Thư Ngỏ

 Hoàng Lan Chi trân trọng chào quý thân hữu ghé thăm.

Xin xem Menu chính ở banner của web site với các mục Văn Học Nghệ Thuật,  Âm nhạc và Truyền Hình , Thân Hữu..Click vào mỗi mục, sẽ có các mục phụ.

Tiểu sử: click vào  đây: Tiểu Sử

Hình Ảnh từ 1954 đến nay: click vào đây:   Giòng Thời Gian Từ 1954

Click vào mỗi mục dưới đây, ở bên phải, để xem nội dung của mục đó và chọn bài để xem:

Ngoài ra còn có: Các bài mới, Các bài được đọc nhiều nhất, các youtube (HLC phỏng vấn).

Liên lạc:  hoanglanchi@gmail.com

Posted in LanChiYesterday | Comments Off

Hướng Dẫn Tạo Blog với WordPress

Làm Blog Với WordPress

Lời mở đầu:

Tôi là người dốt computer vì đã lớn tuổi, không có điều kiện để học “tử tế” từ đầu, nghĩa là “mất căn bản”. Những gì tôi biết là tôi tự tìm tòi, quá lắm thì hỏi “đệ tử”.

Làm 1 blog với wordpres cũng vậy. Tôi đọc tiếng Việt ở cộng đồng WordPress Việt Nam, muốn đâu cái điền ( điên cái đầu) vì bọn trẻ viết cho người khá giỏi computer chứ không phải cho người ngu như tôi.

Continue reading

Posted in Hướng Dẫn Làm Blog | Comments Off

Lan Chi 2004-2013

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Saigon Muôn Năm Cũ -Lê Anh Kiệt với Mặt trận tình báo

Nguyệt san Bút Tre số tháng 9/2014

LGT: Lê Anh Kiệt là GS Hóa vài trường tư thục trước 1975, đồng thời cũng là một nhân viên trong Phủ Đặc Uỷ Trung Ương Tình Báo, cũng có thể coi là một “sư huynh” của Hoàng Lan Chi. Ông là một trong những người có thể xếp vào nhóm “Những người tù cuối cùng của nhóm đi tù vc sau 1975”. Với 17 năm tù vc, ông đến Mỹ trong danh sách đặc biệt của Hoa Kỳ. Xin mời nghe ông kể về một hoạt động trong phòng A 17 của ông, liên quan đến việc VNCH giành lại Ban Đại Diện Khoa Học vào năm 1972.

HLC: Xin chào “sư huynh” Lê Anh Kiệt. Chúng ta cùng trường và lại cùng môn Hóa. Tuy vậy, khi anh trở lại trường và hoạt động trong việc chống cộng sản xâm nhập Khoa Học thì HLC đã rời khỏi nơi đó và khi HLC quay trở về thì có lẽ mọi việc đã tương đối ổn định. Câu hỏi đầu tiên là chút tò mò về nhân thân. Anh sinh quán ở đâu, cha mẹ làm gì, đậu tú tài năm nào, lý do nào vào Khoa Học?

LAK: Để trả lại 2 chữ “sư huynh” , cho phép tôi dùng 2 chữ “sư muội” cho có vẻ “Kim Dung” một chút! Tôi là người Sài Gòn trăm phần trăm, như trong quyển hồi ký mà tôi lấy tên là “Một Cuộc Đổi Đời” tức “17 năm trong các trại CT của CSVN” của KALE tôi có kể, ba tôi trước đó là công chức của Sài Gòn, theo Việt Minh và đã chết trong cuộc chiến chống Pháp trước khi hiệp định Geneve ra đời, và mẹ tôi là một người thợ may. Sau khi đậu Tú Tài 2 năm 1964, tôi vào Khoa Học vì tôi vẫn thích làm Kỹ Sư Hoá, nhưng thời đó chưa có trường nào dạy ngành này nên đành học Khoa Học vậy! Tập Hồi Ký này tôi có phổ biến trên web riêng: sites.google.com/site/lakiet

HLC: Sau khi tốt nghiệp Khoa Học, anh có phải vào quân đội không? Nguyên cớ nào đưa anh gia nhập Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo?

LAK: Tất nhiên lúc bấy giờ ngoài những người được hoãn dịch vì lý do gì đó thì thanh niên nào ở miền Nam cũng vào quân đội, nhưng tôi được biệt phái về Phủ sau 9 tuần quân sự. Tôi vào làm cho Tình Báo là do nơi đó tuyển mộ, bên này gọi là recruit (chứ không phải là hire!)

HLC: Xin cho vài nét khái quát về Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo? Thành lập từ bao giờ, quy chế tuyển dụng, lương bổng?

LAK: Thật ra tôi không rành về cơ cấu tổ chức của Phủ ĐUTUTB lắm vì nguyên tắc ngăn cách của nó và cũng vì tôi là một nhân viên hoạt động ngoại vi (field operation). Lương bổng thì tính theo ngạch công chức, tức là tuỳ theo bằng cấp của nhân viên mà chia ra các ngạch A, B, hay C, cộng với công tác phí.

HLC: Anh được huấn luyện trong bao lâu, tại VN hay có tu nghiệp ở Mỹ?

LAK: Lúc bấy giờ, vì lý do cần thiết cho công tác nên chúng tôi chỉ học rất ngắn hạn những nguyên tắc tình báo tại cơ quan rồi tung ngay ra để thực hiện các công tác cần thiết.

HLC: công tác đầu tiên là gì?

LAK: Đầu tiên tôi chỉ có nhiệm vụ theo dõi và báo cáo lại các tin tức của các tổ chức sinh viên thân Cộng (do Thành Đoàn TN Lao đông HCM, tức Thành Đoàn Thanh Nhiên CSHCM bây giờ) trực tiếp điều khiển. Lúc bấy giờ các phong trào SV do Huỳnh Tấn Mẫm cầm đầu ở mặt nổi, liên kết với các tổ chức được gọi là thành phần thứ 3, do bà Ngô Bá Thành cầm đầu và các tổ chức tôn giáo thân Cộng như Phật Giáo Ấn Quang, nhóm linh mục Nguyễn Ngọc Lan, Chân Tín thuộc giòng Chúa Cứu Thế. Công tác này thật ra chỉ là công tác mở đầu vì lúc ấy tôi vẫn chưa có kinh nghiệm về các công tác tổ chức và điều khiển.

HLC: Vì sao có A 17 ra đời?

LAK: Khi SV Lê Khắc Sinh Nhật, chủ tịch SV Luật Khoa bị đặc công CS giết chết ở ngay sân trường Luật, sau một cuộc bầu cử Tổng Hội SV của Viện Đại Học Sài Gòn đã bầu anh Lý Bữu Lâm, một sinh viên có khuynh hướng Quốc Gia lên làm chủ tịch và anh Nhật là phó chủ tịch Nội Vụ. Ở các phân khoa nhất là 3 phân khoa lớn là Khoa Học, Luật và Văn Khoa, bọn SV thân Cộng vẫn hoành hành không theo chỉ đạo của Tổng Hội SVSG. Tổng Hội SVSG chỉ có danh chứ không có thực lực vì lực lượng sinh viên đều nằm tại các phân khoa. Trong tình hình đó cơ quan an ninh tình báo VNCH quyết định thành lập ban A17 để trực tiếp đối đầu với Thành Đoàn Thanh Niên Lao Động HCM, lúc ấy do Trần Bạch Đằng trực tiếp chỉ huy. Các SV thân Cộng có tổ chức “thành đoàn” hổ trợ thì các SV Quốc Gia cũng phải có một tổ chức yểm trợ, đó là ban A17, đó là điều dĩ nhiên.

HLC: Xin vài nét khái quát về tình hình lúc đó?

LAK: Các câu trả lời trên của tôi chắc cũng phần nào nói lên tình hình lúc ấy, tức vào năm 1971-1972. Ngoài chiến trường thì Quân Đội ta đang phải đối đầu với những trận đánh ác liệt của CSBV, ở hậu phương thì các tổ chức thân Cộng cứ phá rối trị an. Có bao giờ người dân bình thường đặt câu hỏi, “tại sao các phong trào được gọi là đòi hoà bình chỉ chống đối phe tự vệ, tức chính phủ VNCH mà lại không chống đối phe tấn công, tức CSBV hay không?” Hỏi tức là đã trả lời, vậy thì các tổ chức hoà bình ấy là của ai hoặc do ai chỉ đạo!

HLC: Anh nhận định thế nào vai trò của sinh viên thân cộng trong giai đoạn này?

LAK: Sinh viên là nguồn nhân lực nòng cốt trong mọi cuộc xuống đường. Thật ra SV thường có lòng yêu nước của tuổi trẻ nhưng lại không đủ khả năng để phân biệt sự khác nhau giữa “chủ nghĩa yêu nước” với “chủ nghĩa Cộng Sản”. Chính vì vậy mà lòng yêu nước đã biến rất nhiều SV trở thành những người thân Cộng và ngay cả việc biến họ thành những người CS.

HLC: Xin cho vài ví dụ cụ thể về tuổi trẻ yêu nước và đã lầm đường vì sự tuyên truyền của CS? Khi tỉnh ngộ, họ đã làm gì? Nếu được, cho danh tính vài người đã ‘tỉnh ngộ” khi VNCH còn tồn tại và chỉ tỉnh ngộ khi CS chiếm Sài Gòn khoảng vài năm?

LAK: Thí dụ cụ thể nhất là anh phó chủ tịch ngoại vụ của BĐDSVKH thời của Phạm Hào Quang, tức là anh Nguyễn Công Hoan. Anh ta là dân biểu thời VNCH (nếu tôi nhớ không lầm là đơn vị ở Huế) và sau 75 cũng là dân biểu của VC, hiện anh đang cư ngụ tại California, Hoa Kỳ.

HLC: Xin kể lại giai đoạn anh giúp phe ta chiếm lại được ĐH Khoa học? Đó là thời điểm nào, nhóm vc nằm vùng nào đang thao túng Ban Đại Diện sinh viên?

LAK: Tại ĐHKH, nhóm SV thân Cộng có tên là Nhóm Bừng Sống, được trực tiếp chỉ đạo bởi thành đoàn TNLĐHCM. Ban Đại Diện SVKH lúc ấy do anh Phạm Hào Quang làm chủ tịch, Đoàn Kỉnh là phó chủ tịch nội vụ, cả hai đều có khuynh hướng quốc gia, nhưng trong đó có anh phó chủ tịch ngoại vụ Nguyễn Công Hoan lại là một SV thân Cộng. Sau khi Phạm Hào Quang rời trường, anh Kỉnh nhập ngũ và anh Hoan đắc cử Dân Biểu của VNCH thì BĐD SVKH trở thành bỏ ngỏ. Anh Nguyễn Văn Thắng, tổng thư ký, thuộc nhóm Bừng Sống nắm lấy BĐD, thật ra người điều khiển chính có tên là Sơn (tôi không nhớ họ) và Lê Công Giàu. Kể từ đó nhóm Bừng Sống thao túng hoạt động của SV tại ĐHKH. Năm 1971, trước tình hình như vậy, cá nhân tôi nhận trách nhiệm tổ chức để chiếm lại ban đại diện SVKH cho các sinh viên Quốc Gia. Trở lại trường sau hơn hai năm vắng bóng, không còn ai quen biết, tôi điều nghiên tình hình và nhận thấy đa số sinh viên đều rất khó chịu về những hành động của nhóm Bừng Sống với những áp lực buộc SV phải theo họ đi biểu tình, bãi khoá v.v., chính nhóm SV Bừng Sống này đã làm cho khối đa số SV thầm lặng không thể yên tâm học hành. Tuy nhiên, không có một tổ chức nào đứng lên giúp cho họ có một tiếng nói. Từ nhận định đó tôi bắt đầu kết thân rồi “chiêu mộ” những sinh viên mà tôi gọi là “nhóm SV thầm lặng”, nhất là những người mới chập chững bước vào ngưỡng cửa đại học, tổ chức họ thành một nhóm. Nhân lúc ấy đang có trại Long Thành tiếp đón các đồng bào tạm cư vì chiến cuộc Bình Long nhưng vẫn chưa có một tổ chức SV nào đứng ra giúp đỡ, tôi giúp họ thành lập một tổ chức lấy tên là “Uỷ Ban SVKH cứu trợ đồng bào chiến nạn”, nhân đó tôi liên lạc với anh Phạm Hào Quang, với tư cách chủ tịch của BĐD cũ, để nhờ anh đứng ra giúp Uỷ Ban này lấy trụ sở của Ban Đại Diện SVKH làm trụ sở sinh hoạt. Tất nhiên nhóm SV Bừng Sống phản đối rất mạnh kể cả dùng vũ lực. Cuộc xung đột giữa 2 nhóm SV diễn ra rất thường xuyên, cuối cùng thì chúng tôi cũng chiếm được trụ sở Ban Đại Diện SVKH để có nơi chính thức sinh hoạt. Bước tiếp theo, chúng tôi nhờ anh Quang tổ chức cuộc bầu cử ban đại diện SVKH đã bị ngưng từ lâu và để cho cuộc bầu cử được vô tư, tôi yêu cầu anh Quang chỉ đứng ra với tư cách trưởng ban tổ chức bầu cử chứ không tham gia ứng cử hoặc đưa người ra ứng cử. Cuộc bầu cử BĐDSVKH trước đó đều là gián tiếp, tức là chỉ có đại diện các chứng chỉ đi bầu cho BĐD. Nay, nếu tiếp tục làm theo thể thức ây thì nhóm SV Quốc Gia không thể thắng được vì nhóm Bừng Sống đang làm chủ tình hình ở các chứng chỉ. Vì lý do đó chúng tôi yêu cầu tổ chức bầu cử trực tiếp, tức là mọi SVKH đều được đi bầu như thế mới thể hiện được tính dân chủ thật sự. Với sự chống đối dữ dội của nhóm Bừng Sống và một vài giáo sư trong trường, nhưng với sự ủng hộ của đa số sinh viên và giáo sư, cuộc bầu cử đã thành công và Ban Đại Diện SVKH 71-72 ra đời với anh Nguyễn văn Lễ thuộc nhóm SV Quốc Gia làm chủ tịch. Nhóm Bừng Sống lui về sinh hoạt lẻ tẻ ở một câu lạc bộ SV gần giảng đường 1 và dần dần cũng bị BĐD tiếp thu. Kể từ đó đến tháng 4 năm 1975, những Ban Đại Diện SVKH tiếp theo đều là những SV Quốc Gia và nhóm Bừng Sống hết môi trường hoạt động tại trường ĐHKHSG.

HLC: Anh đề cập đến một vài giáo sư, xin cho hỏi đó là ai? Trước 75, chúng tôi chỉ nghe phong phanh rằng Ban Địa Chất là một “ổ VC”. Sau 75, lộ ra GS Trần Kim Thạch và em gái ông, Cô Trần Thị Lạng. Về GS Lê Văn Thới, GS có công khai ủng hộ đám thiên tả hay đám phản chiến bên ngoài như Ngô Bá Thành, Ngô Công Đức gì không? Ngoài ô Trần Kim Thạch, còn ô Đinh Văn Hoàng (Sinh Hóa), GS Lê Văn Thới (Hóa) thì thế nào? Bên Động Vật/Thực Vật có những giáo sư, sinh viên nào thiên tả rõ rệt?

LAK: Tất nhiên trong số đó phải kể đến GS Trần Kim Thạch, Trần Thị Lạng. GS Thới thì bất mãn vì đã bị mất chức Viện Trưởng Viện Đại Học SG và bị ảnh hưởng của những nhóm SV ở Pháp lúc ông ấy du học bên Pháp nên thường có những lời nói khó nghe mà thôi chứ chưa thấy có hành động cụ thể nào.

HLC: Thế còn các khuôn mặt sinh viên nổi bật? Tổng nha cảnh sát có tài liệu về Miên Đức Thắng không? Lý do, MĐT học SPCN cùng năm với HLC và phải nói HLC cũng là những sinh viên thuộc “khối thầm lặng bực mình với đám sinh viên tối ngày xuống đường” mà không biết làm sao.

LAK: Tôi không biết những tài liệu ấy, nhưng tôi nghĩ chắc là phải có. Nhưng anh ta là một nhạc sĩ và anh ta cũng chỉ sáng tác nhạc giống như TCS chứ chưa thấy có hành động theo CS rõ rệt. Thêm vào đó ảnh hưởng của anh ta không đáng kể vì anh ta cũng không lôi kéo được bao nhiêu SV. VNCH mặc dù là một quốc gia Dân Chủ ở tình trạng “phôi thai’, nhưng cũng phải tuân thủ luật pháp của một xứ sở dân chủ. Nếu không bị bắt quả tang phạm pháp hoặc có chứng cớ cụ thể thì Cảnh Sát không có quyền giữ hơn thời hạn quy định. Đó chính là lý do ta thấy tại sao Huỳnh Tấn Mẫm cứ bị bắt rồi thả ra không biết bao nhiêu lần cho đến cuối cùng mới bị bắt quả tang và được trao trả cho phía VC (nhưng họ không nhận.)

HLC: Tại sao VC không nhận Mẫm? Sẵn nói tới Mẫm, xin anh cho vài nhận xét? Mẫm, có vẻ hoạt động rất mạnh và khá được việc trong việc phá hoại VNCH. Đặc biệt, khi có mâu thuẫn giữa Thiệu, Kỳ thì Mẫm đã dựa vào Kỳ. Sau 75, Mẫm không được trọng dụng và bây giờ, thời điểm 2014, Mẫm có vài bài viết không hẳn là ăn năn nhưng cũng bàng bạc tư tưởng ấy.

LAK: Tất nhiên tôi không biết rõ tại sao VC lại không nhận HTM, tôi nghĩ chỉ có tụi chóp bu của VC mới biết lý do chính mà thôi. Tất cả những lý do nhiều người đưa ra theo tôi chỉ là suy đoán, nào là họ còn có thể dùng Mẫm như một lá bài lật ngửa, nào là HTM chưa phải là một đảng viên vân vân. Việc HTM dựa vào ông Nguyễn Cao Kỳ bởi vì theo suy nghĩ của tôi lúc đó HTM không có chỗ dựa nào khác để khỏi bị bắt giam, vì lúc đó lá bài HTM đã hết hiệu quả. Còn chuyện của ông Kỳ chứa chấp HTM dù biết rõ anh ta là VC, tôi xin không nói đến để tránh bị tranh cãi vô ích. Chuyện sau 75 là chuyện của CS, tôi thấy chẳng ai được họ trọng dụng lâu dài mà tất cả những SV và các thành phần gọi là thứ ba theo họ đều chỉ được dùng như những con cờ trong một giai đoạn nào đó mà thôi. Theo ý của riêng tôi, HTM không ăn năn hay bàng bạc có ý tưởng ăn năn như HLC nói mà anh ta đang ngấm ngầm bất mãn vì không được trọng dụng sau khi anh ta đã đóng góp một phần rất lớn trên mặt trận chính trị để giúp cho CS chiếm được miền Nam.

HLC: Trở lại với A 17. Nhóm Bừng Sống “chết” tại Khoa Học nhưng còn ở các phân khoa tự do khác như Luật, Văn Khoa? Có phải vì đối diện Tổng Nha CS nên phải cương quyết xóa sổ vc tại Khoa Học?

LAK: Nhóm Bừng sống không “chết” mà lui vào hoạt động trong bóng tối, một số thành viên thì vào mật khu, một số bị lực lượng an ninh bắt quả tang đang trên đường trốn vào mật khu. Sau khi ban A17 thành lập thì chúng tôi nhắm vào tất cả các phân khoa của VĐHSG chứ không phải chỉ có ĐHKH, sau đó chúng tôi dần dần nắm hết các tổ chức SV của VĐHSG cho đến tháng 4 năm 1975, nhưng vì tôi không trực tiếp nên tôi không biết chi tiết cụ thể. Kể từ 72 đến 75, VC không còn lợi dụng lực lượng SV được nữa nên chúng mới thành lập những tổ chức khác để yểm trợ cho những cuộc quấy rối thủ đô SG như “phong trào phụ nữ đòi quyền sống, lực lượng thanh niên cứu đói, ký giả ăn mày”, hoặc lợi dụng các thương phế binh vân vân, nhưng không quy tụ được số đông và không gây được tiếng vang lớn như các phong trào SV trước đó. Chỉ còn một số nhỏ không quan trọng mấy ở VĐH Vạn Hạnh do Phật giáo đỡ đầu nên rất khó vì dễ bị đụng chạm đến tôn giáo. Thêm vào đó công tác tình báo rất tốn kém, mà VNCH không có đủ ngân sách để đài thọ. Tôi xin lấy một thí dụ nhỏ về sự tốn kém ấy, trong thời gian nghỉ Hè, sau những kỳ thi SV không làm gì thường bị lôi kéo vào những hoạt động gây mất trật tự. Muốn tránh điều này cần phải có một trại hè cho SV để đưa họ ra khỏi thủ đô. Việc đài thọ cho một trại hè với hàng chục ngàn SV không phải là một chi phí nhỏ! Chúng ta nên nhớ thêm rằng ngoài phương diện tam quyền phân lập, VNCH còn bị áp lực của Hoa Kỳ và nhất là của truyền thông Hoa Kỳ cũng như của các phong trào phản chiến ở Mỹ và các nước phương Tây.

HLC: Dù sao cũng phải ghi một điểm son cho A 17 trong việc ổn định tình hình giới sinh viên. Thời nào cũng thế, thanh niên luôn là phát súng khởi đầu vì trái tim nhiệt huyết và cái đầu tương đối không quá u mê nhưng lại ngây thơ vì chất chứa những lý tưởng cao vời. Hiện giờ những người ấy đâu rồi? Tôi muốn nói đến những người công tác tại phòng A 17? Tôi có thể hình dung, nếu không thoát kịp, hẳn những con người tương đối ưu tú ấy ( tôi dùng chữ tương đối vì họ phải đối phó trong một mặt trận khác, không phải rạch ròi để xả súng vào đối phương mà phải len lỏi, mưu kế) đã bị cộng sản trả thù tàn nhẫn lắm. Cá nhân anh, với gần 17 năm tù là một chứng minh hùng hồn. Xin kể cho chúng tôi nghe về vài con người lãnh đạo của A 17 và vài người đã hy sinh trong ngục tù CS?

LAK: Ngoài vài anh bạn đã chết trong ngục tù CS, hầu hết chúng tôi đều đã sang đây theo chương trình trao đổi của Mỹ với VC, mà ta thường gọi là HO. Xin phép cho tôi không nhắc tên những người ấy vì chúng tôi đã vướng vào cái nghiệp tình báo, tức là làm việc trong bóng tối và cũng sẽ chết trong bóng tối.

HLC: Cảm ơn anh về sự hoài niệm những người con ưu tú của tổ quốc trong mặt trận tình báo. Trước khi tạm biệt, xin cho vài nhận định của anh đối với cuộc chiến hôm nay? Sau hơn 30 năm, VC tất nhiên không phải là cộng sản thuần túy thế nhưng với những người nặng lòng với quê hương đất nước vẫn không thể ngồi yên. Giải pháp nào cho Việt Nam hiện nay?

LAK: Theo ý tôi, CS bao giờ cũng là CS. Tuỳ lúc và tuỳ thời mà chúng khoác một chiếc áo khác mà thôi! Nào là “Hoà Hợp Hoà Giải,” rồi “Kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” vân vân, chỉ là những sách lược của họ trong một giai đoạn nào đó. Tôi mong các thế hệ thanh niên nhất là ở quốc nội và cả những người Việt ở quốc ngoại nên nhận định rõ như vậy khi phải đối đầu với chúng. Những người Việt ở quốc ngoại dù sao cũng đã chấp nhận cuộc đời ly hương, tranh đấu để hỗ trợ cho những thanh niên trong nước mới là chính. Tranh giành một chút tiếng tăm hoặc quyền lực càng làm chia rẽ tập thể và giúp cho CS có đất nẩy mầm.

Hoàng Lan Chi thực hiện 9/2014

Posted in Phỏng Vấn | Comments Off

Trò Chuyện với Lan Chi – Với Giám Đốc Barber City Wom en’s Club

Trò Chuyện với Lan Chi – Với Giám Đốc Barber City Women’s Club

Bản dịch: Vũ Dân

Mrs Nadine Davis with 2 receivers: Hoàng Lan Chi-Christie Ngo

HLC: Xin chào Bà Nadine Davis. Tôi được biết Barber City Women’s Club vừa cấp học bổng cho người cư trú ở Westminster. Xin phép phỏng vấn bà về chương trình này. Club này thành lập từ bao giờ và có bao nhiêu hội viên?

Nadine Davis: Barber City Women’s Club đã được lập ra ra vào năm 1927. Kể từ đó, Hội và câu lạc bộ đã trải qua nhiều thay đổi kể cả vào năm 1957 Barber City xát nhập vào Westminster khi thành phố Westminster được thành lập. Chúng tôi cũng là thành viên của California Federation of Women’s Clubs. Có khoảng 32 thành viên. Mục đích của Hội từ năm 1990 và sẽ tiếp tục như sau: Tổ chức cho sự thăng tiến của các sinh hoạt từ thiện, văn hóa, giáo dục, tài trợ vô vụ lợi, phúc lợi trong cộng đồng, và các dịch vụ cho tha nhân. Đây là một hội phi chính trị, phi tôn giáo.

Phương châm của Hội là “Sống cho những người yêu thương chúng ta và làm những điều tốt lành mà chúng ta có thể làm được.” Các tổ chức từ thiện và phi lợi nhuận mà được hưởng lợi từ Hội không chỉ giới hạn tại địa phương, bao gồm: khu tạm trú American Family Housing ở Midway City, S.H.U.E Project (các vị cao niên chỉ dạy cho trẻ em lớp 1 và 2 tại Trung Tâm Cao Niên ở Westminster), Veterans Hospital of Long Beach (vườn cho bệnh nhân), The Pet Food Bank, Interval House and Collette’s Children, Nadine’s Patio (Golden West College Khoa Điều Dưỡng mang đến cho sinh viên ngành điều dưỡng một chỗ để học, ăn, và chuyện trò. Ngoài nước Mỹ thì có Heifer international and Malawi, ở Phi Châu, nơi học cụ đã được gửi cho một người thầy giáo của học sinh nghèo.

Hội gây quỹ cho hai học bổng, mỗi học bổng trị giá $1000, dành cho phụ nữ sống tại Westminster để hỗ trợ họ trong việc học vấn.

Hội gây quỹ bằng cách: Bunco, Điểm Tâm Pancake, bán nhiều món ăn khác nhau tại Westminster Summer Concerts in the Park, bán BBQ, bán bánh, bán đồ cũ ngoài vườn trong mùa Hè, Hội Chợ Thủ Công Nghệ mùa Thu, Cơm Tối Mùa Thu, và cung cấp bánh vào tháng 12 cho dịp Westminster Tree Lighting.

Ngoài ra, Hội còn bảo trợ các chương trình miễn phí cho cộng đồng như: trao đổi sách, những buổi gặp gỡ đan móc, thêu thùa hàng tháng. Một số hội viên đã làm những việc sau để giúp đỡ Hội: Làm “cookies “, bánh mì, mứt; tổ chức và làm việc trong các buổi sinh hoạt, trở thành hướng dẫn viên tự nguyện tại Hội Lịch Sử Westminster, đi họp hàng tháng, giúp nấu nướng cho các buổi họp hàng tháng, cho người nghèo của Light House Project quần áo, giầy dép.

HLC: các hoạt động xã hội của club?

Nadine Davis: Chúng tôi có Bunco 7 giờ tối ngày 25 tháng 8, BBQ ở câu lạc bộ ngày 23 tháng 8 từ 11 tới 2 giờ trưa, hội chợ thủ công nghệ từ 10 giờ tới 2 giờ trua ngày 20 tháng 9. Chúng tôi sẽ bán “cookies” và “hot dogs” ở Wesminster Concerts từ 6 tới 7 giờ tối ngày 31 tháng 7, ngày 7 và 23 tháng 8.

HLC: Ý tưởng trao học bổng có từ bao giờ? Đây là sáng kiến của ai?

Nadine Davis: Chúng tôi đã cấp $3,000 học bổng hai năm qua cho phụ nữ ở Westminster. Ứng viên được mở rộng từ học sinh lớp 12 trung học đến phụ nữ trung niên muốn tiếp tục những chương trình học cao hơn .

HLC: Có bao nhiêu học bổng trong một năm và trị giá thế nào?

Nadine Davis: Năm nay chúng tôi đã tặng $3,000 học bổng; 2 học bổng $1,000 và 2 học bổng $500.

HLC: Tiêu chuẩn để cấp học bổng?

Nadine Davis: Đơn với đầy đủ chi tiết, căn cước cá nhân, bản thảo hồ sơ học vấn nếu cần. Văn bản trình bày lý do xin học bổng. Văn bản nên gồm có quá trình học vấn, kinh nghiệm, và dự tính tương lai, kinh nghiệm phục vụ cộng đồng, sinh hoạt ngoài việc học, có tham gia các hội đoàn nào, giải thưởng, bằng ban khen đã nhận được.3 thành viên của Hội Phụ Nữ Barber City đọc và chấm đơn. Đơn được điểm cao nhất sẽ được nhận học bổng.

HLC: Club có định mở rộng việc câp học bổng sang các thành phố lân cận như Garden Grove, Fountain Valley?

Nadine Davis: Không. Các thành phố đó cũng có các hội phụ nữ riêng và họ cũng có những chương trình cho học bổng.

HLC: xin cảm ơn bà Nadine Davis về buổi trò chuyện này. Xin chúc sức khỏe và club ngày một phát triển có nhiều hữu ích trong các chương trình phục vụ cộng đồng.

********************************************************

English:

Talking with Lan Chi

With Nadine Davis, President of Barber City Women’s Club

HLC: (Good morning) Nadine Davis. I have just learned that Barber Woman Club has just awarded a scholarship at Westminster, CA. I am honored to have an interview with you today about this program. First of all, can you tell me when this club was established, and how many members are there in the club?

Nadine Davis: The Barber City Women’s Club was created in 1927. Since then the club and clubhouse have gone through many changes including when Barber City was absorbed in 1957 when the city of Westminster became incorporated. We are registered with the California Federation of Women’s Cubs. There are about 32 members. The purpose of the club in 1990 was and continues to be: To organize for the advancement of charitable, cultural, educational, philanthropic, and welfare activities in the community, and the service to others. The club is non-political, non-sectarian. The club motto is “We Live for Those Who Love Us and the Good We Can Do.”

Charities and non-profits which have benefited have included but are not limited locally to: American Family Housing shelter in Midway City, S.H.U.E Project (seniors mentor 1st and 2nd graders at the senior center in Westminster), Veterans Hospital of Long Beach (patient garden), The Pet Food Bank, Interval House and Collette’s Children, Nadine’s Patio (Golden West College nursing program which gives nursing students a space to study, eat, and socialize) and internationally to: Heifer international and Malawi, Africa, where school supplies were sent to a teacher of disadvantaged students.The group raises funds for two $1,000 educational scholarships for women who live in Westminster to assist them in continuing their educational goals.The ways the club raises funds include: Bunco, Pancake Breakfast, offer various food options to be sold at the Westminster Summer Concerts in the Park, summer BBQ/Bake/Yard sales, fall Community Craft Faire, Fall Dinner, and supply baked goods at the December Westminster Tree Lighting. Free programs the club has sponsored for the community includes: Free book exchanges, free knitting/crochet monthly gatherings.What have some our members done to support the group? Bake cookies, breads, jams; organize events, work at the events, become docents at the Westminster Historical Society, go to monthly meetings, help cook for the monthly meetings, provide donations of clothes and shoes to be given to the needy for the Light House Project.

HLC: How about social/communities activities of the Club?

Nadine Davis: We have Bunco on August 15 at 7PM. We have a BBQ to be held at the clubhouse on August 23, 2014 from 11-2. We have a craft Fair on September 20 from 10-2. We sell cookies and Hot Dogs at the Westminster Concerts on Thursdays July 31, Aug 7 and 14th from 6-7

HLC: When was the idea of giving scholarship for student of Westminster established? Who was the founder? and when was it actually started?

Nadine Davis: We have given $3000 worth of scholarships the last 2 years to Westminster Women. We enlarged the pool from high school seniors to women who are pursuing further education.

HLC: How many scholarships are given in a year? What is the value of each scholarship?

Nadine Davis: We gave $3000 worth of scholarships this year 2 $1000 scholarships and 2 $500 scholarships

HLC: What are the standard of selecting scholarship recipient? And who are in the selection committee

Nadine Davis: A Completed Application, Photo Identification, a copy of educational transcripts if applicable, Personal statement stating why applicant is seeking scholarship. Statement should include background and future goals and community service experience, Extracurricular activities, memberships in clubs and organizations, recognitions, awards, or honors received. 3 members of the Barber City Women’s Club read and score the applications. The highest scored applications receive the scholarships.

HLC: Does the club have any plan to expand this scholarship to other areas in the future such as Garden Grove, Fountain Valley?

Nadine Davis: No each of those cities have women’s clubs who also Give out scholarships.

HLC: Thank you so much for your time today. I wish the club will be successful and can contribute more to society.

Posted in Phỏng Vấn | Comments Off

Về Ban Vật Lý Địa Cầu

Bài này viết tiếp “Sài Gòn ngày ấy”. Trong Sài Gòn ngày ấy, tôi viết về quãng thời gian di cư vào Nam, học tiểu trung đại học. Coi tại đây: Sài Gòn ngày ấy

Về Ban Vật Lý Địa Cầu

ĐH Khoa Học 1972 Đại Học Khoa Học 2004

Biết thân phận là người Bắc, sẽ khó xin vào Ban Hoá, tôi mon men đến một ban mà tôi đậu khá cao và Thầy thì rất dễ thương. Đó là GS Nguyễn Hải với Ban Vật Lý Địa Cầu. Chứng chỉ VLDC là chứng chỉ nhiệm ý Lý của tôi và như đã nói vì thương thầy, quý thầy mà tôi chăm chỉ học. Tôi được nhận nhưng phải nhường cho mấy ông con trai vào ngạch trước vì lý do quân dịch của họ. Một điều kiện khác: tôi phải học Cao Học Vật Lý Địa Cầu và phải theo luôn. Tôi rầu lắm vì tôi học ban A (Vạn Vật) ( vì tôi thích Y Khoa thì phải học ban A) nên kiến thức toán không bằng ban B. Họ học nhiều giờ hơn mà. Tôi chấp nhận vì như tôi đã nói, tôi đang mơ có một Hoàng Tử bác sĩ đến rước đi! Mê Y, xui xẻo không được học Y thì mơ lấy chồng Y vậy. Trong khi chờ đợi Hoàng Tử đến, tôi ngậm ngùi …làm và học Cao Học VLĐC!

Trước đó khi tôi chưa chính thức vào Ban thì phải, Thầy tổ chức Đại Hội VLĐC gì đó và kêu tôi làm MC. Có lẽ Thầy gọi tôi vì tôi “dạn” chứ không phải là “người đẹp duy nhất” của Ban. Sau đại hội, tôi đến hai nơi, Thông Tấn Xã và báo Sống. Tôi chả quen ai ở Thông Tấn Xã cả nhưng tôi luôn chủ trương “ không quen thì mình làm thành quen”! Lâu quá tôi không nhớ chính xác nhưng có lẽ mình có vài “lợi điểm” như con gái là một, lại ăn nói nhỏ nhẹ dễ thương, lại “cô ký điệu” nên tôi đã gặp được một ông “bừ bự” nào đó (chả nhớ nữa). Ông ta tào lao xích đế rồi “ Sẽ có ở bản tin sớm nhất”.

Rời Thông Tấn Xã tôi đến Toà Soạn Sống của Chu Tử. Cũng lâu ngày quá quên mất cái anh chàng (mà tôi quen qua người bạn), tên gì. Anh ta phụ trách mục Trẻ hay Thanh Niên Học Trò gì đó của Sống. Tuy vậy ở đây có một kỷ niệm: khi tôi lên gác, cái cầu thang nhỏ, gác cũng nhỏ hẹp, anh chàng mời tôi ngồi ở salon cũng nho nhỏ. Trong khi tôi nói chuyện, mấy tay ký giả (tôi đoán vậy) ở xa xa …đứng ngó. Có gì đâu, hôm đó “Nàng” chơi áo dài đen viền kim tuyến ở cổ tay áo và cổ áo, quần trắng. Trông cứ như ca sĩ. Anh chàng tôi quen, nói rằng không đăng ngay bài tôi viết về Đại Hội được vì báo sao sao đó nhưng hẹn sẽ vào số sau. Mấy tay ký giả cứ cười rúc rích trong khi anh chàng nói chuyện với tôi.

Thế là xong nhiệm vụ giao tế. Bản tin Thông Tấn Xã gần nhất đăng, Sống đăng vào hôm sau và Thầy hài lòng. Sau này nếu tôi nhớ không lầm, một ký giả báo Sống (Dường như Phạm Nguyễn?) đến tìm tôi ở Khoa Học. Anh chàng tán “Tôi chưa thấy người nào mặc áo đen đẹp thế” Còn tôi thì vênh mặt “ Thì hôm đó anh thấy rồi đó!” .

Vì tôi ngoại giao dễ dàng như vậy nên Thầy Hải “khoái” có cô học trò để lo mấy vụ đó. Mặt khác, Thầy cưng tôi vì tôi cũng học giỏi môn Thầy cơ mà. Mấy trự đàn ông trong Ban thấy Thầy cưng thì họ …kỵ tôi. “Ông Tạ Công Quyền” không thèm xếp giờ dạy cho tôi! Đợi tôi “mét” Thầy lần thứ hai, mới chịu xếp. Chạy qua bên Ban Vật Lý của Thầy Nguyễn Chung Tú (kiêm Khoa Trưởng Khoa Học) dạy thêm, cũng bị mấy trự đàn ông bên đó ăn hiếp. Có gì đâu, mấy ông bắc kỳ kiểu đó hay chơi “phủ đầu” ma mới. Xét cho cùng, mấy tay khoa học chả dễ thương gì cả. So với LQT của Tổng Nha Kế Hoạch, thua xa! Khi vào Tổng Nha Kế Hoạch, LQT lại làm quen và đưa tôi đi giới thiệu với mọi người, rồi khi trời mưa lâm râm là lấy dù rủ tôi đi mưa. Lúc nào anh cũng nhỏ nhẹ dịu dàng. 40 năm sau gặp gỡ ở group Tổng Nha Kế Hoạch, anh vẫn như thế với tôi. Dễ thương.

Chỉ có vài người không “kỵ” tôi là thầy Trần Tấn Mỹ. Dưới thầy Hải là thầy Mỹ và thầy Mỹ là người Nam. Bên cạnh đó là một cậu người Nam, và một cô thư ký nhỏ. Một ông bắc kỳ ban đầu cũng hay vênh mặt với tôi nhưng sau 75, lại thành bạn thân.

Thời gian ở VLĐC không có gì đặc sắc. Quy chế một tuần 12 giờ, số giờ còn lại, chúng tôi đi dạy tư và học cao học hay làm luận án tiến sĩ đệ tam cấp. Do đó cũng không gặp nhau thường vì chia nhau ra trực ban. Coi như suốt thời gian từ 72-75, tôi không chơi với ai ở Khoa Học, chỉ vào trường khi phải dạy hay trực. Thời gian còn lại, dạy tư và học Cao Học theo lệnh thầy.

Hồi đó ở Thủ Đức có làng Đại Học gồm khu nhà ở cho các giáo sư đại học gì đó tôi không nhớ rõ. Mặt khác, quốc tế, cụ thể là các nước tư bản, mỗi nước tài trợ cho một phân khoa đại học để có cơ sở ở Thủ Đức. Khoa Học cũng có một cơ ngơi ở đây và tôi không nhớ quốc gia nào đỡ đầu. Dường như chủ đích của chính phủ là đưa sinh viên ra học ở ngoại thành, một hình thức “dãn dân”. Nhưng vì đi khá xa, cũng mất nửa giờ từ xa lộ Sài Gòn nên cuối cùng trường nào trường nấy vẫn “cố thủ” ở Sài Gòn!

Thuở đó, Thầy Nguyễn Hải dạy Cao Học Vật Lý Địa Cầu ở Thủ Đức một tuần một lần. Thầy lái xe đến đón cô học trò là tôi và có khi giao tôi cho một ông, lâu quá cũng quên mất tên. Anh này sau đó du học Pháp. Thời gian du học, chúng tôi có thư qua lại cho đến ngày mất nước. Được ít lâu thì Thầy đổi ý, không dậy ở Thủ Đức nữa. Thế là tôi khoẻ!

Nếu Cô Nhung là vị giáo sư tôi yêu vì cô đẹp, dậy hay và tận tâm thì Thầy Hải là người tôi yêu vì cũng dậy tận tâm, thương sinh viên và lúc nào cũng dịu dàng nhỏ nhẹ như con gái. Không chỉ tôi , tất cả sinh viên đều yêu quý Thầy. Tôi còn nhớ mỗi khi Thầy đi dạy ở các đại học tỉnh như Huế hay Cần Thơ Đà Lạt chi chi đó, lúc về Thầy đều có quà cho tôi. Hồi đó, tôi quý cái nón lá bài thơ, quà Huế của Thầy lắm. Tôi hay ghé nhà Thầy chơi với Cô và các em. Vì lý do đó, Cô và các em cũng quý lại tôi.

Sau 1975, Thầy trò trôi nổi như nhau. Có một cô trong ban VLĐC chúng tôi, tên là La Thị Cang, dân nằm vùng, từng chịu ơn Thầy vì Thầy đã bảo lãnh cho cô ta khi bị Tổng Nha Cảnh Sát bắt. Thế nhưng sau 75, cô ta đã có vài hành vi không chấp nhận được đối với Thầy. Thầy tôi, cũng như tất cả các GS Đại Học, bị kẹt lại, là thân cá chậu chim lồng. Năm 1978, Thầy vượt biên. Chuyến đầu ba con trai thoát. Chuyến sau, Thầy, đứa con trai đầu và con gái duy nhất mất tích. Cô tôi đang ở California, các em tôi giờ cũng đã yên ổn. Tôi, thỉnh thoảng vẫn nhớ về Thầy, người giáo sư tôi kính yêu vì tài vì đức. Tôi vẫn nghĩ giá như Thầy đi thoát được 1978, hẳn cuộc đời tôi cũng khác. Thầy sẽ tìm cách giúp tôi cũng thoát luôn bằng cách …tìm chồng cho tôi chẳng hạn hay giới thiệu “tuyau” cho tôi. Bởi vì nói gì thì nói, mấy trự đàn ông muốn ghen tị đố kỵ cứ việc (!), chứ tôi biết tôi là cô học trò cưng nhất của Thầy ở ban VLĐC!!!( Trong ban có bốn cô Mỹ Dung, Phương Nga, La Thị Cang, Quỳnh Giao)

Sau 1975, dường như Khoa Lý không nhiều người thoát. Đa số bị kẹt. Tôi còn nhớ, ngay sáng mùng 1 tháng 5, Đặng Văn Liệt đến nhà tôi và bảo “Thầy nói chị vô trường”. Lúc đó tôi còn ngây thơ lắm, tôi ào ra tay bắt mừng rỡ, không hề biết Liệt là dân Bến Tre và cũng chẳng ưa gì chế độ VNCH. Khi vào trường thì thầy trò nhìn nhau e dè vì đa số hiểu rõ thủ đoạn của Việt Cộng. Thời 1945, Việt Cộng còn làm cho con tố cha, trò tố thầy kia mà.

( Xem tiếp những tháng ngày sau khi vc vào thành)

Hoàng Lan Chi 9/2014

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Trò Chuyện với Lan Chi -Với Ca Nhạc Sĩ Phượng Vũ

LGT: kỳ này xin mời tiếp xúc với ca nhạc sĩ Phượng Vũ (California). Ông tên thật là Trần Gia Bửu, con một gia đình trung lưu, sinh tại quê ngoại làng Phượng Vũ, tỉnh Hà Đông. Từ nhỏ ông tự học nhạc hàm thụ tại trường École Universelle. ông trúng tuyển ca sĩ do Đài Phát thanh Sài Gòn tổ chức tại rạp Hưng Đạo. Hãng đĩa Dư Âm lập tức mời ông cộng tác với cả vai trò ca sĩ. ông mở lớp nhạc ở Sai Gon, Gò Công, Cần Thơ. Sau năm 1975 thì lớp nhạc bị rút giấy phép, ông tham gia hát trong đoàn Tiếng Ca Sông Hậu, Nghệ Thuật Hoàng Biếu, Trường Sơn, Ngọc Giao… Đến năm 1988, ông vượt biên sang Mỹ, được nhạc sĩ Nam Lộc và ca nhạc sĩ Khúc lan (cũng là em gái kế) bảo trợ về Little Saigon. Tại đây, Phượng Vũ vừa hát vừa sáng tác cho các trung tâm băng nhạc Phượng Hoàng, Giao Linh, Hải Lý, Mai Vy… Hiện nay ông là chủ một phòng thu và ban nhạc cùng tên.

Tác phẩm

CD

· Hương Bưởi Nhà Em (Giao Linh, Phượng Vũ)

· Thương Thầm Tà Áo Tím (Hương Lan, Phượng Vũ)

· Mẹ Là Ánh Tráng (Hương Lan, Bảo Trân, Phượng Vũ)

· Mùa Xuân Nguyễn Thị (Giao Linh, Hương Lan, Phượng Vũ)

* Ngày Buồn ( với Giao Linh )

* Kỷ Niệm Nào Buồn ( với Thiên Trang,Giao Linh,Sơn Tuyền )

* Về Mái Nhà Xưa

* Tango Kỷ Niệm ( với Lưu Hồng,Giao Linh,Hải Lý )

* Chuyện Ba Mùa Mưa (với Phuơng Hồng Quế,Sơn Ca,

* Em Di Chùa Hương

* Kỷ Niệm Buồn

* Mùa Đông Va Lữ Khách ( Thánh ca )

* Chuyện Tình Mầu Hoa Tím ( với Thanh Tuyền )

* Kinh Dâng Mẹ ( với Giáng Thu,Duy Quang,Son Tuyền,Kim Anh.Lê Uyên Phuong )

*Ta Thương Người ( với Khánh Ly,Lệ Thu,Mai Hương,Thái Hiền,Kim Tước,)

* Một Chút Hương( với Bảo Yến,Elvis Phương,Vũ Khanh,Tuấn Ngọc,Thiên Trang,Thanh Tuyền,Thanh Hà,Tuấn Vu ,Khanh Ly,Thái Hiền,Trinh Vinh Trinh )

* Ngày Con Về( với Duy Khánh,Giao Linh,Việt Dũng)

* Thiếu Phụ Ngây Thơ( với Hải Lý)

* Liên khúc Noel ( Luu Hồng,Giao Linh,Lê Thu )

* Mùa Xuân Của Mẹ ( với Trang Thanh lan,Quang Bình,Phuơng Hồng Quế..v..v… )

và rất nhiều CD,Karaoke khác…chưa nhớ ra…

Ca khúc: Đến nay ông sáng tác được hơn 80 ca khúc, nhiều ca khúc đã nổi tiếng từ trước 1975.

· Áo nhà binh

· Cánh thư mùa hạ (1970)

· Chiếc khăn màu tím (1970)

· Chuyện tình màu hoa tím

· Hương bưởi nhà em

· Cánh thư mùa hạ (1970)

· Cánh thư gửi mẹ

· Cánh thư mùa xuân

· Chiếc khăn màu tím (1970)

· Chuyện tình màu hoa tím

· Lời tự tình cho em

· Mái tóc quê hương

· Mẹ là bài ca dao

· Một mình trong xuân

· Mùa xuân cao nguyên (1975)

· Mùa xuân Nguyễn Thị

· Người em gai miền Nam

· Phượng buồn (Phượng Vũ & Thanh Sơn)

· Rừng ái ân (Phượng Vũ ) (1970)

· Tà áo xuân

· Thảo ca

· Thư xuân cho mẹ

· Thương về mẹ Huế

· Thương lắm Cà Mau

· Thương thầm tà áo tím

· Tìm một mùa xuân

· Tết này anh không về

· Tết trên rừng

· Trên ngọn tình sầu (Phượng Vũ & tho Hoàng Phương)

· Trường cũ xuân xưa

· Trường xưa lối về

· Vườn dâu lá mới

HLC: Xin chào Phượng Vũ. Nghe cái tên Phượng Vũ, tôi liên tưởng đến hai loài chim quý. Có phải khi chọn nghệ danh ấy, anh đã mơ ước giọng hát mình như oanh vũ?

PV: Đây là 1 sự tình cờ, ngẫu nhiên có sắp xếp của định mệnh và kết hợp với sự lựa chọn của mình. Thực ra, nghệ danh Phượng Vũ vừa là tên làng quê ngoại vừa là cung mệnh tử vi sao Vũ Khúc và sao Phượng Các của tôi ở cung Mệnh.

HLC: Xin anh cho một tóm tắt về đời ca hát của mình? Bắt đầu từ bao giờ và có bị gián đoạn gì không? Khi chọn, có những thuận lợi hay bất lợi gì từ gia đình?

PV: Rất nhiều gián đoạn có đến ba lần vì tình hình đất nước ảnh hưởng đến hoàn cảnh cá nhân, và có lẽ cũng vì số mệnh và cũng vì cá tính không muốn làm…Hàn Tín để thành công. Bắt đầu đi hát tại Đài Phát Thanh Cần Thơ. Là Trưởng Ban Văn Nghệ Trường Nông Lâm Súc Cần Thơ năm lớp 12. Bài “Chuyện tình Lan và Điệp” lúc đó thường được hát nhiều nhất với Trang Hồng Cúc, một cô bạn học. Vì thế hay bị bạn bè chọc ghẹo gán ghép. Hiện giờ Trang Hồng Cúc ở Thị nghè, Sài Gòn. Ngoài nhạc phẩm trên, những bản nhạc thường hát là Nhớ Thành Đô, Hoa Biển, Tạ Từ Trong Đêm. Hồi tiểu học Vũng Tầu mới lớp năm đã hát bài Ba Chàng Đi Hỏi Vợ của Trần Văn Trạch. Tiếp tục hát ở trung học. Khi đi làm mới bị gián đoạn.

HLC: Xin kể về giai đoạn tại Cần Thơ với những lớp nhạc anh mở?

PV: Lớp nhạc PV ở số 54/5 Lý Thường Kiệt (hẻm nhà đèn) Gò Công, quê hương của hai vì sao sáng của tân nhạc là Ns Lê Dinh và ca sĩ Phương Dung. Lúc nạp đơn xin mở lớp nhạc, các ca sĩ và nhạc sĩ ở Gò Công đều nói “Chưa có ai mở lớp nhạc ở Gò Công từ hồi nào đến giờ” và khi chứng nhận lớp nhạc, phó tỉnh trưởng là ông Lê Văn Hợp phê trong đơn là: Không biết thủ tục cấp giấy phép ra sao vì từ xưa đến giờ chưa có ai mở lớp nhạc ở Gò Công. Sau đó đổi về Cần Thơ và mở lớp nhạc ở đó cho đến 1984, dạy nhạc ở các trường Trí Đức, La Salle…và hát cho đài truyền hình, phát thanh. Năm 1985 về SG đi hát và có 5 lớp nhạc ở SG trước khi ra khỏi nước năm 1988.

HLC: Cũng thật vui khi nghe anh kể Gò Công chưa từng có lớp nhạc nên Phó Tỉnh Trưởng không biết xét làm sao. Anh đã đào tạo ra được những giọng ca nào mà sau này cũng có tên tuổi trong nghiệp cầm ca?

PV: Giọng ca thì không nhớ được bao nhiêu em, nhưng về sáng tác thì là nhạc sĩ Hoàng Phương (nhạc Gò Công) và bài đầu tiên HP sáng tác năm 1973 là Hoa Sứ Nhà Nàng chứ không phải là năm 1968 như một số tài liệu đã nói về NS Hoàng Phương. Vì mình hướng dẫn sáng tác cho NS Hoàng Phuơng năm 1970-1972, và nhạc sĩ Mai Thương ( tiệm phở Xuân Thắng mà em này mê sáng tác đến nỗi mệt mỏi và ngủ quên làm cháy tiệm phở một lần) cũng ở Gò Công.

HLC: Số ca sĩ sáng tác nhạc nghĩa là kiêm cả nhạc sĩ không nhiều. Anh học nhạc ở ai và có ý nghĩ sáng tác từ bao giờ. Xin kể về nhạc phẩm đầu tay, nhạc phẩm cứ tạm cho là ưng ý nhất?

PV: Nhạc phẩm đầu tay Việt Nam mình viết năm 13 tuổi là bài Một Gia Từ và sau đó 3 năm mới dám…mang đến Bộ Thông Tin để kiểm duyệt và được giấy phép xuất bản ký tên bởi ông Vũ Khánh. Những lúc đó còn nhớ và không biết nhờ ai giúp đó xuất bản hay bán bản quyền phổ biến nên ngâm tôm đến giờ. Cũng không biết là bài nhạc nào ưng ý nhất vì con của mình sinh ra thì mỗi đứa một vẻ. Còn về học nhạc thì học hàm thụ tại Ecole Universalle.

HLC: Tổng số CD phát hành là bao nhiêu?

PV: Cũng không nhiều vì lười và chán ngán cho tình trạng băng đĩa hiện nay ở thị trường. Thí dụ như CD Chuyen Tình Màu Hoa Tím ( sáng tác mới và cũng là chủ đề của CD ) hát với Thanh Tuyền thực hiện xong từ 1999, đến bây giờ vẫn chưa phát hành.

HLC: Được biết anh có một chương trình giới thiệu toàn nhạc của Nguyễn Văn Đông. Xin cho biết đó là thời gian nào, ai tổ chức, thành phần tham gia và kết quả?

PV: Mình tự hoà âm, phối khí, thu âm và hát, tự tổ chức năm 1998 vì lòng mến mộ nhạc Nguyễn Văn Đông với những tác phẩm của ông mà mình đã hát từ những năm học lớp 6, xem đó như là một điều mình thích làm mà không nghĩ đến chuyện thương mại. CD Về Mái Nhà Xưa gồm 10 bài hát của NVD này ra mắt năm 1998 ở vụ trường Majestic, trên poster còn có hàng chữ: “Đêm vinh danh nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông và những tình khúc lính- Nam California”.

Mình còn nhớ một nữ khán giả ở Arizona đã ký một check ủng hộ $2,000 USD cho buổi diễn trên tên là Ngân, xin gửi lời cảm ơn đến chị Ngân, dù là muộn màng. Và NS Huỳnh Anh, một thời gian sau khi mình ký tặng anh ấy CD trên, đã gọi phone muốn có thêm và đã cho một xe van chở bạn hữu từ San Jose đến tận nhà PV ở quận Cam để mua một lúc 20 CD trên. Sau khi ra mắt CD khoảng hai tuần, Xuân Phát về thăm VN và PV có gửi CD, poster cho nhạc sĩ NVĐ nhưng sau đó XP từ chối không đưa dùm. Sẵn đây PV xin cảm ơn các MC, ca sĩ đã vì tình thân hữu mà đến đó chung vui, chia sẻ và không nhận thù lao. Người giúp nhiều nhất là Việt Thảo. (Hello Việt Thảo, Phạm Long, PV còn nợ hai anh buổi tối đó vì quá lu bu nên quên lửng luôn).

HLC: khi chọn một chương trình toàn nhạc Nguyễn Văn Đông thì hẳn là anh phải rất ưa thích. Cho hỏi anh nghĩ gì về nhạc Nguyễn Văn Đông nói chung, nhạc lính nói riêng?

PV: Viết về lính thì nhiều NS đã làm, người lính của Trần Thiện Thanh thì đa tình, lãng mạn, thơ mộng, lính của Trúc Phương thì ray rứt, thực tế, đôi khi thực tế đến hơi phũ phàng (thiếu bóng đàn bà, đòi không dám tới đành viết cho tôi, nhạc tình sao lắm lời..). Lính của Duy Khánh thể hiện tình yêu và thân phận, quê hương, nhưng người lính trong nhạc Nguyễn Văn Đông rất thật, rất người, rất nhân bản, về thân phận và tâm sự, nỗi niềm dù rằng có một bài hát là bài Nhớ Người Viễn Xứ của ông có âm hưởng và hơi hướng của NS Lâm Tuyền, một chút trong bài Khúc Nhạc Ly Hương.

Bài hát đầu tiên viết chung với Lâm Tuyền nên có thể bị ảnh hưởng một chút nhưng lời của LT thì chung chung không được xuất sắc và có cái riêng như của NVĐ. Với tôi, đã hát nhạc NVD từ thuở trung học. PV thích nét nhạc của ABBANguyễn Văn Đông. Mỗi khi nghe, PV có cảm tưởng như không phải nhạc của một người bình thường mà như của một thiên sứ. Trong Kinh Phật, PV nhớ kinh nói rằng những nghệ sĩ là những người từ trời đến để mang niềm vui cho nhân thế qua những tác phẩm như lời ca, tiếng hát của họ. Những người cho Vũ cái cảm giác như thiên sứ là những người coi nhạc như một nghiệp chứ không phải nghề. Chính cái nghiệp đó đã làm nét nhạc của họ có một vẻ gì đó như một thiên sứ mang niềm vui cho nhân thế. Còn với những nghệ sĩ coi đó là nghề thì xin miễn bàn.

HLC: Vậy Phạm Duy là gì? Nghề hay nghiệp?

PV: Phạm Duy là vừa nghề và nghiệp. PV cho rằng ông là người kết hợp cái nghiệp của mình thành nghề. Thực ra, ít ai thông cảm cho nghệ sĩ. Họ không lam nghề khac để sống. Nhiều người coi nhạc là nghề kiếm tiền nên sáng tác hoi hot theo thi hieu cuq quan chung, còn mot so it người thì coi là nghiệp vì họ có nghề kiếm tiền khác để sống.

Về buổi ra mắt CD nhạc NVĐ, thì chuẩn bị cũng tương tự CD khác nhưng có một điều đặc biệt: PV làm CD đó không vì mục đích thương mại mà chỉ vì PV đắm đuối, ấp ủ và yêu thương.

HLC (ngắt lời): Có ai ấp ủ mà không yêu đâu?

PV: Có chứ. Như TTKH đã ấp ủ nhưng không yêu thương. “Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi”.

Trở lại với Nguyễn Văn Đông, Phượng Vũ đã ấp ủ yêu thương những giòng nhạc đó từ thuở ban đầu của trung học tức thuở chỉ khoảng mươi, mười hai tuổi. Như đã nói ở trên, nhạc NVĐ cho PV cảm tưởng như nhạc trên thượng giới, nghĩa là khi hát PV thấy như mình thoát tục cho dù đó không phải là lời nhạc anh huong nhac của tôn giáo như ABBA. Melody mênh mông, bát ngát. Đêm trinh diễn đó của Phượng Vũ thì MC là Việt Thảo, Phạm Long, Quốc Thái. PV cũng chọn đồ lính để thể hiện.

Có một kỷ niệm vui là vầy, kể cho Hoàng Lan Chi nghe chơi: PV tự hòa âm và PV đã chọn điệp khúc của bài Quốc Ca truoc 1975 làm intro cho Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp. Hôm đó khi mới nghe một chút, thấy âm điệu quốc ca vang lên thì mọi người đứng dậy hết! Khi hết intro, thì PV bắt đầu vô “..Còn đây giây phút này..” mọi người ngồi xuống yên lặng nghe. Điều này cho thấy hơn 400 khán giả của mình lúc nào cũng nhớ và tôn trọng quốc ca VNCH.

CD Về Mái Nhà Xưa gồm 10 bài, PV hát một mình và không hát chung với ai cả. Còn các CD khác, thì có hát chung với Giao Linh, Hương Lan. Như đã nói, chỉ CD này, như đã nói, PV chỉ muốn ấp ủ cho riêng mình.

HLC: với sự thương mến như vậy, PV còn ấp ủ nữa không?

PV: Còn chứ. Vẫn ấp ủ. PV đang có ý định sẽ thực hiện một đêm giới thiệu những tác phẩm Nguyễn Văn Đông một lần nữa. Thông thường CD chỉ ra mắt một lần nhưng chỉ riêng với Nguyễn Văn Đông là PV còn muốn thực hiện thêm lần nữa.

HLC: Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông còn có bút hiệu Phượng Linh cho một số nhạc phẩm. Anh nhận định gì về những nhạc phẩm đó?

PV: PV cho rằng những bài nào ký NVĐ là nghiệp, còn ký Phượng Linh là Nghề. Rất nhiều NS ký nhiều tên vì không muốn bút hiệu này làm ảnh hưởng loại nhạc khác coi như việt vị. nhiều lý do khác, cũng giống như TOYOTA lấy tên cho hiệu khác là LEXUS.

HLC: Xin cho vài nét khái quát về phòng thu âm hiện nay của anh?

PV: Vẫn làm việc bình thường tuy không bận rộn như trước đây vì các nghệ sỹ chuyên nghiệp không thu lại vốn liếng đã bỏ ra để đầu tư. Trung bình cho mỗi audio CD là $10,000 USD, mà tất cả đều bị post lên nét.

HLC: Xin cảm ơn anh. Hy vọng nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông sẽ thu xếp được để có thể hiện diện được trong đêm nhạc Nguyễn Văn Đông do anh tổ chức. Cũng xin chúc phòng thu âm của anh vẫn sống dù chỉ lai rai trong thời @ này.

Hoàng Lan Chi thực hiện 8/2014

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Cái “nhân” của người VNCH

Hôm nay khi không cãi nhau rất là vô duyên với một bà sư tỉ. Muốn tu cũng không xong mà (cười).

Chả là bà nói rằng bà thấy người ta gửi mail nói xấu HLC mà bà không chuyển vì bà thương tôi. Tôi cáu sườn bèn mail vầy:

1-Nếu em chỉ viết bài văn học nghệ thuật, luôn đóng vai trò đáng yêu, dễ thương, mềm mỏng, dịu dàng thì có ai nói xấu sau lưng không?

2-Khi đọc thấy mail nói xấu, chị phải nhìn coi là nặc danh hay người thật? Nếu là nặc danh thì chú ý làm gì? Một khi đã phải dấu tên, nặc danh thì hết 9/10 là chụp mũ, vu khống.

3-Nếu là người thật thì chị cũng làm ơn lấy “cái đầu Gia Long” ra suy nghĩ dùm em chút coi: cái tên đó có thù oán cá nhân gì với em không? Nếu không thì chị cứ chắc mẩm, nó là việt gian hay không phải việt gian nhưng ..việt dỏm, bị mợ Phàn Lê Huê HK chỉ trích những hành vi dỏm nên nhảy tưng tưng.

4-Sau nữa bất cứ ai muốn nói gì về em, chị cứ lấy miệng Gia Long ra đanh thép vầy “HLC có website đó. Muốn biết thì zô đó đọc. Đọc mà còn hong hiểu, còn théc méc, cứ mail hỏi nó tử tế!”.

5-Muốn biết những người tử tế, đứng đắn nghĩ gì về HLC, cứ vào web, tìm trong mục Thân Hữu viết về Lan Chi!

Thân Hữu Viết Về Hoàng Lan Chi

Bà sư tỉ hỏi “Ngoài cái đầu với cái miệng Gia Long ra, có cần sử dụng cái tay, cái chưn Gia Long hong?” Tôi nói chưa biết vì HLC chưa sử dụng bao giờ!

Nhưng có điều này, tôi không cãi với sư tỉ mà goàng toàn đồng ý “Hảnh diện là GL là đúng. Muốn vô được GL phải qua kỳ thi "trầy da tróc vải", trừ con ông cháu cha không đáng nói. Các bà Giám Thị là "mấy Mụ chằng". Bà Hội củng chằng. Nói vậy chớ nhờ các bà chằng đó, con gái GL có hư cũng có cái phong cách mà không phải trường nào cũng có”. Đúng vậy, nhờ mấy “bà chằng” mà chúng tôi có nét riêng.

Sư tỉ cũng nói cái này dễ thương nữa “Chị nói với anh là em có Má nhưng những gì Em đạt được ngày hôm nay cũng từ giáo dục của trường”.

Coi như hôm nay hơi lời. Bực mình sư tỉ một, nhưng nghe bả nói hai điều lọt lỗ tai mình quá xá là lọt! Sở dĩ sư tỉ chọc cái vụ Gia Long là vì thế này: tôi fw cho chị coi một mail. Trong đó, tôi đề nghị một người bạn net, cũng “tha” cho một tên kia. “Tha”, nghĩa là cái lý lịch mơ hồ của hắn vô tình bị tôi khám phá ra sự thực. Tôi viết cho anh bạn CVA rằng “Trong tương lai, nếu hắn còn giở mặt đạo đức theo kiểu phê phán dân CVA chính cống là "Chu Văn An lừng lẫy như thế mà cũng không đoàn kết được, chia 2 xẻ 3 đánh nhau như mổ bò" thì chúng ta sẽ xử hắn sau. Xin anh nể tình HLC, tôn trọng quyết định tạm thời của HLC. Cái "nhân" của người VNCH là thế, của người CVA, Gia Long chính cống là vậy.”

Khi đọc thấy cái vụ “cái Nhân của người VNCH, của người CVA, của người Gia Long”, bà sư tỉ chọc tôi là hay khoe về Gia Long thế! Chọc vậy nhưng sau đó bà y chang tôi như vầy “Được đậu vô GL đâu có dễ, Chị từ tỉnh đổi lên "Thầy Gòn" bị trễ 1 năm rồi ham chơi thi GL rớt một năm, cả xóm người ta thi đậu, con mình bị rớt Má Chị rơi nước mắt, Chị thấy mình quá tội lỗi bèn đạp xe đạp ra nhà sách Khai Trí có bao nhiêu cuốn toán luyện thi Đệ Thất là Chị gạo tới gạo lui kết quả Chị đậu hạng 151, Má Chị cười trở lại, Ngoại ở tỉnh nghe cháu mình đậu vô GL là cũng đi khoe vơi xóm làng tíu tít "con Mén nhà tui nó đậu vô GL rồi đó."

Tôi vênh mặt với sư tỉ rằng “Chị thấy không, em tha cho hắn mà. Hoàng Lan Chi có rất mấy cái đức lận. Long Đức, Thiên Đức, Nguyệt đức thủ mệnh hay chiếu mệnh gì đó nên con người rất là từ bi! Việt gian hay việt dỏm mới “sợ” GL HLC chứ người ngay có gì mà sợ cưa chứ!" Phải thế không. Bên cạnh đó, việt gian hay việt dỏm cũng cần nhớ rằng người Gia Long còn “cái Nhân” của người VNCH nữa. Do đó, “gian hay dỏm” cứ buông dao xuống là thành bạn ngay thôi!

Hoàng Lan Chi

8/2014

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Thời F@

Hoàng Lan Chi -Viết ngắn

Thời F@

Thời đại a @ đã nhường chỗ cho F@

Facebook có vài điểm lợi khiến giới trẻ nhanh chóng đón nhận như upload hình, clip dễ dàng và kết bạn bốn phương cũng dễ dàng.

Gì chứ thời bây giờ phải nói rằng mỗi người là một …nhiếp ảnh ra. Người người chụp hình, nhà nhà chụp hình. Chụp xong mà không có chỗ để khoe thì hơi “bị ấm ức”.

F@ cho load hình tơi bời lá cải.

Tôi đặt tựa cho hình này “Ai chụp ai?”

Web cá nhân còn phải chăm sóc cẩn thận. F@ thì không. Gõ dài, gõ ngắn, gõ chôm chỉa, gõ tranh luận, gõ khen chê, ối thôi hằm bà lằng tưới hột sen ở F@.

Tôi là người thích “high tech”. Làm quen mail rất sớm. Làm quen web, forum cũng rất sớm. F@ , tôi có tham gia sớm nhưng tính “bà già ó đâm” nên ít post vì mấy cái “chĩu khọ” sau đây:

“Facebooker” ( tôi bịa ra chữ này đấy) khoe nhiều cái bực mình. Ví dụ già chát, già khú đế, già hơn bành tổ mà khoe hình hoài. Ngó mấy cậu mợ bụng phệ, mặt nhăn hoài, đời sao u ám quá. Lâu lâu gửi một hình đi chơi đâu đó thì Ok. Tối ngày gửi đủ thứ hình già coi phát chán, phát ớn. Nói nhỏ, tôi khôn hơn mấy cậu mợ đó một tẹo. Là tôi viêt bài khoe hình cũ thuở băm mấy hay bốn mấy thì cũng còn ngó được. Vd bài Bông tai hay Khăn choàng là mình danh chính ngôn thuận khoe (mình ngày xưa!) nhá!! (cười).

Facebooker có nhiều cái trao đổi cá nhân như hỏi đáp thiệt bực mình. Sao không biết gõ message dùm cái.

Tôi chỉ mới post ở F@ vài tháng nay. Tôi thích để còm trên F@của thân hữu. F@ của tôi chỉ link đến bài đàng hoàng mà tôi post ở web cá nhân hay bài đàng hoàng.

Hôm nay có cái vui vầy. Tôi copy một mẩu trên F@ của con dâu và gửi cho một nhóm nhỏ với tựa đề “ Mẹ chồng nàng dâu thời F@” như sau:

· Phi Phượng Tấm này thằng Khang chúm môi y chang ba Bi nè bà nội

6 hours ago · Like · 1

·

LanChi Hoang Khang là phiên bản của Bi. Nhưng Phèn đẻ con chưa khéo bằng bà Tổng vì Bi đẹp hơn Khang. "Con tao đẹp hơn con mày" (cười) Nhưng "chồng mày đẹp hơn chồng tao!" ( mếu)

2 hours ago · Like

Cô em họ góp ý sau khi nhận mail

Chị comment thiếu rồi:

"tao đẹp hơn mày" (cười ít), "mày trẻ hơn tao"(mếu bạo)

Hay phải không?

Đấy F@ có cái lợi đó thôi. Xem hình con cháu ( thích hơn vì tụi nó trẻ đẹp hơn) để còm ngắn, gọn, tếu.

Hết!

Hoàng Lan Chi 8/2014

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Từ Nay Không Xin Học Bổng Nữa!

Năm rồi tôi vô tình lang thang gặp Học Bổng APIASF dành cho sắc dân Châu Á-Thái Bình Dương, nộp và đoạt. Khi nộp đơn, tôi chỉ muốn thử “Sức mạnh của chữ nghĩa”. (cười). Tôi viết rằng, tôi lớn tuổi (nhưng không nói rõ là bao nhiêu!), tôi chọn nghề cắm hoa đấy, “rồi siu”?! “Siu” ở đây là Sao, Ban Giám Khảo còn phân chia giai cấp không? Cái phân chia giai cấp là do tôi bịa ra đấy, ám chỉ lớp trẻ đang theo đuổi các ngành y tá, luật sư, y, dược, nha, còn lớp già như tôi thì chọn nghề khác. Lúc đoạt giải, tôi thích chí lắm vì tự biết mình phải “ngon” mới thắng chứ. Ngon nhất là cả đời “bà Tổng”  (nickname lũ con đặt cho tôi) chưa bao giờ biết xin học bổng là thế nào, chưa bao giờ biết viết “essay” là thế nào. “Bà tổng” cứ viết như là bà nghĩ, khỏi cần hỏi ai, xem ai.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Cố thay đổi để nghe giọng ca trẻ cho giòng nhạc cũ

Cố thay đổi và phần thưởng là…

Biết rằng khoảng cách giữa thế hệ trước và sau là xa lắm (!)

Biết rằng mình là người lớn thì phải “ráng mà hiểu bọn trẻ” (!)

Biết rằng người Việt hải ngoại đang bị “ đụng nhau giữa hai nền văn hóa” (!)

Biết rằng.., biết rằng…

Biết và có những cái tôi cứ đứng bên này núi Pyrenee’. Làm sao chạy qua bên kia Pyrenee’ được khi hơn nửa đời người sinh ra, lớn lên và hành xử như thế.

Có những cái du di được. Âm nhạc là lãnh vực tôi du di. Nghĩa là tôi nghe được kiểu hát mới của ca sĩ trẻ cho những giòng nhạc cũ. Miễn là hợp lý, đừng gào thét vô tội vạ khi nội dung là thủ thỉ. Hãy cứ thử nghe nhạc ngoại xem. Trong lãnh vực cần tha thiết, melody của họ cũng rất buồn mênh mông. Đâu phải lúc nào cũng gào rú. Mỗi lần nghe điệu nhạc của một chương trình cứu trẻ em trên TV, lòng tôi luôn xúc động trước melody buồn mênh mang, tha thiết.

Trong tâm trạng đó, tôi nghe Kevin Khoa hát. Sau hai bài, bất chợt gặp “Phiên gác đêm xuân”, tôi nghe ngay. Thì Hoàng Lan Chi vẫn là người say đắm nhạc lính của Nguyễn Văn Đông mà!

Lối diễn tả không nũng nịu như Lệ Thanh, không lanh lảnh như Thanh Tuyền, không mênh mang như Hà Thanh, không điệu đà như Nhật Trường mà vừa phải, không bị nhuốm chất “cải lương” mà chất giọng hơi khàn của Kevin đã phả một luồng gió mới và khá lạ cho nhạc phẩm. Vừa phải cho một tâm trạng đêm xuân của người lính “đem thân giúp nước”. Tuy thế, có vài chỗ, Kevin cũng hơi điệu giống Nhật Trường. Tôi nghĩ là không nên. Hãy để giọng nam, thổ vừa phải, tự nhiên vang như người lính đang trên chòi canh, nhìn khói ấm lan tỏa, chợt có vài phút lãng mạn nhớ về ngày tết cũ (ví dụ chữ xuân, Kevin nên nhẹ nhàng hơn. Hoặc Ước mong nhiều đời không bấy nhiêu, Kevin cần nhẹ nhàng chữ Không hơn). Bản nhạc dễ thương với tiếng chim hót gợi nhớ cảnh núi rừng. Kết thúc, thoạt nghe tôi tưởng Kevin chọn lối kết lập lại nhiều lần nhưng không phải, không mới lạ nhưng chất giọng khàn của Kevin đã có một kết thúc cho bản nhạc thật hay vì chữ “đến” (thì đừng đến xuân ơi) vút cao nhưng không xé lụa mà cái khàn đã phả chút gì đó, như hơi jazz.

Xem như cố thay đổi tai nghe, và phần thưởng là được nghe nhạc hay, giọng mới, không nhàm chán.

Một chủ nhật vui!

http://us.nhac.vui.vn/phien-gac-dem-xuan-kevin-khoa-m493072c6p10965a49641.html

Hoàng Lan Chi 7/2014

(Nói nhỏ với nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông : Hoàng Lan Chi đã nghe vì là nhạc Nguyễn Văn Đông. Khám phá thêm một giọng ca “trẻ”, ( tuổi đời không trẻ nhưng giọng ca là "trẻ" với nhiều người) đã biết chọn một nhạc phẩm lính của anh cho CD của mình. Khám phá và gửi đến anh như một món quà mùa hè của Lan Chi hỉ. )

Posted in Tạp Ghi | Comments Off