thấy Sơn nổi bật lên với kiến thức, với giọng hát, K bỗng trở nên trẻ con, K cà khịa Sơn. Tôi tái người khi thấy K thô lỗ với Sơn. Thế nhưng sau đó tôi bật cười. Lý do, Sơn đã chứng tỏ một bản lãnh không vừa. Dù bị tấn công bất ngờ nhưng Sơn đã bình tĩnh đối đáp. Cái đối đáp của Sơn khiến K bị bịt miệng. Sơn đã nửa đùa nửa thật bảo rằng nếu Sơn là người tình nhỏ của cô Lan Chi thì phải hơn người tình cũ và già ( ám chỉ K).

2003- Hoàng Lan Chi áo xanh-Sơn áo vàng bên cạnh

Tôi “ngưỡng mộ’ cậu cháu từ đó.

Thời gian trôi. Cháu tôi bây giờ là giảng viên Đại Học Luật Khoa. Dậy học rất hay. Lại vui tính trẻ trung. Câu viết của cô sinh viên học trò đã nói lên tình cảm của các em dành cho Sơn vì Sơn đã dạy với “trái tim hồn nhiên và ngọt ngào”.

Hay thật.

Nếu cho tôi trở lại nghề giáo bây giờ, tôi cũng sẽ dạy học với trái tim hồn nhiên và ngọt ngào. Tôi nói thật đấy.

Rừng gió California mùa thu 2014

Hoàng Lan Chi

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Sương Mù Giăng Giăng và Nắng Thu Dệt Hoa

Anh yêu yêu,

Buổi sáng mở rèm cửa sổ và bầu trời sương mù phủ làm em nhớ đến một ngày Đà Lạt xa xưa. Là dân Sài Gòn thì hiếm khi có sương mù nên khi được ngắm đồi thông Đà Lạt mờ ảo trong sương mù, em bỗng thấy lòng tràn ngập một hạnh phúc dù rất nhỏ nhoi. Em nhớ ngày đó em đã từng viết rằng hạnh phúc ở quanh ta. Vâng, thì đọc một quyển sách hay, cũng là hạnh phúc. Nghe được một bản nhạc dễ thương, cũng là một hạnh phúc. Ngắm một cảnh đẹp, cũng là hạnh phúc.

Sáng nay với tách cà phê ấm, với trời CA sương mù giăng, em luôn chọn cho mình là những nhạc phẩm nhẹ nhàng mà em từng yêu thích.

Tình cảm là những gì khó giải thích. Chả thế mà ngạn ngữ Tây Phương đã nói rằng con tim có những lý lẽ riêng của nó. Trong lãnh vực âm nhạc, em là thế đó. Trái tim em yêu nhạc ai thì em cứ thế yêu. Trái tim em yêu giọng hát ai thì em cứ thế yêu. Yêu và được yêu là một hồng ân. Phan Nhật Nam mới viết cho em cách đây vài hôm như vậy khi em hỏi Nam trong hai người (em và một người khác), ai được ân phúc, em hay người kia? Ừ anh nhỉ, khi mình còn yêu được thì có nghĩa mình vẫn còn biết rung động. Tình cảm chưa chai đá thì đó là hồng ân.

Ngoài những nhạc sĩ nổi tiếng trước 1975 mà em yêu mến nhất là PD và NVĐ thì những nhạc sĩ mới viết sau này có vài người, em không hiểu vì sao trái tim em thiên vị cho nhạc của họ thế.

Phạm Mỹ Lộc là một trong vài nhạc sĩ đó. Lộc không nổi tiếng lắm. Lộc viết cũng không nhiều vì bận bịu đời sống gia đình. Tuy thế, Lộc có căn bản nhạc lý rất vững và nhạc của Lộc thuộc loại “khá cao”. Em gửi lại link của bài viết cũ mà em phỏng vấn Mỹ Lộc để anh thấy Lộc đã và đang viết sách về nhạc Việt.

· Phạm Mỹ Lộc-Hành Trình Về Âm Nhạc Việt

· Nhớ Về Dòng Suối Âm Thanh Sài Gòn 20 năm Xưa

“Khá cao” là vì có thể kén người nghe.

Lần đầu tiên em nghe nhạc Lộc là vào năm 2000. Tại nhà cô em họ, Bích Hợp. Hợp cho nghe một CD gồm ba chị em Hợp hát. Hoa nắng là nhạc phẩm êm dịu, nhẹ nhàng, thanh thoát đã chinh phục em ngay. Năm năm sau, khoảng 2005, Phạm Mỹ Lộc gửi một CD. Em nghe và ô kìa, hoa nắng cũ vang lên. Hóa ra Hoa Nắng mà Hợp hát chính là của Phạm Mỹ Lộc. Cái câu “Chờ em mặt trời khép mi ngủ yên” nghe thật dễ thương. Dễ thương như câu “thương em mong manh như một cành lan” trong nhạc Vũ Đức Nghiêm.

Anh nghe này, Hoa Nắng qua hai giọng hát: một của Bích Hợp, và một của Phạm Đức Nghĩa (em của Phạm Mỹ Lộc, mà em gọi là “giọng ca đất”). Trương Sĩ Lương từng nêu nhận xét là giọng Lộc ấm, sang còn giọng Hợp đài các, sang trọng, thu hút người nghe nhưng em tìm không thấy file do Lộc hát. Đây là Bích Hợp và Phạm Đức Nghĩa:

Hoa Nắng- Phạm Mỹ Lộc- Ca sĩ: Bích Hợp-Phạm Đức Nghĩa

Năm 2009 thì phải Mỹ Lộc gửi cho em, Quê Hương Tuổi Nhỏ.

Anh yêu yêu, sau một thời gian dài không nghe nhạc thì bản ấy của Lộc đã thu hút em nghe liên tiếp năm lần. Em không biết vì sao. Có thể vì giai điệu, cũng có thể vì ngôn ngữ trong đó. “Con nghé ọ” đã quyến rũ em. Tuy thế, Lộc không muốn em giới thiệu. Lý do thì thật buồn: đó là Lộc phổ thơ Nhất Hạnh. Thiền sư này thì bị người hải ngoại tẩy chay. Tuy vậy, trong nắng thu của bầu trời California hôm nay, em thích anh nghe bài ấy. Trần Thu Hà diễn tả rất hay:

Quê Hương Tuổi Nhỏ-Phạm Mỹ Lộc- Ca sĩ: Trần Thu Hà

Nắng đã lên, sương mù vừa tan. Ly cà phê cũng vừa cạn. Những âm thanh nhẹ nhàng, sang cả vẫn quấn quýt trong phòng.

Em phải từ biệt anh thôi, anh yêu. Nhưng trước khi giã từ, anh nghe nhé. Nắng thu của Phạm Mỹ Lộc với ba giọng hát: Mỹ Lộc- Lâm Dung và Phạm Đức Nghĩa.

Nắng Thu-Phạm Mỹ Lộc- Ca sĩ Lâm Dung

Nắng Thu-Phạm Mỹ Lộc- Ca sĩ: Phạm Mỹ Lộc- Phạm Đức Nghĩa

Rồi em sẽ mời anh nghe những nhạc sĩ khác mà em yêu mến.

Sương mù Califonia làm mọi nỗi buồn dường như nhạt nhòa đi. Khi nỗi buồn nhạt thì có vẻ như niềm vui hớn hở hơn. Phải thế không anh?

Rừng Gió California mùa thu 2014

Hoàng Lan Chi

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Kỷ Niệm 2 Năm Thành Lập Bạn Hữu Tình Thâm ( Gia Long và Thân Hữu ) ngày 2/11/2014 tại hội trường Việt Báo

LGT: đây không phải là bài tường thuật của một phóng viên thuần túy. Tôi đi dự vừa với tư cách phóng viên vừa với tư cách một cựu nữ sinh Gia Long. Do đó, trong bài viết này là chút tâm tình của cá nhân tôi khi lần đầu tham dự buổi họp đầy tình tương thân tương ái của một nhóm cựu học sinh Sài Gòn xưa.

Lễ kỷ niệm hai năm thành lập của Nhóm Bạn Hữu Tình Thâm (Gia Long và thân hữu) vừa được tổ chức tại hội trường của Việt Báo vào 11 giờ thứ Bẩy ngày 2 tháng 11, 2014.

Nguyên Nhân Thành Lập Nhóm

Bạn Hữu Tình Thâm nguyên thủy chỉ là một nhóm rất nhỏ của các cựu nữ sinh Gia Long ở gần nhau. Sau đó thấy sinh hoạt vui vẻ, ấm cúng và thưởng thức các món ăn “cây nhà lá vườn” rất vui nên nhiều cựu nữ sinh dù ở không gần cũng tham gia. Năm 2012, nhóm nhỏ tổ chức ăn mừng Quế Hương (NK 2010-2012) mãn nhiệm kỳ. Trong nhóm nhỏ này cũng có Ngọc Long, cựu Hội trưởng nhiệm kỳ trước (2006-2008). Trong dịp này, hai cựu nữ sinh lớn tuổi trong nhóm là Thúy Điệp, Hoàng Loan cùng Quế Hương nảy ra ý tưởng thành lập nhóm. Chị Thúy Điệp, nhân dịp được đọc một quyển sách in trong nước dịch từ truyện Pháp có tựa đề hay nên chị đề nghị đặt cho nhóm là “Ánh Lửa Tình Bạn”. Ngọc Long đã nói đùa “Đốt lửa nhà bạn chớ ánh lửa gì” vì mỗi lần tụ họp tại nhà chị Thúy Điệp thì cả đám đùa nghịch phá phách như đốt nhà! Sau đó một cựu giáo sư Gia Long nhắc rằng có một nhóm trùng tên trong nước nên nhóm đổi lại là “Bạn Hữu Tình Thâm”.

Vài hình ảnh của lễ ra mắt năm 2012

Hồng Loan (HT 2012-2014) – Mỹ Hương (HT 2014-2016)

Chút buồn của tháng Tư/2014

Hơn 30 thành viên của nhóm Bạn Hữu Tình Thâm vừa qua một đợt sóng gió. Đó là vào tháng 4/2014, Hội Ái Hữu Cựu NS GL Nam CA tổ chức bầu cử. Mọi năm chỉ có một liên danh và hầu như rơi vào tình trạng “năn nỉ người này ra, người kia ra” vì toàn là công việc vác ngà voi. Hội Trưởng Hồng Loan đã không có ý định tái cử nên nhóm Bạn Hữu Tình Thâm trong một buổi vui chơi bèn “năn nỉ người kia, người nọ” để thành lập một liên danh. Điều buồn cười là cựu Hội Trưởng Ngọc Long cũng là người bị kéo ra bắt làm hội trưởng lần nữa. Ứng viên Triệu Kim Dung cũng tương tự. Ứng viên Phan Thị Sách cũng bị “lôi” vào phút chót vì chị kia không có xe. Sau đó đương kim Hội Trưởng Hồng Loan đổi ý, lại tiếp tục tranh cử. Thế là có hai liên danh. Từ đó nảy ra vấn đề “thủ thuật tranh cử”. Vài thủ thuật không được đẹp đã được phía Hồng Loan áp dụng gây tai tiếng cho trường Gia Long vốn dĩ được mọi người khắp nơi nể trọng yêu quý xưa nay. Nhóm này đã làm cho mái trường yêu quý của họ bị mang tiếng là có chứa chấp cộng sản nằm vùng đang thi hành NQ 36 ở Nam CA! Điều đau buồn nhất là sự chụp mũ này lại được “tung hê” ra ngoài cộng đồng. Hoàng Lan Chi đã phải “vào cuộc” để bảo vệ danh tiếng cho trường. Sự thật đã được giãi bày với mọi chứng cớ và lý luận thuyết phục. Gọn một câu là Gia Long Nam CA không hề có nhóm nào đã thi hành NQ 36. Các cựu hội trưởng Ngọc Long-Quế Hương có những thành tích sáng chói khi đương nhiệm, làm vẻ vang hội với những hoạt động thiện nguyện trong cộng đồng, hoạt động chống cộng khi tham gia biểu tình, hoạt động văn nghệ đứng đắn nêu cao tinh thần Trưng Triệu của cô gái Việt. Quý cựu nữ sinh hay thân hữu nào muốn tìm hiểu vấn đề này để có nhận định đứng đắn về Gia Long chúng tôi, xin mời xem tài liệu cũ tại đây: Tài Liệu Về Vụ Bầu Cử Gia Long Nam CA-Tháng 4 đen/ 2014. Những vị nào sau khi đọc xong, nếu cảm thấy mình đã hơi vội vã , phê phán sai thì thiết tưởng một lời “nói lại” không phải là khó, nhất là cho những người Việt Nam Cộng Hòa, đặc biệt người Gia Long, Trưng Vương, Petrus Ký, Chu Văn An, Võ Trường Toản, Lê Văn Duyệt, Hồ Ngọc Cẩn…

KỶ NIỆM HAI NĂM THÀNH LẬP

Khách mời đặc biệt: Hai thân hữu cao niên

Hơn 30 cựu nữ sinh Gia Long (đã từng rút ra khỏi hội sau biến cố tháng 4/2014), một số lớn cựu nữ sinh thầm lặng, cùng thân hữu đã có một buổi kỷ niệm tưng bừng vui vẻ. Hội trường Việt Báo kín chỗ, phải kê thêm ghế làm lối đi đã chật càng hẹp thêm. Đặc biệt là sự hiện diện của Thân phụ Quế Hương, cụ đã 99 tuổi nhưng còn khỏe mạnh, minh mẫn và đã phát biểu rất rõ ràng. Người thứ hai là Thân mẫu Thúy Hạnh, cụ phải dùng walker nhưng trông vẫn khỏe.

Ý nghĩa buổi lễ

Buổi lễ kỷ niệm hai năm thành lập này có ba mục đích: 1) Mừng chị Thúy Điệp (một đại tỷ trong nhóm thành lập) sức khỏe khả quan vì ngày ra mắt năm 2012, chị phải vào nhà thương chống chọi với tử thần, 2) Mừng chị Hoàng Loan với 50 năm bên người tình, 3) Mừng sinh nhật của các thành viên sinh tháng 11.

Hai Mc chính là hai cựu hội trưởng: Ngọc Long-Quế Hương. Sự dịu dàng, nề nếp của con gái Gia Long được thể hiện qua hai MC. Không có những câu truyện hài rẻ tiền được kể, cũng không có những câu đùa nhuốm vẻ “tục” được thốt. Nội dung văn nghệ là Nhạc Thính Phòng do Gia Long và thân hữu trình diễn chỉ trừ hai nhạc phẩm mở đầu: Việt Nam Quê Hương Ngạo NghễThi ơi Là Thi được nhóm BHTT với áo trắng nữ sinh trình bầy cùng khán giả phụ hoạ.

Sau đó là chúc mừng Anh Chị Hoàng Loan, Chị Thúy Điệp và các thành viên sinh tháng 11.

Ẩm Thực

Ẩm thực quá là phong phú. Hai dãy bàn hai bên đầy ắp đủ loại đồ ăn “made in Việt Nam” làm mềm lòng thực khách: xôi vò, xôi gấc, xôi bắp, xôi mặn, gỏi đu đủ bò khô gợi nhớ tuổi học trò, gỏi gà bắp cải, bò kho bánh mì, heo quay, bánh cuốn, bánh mì hot dog, súp, mì xào, miến xào, cơm thập cẩm, cánh gà chiên nước mắm…Nước uống thật ngon với trái cây, desert có bánh choux- cream, thạch dừa, cà phê,bánh rán mè …Từ xưa, dưới nền đệ nhất và đệ nhị VNCH, dưới sự dạy dỗ của Nhà Trường và các giáo sư, nữ sinh Gia Long luôn được đào tạo theo tiêu chuẩn “Công Dung Ngôn Hạnh”. Bên những tà áo trắng thướt tha của tuổi học trò ngoan hiền, (Dung nhé!) bên những ngôn ngữ giản dị nhẹ nhàng, (Ngôn nhé), bên những dáng vẻ khép nép trước bậc trưởng thượng (Hạnh nhé), Công đã được thể hiện qua phần ẩm thực phong phú và cả các nữ sinh đứng phục vụ phía sau hầu giúp thực khách lấy phần ăn được mau chóng. Hoàng Lan Chi không phải là thành viên của nhóm, chỉ là khách mời nhưng cũng xung phong làm một chân trong phần việc này. (Vỗ tay cho chữ “Công” của Hoàng Lan Chi nhé! Cười)

Với bốn người đứng sau bàn, việc phục vụ lấy đồ ăn được thực hiện rất nhanh nhất là món bánh cuốn được chiếu cố tận tình. Hoàng Lan Chi áo tím.

Văn Nghệ

Sau khi bao tử đã được vỗ về, chương trình nhạc bắt đầu. Bảo Nam, cựu nữ sinh Gia Long vừa đẹp vừa hát hay được giao phần phụ trách văn nghệ cho buổi lễ này. Bảo Nam có một giọng hát rất mạnh, lồng lộng và hay.

Mở đầu là song ca của anh chị (Hồng Đào-Minh Tuất) (chị ruột của Ngọc Long). Sau đó là CLB Tình Nghệ Sỹ, Thế Khải…

Một thân hữu, Dược Sĩ Nguyễn Hoan có một giọng ca rất tuyệt. Ấm, nhả chữ tròn, rõ và cách thức giữ hơi, luyến láy rất nghề. Hoàng Lan Chi đã lên tặng hoa và trêu rằng “Cô sẽ phải phỏng vấn cháu vì sao không chọn nghề ca sĩ trong khi hát hay thế” ( Mở ngoặc để thông báo rằng Nguyễn Hoan đang còn available)

Hoàng Lan Chi tặng hoa cho Dược sĩ Nguyễn Hoan

Một giọng ca thân hữu khác cũng quá là tuyệt vời: Kim Yến. Kim Yến cũng có giọng hát mạnh như Bảo Nam nhưng hai cái mạnh khác nhau. Một bên, Bảo Nam lồng lộng như sấm rền thì Kim Yến mênh mang cao vút như gió ngàn. Hoàng Lan Chi cầm lòng không đậu cũng phải “đắm đuối” nghe rồi “đắm đuối” tặng em một đóa hồng.

Một ca sĩ thực thụ, Huy Hoàng luôn đến chung vui với nhóm. Ngoài những nhạc phẩm, Huy Hoàng còn kể những câu chuyện thật dễ thương, vừa vui vừa nề nếp. Với nhạc phẩm nói về nỗi lòng người phải bỏ nước ra đi, Huy Hoàng đã làm tôi khóc. Không đến nỗi sướt mướt nhưng nước mắt chảy khá nhiều. (may mà không phai mầu má phấn) . Huy Hoàng song ca nhạc phẩm “Trên Đỉnh Mùa Đông” với Nguyễn Hoan thật tuyệt. Bảo Nam, Kim Yến cũng trở lại với một số nhạc phẩm. Thỉnh thoảng các cặp lên luân vũ theo mời gọi của Huy Hoàng. Giờ vui nào cũng hết, ngày vui nào cũng chấm dứt. Trước khi tạm biệt, nhóm hát đồng ca. Cuối cùng là chụp hình chung lưu niệm. Xin mở ngoặc là Hoàng Lan Chi mới dọn nhà, chưa mở được đồ mùa đông, lấy đại đầm len đang có sẵn ở ngoài cho ấm. Chỉ một cái khổ là đầm này ngắn và Hoàng Lan Chi cũng chưa tìm được quần bó đen để ở đâu nên Thúy Hạnh đã phán “Tỷ Lan Chi này sexy quá nghe”. Xin tạ lỗi cùng tất cả. Hoàng Lan Chi hứa lần sau sẽ …diện áo dài tím (rất đẹp do cô Phạm thị Nhung tặng từ lâu lắm)

Khách mời ra về thì từ Ngọc Long, Quế Hương đến Hoàng Lan Chi đều quét nhà. Ngọc Long dành cây chổi từ Hoàng Lan Chi “Tỷ ơi, cái tay tỷ để viết. Việc này để tụi em!” (Mình viết bài mất mấy giờ, “nó” quét nhà có mười phút. Cái này là em út ăn hiếp chị Hai! Cười.)

“Đại Tỷ” Thúy Điệp đang điều đình với Hoàng Lan Chi một chuyện nhưng HLC bác bỏ (Cười. Bí mật). Chị Cẩm là người “ái mộ” muội Hoàng Lan Chi qua những bài viết. Một vài hình ảnh trong bài do ông xã chị Cẩm chụp

.LỜI CUỐI

Xin cảm ơn nhóm nhỏ Gia Long Bạn Hữu Tình Thâm với buổi lễ kỷ niệm hai năm thành lập trong tình thân ái giữa tỷ muội Gia Long và thân hữu. Buổi đầu Thu của CA dường như đẹp hơn, dịu dàng hơn, lung linh hơn với áo trắng năm xưa, với nhạc thu nhè nhẹ và cả bản nhạc nói về nỗi lòng người ra đi thật xúc động. Không khí đầu Thu có chút se lạnh nhưng nồng ấm trong vòng tay của người Gia Long với các thân hữu Lê Văn Duyệt, Trưng Vương, Chu Văn An, Petrus Ký…Tình Thu và cả tình người Gia Long, tình Bạn Hữu Tình Thâm sẽ còn mãi mãi không bao giờ phai.

Hoàng Lan Chi

(Gia Long 60-67)

Để xem được đầy đủ hình ảnh xin vào đây:

https://plus.google.com/photos/115695885385400961467/albums/6077740361289944001?authkey=CK2bksPl79rmeQ

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Ngày Cuối Tháng Mười

Ngày Cuối Tháng Mười

Sáng hôm nay trời CA mới đúng là thu. Bầu trời hơi xám và tiết trời chỉ hơi se lạnh. Thế là lại cuối tuần. Thì thời gian vẫn trôi nhanh như thường lệ.

Tuần trước khi tôi viết “Chữ nghĩa lỉnh kỉnh” thì “người trong cuộc” trả lời ngay. Ông nói rằng Chữ nghĩa mà lỉnh kỉnh thì nếu có "chết" cũng chỉ "chết" người đọc. Nhưng cuộc đời mà "lỉnh kỉnh" vì "lầm một tiếng đàn chữ nghĩa", sẽ chết cuộc đời. Hay chết để sống nghĩa là không chết thì không sống. Tôi trả lời rằng ai lầm một tiếng đàn chữ nghĩa thì ráng mà chịu. ( tôi không cố tình đàn chữ nghĩa nhé!) Còn người ngoài cuộc thì không hiểu. Làm sao mà hiểu được nếu như không có tâm hồn sâu sắc, và chịu khó đọc mẩu đối thoại để thấy “hai chú cháu” chúng tôi đang “triết lý” với nhau dù chỉ là triết lý vụn.

Hôm nay là ngày cuối của tháng Mười. Trong những ngày cuối, không phải tôi “đập gương xưa tìm bóng” mà là lục computer xưa tìm những ngày tháng cũ.

Thế này không phải là dễ thương sao? Tháng Mười của tôi gửi ra vào một ngày đã qua, không xưa lắm và một “sư huynh” đáp.

Tháng muời riêng em

Tháng tám qua đi rồi tháng chín
Anh nhắc chuyện gì tháng mười cơ ?
Saigon lá đổ chiều mây xám
Ai biết tháng mười có mình em

Ừ nhỉ xa nhau ngàn vạn dặm
Làm sao anh biết tháng mười xưa
Có nàng áo trắng ngây thơ quá
Thổi nến cho từng mỗi ước mơ

Nầy ngọn nến hồng cho tình cũ
Từ thuở sinh viên ghế giảng đường
Nầy ngọn nến vàng cho tình mới
Mơước một ngày Hậu với Vương!

Ừ nhỉ đêm nay hai mươi đó
Thời gian vó ngựa cứ mờ bay
Ngọn nến đêm nay em không thổi
Anh ở muôn trùng nào có hay !

Kỷ niệm cho riêng mình 20.10.2202

Hoàng Lan Chi

Sư huynh viết cho tôi liền tù tì hai bài:

THÁNG MƯỜI SẮP HẾT

Tháng 10 sắp hết, Em yêu ơi!
Sao nhớ Em thương, nhớ quá trời ,
Nhắm mắt, để hồn Anh tưởng tượng:
Thấy Em đưổi bắt lá vàng rơi

Tháng 10 sắp hết, Em yêu ơi
Sao nhớ dáng ai, nhớ tiếng cười ,
Gió ơi ! Đừng thổi chiều nay nhé,
Là lúc hồn ta thấy chơi vơi …

Tháng 10 sắp hết, Em yêu ơi
Ta cách xa nhau bởi số trời,
Ngày xưa, Anh nhớ, Em có nói :
Hai đứa chúng mình, chỉ "duyên" thôi !

Tháng 10 sắp hết, Em yêu ơi
Anh chẳng thèm tin số trên trời!
Trèo lên mang số về trái đất ,
Đổi lại, hai ta kết hợp đôi .

Tháng 10 sắp hết, Em yêu ơi
Gió lạnh chớm đông đã về rồi ,
Sao khuya lặn hết, trăng còm cõi,
Mình anh nện gót, đội sương rơi


Tháng 10 sắp hết, Em yêu ơi
Mưa bay ướt hết tóc Em rồi,
Cúi đầu đặt nhẹ hôn lên trán,
Em níu xuống thành, nụ " hôn môi"!

Tôi yêu câu cuối nhất vì tôi hiểu ý sư huynh trêu tôi. Trong “Bẩy ngày ngà ngọc” của tôi, cô bé trong truyện chỉ thích được hôn trán. Sư huynh đã trêu níu xuống thành hôn môi.

Còn đây là bài thứ hai:

THÁNG MƯỜI RIÊNG EM

Anh nhớ ra rồi, người Em xưa,
Chuyện kể Anh nghe, buổi chiều mưa,
Mỗi tháng, một mầu, Em chọn nến,
Đốt lên, Em thổi, một ước mơ!

Tháng 8: Lòng buồn thật vu vơ,
Em giận, đêm rằm, sao trăng mờ ?
Chọn nến mầu lam, mầu vương vấn ,
Thổi cho bay hết chuyện vương tơ

Tháng 9: Nơi đây, gió lạnh về,
Mình Anh đếm bước, ánh đèn khuya,
Một cành khô rớt, nghe đơn chiếc,
Vẳng tiếng chim kêu, lạc lõng bè .

Tháng 10 ! Anh nhớ là tháng 10!
Và nhớ một ngày, ngày 20
Anh thấy lòng mình sao diệu vợi,
Em đừng thổi tắt nến 20 !

Tôi cũng thích câu cuối nhất. “Em đừng thổi tắt nến 20”. Nó gợi cho tôi tựa đề của cuốn truyện của một thời xưa “Cái tuổi 20 lần thứ 20”.

Sư huynh là một người khoa học như tôi nhưng tâm hồn văn chương lai láng nên sư huynh viết thơ rất dễ dàng.

Thôi nhé vẫy tay chào Tháng Ấy

Mười năm sau nữa Tháng còn không

Mười năm nến tắt hay không tắt

Tình cũng như không dẫu một lần

Rừng Gió California

Hoàng Lan Chi 10/2014

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Chữ Nghĩa “Lỉnh Kỉnh”

Bây giờ là tháng Mười. Virginia đang lộng lẫy mùa Thu với lá phong vàng đỏ. California thì vẫn chưa. Hồng vẫn tưng bừng khoe sắc. Lá chưa ngập lối đi. Đêm khuya thanh vắng là những lúc thích trải lòng. Có thời gian tôi “nấu cháo” điện thọai đêm khuya với một người. Rồi cũng đến lúc chán và chia tay. Một cậu em viết rằng “….Chị thì phải phục mới yêu. Vì thế mà khó”.

Phục? Tôi cũng phục vài người đấy chứ. Nhưng từ phục đến yêu cũng còn nhiều yếu tố khác. Một chặng đường có khi dài, nhiều gập ghềnh.

Chợt nhớ một mẩu đối thoại giữa tôi và một ông già của một ngày không xa lắm:

Tôi:

Xin hãy quên những gì phải nhớ

Nhớ làm gì vì sẽ mau quên

Khi không quên là em sẽ nhớ

Nhớ rồi quên rồi lại nhớ suốt đời.

Mấy cái chữ nghĩa lỉnh kỉnh của ông chú làm cô cháu viết mấy vần thơ “king” cóc. (cười)

Hôm nay California vẫn âm u. Nhưng cô cháu lại thích. Có lẽ vì muốn ôm nỗi buồn vào lòng. Ăn phở Hoa soan của lão Tuấn Khanh gần nhà cô cháu, rồi về nhà trọ của cô cháu, cô cháu pha trà hay cà phê cho ông chú uống, ông chú sẽ kể chuyện ngày xưa cho cô cháu nghe. Cô cháu pha trà hay cà phê đều là pha dỏm, hong có nghệ thuật gì ráo. Ông chú biết mà, người như Hoàng Ngọc An làm gì có thì giờ mân mê mấy thứ đó. Hoàng Lan Chi cũng vậy luôn. Có thể "CuDê" có nhưng giờ này “CuDê” không còn nữa, chỉ là âm vang mà vài chàng muốn níu ( nghe cải lương quá nhỉ!)

Đời vốn dĩ buồn tênh

Đi hết một đời vẫn cứ buồn

Chả biết kiếp sau có còn buồn

Mà dù buồn hay vui thì cô cháu vẫn cứ xin làm người ở kiếp sau!

Ông:

Cứ tưởng rằng chuyện nhớ quên ở cái "cõi tạm" này chỉ là chuyện tầm phào. Nhưng hóa ra cũng không đơn giản như ý kiến sau đây : "Tạm cũng lại là không tạm". Thật vậy à? Giống như trong Tâm Kinh "Bát Nhã Ba La Mật Đa", “ Sắc chính là không…". Cho đên những ngày cuối đời, tôi mới "ngô." được điều đó.

"Sống" chỉ là thường trú nơi cõi tạm, nên "chết" mới định cư được nơi đất "thiên thu", Nhưng nhờ trí huệ chiếu dọi cho tháy được "bản lai diện mục" của Tâm thì cả "tạm" lẫn "không tạm" đều là như tạm cả. Vì thế chữ nghĩa mới lỉnh kỉnh.

Ông chú có cảm tưởng rằng cô cháu đã lỉnh kỉnh, đang lỉnh kỉnh và còn muốn vẫn sẽ lỉnh kỉnh. Thì rút lại cũng như Thúy Kiêu, soạn ra cho mình cung đàn bạc mệnh nó vận vào người. Như ông chú….

Trong đêm tháng Mười này, chợt nhớ “lời tiên tri” của ông cụ “cô cháu đã lỉnh kỉnh, đang lỉnh kỉnh và còn muốn vẫn sẽ lỉnh kỉnh. Thì rút lại cũng như Thúy Kiêu, soạn ra cho mình cung đàn bạc mệnh nó vận vào người.” Ừ, thì vận số là như thế. Thúy Vân hồn nhiên trong khi Kiều chỉ đi ngang Đạm Tiên mà đã khóc người không quen.

Tôi mới nói với một người khác “Tôi là người thích đứng đầu sóng ngọn gió. Không sợ gì cả”. Phụ nữ đa số thích yên bình. Tôi thì lại không. Vì thế mà đã cãi tiếp với ông cụ rằng:

Trong cõi tạm, ai là không tạm

Sắc là không, không càng không phải không!

Tạm, không tạm cũng thời là tạm

Tâm, có tạm hay không trong cõi vô thường?

Ơ hay, cô cháu là người tử tế, giản đơn. Yêu/ghét rõ ràng minh bạch, như quốc/cộng.

Cô cháu không lãng mạn như nàng Kiều dấm dớ!

Chỉ có điều cô cháu hay tung tẩy, hay nghịch ngợm.

Bởi vì cô cháu là “femme enfant” ( Cù An Hưng phán thế năm 1975)

Chữ nghĩa “lỉnh kỉnh” thật.

Rừng Gió California

Hoàng Lan Chi 10/2014

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Gia Long- Bạn Hữu Tình Thâm-Đây mới chính là ý nghĩa của Ái Hữu

Gia Long- Bạn Hữu Tình Thâm-Đây mới chính là ý nghĩa của Ái Hữu

Xưa nay tôi là người ngại đi tiệc tùng. Không phải sợ đám đông. Người có tên “Phàn Lê Huê HK” do chiến hữu đặt thì làm sao sợ ai được! Tổng thống Mỹ cũng không sợ! Chỉ sợ ma và sâu thôi. Sau nữa, người làm M.C cho Đại Hội Khoa Học từ 1973, người phỏng vấn truyền hình ở DC từ 2004 thì …ngán gì ai, sợ gì đám đông. Cái chính là không thích vì chả thích ăn, chả thích ngó vài cái chướng tai gai mắt mà thôi. Ví dụ mấy ông già bà cả lên sân khấu õng ẹo song ca những bài của thuở mười tám trong khi các cụ bây giờ mười túm. Ví dụ nữa là mấy mợ bụng mỡ, cổ nhăn mà diện áo hở ngực, hở nách. Thà ngồi nhà, thủ thỉ với bạn cùng gôut qua âm nhạc còn có ích hơn. Hay bàn luận văn chương với ai đó còn vui hơn. Tôi thích nhất đêm khuya êm vắng và nghe ai đó thủ thỉ hay hát cho tôi nghe qua phone!

Trở lại chuyện tiệc tùng. Vì không thích nên nhóm nhỏ Gia Long "kêu réo" nhiều lần mà tôi không đi. Tuần trước sau khi đọc bài Tháng Mười Duyên Dáng, một muội Gia Long gọi và nhân đó năn nỉ “Thôi sẵn sinh nhật tháng Mười của chị, chị đến với tụi em đi”. Tôi đang vui vì nhận mail dễ thương, vừa có thêm cháu (chả biết gọi là gì. Nó là con của cháu đích tôn của mẹ tôi!), vừa qua nơi ở mới dễ chịu hơn, vừa cảm ân tình mấy “con ranh” (nhóm nhỏ Gia Long khệ nệ khuân tủ lạnh, microwave theo yêu cầu của tôi đến cho tôi) nên “Ừ”.

Mấy tiểu muội Gia Long thường “cưng” bà chị. Đi đâu là đón đưa, không cho tôi phải tự lái. Nhớ một lần ở buổi họp kia, một muội có nghĩa vụ đón và một muội khác có nghĩa vụ đưa về. Lần này cũng vậy, Quế Hương ghé đón.

Nhóm nhỏ Gia Long này, nguyên thủy là vài người ở gần nhau nên tụ nhau ăn uống chuyện trò. Sau đó mở rộng cho các chị em ở xa xa. Tuy vậy, nhóm chỉ có tên nhân dịp có tiệc ăn mừng sau nhiệm kỳ của Quế Hương. Dịp đó, chị Hoàng Loan, Thúy Điệp, Quế Hương nảy ra ý tưởng thành lập một nhóm nhỏ vui chơi với nhau. Mỗi tháng gặp một lần và tổ chức sinh nhật cho những người sinh trong tháng đó. Chị Thúy Điệp, sau khi đọc được một cuốn sách trong nước (dịch từ sách Pháp, nhân dịp chị về VN chơi), nói đến tình bạn hay quá, chị Điệp bèn đặt tên theo cuốn sách, Ánh Lửa Tình Bạn . Không lâu sau, một giáo sư cho biết trùng tên với một nhóm trong nước nên nhóm đổi tên là “Bạn Hữu Tình Thâm”. Năm 2013, nhóm đã tổ chức ra mắt ở phòng thuê của Việt Báo. Tháng 11 sắp tới đây, nhóm cũng sẽ tổ chức lần thứ hai ở Việt Báo.

Tổ chức thì luân phiên, nay nhà người này mai nhà người khác. Kỳ này ở nhà Ngọc Long. Thôi thì ăn uống tưng bừng, nói cười rỉ rả. Trong dịp này tôi gặp Phương Anh, người mà hai chị em có trao đổi mail, hình ảnh vài lần. Vài tỷ muội Gia Long vốn “ái mộ” Hoàng Lan Chi sau vụ bầu cử tháng Tư/2014, kỳ này mới gặp mặt tôi.

Trước khi chương trình văn nghệ bỏ túi bắt đầu là màn trao quà cho những người sinh nhật Tháng Mười. Mấy tỷ muội đẩy cho Hoàng Lan Chi nói lời cảm ơn. Chị Thúy Điệp đáp từ.

Những người ngồi là người có sinh nhật Tháng Mười

Ai đó trêu là ổ bánh nhỏ quá. Thật ra đồ ăn quá nhiều, đâu cần đến bánh lớn

Hình chụp chung trong nhà

Hình chụp chung ngoài sân. Sư tỷ áo đỏ ngồi cạnh Hoàng Lan Chi ra trường từ 59 mà coi chị còn trẻ đẹp quá xá!

Sau đó Vân Phương mở màn văn nghệ. Vân Phương ra trường trước tôi một năm nhưng trông rất trẻ. Vân Phương cũng là người đã dàn dựng màn Hội Trùng Dương cho Hội Ái Hữu Nam CA với hình lá cờ VNCH được làm bởi nữ sinh, giáo sư và rể Gia Long mà tôi đã viết bài khen ngợi cách đây vài năm.

Vân Phương

Chấm dứt, Vân Phương nói "Sau đây mời một người có tuổi mà chưa có tên". Ai nấy nhìn nhau không biết VP ám chỉ ai, kể cả tôi. Bất ngờ, VP chỉ tay vào tôi "Xin mời V.I.P Hoàng Lan Chi". Trời đất, mợ này! Thiệt cái tình! Tôi nói tôi không biết hát. Ai đó bảo Hoàng Lan Chi nói vài câu đi. Thế là tôi đành nói. Đại khái ý tôi nói đây là lần đầu tiên đến đây vì cũng muốn biết "Nghị Quyết 36 đã được thi hành ở nhóm này thế nào". (Tôi ám chỉ vụ bầu cử Hội Gia Long Nam CA tháng 4/2014. Vì tranh cử bất chính, nhóm kia đã vu cho liên danh này là thi hành NQ 36. Tôi đã vào cuộc và điều tra. Sau những bài viết của tôi, mọi việc đã sáng tỏ). Mọi người cười ồ, Ngọc Long đùa "Chỉ có 35 thôi chị ơi".

Ngoài các ca sĩ Gia Long như Vân Phương, Bảo Nam, Ngọc Long còn có thân hữu là Kim Yến, vợ chồng chị ruột của Ngọc Long (Hồng Đào-Minh Tuất), dược sĩ Nguyễn Hoan và ca sĩ Huy Hoàng.

Giữa chừng có cô Bạch Thu Hà. Tôi học Nữ Công với cô năm đệ tứ 1963. Cô nói năm đó cô mới ra trường. Lớp chúng tôi được học với vài giáo sư trẻ khác cũng mới ra trường như cô Châu Ngọc Minh (Vạn Vật đệ ngũ), cô Ngọc Lan ( Toán đệ ngũ).

Cô Bạch Thu Hà áo dài tím, cạnh Hoàng Lan Chi. Trông cô rất trẻ so với tuổi.

Nếu không trở ngại do vụ cấm đậu xe sau 11 giờ thì có lẽ tiệc còn kéo dài. Kim Yến, em dâu của Ngọc Long có giọng hát rất mạnh. Bảo Nam cũng vậy. Vân Phương thì nhẹ nhàng hơn. Dược sĩ Nguyễn Hoan hát rất hay.

Về nhà đồng hồ điểm 12g30. Tôi mệt nhoài. Lý do: trước đó mất ngủ, thi mid term… Nhưng rất vui khi nhìn thấy tỷ muội Gia Long quây tụ vui vẻ.

Thế đấy, nhóm nhỏ Gia Long tụ họp với nhau, chia sẻ vui buồn, giúp đỡ lẫn nhau, cùng tổ chức sinh nhật chung, cùng du ngoạn chung, đúng với hai chữ "Ái Hữu".

Tôi mong rằng các tỷ muội khác cũng sinh hoạt với nhau như thế trong tình nghĩa đồng môn ấm áp.

Còn gì nữa đâu ở tuổi lá vàng này?

Còn gì cho nhau khi một thời tuổi trẻ chung một mái trường, một sân chơi, một nền giáo dục?

Còn gì chia sẻ cho nhau ở quãng đời tị nạn nơi vùng đất tạm dung ?

Hẹn gặp nhóm Bạn Hữu Tình Thâm tại Việt Báo ngày 2 tháng 11, 2014. Mời các thân hữu tham dự (miễn phí).

Bức ảnh cuối cùng mà "nhiếp ảnh ra" Hồng Phương chụp cho HLC trước khi ra về.

Rừng Gió California 10/2014

Hoàng Lan Chi

Posted in Tạp Ghi | Comments Off