Thư Ngỏ

 Hoàng Lan Chi trân trọng chào quý thân hữu ghé thăm.

Xin xem Menu chính ở banner của web site với các mục Văn Học Nghệ Thuật,  Âm nhạc và Truyền Hình , Thân Hữu..Click vào mỗi mục, sẽ có các mục phụ.

Tiểu sử: click vào  đây: Tiểu Sử

Hình Ảnh từ 1954 đến nay: click vào đây:   Giòng Thời Gian Từ 1954

Click vào mỗi mục dưới đây, ở bên phải, để xem nội dung của mục đó và chọn bài để xem:

Ngoài ra còn có: Các bài mới, Các bài được đọc nhiều nhất, các youtube (HLC phỏng vấn).

Liên lạc:  hoanglanchi@gmail.com

Posted in LanChiYesterday | Comments Off

Hướng Dẫn Tạo Blog với WordPress

Làm Blog Với WordPress

Lời mở đầu:

Tôi là người dốt computer vì đã lớn tuổi, không có điều kiện để học “tử tế” từ đầu, nghĩa là “mất căn bản”. Những gì tôi biết là tôi tự tìm tòi, quá lắm thì hỏi “đệ tử”.

Làm 1 blog với wordpres cũng vậy. Tôi đọc tiếng Việt ở cộng đồng WordPress Việt Nam, muốn đâu cái điền ( điên cái đầu) vì bọn trẻ viết cho người khá giỏi computer chứ không phải cho người ngu như tôi.

Continue reading

Posted in Hướng Dẫn Làm Blog | Comments Off

Chị Hai ơi, người Việt mình sai nhiều thứ- Feb 17, 201 7

CHỊ HAI ƠI, NGƯỜI VIỆT SAI NHIỀU THỨ!

Thưa các bạn,

Hôm nay, HLC mới gửi “Bản tin ngắn số 14- Media thổ tả là ai” thì nhận được mail này. ( Của người thuộc thế hệ bản lề. Qua Mỹ từ 1975 lúc ngoài hai mươi. Bảo đảm mọi thứ từ cậu em này là chính xác) . HLC xin fw nguyên con để các ông bà An Nam tham khảo ạ!

Chị Hai ơi,

Có vài điều em muốn báo với chị mà bận quá nên quên. Đó là nghĩa của vài chữ tiếng Anh, và vài facts. Có những điều em thấy sai khi đọc các bài viết của người Việt, nhưng lâu rồi nên em không nhớ bài và tác giả nào. Vậy nhớ tới đâu em nói tới đó nhé chị.

- "Sĩ quan tình báo" (trong bài chị đính kèm) - Không như một số nước khác, như Nga, VC chẳng hạn, Mỹ không có hệ thống cấp bậc trong ngành tình báo và FBI. Nghĩa là không có binh nhì, trung sĩ, uý, tá, tướng, v.v. gì cả, mà chỉ như các công chức liên bang thông thường và được gọi là agents, operatives. Vd: FBI Agents/Special Agents, CIA agents, secret agents, CIA operatives. Thành ra phải dịch là NHÂN VIÊN tình báo, nhân viên FBI, thay vì sĩ quan tình báo.

( Hoàng Lan Chi đề nghị: có lẽ chúng ta nên dùng VIÊN CHỨC TÌNH BÁO).

- Captain: Nếu là sĩ quan Lục Quân (Army), Không Quân (Air Force), Thuỷ Quân Lục Chiến (Marines), Vệ Binh Quốc Gia (National Guards) thì gọi là ĐẠI . Còn là sĩ quan Hải Quân (Navy) hoặc Duyên Phòng (Coast Guards) thì gọi là ĐẠI . Khác nhau một trời một vực. Đa số người Việt không hiểu nên gọi một ông Đại Tá Hải Quân là Đại Uý, như trong một bài báo gọi Phát Ngôn Viên Bộ Quốc Phòng Navy Captain Jeff Davis là Đại Uý thay vì Đại TÁ.

- Lieutenant : Nếu là sĩ quan Lục Quân, Không Quân, Thuỷ Quân Lục Chiến và Vệ Binh Quốc Gia thì Second Lieutenant là Thiếu Uý, First Lieutenant là Trung Uý. Còn sĩ quan của Hải Quân (Navy) hoặc Duyên Phòng (Coast Guards) thì Lieutenant là ĐẠI UÝ. Như ông John Kerry hồi thời chiến tranh VN là (Navy) Lieutenant, ĐẠI uý mà mấy ông nhà báo ta cứ gọi là Trung uý.

- Obama Care: Tất cả các bài báo của người Việt nói về Obama Care đều cho rằng ông Cao Quang Ánh là người Cộng Hoà duy nhất bỏ phiếu thuận. SAI! Ông CQA chỉ bỏ phiếu thuận cho bản NHÁP của dự luật. Ông ta đã vote NO cho bản cuối cùng sau khi đã được Thượng Viện bổ túc. Tức là không có người nào của CH bỏ yes hết.

ĐHT

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Tỉa hoa hành tây rất nhanh- Feb 6, 2017

Chuẩn bị

- 1 củ hành tây

- 1 con dao nhỏ, mỏng, nhọn và sắc

- Một chút màu thực phẩm (nếu thích) và chút phèn pha vào nước để ngâm cho cứng dáng hoa

Cách tỉa hoa

· 1

Tỉa hành tây thành hoa súng

Tỉa hành tây thành hoa súng có thể nói là cách tỉa dễ nhất mà bạn có thể thực hiện trên hành tây. Đơn giản là bạn bổ hành tây thành các phần nhỏ đều nhau sau khi đã tước bỏ phần vỏ vàng bên ngoài. Tất nhiên bạn không bổ rời mà để các phần hành còn dính chung nhau ở phần sát rễ.

Đòi hỏi duy nhất là bạn cần chụm chặt toàn bộ củ hành để bổ dễ đều hơn, không để các phần hành rơi lả tả ra ngoài. Sau khi bổ đều tới độ nhỏ cánh vừa ý, bạn tẽ đều cánh ra thành hình hoa và tô màu nếu thích.

· 2

Tỉa hành tây thành hoa sen cánh to

Kiểu tỉa này cũng khá dễ dàng. Bạn sẽ khía mũi dao trên từng lớp hành tây sao cho mỗi lớp chia đều thành 5 – 7 cánh (tùy theo độ lớn của củ hành). Khía tới đâu tẽ cánh tới đó. Lớp bên trong bạn khía so le vị trí cánh so với lớp bên ngoài. Chỉ cần 3 – 5 lớp cánh là bông hoa đã khá đầy đặn.

Phần lõi bên trong khía nhỏ hơn nhưng không kéo dài mũi khía để cho lõi còn dựng đứng lên như phần búp hoa e ấp phía trong. Ngâm "hoa sen hành tây" của bạn vào nước phèn chừng 15 phút để cánh cứng dáng hơn.

· 3

Tỉa hành tây thành hoa sen có đài nhị

Kiểu tỉa này đòi hỏi bạn tỉ mỉ, khéo léo hơn chút. Bạn vẫn tỉa trên từng lớp cánh nhưng không để nguyên một cánh to khía từ chóp trên xuống đáy dưới củ như kiểu 2. Bạn dùng đầu dao nhọn như một bút vẽ hình cánh trên từng lớp hành tây, rạch nhẹ để lớp cánh đó rời ra. Như thế cánh sẽ to nhỏ theo chủ ý của bạn.

Các cánh hoa sẽ tự nhiên hơn theo dáng nghiêng của nét vẽ bằng đầu mũi dao. Tới phần lõi phía trong bạn cắt bằng và bỏ đi một nửa trên của hành tây, gọt cà rốt thành những trụ tròn nhỏ để gài vào làm nhụy.

· 4

Tỉa hành tây thành hoa siêu đơn giản

Kiểu tỉa này chiều lòng các bạn gái ưa đơn giản và dù không tự tin tới mấy về độ khéo léo của mình, bạn vẫn có thể có một decor hoa tỉa từ hành tây khá đẹp mắt.

Bổ đôi hành tây, bổ khoét hay tỉa chữ V đều quanh nửa củ hành, mũi của chữ V cách cuống rễ của hành chừng 1,5cm. Tách rời các lớp hành tây và lồng lại cho các lớp cánh so le nhau. Vứt bỏ phần lõi hành tây và thay vào đó là một lát cà rốt khía ca-rô tạo nhị hoa. Dùng lá súp lơ, su hào hay lá cải già cắt lại dáng tròn xoe rồi bày cùng "hoa hành tây" trong một tô lớn hay chậu đất nhỏ chứa nước. Giản dị nhưng cũng rất ấn tượng!

· 5

Dù ở kiểu tỉa nào, cách tỉa hành tây thành hoa đều khá dễ dàng đối với bạn. Với những bông hoa nhỏ bạn có thể dùng làm bát chứa đồ chấm rất tự nhiên cho một số món ăn bày biện kiểu cách. Với những bông hoa lớn, bạn bày đầu bàn ăn để tạo không khí ẩm thực lãng mạn, vui vẻ. Đôi khi bạn cũng có thể decor hoa tỉa thật lãng mạn từ hành tây – nguyên liệu nhà bếp khá thân thuộc và dễ kiếm.

Bạn sẽ chọn kiểu tỉa hoa nào trong số 4 cách tỉa hành tây thành hoa khá dễ dàng này? Chúc bạn có thêm nhiều sáng tạo vui vẻ nhé

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Hoàng Lan Chi -Hai Nhạc Phẩm Xuân VNCH Tiêu Biểu- Jan 28, 2017

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

Hai Nhạc Phẩm Xuân Tiêu Biểu

Đầu Xuân, Hoàng Lan Chi muốn viết về âm nhạc, đặc biệt cho hai bản nhạc Xuân mà tôi nghĩ là rất “thấm thía” cho những người VNCH thuở đó. Đó là bài “Xuân Này Con Không Về” và “Phiên Gác Đêm Xuân”. Có thể nói hai nhạc phẩm này là hai tác phẩm tiêu biểu cho Mùa Xuân VNCH của thập niên 60-70.

MỘT

Miền Nam với thể chế cộng g hòa- dân chủ mới được thành lập vào khoảng 1956. Chúng tôi được hưởng không khí an bình khoảng bốn hay năm năm. Kể từ khi vc đẻ ra cái gọi là “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” và bắt đầu chiến tranh du kích phá hoại thì miền Nam không còn yên ổn. Chết chóc từ xe đò bị mìn, chết chóc từ cầu sập và chết chóc từ kết án của vc. Tất nhiên chết chóc nhiều nhất từ các mặt trận.

Trong tình hình chiến sự gia tăng và hàng hàng lớp lớp trai hùng ra chiến trường bảo vệ quê hương thì dòng nhạc “viết cho lính” xuất hiện.

Mùa Xuân tươi đẹp mở đầu cho một năm mới đã không còn trong nhiều gia đình. Đêm trừ tịch đã có những người lính phải túc trực tiền đồn. Từ vùng hỏa tuyến, họ ước mơ gì. Hai người nhạc sĩ đã viết hai bản nhạc, theo tôi là thành công nhất.

Thành công vì giai điệu đẹp, phù hợp với ý thích của đa số người Việt thời ấy.

Thành công vì nội dung đẹp. Những hình ảnh trong đó Thực và Đẹp.

Thành công vì lời nhạc đẹp quá, não nùng quá dù có lúc cũng thơ mộng quá.

HAI

Phiên Gác Đêm Xuân của Nguyễn Văn Đông –Anh Khoa hát.

Anh Khoa không phải là giọng hát “chuyên trị nhạc lính” như Duy Khánh. Tuy vậy tôi chọn Anh Khao hát bài này vì nội dung của nhạc phẩm không nhuốm mùi chiến tranh khốc liệt, không máu đổ thịt rơi, không hận thù chất ngất. Giọng Anh Khoa cũng nhẹ nhàng, sương khói.

https://www.youtube.com/watch?v=y0uFsfi9Ou8

Nguyễn Văn Đông, tương tự như Phạm Duy, đôi khi viết nhạc như làm luận văn với mở bài, thân bài và kết luận rõ ràng. Vì thế nghe nhạc mà như nghe “kể”.

Bốn câu đầu “kể” rằng một phiên gác đêm vàophút giao thừa. Hình ảnh đẹp vô cùng, lãng mạn vô cùng mà cũng bi thương không kém với “xác hoa tàn mà ngỡ xác pháo mùa xuân” với tiếng súng mà tưởng như tiếng pháo ngày nào:

Đón Giao Thừa một phiên gác đêm
Chào xuân đến súng xa vang rền
Xác hoa tàn rơi trên báng súng
Ngỡ rằng pháo tung bay, ngờ đâu hoa lá rơi
Mở đầu thế để rồi dắt người nghe vào thế giới của người lính đêm trừ tịch. Ngắm nóc chòi mà mơ ước mái nhà xưa, nơi ấy có chiếc bánh ngày xuân, có hương trầm thơm ngát:

Ngồi ngắm mấy nóc chòi tranh
Mơ rằng đây mái nhà tranh
Mà ước chiếc bánh ngày xuân
Cùng hương khói vương niềm thuơng

Hình ảnh người lính ngó chòi canh và tủi cho phận mình và nhớ đến duyên ngày cũ để ngậm ngùi:

Ước mong nhiều đời không bấy nhiêu
Vì mơ ước trắng như mây chiều
Tủi duyên người năm năm tháng tháng
Mong chờ ánh xuân sang, ngờ đâu đêm cứ đi

Chuyện kể đóng lại với nỗi niềm chua xót “ Xuân đến làm chi”. Câu kết hay nhất cho tâm tình người lính đêm xuân nơi vọng gác “Thương này khó cho vơi, thì đừng đến xuân ơi !”

Chốn biên thùy này xuân tới chi ?
Tình lính chiến khác chi bao người
Nếu xuân về tang thương khắp lối
Thương này khó cho vơi, thì đừng đến xuân ơi !

Nhạc phẩm hay nhưng man mác buồn. Tôi tự hỏi ngày ấy Nguyễn Văn Đông lại có bị phiền phức với Cục Tâm Lý Chiến như trước đó với “Chiều Mưa Biên Giới?”. Ngày ấy, chính quyền cho rằng những nhạc phẩm như thế sẽ làm nhụt chí người ra sa trường.

Tôi không phải là người lính nên không biết họ nghe bản này và có cảm thấy muốn buông súng để về với xóm làng không? Tôi nghĩ có lẽ không. Ngày ấy, ý thức được dạy từ thuở còn thơ, tổ quốc được ươm mầm rất sớm thì cầm súng bảo vệ quê hương là điều ai cũng hiểu. Bên cạnh vai trò người lính, họ nguyên vẹn là con người bình thường với tình yêu dành cho mọi thứ. Nhạc phẩm không vẽ vời điều gì hư ảo mà lời nhạc đã nói hộ những mơ ước rất “con người” của bất cứ ai, mỗi độ xuân về.

Và vì thế với tôi đây là nhạc phẩm Xuân “thấm thía” nhất.

BA

Xuân Này Con Không Về

Với “Xuân Này Con Không Về” thì bóng dáng của cuộc chiến rõ nét hơn, không bàng bạc khói sương. Đây không phải phút giào thừa với người lính mơ mộng mà là những nuối tiếc của người lính xa nhà, Nhật Ngân. Tôi chọn tiếng hát Duy Khánh vì đây là nhạc phẩm gắn liền tên tuổi anh và chỉ có anh mới diễn đạt được trọn vẹn bài hát.

https://www.youtube.com/watch?v=gykNqtIdoqY

Xuân Này Con Không Về làm lay động trái tim bao người vì là tâm tình của người con với mẹ già, của anh trai với đàn em nhỏ. Không là tình yêu đôi lưá mà XNCKV làm não lòng người nghe với âm điệu nỉ non mà lời nhạc thì giản dị vô cùng. Mỗi độ xuân về, đã có biết bao người mẹ tựa cửa trông mong con nên câu mở đầu như một câu nói mà lại cuốn hút người nghe vô cùng “Con biết bây giờ mẹ chờ tin con”

Con biết bây giờ mẹ chờ tin con
khi thấy mai đào nở vàng bên nương
Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về
nay én bay đầy trước ngõ
mà tin con vẫn xa ngàn xa

Như Nguyễn Văn Đông, như Phạm Duy, Nhật Ngân cũng mở cánh cửa “vào đề” như thế. Mùa xuân và người lính trận không về. Qua đoạn sau thì Nhật Ngân dẫn người nghe về nỗi nhớ của người lính. Nỗi nhớ này dễ thương biết bao với hình ảnh mái tranh nghèo và dòng nhạc êm như ru, mướt như nhung khi mô tả những cử chỉ rất đời thường (trông bánh chưng ngồi chờ sáng)

ôi nhớ xuân nào thuở trời yên vui
nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi
bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng
trông bánh chưng ngồi chờ sáng
đỏ hây hây những đôi má đào

Tác giả không nói về nỗi nhớ quá nhiều. Chỉ thế thôi. Để rồi lại dẫn người nghe về một tiếc nuối, về một ân hận. Tiếc nuối, ân hận ấy không từ người lính mà nguyên nhân đến từ cuộc chiến. “Ân hận” đẹp biết bao khi đó là ân hận không về được để sửa mái tranh nghèo cho mẹ, không về được để sắm vài manh áo mới cho em. Nỗi ân hận đó làm người nghe phải rưng rưng lệ.

Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm,
mái tranh nghèo không người sửa sang

Khu vườn thiếu hoa đào mừng xuân
Đàn trẻ thơ ngây chờ mong
anh trai sẽ đem về cho tà áo mới
ba ngày xuân đi khoe phố phường

Nhật Ngân, người lính có vẻ trẻ tuổi hơn Nguyễn Văn Đông, có vẻ “sôi nổi” hơn Nguyễn Văn Đông nên trong tư tưởng có vẻ “rạch ròi” hơn. Đoạn cuối là một tư tưởng đẹp. Tư tưởng ấy làm người dân hậu phương tràn đầy cảm kích, làm ấm lòng đồng đội nơi tuyến đầu (Nhưng nếu con về bạn bè thương mong). Câu thơ/lời nhạc đẹp nhất ở đây là (Bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường).

Con biết bây giờ mẹ chờ em trông
nhưng nếu con về bạn bè thương mong
bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường
không lẽ riêng mình êm ấm
Mẹ ơi con xuân này vắng nhà
Mẹ thương con xin đợi ngày mai…

Không hình ảnh người yêu, không bóng dáng mơ mộng, chỉ đơn giản với “mái tranh nghèo” với “đàn trẻ thơ” nhưng XNCKV cũng “thấm thía” vì cũng “nói hộ” dùm bao người.

Nhạc phẩm, với tôi, rất “thấm thía” là thế.

KẾT

Đừng nghĩ rằng nhạc lính chỉ làm cho lính nghe.

Cũng đừng nghĩ rằng nhạc không sang, khó lay động giới thưởng ngoạn, từng là tín đồ của Phạm Duy, Đoàn Chuẩn…

Cũng đừng nghĩ rằng lời nhạc phải trau chuốt, phải có áng thơ cổ mới là hay.

Không, Phiên Gác Đêm XuânXuân Này Con Không Về là hai tác phẩm không là “kiệt tác về melody”, không là xuất sắc với lời ca nhưng đã sống mãi vì đã nói Thực, nói Hộ nhiều người của giai đoạn ấy. Nỗi niềm, tâm sự của người lính, những người trai “gác bút nghiên theo việc đao cung” được hát lên vào những ngày cuối năm và cả đầu Xuân, đã “thấm đẫm” tình tự quê hương trong ấy, là những âm thanh đẹp nhất cho mỗi độ Xuân về.

Hoàng Lan Chi

1/2017

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Tôi Phải Cám Ơn Fans “Dân Chủ” sau ngày 20/1 – Jan 23, 2017

Sau ngày 20/1, tôi phải cảm ơn các fans Dân Chủ

Sau Lễ Tuyên Thệ của Trump, tôi phải trân trọng ngỏ lời cảm ơn các fans Dân Chủ, bao gồm Obama, fans Dân Chủ “tồi” nhất là nhóm “media thổ tả”.

Tại sao vậy? Có hai lý do.

Lý do Một: Tại vì họ gào thét, giở đủ trò từ biểu tình, recount, Nga can thiệp để Hillary bị bỏ rơi (sic), và cả hăm dọa ám sát thì vẫn không xong. Cuối cùng con mãnh hổ THẮNG quần hồ đã tuyên thệ. Điều đó chứng tỏ trong lịch sử Hoa Kỳ, chưa có một người đàn ông nào làm được như Trump.

Lý do Hai: Tôi sẽ “khỏe re” vì từ bây giờ việc theo dõi Trump trên từng cây số, chẻ mọi lời nói của Trump ra sợi tơ tóc, đã có nhóm trên “cover” dùm.

Xin các “fans Dân Chủ” nhắc Trump thi hành một số điều tôi quan tâm nhé vì tôi bầu cho Trump cũng vì Trum hứa như thế: Bãi bỏ Obamacare thay thế cái khác tốt hơn, điều tra xem trách nhiệm bà Hillary như thế nào trong vụ e-mail, (trong ngày 20/1, Trump đã mời mọi người hoan hô bà Hillary nên không biết Trump có giữ lời hứa là điều tra vụ e-mail nữa hay không nhỉ? Hy vọng Trump vẫn truy cứu!), xây bức tường và dùng vài biện pháp để buộc CP Mexico phải chia sẻ, rà soát và đưa các thành phần di dân (có nguồn gốc tội phạm nặng) về nguyên quán và hay nhất là điều tra xem vì sao tin tặc Nga lại có khả năng tấn công vào hệ thống mails của lưỡng đảng.

Tiệc 201/, Trump mời mọi người hoan hô Hillary

Từ nay, mọi bài vở nào thuộc loại “cố tình bôi bác”, “cố tình bóp méo”, “cố tình sai lạc” của fans Dân Chủ: tôi không quan tâm tới nữa. Nhưng tôi ngầm đánh giá “tư cách” của những con người ấy, cả người viết lẫn người chuyển bài.

Vài hình ảnh dễ thương trong ngày Trump tuyên thệ

Hình ảnh người con trai nhỏ tuổi thì thầm với người cha và khuôn mặt ông bố tươi cười: rất dễ thương:

Cô cháu ngoại này được coi là fan Trump nhỏ tuổi nhất. Dễ thương phải không?

Trong khi Trump ký sắc lệnh, ngày đầu tiên, thì Baron phía sau đang đùa với đứa cháu ( Con của Ivanka):

Áo mầu xanh của Melania và Jacqueline Kennedy:

Khi CT Tổ Chức Cộng Đồng Hoa Thịnh Đốn và phụ cận làm việc “kỳ cục”

Ông Đinh Hùng Cường, CT của Cộng đồng Hoa Thịnh Đốn và phụ cận vừa có hành vi “kỳ cục”. Đó là sự việc một vài người tổ chức buổi nhạc “Trói vào Tự Do” nhưng nhân danh quyền tự do để một ca sĩ từ VN từ chối không chấp nhận cờ vàng. Sự từ chối này lại được hai bà Thanh Bình-Thanh Trúc toa rập bằng cách di dời hai lá cờ Mỹ Việt để cuối cùng cả cử tọa xoay lưng với cờ nghe ca sĩ hát. Ô Cường nín thinh như “điếc”. Sau khi sự việc bùng nổ, khắp nơi lên án, vài tổ chức Úc Châu dự định gửi thư hỏi Tổ Chức Cộng Đồng Hoa Thịnh Đốn để yêu cầu điều tra thì ô Cường mới “khỏi điếc”. Ông mời mọi người đến họp vào 7giờ tối một ngày thường. Cũng may có CT Liên Hội CCS vận động nên có được gần 40 người. Nếu không thì âm mưu có ít người tham dự của ngài Cường hẳn là đạt mục đích. Trong buổi họp, tinh thần quốc gia của người dân cộng đồng thủ đô rất mạnh: dấu hiệu đáng mừng. Mọi người bày tỏ ý kiến. Cuối cùng ông CT Liên Hội đề nghị biện pháp. Ông Cường hứa hẹn sẽ đề đạt ý kiến của ô CT Liên Hội, ra trước VP Thường Trực, để cho mọi người quyết định. Tuy vậy, cuối cùng thì ô Cường đã làm một hành động “kỳ cục”: “passer” việc đó cho mọi người! Nếu vậy thì bầu Tổ Chức Cộng Đồng để điều hành cộng đồng làm gì nhỉ? Việc chính của Tổ Chức Cộng Đồng là bảo vệ và thăng tiến cộng đồng. Đây là một sự việc nằm trong phạm trù “bảo vệ cộng đồng”.

Ngoài ra, ô Đinh Hùng Cường đã có hai hành vi sau đây: 1) Vi phạm hiến chương vì Ông tự ý ra một bản Tuyên Cáo mà không hề hỏi ý kiến hai vị Đồng Chủ Tịch: đó là CT cộng đồng D.C và cộng đồng Maryland. 2) Bôi nhọ uy tín cộng đồng thủ đô bằng bản Tuyên cáo được viết toàn chữ In khiến khắp nơi nhìn vào và hỡi ôi cho “trình độ một chủ tịch”.

Xin hỏi cư dân Hoa Thịnh Đốn từng bỏ phiếu bầu cho ô Đinh Hùng Cường, quý vị nghĩ sao ạ? Các ngài tai to mặt lớn, các ngài truyền thông lừng danh của cộng đồng Hoa Thịnh Đốn nghĩ sao ạ?

Sự việc này sẽ được lưu trữ ở blog Chúng Tôi Muốn Tự Do.

Người phụ nữ Việt Nam thuộc loại “hiếm”

Nếu giờ phút này còn rất nhiều quý ông cao niên vẫn không biết sử dụng mails, không biết sử dụng smart phone, không biết google search, chỉ trông chờ vào TV/radio để biết tin tức, thì hẳn quý bạn sẽ đồng ý với tôi rằng một cụ bà VN gần 90 tuổi biết gửi email, là một điều “hiếm”, phải không? Nhất là, cụ bà ấy không phải là người trong lãnh vực tin học hay toán học. Đơn thuần đó chỉ là một bà nội trợ từ trước 1975.

Bà ấy là ai? Xin thưa đó là thân mẫu Ts Nguyễn Đình Thắng!

Tôi biết Bà vào 2006 khi tôi phụ trách media cho Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển. Vào thời đó, Bà Thung (tên cụ ông là Nguyễn Đình Thung) luôn tham dự mọi “event” của BPSOS. “Event” đây có thể là buổi “outreach” của chương trình Sức Khỏe, hay “fundrasing” của BPSOS…Không chỉ tham dự, Bà còn cổ vũ bạn bè đến đông đảo. Ts Nguyễn Đình Thắng rất may mắn khi có người mẹ và người anh, hỗ trợ trên từng cây số. Ngày đó, tôi cũng cộng tác với bào huynh ô Thắng là ô Nguyễn Đình Tiến. Mở ngoặc chút: có thể nói trên đời này, không ai có thể hiền và “thánh thiện” hơn ô Tiến! (cười). Ông du học sớm và tâm hồn “trong veo”. Quan sát hai cụ ông và cụ bà, tôi nhận thấy đây là một gia đình nề nếp, gia giáo, có phần “hơi cổ”.

Ngày đó, thân phụ ô Thắng, cụ Nguyễn ĐìnhThung, rất quý mến Hoàng Lan Chi vì cụ quan sát thấy rằng từ khi có Lan Chi thì media của BPSOS “hay” hơn hẳn. ( Hai cụ nghe radio thường xuyên, đọc Mạch Sống cũng thường xuyên). Cụ Thung thỉnh thoảng viết thư tay, gửi bưu điện cho Lan Chi để “chia sẻ” nữa nhé. Một thú vị là ngày đó cụ ông cũng thích nghe chương trình Nhạc Chủ Đề của Lan Chi và Lê Hữu.

Bà Thung là một phụ nữ đẹp và khá trẻ so với tuổi. Bà Thung hay nói chuyện điện thọai với Hoàng Lan Chi hơn cụ ông.

Cách đây vài hôm, tôi bất ngờ nhận được mail từ bà Thung. Tôi vẫn nói rằng, lời “khen” quý giá là từ người già và nữ. Sau khi xin phép, tôi xin đánh máy lại thư bà Thung gửi:

(Trích thư) Chị Lan Chi thân thương,

Tôi được nhìn thấy hình của chị, vẫn trẻ đẹp như xưa. Tôi là Nguyễn Đình Thung, mẹ của hai người con là Nguyễn Đình Tiến và Nguyễn Đình Thắng. Từ ngày ông chồng tôi ra đi vĩnh viễn, tôi đau buồn vì thương tiếc người chồng quá đầy đủ bổn phận với gia đình. Nay tôi gầy đi nhiều và đôi khi ngớ ngẩn viết thư bị quên cả dấu chấm, phẩy. Mong mọi người thông cảm. Tuổi đời tôi đã quá cao rồi chị ơi. Tôi vẫn thường đọc nhiều bài chuyển của chị trên mạng. Chị khá chịu khó nặng lòng với quê hương, cũng như gia đình chúng tôi. Hy vọng sẽ nhận được thư hồi âm của chị. bên thềm năm mới Đinh Dậu, chúc chị và quý quyến được an khang, thịnh vượng, vạn sự như ý.( Ngưng trích)

Khi hồi âm, tôi hỏi sao Bác hay thế, biết viết mail nữa cơ thì bà Thung trả lời “Nhờ Tiến dạy đấy”. Ôi trời, ông Tiến là người con có hiếu nhất nhì thế giới. (cười). Ngày đó, một tuần ông ghé thăm cha mẹ hai ba lần gì đó.

Với bà Thung, tôi vẫn giữ một kỷ niệm rất đáng yêu: khoảng 2008, tôi dọn nhà. Tôi nhờ ông Tiến phụ dọn vì tôi không lái được cái xe thùng do ĐQT cho mượn. Khi đến, ô Tiến đưa một bọc “Chị Lan Chi, đây là bánh và xôi mẹ tôi làm. Mẹ tôi nói hôm nay dọn nhà chắc chị không có thì giờ nấu cơm mà cũng không đi mua được đâu.”

Quá dễ thương phải không ạ? Đời sông ở Mỹ có vẻ bận rộn và vì ở xa nhau nên không gần gũi nhiều như “hàng xóm ở VN”. Vì thế, gói xôi và bánh do Bác Thung tự tay làm gửi cho Hoàng Lan Chi năm xưa là một món quà đắt giá. Và lá e-mail năm nay cũng là một món quà đắt giá thứ hai.

Lại phải hẹn vầy “Khi nào Hoàng Lan Chi về VA chơi, sẽ ghé thăm bác”.

Bà Thung 2006

Bà Thung – khoảng 2013

Hoàng Lan Chi

1/2017

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Kỷ niệm với một người “vác ngà khủng long”- Jan 1, 2017

Gửi Dương Đức Vĩnh, Nguyễn Văn Tần, Nguyễn Ngọc Tiên,

Nguyễn Kinh Luân, Nguyễn Ngọc Anh, Đỗ Văn Phúc, Huỳnh Thu Lan…

Đầu năm mới, Dương Đức Vĩnh chúc chị qua text của facebook. Năm ngoái thì Vĩnh gọi điện thọai. Không dưng tôi bùi ngùi nhớ chuyện cũ. Một câu chuyện cộng đồng không vui và khởi đầu cho sự gắn bó của hai chị em. Trên bước đường tranh đấu, tôi và các chiến hữu đôi khi “gặp nhau” rất tình cờ như thế.

Phải đi ngược lại dĩ vãng để hiểu vài hành động của tôi. Thuở bé tôi yêu giờ lịch sử và tôi ôm mộng ngút ngàn. Có lẽ tôi là cô cháu gái duy nhất của ông ngoại tôi, thừa hưởng giòng máu cách mạng. Toàn thể các cháu gái không như tôi. Họ yêu những điều bình thường, họ thích những điều giản dị. Thậm chí có vài người rất mê tiền. Người mê tiền thường là người không có tinh thần ái quốc mạnh.

Sau bao năm tôi phải sống với cộng sản, như cua trong rọ, như hổ trong chuồng. Tôi hậm hực, tức tối, căm thù mà không làm gì được bọn khốn kiếp đó. Khi thoát được ra ngoài, tôi sung sướng vô cùng với cái quyền đầu tiên là tự do ngôn luận. Cũng năm đầu tiên thoát được vc, do vô tình tôi bước vào nghiệp truyền thông. Truyền thông không phải là điều tôi ưa thích khi còn trẻ đâu. Tôi vẫn kể rằng thuở xưa tôi thích Y Khoa hơn hết thẩy. Tôi có thể giỏi Việt Văn trong lớp nhưng nếu chọn Văn Khoa hay Luật Khoa để theo đuổi thì “never”. Phó Giám Đốc Đài Phát Thanh VNHN khi ấy là ô Đinh Quang Trung, qua giới thiệu vài người (những người này từng theo dõi Hoàng Lan Chi từ khi HLC còn trong nước), biết tôi và đưa tôi vào đài.

Từ việc làm phóng viên cho Đài VNHN, tôi phỏng vấn Chủ tịch Tổ Chức Cộng Đồng (VA, DC và MD) bấy giờ là ô Nguyễn Văn Tần. Vào thời điểm ô Tần bỏ thời gian, công sức để tái cấu trúc cái cộng đồng “bự” hơn là CĐ NV Quốc Gia Hoa Kỳ tại New York, ô Tần mời tôi tham dự để tường thuật. Kể từ đó, về phương diện “lằn ranh quốc cộng”, tôi luôn yểm trợ ô Tần.

vinhtanlanchi-2

Chụp từ youtube. Hoàng Lan Chi phỏng vấn Truyền Hình VNHN-DC- 2006

Năm 2008, bàn tay lông lá của VC, của bọn VT-Định “khốn kiếp” đã âm mưu lật đổ ô Tần vì chủ trương, đường lối của ô Tần là KHÔNG HÒA HỢP HÒA GIẢI VỚI VC. Năm 2005, ông Tần, khi tổ chức chống Phan Văn Khải ở Hoa Thịnh Đốn đã yêu cầu các đảng phái không được mang mầu cờ sắc áo của họ nếu muốn tham dự biểu tình của cộng đồng. VT-Định phải thúc thủ. Họ, đám VT-Định, tổ chức vào buổi chiều, trước khách sạn May Flower. Cũng năm đó, VT-Định manh nha đổi Ngày Quốc Hận 30/4 thành (Freedom for March). Mọi âm mưu của VT-Định bị bẻ gãy. Chắc hẳn VT-Định rất thù người quốc gia không cùng đường lối như họ.

Trong Đại Hội của CĐ NVQG Hoa Kỳ ở Florida năm 2008, nhóm Nguyễn Văn Tánh (thân cận VT-Định), cùng Đỗ Văn Hội, Lưu Văn Tươi…đã lập mưu kế. Ô Tần là người nóng nhưng không thâm hiểm. Những người quốc gia khác như Cựu Chủ tịch Nguyễn Ngọc Anh, AZ, thì hiền, ít nói. Người có vẻ trầm tĩnh là ô Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ tịch Bắc CA, có vẻ cũng “thúc thủ” trước bọn ma đầu. Bà Huỳnh Thu Lan, Phó CT Michigan cũng không phải loại “cứng cựa”. Duy nhất một mình Dương Đức Vĩnh, lúc đó là Chủ tịch Michigan, có phản ứng mạnh trước thái độ phi dân chủ của bọn ma đầu. Bọn chúng dùng thủ thuật cũ của VC: bất ngờ cướp chính quyền. Đó là lý do tôi luôn căm ghét VT-Định. Đó là lý do tôi yểm trợ ô Nguyễn Thanh Tú trong việc lột mặt nạ VT-Định.

Tôi luôn tin vào Lưới Trời.

Năm ấy, may mắn là ông Nguyễn Ngọc Tiên, CT Bắc CA, đã thu hình buổi đại hội. Lưới Trời lồng lộng là thế.

Dương Đức Vĩnh có DVD ấy. Vĩnh đã phải bỏ công sức cắt, upload cho tôi để tôi đưa youtube, hỗ trợ cho bài viết.

Năm ấy, nếu không có DVD của ô Nguyễn Ngọc Tiên, nếu không có Dương Đức Vĩnh và Hoàng Lan Chi thì bọn ma đầu thân VT-Định đã làm lừng. Nguyễn Văn Tánh, cầu cứu tên côn đồ du đãng Kim Âu. Tên này không dùng lý luận bẻ được chứng cớ từ tôi và Vĩnh thì dùng ngôn ngữ đầu đường xó chợ để ném bùn. Người tử tế đàng hoàng không ai kết bạn với tên du đãng Kim Âu. (Ghi chú: năm 2004, ông Nguyễn Văn Tần còn sử dụng Kim Âu. Qua Ô Tần, tôi biết Kim Âu và từng là bạn. Thế nhưng khi Kim Âu lộ những thái độ du đãng, vô giáo dục thì chúng tôi tuyệt giao).

Tôi thân với Vĩnh từ đó. Hai chị em có khi ôm phone cả giờ bàn chuyện thời sự.

Dương Đức Vĩnh –Hoàng Lan Chi 2015-Nam CA

Từ Vĩnh, tôi “ra tay” giúp cộng đồng Michigan “dẹp loạn vớ vẩn”. Những người Michigan thầm lặng, nhu hòa, thường chọn thái độ “nhịn” người lớn và “nhịn” cả các cựu quân nhân. Vì được nhịn nên vài người lớn tuổi đã hơi quấy. Tôi là người ở xa, tôi chỉ dùng lý luận của mình để “làm sạch cộng đồng Michigan” thuở ấy. Từ khi vào nơi gió tanh mưa máu, Hoàng Lan Chi không bao giờ viết tục tĩu, hạ cấp, hồ đồ, chụp mũ người khác là VC. Bài viết của HLC luôn có chứng cớ đính kèm và nếu không có chứng cớ thì phải là lập luận hữu lý.

Trong vụ bầu cử Hoa Kỳ vừa qua thì ý kiến Vĩnh-tôi không giống nhau. Vĩnh không thích Hillary nhưng Vĩnh chỉ trích Trump nặng nề (cười). Thời gian đầu, tôi còn vào facebook của Vĩnh và đối thoại nhưng sau này thì tôi kệ cho cậu em muốn nói gì thì nói.

Vĩnh có bà xã sát cánh trên từng cây số trên đường đấu tranh. Vợ Vĩnh xinh và hiền.

Copy hai câu đối thoại giữa hai chị em chúng tôi để kết luận thay cho đoản văn nhỏ mà tôi coi như đầu năm nhớ về kỷ niệm cũ với một cậu em vác ngà khủng long cộng đồng:

Vĩnh: Làm sao quên được. Vất vả mà lại vui. Mặc dù ngồi nghĩ lại hơi bực vì không thay đổi được mấy cục diện nhưng ít ra em thấy mình đã hết lòng.

Lan Chi: Đúng. Mình cảm thấy đã làm hết lòng, hết nghĩa vụ và mình không sống thẹn. Đợt đó, không có DVD của anh Tiên, không có chị-Vĩnh thì không biết Cộng đồng HK còn bị ép như thế nào, nhỉ.

Hoàng Lan Chi

1/2017

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Các ý kiến với bài ( Viên Linh, kẻ kiêu căng khó ưa) -Dec 30, 2016

Hôm qua, Hoàng Lan Chi bất bình và có viết bài ( Viên Linh, kẻ kiêu căng khó ưa). Sau khi đăng facebook, có vài ý kiến và Hoàng Lan Chi cũng trả lời. Xin chia sẻ với các bạn, các ý kiến đó. Nếu có thì giờ, bạn nên xem để biết đứng trước một vấn đề, một thái độ, một nhân cách như Viên Linh-Tà Cúc thì chúng ta nên có thái độ gì? Sau nữa, vì sao tác phẩm đánh máy của Viên Linh lại được giải Văn Học Nghệ Thuật hả các cụ văn học trước 75? Hoàng Lan Chi không hiểu?

Thân mến

Hoàng Lan Chi

*********************

Top of Form

Comments

Hoanglan Nguyen Theo y của toi ,văn cung nhu người , tự nó co cái giá trị của chính nó , không nên " miệt thi " ( mượn chử của HLC ) . Tiếc la minh không co " tài " nhu HLC , nhung minh rất dong ý voi suy nghỉ cua HLC

Hong Van Nguyen Nếu ai đã đọc " Chim hót trong lồng" thì không thể không thích Nhật Tiến … Tôi đã từng mê đọc truyện của ông. Viên Linh chỉ là một nhà thơ quân đội, và tôi rất ngạc nhiên trước lời nhận xét của ông về NT và Nhất Linh trong TLVĐ..!

LanChi Hoang
Hong Van Nguyen, Hoanglan Nguyen: đúng vậy. Em nhớ có đọc vài tác phẩm của Nhật Tiến khi em còn là sinh viên hay hậu sinh viên gì đó,trong đó có cuốn Chim Hót Trong Lồng làm em rớt nước mắt. Văn ông nhẹ nhàng trong sáng. Ông bạn em vừa reply vầy

(Hoàng Lan Chi viết: Ô Viên Linh là quân đội có lẽ cũng viết các loại tương tự như thế chăng?
BXC trả lời: Chẳng thấy ai nói ông Viên Linh là quân đội ! Ông làm gì trong quân đội ? vào thời gian nào? ở đâu ? Không ai biết gì cả !!)

Thế đấy. Viên Linh-Tà Cúc ngỡ mình là ai, nhỉ? Em cũng không nghe tiếng Viên Linh trước 75 đâu.

To Gia Hong Ngoc

Em viết như suy nghĩ của chị vậy, Hoàng Lan Chi. Thời Tiểu Học chị đọc hết sách của cụ Hà Mai Anh trước khi là hàng xóm của Cụ ở Chí Hoà. Tủ sách nhà chị vẫn lưu giữ sách của Tự Lực Văn Ðoàn và những sách ngày xưa, để khuyến khích các con chị đọc vì sau này tụi nhóc đâu được học như mình. Chị chưa đọc ông Viên Linh.

Hong Van Nguyen Viên Linh chỉ là một nhà thơ. Trước 75, Ông chỉ là hạ sỹ quan làm việc trong báo tiền tuyến. Sau làm Tổng Thư ký dưới Mai Thảo ( chủ bút) cho báo Kịch Ảnh cuả bố tôi. Ông dịch tin điện ảnh từ báo ngoại quốc để viết thành bài… Ra hải ngoại VL làm Chủ nhiệm kiêm chủ bút Nguyệt san Khởi Hành, tự viết bài, lấy quảng cáo , in ấn và gửi bán cho một số độc giả mua dài hạn ở những tiểu bang xa. VL viết truyện ngắn, phê bình… ít tác phẩm, hình như chỉ có: Thị trấn miền đông và Tình nước mặn … là chuyện dài viết ở hải ngoại… Lối phê bình của VL có lẽ ảnh hưởng bởi Tà Cúc, được biết đến như là Mai Siêu Phong vì ngòi bút dữ dằn của mình !

LanChi Hoang

Hong Van Nguyen, xem net thì thấy vầy về Viên Linh: Trong thời gian từ 1964 tới 1975, cho xuất bản gần 20 tác phẩm; cuốn Gió Thấp, bản đánh máy, được trao Giải Nhất Giải Văn Học Nghệ Thuật Toàn Quốc 1974 (danh xưng của giải thưởng lúc đó).

1-Hóa ra , trước 1975, VL không được nhiều người bên ngoài giới văn nghệ biết tới vì chuyên làm Thư ký/tổng thư ký và tác phẩm cũng không nổi danh lắm. Dù vậy VL có giải Văn Học Nghệ Thuật của Tổng thống. Sinh khoảng 1934 gì đó mà là hạ sĩ quan thì có vẻ ô VL không may mắn trên bước đường tự học. Sau 1954, nhiều người cỡ tuổi VL, cũng mất hết khi di cư, phải tư lập và họ đã có bằng Tú tài Hai. Thậm chí có người còn tự học lai rai để có cử nhân Luật. Bằng cấp học đường vẫn có một giá trị nhất định cho cái gọi là KIẾN THỨC của một con người. Về một phương diện nào đó, bằng cấp học đường tức Nền Giáo Dục của Quốc gia, vẫn có giá trị bổ sung thêm cho cái gọi là TƯ CÁCH/ ĐẠO ĐỨC của một con người.

2-Ô Viên Linh, hạ sĩ quan trước 75, đã buông lời miệt thị Nhóm Tự Lực Văn Đoàn, phải chăng (tôi đang hỏi ạ. ) vì ông không có may mắn đến nhà trường suốt 7 năm trung học? Hay “mầm mống phủ nhận” đã có trong con người ông từ trước 1954 đối với Tự Lực Văn đoàn? Trong một trả lời phỏng vấn, VL viết vầy “ Tôi được sống qua nhiều lớp sóng phế hưng. Lớp Sáng Tạo đánh vào bãi Tự Lực Văn đoàn, lớp Hiện sinh đánh vào bờ Lãng mạn. Tôi đã thấy lớp Hiện tượng, lớp Cơ cấu. Cuộc tung hoành của Nguyễn văn Trung, Lê Tôn Nghiêm và Phạm Công Thiện, Tuệ Sỹ, Ngô Trọng Anh trên các tờ Đại học, Đất nước và Tư tưởng, Vạn Hạnh. Cái trung dung của Bách khoa, Văn, cái xông xáo của Khởi Hành.”. Cá nhân tôi rất ghét cái câu “Lớp Sáng Tạo đánh vào bãi Tự Lực Văn đoàn”. Tại sao? Sáng Tạo đã làm được những gì? Vài người ráng đánh trống khua chiêng cho nhóm Sáng Tạo nhưng thử hỏi cái gọi là “thơ hũ nút” của Thanh Tâm Tuyền ngày ấy, thì ngày này còn ai làm theo, còn ai nhớ đến loại thơ ấy? Hay là đa số dân chúng vẫn yêu mến, truyền tụng và thuộc những vần thơ “không hũ nút” của Thanh Nam, Hà Huyền Chi, Hoàng Anh Tuấn, Mường Mán? Tôi biết khi tôi viết như trên thì “ông chú bắn súng cà nông không tới”, LS Trần Thanh Hiệp, sẽ “bực mình” với cô cháu lắm lắm ! Nhưng ông ấy thừa hiểu, Hoàng Lan Chi là người không hề biết sợ ai và thíchbày bày tỏ suy nghĩ THẬT của mình thay vì “a dua, áo thụng vái nhau, hay “sủa theo đàn, múa theo bầy, ăn theo cỗ”.

3- Một nick XYZ ở net viết vầy :
Cái tôi muốn nêu ra đây là các anh đã ròng rã đánh nhà văn Nhật Tiến mấy năm nay, trong lúc nhà văn Nhật Tiến chẳng rủ rê ai về nước để làm chó cho chế độ Hà Nội cả. Mấy anh viết bản án kết tội nhà văn NT mà tôi đọc hoài cũng không hiểu rõ lắm. Vì mấy anh chỉ biết lên án, nhưng về phần trình bày thì thiếu trong sáng, vì cứ chửi liên tục, đến nỗi tôi đọc mà không thấy rõ ràng cái tội của nhà văn Nhật Tiến như thế nào ???

Anh Kim Âu trích lại những gì ông Nhật Tiến đã viết trên tờ Khai Phóng:

"Không biết ông Nhật Tiến có thấy ngượng chút nào vì hai tiếng “dũng cảm” đó không? Khi ông sống trong nước, từ năm 1975 đến năm 1980, theo lời ông kể trong hồi ký của ông đăng trên tờ báo Khai Phóng ở Hoa Kỳ năm 1982, ông đã không có một xu dũng cảm nào, ông đã sợ hãi quá đỗi. Năm năm sống trong lòng Sài Gòn đau thương, quằn quại, rên siết.., không những ông không viết được một cái truyện ngắn cò ke lục chốt nào, ông còn không dám giữ cả quyển vở ông ghi chép những chuyện tang thương ngẫu lục xẩy ra quanh ông.

Trong năm năm ấy ông cẩn thận giữ mồm, giữ miệng, ông không ngồi cả buổi ở những quán cà phê vỉa hè chờ bọn văn nghệ sĩ Ngụy đến góp tiếng chửi cộng sản cho đỡ căm phẫn, ông không nghe, không loan những tin đồn quân phục quốc sắp trở về lấy lại thủ đô, ông không tiên đoán chuyện bọn Bắc Cộng sẽ chạy vắt giò lên cổ về Bắc không kịp, ông không làm gì, ông không nói gì để bọn Bắc Cộng bắt ông đi tù, ngày ngày ông tích cực đi “sinh hoạt” ở nhà văn hóa quận, ông dạy những em thiếu nhi khăn quàng đỏ cháu ngoan Bác Hồ cái trò xếp giấy thành hình con chim, bông hoa – tên tiếng Nhật của cái trò xếp giấy ấy là Origami." Ngưng trích.

XYZ viết tiếp: Đó không phải là một cái tội khi chúng ta phải nép mình sống với bạo lực và không phải một mình ông Nhật Tiến mà hàng triệu người Miền Nam đều như thế cả. Có những trường hợp phản kháng. Nhưng chúng ta không dùng những "tấm gương" đó để phán xét rằng "ông Nhật Tiến là đáng khinh". Thái độ lên án đó là một thứ "self-righteous" (công bình riêng), những gì mình phán xét là đúng. Tuy nhiên nếu cá nhân mình cũng nằm trên thớt như những người mà mình chê trách, thì mình có "anh hùng" không ? Cuối thập niên 70, nhà văn Mai Thảo (và nhà thơ Du Tử Lê) đến Mỹ và có đi vài nơi tại các tiểu bang xa. Nhà văn Mai Thảo cũng kể lại những ngày mà ông trốn tránh chế độ, phải đi ngủ nhờ từ nhà này sang nhà khác trong khi tìm đường vượt bên. Trong hoàn cảnh đó mà anh KIm Âu bảo ông Mai Thảo hay ông Nhật Tiến "phải sáng tác" ? Sáng tác cái gì ? Có an toàn khi mang theo bên người hay không ?

Tôi ( Hoàng Lan Chi ) đồng ý với XYZ. Tôi đọc mails qua lại ở net và vẫn không hiểu ô Nhật Tiến có tội tày trời gì? Nếu là do kẻ khác xưng tụng NT thì đi mà chửi kẻ đó chứ. Nếu vì NT về nước xin in sách thì đáng trách thật nhưng “tội” đó không đáng xử trảm vì có khá nhiều người như thế dù là cựu đại tá hay cựu đại úy! Có một ông nhà văn vùng Boston còn có thái độ quỵ lụy trơ trẽn khi về nước in thơ, in sách nữa kìa.

Tóm lại: tôi hoàn toàn bất bình trước thái độ miệt thị người viết văn cho tuổi thơ, miệt thị nhóm Tự Lực Văn Đoàn, của ( cựu hạ sĩ quan VNCH, cựu Tổng Thư Ký vài báo trước 75), đương kim chủ báo Khởi Hành, ô Viên Linh.

LanChi Hoang

Hong Van Nguyen, To Gia Hong Ngoc:

1-Chị To Gia Hong Ngoc đáng yêu ở chỗ chị KHÔNG HÈN. Chị không viết bài ( có lẽ vì lười!!) nhưng chị luôn bày tỏ ý kiến ( chỉ vài hàng ngắn ngủi thì có gì mà không viết được so với cả giờ lang thang bên hàng dậu! :) ) về những sự việc khá quan trọng. Vd việc này là một. Tại sao khá quan trọng? Lý do: 1) Không cháp nhận thái độ mạ lị cá nhân khi tranh luận của Viên Linh-Tà Cúc. 2) Không chấp nhận thái độ mạ lị các nhà văn viết về tuổi thơ là đồ xòang xĩnh của Viên Linh-Tà Cúc. 3) Không chấp nhận thái độ mạ lị Tự Lực Văn Đoàn ( khuếch đại tài năng vô danh) của Viên Linh-Tà Cúc. Vai trò lịch sử và công trạng của TLVD, không ai có thể phủ nhận. Với cương vị, trách nhiệm của mình sau 1954, tại miền Nam tự do, nhóm Tự Lực Văn Đoàn có nghĩa vụ tìm hay lancer những "ngòi bút vô danh". Họ, những ngòi bút vô danh đó, được sự nâng đỡ ban đầu của người đi trước và họ sẽ khẳng định được tên tuổi của họ theo thời gian. Lúc đó, các "ngòi bút vô danh" sẽ là "hữu danh" hay "nổi danh" , tùy vào tài nghệ cá nhân của họ. Thầy giáo dạy học như nhau nhưng đậu hay rớt còn tùy vào học trò. Sự miệt thị " người đưa đò" ( Nhóm TLVĐ), của Viên Linh-Tà Cúc, khi họ giới thiệu các cây bút trẻ: ĐÁNG LÊN ÁN.

2- Chị Hong Van Nguyen từng là nhà báo nên thái độ có vẻ xông pha, tỏ tường hơn. Chị nêu vấn đề và bày tỏ ý kiến. Khi nào quá lười (!) thì chị nêu vấn đề xong và có thái độ tỉnh như ruồi là "passer" sang cô em Hoàng Lan Chi !!! Chị cũng từng bỏ thì giờ góp ý kiến khi chị quan tâm nhiều đến một chuyện nào đó. VD vụ khen nhau vô tội vạ, áo thụng vái nhau nơi công cộng chứ không phai ở phòng riêng, chị thẳng thắn tỏ ý đồng tình với Hoàng Lan Chi mà không hề sợ bị người khác mích lòng.

Hello Andy Nguyen, CẦN BÀY TỎ THÁI ĐỘ ĐỂ LÀM SẠCH XÃ HỘI, MÔI TRƯỜNG LÀ NGHĨA VỤ CỦA MỌI NGƯỜI, ĐÚNG KHÔNG ANH? đừng sợ mích lòng vài người bạn mà rụt cổ, mũ ni che tai!

BÀI VIẾT CỦA HOÀNG LAN CHI:

LanChi Hoang .

Yesterday at 8:30am ·

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

VIÊN LINH: KẺ KIÊU CĂNG KHÓ ƯA

Trước khi viết xuống vài ý kiến, xin được nói trước là cá nhân tôi không biêt ai, không thân cận ai và không ngả về ai cả trong vụ dưới đây: Kiều Phong-Nhật Tiến với Viên Linh-Tà Cúc.

Mấy hôm trước đọc mail của bà Tà Cúc gửi diễn đàn, tôi khó chịu với kiểu kiêu căng của bà. Hôm nay đọc bài dưới đây của Kiều Phong có đoạn này thì tôi lại khó chịu với ô Viên Linh. Trích (Viên Linh viết: Tôi vốn không đọc Nhật Tiến, tác giả của những truyện về trẻ mồ côi, về các bà sơ có lòng nhân ái, những đề tài thích hợp với mấy cậu nhỏ thuở mơ làm văn sĩ, bước vào giai đoạn sáng tác thì nhân vật cốt truyện đề tài văn chương được bao lăm, đọc chi cho mất thì giờ.”) Ngưng trích.

Sau đó, tôi còn đọc được như vầy: Kiều Phong viết rằng (VL viết: “Nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam (1905-1963), sinh ở Hải Dương, cuối thập niên ’60 xuất bản tạp chí Văn Hóa Ngày Nay ở Sài gòn, đăng bài vở của một nhóm vô danh mà tài năng của họ được Nhất Linh khuếch đại quá đáng, trong có Nguyễn Thị Vinh, Duy Lam, Nhật Tiến, …”) Ngưng trích

Tôi nghĩ vầy: một vườn hoa đẹp không chỉ bởi hoa hồng sắc lộng lẫy, hương tỏa ngát mà còn bởi hoa lan nhuốm hoang dại núi rừng, bởi hoa cúc dịu dàng, bởi dương xỉ mềm mại và còn bởi cả thảm cỏ xanh mướt. Văn sĩ cũng như hoa cỏ trong vườn. Mỗi người một thể loại. Để viết được truyện cho thiếu nhi, cho tuổi thơ, có lẽ phải là người có tâm hồn trong sáng, thánh thiện, yêu mến tuổi nhỏ. Đa phần người trong lãnh vực này đều xuất thân nhà giáo như Quyên Di, Nhật Tiến. Cá biệt là Duyên Anh nhưng DA lại nổi tiếng với cái kiểu viết khác dù cũng là cho thiếu nhi. Những truyên viết cho thiếu nhi rất cần thiết cho con em chúng ta. Trẻ nhỏ như một tờ giấy trắng, một giải đất trống. Viết những giòng chữ đẹp, trồng những hạt giống hoa đẹp là cần thiết. Đến tuổi trưởng thành, thường là 18 như luật pháp quy định, thì những truyện có nội dung xấu sẽ như cỏ dại, không thể nào lấn át được tờ giấy đã đậm nét Rồng Tiên. Vì thế thể loại viết cho tuổi thơ CẦN, RẤT CẦN cho học sinh mẫu giáo, tiểu học, và cả trung học. Họ, học sinh và cũng là những “mầm non tổ quốc” sẽ có một nhân cách hoàn hảo hơn khi bước vào đời, vào môi trường dân sự hay cả quân ngũ ( như ô Viên Linh chẳng hạn).

Ô Viên Linh viết về thể loại nào thì tôi không biết và tôi cũng không đọc ông. Lý do không đọc là vì thuở tiểu học, tôi phải đọc “Tâm Hồn Cao Thượng” do Hà Mai Anh dịch (và các sách tương tự). Thuở Trung Học, từ học đường đến ngoài đời tôi đọc những tác phẩm đẹp của Tự Lực Văn Đoàn và các nhóm tương tự. Tôi bận học thi hai cái Tú Tài nên không có thì giờ ngó đến những “feuilleton” trên các báo của vài nhà văn quân đội. Tôi không thú vị vì dài lê thê, toàn là đối thoại qua lại. Nội dung thường là gái đẹp, vũ trường, nhảy nhót, nếp sống xa hoa..Tôi không rút ra bài học gì cho cuộc đời tôi qua những truyện đó. Ô Viên Linh là quân đội có lẽ cũng viết các loại tương tự như thế chăng?

Dù viết về thể loại nào đi chăng nữa thì ô Viên Linh không nên buông lời “miệt thị” những nhà văn viết truyện cho tuổi thơ như vậy. Điều đó chỉ khiến cá nhân tôi bất bình (nhuốm chút coi thường) và không tăng chút giá trị nào cho ông cả. Khi tranh luận, ông nên đi vào đề mục chính thay vì ông miệt thị cá nhân như vậy. Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì cá nhân này (ông Nhật Tiến) từng là hội viên Hội Đồng Văn Hóa Giáo Dục, Phó chủ tịch Hội Văn Bút ( ông Viên Linh viết vậy).

Tóm lại, chuyện cãi nhau giữa Viên & Linh Tà Cúc- Kiều Phong & Nhật Tiến là gì tôi không biết. Tôi chỉ không ưa cái giọng điệu kiêu căng của bà Tà Cúc, cái giọng điệu miệt thị nhà văn viết cho tuổi thơ của ô Viên Linh.

Bài của Kiều Phong ở đây:

http://khaiphong.net/showthread.php?16700-%93TH%26%237912%3B-S%C1CH-%26%23272%3B%CA-H%26%237840%3B%94-Ki%26%237873%3Bu-Phong

Hoàng Lan Chi
12/2016

Bottom of Form

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Nhà văn Viên Linh: kẻ kiêu căng khó ưa- Dec 2016

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

Viên Linh: kẻ kiêu căng khó ưa

Trước khi viết xuống vài ý kiến, xin được nói trước là cá nhân tôi không biêt ai, không thân cận ai và không ngả về ai cả trong vụ dưới đây: Kiều Phong-Nhật Tiến-Viên Linh-Tà Cúc.

Mấy hôm trước đọc mail của bà Tà Cúc gửi diễn đàn, tôi khó chịu với kiểu kiêu căng của bà. Hôm nay đọc bài dưới đây của Kiều Phong có đoạn này thì tôi lại khó chịu với ô Viên Linh. Trích (Viên Linh viết: Tôi vốn không đọc Nhật Tiến, tác giả của những truyện về trẻ mồ côi, về các bà sơ có lòng nhân ái, những đề tài thích hợp với mấy cậu nhỏ thuở mơ làm văn sĩ, bước vào giai đoạn sáng tác thì nhân vật cốt truyện đề tài văn chương được bao lăm, đọc chi cho mất thì giờ.”) Ngưng trích.

Sau đó, tôi còn đọc được như vầy: Kiều Phong viết rằng (VL viết: “Nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam (1905-1963), sinh ở Hải Dương, cuối thập niên ’60 xuất bản tạp chí Văn Hóa Ngày Nay ở Sài gòn, đăng bài vở của một nhóm vô danh mà tài năng của họ được Nhất Linh khuếch đại quá đáng, trong có Nguyễn Thị Vinh, Duy Lam, Nhật Tiến, …”) Ngưng trích

Tôi nghĩ vầy: một vườn hoa đẹp không chỉ bởi hoa hồng sắc lộng lẫy, hương tỏa ngát mà còn bởi hoa lan nhuốm hoang dại núi rừng, bởi hoa cúc dịu dàng, bởi dương xỉ mềm mại và còn bởi cả thảm cỏ xanh mướt. Văn sĩ cũng như hoa cỏ trong vườn. Mỗi người một thể loại. Để viết được truyện cho thiếu nhi, cho tuổi thơ, có lẽ phải là người có tâm hồn trong sáng, thánh thiện, yêu mến tuổi nhỏ. Đa phần người trong lãnh vực này đều xuất thân nhà giáo như Quyên Di, Nhật Tiến. Cá biệt là Duyên Anh nhưng DA lại nổi tiếng với cái kiểu viết khác dù cũng là cho thiếu nhi. Những truyên viết cho thiếu nhi rất cần thiết cho con em chúng ta. Trẻ nhỏ như một tờ giấy trắng, một giải đất trống. Viết những giòng chữ đẹp, trồng những hạt giống hoa đẹp là cần thiết. Đến tuổi trưởng thành, thường là 18 như luật pháp quy định, thì những truyện có nội dung xấu sẽ như cỏ dại, không thể nào lấn át được tờ giấy đã đậm nét Rồng Tiên. Vì thế thể loại viết cho tuổi thơ CẦN, RẤT CẦN cho học sinh mẫu giáo, tiểu học, và cả trung học. Họ, học sinh và cũng là những “mầm non tổ quốc” sẽ có một nhân cách hoàn hảo hơn khi bước vào đời, vào môi trường dân sự hay cả quân ngũ ( như ô Viên Linh chẳng hạn).

Ô Viên Linh viết về thể loại nào thì tôi không biết và tôi cũng không đọc ông. Lý do không đọc là vì thuở tiểu học, tôi phải đọc “Tâm Hồn Cao Thượng” do Hà Mai Anh dịch (và các sách tương tự). Thuở Trung Học, từ học đường đến ngoài đời tôi đọc những tác phẩm đẹp của Tự Lực Văn Đoàn và các nhóm tương tự. Tôi bận học thi hai cái Tú Tài nên không có thì giờ ngó đến những “feuilleton” trên các báo của vài nhà văn quân đội. Tôi không thú vị vì dài lê thê, toàn là đối thoại qua lại. Nội dung thường là gái đẹp, vũ trường, nhảy nhót, nếp sống xa hoa..Tôi không rút ra bài học gì cho cuộc đời tôi qua những truyện đó. Ô Viên Linh là quân đội có lẽ cũng viết các loại tương tự như thế chăng?

Dù viết về thể loại nào đi chăng nữa thì ô Viên Linh không nên buông lời “miệt thị” những nhà văn viết truyện cho tuổi thơ như vậy. Điều đó chỉ khiến cá nhân tôi bất bình (nhuốm chút coi thường) và không tăng chút giá trị nào cho ông cả. Khi tranh luận, ông nên đi vào đề mục chính thay vì ông miệt thị cá nhân như vậy. Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì cá nhân này (ông Nhật Tiến) từng là hội viên Hội Đồng Văn Hóa Giáo Dục, Phó chủ tịch Hội Văn Bút ( ông Viên Linh viết vậy).

Tóm lại, chuyện cãi nhau giữa Viên & Linh Tà Cúc- Kiều Phong & Nhật Tiến là gì tôi không biết. Tôi chỉ không ưa cái giọng điệu kiêu căng của bà Tà Cúc, cái giọng điệu miệt thị nhà văn viết cho tuổi thơ của ô Viên Linh.

Bài của Kiều Phong ở đây:

http://khaiphong.net/showthread.php?16700-%93TH%26%237912%3B-S%C1CH-%26%23272%3B%CA-H%26%237840%3B%94-Ki%26%237873%3Bu-Phong

Hoàng Lan Chi

12/2016

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Hoàng Lan Chi nhận xét về bài của GL Bích Vi ( Gia Long – Mi nh Khai Tuy Một Mà Hai) Dec 26, 2016

Hoàng Lan Chi nhận xét về bài của GL Bích Vi

( Gia Long – Minh Khai Tuy Một Mà Hai)

Dec 26, 2016

Hoàng Lan Chi nhận xét:
Dưới đây là một bài viết có tựa “ Gia Long –Minh Khai tuy một mà hai) của bà Bích Vi-Võ Thị Hai đăng ở web(http://nguoivietboston.com/?p=35842). Web này là ai: tôi nghĩ nhiều người biết.

· Vào 2012, sau ĐH GL Thế Giới ở Bắc CA, Hoàng Lan Chi có viết bài. Vài cựu nữ sinh (đầu GL đuôi MK) ngộ nhận và phản đối. Hoàng Lan Chi viết tiếp “Một ngày Gia Long, một đời Gia Long” để cho các em ấy hiểu rằng: các tỷ GL luôn giang tay với các em khi các em chọn GL là một đời, khi các em đã “forget” vĩnh viễn cái tên NTMK mà các em bị buộc mang trên người vì thời cuộc.

· Bà Võ Thị Hai, tác giả bài viết dưới đây, từng là nhân sự cấp cao của báo Phụ Nữ Thành Hồ với bút hiệu Bích Vi ngay sau những ngày tháng 1975. Như mọi người đều biết, sau 1975, để bước chân vào và để giữ chân to ở một tờ báo “đình đám”, cơ quan ngôn luận chính thức của Hội Phụ Nữ Thành Hồ thì phải có lý lịch và thành tích ra sao. VC luôn nắm giữ truyền thông và sàng lọc rất kỹ nhân sự cho lãnh vực này. Theo vài nguồn tin, với sự trợ giúp của bà Holly Ngô thì bà Võ Thị Hai đã qua Mỹ định cư khá lâu.

· Tháng 3/2016 , Bà Võ Thị Hai xuất bản sách ảnh Áo Tím GL. Vài bạn hỏi ý. Tôi nêu nhận định. Bà Hai trả lời qua lại với tôi chỉ 2-3 mails gì đó. Vụ này được lưu trữ ở đây:

http://hoanglanchi.com/?p=8795

· Nay, tháng 12/2016, bà Bích Vi-Võ Thị Hai, viết bài ( Gia Long-MK tuy một mà hai) . Lý do viết được giải thích như sau: bà Hai ra mắt sách ở VN tháng 11/2016 và vài em hỏi bà “vì sao không mở rộng nội dung sách ảnh Một Thời Áo Tím – Gia Long thành Một Thời Áo Tím – Gia Long – Minh Khai để chính thức thành cuốn sách của 3 thế hệ”.

Phần đầu là suy nghĩ, tâm tình của bà Bích Vi-Võ Thị Hai, một cựu nữ sinh GL “thuần túy”: không có gì khiến tôi thắc mắc. Nhưng đoạn cuối ( tôi tô bleu) có vài điều khiến tôi phải suy nghĩ và tôi xin phép đưa ra trước public hỏi ý kiến các quý Thầy Cô Gia Long cũng như cựu nữ sinh GL hải ngoại:

1-Bà Hai hỏi và câu hỏi này lẽ ra Bà Hai nên nhờ Hội Phụ Nữ thành Hồ, nơi bà Hai cộng tác năm xưa, đệ trình lên VC cấp thẩm quyền để họ trả lời: (Trích: Vậy thì vì sao nhà nước Cộng sản Việt Nam lại không cho phép thành lập hội cựu nữ sinh Gia Long ngay tại trong nước, chỉ quy tụ các cựu nữ sinh Gia Long đang sinh sống và làm việc ở Việt Nam, giống như các hội cựu nữ sinh Gia Long ở khắp thế giới hiện nay. Ngưng trích bà Hai)

2-Bà Hai cổ vũ cho cựu ns MK lập hội ở hải ngoại như sau: ( Trích:Còn lớp nam nữ sinh NTMK của các bạn, quy tụ nhiều phần tử ưu tú của xã hội ở Việt Nam hiện nay và kể cả ở ngoại quốc, có thể thành lập riêng cho mình một tổ chức ái hữu. Ở hải ngoại dễ hơn vì tính chất tự do, dân chủ, các bạn có thể thành lập hội cựu học sinh NTMK một cách dễ dàng. Tôi tin rằng, không có cựu nữ sinh Gia Long nào chống lại điều đó ở hải ngoại. Ngưng trích bà Hai).

Hoàng Lan Chi nêu ý kiến: cá nhân tôi chống. Lý do: chúng tôi là người Viêt quốc gia, chống cộng sản. Những cái tên như (Hồ Chí Minh, Nguyễn Thị Minh Khai, Lê Duẩn) v.v. là những tên tuổi lớn, đầu sỏ, đầu não của CS VN. Trừ trường hợp bất đắc dĩ khi phải viết bài thời sự hay lịch sử thì người hải ngoại mới phải nhìn thấy những chữ đó. Không có lý do nào lại bắt chúng tôi lại phải nhìn thấy những chữ đó tại vùng đất tự do mà chúng tôi đang chọn để trốn cs. Khi nhìn thấy những chữ, vd như ( Hội Thân Hữu NTMK họp ở Santa Ana, CA, tư gia bà Võ Thị Hai) hay ( Hội Thân Hữu Lê Hồng Phong họp ở Fortune, VA ngày..) thì quá khứ lại trôi về và những nhát dao vô hình lại cày xé trái tim chúng tôi, những người Gia Long hay Petrus Ký bị mất tên trường. Sự việc này tương tự như treo dấu hiệu Đức Quốc Xã ở vùng có đông cư dân Do Thái vậy. Sự việc này sẽ làm ảnh hưởng đến sức khỏe, tinh thần làm việc của công dân Mỹ- Việt.

Tôi cực lực phản đối câu này của bà Võ thị Hai (Ở hải ngoại dễ hơn vì tính chất tự do, dân chủ, các bạn có thể thành lập hội cựu học sinh NTMK một cách dễ dàng). Tôi cho rằng VC rất dễ dàng và còn hoan hô cho quý vị lập hội trên ở trong nước. Nhưng nếu lập ở hải ngoại thì không nên vì các cựu học sinh đó sẽ làm chúng tôi đau lòng. Chúng tôi tin rằng, các cựu hs NTMK hay Lê Hồng Phong, nếu đã chọn con đường sống ở hải ngoại thì hẳn các em ấy cũng đã nhìn ra được bản chất của chế độ CS phi nhân, tàn bạo, vô dân chủ, không tự do. Chúng tôi tin rằng các em cựu hs ấy cũng không vui thú gì khi phải nhắc đến những cái tên NTMK hay Lê Hồng Phong. Có lẽ chỉ có những kẻ sau đây mới “hồ hởi, phấn khởi’ lập hội Ái hữu NTMK hay Ái hữu Lê Hồng Phong ở hải ngoại: những tên cs nằm vùng!

KL: trên đây là ý kiến của GL Hoàng Lan Chi về bài viết của Cựu Trưởng Ban Kinh Tế Chính Trị Xã Hội của báo Phụ Nữ Thành Hồ, bà Bích Vi-Võ Thị Hai- đang cư trú CA. Mong ý kiến khác của quý Thầy cô Gia Long và các tỷ muội.

Hoàng Lan Chi

GL 1967

***********************************************

Gia Long – Minh Khai Tuy Một Mà Hai

Võ Thị Hai

December 16, 2016 2:33 AM

http://nguoivietboston.com/?p=35842

Đây là tâm thư viết riêng cho các bạn học sinh mang phù hiệu Nguyễn Thị Minh Khai (NTMK). Với các bạn niên khoá 1975–1982 trở về trước, những người đã từng mang phù hiệu Gia Long thì tôi xin vui mừng xem là thế hệ Gia Long “hậu bối.” Tôi thích câu “Một ngày Gia Long, một đời Gia Long,” và xin được đứng về phía các bạn từng thi đậu vào trường Gia Long, từng được gắn lên trước ngực phù hiệu Gia Long, trước khi trường bị đổi tên.

* * *

Trước buổi ra mắt sách ảnh Một Thời Áo Tím Gia Long ngày 12 tháng Mười Một năm 2016 diễn ra tại Đường sách Nguyễn Văn Bình, quận 1, Sài Gòn, một bạn trẻ viết thư hỏi rằng liệu là học sinh Nguyễn Thị Minh Khai tham dự được không. Tôi trả lời xin mời các bạn cùng tham dự như đông đảo quan khách khác.

Tại buổi gặp gỡ này và sau đó nữa, có ít nhất hai lần, các bạn hỏi tôi “vì sao không mở rộng nội dung sách ảnh Một Thời Áo Tím – Gia Long thành Một Thời Áo Tím – Gia Long – Minh Khai để chính thức thành cuốn sách của 3 thế hệ”. Theo lời hứa trước đây, tôi xin bộc bạch tâm sự cùng các bạn, vì sao cuốn sách chỉ dừng lại ở thế hệ Gia Long, và vì sao tôi vẫn cảm nhận rằng Gia Long và MK “tuy một mà hai.”

Có hay không “tà áo MK”?

Trường Gia Long từ trước năm 1975 chỉ toàn nữ sinh. Chúng tôi ca ngợi tà áo dài trắng thướt tha của người nữ sinh như là hình ảnh sống động làm toát lên vẻ hiền hoà, đoan trang, đằm thắm của một cô gái. Chỉ cần nói “tà áo Gia Long,” thì người ta hình dung ra được những cô nữ sinh thướt tha, chăm ngoan của một thời. Còn bây giờ, MK có cả con trai, nếu gọi “tà áo MK” thì các bạn hình dung được gì?

Có lần, một nhiếp ảnh gia chụp tấm ảnh cổng trường NTMK giờ ra chơi với thật đông học sinh nam nữ túa ra hai bên. Khi sử dụng để thể hiện hình ảnh ngôi trường nữ trung học Gia Long ngày xưa, người ta phải dùng photoshop để điều chỉnh, để biến chiếc quần tây của tất cả nam sinh thành tà áo dài của nữ sinh, và mớ tóc húi cua của nam sinh thành mớ tóc thề của nữ sinh. Điều đó cho thấy, tự thân hình ảnh của học sinh trường MK không thể được coi là Gia Long.

Gia Long là tên gọi một trường nữ trung học toạ lạc tại quận 3, Sài Gòn đã bị đổi thành trường trung học công lập Nguyễn Thị Minh Khai. Bây giờ, sự gán ghép Gia Long – MK chỉ là khiên cưỡng, chứ thực tế không có một cái trường học nào được gọi là “Gia Long – MK.” Vậy tại sao chúng ta lại nên có một cái tên ghép một cách khiên cưỡng và không cần thiết như thế?

Tính chất của người nữ sinh ở hai ngôi trường Gia Long và MK

Gia Long là ngôi trường dành riêng cho nữ. Chúng tôi được đào tạo để trở thành một lớp phụ nữ thế hệ mới, hiền thục, tài năng, đức hạnh. Chính sách giáo dục được áp dụng tại trường Gia Long trọng đãi các giáo sư để nhằm mục đích đào tạo các nữ sinh theo chuẩn mực. Các cựu hiệu trưởng trường Gia Long từng đích thân chọn các sinh viên tốt nghiệp hạng cao của trường đại học Sư Phạm về dạy tại trường, và coi trọng chuẩn chất của thầy cô giáo đứng trên bục giảng.

Có người trong chúng tôi bị cô giáo cú đầu, hoặc bị cô ném cuốn tập rơi vào hồ bơi ướt mẹp, cũng sẵn lòng chấp nhận, không một lời than thở. Còn trong thời kỳ của các bạn, cô giáo Hồ Thị Hoa Lâu dạy toán dùng thước khẽ vào mông của học trò thì ngày hôm sau cô lập tức phải viết bản kiểm điểm thật dài để tường trình theo đơn kiện của một cán bộ, phụ huynh của cô nữ sinh MK.

Gia Long là một trường lớn, cho ra đời nhiều thế hệ nhân tài. Con gái miền nam Việt Nam trước năm 1975 chỉ mong thi đậu vào trường Gia Long với hy vọng trở thành một nữ sinh đủ tiêu chuẩn tài năng và đức độ, những người phụ nữ tài đức song toàn. Vì vậy mà hầu như ai cũng phải cố công học thật giỏi, nhiều người phải học các lớp luyện thi, gọi là lớp tiếp liên và mất một, hai năm trời để thi đậu cho bằng được vào trường Gia Long. Cô cựu hiệu trưởng Trần Thị Tỵ của trường Gia Long từng mạnh mẽ từ chối thư đề nghị đặc cách tiếp nhận các thí sinh xin thi vào trường không hội đủ tuổi tác theo quy định. Còn ở MK, điều đó là hoàn toàn không cần thiết. Đôi khi các bạn chỉ cần là con em cán bộ cao cấp là được ưu tiên thu nhận vào trường.

Nội dung học tập của học sinh hai trường Gia Long và MK cũng hoàn toàn khác, đặc biệt là trong lĩnh vực lịch sử và luân lý. Con người xuất thân từ trường Gia Long có khái niệm về dân chủ, về chính thể tam quyền phân tập rõ ràng hơn. Còn học sinh MK thì coi chính sách độc đảng toàn trị là mô hình cai trị toàn hảo. Vì vậy mà sự hình thành nhân cách và lý tưởng của con người được đào tạo từ hai trường Gia Long và MK cũng hoàn toàn khác.

Nữ sinh Gia Long được đào tạo bằng những quy định kỷ luật nghiêm khắc, nhưng còn nguyên tính chất rắn mắc, dễ thương của lớp “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò.” Lời kể của chị Trần Thị Thanh Quan (nữ sinh 1955–1962) nói về chuyện các chị thích leo lên mái nhà cho thoả thích, liền tìm cách chơi thật mạnh để cố tình làm văng quả cầu lên nóc nhà, để có dịp treo lên tận mái… Gia Long không thiếu hình ảnh các cô nữ sinh cột vạt áo dài vào nhau để chơi u trong sân trường. Tính chất rắn mắc còn nguyên ở nhiều phụ nữ cựu nữ sinh Gia Long nay thành bà nội, bà ngoại. Năm 2000, tôi từng chứng kiến cảnh các niên trưởng của mình đồng loạt leo lên cây sầu riêng ngồi vắt vẻo trên cành, coi dễ thương sao. Còn hình ảnh các bạn nữ sinh MK leo lên cao, có thể để lộ những đường cong da thịt, hẳn sẽ trở thành điều cấm kỵ trước mặt các bạn nam sinh trong giờ ra chơi, và niềm vui thú “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” của các bạn NTMK sẽ hoàn toàn không giống các bạn Gia Long.

Môi trường giáo dục dành cho nam sinh và nữ sinh không bao giờ đồng nhất, sẽ tạo ra khoảng cách về phương pháp dạy và học không giống nhau ở cả hai ngôi trường Gia Long và trường MK. Hẳn vì muốn đặt lợi ích của nữ sinh lên trên, nên hồi tháng Mười Một, năm 2016, cô cựu hiệu trưởng Trần Thị Tỵ và thầy Trần Thế Xương đều thổ lộ niềm mong ước là Việt Nam có một ngôi trường dành riêng cho nữ. Các bạn nên biết, vào những năm cuối thập niên 1990, một nhóm cựu nữ sinh Áo Tím – Gia Long – Minh Khai, trong đó có bà Bùi Thị Mè, cô Đặng Thị Ngọc và nhiều cựu nữ sinh Gia Long chức sắc thời đó cùng ký tên vào đơn thỉnh nguyện yêu cầu biến trường NTMK thành trường dành riêng cho nữ, nhưng không thành công.

Gia Long là cái tên đã mất, cùng với Sài Gòn

Hiện nay, người ta hồi nhớ về ngôi trường Gia Long với sự hoài niệm, cũng như hoài niệm về một Sài Gòn xưa đã dần dần mai một, và luyến tiếc không nguôi về cái đẹp, cái hay đã bị tiêu huỷ, bị bóc gỡ đi. Gia Long là tên ngôi trường đã đi vào lịch sử, thì chỉ có những người đã theo học tại ngôi trường ấy mới luyến tiếc đong đầy. Còn các bạn MK vào học khi ngôi trường đã đổi tên, nhắm mắt lại, trong đầu của bạn hiện lên những hình ảnh nào, những kỷ niệm nào còn lại của Gia Long? Chắc chắn là không.

Không có chung một mẫu số, không có chung những kỷ niệm giống nhau, cuộc sinh hoạt sẽ không bao giờ thú vị và vui nhộn, cũng không giúp con người ta lột tả đầy đủ tính chất của thuở học trò để cùng vui, cùng hát, cùng nhắc lại kỷ niệm ngày xưa. Trước 1975, nữ sinh Gia Long có trò chơi “chị em hộc tủ” vì đó là hai người con gái, hai chị, em và chơi đúng trò “chị em.” Giờ đây, nếu học sinh MK chơi trò đó, thì không chắc là trò chơi “hai anh chị em” mà có thể sẽ biến thành thứ trò chơi khác.

Chúng tôi quan niệm rằng, hội cựu học sinh là một tổ chức ái hữu, tương thân tương trợ, được lập ra giữa những người có chung một tính chất hoặc đặc điểm nào đó, căn cứ trên một nhu cầu thực tế. Vậy thì vì sao nhà nước Cộng sản Việt Nam lại không cho phép thành lập hội cựu nữ sinh Gia Long ngay tại trong nước, chỉ quy tụ các cựu nữ sinh Gia Long đang sinh sống và làm việc ở Việt Nam, giống như các hội cựu nữ sinh Gia Long ở khắp thế giới hiện nay?

Còn lớp nam nữ sinh NTMK của các bạn, quy tụ nhiều phần tử ưu tú của xã hội ở Việt Nam hiện nay và kể cả ở ngoại quốc, có thể thành lập riêng cho mình một tổ chức ái hữu. Ở hải ngoại dễ hơn vì tính chất tự do, dân chủ, các bạn có thể thành lập hội cựu học sinh NTMK một cách dễ dàng. Tôi tin rằng, không có cựu nữ sinh Gia Long nào chống lại điều đó ở hải ngoại. Và dĩ nhiên trong các cuộc họp hội vui chơi của cựu nữ sinh Gia Long, con em của họ có thể tham dự cuộc vui, bất kể cháu học ở MK hay một trường nào khác ở Việt Nam, ở hải ngoại. Khi các thành viên của hội Gia Long đã già, đã yếu, thưa dần đi, hoặc không còn nhu cầu sinh hoạt, hội họp, thì tổ chức ái hữu ấy tự thân sẽ biến mất, bị đào thải theo thời gian. Con em của họ, không học ở trường Gia Long sẽ không đủ tình cảm tạo ra một nhu cầu để hoạt động.

Các em MK thân mến ơi, mình đã ít nhất hai lần đưa chị Lê Công An, chị Holly Ngô ở Hoa Kỳ đến trường xưa cũng như bản thân mình tặng học bổng cho học sinh trường NTMK. Mình không nghĩ xấu, cũng không loại trừ các bạn ngay trong nhận thức, tình cảm của mình. Mình nghĩ, các bạn có đầy đủ năng lực, trí tuệ để đứng vững trên đôi chân của mình. Các bạn hãy thành lập riêng một tổ chức cho mình để hoạt động, mà không cần dựa vào bất kỳ một tên tuổi nào. Thực tế là người Gia Long đang nuối tiếc về một ngôi trường không còn nữa. Và MK thật sự là lớp người bước ra ngoài xã hội ngày càng đông đảo. Các bạn mới thật sự là người của thế hệ tương lai. Với tư cách của một cựu nữ sinh Gia Long, tôi xin chúc các bạn ngày càng lớn mạnh, và tự các bạn tô điểm cho hình ảnh của ngôi trường mình đã học.

Còn tôi, khi nhắm mắt lại, chỉ nhìn thấy dĩ vãng của Gia Long hiện về. Trong tôi không có bốn chữ NTMK, vì vậy mà tôi mong các bạn học sinh của trường NTMK thông cảm với nỗi niềm của chúng tôi, những người không thể lấy cái tên NTMK làm hành trang ký ức tuổi thơ của chính mình.

Võ Thị Hai
15 December 2016

Tác giả Võ Thị Hai, Santa Anna, CA, USA, là học sinh Gia Long niên khoá 1963-1970 và là một trong hai chủ biên cuốn sách ảnh “Một thời Áo Tím – Gia Long”, Trường Phát, Sài Gòn, 2016. Huỳnh Thi Kim Phụng là đồng chủ biên “Một thời Áo Tím – Gia Long” hiện ở Sài Gòn, Việt Nam.

Posted in Tạp Ghi | Comments Off