Thư Ngỏ

 Hoàng Lan Chi trân trọng chào quý thân hữu ghé thăm.

Xin xem Menu chính ở banner của web site với các mục Văn Học Nghệ Thuật,  Âm nhạc và Truyền Hình , Thân Hữu..Click vào mỗi mục, sẽ có các mục phụ.

Tiểu sử: click vào  đây: Tiểu Sử

Hình Ảnh từ 1954 đến nay: click vào đây:   Giòng Thời Gian Từ 1954

Click vào mỗi mục dưới đây, ở bên phải, để xem nội dung của mục đó và chọn bài để xem:

Ngoài ra còn có: Các bài mới, Các bài được đọc nhiều nhất, các youtube (HLC phỏng vấn).

Liên lạc:  hoanglanchi@gmail.com

Posted in LanChiYesterday | Comments Off

Hướng Dẫn Tạo Blog với WordPress

Làm Blog Với WordPress

Lời mở đầu:

Tôi là người dốt computer vì đã lớn tuổi, không có điều kiện để học “tử tế” từ đầu, nghĩa là “mất căn bản”. Những gì tôi biết là tôi tự tìm tòi, quá lắm thì hỏi “đệ tử”.

Làm 1 blog với wordpres cũng vậy. Tôi đọc tiếng Việt ở cộng đồng WordPress Việt Nam, muốn đâu cái điền ( điên cái đầu) vì bọn trẻ viết cho người khá giỏi computer chứ không phải cho người ngu như tôi.

Continue reading

Posted in Hướng Dẫn Làm Blog | Comments Off

Lan Chi 2004-2013

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Hai Người Thế Hệ Một Rưỡi Tôi Yêu

Hôm nay cuối tuần.

Kể ra thì tuần qua không vui lắm và cũng chẳng buồn nhiều.

Hơi bực mình, hơi stress thì có. Bực vì "người mình" cứ làm cho "phe ta" mệt mỏi (cười).

Người mình là hai ông của tổ chức cộng đồng Montreal. Phe ta là ..Hoàng Lan Chi .

Hai ông để một bà chạy ra cãi vụ hai ông "phục kích" hai cô Dương Nguyệt Ánh và Lữ Anh Thư.

"Tình báo" Canada cho HLC hay rằng người ký tên Trần Thị Đức là một người được mệnh danh là Kim Hoa bà bà! Cũng chả biết tin tình báo này đúng bao nhiêu phần trăm nữa!

Tôi có nói rằng thường thì tôi không quan tâm tác giả là ai mà tôi chỉ chú ý đến nội dung bài họ viết, có logic, có đúng, có tử tế không thôi. Bà Đức, ngay bài đầu tiên đã chụp mũ HLC tá lả âm binh, thiệt là tệ quá. Ai lại thế. Khi bị phê phán, đương nhiên là không vui nhưng phải bình tĩnh xem vì sao người ta phê phán mình, họ phê phán có đúng không rồi từ từ dùng lý lẽ phản bác từng điểm. Ai lại nóng tính đi vu khống người phê phán hành động sai của mình là người chống phá cộng đồng, là vc, là việt gian bao giờ. Trò đó dành cho bọn ít học chớ người có học không ai như vậy cả. Xấu quá nhỉ?

Vì bị chụp mũ khơi khơi nên tôi đáp lễ khá cẩn thận. Hậu quả là hôm qua một ông bạn ghẹo tôi vầy

Hi Mợ,

Lão vừa coi hí họa đấu võ đài giữa võ sĩ "Mẽo" Hoàng Lan Chi và võ sĩ "lá phong" Trần Thị Đức. Ở hiệp 3, võ sĩ "mẽo" đá ngay "dinh" võ sĩ "lá phong". Nếu không đo ván thì chắc cũng nằm viện vài tháng! Lão

Tôi không hiểu chuyện gì cho đến khi ông bạn thứ nhì chuyển mail đến thì tôi mới hiểu. Hóa ra ông Minh Sơn ( tôi không biết là ai) đã gửi post lên web Ba cây trúc, chỉ vỏn vẹn là một bức hình hi họa. Xem hình, tôi bật cười vì sự nghịch ngợm của tác giả, nhưng không thích vì sự “dung tục” của nó.

Thôi thì cứ gửi cho các bạn được cười cuối tuần một tí thôi:

Tuy vậy, nhờ bực mình mà tôi viết được bài thơ nho nhỏ cho cô Dương Nguyệt Ánh. Bài nháp đầu tiên chưa có tựa. Chủ tịch San Antonio, một người coi là trẻ vì là thế hệ một rưỡi, Phan Quang Trọng, xin sửa chữ Ơi thành Ai. Cô Dương Nguyệt Ánh thì trả lời là cô “nghèo mà ham”, cứ nghĩ mình là người trong bài thơ. Từ đó gợi hứng cho tôi viết thêm đoạn cuối cho bài thơ hoàn chỉnh với tựa Cô Gái Việt vì mô tả đủ Nam Trung Bắc tặng cho Ánh.

Hai người cùng thích bài thơ, hôm nay đều gửi cho tôi hình ảnh của họ.

Phan Quang Trọng mời tôi xem youtube Trọng phỏng vấn DB Hubert Võ, Texas. Xem xong, tôi gọi điện thọai trêu Trọng một tí và vẫn khen “Em tôi trông rất sáng sủa thông minh.Tiến sĩ có khác!”

Trọng kêu trời “Nghe tiến sĩ nặng nề quá chị hai ơi” (cười). Tôi nói “Ngày trước các ông chủ tịch tổ chức cộng đồng thường gia huyền. Bây giờ có tiến sĩ Mỹ, lại tương đối trẻ thì chị hai phải “la làng” cho mọi người biết chứ. Rằng thế hệ một rưỡi đang tiếp nối thế hệ chú cha. Cấm còm leng”.

Xem Trọng phỏng vấn Dân biểu Hubert Võ ở đây:

https://www.youtube.com/watch?v=jabaCGMVbIw

Cô Dương Nguyệt Ánh gửi hai hình áo tím. Đẹp không nào:

Xem đầy đủ bài thơ “Cô Gái Ba Miền” mà Hoàng Lan Chi viết tặng Dương Nguyệt Ánh ở đây:

Người Con Gái Của Ba Miền

Hoàng Lan Chi 5/2015

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Người Con Gái Của Ba Miền

Hôm trước tôi viết đùa rằng “Cùng tắc biến” còn tôi “stress quá, nhả thơ”. Tôi viết vội nên cũng chưa nghĩ tựa và câu cuối cũng không thích lắm (nghe có vẻ “hiệu đoàn” thế nào ấy). Khi viết, liên quan đến vụ Cô Dương Nguyệt Ánh bị Tổ Chức Cộng Đồng Montreal “nuốt lời” nên tôi thầm nghĩ nên tặng cho cô. Vả lại, bốn câu đầu khiến tôi hình dung đến vẻ đẹp thùy mị đôn hậu của Ánh.

TS Phan Quan Trọng, Chủ tịch Tổ Chức Cộng Đồng Saint Antonio viết cho tôi như vầy:

Em thích hai câu thơ này của Chị quá ̣

Nghiêng dáng bên thềm chiều Núi Ngự

Đò ơi Vỹ Dạ nhớ trăng đêm

Chị đừng buồn nếu em xin được đổi "ơi" thành "ai" nhé, Chị cho một giáng nghiêng nghiêng mà không cho ai nhớ đâu được:

Nghiêng dáng bên thềm chiều Núi Ngự

Đò ai Vỹ Dạ nhớ trăng đêm

Phải đứng ở một bến đò xứ Huế, nhìn ra những con đò xuôi ngược Hương Giang, trong một đêm trăng mới thấy hết cái lãng mạng của xứ thần kinh ̣Hai câu thơ của Chị hay quá, gần như ca dao. Năm 17 tuổi lang thang tìm đường vượt biên, em cũng lạc ra Đà Nẵng và Huế vài ngày để biết một chút về Huế ̣ Giống như ông Bùi Giảng tửng tửng viết ra một câu về Núi Ngự, Sông Hương làm dân thích thơ cũng hết hồn:

"Dạ Thưa Xứ Huế bây giờ

Vẫn còn Núi Ngự bên bờ sông Hương"

Nhưng theo em (không phải nịnh Chị), Bùi Gíang tả Núi Ngự tuy có cái ngông ngông của BG nhưng không bằng chị, đúng phong cách Huế ̣

Em Trọng

Tôi trả lời Trọng xong thì mail cho cô Dương Nguyệt Ánh “ Ánh ơi, hồi đó Ánh khen thơ chị Lan Chi hay hơn Tản Đà (Vàng bay theo áo lùa chân guốc), còn bây giờ ông Chủ tịch cộng đồng Saint Antonio Phan Quang Trọng thì …xin sửa 1 chữ trong thơ và khen thơ chị hai hay hơn Bùi Giáng này! Xem ra Trọng cũng có vẻ thích thơ lắm! Còn nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm thì viết cho chị hai như vầy. “Ông nội” này tối ngày “Congratulations" chị hai! Cái gì ổng ưng ý là ông congratulations !

Vũ Đức Nghiêm “ Không ngờ HLC viết bài thơ hay qúa ! Congratulations.! Nếu HLC có bài thơ nào đắc ý nhất, vui lòng gửi cho xin. Nếu có cảm hứng sẽ phổ nhạc. Xin gửi bài nào ngắn thôi, chừng 10-12 câu. Lụcc bát hay 7-8 chữ cũng được. Cảm ơn trước.

Tôi đã vui khi nhận “feedback” từ anh Vũ Đức NghiêmPhan Quang Trọng nhưng làm tôi bật cười là mail trả lời của cô Dương Nguyệt Ánh. Ánh rất nghịch ngợm khi trả lời, y như hồi 2007 gì đó, nghịch ngợm viết rằng “Ánh đang bay sang Úc, chứ không tối nay nhà đại thi sĩ Tản Đà sẽ hiện hồn về bóp cổ con ranh vì dám khen thơ chị Lan Chi hay hơn”. Ánh viết:

Chị Lan Chi ơi, bài thơ này hay lắm, nhất là 4 câu đầu. Em cũng xin phép đồng ý với ô Trọng là đổi chữ “ơi” thành “ai” cho nó lãng mạn thêm chút nữa, dù tự nó đã lãng mạn lắm rồi. Em thích cả cách chị khoác cho cô gái ba miền ba cá tính khác nhau. Gái Huế thì dịu dàng nhưng lãng mạn kín đáo trong bối cảnh thơ mộng của sông nước đất thần kinh, gái Bắc thì sang cả và kiêu ngạo ngầm trong bối cảnh của đất Thăng Long ngàn năm văn vật, và gái Nam thì mơ mộng hồn nhiên trong bối cảnh của một miền đất trù phú và tự do no ấm ngày nào. Cám ơn chị Hai muốn tặng bài thơ rất hay này cho em. Để cho em tưởng bở là mình dịu dàng và hơi pha chút lãng mạn như gái Huế, sang cả và hơi pha chút tự hào như gái Bắc, hồn nhiên và pha một chút đôn hậu hư gái Nam. Em lại còn sẽ “tưởng bở” hơn khi em có thể nhận vơ rằng em quả là gái ba miền thứ thiệt: cháu nội cụ Dương Lâm, sinh đẻ ở Sài Gòn và con dâu xứ Huế. Chị Hai xả stress thì làm thơ. Còn em xả stress thì đọc thơ chị Hai rồi nhận vơ mình là cô gái trong thơ, rồi tự cười mình nghèo mà ham!

Vì ba người: một cậu, một cô, một anh nên sau đó tôi ngồi viết lại bài thơ. Đây là bài “Cô gái Việt” và tôi tặng Dương Nguyệt Ánh, người nữ khoa học gia, niềm tự hào của cộng đồng hải ngoại, và là tiểu muội yêu dấu của tôi. (Tôi coi Ánh là muội dù tôi học Gia Long và Ánh học trường tây).

Cô Gái Việt

Tặng KHG Dương Nguyệt Ánh

Em về áo tím thơm mùi Huế

Phảng phất Sông Hương suối tóc mềm

Nghiêng dáng bên thềm chiều Núi Ngự

Đò ai Vỹ Dạ nhớ trăng đêm

***

Em đến kiêu sa mầu áo trắng

Hà Đông tha thướt nắng chiều rơi

Có phải Hà thành trong mắt ướt

Cổ Ngư bẻn lẽn mắt ai cười

***

Em ngủ mai vàng đơm gối mộng

Saigon hoa lệ vẫy ngoài hiên

Thủ Thiêm sóng vỗ bờ mi nhỏ

Đà Lạt gọi em giấc cô miên

***

Em đứng nơi này, sóng đại dương

Nghìn trùng xa cách bóng quê hương

Vẫn em một thuở Nam Trung Bắc

Vẫn em gái Việt rất cương cường

Hoàng Lan Chi

5/2015

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Chỉ gả chồng cho ba cô thôi!

Có bao giờ bạn thấy một gia đình ông bố đứng cạnh 4 cô gái và chỉ gả cho 3 thôi không?

Có đấy. Đó là cựu chủ tịch Michigan, Dương Đức Vĩnh!

Xem này, Vĩnh post hình vầy nhá ở facebook:

Một bà viết : Vĩnh ơi có 4 cô con gái đẹp và dễ thương nhu vậy. Tha hồ mà kén rể. Chị rất ngưỡng mộ gia đình này.

Vĩnh trả lời: Em không biết kén rể làm sao. Nhờ chị làm mai giúp. Nhưng 3 cô thôi. Một cô phải ở nhà lo cho em lúc tuổi già.

Thế đấy, Vĩnh có tội ‘to’ quá. Chỉ gả cho 3 cô, còn 1 cô bắt ở nhà lo cho mình lúc già!

Mấy hôm trước tôi thấy hai hình kia thích lắm và trêu Vĩnh: “Hình 1, chồng đứng -vợ nói; hình 2, vợ đứng- chồng nói”. Vĩnh than thở “ Khổ quá, chả có ai. Không lẽ bắt chủ tịch làm MC. Thế là vợ chồng em phải xông ra chị ơi!”.

Trong các vị cựu hay đương kim chủ tịch cộng đồng, tôi thích gia đình Vĩnh nhất. Coi hai vợ chồng rất đẹp đôi. Hoạt động “vác ngà voi” nào của Vĩnh cũng có bà xã tham gia. Hoan hô tinh thần của bà xã Vĩnh!

Đây hai vợ chồng cùng phải xông ra cộng đồng vác ngà voi. Còn gì đẹp hơn phải không

Và xem con gái Vĩnh nè

Xem này đẹp không? “Con gái lớn của Vĩnh” ở bìa trái. Rất xinh phải không?

Hình này của vợ chồng Vĩnh là một trong năm tấm, tôi cất trong computer của tôi đấy:

Tôi thỉnh thoảng “ca cẩm” là nhiều gia đình hời hợt với chính trị quá. Với tôi, ai cũng phải có tinh thần, thái độ và ý thức chính trị cả. Còn ra làm chính trị ( các chức vụ dân cử) là chuyện khác. Quỹ thời gian 24 giờ như nhau, vậy sao có người vẫn dành được để cống hiến cho cộng đồng, có người không? Lạ nhỉ? Đất nước của chung mà kỳ ghê, có nhiều người ngoảnh mặt, coi như việc của ai đó, không phải của mình. Dường như tinh thần này, ngày xưa, cũng đã khiến nhiều người không chú tâm nên vc cài, len lỏi vào phá hoại miền Nam dễ dàng?

Tuy vậy, gia đình Dương Đức Vĩnh là một an ủi cho tôi. Cảm ơn “con gái lớn" của Vĩnh nhé. Chị Hoàng Lan Chi nhờ “con gái lớn của Vĩnh” chăm sóc Vĩnh đấy!

Hoàng Lan Chi 5/2015

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Cùng Tắc Biến, Stress Thành Thơ

Ngày xưa các cụ bảo “Cùng tắc biến”, còn tôi bây giờ nói thế này “Stress thành thơ”. ( cười).

Mấy hôm nay tôi hơi bị stress về vụ tổ chức cộng đồng Montreal cư xử quá kỳ cục với KHG Dương Nguyệt Ánh và “hậu duệ” Lữ Anh Thư. Họ tổ chức Ngày Giỗ Tổ chung với Quốc Hận vào ngày 3 tháng 5, 2015 và mời hai cô qua nói chuyện. Trước đó, khắp nơi đã tranh cãi về việc ô TNS được chỉ định Ngô Thanh Hải nộp S219 xin đặt tên Journey To Freedom cho ngày 30/4. Nội dung S 219 có nhiều mục, tổng quát là ghi nhận Canada đóng góp trong chiến tranh VN, cảm ơn Canada cưu mang người tị nạn …Mọi người phản đối vì chọn ngày 30/4 chớ không phản đối nội dung S 219. Chính vì thế, hai cô Dương Nguyệt Ánh và Lữ Anh Thư đã yêu cầu Ban Tổ Chức là không có mặt ô Ngô Thanh Hải vì hai cô muốn tránh sự ngộ nhận. Ban Tổ Chức đã đồng ý nhưng hôm đó, họ nuốt lời hứa và đã cho tham luận viên nói về S 219. Cô Dương Nguyệt Ánh cũng bày tỏ ý kiến cá nhân rất ôn hòa và chừng mực. Tuy vậy một ông, sau này được biết là cựu giáo sư Concordia Montreal , có thái độ hơi quá đáng. Nhưng điều quan trọng là hai cô không cất công qua Canada để thảo luận về S 219. Đó là điều nhỏ, không đáng bận tâm. Ngày đó, chẳng qua chỉ được chính phủ Canada in trong tờ lịch. Thế thôi. Còn thì bên ngoài, dân chúng Canada chính gốc chẳng quan tâm. Dân Canada-Việt gốc Hải phòng sẽ ăn mừng. Dân Canada Việt gốc quốc gia vẫn tổ chức Ngày Quốc Hận. Con cháu người quốc gia vẫn nhớ ngày Quốc Hận. Con cháu TNS Ngô Thanh Hải và nhóm người gốc Hải Phòng sẽ nhớ Journey To Freedom. Vc giả vờ la lối chứ thực ra chả ảnh hưởng gì đến quan hệ hai nước. Tuy thế, về lâu dài sẽ tác động lên giới trẻ. Với sự trợ giúp của khối truyền thông ( RFA, VOA, BBC) nhóm chữ “Journey To Freedom” sẽ được thay thế Ngày Quốc Hận nếu chúng ta không cứng rắn.

Tôi quý cô Dương Nguyệt Ánh vì đó là người trẻ vẫn nặng lòng với quê hương dù đến Mỹ ở tuổi mười lăm. Cách cư xử của Tổ Chức Cộng Đồng Montreal với cô Dương Nguyệt Ánh thế là không được. Xem xong youtube, tôi giận quá chừng chừng. Sau đó, tôi liên lạc, tìm hiểu, điều tra và viết bài.

Giá như Tổ Chức Cộng Đồng Montreal biết phục thiện, xin lỗi hai nữ diễn giả là đã không “control”được buổi thảo luận, để tham luận viên cứ xoáy vào S 219 thì mọi việc cũng xong. Thế nhưng trò đời không vậy. Dường như họ đã “đẻ” ra một nhân vật và cho nhân vật này viết bài. Cơ khổ, thế là tôi lại mất thì giờ với “mợ” này. Viết xong cho mợ, ( tôi có nói rằng tôi không giành quyền không trả lời cho nick ảo nữa), tôi hơi mệt. Tuy vậy, tôi giả vờ là bị stress để có cớ viết tựa bài là “ Stress thành thơ!”

Này đây, các bạn đọc thử bài thơ mà Hoàng Lan Chi mới viết xong. Chà, cứ đọc loạt bài tôi chỉ trích tổ chức cộng đồng Montreal với thơ, khó ai hình dung được đó là một người nhỉ. Bài thơ này chưa đặt tựa! Vì tác giả mệt rồi!

Em về áo tím thơm mùi Huế

Phảng phất Sông Hương suối tóc mềm

Nghiêng dáng bên thềm chiều Núi Ngự

Đò ơi Vỹ Dạ nhớ trăng đêm

***

Em đến kiêu sa mầu áo trắng

Hà Đông tha thướt áng chiều rơi

Một thuở Hà thành trong mắt ướt

Cổ Ngư bẻn lẽn mắt ai cười

***

Em ngủ mai vàng đơm gối mộng

Saigon hoa lệ vẫy ngoài hiên

Thủ Thiêm sóng vỗ bờ mi nhỏ

Ru em ru mãi giấc thần tiên

Hoàng Lan Chi

5/2015

Bài thơ này chắc tặng cho cô Dương Nguyệt Ánh là phải vì Ánh có một nửa là Huế. (cười). Tôi nghĩ bốn câu thơ đầu tả cô Dương Nguyệt Ánh được vì Ánh có vẻ đẹp hiền hậu như gái Huế!

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Hòn chì ném lại từ Gia Long Hoàng Lan Chi cho một kẻ mạo danh Chu Văn An

Tháng Năm ở CA có phượng tím đẹp và thời tiết dễ chịu. Chỉ hơi lạnh hoặc hơi nóng. Ngày đi học, tôi không thích mầu tím đâu nhưng chả hiểu sao về già lại đổi tông, thích tím lắm. Đi shopping, áo tím bao giờ cũng thu hút tầm nhìn của tôi.

Một ông thầy dậy của tôi cũng thích mầu tím. Có hôm tôi tặng ông bình hoa tôi tự cắm, trùng hợp sao cả tôi và ông đều mặc áo tím. Sau khi Đại Hội Gia Long Thế Giới kết thúc, các bạn đi du lịch. Ba “mợ” bạn cũ từ hồi “đệ thất Gia Long” ghé Nam CA. Tôi và một mợ đang ở đây đưa hai mợ từ VN qua, đi xem phượng tím ở một công viên thuộc Santa Ana Hai mợ từ VN qua, trầm trồ trước con đường thơ mộng, ngoằn ngoèo với hai hàng phượng tím. Xem hình phượng tím với ba bà già ( nên để xa xa, không dám chụp gần nhé) này:

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Dương Nguyệt Ánh -hãy làm người Quang Trung, hỡi tuổi trẻ VN

SBTN-DC/Bản Tin HTĐ

Phỏng Vấn Đặc Biệt 30-4

Hãy làm người Quang Trung, hỡi tuổi trẻ Việt Nam

Hoàng Lan Chi giới thiệu: Nữ KHG Dương Nguyệt Ánh, người phụ nữ VN đến Hoa Kỳ năm 16t (1975). Với lòng tự hào dân tộc, cô quyết chí vươn lên. Cũng trong sự tự hào dân tộc, cô luôn chứng tỏ với thế giới, với Hoa Kỳ, “tôi là người Mỹ gốc Việt”. 30/4 năm 2015, mốc 40 năm, cô chia sẻ tâm tình và kêu gọi tuổi trẻ VN hãy đứng dậy làm lịch sử, hãy làm NGƯỜI QUANG TRUNG.

https://www.youtube.com/watch?v=ipBmZkrPQUA#t=166

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off

Nghĩ gì khi Dương V Minh đầu hàng và chuyện kể lại sau 40 năm củ a một sinh viên du học

Quý bạn

Muội Gia Long của tôi, Lê Ngọc Túy Hương đã đề nghị trong vòng 24 giờ tới, không chuyển tin vui, giải trí mà cầu nguyện. Trong mục đích tưởng nhớ, tưởng niệm để cùng nhắc nhở nhau về ngày đau buồn cách đây 40 năm, để cùng nhớ mà làm một điều gì đó trong tầm tay của mình, đóng góp cho công cuộc chung là làm sao giải thể được chế độ cộng sản (dù biết là khó nhưng mỗi người cứ góp một chút), tôi xin gửi 2 bài: một bài cũ của tôi khi thu thập những suy nghĩ của một vài vị vào ngày 30/4/1975 và một bài viết mới của Khôi An:

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Tâm Tình Với Hai “Hoa Hậu Việt Báo” Khôi An-Phương Hoa

Khôi An-Phương Hoa

LGT: Một tình cờ mà Hoàng Lan Chi quen được hai “hoa hậu Việt Báo”. Hoa Hậu Việt Báo là tiếng gọi thân mật của Việt Báo, Nam CA, dành cho các tác giả đoạt giải chung kết Cuộc Thi Viết Về Nước Mỹ với trị giá 10,000 Mỹ Kim. Xin mời xem Hoàng Lan Chi trò chuyện với Khôi An, người đoạt giải năm 2013 và Phương Hoa, người của giải năm 2014.

Với Khôi An

1-Con đường đến thế giới văn chương của cô như thế nào vì được biết khi VC chiếm miền Nam, cô đang học lớp 6. Ròng rã 6 năm, cô không được học chương trình Việt văn của VNCH mà của VC. Làm thế nào để cô thoát ảnh hưởng của lối giáo dục CS trong lãnh vực Việt Văn?

Khôi An đến với văn chương Việt Nam qua hai con đường: đọc sách và sự giáo dục của gia đình.

Bố của Khôi An là người rất yêu sách, ông sưu tầm sách của nhiều ngôn ngữ, trong đó dĩ nhiên có rất nhiều sách tiếng Việt chọn lọc. Khôi An học tiếng Việt, yêu tiếng Việt, và trau giồi cách viết tiếng Việt qua những quyển sách giá trị đó. Có lẽ nhờ đọc sách nên Khôi An có khiếu văn chương khá sớm. Bố Mẹ của Khôi An thấy vậy nên cũng bỏ ít thì giờ dạy thêm khi Khôi An còn rất nhỏ. Một kỷ niệm dễ thương là khi Khôi An mới 7 tuổi Bố đã cho “học ké” Việt Văn với người chị đang luyện thi vào lớp Sáu. Lúc đó, Khôi An đã nghe giảng và tập tễnh viết luận về những đề tài rất cao so với tuổi, thí dụ như bình giải câu thơ của Nguyễn Công Trứ “Đã mang tiếng ở trong trời đất, Phải có danh gì với núi sông”.

Năm 1975 thì Khôi An đang học lớp 6. Có nghĩa là hầu hết quãng đời Trung học của Khôi An là dưới chế độ Việt Cộng. Khôi An đã phải học rất nhiều văn thơ của họ, nhưng không hề bị ảnh hưởng xấu. Bây giờ, để trả lời câu hỏi của chị, Khôi An tóm tắt thành ba lý do: đó là bản tính, căn bản sẵn có, và sự trợ giúp ở nhà từ sách và cha mẹ.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off