Thư Ngỏ

 Hoàng Lan Chi trân trọng chào quý thân hữu ghé thăm.

Xin xem Menu chính ở banner của web site với các mục Văn Học Nghệ Thuật,  Âm nhạc và Truyền Hình , Thân Hữu..Click vào mỗi mục, sẽ có các mục phụ.

Tiểu sử: click vào  đây: Tiểu Sử

Hình Ảnh từ 1954 đến nay: click vào đây:   Giòng Thời Gian Từ 1954

Click vào mỗi mục dưới đây, ở bên phải, để xem nội dung của mục đó và chọn bài để xem:

Ngoài ra còn có: Các bài mới, Các bài được đọc nhiều nhất, các youtube (HLC phỏng vấn).

Liên lạc:  hoanglanchi@gmail.com

Posted in LanChiYesterday | Comments Off

Hướng Dẫn Tạo Blog với WordPress

Làm Blog Với WordPress

Lời mở đầu:

Tôi là người dốt computer vì đã lớn tuổi, không có điều kiện để học “tử tế” từ đầu, nghĩa là “mất căn bản”. Những gì tôi biết là tôi tự tìm tòi, quá lắm thì hỏi “đệ tử”.

Làm 1 blog với wordpres cũng vậy. Tôi đọc tiếng Việt ở cộng đồng WordPress Việt Nam, muốn đâu cái điền ( điên cái đầu) vì bọn trẻ viết cho người khá giỏi computer chứ không phải cho người ngu như tôi.

Continue reading

Posted in Hướng Dẫn Làm Blog | Comments Off

“Bước vào” sinh hoạt với Brisbane

Tháng Năm 2016, tôi bước vào sinh hoạt với Bribane bằng việc tham dự buổi biểu tình toạ kháng ở City Hall, King George Square buổi sáng và thắp nến tại Hội Cao Niên vào buổi tối.

Năm xưa khi mới đến Virginia tôi cũng sinh hoạt với cộng đồng vì làm “reporter” cho Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngọai. Nhưng những xúc cảm năm ấy nhiều hơn bây giờ vì đó là năm mà tôi vừa thoát được cộng sản, mới được thở không khí tự do và cũng mới được hát to bài quốc ca nơi công cộng.

Về California, biết cư dân ở đây đông và tôi thì hay sợ chỗ đông người vì nghẹt thở nên chỉ xem qua youtube và không tham dự bao giờ.

Đến Brisbane, biết rằng vùng đất này nhỏ bé, hiền hoà và số cư dân Việt không được đông đúc như Sydney, Melbourne nên tôi “bước vào” với Brisbane.

Năm xưa, Đinh Quang Trung, Phó Giám Đốc Đài Việt Nam Hải Ngọai DC đưa tôi đi biểu tình ở DC. Năm nay, Lê Thảo, phóng viên của tờ báo duy nhất ở Quensland, qua nhờ cậy của Phó CT Ngoại vụ Hải Vân, đã cho tôi đi nhờ.

Quang cảnh Brisbane không thu hút tôi lắm vì đang nặng trĩu nỗi nhớ California mà nếu nói đúng hơn là nhớ Mỹ. Buồn ghê khi phải xa Mỹ.

King George Square, nơi có CiTy Hall được tổ chức cộng đồng chọn là nơi “biểu tình toạ kháng” về vụ cá chết ở VN. Từ đâu lại dùng nhóm chữ không thuần Việt là “toạ kháng”? Tôi không hiểu? Dường như thời VNCH, chúng ta quen thuộc với nhóm chữ “biểu tình bất bạo động”.

Khoảng 100 người có mặt. Bs Bùi Trọng Cường, Chủ Tịch, cho đó là thành công vì cư dân ở đây chỉ thế thôi. Mọi việc tổ chức khá nhanh, gọn. Người tham gia không phải chờ lâu. Chợt nhớ đến thời gian cao su ở Mỹ. Mỗi lần đi dự tiệc ở Mỹ, chúng tôi đã nói đùa với nhau lúc ở Virginia như vầy (bây giờ là giờ Houston rồi) và nếu phải chờ thêm nữa thì chúng tôi lại bảo nhau (đến giờ CA rồi!). Giải thích thêm là Houston đi sau Virgina hai giờ, còn CA đi sau đến ba giờ.

Năm xưa, biểu tình chống Phan Văn Khải ở DC, ba hình ảnh làm tôi xúc động và chú ý là cụ già gần 90, khăn đóng áo dài bay từ CA lên, hình ảnh một cô gái ngồi xe lăn và hình ảnh bà ngoại trẻ với hai cháu nhỏ xíu. Năm nay, thu hút tôi cũng là một cháu bé bốn tuổi. Bà ngoại dắt cháu đi biểu tình vì cháu đòi. Tôi lại hỏi chuyện, cậu bé nói tiếng Việt líu lo. Thú vị nên sau đó, tôi ghé tai Bs Bùi Trọng Cường nói nhỏ. Bs Cường đồng ý, tôi về lại chỗ cậu bé. Trong chớp nhoáng, “bà nội” Hoàng Lan Chi dợt bài với cháu bé ngay. Tôi bảo “ Bây giờ bà đưa con lên micro nhé. Con nói cho mọi người biết vì sao con đến đây nhé”. Cậu bé rất dạn, đồng ý ngay. Chả bù cho nhiều mợ ở VA ngày xưa, mỗi khi mình mời lên thì õng ẹo “em chả em chả”.

Buổi phỏng vấn chớp nhoáng và ngắn ngủi thật dễ thương. Mọi người đều thú vị khi cậu bé nghiêm mặt “Cá cần nước sạch”! Sau đó, chú bé của tôi được mọi người xin chụp hình lia lịa.

BS Cường trình bày nguyên nhân vụ cá chết. Sau đó ông Hưng Việt. Tiếp đó mọi người cũng thay nhau nói tiếng Úc cho người đi ngang hiểu. Mọi việc đều êm đềm, hiền hoà, không sôi động như ở CA.

Khi tôi phỏng vấn cháu bé, một người lại gần nói và tôi chỉ mỉm cười vì bận. Sau đó Hải Vân nhắc tôi đó là Bs Nguyễn Văn Hoàng, Phố Nắng, một người từng tung hoành các diễn đàn năm xưa. Tôi bèn đi lại gặp. Tôi trêu Hoàng là coi tốt tướng quá. Với tôi, Bs Hoàng là người có tài biện luận. Lý luận của Bs Hoàng thể hiện cung cách của người “trẻ”. ( Bs Hoàng có vẻ thuộc loại thế hệ 1,5 như ở Mỹ). Ngắn, gọn, “direct”. Tôi thích và có phần ái mộ lý luận của Hoàng. Năm xưa, hai cô cháu có mails qua lại vài lần.

Người Brisbane thứ hai cũng khá nổi tiếng ở các diễn đàn mà tôi gặp là Tuấn Lê. Có lẽ vì sau này Hoàng giao cho Tuấn Lê phụ trách Phố Nắng. Tuấn Lê còn trẻ nên với tôi, lý luận nhiều khi “chớt quớt”. Tôi nhớ dường như tôi cũng “khều” Tuấn Lê vài lần ở net khi cậu cả nói năng "ấm ớ". (cười).

Bs Nguyễn Văn Hoàng

Với Hải Vân, Phó CT Ngoại vụ

Buổi tối thắp nến ở Hội Cao Niên. Tại đây có màn hình chiếu cho bà con coi một số clip khá thú vị trong đó có một clip do người Việt-Úc trẻ thực hiện. Các diễn giả là Bs Cường, Bs Trần Trung Hoà , Bs Nguyễn Văn Hoàng, Cựu Chủ Tịch Hưng Việt, đài 4EB, Hải Vân.

Tôi chú ý bài của Bs Trần Trung Hoà. Một ý tưởng nhỏ của Bs trùng với tôi. Bs nói chúng ta may mắn vì trong thời kỳ Pháp Thuộc tuy là bị đô hộ nhưng Pháp đã mở mang, khai trí và đưa VN tiếp cận với Tây Phương về mọi mặt. Ngược lại, bọn Tàu chỉ thống trị và áp đặt những lễ giáo xưa, cổ hủ. BS cho rằng nguồn gốc sâu xa của vụ cá chết là âm mưu diệt chủng. Bs chứng minh là với đường cống như thế thì số lượng chất thải không thể nào có hậu quả to lớn như chúng ta đang chứng kiến. Tôi chú ý và ghi nhận chứ chưa đưa ra nhận định nào.

Tựu trung lại, vụ cá chết ở VN đang sôi động khắp nước và cả các cộng đồng Việt ở hải ngoại. Cộng Đồng Queensland cũng đã làm tròn nhiệm vụ của mình: phổ biến tin tức cho mọi người nếu như ai không có điều kiện xem net, lên tiếng với các dân cử Úc để họ có tiếng nói chính thức với nhà cầm quyền cộng sản VN.

Nhìn mái tóc bạc phơ của Bs Bùi Trọng Cường, tôi thấy lòng ngậm ngùi. Tại sao có những người bỏ thì giờ riêng quý báu, làm việc vác ngà voi để duy trì một cộng đồng quốc gia nơi xứ người. Một ngày chủ nhật , Bs đã không dành được cho các cháu nội ngoại mà tất bật với cộng đồng từ sáng đến chín giờ khuya. Phu nhân Bs cũng tham gia thắp nến buổi tối.

Nhìn hình ảnh Bs Nguyễn Văn Hoàng, bò giữa đường viết chữ trên các biểu ngữ và hùng hồn trình bày clip tự thực hiện, tôi thấy rưng rưng. Cũng lại thêm một người không dành được ngày chủ nhật cho gia đình sau một tuần làm việc kiếm sống mà cống hiến cho công cuộc đấu tranh.

Nhìn hình ảnh Bs Trần Trung Hoà điềm đạm nhỏ nhẹ nhưng trình bày rất khúc chiết bài nói chuyện về thảm hoạ từ giặc Hán, tôi thấy lòng trĩu nặng. Họ không hề nhàn nhã ở nhà với ly sâm banh, tách trà sen, ngắm hoa thưởng nguyệt mà điều gì đau đáu trong lòng đã khiến họ phải tìm hiểu, lăn lộn, trăn trở với thời cuộc.

Nhìn hình ảnh Hải Vân, tất bật với cờ quạt, âm thanh, luôn hỗ trợ Bc Cường trên từng cây số, tôi thấy lòng mêng mang.

Cuối cùng tôi nhìn lại tôi và cũng thấy thương mình. Bao bài viết với bao công phu để phỏng vấn đưa người tài đến với cộng đồng, những bài nhận định với đủ tài liệu, hình ảnh, links…, để bảo vệ những người ngay đang bị việt gian tấn công…

Cái gì đã xui khiến chúng tôi làm những điều ấy? Chỉ là vì hai chữ Việt Nam.

Việt Nam, tiếng gọi vào đời. Việt Nam, tiếng nói sau cùng khi lìa đời.

Tôi tin rằng, trong cộng đồng sẽ càng ngày càng có nhiều người cùng đứng với chúng tôi và mỗi người làm một nhiệm vụ có thể trong tầm tay để cùng đạt mục đích chung: giải thể chế độ cộng sản phi nhân, bạo quyền.

Hẹn gặp nhau ở Sài Gòn nhé, các chiến hữu, bạn hữu của tôi.

Brisbane tháng 5,2016

Hoàng Lan Chi

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Lá Thư Từ Brisbane-May 2016

Tôi mới đến Brisbane, Úc Châu, May 1, 2016. Kỳ này coi như “công dân Mỹ” Goàng Nan Chi du lịch Úc khá lâu. Vài năm không chừng!

Chuyến bay bị tăng thành 16 giờ vì phi cơ bị gì đó nằm ở Los hai tiếng. Trong khi “ bà chằng”còn đang dáo dác tìm con bà, cu Bi, thì hai thằng nhóc chạy lại, kẻ trước người sau “Bà nội”. Hoá ra đời mình bây giờ tìm con và thấy cháu (cười).

Ba tỷ muội Gia Long ghé ngay chiều đó. Út Thanh biếu chị trái cây. Tôi nhớ năm 2004, GL Xuân Hoá đã đặt ổ bánh ( Chào mừng Hoàng Lan Chi) khi nhóm Ái Hữu Gia Long –Việt Báo đón tôi.

Hôm sau tôi ghé thăm mộ ông bà nội và cô ruột Bi. Với tôi, người chết là number one, rồi mới đến người sống, về vài phương diện nào đó. Xem ra, “mợ Giao” là người “hoài cổ” thì phải. (lại cười). Chiều cùng ngày ghé chào sui gia. Sau này tôi viết mail cho nhóm cousin rằng “Nếu cu Bi lấy vợ Úc thì giờ này Giao Tồ làm gì có hạnh phúc được ăn bánh tráng cuốn thịt ba chỉ, tôm tươi. Làm gì có hạnh phúc nghe hai cháu líu lo tiếng Việt. Làm gì có hạnh phúc gọi nhau như vầy (bà ngoại ơi, bà nội tới nè!).( cười thú vị).

Thăm mộ cô Phùng

Tài sản quý báu nhất bây giờ của “bà chằng” là hai nhóc này đây

Nghĩa trang ..rất lớn và rất đẹp. Ngày ở VA, tôi vào nghĩa trang quốc gia Arlington rồi sau đó có thăm hai nghĩa trang ở California nhưng không thấy đẹp bằng nghĩa trang này. Điều thú vị là hũ tro cũng được chôn rải rác, khi thì ở tường, khi thì núp trong lùm cây nho nhỏ xinh xinh. Mai mốt tôi cũng muốn được chôn hũ tro ở ngoài vườn ở nghĩa trang này. Sẽ núp dưới bụi hồng và nhành lan cùng khóm trúc nhỏ.

Nghĩa trang rất đẹp.

Khắp vườn rải rác hũ tro rất xinh.

Có hũ núp trong lùm cây nhỏ rất thơ mộng!

Tôi bị cách biệt với bạn bè vì no internet, no cell phone. Bực mình ghê lắm. Đã báo trước thì lẽ ra Bi phải chuẩn bị sẵn hai thứ đó cho mẹ mới phải. Sáng ngày May 4, Hải Vân ghé đón chị Hai đến trụ sở tổ chức cộng đồng và có họp hàng tuần ở đây. Ông tu bíp Bùi Trọng Cường, trước đó viết mail welcome bà chằng (lão tu bíp này cũng gọi tôi là BC tức bà chằng), nhận ra tôi ngay cũng giỏi. Ông tu bíp này coi hiền khô. Tôi tặng ông vỉ có ba cây bút mực có thể xoá. Ông tu bíp hỏi ( có ba mầu là viết được ba mầu hả bà?). Giời ơi, tôi trố mắt nhìn và ( Ông lẩm cẩm quá. Không lẽ nó chỉ có một mầu!). Mấy người trong phòng ồ cười. Tuy thế, khi tôi mở ra biểu diễn cho tu bíp coi thì tôi sờ cái đầu có cục gôm và đang ngớ ngẩn thì ông tu bíp trả thù (đến phiên bà lẩm cẩm rồi nhé, cái đầu ở đây này). Tại trước đó Hải Vân nói rằng (Mỹ có cái gì thì Úc có cái đó. Úc chỉ chưa có cái mà Mỹ đang có là chị Hai thôi nhưng nhất định Úc sẽ có!!) nên tôi vứt lại khá nhiều vỉ bút này ở Mỹ. Ai dè dường như bên Úc cũng không có nhiều đâu. Vỉ bút made in Japan cưa mà.

Ông tu bíp Cường sinh 1945 nhưng sau khi xong kỹ sư, ông ta lại vào Y nên thành ra học Y chung với em họ tôi (Lại Mạnh Cường) và bạn cùng lớp Gia Long của tôi (Thanh Thảo). Tôi nói (ngày xưa tôi không thân với Thảo lắm nhưng Thảo học giỏi lắm. Có lần Thảo còn “giựt” được cái hạng nhất Luận văn mà tôi thường chiếm giữ đó ). Ông tu bíp nói (Thảo mới qua Úc chơi. Không có thì giờ trò chuyện nhiều nhưng Thảo nói Thảo biết bà và nói bà cũng là một học sinh giỏi trong lớp). Biết tin Thảo, tôi rất mừng. Có hai lý do: tôi vẫn ái mộ người học giỏi, yêu mến người đẹp (cười hì hì), và vì tôi hy vọng Thảo còn giữ được cái huy chương hai chữ Gia Long bằng vàng tây mà chúng tôi được trường thưởng vì đậu cao (Ưu hay Bình). Lứa chúng tôi là niên khoá đầu tiên được thưởng do sáng kiến của cô Tỵ. Năm sau thì nhà trường đổi thành hoa mai vàng và không ai có cái huy chương hai chữ Gia Long để đưa cho GS Phạm Thị Nhung đưa vào hồ sơ cả.

Hải Vân rất dễ thương. Hải Vân làm tôi nhớ đến Đinh Quang Trung, Virginia, Năm 2004, khi tôi mới đến, Trung là người giúp đỡ bà chị nhiều nhất. Hải đưa tôi đi mua plan cho cell phone nhưng không được vì chưa có ID. Hai chị em ghé để đổi bằng lái xe cho tôi. Có một chuyện buồn cười: tôi phải nộp form đồng ý của chủ nhà nhưng tôi không biết số giấy lái xe của ông ta. Hai chị em bàn nhau (giờ này không liên lạc được thì mình cho ổng mù lái xe đi). Nhưng nói dối không xong vì người xét hồ sơ nói rằng không được, phải có cái gì chứng minh mình ở địa chỉ đó, ví dụ bank statement. Cái này thì bà chằng chưa vì mới mở account hôm trước mà thôi.

Hôm sau gặp bà xã Hải Vân ở shop của hai vợ chồng. Trước đó tôi biết Sương qua hình và giọng hát. Sương bên ngoài đẹp hơn, kể chuyện rất có duyên làm tôi cứ cười ngặt nghẽo.

Chớm Thu hơi lạnh, vớ áo choàng mỏng mầu tím nên ..!!!

Xem ra, kỳ này du lịch Úc dài lâu có nhiều niềm vui. Hai đứa cháu nội là tài sản quý nhất hiện giờ. Cu Bi, bé Ly đi chỗ khác chơi. Á à, đoạn trường ai có qua cầu mới hay nhé. Các cụ trước kia thường nói (cháu hư tại bà), tôi không thấm và cũng không đồng ý lắm nhưng bây giờ thì phải gật gù các cụ nói không sai. Lý do, buổi trưa, cu Vinh không ngủ, mẹ nó la (Vinh muốn bị đuổi ra khỏi nhà không?) rồi mụ con dâu còn nói gì nữa mà tôi nghe không rõ nhưng thấy cu Vinh mếu máo (Không được đâu mẹ ơi). Mèn ơi, tôi đoán chắc mụ con dâu chằng đang giả vờ đuổi nên giọng Vinh nói nghe rất thảm. Câu nói đó của Vinh cứa vào tim tôi đau quá là đau mà tôi không dám ra cự mụ con dâu vì phải để nó dậy con chứ. Hôm sau tôi nói với bà sui vầy (Bà ngoại bảo con gái bà nhá, bà nội không đồng ý cho con bà nói cháu tôi như vậy đâu. Không được nói đuổi nó đi để nó sợ như vậy. Phạt nó úp mặt vô tường nửa giờ là được rồi. Con gái bà làm trái tim già nua của tôi nức nở, nghe chưa! “Mụ” sui gia cười hí hí ( rõ là cái cười xỏ lá nhé vì cháu hư tại bà có sai đâu)! Mà thật thế, cha mẹ vừa có bổn phận vừa có trách nhiệm nên phải nghiêm khắc. Còn ông bà, cô dì chỉ có bổn phận và không trách nhiệm nên không cần nghiêm, chỉ chiều thôi!

Với “con gái người dưng” và mẹ nó cùng hai cháu nội.

Trước khi bay, tôi có một niềm vui nho nhỏ. Mộng Tuyền, chủ nhiệm Bút Tre, khi hát ở một show, đã mặc cái áo tôi tặng cô cháu khi ôc ghé chơi ở California. Tôi viết ( Đẹp quá Mộng Tuyền ơi. Rực rỡ, lộng lẫy và có lẽ không bị trùng với ca sĩ nào cả vì áo như cái lông công!). Xem này, đẹp chưa nào? Kết thúc bài viết đầu tiên từ Brisbane bằng hình ảnh cô cháu chủ báo rất đẹp nhé. Năm 2014 cô cháu viết cho tôi như vầy (Hihihi người đàn ông nào muốn “chinh phục” cô thì phải có tình yêu vô biên + sự thông cảm + sự nhẫn nại, v.v… chứ đừng mơ tới việc dùng lý luận hay sự giàu có hoặc thành công đời thường. “Số phận” của người phụ nữ giỏi chữ nghĩa, giàu kiến thức và independing + pretty của cô là vậy hihihi.). Chả biết có ông nào phản đối ý kiến của chủ báo kiêm bầu show kiêm ca sĩ Mộng Tuyền không nhỉ? (cười cười).

Hoàng Lan Chi 2016

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Tháng 4-2016-gặp gỡ các chị nhà bác

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Văn dĩ tải đạo- có nên kể chuyện thật gây tổn hại thanh danh hay tinh thần người khác không

Bây giờ là tháng Tư. Hàng năm, dù là người thờ ơ với thời cuộc thì mỗi độ tháng Tư về, cũng thấy lòng chùng xuống. Một vùng đất mình từng trưởng thành và gắn bó thì làm sao không thương nhớ. Nhiều người viết bài tưởng nhớ hay kể kỷ niệm xưa, chiến trường cũ. Trong tuần qua, có một tạp ghi của Phạm Tín An Ninh được bạn tôi chuyển tiếp, cũng nằm trong đề mục tưởng nhớ tháng Tư. Tựa bài là “Tiếng sáo”. Hôm nay tôi xin mạn đàm về bài viết này.

Bình thường tôi không xem truyện của PTAN kể từ 2010 thì phải. Tuy thế, lời giới thiệu khen ngợi của bạn làm tôi tò mò xem thử. Xem sơ xong, tôi viết cho bạn “Có thấy điều gì bất hợp lý không?”. Bạn tôi, một cựu quân nhân VNCH, ngoài sáu mươi, không thấy.

Tôi thấy lòng buồn buồn, rưng rưng. Buồn vì người mình đọc có vẻ hờ hững quá. Vì sự hờ hững đó mà vài tác giả không biêt rằng họ đã vô tình làm sai. Cách đây vài năm, tôi cự anh bạn chủ báo “Tại sao ông đăng truyện ngắn đó vậy? Sự kiện vài người vượt biên đã bị/phải ăn thịt người trong trường hợp bất đắc dĩ là có thật nhưng không cần phải phổ biến rộng rãi như thế. Tố cáo tội ác cộng sản có hàng ngàn điều phải nói và cũng làm thế giới ghê tởm rồi. Nhưng chuyện trốn chạy cộng sản và ăn thịt đồng loại khi đói khát trên biển cả là một điều kinh khủng đối với người Tây Phương. Kể câu chuyện đó ra chưa chắc đánh động được lương tâm thế giới nhiều hơn mà tác dụng có khi còn ngược lại. Họ, người Mỹ, những người không bao giờ bị đói khát, những người nâng niu sinh mạng chó mèo sẽ cảm thấy kinh sợ, ghê tởm trước hành động ăn thịt người. Câu chuyện thương tâm ấy chỉ nên kể trong sách tội ác cộng sản dưới dạng phỏng vấn và thuộc loại sách đặc biệt. Sự kiện vài nhà văn dựa vào đó để phóng tác thành truyện ngắn là điều không nên chút nào. Ông là chủ báo thì nên lọc lựa không phổ biến những loại truyện đó. Con cháu mình mà đọc thì chúng cũng kinh sợ đừng nói gì đến người Mỹ’.

Trở lại tạp ghi hay truyện ngắn “Tiếng Sáo”. Đọc khoảng một phần năm truyện, mọi người đều hiểu đây là chuyện Thật. Thật vì nhân vật chính là Thật, đang sinh sống ở quận Cam và là bạn thân của ô Phạm Tín An Ninh. ( Trích: Anh MC vừa giới thiệu đó là tiếng sáo của Hồ Ngọc, tiếng sáo điêu luyện, nổi tiếng của miền Nam Cali.).

Tôi tóm lược câu chuyện như vầy mà không để kèm ở dưới bài của tôi như thường lệ vì tôi không muốn độc giả của tôi lại tiếp tay phổ biến loại truyện đó.

“Tiếng Sáo” là chuyện một người quân nhân VNCH, ông Hồ, được mô tả là “con nhà giáo, luôn giữ tư cách trong mọi trường hợp”. Ông Hồ đã quyến rũ được con gái một Phó ty bỏ nhà theo ông nhờ tiếng sáo Trương Chi. Cô gái đã vượt trở ngại lần thứ hai ( bị cha mẹ bắt về dù cô đã sinh con) rất anh dũng để được sống bên ô Hồ. Sau 75, khi ô Hồ đi tù mới được một năm thì cô đã có bầu với tên công an với lý do bị ép buộc chi đó. Người lính trở về sau tù tội, rất cao thượng đã tha thứ cho vợ nhưng có vẻ không giữ được chân cô. Rồi cô vượt biên cùng các con (hai con với ông Hồ và một con với tên công an) sau khi bị đánh ghen. Người lính lại cao thượng, từ VN gửi giấy ra trại cho cô để cô được cứu xét nhanh chóng. Rồi người lính sang Mỹ trong chương trình H.O; đến chung sống ba tháng với vợ con thì người lính lại cao thượng ra đi vì cảm thấy cả nhà đều xa lạ với mình. Sự xa lạ đó là vì bà vợ nhồi nhét rằng cha chúng là (Trích: nhưng cũng với cái tánh trai gái rượu chè, chẳng lo lắng gì cho con, ) Đứa con gái lớn nhiều lần muốn kể chuyện cho ba đứa em rõ nhưng người lính cao thượng ngăn lại không cho với lý do ( trích: “Vì một mình phải nuôi dạy các con lớn lên ở quê người, mẹ cần sự kính trọng và vâng lời của các em con, mà đành phải đổ hết tội lên đầu ba. Ba nghĩ làm như vậy, chắc mẹ con cũng đau lòng ghê lắm. Người cần yêu thương và an ủi, chính là mẹ của con, chứ không phải là ba”.)

Tóm lại toàn câu chuyện mô tả người lính VNCH cao thượng và bạn tôi viết như sau khi giới thiệu (Chảy nước mắt không phải vì chuyện tình buồn, mà bởi vì sự cao cả và sự tha thứ của nạn nhân…).

Tôi phân tích cho bạn tôi hiểu về cái gọi là “sự cao cả và tha thứ” đó:

Một người lính VNCH, có trình độ và hiểu biết sẽ không bao giờ đưa đời tư cá nhân của ai, nhất là bạn mình, lên mặt báo nếu như điều đó gây tổn hại thanh danh hay tinh thần vài người trong cuộc. Ở đây sự công khai danh tính Thật của ô Hồ đã làm tổn hại đến thanh danh bà vợ cũ và ảnh hưởng đến cả tinh thần các con của ông.

Ô Hồ đã tha thứ cho bà vợ nhiều lần và nay bà đang tìm đường nương mình nơi cửa Phật thì tại sao không để câu chuyện ngủ yên? Tại sao không để các con ông Hồ vẫn nghĩ như trước đến nay rằng mẹ họ là người mẹ tuyệt vời, hy sinh và nuôi nấng các con? Sự việc các con ông ngộ nhận về tư cách ông thì chỉ các con hiểu sai chứ họ hàng, bạn bè đều tỏ tường. Như vậy tại sao vào giờ phút này lại lột trần sự thật, tung hê lên “public” để các con ông đau đớn? Điều này không có ích lợi gì cho cá nhân ô Hồ vì ông chỉ được rửa sạch tội trước ba đứa con mà nay chúng cũng ở xa, có đời sống riêng. Ngược lại, điều này đã “bêu riếu” người yêu cũ, người con gái dám bỏ cha mẹ đi theo tiếng sáo Trương Chi của ông để mang tội bất hiếu và cả tội “hư thân mất nết”. Điều này cũng “bêu riếu” người vợ cũ của ông vì tham đó bỏ đăng, vì phản bội người chồng và có con với công an CS. Các con ông có vui không khi mẹ chúng bị bêu riếu như vậy? Hãy thử tưởng tượng các con ô Hồ sẽ đau đớn xấu hổ thế nào khi vô tình trong một bữa tiệc nào đó, có vài người nhận ra gốc tích các con ông và họ xầm xì bàn tán hay chỉ đơn giản là một ánh mắt nhìn tội nghiệp dành cho các con ô Hồ?

Tóm lại, tôi nói với bạn rằng, tôi không hiểu người lính được mô tả là con nhà giáo, tràn đầy lòng cao thượng ấy, tại sao lại khi gặp Phạm Tín An Ninh thì mọi cái lễ giáo, cao thượng của ô Hồ bỗng bị trôi tuột tất cả để cho phép PTAN đem chuyện đời tư gia đình mình lên mặt báo? Tôi cũng nói với bạn tôi rằng, một người cựu quân nhân VNCH như ông PTAN, có quyền nhân danh sự thật, để đem chuyện gia đình riêng tư của người bạn lên mặt báo, bêu xấu người đàn bà đang chuẩn bị nương mình cửa Phật, gây ảnh hưởng đến cả các con của bạn mình? Hành động này có được coi là có lòng nhân đạo hay không?

Đạo lý VNCH là “không vạch áo cho người xem lưng”, là “xấu chàng thì cũng hổ ai”, là “đẹp tốt phô ra, xấu xa che lại”.

Đạo lý Tây Phương là bảo vệ nhân phẩm con người nhất là trẻ con vì tương lai, cuộc đời chúng đang trải dài.

Một người cha yêu con cái không bao giờ “bêu riếu” vợ trên báo chí. Một người tự trọng, yêu bạn bè, không bao giờ viết chuyện gia đình cá nhân bạn bè lên "public" cả.

Viết tạp ghi này, tôi mong rằng vài ông cựu quân nhân nên đắn đo trước khi kể chuyện đời mình hay đời người; hay khi sáng tác truyện; hay khi tưởng tượng thành tích nào đó của cá nhân mình. Văn dĩ tải đạo. Viết là để trải lòng, để chia sẻ, để đem lại ích lợi cho người khác. Viết không phải là để bêu riếu người khác, tôn vinh mình lên.

Sau nữa “Người chê ta đúng là Thầy ta. Người khen ta sai là kẻ thù của ta.” Tôi nghĩ nếu tôi có “chê” vài ông viết văn trong những trường hợp như trên là tôi “chê đúng” phải không nào (cười). Trong tương lai, tôi nghĩ mình có quyền hy vọng sẽ không còn những loại truyện gây tổn hại thanh danh người khác hay cả tập thể VNCH (như loại truyện kể vụ ăn thịt người khi vượt biên) nữa.

Hoàng Lan Chi

4/2016

PS: tác giả nào đồng ý với HLC điều trên thì "hú" riêng cho tôi biết nhé. (nháy mắt)

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Úc sẽ có cái mà Mỹ đang có!

Úc sẽ có cái mà Mỹ đang có

Hôm nay cuối tuần và đây là câu viết “đáng yêu” nhất trong tuần mà tôi nhận được. “Thưa chị Hai, Mỹ có cái gì thì Úc cũng có. Chỉ có một cái Mỹ có mà Úc chưa có là Chị Hai. Nhưng nhất định Úc sẽ có”.

Nguyên uỷ là vầy: tôi text cho Hải, Phó Ngoại Vụ của Tổ Chức Cộng Đồng Quensland để hỏi Úc có loại bột gồm 15 ngũ cốc, mè v.v hay không vì tôi rất cần nó cho sức khoẻ. Thế là Hải text trả lời tôi như vậy. Tôi trả lời tiếp là em tôi thật đáng yêu, lúc nào cũng dí dỏm, chị hai phải bắt chước em”.

Những người thế hệ 1,5 đáng yêu

Khi viết văn, tôi có thể tếu nhưng nói chuyện bên ngoài thì không. Có lẽ ảnh hưởng bởi giáo dục gia đình và học đường. Cha mẹ thì khó khăn, xưa hơn Bành Tổ! Gia Long thì cũng khó khăn không kém Bành Tổ. Vài fans thích đọc văn tếu của tôi nhưng nếu nói chuyện thì sẽ khó gặp cái tếu. (toàn giọng bà chằng lửa không mà!)

Tôi tuy cao niên nhưng không cảm tình lắm với các cụ vì đa số các cụ kỳ quá. Đa số các cụ lẩm cẩm, nói năng hồ đồ, chụp mũ vô tội vạ và chống cộng quá khích. Ngược lại, thế hệ 1,5 hoàn hảo hơn các cụ. Các em sinh trưởng hay hấp thụ giáo dục Mỹ nên tôn trọng pháp luật, không phát ngôn bừa bãi. Các em không chống cộng quá khích có lẽ vì không tham gia trực tiếp cuộc chiến và hiểu lịch sử thế giới nhiều hơn các cụ. Tuy thế, các em có khiếm khuyết vầy: nếu em nào không có giáo dục gia đình vững thì dễ đưa đến tình trạng các em có vẻ hơi “hỗn” khi đối thoại với người già; Nhưng những em có gia đình nề nếp, hơi cổ thì “perfect”. Các em luôn lễ độ với người già, biết nhường nhịn các cụ, cố gắng chịu đựng cái kiểu “biết một mà chưa biết hai, nói như bố con chó xồm, trăm voi không được bát nước sáo, gàn dở, kém kiến thức về các lãnh vực computer mà không chịu thừa nhận hay học hỏi” của các cụ! ( có vẻ Hoàng Lan Chi sẽ bị vài cụ mắng mỏ! Cười ha hả!)

Vì vậy, tôi ưa giao thiệp với thế hệ 1,5 hay thế hệ 1,3 hơn!! Hải là một dạng 1,3. Nghĩa là thua tôi không nhiều tuổi lắm đâu nhưng tư tưởng, hành động thì giống các em qua Mỹ khoảng mươi, mười lăm tuổi.

Dan Tran, một cậu em khác, cũng làm “chị Hai” zui zẻ không ít là vì cậu ta khéo nịnh chị hai lắm cơ. Xem này, hồi mới quen chưa được bao lâu, Dan viết cho tôi như vầy:

Kính chị Lan Chi thân mến, Đọc nhiều bài viết cúa chị, em đã cảm nhận một sự quyết tâm tạo dựng một CĐ có kỹ cương và một cách làm việc có “Tịnh – Minh – Chính – Trực” mà thế hệ 1.5 và 2 phải học hỏi từ chị. Chị đã tạo ra “tiêu chuẩn” trong thời tin học điện thư là phải có “chứng cứ” và luôn luôn phải có “lợi ích của sự nghi ngờ” trước khi phán một việc có phương hại đến thanh danh một cá nhân nào mà quên đi lợi ích lâu dài của CĐ hoặc việc làm có hiệu quả của cá nhân hoặc hội đoàn đó, không thì vô hình chung làm lợi cho nghị quyết 36 của cs. Nhiều “ngài” trong CĐ của chúng ta không ngần ngại lạm dụng nó để làm nồi da sáo thịt trong hàng ngũ QG. Chị đã không ngần ngại nhổ nhiều cỏ dại trong khu vườn VN hải ngoại. Anh TT Hải đã thán phục chị như “Nghĩa Sĩ” thì quá đúng với thiên chức của chị. Tâm phục khẩu phục chị!

Chả là tôi chuyển cho Dan xem bài “Người Michigan và tôi” trong đó có câu vầy từ Phó Chủ Tịch cộng đồng Michigan ngày đó: Lâu lâu bất ngờ cũng có một nghĩa sĩ ra tay lên tiếng đưa ra lẽ phải để người viết email tấn công người khác phải suy nghĩ. Nghĩa sĩ ở xa tình cờ đến ra tay một vài lần rồi đi nhưng cũng làm các “nhân vật cộng đồng” còn lại tại địa phương dù muốn tung hoành ngang dọc mai sau cũng phải chùn bước.Tôi xin đại diện một số thân hữu riêng ở Michigan, cám ơn người nghĩa sĩ trong các email qua lại vừa qua.

§ Xem bài đó tại đây: “Người Michigan” và Tôi

Mới đây, trong nhóm nhỏ với nhau, tôi chê tiếng Việt của Dan (Vì Dan dùng “ý kiến tươi) thì Nha sĩ Cương an ủi Dan là (Cương cũng bị chị hai la một lần. Chị hai coi dễ thương vậy chứ khó tính lắm. Viết lạng quạng là không được), một cậu cả khác, CT, lên tiếng vầy (Trời đất ơi … anh Cương có lầm không? – you may be confused HER with someone else. Chính chị đã vỗ ngực xưng danh là “bà chằng” mà “dễ thương” cái nỗi gì chứ, nhỡ như có dễ thương cho lắm đi nữa thì cũng thương không dễ đâu … hahaha … ) Thì Dan reply vầy (CT, you make my day! Cười thoải mái vì quá nhiều đồng minh. Nhưng chị Hai ơi. Có chị đời đáng sống hơn vì còn có chị quét dọn rát rưởi trên “mạng” cho chúng em có nơi sạch sẽ làm việc)

Nhưng cái đáng yêu của Dan là vầy, khi tôi mắng (Chị hai chán mấy người làm công ty thuế quá. Mùa thuế, họ bù đầu! mình cần nhờ gì, cũng không được ! Hừ !!) thì Dan reply vầy (I love you, chị). Trời đất, mình mắng “nó”, “nó” không cãi, còn I love you!

Thế nhá, thế thì các bạn (già) của Hoàng Lan Chi hiểu vì sao Hoàng Lan Chi thích “meo miếc” với các em thế hệ 1,5 hơn quý vụ lục, thất tuần rồi nhá (cười cười).

Dan của tôi đây:

Hoàng Lan Chi –Dan Tran tại nhà Châu Thuỵ -CA 2015

Còn người có câu nói đáng yêu hôm nay đây. Vợ “hắn” hát rất hay:

Hải, Cđ Brisbane Úc Châu và bà xã

Người đẹp Gia Long

Trong các muội Gia Long mới quen sau này có Kim Dung. Mấy em khác nói với tôi là ngày xưa Dung xinh lắm lắm. Lúc Dung ở đảo có gặp một ông khá nổi tiếng gì đó và sau này khi gặp lại ông ta đã la trời là sao Dung để mất vẻ đẹp ngày xưa của ông như thế.

Tôi tò mò muốn coi hình xưa của Dung mà chưa có dịp. Mấy hôm nay muội (không nhỏ) gửi hình cũ. Đây là em tôi ngày cưới:

Cô dâu xinh quá phải không? Tôi thích con gái có nét xinh hơn là nét đẹp. Xinh thì có duyên, nhìn hoài không chán. Nhưng xem này, động trời chưa, cô dâu chưa bỏ hoa trên tóc và ngồi đếm tiền: (!):

Khi xem được hình này ở facebook, tôi thú vị vô cùng kể. (cười)

Kim Dung rất đáng yêu. Muội thỉnh thoảng đem đồ ăn cho chị hai. Đồ ăn tự tay muội nấu như kho cá he vì tôi thích cá này, hoặc rim tôm. Kim Dung mà làm rau câu thì ngon hết xảy con cào cào. Tuần trước nữa, Dung đem mứt me và bịch mít của muội Ngọc Long đã bóc sẵn cho chị hai (mấy em biết chị hai là nữ hoàng làm biếng nên biếu mít là …phải bóc sẵn!).

Hải Vân à, Úc rồi “sẽ có chị Hai” như em nói nhưng chị hai hỏng biết qua bển rồi chị hai có được mấy muội Gia Long đáng yêu, các cậu em đáng yêu như ở Mỹ hong zậy? Muội Út Nhật Thanh hôm lâu rồi có mail vầy “Chừng nào Hai qua zậy để em tổ chức Gia Long Brisbane họp mặt nhân tiện welcome Hai luôn thể?”. Nghe nói Gia Long Brisbane không được dồi dào nhân số, vậy thì một mình em phải thay thế cho các người sau đây (muội Gia Long, em thế hệ bản lề) đó nhá. Em kham nổi không? (cười).

Hoàng Lan Chi

3/2016

Bài liên quan:

§ Hai Người Thế Hệ Một Rưỡi Tôi Yêu

§ “Chị Hai” Với Cộng Đồng Mạng Nhỏ

§ Sẽ Sạch Khi Quét Rác Lần 101

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off

Tạ Phong Tần- Kính nhĩ viễn chi thay vì “wait and see”

Hoàng Ngọc An

Tạ Phong Tần- Kính nhĩ viễn chi thay vì "wait and see"

Các bạn,

Hôm trước tôi gửi bài “Giới thiệu tuyển tập Tạ Phong Tần”. Mục đích giới thiệu mọi người mua sách ủng hộ trong thời gian đầu bà sống ở Mỹ. Tôi cũng bày tỏ vài suy nghĩ và từ đó nhân danh người lớn tuổi hơn gửi bà Tần một lời khuyên. Sau đó tôi post bài này trong blog bà Tần. Hôm nay vào lại nhà bà Tần, tôi quá ngỡ ngàng trước hành động và cách cư xử của bà.

Trong bài “Giới thiệu tuyển tập Tạ Phong Tần”, ý chính là mời mọi người mua sách giúp bà. Ý phụ là giải thích vì sao tôi có hành động đó. Đó là trước kia, tôi vẫn “Wait and see” với các nhà tranh đấu trong nước vì không đủ trình độ và tin tức để nhận định được Ai Thật, ai Giả; Ai Thật trước Giả sau; Ai Giả trước Thật sau. Do đó, không biết nhiều về bà Tần. Nhưng sau khi bà Tần đến Mỹ, tôi có vào web bà xem một số bài. Vì thế, tôi giới thiệu sách vì những cảm tình mới có đó. Cuối cùng, trong bài giới thiệu mua sách, nhân danh là một người lớn tuổi hơn, tôi khuyên bà Tần, nên học ngôn ngữ của người Mỹ chính gốc và người Mỹ-Việt khi xuất hiện ở “public”. Chắc nhiều bạn đã xem những video phỏng vấn bà Tần. Video làm tôi “ớn” là của SBTN- DC. Khi ô Phạm Trần hỏi theo kiểu người Bắc xưa (Ngọn gió nào đưa chị đến đây) thì bà Tần độp ngay vầy (Chẳng có ngọn gió nào cả. Tôi đi máy bay tới). Tôi đoán có nhiều khán giả cũng bị “dội” như tôi. Một người đàn ông lớn tuổi phỏng vấn một người đàn bà nhỏ tuổi hơn nhiều với cung cách lịch sự, nhã nhặn và được đáp lại bằng những gáo nước lạnh, không chỉ một mà vài lần. (cười). Sau đó, trong buổi phỏng vấn từ ký giả Hồng Phúc, thái độ và ngôn ngữ bà Tần vẫn như vậy. Do đó, tôi đã khuyên vầy ( Tôi muốn khuyên TPT với tư cách một người lớn tuổi hơn: ở bầu thì tròn, em hãy thọ giáo một số nhà chính trị-chân chính ở hải ngoại để có ngôn ngữ khác: đó là ngôn ngữ của những người trưởng thành trước 75. Ngôn ngữ ấy cũng chính là ngôn ngữ của những người tử tế, đàng hoàng, dù là Mỹ chính gốc hay Mỹ-Viêt, bây giờ, đang sống trong xã hội Mỹ. Tư tưởng của em khi được bày tỏ dưới một hình thức khác: sẽ có giá trị hơn, sẽ thu hút được nhiều người hơn. Bị thu hút và đồng tình: đó là điều em cần, phải không?). Vài người bạn của tôi cũng e-mail trả lời đồng tình. Tôi nghĩ, dù là người kém thông minh thế nào đi chăng nữa cũng nhận ra tình cảm và ý tốt của tôi dành cho bà Tần. Tôi nghĩ rằng, ai cũng đồng ý vầy: Nếu A xuất hiện trước đám đông với ngôn ngữ tử tế, thái độ lịch sự, nhã nhặn thì A vừa chứng tỏ được đẳng cấp của mình là người có giáo dục, vừa chiếm được cảm tình khán giả.

Đây là thái độ đáp lại của bà Tần: bà viết bài “Thói Đời”. Một người có tên Khai Minh Dao có trao đổi với bà, rất hay theo ý kiến của tôi.

Tạ Phong Tần

March 16 at 3:19pm ·

THÓI ĐỜI

1)- Những người gần chục năm nay luôn là "hậu phương lớn" cho Tạ Phong Tần từ những năm 2006 cho đến những năm Tạ Phong Tần ở trong tù. Thậm chí giúp ổn định cuộc sống trong thời gian mới đặt chân đến nơi đất khách quê người cho đến tận ngày hôm nay (nhấn mạnh mấy chữ "tận ngày hôm nay"), nhưng chưa bao giờ mở miệng đòi hỏi Tạ Phong Tần phải thế này, phải thế kia, mà chỉ nói rằng: Hãy cứ sống như đã sống và hãy làm như đã từng làm…

"Quân tử thi ân bất cầu báo". Đáng ngưỡng mộ và tôn trọng, ko cần nói nhiều lời;

2) Những người luôn luôn giữ thái độ "wait and see" vì họ tự cho mình là bậc thức giả, trên trước, thì nay ào ào nhảy vào ra lệnh cho Tạ Phong Tần phải thế này, phải thế kia… theo ý họ.

Ô hô! Ai tai!…

Khai Minh Dao Vậy "Tiêu Chí" [để TPT "nghe Lời Khuyên" của họ] là gì?

- Đã từng giúp đỡ TPT?…See More

Like · Reply · March 16 at 3:39pm

Tạ Phong Tần Tại hạ đấu tranh vì quyền con người và đang ở xứ sở tôn trọng quyền con người nhất thế giới.

Like · Reply · 6 · March 16 at 3:44pm · Edited

Khai Minh Dao Ý mình muốn hỏi [thẳng ra?] là…

Theo như những gì TPT viết ở trên… thì:

- Nếu từ xưa đến nay… những ai chưa từng giúp TPT [just Wait & See]… thì Không Nên, Không có Quyền "Đóng Góp Ý Kiến", Khuyên TPT "Nên Thế Này Thế Kia"?
Like · Reply · March 16 at 3:44pm

Tạ Phong Tần Tự suy nghĩ đi.

Like · Reply · 2 · March 16 at 3:51pm

Khai Minh Dao Nếu bạn chỉ muốn tiếp tục là một Blogger, thì mình Không Dám có thêm ý kiến. Nhưng [nếu có ai đó kỳ vọng & xây dựng] để TPT trở thành "Đại Diện"/Đại Biểu… cho "Quần Chúng"/Đồng Hương… [có đủ uy tín] Vận Động/Đấu Tranh cho [bất kỳ] những Lý Tưởng nào đó [ví dụ như "Lật Đổ/Thay Thế CS]… thì [I am Sorry, Lời Thật Mất Lòng....], bạn cần thời gian Học Hỏi Thêm… để Thay Đổi. Come back and visit this status a few years later, please. Good Luck!!

Tạ Phong Tần Cái đó dành cho "bậc thức giả, trên trước" đã nói ở trên. TPT ko có tham vọng đó. Hãy tự làm một người tốt và có trách nhiệm trước khi đòi hỏi người khác là đủ rồi.

Tạ Phong Tần Chỉ mắc cười thói đời thôi chớ ai làm gì được mình. TPT vẫn phải tự mình lo cơm ăn áo mặc, chổ ở, điện nước, điện thoại, phương tiện làm việc, có thiếu cái gì thì những người bạn mình lại cho tiếp. Mấy người đó có cho mình xu nào đâu, sao phải phụ thuộc họ?

Các bạn, từ lời khuyên ( Bà Tần nên thay đổi ngôn ngữ, hành vi có vẻ thô lỗ, dùi đục) để tốt cho bà hơn thì được bà biến thành ra lệnh (..nay ào ào nhảy vào ra lệnh cho Tạ Phong Tần phải thế này, phải thế kia… theo ý họ.). Thế này thì đến phiên tôi “ô hô ai tai”!

Cứ ngỡ một người trình độ đại học dù là ĐH của Vc, một người tranh đấu chống cái Xấu/Ác, thì cũng khác với người dân thường. Hoá ra, tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài, ai dè giếng cạn tôi tiếc hoài sợi giây.

Qua mẩu đối thoại trên, tôi có chút cảm phục với nick Khai minh Đao. Nick này hỏi ngắn, gọn, vào vấn đề. Ý kiến dưới đây của nick Khai Minh Dao thật chính xác và cả thái độ điềm tĩnh khi khuyên bà Tần nên quay lại status này vài năm sau ( “ Nếu bạn chỉ muốn tiếp tục là một Blogger, thì mình Không Dám có thêm ý kiến.Nhưng [nếu có ai đó kỳ vọng & xây dựng] để TPT trở thành "Đại Diện"/Đại Biểu… cho "Quần Chúng"/Đồng Hương… [có đủ uy tín] Vận Động/Đấu Tranh cho [bất kỳ] những Lý Tưởng nào đó [ví dụ như "Lật Đổ/Thay Thế CS]… thì [I am Sorry, Lời Thật Mất Lòng....], bạn cần thời gian Học Hỏi Thêm… để Thay Đổi. Come back and visit this status a few years later, please. Good Luck!!).

Tôi tò mò vào facebook xem Khai Minh Dao là ai. Không có thì giờ xem kỹ, chỉ coi thoáng vài nét. Hoá ra học Irvine, diễn đàn Tuổi Trẻ…Hèn chi. Nhưng tôi đang thầm mong, nick này không phải VT!

Trở lại với bà Tần. Tôi tò mò coi vài bài khác trong facebook. Dưới đây là vài cái tôi “nhặt” được. Sau khi "nhặt" được thì đây là kết luận của tôi: đây là lần thứ hai và cũng là lần cuối cùng, tôi viết về Tạ Phong Tần. Một người phụ nữ viết vầy về mình ( TPT tự hào bản thân mình là người giỏi tiếng Việt, trình độ tiếng Việt thuộc loại "vô đối", từ trước đến nay chưa từng có hân hạnh gặp đối thủ; ) và quan niệm dùng ngôn ngữ vầy (Đối với loại đó chưa bốc cứt ném vào mặt là tử tế lắm rồi. Tại hạ ko thích đạo đức giả. Đừng ngoài nói hay lắm, thử ai đụng tới bản thân mình chút xíu là nhảy loi choi như nước sôi đổ trong háng.)thì chắc chắn thái độ của tôi bây giờ không phải “wait and see” nữa mà là “kính nhi viễn chi”! ( cười)

Nhặt từ facebook:

Like · Reply · 1 · March 11 at 1:54am

Như Ngọc Nguyen Chị dùng ngôn ngữ chợ búa quá sẽ tự hạ thấp mình xuống đấy chị Tần. (Nói thẳng khó nghe phải ko chị)

Like · Reply · March 11 at 6:00am

Tạ Phong Tần Đối với loại đó chưa bốc cứt ném vào mặt là tử tế lắm rồi. Tại hạ ko thích đạo đức giả. Đừng ngoài nói hay lắm, thử ai đụng tới bản thân mình chút xíu là nhảy loi choi như nước sôi đổ trong háng.

Like · Reply · 1 · March 11 at 9:25am · Edited

Ellen Nguyen Cái gì "ngôn ngữ chợ búa"? Có nghe câu "đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy" không? Xin lỗi, có những người tỏ ra mình thanh cao, nhưng hành động thì rất là…. Mình thích tính cách củaTạ Phong Tần, nghĩ gì nói nấy, không phải làm kiểu làm cách gì cả.

Like · Reply · March 11 at 3:16pm

Như Ngọc Nguyen Bạn có thể nói thế nào cũng được . Mình chỉ góp ý với bạn vậy thôi. Không có ý chê trách gì. Nếu bạn thu hút nhiều người đến với bạn đó là tốt cho việc của bạn mà thôi.

Hoàng Lan Chi

Tháng 3/2016

Bài liên quan:

§ Giới Thiệu “Tuyển Tập Tạ Phong Tần” March 15, 2016

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Đón xem Lẩm Cẩm Thiên Đường Địa Ngục vào tháng tới

Thời tiết California hiện rất đẹp. Khoảng 70 độ vào buổi sáng. Nắng chan hoà khắp nơi. Tôi không thích nắng California bằng nắng Virginia. Nắng California là nắng sa mạc, nhiều khi chói chang. Nắng Virginia rất vàng óng. Nhìn mầu nắng và hoa lá cây trái xanh tươi, mình dễ yêu đời hơn. Nắng vàng làm tôi nhớ chuyện hôm qua.

Chuyện là vầy: tôi nhận được một bài từ net. Tác giả là Cỏ Hoang. Tựa bài là Thư Cho Bạn Già. Nội dung là thư từ người tri kỷ được một cô con gái đọc cho người cha nghe. Lá thư hay, cảm động và người cha ra đi rạng rỡ, hạnh phúc. Tôi tiếp tay chuyển.

Nhà văn Văn Quang là người hồi đáp sớm nhất.

Ông viết: Bài viết hay quá, đúng tâm trạng của những người già. Anh thích nhất câu " Mới hiểu rằng tình vợ chồng tuy thiêng liêng, cao quý, nhưng tình bằng hữu cũng không kém phần quan trọng trong đời sống của mỗi người. Người phối ngẫu đầu ấp tay gối chưa hẳn là người tri kỷ với mình và ngược lại người bạn tâm giao không nhất thiết phải là người vợ hay chồng mới có được sự đồng cảm". 20 năm sau khi anh đi chuyến tàu cuối, anh sẽ đứng đón cô bạn Hoàng Lan Chi.

Tôi: -Bài viết đến đúng lúc anh há. Mình đã sống đủ. Không làm điều gì xấu quá đáng ( ai mà tự hào là mình ..không bao giờ xấu?!!). Mình giúp bạn bè tử tế. Mình yêu quốc gia dân tộc đúng mức. Thì giờ đây, thanh thản ra đi …

Anh nhớ nhé, có đi trước thì về báo mộng cho HLC hay, có địa ngục, thiên đường thật không !!!! Cái câu anh thích, (Người phối ngẫu đầu ấp tay gối chưa hẳn là người tri kỷ với mình và ngược lại người bạn tâm giao không nhất thiết phải là người vợ hay chồng mới có được sự đồng cảm), Hoàng Lan Chi cũng thích. Thế nên, người vợ hay chồng, hiểu biết, sẽ không bao giờ ghen tuông với người tri kỷ của vợ hay chồng của mình. (Cười) (đòi hỏi một điều quá sức các bà vợ VN ngày trước !!)

Văn Quang: Anh thì cứ thấy mình sống thế là nhiều quá rồi. Anh vẫn chưa tin có địa ngục hay thiên đường. Nếu có anh sẽ Thông Báo và sẽ tường thuật đầy đủ cả hai nơi cho HLChi. Bà xã anh không bao giờ ghen với bạn bè của anh kể cả những cô "bồ" cũ về VN đến thăm vẫn thân thiện như thường. May cho anh phải không?

Tôi: Còn vụ kia, à hay anh thử tưởng tượng anh đi chuyến tàu chót và anh tưởng tượng gặp ai, thấy cái gì, rồi anh viết " Lẩm cẩm thiên đường/địa ngục với Hoàng Lan Chi" đi. Đề tài này coi bộ hay á. Nhưng là của em, độc quyền. Anh không được phổ biến! Em tự phổ biến trước và anh sẽ phổ biến từ mail em cơ.

Văn Quang đồng ý sẽ viết Lẩm Cẩm Thiên Đường Địa Ngục với Hoàng Lan Chi! Ông anh này thường rất dễ thương!

Các bạn thấy không, “mợ” Lan Chi nghịch ngợm quá nhỉ? Hết dụ dỗ cụ Trần Thanh Hiệp vầy “Chú đi trước thì khi nào HLC hú, chú nhớ về nghen bằng cách ráng đụng nhẹ vào tai trái HLC há”; đến dụ dỗ cụ Văn Quang có đi thì nhớ tường thuật về Thiên đường địa ngục ! À, hôm trước tôi “la” lên thì ông chú bắn súng cà nông không tới, Trần Thanh Hiệp, chui ra khỏi am, la vài tiếng cho cô cháu biết rằng … ông chưa chết, rồi tiếp tục tịnh khẩu!

Thời buổi bây giờ chả như xưa. Người ta nói đến cái chết, đến chuyến tàu cuối một cách bình thản, nhẹ nhàng. Có gì mà phải sợ nhỉ? Sinh lão bịnh tử là chuyện bình thường. Miễn là khi sống không độc ác, gian xảo, hãm hại người khác.

Ơ mà phải giái đáp vì sao nắng vàng lại nhớ chuyện Văn Quang chứ nhỉ? Chả là năm xưa, ở Virginia, vào mùa tuyết phủ, tôi có viết một tạp ghi tặng Văn Quang, đoạn cuối có câu thơ này “Xin gửi cho em chút nắng vàng” ( quên ba câu còn lại rồi, không biêt ông anh Văn Quang còn nhớ không?!)

Hoàng Lan Chi

3/2016

§ Bài liên quan: Cỏ Hoang-Thư cho người bạn già-truyện ngắn hay- Hoàng Lan Chi xin chờ….

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Cỏ Hoang-Thư cho người bạn già-truyện ngắn hay- Hoàng Lan Chi xin chờ….

LGT: truyện rất ngắn và hay.

Chắc nhà văn Văn Quang sẽ đón chuyến tầu trước HLC. Anh nhớ vài năm sau hay tối đa là 20 năm sau, ra đón em nhe anh Văn Quang! J ( Vì hôm qua mới e-mail và ô VQ kể..) J

HLC sẽ đi trước và sẽ đứng đón vào 20-30 năm sau, các em cưng thế hệ 1,5, vài tiểu muội Gia Long, của "chị hai" nhé. J

Hoàng Lan Chi

***************************

Thư cho người bạn già

Gần ba mươi Tết rồi mà anh em Hà chẳng buồn sửa soạn nhà cửa hay mua sắm các thứ để đón Xuân như mọi năm.

Còn lòng dạ nào để nghĩ đến Tết nhất khi mà bố cô đang đau liệt giường và bịnh viện đã gửi trả về nhà để chờ chết chứ. Cô rươm rướm nước mắt chực khóc khi nghĩ đến mẹ. Giá mẹ còn sống có lẽ bố cô không đến nỗi mải mê, miệt mài làm việc ngày đêm đến quên cả lo lắng cho sức khỏe của mình. Chẳng phải Hà không lo chăm sóc bố đầy đủ, chỉ tại cô bất lực trong việc ngăn cản bố làm việc quá mức thôi. Khi Hà khuyên can bố chỉ bảo:

“Đến tuổi này rồi sống chết không còn quan trọng nữa con ạ. Nếu làm được việc gì có ích cho người đời thì đó là niềm vui của bố.”

Hồi mẹ còn sinh tiền, lúc nào trong nhà cũng tấp nập bạn bè của bố ở các nơi tới lui, thăm viếng hoặc hội họp thật vui vẻ. Mẹ luôn chu đáo, nhiệt tình và niềm nở với tất cả mọi người , ngược lại họ cũng rất quý trọng và thương mến mẹ. Sau này mẹ mất rồi thì thỉnh thoảng cũng có người ghé qua nhưng không ở lâu và không vui nhộn như xưa nữa. Trong số đám bạn của bố, người nào Hà cũng mến, đặc biệt phái nữ thì Hà thích và mến nhất là cô Hoàng Mai. Cô đẹp, tế nhị, hiền hòa, điềm đạm, dí dỏm và có óc khôi hài. Cô cũng có cùng sở thích về nghệ thuật, văn chương, hội họa và viết lách như bố. Có một lần – sau khi mẹ mất được mấy năm – cô Mai ghé thăm bố cùng với mấy người bạn khác. Lúc tiễn cô về rồi, thấy bố buồn buồn, Hà gợi chuyện thăm dò:

“Cô Mai đẹp và dễ thương quá bố nhỉ. Giá cô ở chơi lâu lâu một tí thì vui biết mấy.”

Bố trầm ngâm một lát rồi trả lời:

“Yêu bố – không ai bằng mẹ con. Nhưng hiểu bố thì chẳng ai bằng cô Mai cả.”

Lúc ấy Hà chỉ nghĩ là vì bố cảm thấy lẻ loi, cô đơn nên cần người bậu bạn. Mãi sau này khi hiểu rõ bố nhiều hơn, hiểu đời sâu rộng một tí và nhìn thấy sự tương kính, quý trọng lẫn nhau giữa bố và cô Mai ra sao rồi Hà mới thấm thấu câu nói của bố. Mới hiểu rằng tình vợ chồng tuy thiêng liêng, cao quý, nhưng tình bằng hữu cũng không kém phần quan trọng trong đời sống của mỗi người. Người phối ngẫu đầu ấp tay gối chưa hẳn là người tri kỷ với mình và ngược lại người bạn tâm giao không nhất thiết phải là người vợ hay chồng mới có được sự đồng cảm.

Thấy bố đang thiêm thiếp ngủ, Hà chạy vội ra đầu ngõ để lấy thư vào nhà. Đa số là báo quảng cáo, một số thiệp chúc Tết, mẫu hàng biếu không, thư đòi nợ… Từ trong đám hỗn độn này rơi ra một phong thư bé bé xinh xinh màu xanh da trời, bốn bên rìa được bao bọc bởi những sọc ngắn, xanh chen đỏ, nằm xiên xiên và song song nhau trông thật vui mắt. Lâu lắm rồi Hà không thấy loại phong bì này. Tò mò nghé mắt nhìn lướt trên bì thư với nét chữ mềm mại, đều đặn như được nắn nót thật kỹ, lần tới tên và địa chỉ người gửi bên góc trái Hà bỗng phì cười:

“Thì ra của cô Hoàng Mai! Sao cô không gửi qua email mà lại viết thư thế này cho lâu lắc, nhiêu khê”.

Vừa buột miệng xong thì Hà cũng chợt nhớ ra thời gian gần đây bố cô không còn hơi sức ngồi làm việc hay kiểm điện thư qua máy vi tính như trước nữa. Ôm chồng thư vào nhà và ngồi xuống chiếc ghế cạnh đầu giường bố, Hà lật qua lật lại phong thư, phân vân không biết có nên đọc thư riêng cho bố nghe không. Dạo này bố cô rất yếu, ít nói năng và cử động. Khi Hà hay Khang – anh lớn của Hà – muốn hỏi chuyện với bố thì đặt câu hỏi, bố nhắm mắt nếu ông muốn trả lời không, và chớp mắt nếu có hay đồng ý. Thoảng hoặc lắm bố mới gắng nói vài câu ngắn gọn cần thiết mà thôi. Một lát sau thấy bố mở mắt ra, Hà cầm phong thư đưa trước mặt ông và hỏi:

“Bố ơi, có thư của cô Hoàng Mai gửi cho bố nè. Bố có muốn con đọc cho bố nghe không?”

Hà thấy bố chớp mắt lia lịa như đang nôn nóng, cô vôi lấy dao rọc phong bì và kéo ra một sấp giấy màu xanh thật mỏng, mềm mại và thoang thoảng mùi thơm nhẹ. Đây là loại giấy viết thư của thời xửa thời xưa, bây giờ không thấy ai dùng tới nữa.

Ngày… tháng…năm…
Anh bạn già thân mến,
Tôi biết giờ này – như mọi năm – anh đang nóng lòng trông ngóng thư từ, bài vở bạn bè bốn phương gửi về để kịp lên báo Xuân như thói quen lâu nay, dù anh đang nằm trên giường bịnh. Tôi cũng biết bọn mình từng đứa đã lần lượt gác kiếm, đau lòng xót dạ mà giã từ cái máy vi tính thân thương luôn sát cánh bên mình bao năm qua. Cái vật vô tri vô giác này cũng là bạn chí thiết, từng giúp mình vượt bao giai đoạn khó khăn trắc trở, là người tri kỷ trung thành không quảng ngại chia sẻ với mình bao nỗi cô đơn, buồn tủi, nhọc nhằn. Cho nên, tôi gửi anh phong thư lối cổ điển thuở học trò này, theo đường chim bay, theo gió mây ngàn đưa đẩy với niềm tin hy vọng anh sẽ đón nhận nó trước ngày giờ bước lên chuyến tàu tốc hành về nơi yên nghỉ thật sự.

Anh còn nhớ đôi khi bọn mình nói chuyện với nhau về ý nghĩa của sự “YÊN NGHỈ” không? Mỗi đứa một định nghĩa riêng, một quan niệm khác biệt. Riêng tôi với anh thì cùng chung ý kiến cho rằng ngày nào mình buông xuôi tất cả là ngày đó mình mới được yên nghỉ. Nhưng quả thật “buông” được là khó vô cùng. Cả cuộc đời mình vật lộn với sinh kế, với nhu cầu vật chất, tình cảm và tinh thần, với bao thăng trầm đổi thay của xã hội, với sự tàn khốc của nhân loại, khắc nghiệt của thiên nhiên. Nghĩ lại xem có phút giây nào dám yên nghỉ đâu? Khi vừa thoát ra được hệ lụy này thì lại vướng vào vòng hệ lụy khác. Cứ thế mà ngày qua tháng lại cho tới giờ này, còn chút sức lực vẫn đem ra tận dụng đến phút chót. Anh nói không phải sao? Mắt mờ, lưng còng, cơ thể nhức mỏi triền miên, chân tay tê cứng, vụng về… Vậy mà hằng đêm vẫn thức trắng để tuyển lọc bài vở gửi đến, nắn nót từng câu văn, trau chuốt từng ý tưởng cho đoạn văn được tương đối hoàn hào hơn, toan tính, sắp xếp thế nào cho đẹp mắt và thích hợp với trang web, cuốn sách, tờ báo… Đầu cổ bơ phờ, tâm thần mệt mỏi, từng ngón tay rã rời, vậy mà vẫn cố gắng sử dụng bắp thịt để gõ vào keyboard cho nhanh nhẹn hơn, vận động gân cốt để xoa con chuột cho lẹ hơn. Chẳng ai bắt tội mình làm vậy phải không? Chỉ tại mình chưa muốn nghỉ ngơi. Nếu có đau ốm thì nằm đó mà cứ trông sao cho chóng lành để rồi lại tiếp tục công việc bỏdở. Đuối sức lắm chứ. Mệt mỏi lắm chứ. Nhưng lỡ sinh làm kiếp tằm nên phải tiếp tục nhả tơ cho đến chết thôi.

Như vậy hóa ra “chết” chỉ là ở vào trạng thái “tĩnh”. Là hoàn toàn nghỉ ngơi thực thụ. Tôi nghe dường như trạng thái này rất quen thuộc và gần gũi với ước muốn của mình lâu nay. Như vậy tránh né nó làm gì. Hãy đón nhận và xem như đây là một giai đoạn chuyển tiếp từ trạng thái này sang trạng thái khác. Từ đang thở trở thành ngừng thở. Từ đang sinh động trở thành bất động. Từ đang vất vả cực khổ trở thành thảnh thơi, nhàn nhạ. Giống như con tằm biến thành con nhọng và an hưởng thanh bình trong cái kén cho đến khi thay hình đổi dạng vậy. Nói một cách khác, ở vào tuổi nào đó, mình có thể sẽ rơi vào giao đoạn “chuyển kiếp” không chừng. Sau đó thế nào thì mình cũng chẳng cần bận tâm làm gì chuyện xa xôi ấy. Phải không anh bạn già chí thiết? Có điều đừng quên nhé, dù ở kiếp nào thì cũng cứ cầu mong nhóm bạn già chúng mình vẫn sẽ tái hợp lại đầy đủ như xưa đấy.

Thật ra thì nhóm bô lão mình gắn bó lâu nay cũng chỉ như mọi nhóm khác. Cũng có những chuyện vui buồn từ thuở đi học, đi dạy chung, đi tù đày hay lưu lạc tha phương bao năm qua được đem ra kể lể, nhắc tới nhắc lui, lập đi lập lại hằng tỉ lần mỗi khi họp mặt đông đủ. Rồi thì chuyện mới chồng chất lên chuyện cũ. Chuyện hay lẫn lộn chuyện dở. Chuyện vui lấp liếm chuyện buồn. Vậy mà chuyện nào được nhắc lại cũng mới nguyên si như vừa xảy ra. Chuyện buồn có bạn bè chia sẻ cũng trở thành chuyện vui. Ừ, mà lạ thật, đứa nào cũng bao lần lên voi xuống chó, ba chìm bảy nối chín cái lênh đênh, bầm dập tim gan, tan tác cõi lòng, thế nhưng hễ gặp lại cả bọn dường như quên hết thế sự. Chỉ còn nhớ, thấy và cảm nhận cái tâm trạng trẻ trung, vui nhộn, sinh động như đang sống vào thời điểm của quãng đời vàng son dưới mái trường mình đang học hay đang dạy chung vậy. Và đứa nào cũng trở về y nguyên bản chất xa xưa, cá tính cũ. Vẫn phá phách, chọc ghẹo, tiếu lâm, khôi hài… dù trên đầu tóc đã có muối nhiều hơn tiêu rồi.

Tôi đoán có lẽ con gái ngoan đang đọc thư này cho anh. Nghe đến đây anh đã thấm mệt chưa? Thấy ngán ngẫm cái lối viết văn lòng vòng, lẩm cẩm của bà bạn già này rồi chứ? Chẳng sao. Đến tuổi này rồi thì nhớ đâu viết đó, nghĩ sao ghi xuống vậy. Lượm được cái gì vụt đến từ trong ký ức thì cứ bỏ vội vào trang giấy ngay kẻo lại quên nửa chừng. Anh đừng chổi dậy để lo sửa chữa cách hành văn lủng củng, luộm thuộm của tôi. Vô ích, vì sẽ chẳng có ai đọc nó cả. Cũng đừng vội bỏ cuộc. Chưa hết đâu. Hãy nghe tiếp. Tôi sắp sửa đòi nợ anh đó. Anh còn nhớ anh đã hứa gì với bọn này trong kỳ họp mặt lần cuối không?

Ngày đó bạn bè mình và học trò cũ từ bốn phương tề tựu về thật đông đủ. Quả thật trái đất rộng lớn bao la cũng thu lại thành gần, bầu trời tuy mênh mông nhưng cũng thành nhỏ hẹp vì ý chí ước muốn tìm về với trường xưa bạn cũ. Khung cảnh lạ, tha hương buồn, nhưng thâm tình cùng thân hữu vẫn bền chặt như xưa, lòng nhiệt thành với bạn bè vẫn nồng ấm thiết tha đầy ắp như thuở nào. Thật cảm động, thật vui mừng bồi hồi vì không ngờ trải bao thăng trầm, xa cách mấy mươi năm mà còn cơ may gặp lại. Rồi thì hẹn nhau gặp tiếp, gặp tiếp, lại gặp tiếp… ở nhiều nơi khác. Không ngờ đi đến đâu anh cũng có thật nhiều bà con họ hàng xa gần, bạn bè cố tri lâu năm đông đảo. Hết người này lại đến người khác tiếp tục mời mọc đãi đằng anh, vì tình thân thuộc, vì nghĩa bạn bè tri âm, vì nợ ân tình, vì nợ miệng và v.v… Anh không thể bỏ rơi đám bạn bè nên buộc lòng họ phải thầu luôn gánh hát bồ tèo bám theo anh. Rốt cuộc bọn này luôn được những bữa ăn chực thịnh soạn vì dựa hơi anh. Rồi thì bọn này bầu anh làm chủ cái bang chuyên đi xin ăn miễn phí để theo ăn ké. Ngoài cái vui nhộn vì bản chất hãy còn phá phách, trêu chọc nhau, thực ra từ trong thâm tâm, bọn tôi vô cùng cảm phục anh. Vì anh ăn ở với mọi người đầy tình nghĩa thâm sâu cho nên họ mới quý trọng, mến thương, tha thiết và chí tình chí nghĩa với anh như vậy. Lần nào chia tay anh cũng hẹn gặp nhau kỳ tới để anh kéo bọn mình đi ăn chực tiếp. Anh còn nhớ hay quên?

Giờ bạn bè cũ trong đám rơi rụng dần, kẻ già lụm cụm, đứa đau ốm liên miên, người nào may mắn còn đủ hơi sức hơn thì cố gắng đi thăm người yếu. Cơ hội xum họp đông đảo như trước gần như không thể tiếp tục thực hiện được nữa. Có chăng là ở một thế giới xa xôi khác thôi! Nghĩ cho cùng, tuổi đời chồng chất thế này rồi, có sống thêm vài năm thừa cũng chẳng lời lóm, lợi lộc gì. Mà vài năm thiếu cũng có lỗ lã, mất mát chi đâu? Điều quan trọng, đáng kể nhất chính là cái mình để lại dọc con đường đã đi qua có ý nghĩa, có hữu ích, có đượm đầy nhân nghĩa, nhân tình để làm mọi người chung quanh thương tiếc, nhắc nhở mãi khi mình bỏ cuộc không. Tôi nghĩ anh đã đạt được tới cái đích này rồi đó.

Anh bạn già ơi,
Cuối năm nay tính sổ lại, tôi thấy trong đám bạn bè xưa, anh là người thành công hơn tất cả. Đại gia đình cha mẹ, anh chị em sống quây quần hạnh phúc bên nhau. Con cái thành nhân, thành tài. Cơ ngơi vững chắc. Anh làm được đúng công việc mình yêu thích: truyền đạt nghệ thuật, văn hóa, kiến thức, lý tưởng, đạo đức và lòng yêu nước cho người đời. Thử hỏi mấy ai có được cái may mắn này? Đời sống anh luôn được bao bọc, vây quanh bởi tình thương yêu của gia đình, thân quý của bè bạn và sự kính mến của đám học trò xưa. Cái diễm phúc này có lẽ ai cũng phải trân quý lúc còn sống và hài lòng, mãn nguyện lúc nhắm mắt lìa trần.

Hãy vẫy tay chào tôi với nụ cười hứa hẹn tái ngộở thế giới mới vào giờ phút anh quyết buông bỏ mọi lấn cấn quanh mình để đi tìm một sựyên tĩnh nghỉ ngơi vĩnh viễn, anh bạn già nhé. Vợ chồng anh hãy ra đón khi chuyến tàu chót chở bọn tôi đỗ bến cùng. Chừng ấy ta lại tiếp tục kéo nhau đi quấy nhiễu thiên hạ, lại đi ăn chực vòng vòng như xưa. Để anh có dịp trả dứt món nợ tiền kiếp đấy mà. Vui biết mấy. Nhớ nhé!

Người bạn già trong nhóm những bạn già của anh.
Hoàng Mai

Đọc hết câu cuối mắt Hà mờ đi, ràn rụa nước. Cô ngước lên nhìn bố thì cũng vừa kịp bắt gặp nét mặt ông Hy rạng rỡ, tươi hẳn lên, khóe miệng hở ra và một bên môi nhếch lên, ông nở nụ cười vui nửa vời, mãn nguyện. Bàn tay phải với mấy ngón tay xương xẩu hãy còn nhúc nhích như cố gắng vẫy vẫy. Chỉ trong tíc tắc, ông Hy hự lên một tiếng nhỏ rồi quẹo đầu sang một bên và bất động. Hà quýnh quáng định lay ông dậy và gào to:

-Bố ơi! Bố ơi!

Khang đứng bên cạnh từ lúc nào, chụp vội tay em gái chận lại và nghẹn ngào khuyên:

-Đừng em, hãy để bố đi trong niềm hạnh phúc sau cùng.

Lá thư được thiêu cùng lúc với thân xác còm cõi, hao mòn vì tuổi tác, vì bịnh tật của ông Hy.

Cỏ Hoang

Posted in Tạp Ghi | Comments Off