Thư Ngỏ

 Hoàng Lan Chi trân trọng chào quý thân hữu ghé thăm.

Xin xem Menu chính ở banner của web site với các mục Văn Học Nghệ Thuật,  Âm nhạc và Truyền Hình , Thân Hữu..Click vào mỗi mục, sẽ có các mục phụ.

Tiểu sử: click vào  đây: Tiểu Sử

Hình Ảnh từ 1954 đến nay: click vào đây:   Giòng Thời Gian Từ 1954

Click vào mỗi mục dưới đây, ở bên phải, để xem nội dung của mục đó và chọn bài để xem:

Ngoài ra còn có: Các bài mới, Các bài được đọc nhiều nhất, các youtube (HLC phỏng vấn).

Liên lạc:  hoanglanchi@gmail.com

Posted in LanChiYesterday | Comments Off

Hướng Dẫn Tạo Blog với WordPress

Làm Blog Với WordPress

Lời mở đầu:

Tôi là người dốt computer vì đã lớn tuổi, không có điều kiện để học “tử tế” từ đầu, nghĩa là “mất căn bản”. Những gì tôi biết là tôi tự tìm tòi, quá lắm thì hỏi “đệ tử”.

Làm 1 blog với wordpres cũng vậy. Tôi đọc tiếng Việt ở cộng đồng WordPress Việt Nam, muốn đâu cái điền ( điên cái đầu) vì bọn trẻ viết cho người khá giỏi computer chứ không phải cho người ngu như tôi.

Continue reading

Posted in Hướng Dẫn Làm Blog | Comments Off

Đàn ông đâu có giống nhau

Bài viết 2012 đăng lại

Đàn ông đâu có giống nhau?

“Mợ Phàn”

Hai hôm nay Cali trời mưa. Mưa đêm và cả mưa ngày. Cứ như là bão rớt ngày xưa ở Sài Gòn. Trời u ám, mưa lắc rắc. Mưa đêm thì thú vị nhất là khi trùm chăn và nghe tiếng mưa tí tách nhưng mưa ngày thì tôi chả ưa.
Hôm qua có một niềm vui nho nhỏ. Rời lớp thi ra parking, tôi bấm gọi trở lại cái “miss call”. Cũng chả hiểu vì sao tôi buột miệng “ Mợ Phàn đây”. Anh bạn bên kia đầu giây “ Thế mợ có qua không?” “Không” “Vậy tôi sẽ gửi quà cho mợ nhé”. Cúp phone, tôi bật cười. Tôi vẫn gọi vài phụ nữ sồn sồn bằng từ “mợ”. Nhưng tôi bị gọi là “mợ” thì đây là lần đầu. Vừa bị gọi qua phone vừa bị viết trong mail nữa chứ!

Người Bắc có thói quen gọi bố mẹ là cậu mợ. Ngoài ra, khi nói đến người khác bằng cậu mợ nó có một ý nghĩa hơi bông đùa, khác với “AnhChị”. Khi nghe một ông Bắc Kỳ gọi một bà bằng “mợ” với cái giọng như vầy như vầy là mọi dân bắc kỳ đều hình dung ra được một cái rất đặc trưng bắc kỳ nghĩa là .. “ba que xỏ lá”. Tất nhiên, đùa nhau như vậy chỉ có trong phạm vi bạn bè gần và thân như trong một gia đình.
Hôm sau anh bạn “khỏ” cho tôi mail như vầy khi tôi nói qua lại với anh về một vấn đề “thời sự”:

“ Tôi có dám đụng gáy Mợ đâu?
Tôi coi Mợ là nhất xứ.
Chửi vung tí mẹt thì cũng phải trúng một cái chứ.
Vụ Người Việt hay mới đây vụ ăn mảnh của nhóm Hoàng Duy Hùng
Ai chửi thì tôi tiếp hơi.
Còn tôi cổ rùa không hơi Mợ ạ.
Nhưng ngấm ngầm chết voi.
Đã gởi qùa cho Mợ, để dành ăn cả năm nhe Mợ”
Tôi lại bật cười khi đọc mail anh bạn. Cái kiểu “Tôi coi mợ là nhất xứ” đúng là cái giọng Bắc kỳ …đểu mà ngôn ngữ chúng tôi thời xưa là “ đồ ba que xỏ lá” để “mắng yêu” một người bạn nào đó.
Tuy vậy, như tôi vẫn nói tôi thích cái kiểu dí dỏm, nghịch ngợm, thông minh của con trai Bắc. Có lẽ chỉ người Bắc với nhau mới hiểu vì sao họ thích như thế chứ mấy ông Nam Cờ hiền lành chân chất thì sẽ chả hiểu vì sao …đểu mà không bị mắng?!

Khi Đàn Ông Ghen Tị

Nếu nói rằng ghen tị là độc quyền của phái nữ thì tôi e rằng cần xét lại. Đàn ông Việt Namcũng chúa là đố kị ghen tị. Cái đố kị của họ phát xuất từ cái tinh thần “gia trưởng” của đàn ông VN từ thuở xa xưa. Họ tự cho đàn ông là “nummber one” và ít khi công nhận phụ nữ thành công. Mỗi khi có một phụ nữ thành công về một lãnh vực nào đó là họ tìm cách chê bai dè bĩu.

Tháng trước, tôi đã phải viết bài “Phê Bình Hay Đố Kỵ” để bảo vệ Dương Như Nguyện.Là một cô gái đến Mỹ ở tuổi 16, Nguyện đã hy sinh vài thứ kể cả việc đi làm kiếm tiền trong vài năm để đeo đuổi nghiệp văn chương và để hết tâm huyết vào cuốn trường thiên “Người Con Gái Của Sông Hương”. Tôi cũng quên không hỏi lý do cô viết bằng tiếng Mỹ nhưng khi bản dịch sang tiếng Việt của cô do cha cô gửi ra thì một phụ nữ chỉ trích. Sau này lại thêm một ông tiến sĩ chỉ trích. Sự chỉ trích không phải cho tác phẩm mà lại toàn những cái vớ vẩn, ví dụ chỉ trích lỗi Pháp ngữ của nhân vật Simone.

Sau đó vô tình nhận được Chap 3 của tiểu thuyết trên, tôi đọc và dành vài giờ để tóm tắt và giới thiệu. Trước tiên, đấy là một trích đoạn hay, cốt truyện “huyền sử” với các nhân vật đầy ắp tình tự dân tộc. Bên cạnh đó bút pháp sử dụng của Dương Như Nguyện là hồi tưởng. Các nhân vật được vẽ lại qua hồi tưởng của một nhân vật khác. Kiểu này nghĩ là đơn giản nhưng cũng cần suy nghĩ để “hợp lý” cho sự hồi tưởng của nhân vật. Tôi cũng phải chứng minh những gì tôi cảm nhận về văn của Dương Như Nguyện cho độc giả thấy. Trước hết, tôi không phải là người cứ tặng mỹ từ hảo ý cho văn người khác một cách vô tội vạ. Tôi có trách nhiệm và tự trọng với ngòi bút của mình chứ. Sau nữa, có những kẻ đã làm Dương Như Nguyện buồn phiền mệt mỏi và không hứng thú viết nữa. Tôi phải viết kỹ để độc giả thấy rằng tôi nói đúng và mọi ác ý đối với Dương Như Nguyện không còn. Tôi mất thì giờ về chuyện này vì tôi nghĩ rằng Dương Như Nguyện xứng đáng được sự yểm trợ của cộng đồng trong lãnh vực văn chương cho dù sách của cô viết bằng tiếng Mỹ. Cô đã giữ tự tình dân tộc trong tim và muốn gửi những nét đẹp của văn hóa Việt cho độc giả Hoa Kỳ. Chỉ một điều đó đủ cho chúng ta yểm trợ cô, phải thế không.

Bên cạnh đó, tôi có cảm tưởng một số đàn ông (tôi không vơ đũa hết nhé, một số thôi đấy) đố kị ghen tị với “mợ” Hoàng Dược Thảo.Tôi không quen biết và cũng chả có ý định giao du với mợnhưng hành động của mợ tiếp nối Ngô Kỷ để cộng đồng Cali cuối cùng phải có biện pháp rõ ràng với báo Người Việt thì theo tôi là đúng. Mới đây một ông (có bút hiệu rất hay) viết bài chỉ trích báo Chiến Sĩ Cộng Hòa của mợ Thảo. Vốn dĩ đa nghi như Tào Tháo, tôi đọc khá kỹ bài chỉ trích và cảm tưởng của tôi là vị này không hoàn toàn đứng trên quan điểm người quốc gia. Tôi dành ra hơn một giờ để viết bài nhận xét. Ông trả lời tôi lịch sự, nhã nhặn. Mails qua lại, tôi tiếp tục bày tỏ suy nghĩ của tôi về việc này.

Đây là trích đoạn trong mail của tôi gửi ông. Qua đó, quý vị thân hữu sẽ thấy rằng ít nhất có hai người cùng suy nghĩ như nhau: tôi và chị họ của tôi. Qua trích đoạn này, tôi chỉ xin quý vị nhất là đàn ông khi tranh luận về một vấn đề gì thì chỉ nên nói về vấn đề đó, tránh không đem chuyện cá nhân của đối phương ra chỉ trích. Sự việc này chỉ cho chúng tôi cảm tưởng, lý luận không vững nên phải viện đến đời tư tình cảm của người khác để “hạ’ người ấy. Tôi đã viết rằng tôi cũng sẽ chỉ trích nếu như điều ông nói về báo Chiến Sĩ là đúng và mợ Hoàng Dược Thảo không chấn chỉnh.

Trích mail của Hoàng Lan Chi gửi người chỉ trích mợ Hoàng Dược Thảo:

Sau nữa, đây là điều mà tôi và chị họ tôi (1 nữ sinh Trưng Vương), nghĩa là ít nhất có 2 người nghĩ giống nhau:
-Khi tranh luận, hãy đi vào vấn đề chính
-Không bao giờ đụng đến đời tư, cá nhân, tình cảm, gia đình của đối phương.
-Sự việc lôi dời sống tình cảm của đối phương, tôi và chị tôi cho đó là hành vi "hèn".
-Chứng minh: năm 2009, trong vụ đài Việt Nam Hải Ngọai giao du cán cộng, tôi viết cho giám đốc đài " Ông HỒNG PHÚC tố cáo và chúng tôi chỉ muốn hỏi quý vị, có hay không, việc quý vị giao du? Còn thì chúng tôi hoàn toàn không quan tâm đời tư của Hồng Phúc. Hồng Phúc có bao nhiêu vợ, bao nhiêu bồ, ngón tay cái bị đứt vì tình ái hay không ngón chân trỏ bị cụt vì ái tình phải không .., hoàn toàn là chuyện cá nhân của ông ta!"
-Vì thế, sự việc TT Hải làm chủ bút, do tài cán, hay do tình ái, thì kệ họ. Quý vị đứng ở cương vị nào mà đòi phê phán người ta? Cha mẹ HDT hay cha mẹ TT Hải? Quý vị có bỏ tiền cho báo không mà chụp mũ "nam nhân kế, mỹ nhân kế"? Tôi, nếu phê phán, tôi chỉ đơn giản " nguyệt san Chiến sĩ là của cựu quân nhân, lập trường là tranh đấu chống cộng sản thì không được đăng những bài viết của bất cứ ai, khéo léo biện hộ cho cộng sản. Vậy, cho hỏi ông chủ bút, người chịu trách nhiệm nội dung báo, tại sao ông đăng?" Chỉ thế thôi. Sự kiện lôi mụ HDT ra chửi mụ không có khả năng viết xã luận, sự kiện mụ chỉ trích việc xấu mà không đưa giải pháp, sự kiện mụ bồ bịch nên giao tờ báo cho Hải, đối với tôi là chuyện "ruồi bu". Nó cho tôi cảm tưởng, cho tôi nhé, tôi nói suy nghĩ của tôi sau khi đọc những bài viết kiểu đó là:

Dường như một số văn nghệ sĩ Việt Nam Cộng Hòa bực bội vì mình là văn sĩ mà không thành công bằng mụ HDT vì mụ không từng viết văn trước 75
Dường như một số cựu quân nhân bực bội vì cũng là người mà qua đây không thành công như mụ HDT.
Dường như một số vị trí thức cũng bực bội mụ HDT vì mụ cũng là dược sĩ, là dân trường tây ( nghỉa là việt văn kém), mà khi qua đây, mụ viết bài hay thế, báo của mụ thành công thế.
Dường như một vài ông ghen với những tên "bồ bịch" của mợ HDT vì " mình không được lọt vào mắt xanh mụ HDT" !

Đấy, tôi, một phụ nữ, ngang tuổi mợ HDT, có những suy nghĩ như thế, khi đọc những bài hay mails chỉ trích mụ HDT theo kiểu moi móc đời tư, tình cảm của mụ ra. Chị họ tôi cùng suy nghĩ. Hai chị em chúng tôi tự hỏi "sao đàn ông VN …xấu tính thế nhỉ!!" ( sorry ông nhé, 2 phụ nữ chúng tôi, già ngoài 60 rồi, nghĩ như vậy về đàn ông VN nhất là mấy vị ….cựu quân nhân đang ghen tị với mụ Thảo hay bồ mụ ta!)
Hôm nay nghỉ ở nhà, cố gắng viết mail dài này đến ông, tôi cũng để vài thân hữu của tôi ở bcc vì tôi cũng muốn bày tỏ cho họ hiểu, cá nhân chúng tôi ( 1 mụ Gia Long, 1 mụ Trưng Vương) nghĩ gì trước sự tấn công nặng cảm tính, ghen tị, đố kị của vài vị Nam Nhi Trượng Phu đối với một mụ đàn bà như mợ Hoàng Dược Thảo. Và nhắc lại, tôi không quen biết và hoàn toàn không có ý định giao du với mợ Thảo!
Chúc ông mạnh khỏe và sẽ Chính Ngữ trong tư tưởng Chính Nghĩa, trong hành động Chính Trực . Bây giờ và mãi mãi về sau.
(ngưng trích mail Hoàng Lan Chi)

Đàn ông đâu có giống nhau?

Viết vậy để mà viết chứ ai chả biết đàn ông giống nhau ba điểm thì khác nhau có thể ba trăm điểm cơ mà.
Khi viết như vậy là vì mạch tư tưởng của tôi đi liền từ đoạn trên (đàn ông đố kị ghen tị) đến lúc này. Lúc này là tôi đọc mail của anhCung Nhật Thành viết về Vũ Đình Hiếu (Hiếu là tác giả cuốn sách, bài viết mà Báo Chiến Sĩ Cộng Hòa của bà Hoàng Dược Thảo trích đăng và sau đó bị chỉ trích). Trong mail này, anh Thành kể lại là khi biết tin Hiếu về Việt Nam làm việc cho một trường học của Úc, Anh Cung Nhật Thành cũng đã phản đối dữ dội. (Mở ngoặc, anh Cung Nhật Thành, cựu chủ tịch CĐ Dallas, con của một đảng viên Quốc Dân Đảng, em ruột nhạc sĩ Cung Tiến).

Cung Nhật Thành viết như sau:
Chị Lan Chi ơi,

Vũ Đình Hiếu là nhân vật có thật.

Khoá 6/72 Thủ Đức. Ra trường tùng sự tại Tiểu Đoàn 95 BĐQ Biên Phòng thời Thiếu Tá Đỗ Đức Chiến làm TĐTrưởng. Chức vụ sau cùng là Thiếu Úy Sĩ Quan Ban 3 của Liên Đoàn BĐQ.

VĐH còn là Hội Trưởng đầu tiên của Hội SVSQ Thủ Đức DFW. Sang Hoa Kỳ từ năm 1975, học Computer Sciene tại University of Texas at Dallas. Sau đó làm IT cho hãng Điện tử…. của Ross Perot (tôi chưa nhớ ra tên của hãng này….hãng rất nổi tiếng.)

Khoảng năm 2002 thì phải, cuốn sách này đã được in ra và phát hành tại Hoa Kỳ. Tiểu Đoàn 95 BĐQ Biên Phòng, tiền thân là LLĐB của Hoa Kỳ nên VĐH quen biết rất nhiều với các anh em LLĐB. Tôi không biết bản in năm 2002 có giống như bản in của CSVN không.

VĐH trước cùng dậy tại Richland Community College chung với bề trên của tôi. Hiếy dậy Computer còn bề trên tôi dậy Tâm Lý và Xã Hội Học… Tôi không nhớ rõ năm nào, 2006 hay 2007, VĐH chuyển lên dậy ở Oklahoma được 1 năm rồi nghỉ, quay về lại Dallas. Khi VĐH về VN dậy cho trường của Úc, dù biết là công ăn việc làm nhưng tôi phản đối dữ dội với Hiếu. Được 1 năm thì VĐH về lại Dallas. Chính tôi là người ra phi trường đón VĐH , dĩ nhiên là tranh cãi rất găng…

Sau đó, tôi không còn liên lạc nhiều với VĐH….Khoảng năm 2010, có nghe VĐH dự định sang Arab dậy học nhưng không biết có thành không….Từ đó không còn liên lạc và gập VĐH nữa. VĐH rất thân với Thái Hóa Lộc. VĐH không phải là người đi chung đường với chúng ta. Về VN rất nhiều lần….

Có thể VĐH hãnh diện về…sắc áo BĐQ nhưng tôi không thấy VĐH có chút nào hãnh diện về mầu cờ mà VĐH đã từng phục vụ cả….Tôi nói vậy, hy vọng chị Chi hiểu…
.
(ngưng trích mail Cung Nhật Thành)

Sự phản đối của anh Cung Nhật Thành làm tôi liên tưởng đến một người khác: Phạm Hùng, em Phạm Hậu ( nhà thơ Nhất Tuấn). Phạm Hùng kể với tôi rằng năm 1994, hãng Nestle cử anh là Phó Giám Đốc cho công ty ở VN. Anh có về và sau đó từ chối không làm.
Anh viết:
“Tôi từ chức không phải vì sợ lời dèm pha, chửi bới, là gia đình toàn gốc lính, bây giờ quay về làm ăn với VC v.v. Quả thật lúc đó, lương tâm thấy có điều gì không ổn. Thế thôi! Di tản khỏi VN năm 1975, rất buồn. Nhưng trên chuyến bay rời Sài Gòn đi Singapore tháng 4 năm 1994 tôi còn buồn hơn vạn lần vì tôi biết là tôi sẽ không còn háo hức về VN nữa. Tôi vẫn thuờng quan niệm, nỗi cô đơn thật rõ rệt khi mình cảm nhận được lúc đang ở giữa một đám đông. Cũng vậy, năm 1994 về lại VN, thăm nhà cũ, trường cũ. Ở khách sạn sang, xe có tài xế lái. Cảm giác cô đơn đầy ắp, rõ rệt”.

Buổi sáng hôm nay, ngày thứ ba, Calivẫn u ám. Nhưng Cung Nhật Thành phản đối Vũ Đình Hiếu, Phạm Hùng từ chối “áo gấm về làng”, là hai tia nắng tôi cảm nhận, một từ Bắc Cali, một từDallas.
Nếu mọi người cựu quân nhân đều như hai “tia nắng” này nhỉ?

Hoàng Lan Chi

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Chuyện Bên Kia Đại Dương-Mưa nơi này thấm đất và mưa bên kia đẫm lòng

Trích LanChiYesterday, những vụn vặt đời sống quanh tôi

Chuyện Bên Kia Đại Dương

Ngày xưa có nhạc phẩm “Bên kia sông” có câu này “Tôi đứng bên này sông. Trời bên kia sông mưa. Hắt hiu tâm hồn”. Tôi thú vị vì chỉ cách một con sông mà bên này mưa và bên kia không mưa. Mấy chục năm sau, tôi có cơ hội phỏng vấn nhạc sĩ tác giả. Cũng vui vui. Tuy thế đề tài hôm nay tôi muốn nói là bên kia đại dương. Tôi muốn kể về chuyện ở Mỹ khi tôi “đứng bên này đại dương” nhìn sang bên kia thôi. Bên này đại dương mưa và bên kia có vẻ cũng mưa. Bên này mưa thấm đất và bên kia mưa đẫm lòng.

Mời nghe chương trình âm nhạc do Hoàng Lan Chi thực hiện năm xưa, có nhạc phẩm “Mưa bên kia sông” của Nguyễn Thiện Lý tại link sau.

Hà Thanh nói về “Mấy dặm sơn khê”, Ns Nguyễn Thiện Lý nói về “Mưa bên kia sông” và Mỹ Tâm hát “Chiều tĩnh lặng” của Ns Lê Vân Tú ( Úc Châu):

GT Hà Thanh chia sẻ về Mấy dặm sơn khê-Ns Nguyễn Thuận Lý nói về Mưa bên kia sông-Lê Vân Tú với Chiều tĩnh lặng

Sau khi tôi gửi tạp ghi “Tháng Sáu trời mưa” thì một ông anh, HPH, viết thế này (Lão bà bà đi đâu cũng đình đám dữ a!) còn một cô em chủ báo QT thì vầy (Tả xung, hữu đột, đi đâu là nổi đình nổi đám đến đó, rất hãnh diện có Bà già giết giặc Hoàng Lan Chi. Gọi là bà già theo nghĩa của câu ca dao chứ thực ra thì chưa …. già, vẫn còn trẻ chán, nhớ chăm sóc kỹ để bà …trẻ sống đến 100 tuổi mà đuổi Việt Cộng nghe. Bà mà đi là nó tràn lên đó, bà có ớn không, ớn thì không được đi đó nha. Bà cứ khỏe mạnh vác … bút lên đường như thế em mừng lắm.). Tất nhiên là tôi “yêu” câu viết của cô em hơn ông anh. Phụ nữ lúc nào cũng đáng yêu hơn đàn ông! Cô em viết vầy không đáng yêu sao được (Bà cứ khỏe mạnh vác … bút lên đường như thế em mừng lắm).

Giả nhời cho ông anh và cô em: qua internet thì HLC đã có giao thiệp sẵn với BS Bùi Trọng Cường rồi. Nguyên cớ là vì “bà chằng…giữa đường thấy việc bất bằng chẳng tha”! “Bà chằng” thấy nhà báo HN tấn công ông tu bíp Cường có vẻ sai nên “bà chằng” gọi điện thọai sang tận Úc để “điều cha điều bố”. Coi như tự nhiên ông tu bíp Cường được “bà chằng” binh vực mà chả quen biết gì trước đó cả (cười). Vì thế, khi đến đây, Bs biệt phái Phó CT Ngoại vụ Hải Vân đi đón “bà chằng”. Khi Hội Cựu Quân Nhân tổ chức Ngày Quân Lực thì cũng tu bíp biểu Hải Vân phải ráng bốc bà chằng đi. Thật ra, HLC lười đi ăn lắm. Từ chối hoài. Cuối cùng Hải Vân bảo quan nhớn cần gặp chị để bàn chuyện “đại sự” (cười). “Đại sự” gì, QT đoán được không nào? Chả là tu bíp Bùi Trọng Cường chủ biên Uỷ Ban Chống Bắc Thuộc, trong đó ông tu bíp chống cả VC và Trung Cộng. Ổng cần hỏi “bà chằng” là ông nên đi gặp những ai ở Little Sài Gòn. Có vậy thôi. Đó là lý do mà Hoàng Lan Chi phải có mặt trong Ngày Quân Lực! Nhưng thôi, đi một lần cho biết sinh hoạt của người Brisbane. Hoàng Lan Chi vẫn ưa thích sự trang nhã trong y phục của dân Brisbane trong Ngày Quân Lực, ưa thích sự vâng lời của thế hệ Hai (con gái Lê Thảo) đến tham gia sinh hoạt cộng đồng. Bà xã ông tu bíp, BS Dung, là bạn Y khoa của bạn HLC ở Gia Long, rất khả ái và chu đáo. Chị Dung đã tự tay xin hai hộp “To Go” và bỏ đồ ăn vào cho hai ông trong cộng đồng đem về cho bà xã.

Tôi cũng đã làm cầu nối cho Cựu Trung Tá Vũ Mục giúp BS Bùi Trọng Cường gặp các chiến hữu phe ta ở Little Sài gòn vì ông Mục là cư dân lâu năm ở Little Sài Gòn. Ông Mục là chiến hữu của tôi thì những kẻ hay tổ chức nào tôi “tránh xa”, ông cũng vậy. Với chúng tôi chỉ có lập trường quốc gia dân tộc là trên hết. Những đảng phái tai tiếng: chúng tôi kính nhi viễn chi.

Trở lại chuyện bên kia bờ đại dương. Cái chính yếu đang làm tôi khá bận tâm là vụ bầu cử nhiệm kỳ 2016-2018 ở Hoa Thịnh Đốn. Ai cũng biết cái vụ làm chủ tịch tổ chức cộng đồng là ăn cơm nhà vác ngà voi, nhưng chả hiểu sao bác Đinh Hùng Cường nhà ta kỳ này ra ứng cử mà lại có vẻ cương quyết phải thắng bằng mọi giá thế mới kỳ. Cái gía mà bác Cường phải trả có vẻ đắt quá làm lòng tôi hơi đau đau. Bác đã cho gia đình vợ con ra ghi danh sinh hoạt với cộng đồng chỉ để “kiếm phiếu ưu tiên” bầu cho bác. Hỡi ôi, ai cũng thấy hành động đó “bẩn” quá, kỳ quá. Nhưng bác ấy, người lính VNCH, từng đóng góp cho cộng đồng nhiều năm qua, đã già mà không biết sao lại lý luận vầy (Trích bác Đinh Hùng Cường: Tôi, hay bất cứ ai, ra tranh cử cũng phải nhờ cậy gia đình, bạn bè, và những thân hữu. Gia đình tôi, bằng hữu tôi đã làm tất cả những gì mà Hiến Chương, Nội Quy Cộng Đồng đòi hỏi. Nếu xét có những điều sai, sót, gian lận thì chúng tôi xin Ủy Ban Bầu Cử, Ông Chủ Tịch Cộng Đồng, ông Đồng Chủ Tịch Cộng Đồng trả lời, và loại bỏ loại bỏ chúng tôi-Ngưng trích). Nhờ cậy thì đúng. Họ có thể dùng lá phiếu cá nhân yểm trợ bác Cường. Nhưng khi con gái bác Cường ghi danh cho cả tiệm nails, phòng mạch nha sĩ xin gia nhập tổ chức cộng đồng để “kiếm phiếu ưu tiên” thì đó là hình thức “gian lận” rồi.

Ngoài ra, sự gắn bó của bác Cường với râu ria của XYZ khiến nhiều người lo lắng, phải chăng bác đang bị đảng này “khống chế”. Bác Cường là người hiểu biết, tất nhiên bác biết rất rõ ghi danh ồ ạt vậy là sai, bác cũng biết không có gì che dấu được dưới ánh mặt trời. Vậy điều gì đã khiến bác “chịu đấm ăn xôi” như vậy? Điều gì khiến bác phải giả vờ lý luận bậy như vậy? Hỡi ơi, không lẽ vì sự gia nhập vào một đơn vị nhỏ ngày xưa mà bây giờ họ dùng cái đó để “khống chế” bác? (tin tình báo tôi nghe lỏm, chưa biết đúng sai nhá!)

Tôi ước mong bác Cường tiết lộ tất cả sự thật bác biết. Về những gì của thời 1982-1990. Cho dù bác có làm điều gì thì với những sự thật bác phơi bày, có lẽ cả người chết lẫn người sống đều cảm ơn bác và sẽ quên những lỗi nhỏ bác làm.

Tôi đoán mò vậy thôi. Vì thấy chuyện quá là kỳ lạ. Một người như Đinh Hùng Cường mà quyết chí lấy cho bằng được cái chủ tịch ăn cơm nhà vác ngà voi, bất kể nhiều thứ: quả là dấu hỏi lớn cho cư dân Hoa Thịnh Đốn và cả người quốc gia khắp nơi.

Hoàng Lan Chi

6/2016

Bài liên quan:

Đỗ Văn Phúc- Về những thủ đoạn bất chính trong bầu cử tại Cộng Đồng Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn-June 23, 2016

Hoàng Lan Chi -Cảm tưởng về tâm thư của Phi Bảo-June 18, 2016

Hoàng Lan Chi -Nhận định về UCV Chủ tịch TCCĐ Hoa Thịnh Đốn – Đinh Hùng Cường

Hoàng Lan Chi – Nhận xét về UCV Chủ Tịch TCCĐ VA, bà Trúc Nương

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Tháng Sáu có gì lạ

Tháng Sáu ngày xưa đã đi vào thơ nhạc của giới thưởng ngoạn với bài thơ dễ thương được Ngô Thuỵ Miên phổ nhạc. Tháng Sáu bây giờ đi vào lòng người tha hương tị nạn bằng những hình ảnh gợi nhớ một quân đội hào hùng với Ngày Quân Lực. Tháng Sáu hôm nay cũng để dấu ấn trong thế hệ trẻ hải ngoại bằng các cuộc vận động Quốc Hội ở Hoa Kỳ.

Nghe Duy Quang với Tháng Sáu Trời Mưa:

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Thang-6-Troi-Mua-Duy-Quang/ZWZA0O09.html

Hơn mười năm trước tôi dự Ngày Quân Lực 19/6 ở Hoa Thịnh Đốn. Tôi đến Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington và khi về tôi viết “Mũ Đỏ Hoa Thịnh Đốn với vòng hoa cho đồng đội” trong đó có đoạn sau:

Mũ Đỏ Tuấn thao dượt lại một số động tác về súng.Tôi nhìn quanh. Nghĩa trang Arlington nằm trên đồi cao, mênh mông bát ngát. Hôm nay hẳn có một vị Tướng hay Tá nào lìa đời nên có cỗ xe với bốn ngựa thật to đang chờ sẵn ở đường đi. Những người con chọn cuộc đời binh nghiệp đã yên nghỉ nơi đây. Rưng rưng tôi nhớ đến Nghĩa Trang Quân Đội “của mình”. Tiếc Thương với dáng trầm tư, với đôi mắt thăm thẳm như hồn thiêng sông núi ẩn sâu nơi đáy, đã là niềm tự hào không chỉ của Người tạc tượng mà là của cả một Gia Đình Quân Đội. Gia Đình, chữ gọi giản dị cho một tập thể từng chiến đấu bên nhau. Tôi ao ước câu “huynh đệ chi binh” mà thuở nào từng là kim chỉ nam cho "lính mình” sẽ là mãi mãi. Sự đòan kết là sức mạnh để chiến thắng

Tôi về nhà đã quá trưa. Trời Virginia vẫn rất đẹp. Lá phong ngập hè phố. Tôi mở computer, lên net tìm bài Cờ vàng tung bay trong mỗi con ngườiMột Đời Mũ Đỏ để làm chương trình phát thanh.

Anh, rồi lại sẽ hỏi tôi, em nợ gì Mũ Đỏ? Không, tôi không chỉ nợ riêng Mũ Đỏ, tôi nợ tất cả, tất cả những người đã ngã xuống cho hai chữ Việt Nam …

Và hơn mười năm sau tôi dự Ngày Quân Lực ở vùng đất bên kia thái bình dương: Brisbane, tiểu bang Queensland, Úc Châu.

Bs Trần Trung Hoà, CT Hội Cựu Quân Nhân Queensland

Thành phố nhỏ hiền hoà, cư dân Việt không đông nên không thể tổ chức như thủ phủ Little Sài gòn với hàng quân diễn hành hay như vùng Hoa Thịnh Đốn trong Trung Tâm Eden. Nơi đây, không có mầu áo gợi nhớ thuở hào hùng nhưng gian phòng ấm cúng và một chương trình súc tích. MC soạn chương trình kỹ với những lời giới thiệu khi hùng khi thơ. Đặc biệt những tình tự về nội dung nhạc phẩm cho thấy sự đầu tư trí tuệ thật kỹ lưỡng. Nơi đây, cư dân Brisbane hiền hoà và thật lịch sự trong trang phục. Họ không diện loè loẹt, không ăn mặc lố lăng. Thậm chí ngay cả “hậu duệ”, cô bé con gái Lê Thảo, người cựu quân nhân phụ trách hầu hết mọi việc cho Ngày Quân Lực, cũng trang nhã trong áo veste đen. Nơi đây, những thước phim quý báu về Ngày Quân Lực xa xưa được Hải Vân, PCT Ngoại vụ cộng đồng phụ Lê Thảo để sưu tầm và trình chiếu. Xem lại những hình ảnh của từng binh chủng, gợi nhớ quá khứ chiến đấu hào hùng, sẽ là động cơ thúc đẩy cho thế hệ trẻ tiếp nối cha anh. Nơi đây, những ca sĩ Brisbane, tất cả rất dịu dàng, nhu nhã trong tà áo dài truyền thống trình bày những nhạc phẩm đấu tranh hay tình yêu về lính. Nơi đây, giọng ngâm ngọt ngào của Thu Hường đã chọn bài thơ ý nghĩa rất phù hợp cho sự vinh danh người lính của nhà thơ Ngô Minh Hằng. Nơi đây, Bs Chủ Tịch cộng đồng đã bày tỏ rằng trong hơn 40 năm tranh đấu, những nhạc phẩm của Việt Dũng-Nguyệt Ánh, những thơ của Ngô Minh Hằng đã nâng đỡ tinh thần ông rất nhiều. Nơi đây, có hình tượng thu nhỏ của Tiếc Thương với huy hiệu rất đẹp của Ban Tổ Chức dành cho Ngày Quân Lực.

Lê Thảo- Bs Nguyễn Đình Lộc- Ca sĩ Ý Nhi- Ca sĩ Ngọc Sương- Ca sĩ Quế Thanh- Ca sĩ Hoài Hương-Ca sĩ Thanh Vân- Nghệ sĩ Thu Hường- Ca sĩ Thanh Hùng- BS Kế Hòa- BS Bùi Trọng Cường -BS Trần Trung Hòa

Ngô Minh Hằng và Hoàng Lan Chi nói về việc có nên hát nhạc TCS ở tiệc của cộng đồng không trong buổi hội luậnb-Truyền hình Hoa Thịnh Đốn 2010:

https://youtu.be/DgVgsa5G5iQ

Bs Chủ Tịch CĐ Bùi Trọng Cường và phu nhân

Hoàng Lan Chi- Phó CT Nội Vụ Thanh Vân

Con gái Lê Thảo phụ trách chụp hình cho cha

Trên đường về, tôi gọi điện thọai cho nhà thơ Ngô Minh Hằng để làm cầu nối giữa chị và người ngâm thơ hay nhất Brisbane, Thu Hường. Tôi cũng muốn kể cho chị Hằng nghe, BS Chủ Tịch Bùi Trọng Cường ngồi cạnh tôi trong bàn tiệc đã nói cho tôi nghe về thơ Ngô Minh Hằng tiếp sức cho BS như thế nào những lúc nản lòng.

BS Bùi Trọng Cường, Chủ Tịch Queensland, nói về thơ Ngô Minh Hằng:

https://youtu.be/3xgmSro61XU

Khi nhận mail tôi gửi trong đó có hình chụp bốn ca sĩ Brisbane với lời ghi chú (Thu Hường thứ hai từ trái qua) thì chị Ngô Minh Hằng trả lời:

Một đóa hoa bên những đóa hoa

Hương sắc xinh tươi lại mượt mà

Ơi đoá hoa Vàng, hoa biết nói

Nói lời Dân tộc với Sơn hà

Quế Thanh-Thu Hường-Thanh Vân-Ngọc Sương

Tôi ‘vòi vĩnh’ (Sao chị Hằng không viết thơ tặng BS Cường nữa?). Nhà nữ thi sĩ thơ tranh đấu hẹn sẽ viết!

Nghe Thu Hường ngâm thơ Ngô Minh Hằng ở đây:

https://youtu.be/jZUw-S79rrY

Tháng Sáu năm nay đẹp đẽ và trọn vẹn hơn vì tôi vừa được tin tức từ Liên Minh cho VN tự do dân chủ, tổ chức Ngày Vận Động cho VN, đặc biệt năm nay có hai điểm mới: vận động từ xa, và đối thoại giữa xã hội dân sự Việt Nam với các nhà lập pháp Hoa Kỳ. Ước mơ bây giờ của tôi là một bông hoa VN xinh đẹp trong vườn hoa Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ và những người VN trẻ hải ngoại hôm nay sẽ nối tiếp con đường của thế hệ Một: tranh đấu cho một Việt Nam tự do dân chủ. Vì thế nhìn vào tháng Sáu năm nay, Ngày Vận Động cho VN hàng năm, lòng tôi bát ngát vui vì hai điểm mới đó.

Tháng Sáu năm nay, cộng đồng Michigan không về được Hoa Thịnh Đốn thật rầm rộ như năm ngoái (phái đoàn 40 người) nhưng đã vận động các vị dân cử quốc hội rất sớm.

Điểm mới khác mà tôi tin là công vận động của Ts Nguyễn Đình Thắng: phần đối thoại giữa thành phần xã hội dân sự độc lập ở Việt Nam với các nhà lập pháp Hoa Kỳ, sẽ do DB Chistopher Smith, Chủ Tịch tiểu ban về nhân quyền của Hạ Viện, chủ trì.

Các cựu quân nhân đã đóng góp rất nhiều trong việc be bờ đắp luỹ cho một cộng đồng Việt Nam son trẻ vào năm 1975. 40 năm qua, cộng đồng đã lớn mạnh, thành công và trưởng thành về nhiều phương diện. Quê hương cũng đã chuyển mình qua nhiều bước ngoặt. Tôi yêu mến những người trẻ thế hệ Một Rưỡi của Hoa Kỳ, những người đã và đang tiếp nối con đường của các cựu quân nhân ngày xưa: sau những thành luỹ được đặt nền móng năm 1975, giờ này các em bước vào giòng chính Hoa Kỳ càng ngày càng nhiều.

Ts Nguyễn Đình Thắng, người “leader” của các “young leader” đã miệt mài vận động với hành pháp và nhất là lập pháp Hoa Kỳ, đã cố sức vun trồng nhiều em thuộc thế hệ Một Rưỡi để tiến vào Toà Nhà Lập Pháp của một cường quốc trên thế giới, có lẽ sẽ đến viếng thăm Brisbane để trò chuyện với thế hệ trẻ ở đây về những kinh nghiệm (làm thế nào để xây dựng một cộng đồng vững mạnh, làm thế nào để cộng đồng ngày càng có nhiều người trẻ tham gia vào giòng chính của quốc gia sở tại).

Người Brisbane hiền hoà nhưng mãnh liệt lòng yêu nước. Chắc chắn thế hệ trẻ Brisbane sẽ làm nên lịch sử với một tên tuổi Việt bước vào Quốc Hội Úc Châu.

Tháng Sáu trời mưa nhưng mưa đã dứt và trời hôm nay rất đẹp.

Hoàng Lan Chi

6/2016

Bài liên quan:

§ “Bước vào” sinh hoạt với Brisbane

§ Lá Thư Từ Brisbane-May 2016

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Bà nội thời internet

Trích LanChiYesterday, những vụn vặt đời sống quanh tôi

Thư Brisbane-Bà nội thời internet

Út Gia Long ở Brisbane, gọi điện thọai và hỏi tôi có nhớ Mỹ không? Dường như tuần lễ đầu tôi chưa kịp nhớ vì có nhiều việc phải làm nhưng chắc chắn là có nhớ. Hơn 10 năm trên đất Mỹ, cư trú tại hai vùng đất nổi tiếng của cộng đồng Việt Mỹ thì phải nhớ chứ: Virginia, nơi gần DC, thủ đô Hoa Kỳ; và Little Sài Gòn,thủ phủ thành trì chống cộng lớn nhất Mỹ.

Nhưng nếu nhớ thì là nhớ gì nhỉ? Thời buổi bây giờ, internet đã xoá mờ ranh giới trong nhiều lãnh vực. Chuyện trò, chat chit, “tám” với bạn vẫn dễ dàng. Thế thì chỉ còn nhớ “ăn quà” thôi. Quà California là number one. Út Gia Long an ủi “Rồi chị cũng nguôi ngoai thôi. Chị như người đang ở Sài Gòn dìa Mỹ Tho mà”. Tôi bật cười. Ừ đúng vậy. Chắc chắn là Úc thua Mỹ nhiều cái và Brisbane thì thua nhiều hơn vì thành phố nhỏ, không sầm uất như Sydney, Melbourne.

Có một người nhất định không chịu rằng Úc thua Mỹ. Đó là Phó Chủ tịch Ngoại Vụ Hải Vân. HV lý luận với tôi như vầy (làm sao Úc lạc hậu hơn Mỹ được. Chị hai không thấy Úc luôn đi trước Mỹ hay sao. Úc là ngày Thứ Hai thì Mỹ còn bò ở ngày Chủ Nhật cưa mà!). Tôi bật cười và chỉ ký đầu cậu em thôi chứ không nỡ lý sự với hắn ta. Lý do là Hải Vân đang giúp đỡ bà chị rất nhiều trong những ngày đầu ở Brisbane. Tôi đùa vầy (HV đại diện tổ chức cộng đồng đón bà chằng Lan Chi rất chu đáo. Ô tu bíp Cường đã chọn đúng người để giao phó chức ngoại vụ!).

Bs Bùi Trọng Cường, Chủ tịch Tổ Chức Cộng Đồng, gọi điện thọai đến và tôi “save” làm kỷ niệm vì nó như vầy (Hello bà chằng, tôi là Cường đây. Có gì bà chằng gọi lại tôi nhé).Về phương diện nào đó, gọi tôi là bà chằng như tôi tự nhận, được coi như là thân thiết. Nhưng tôi sẽ doạ tu bíp Cường như vầy (Tôi sẽ tố cáo trước công luận, ông chủ tịch cộng đồng Quensland đã phỉ báng công dân Mỹ, Goàng Nan Chi, vì gọi bả là bà chằng!) (cười).

Brisbane vào đông mà khí hậu tuyệt quá. 70 độ buổi sáng, ban đêm 52 độ. Brisbane không lạnh như CA và cũng không khô. Có vẻ giống Đà Lạt.

Thành phố nhỏ, ít người Việt nên không nhiều chợ Việt và to như CA. Tuy thế có một điều thú vị: người độc thân như tôi có thể mua 100 gram thịt mà không cần một lb như ở Mỹ. Sài Gòn, tên gọi thương yêu nên ở đâu có người Việt là có Sài Gòn Market. Vật giá ở Úc đắt hơn CA nhiều, có khi đắt gấp ba. Tuy thế Út Gia Long nói rằng giá đó là fix, không phải cộng thêm thuế như ở Mỹ.

Ít người nên có vẻ “cái tình” đậm hơn, như bà xã ông tu bíp Bùi Trọng Cường nói với tôi. Một ví dụ điển hình là tuần qua, ô Đỗ Thông Minh đến nói chuyện và dù mưa bão thì người Brisbane cũng đến khá đông và mua sách tận tình. Trong buổi gặp Đỗ Thông Minh, tôi thú vị với một ca sĩ địa phương vì hát hay, vì cậu chọn nhạc phù hợp với buổi nói chuyện và cả vì khăn quàng cờ quốc gia. Tôi bảo với Lê Thảo “Chị Hai sẽ cadeau cho báo của em một bài viết về cậu này”. Trước đó khi tôi nói rằng tôi bị quyến rũ vì hình ảnh ca sĩ nam, trẻ có khăn vàng thì Lê Thảo cười cười “Người khác cũng choàng khăn vàng vậy nhưng chị hai chưa thấy thôi. Coi như cậu này hên”. Xem ra, người đầu tiên tôi phỏng vấn là cậu bé Jayden năm tuổi và người thứ nhì lại cũng là nam, có lẽ 25 tuổi! Hai người đều là có thái độ chính trị ( đi biểu tình, hát bài tranh đấu và quàng khăn có cờ quốc gia) nên đã khiến cô Lan Chi mến.

Brisbane ít người nên một số “service” làm khá nhanh, không chờ đợi lâu như ở California. Thử máu làm việc từ bẩy giờ sáng và khi tôi đến khoảng 7g30 thì coi như tôi là người đầu tiên. Chụp hình phổi thì dù tôi “walk in” lúc 12 g trưa thì vẫn Ok và chỉ chờ khoảng 15 phút. Đúng là đất rộng người thưa. Ít người nên khi ra Centrelink, họ phục vụ nhanh. Họ cho mình ngồi vào computer và giúp điền đơn. Nơi khác xét, họ không biết. Cũng ngồ ngộ. California thì họ giúp điền đơn, cho mình bổ sung giấy tờ sau, tư vấn (hay tham vấn? Trời, tiếng Việt xưa là cố vấn ý mà nhưng cố vấn áp dụng vào những trường hợp này thì có vẻ to tát quá) và sau đó họ mới gửi lên cấp trên. Tôi thích California về vụ này hơn.

Brisbane nói riêng và Úc nói chung, có lẽ số người sử dụng máy sấy quần áo không nhiều. Tại Mỹ, chuyện sấy là ‘thường ngày ở huyện”, chuyện phơi mới là lạ. Đa số vùng ở Mỹ cấm phơi quần áo vì sẽ làm xấu phong cảnh. Năm 2010 du lịch Canada, tôi đã ngớ người ngạc nhiên khi thấy ở Montreal, cư dân có giây phơi quần áo ở sân sau trên không trung (!). Đứng ở balcon sân sau nhà ở Montreal, nhìn sang hàng xóm thì buồn cười lắm lắm vì quần áo giăng đầy. Nhiều nhà kỳ quá, phơi cả đồ lót, thật là mất thuần phong mỹ tục. Tại Úc cũng phơi nhưng không có lộ liễu trên …không trung như Montreal. Mỗi nhà có một cái cây chôn dưới đất. Cây giống như cái dù to. Có nhiều nan dù. Phơi quần áo ở đó. Có thể lấy tay quay và như thế quần áo mau khô hơn. Nhỏ Nga nghe tôi mô tả, thích lắm. Nga đòi tôi viết tạp ghi lè lẹ để còn gửi hình cho Nga xem. Nga nói “Ông xã em hay chỉ cho em coi nhiều thứ. Hôm nay em sẽ có cái mới lạ này chỉ cho ổng coi!”

Đây, đồ phơi quần áo “ma dê in Ốt tờ rây ri a” (nhại cán cộng trong nước nói made inma dê in!)

Phơi áo ở balcon ở nhà tại Montreal -Canada

Ban đầu chưa quen, tôi hơi bực bội vì mất thì giờ phơi và cất khi trời mưa. Tuy vậy sau đó an ủi là phơi nắng tốt hơn! (cười cười). Cái chuyện phơi nắng này làm tôi nhớ đến chuyện khác. “Cu” Hải Vân nói rằng đồ chị Hai tặng thơm “mùi Mỹ”. Ý cậu cả nói áo tôi mua tặng cho bà xã Hải Vân ý mà. Tôi không hiểu phải hỏi lại. Cuối cùng tôi mới khám phá ra vầy: người Việt Nam trong nước vẫn nói đồ Mỹ có “mùi Mỹ”. Chỉ Việt Kiều Mỹ mới có mùi đó, chứ VK Úc không có. Hoá ra vầy: mùi Mỹ là mùi của tờ giấy thơm mà chúng ta bỏ vào máy sấy khi sấy đồ. Quả đúng là mùi thơm đó thì Úc không có vì Úc có sấy đồ đâu! (lại cười cười).

Tuy thế Brisbane có cái này dễ thương: thùng thơ có thêm cái ống tròn để bỏ sách báo.

Trước khi chấm dứt lá thư Brisbane này, có lẽ tôi phải báo tin vui này cho bạn bè: đó là ở tuổi (thất thập nhi tùng tâm sở dục bất du củ thì Hoàng Lan Chi được gia nhập đội… bóng đá của hai người Brisbane nhí! Đó là hai “thằng giặc” này: (hai thằng lấy hai mũ của bà nội đội)

Ai đời Hoàng Lan Chi như vầy mà hai “thằng giặc” này ghé nhà là hét toáng lên vầy (Bà nội, chơi đá banh bà nội)hay (bà nội, chơi đánh nhau bà nội). Vậy là một Hoàng Lan Chi yểu điệu thục nữ (!) phải ra sân sau chơi đá bóng với hai thằng. Một Hoàng Lan Chi điệu đàng với khăn quàng, bông tai phải đứng làm trọng tài (một, hai, ba) cho hai thằng vật nhau. Một Hoàng Lan Chi tóc bạc phải ( năm- mười- mười lăm..) với hai thằng! Xem ra, cái thời ông bà bò ra làm ngựa (nhong nhong ngựa ông đã về, cắt cỏ Bồ Đề cho ngựa ông ăn) đã xưa rồi Diễm! Thời đại internet, bà nội cũng xắn quần đá bóng cùng cháu. Đá hăng quá, bà té lăn cù chiêng trên sân cỏ. Cu Vinh còn biết chạy lại (bà nội có sao không?) (nghe thấy thương không nào) , còn thằng em, cu Khang thì phát ngôn một câu vầy mà Hoàng Lan Chi cho là đáng yêu nhất (Ba Bi không bao giờ sai hết!).( Khi Hoàng Lan Chi hỏi Khang, ba Bi có làm gì sai không thì Khang trả lời vậy đó!).

Hoàng Lan Chi

6/2016

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Đường học ‘high- tech” của quý cụ

Trích LanChiYesterday, những vụn vặt đời sống quanh tôi

Đường học “high-tech” của quý cụ

Cách đây ít hôm, một cậu em từ Mỹ text (Chị hai biết skype không). Tôi trả lời (biết lâu rồi. Ngày xưa chị Hai dùng để conference) thì sau đó cậu em gọi và câu mở đầu của cậu là vầy ( cái gì chị Hai cũng biết hết vậy? như thế thì còn gì để em làm le, chỉ cho chị Hai?). Tôi bật cười. Khi kể lại cho một cậu em ở Úc thì cậu ta dám viết vầy ( thế mới là chị hai chứ. Nhưng nếu chị hai đòi ôm Kanguru nựng nịu thì coi chừng sẽ biến thành chị Hai Lúa ngay). Tôi cũng bật cười. Câu chuyện vụn vặt đời sống quanh Hoàng Lan Chi hôm nay xin nói về vụ ( cái gì mà chúng ta phải học nếu muốn tham gia con đường tranh đấu) hay nói cách khác ( Con đường học high tech) nhé! (cười).

Hoàng Lan Chi đã viết một bài từ lâu có tựa Con đường tranh đấu. Trong đó, tôi viết rằng chúng ta thì ai cũng yêu nước cả vì trời sinh vậy mà. Tham gia con đường tranh đấu cho quê hương VN được tự do, dân chủ thì mỗi người đóng góp trong phạm vi có thể của mình. Biểu tình nhé, không biểu tình thì góp tiền nhé. Viết bài nhé, không viết bài thì cho ý kiến ngắn nhé. Tham gia palk talk nhé, không tham gia thì đọc, ký thỉnh nguyện thư khi cần nhé…Đóng một hay năm đồng cho ban tổ chức các buổi biểu tình, lễ 30/4, yểm trợ chiến hữu: cũng là có tham gia con đường tranh đấu.

Trong phạm vi bài này, tôi muốn nói rằng các vị tham gia có vẻ “nồng nhiệt” trong con đường tranh đấu thì nên cố gắng học vài kỹ thuật công nghệ cao để hỗ trợ cho công việc của mình. Năm 2004, số người biết sử dụng e-mail chưa phổ cập lắm nhưng tình hình bây giờ rất khác. Đa số biết dùng e-mail và biết các diễn đàn yahoo group. Một số khác “biết” thêm các tiện ích như quay phim, upload youtube… Tất cả những “high tech”, đều có ích cho việc làm của chúng ta.

Text-Audio Text

Ngoài e-mail, các cao niên “lạc hậu” ( tôi không ám chỉ các cao niên như bà HV nhé!) cũng nên biết text và audio text. Text rất hiệu quả khi cần nói một vấn đề nhanh, gọn với một người. Cho dù người đó đang họp chăng nữa, họ vẫn trả lời được cho chúng ta ngắn gọn qua text. Audio text cũng tiện lợi khi chúng ta cần nói nhiều. Tôi không biết các smart phone có audio text không? I-phone thì có. Khi nào cần nói dài, không thể đọc chính tả cho Iphone gõ thì tôi “nói” và gửi audio file qua text. Người kia có thể nghe nếu không bận, hay nếu đang họp thì có thể text trả lời (đang họp, không nghe audio được).

Text còn có lợi là chúng ta có thể gửi kèm hình hay clip ngắn đến người kia ngay tức khắc. Vd, trong buổi họp, tôi có thể chụp hình, thu âm, quay phim, và gửi cho bạn bè ngay qua text mà không cần ngồi vào bàn dùng computer. Các phóng viên chuyên nghiệp có laptop đem theo cũng tiện. Ở đây tôi đáng “nói” với quý cụ cao niên viết bài tài tử thôi nghe.

Hiện giờ có nhiều vị cao niên còn lạc hậu với text lắm. Chán ghê cơ. Vì khi mình cần họ gửi cái gì đó cho mình ngay thì họ không biết làm. Khổ chưa!

Skype hay tương tự

Trước kia, 2008, tôi dùng skype để conference nhiều người ở khắp nơi. Một lần làm chương trình cho Sáng Tác Mới của Đài Việt Nam Hải Ngọai thì tôi ở Dc và thu âm người ở Mỹ, Úc, Việt Nam …

Ngày nay có vài người thích dùng video chat của Facebook. Thú thật, tôi không cảm tình với chủ facebook. Xem lịch sử của facebook , tôi không ưa. Xem vụ chủ nhân facebook quỵ luỵ Trung cộng: tôi càng ghét. Chứng kiến vài cái của facebook: bắt buộc mọi người phải register facebook mới xem được clip: tôi càng bực. Tôi nói với bạn hữu: không bao giờ tạo điều kiện cho tên nào cái thế độc quyền cả. Hiện giờ có nhiều nơi, chỗ cho free. Do đó, cứ chọn photobucket hay picassa để chứa hình. Gmail có video chát thì vào đó, cần gì phải sử dụng của facebook? Tạo tất cả mọi thứ ở facebook, cho đến khi “nó” làm tàng và khống chế mình thì không nên.

Biết video chat hay conference với Skype hay tương tự rất tiện lợi cho chúng ta khi cần hội họp. Các cụ, mợ Gia Long đâu cần gặp nhau để bàn Đại Hội Thế Giới? Các cụ, mợ cứ ngồi nhà, vừa làm bếp cho cháu nội ngoại vừa thảo luận được cơ mà? Các cụ nào không giỏi computer thì có thể nhờ con “install” và hướng dẫn vài lần. Sau đó các cụ cứ thực tập mỗi ngày cho đến khi nào nhớ thì stop.

Trong Skype còn có một hữu ích khác: có thể nhìn thấy màn hình người kia. Hôm lâu rồi, đệ tử ở VN, dùng cách này để nhìn màn hình của tôi và giúp tôi về computer. Thú thật, tôi chỉ là người học căn bản (Window, winword, excel) vào 1995, học mạng Novel Netware vào 1996 ở trường lớp. Còn thì mọi kiến thức về computer của tôi nếu có là do tôi tự mò! Mò không xong thì hỏi đệ tử. May mà tôi có vài đệ tử là những tay “chiến: về computer mà hai đứa đều ở VN hết đó nghe! (cười).

Cool Edit hay Audacity

Người nào hay viết bài cũng cần học sofware này. Không cần học sâu làm gì. Chỉ cần biết vài bước căn bản là đủ: mở một new file, thu âm và edit. Việc này hữu ích khi các cụ cần thu âm người ở xa. Hiện giờ các cụ cũng có thể dùng I- Phone thu âm/thu hình buổi họp; hay thu hình lại một đoạn nào đó của một youtube. Tôi đã dùng kỹ thuật này để thu hình lại khi xem phim Terror in Little Sài Gòn. Thu xong, bỏ lên youtube quá nhanh vì youtube chấp nhận mpeg4.

Photoshop

Quý cụ cũng cần học vài bước căn bản của Photoshop. Học cách thức mở hình có sẵn rồi cắt, chỉnh ánh sáng, dùng blur cho hình mịn, ghi chữ lên hình, và ghép nhiều hình vào một tấm. Tôi nghĩ là các cụ cao niên chỉ cần học hai buổi là biết và thực tập năm lần là thạo. Có gì khó đâu cưa chứ. Ngày xưa các cụ còn lái máy bay, còn chiến đấu đùng đùng, đoàng đoàng cưa mà.

Học Viết Theo Kiểu Mỹ

Cái này theo tôi là quan trọng nhất. Quý cụ cao niên ngày xưa đánh giặc giỏi nhưng ngày nay chưa chắc biết viết giỏi. ( cười). Tôi đã chứng kiến các lỗi sơ đẳng sau đây của quý cụ cao niên:

Một: câu văn dài ơi là dài thiếu điều một câu là một đoạn. Đọc văn kiểu này mệt vô cùng vì độc giả nhiều khi “bối zối” và không biết chủ từ chính ở đâu!

Hai: cà kê dê ngỗng. Quý cụ chả chịu hiểu rằng thời giờ là carbon grafit chứ không phải kim cương nữa nên cứ lòng vòng mãi làm người đọc không hiểu chủ đích cái bài quý cụ viết có mục đích gì. Viết văn kiểu Mỹ có cái hay là họ yêu cầu cái ý chính, “topic sentence” phải nằm ngay trong câu đầu tiên hay câu cuối cùng của đoạn đầu tiên.

Ba: không rõ ràng. Quý cụ nên có dàn bài với các “out lines” rồi khai triển theo từng điểm out line đó. Một bài viết rõ ràng bao giờ cũng đạt nhiều kết quả hơn là một bài viết như rừng rậm.

Bốn: ôm qua nhiều. Quý cụ cũng hay có tật ôm quá nhiều trong một bài. Cứ là giây cà ra dây muống. Không được đâu. Mỗi bài chỉ có từ một đến hai hay ba ý chính thôi. Các ý phụ phải support cho ba ý chính đó. Các cụ hay có tật quàng đơi tư cá nhân người khác vào làm để tài chính bị loãng, sau nữa vi phạm luật pháp.

Năm: quá dài. Khoa học đã chứng minh rằng thời buổi net hiện giờ chỉ nên dài khoảng bốn trang cho một bài viết, tám phút cho một bài nói. Quá lố, quà dài: độc giả sẽ không còn tập trung.

Sáu: thiếu tóm tắt hay đúc kết: với những đề tài nhiều chi tiết, quý cụ thiếu cái tóm tắt để ở đầu bài cho độc giả dễ theo dõi.

Bảy: không kiểm tra nguồn còn “work” không? Nhiều cụ cho “source” là link nhưng quên không kiểm tra xem link còn hoạt động không hay chết tự thuở nào? Việt gian thì chúa hay chơi trò vầy: cắt xén bớt yotube nguyên thuỷ khi bị chỉ trích, lấy bài viết hay phim xuống nên link không work nữa. Các cụ nên học cách copy hình ảnh, bài ở net, lưu trữ trong computer cá nhân, đề phòng việt gian thủ tiêu chứng cớ.

Tới đây, có lẽ đủ tiêu chuẩn bốn trang, tôi phải ngưng thôi. Có cần túm tắt không nhỉ? (cười cười). Thôi, cũng nên kết luận một câu: đường học “hight- tech” khó, không khó vì nó khó mà khó vì các cụ không chịu khó. (cười to).

Hoàng Lan Chi

6/2016

* “High-tech” ám chỉ các kỹ thuật ứng dụng trong computer.

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Brisbane nỗi nhớ mùa Đông

Vừa từ giã mùa Đông ở CA chưa bao lâu thì tôi lại mùa Đông ở Brisbane. Trong bốn mùa, có lẽ người thích mùa Đông không nhiều. Tôi đã hơi thích mùa Đông chút xíu khi ở Virginia. Tuyết rơi quá đẹp. Những đêm trăng, mầu trắng của tuyết tạo nên một vẻ đẹp não nùng thê lương. Tuy thế, tôi không thích mùa Đông ở CA và càng không thích mùa Đông bây giờ ở Brisbane.

Tôi viết thư cho bạn rằng tôi đang muốn khóc vì nhớ Mỹ. Ngày “move” từ VA về CA, chỉ thoáng chút nhớ nhung mà thôi. Nhớ nhất là mùa Thu ở đấy. Thật diễm lệ như tranh vẽ với lá mapple vàng đỏ. Nhưng giọt nhớ nhung nhanh chóng phai mờ vì hoa lá tưng bừng của vùng nắng ấm, vì những hàng quán Việt la liệt nhưng trên hết là họ hàng, bạn hữu. Đông và vui hơn so với VA. Với lại CA thì cũng là đất Mỹ.

Còn bây giờ, cách cả một đại dương thăm thẳm. Vùng đất này nhỏ bé, tỉnh lẻ buồn quá là buồn. Trời mùa Đông xám xịt làm tăng thêm nỗi buồn. Những bản nhạc của thời trước 75 mà tôi vô tình theo link và đang nghe như những giọt buồn cà phê nhỏ thêm vào chén đắng.

Vài bận rộn không xoá nhoà nỗi buồn. Net cũng không khoả lấp được nỗi buồn. Thôi thì nghiến răng chịu đựng vì cái gì thì cũng phôi pha với thời gian. Có những đêm, tôi không biết gọi là gì vì vẫn thức vào khoảng hai hay ba giờ Brisbane tức 12g trưa của CA, tôi nhớ đến những cái mà tôi chia sẻ với một cậu em rằng- đó là những niềm vui nho nhỏ ngọt ngào của “chị hai”. Nhớ người bạn có giọng nói dịu dàng, nhỏ nhẹ mà có những hôm tôi và người ấy ôm điện thọai “tám’ cả mấy giờ đồng hồ liền. Nhớ đến người hay gọi tôi là “QG yêu” khiến tôi có cảm tưởng như mình trở lại cái tuổi hai mươi lần thứ bốn mươi! Nhớ đến người đã từng kể cho tôi nghe đủ chuyện và rất dí dỏm khiến bà chị cứ cười suốt. Rồi nhớ đến cả người ở xa, xa lắm mà một ngày mưa CA đã làm tôi nhớ người:

Mưa nơi ấy đong đầy kỷ niệm cũ

Mưa nơi này gạt nỗi nhớ vừa đơm

Ngàn trùng xa chỉ còn là sợi tóc

Ngàn kiếp sau vừa đủ một nụ hôn.

(Hoàng Lan Chi )

Nhớ là một phản ứng của cơ thể, nhưng là tự vệ hay đầu độc đây, Bs Thái Minh Trung ơi?

Một giọt vui bé bỏng: hôm qua, tôi ghé thăm Tượng Đài Thuyền Nhân ở Brisbane.

Brisbane làm tượng đài này đẹp. Brisbane có sẽ làm tâm hồn Hoàng Lan Chi đẹp hơn không nhỉ? Hy vọng vậy!

Hoàng Lan Chi

5/2016

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

“Bước vào” sinh hoạt với Brisbane

Tháng Năm 2016, tôi bước vào sinh hoạt với Bribane bằng việc tham dự buổi biểu tình toạ kháng ở City Hall, King George Square buổi sáng và thắp nến tại Hội Cao Niên vào buổi tối.

Năm xưa khi mới đến Virginia tôi cũng sinh hoạt với cộng đồng vì làm “reporter” cho Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngọai. Nhưng những xúc cảm năm ấy nhiều hơn bây giờ vì đó là năm mà tôi vừa thoát được cộng sản, mới được thở không khí tự do và cũng mới được hát to bài quốc ca nơi công cộng.

Về California, biết cư dân ở đây đông và tôi thì hay sợ chỗ đông người vì nghẹt thở nên chỉ xem qua youtube và không tham dự bao giờ.

Đến Brisbane, biết rằng vùng đất này nhỏ bé, hiền hoà và số cư dân Việt không được đông đúc như Sydney, Melbourne nên tôi “bước vào” với Brisbane.

Năm xưa, Đinh Quang Trung, Phó Giám Đốc Đài Việt Nam Hải Ngọai DC đưa tôi đi biểu tình ở DC. Năm nay, Lê Thảo, phóng viên của tờ báo duy nhất ở Quensland, qua nhờ cậy của Phó CT Ngoại vụ Hải Vân, đã cho tôi đi nhờ.

Quang cảnh Brisbane không thu hút tôi lắm vì đang nặng trĩu nỗi nhớ California mà nếu nói đúng hơn là nhớ Mỹ. Buồn ghê khi phải xa Mỹ.

King George Square, nơi có CiTy Hall được tổ chức cộng đồng chọn là nơi “biểu tình toạ kháng” về vụ cá chết ở VN. Từ đâu lại dùng nhóm chữ không thuần Việt là “toạ kháng”? Tôi không hiểu? Dường như thời VNCH, chúng ta quen thuộc với nhóm chữ “biểu tình bất bạo động”.

Khoảng 100 người có mặt. Bs Bùi Trọng Cường, Chủ Tịch, cho đó là thành công vì cư dân ở đây chỉ thế thôi. Mọi việc tổ chức khá nhanh, gọn. Người tham gia không phải chờ lâu. Chợt nhớ đến thời gian cao su ở Mỹ. Mỗi lần đi dự tiệc ở Mỹ, chúng tôi đã nói đùa với nhau lúc ở Virginia như vầy (bây giờ là giờ Houston rồi) và nếu phải chờ thêm nữa thì chúng tôi lại bảo nhau (đến giờ CA rồi!). Giải thích thêm là Houston đi sau Virgina hai giờ, còn CA đi sau đến ba giờ.

Năm xưa, biểu tình chống Phan Văn Khải ở DC, ba hình ảnh làm tôi xúc động và chú ý là cụ già gần 90, khăn đóng áo dài bay từ CA lên, hình ảnh một cô gái ngồi xe lăn và hình ảnh bà ngoại trẻ với hai cháu nhỏ xíu. Năm nay, thu hút tôi cũng là một cháu bé bốn tuổi. Bà ngoại dắt cháu đi biểu tình vì cháu đòi. Tôi lại hỏi chuyện, cậu bé nói tiếng Việt líu lo. Thú vị nên sau đó, tôi ghé tai Bs Bùi Trọng Cường nói nhỏ. Bs Cường đồng ý, tôi về lại chỗ cậu bé. Trong chớp nhoáng, “bà nội” Hoàng Lan Chi dợt bài với cháu bé ngay. Tôi bảo “ Bây giờ bà đưa con lên micro nhé. Con nói cho mọi người biết vì sao con đến đây nhé”. Cậu bé rất dạn, đồng ý ngay. Chả bù cho nhiều mợ ở VA ngày xưa, mỗi khi mình mời lên thì õng ẹo “em chả em chả”.

Buổi phỏng vấn chớp nhoáng và ngắn ngủi thật dễ thương. Mọi người đều thú vị khi cậu bé nghiêm mặt “Cá cần nước sạch”! Sau đó, chú bé của tôi được mọi người xin chụp hình lia lịa.

BS Cường trình bày nguyên nhân vụ cá chết. Sau đó ông Hưng Việt. Tiếp đó mọi người cũng thay nhau nói tiếng Úc cho người đi ngang hiểu. Mọi việc đều êm đềm, hiền hoà, không sôi động như ở CA.

Khi tôi phỏng vấn cháu bé, một người lại gần nói và tôi chỉ mỉm cười vì bận. Sau đó Hải Vân nhắc tôi đó là Bs Nguyễn Văn Hoàng, Phố Nắng, một người từng tung hoành các diễn đàn năm xưa. Tôi bèn đi lại gặp. Tôi trêu Hoàng là coi tốt tướng quá. Với tôi, Bs Hoàng là người có tài biện luận. Lý luận của Bs Hoàng thể hiện cung cách của người “trẻ”. ( Bs Hoàng có vẻ thuộc loại thế hệ 1,5 như ở Mỹ). Ngắn, gọn, “direct”. Tôi thích và có phần ái mộ lý luận của Hoàng. Năm xưa, hai cô cháu có mails qua lại vài lần.

Người Brisbane thứ hai cũng khá nổi tiếng ở các diễn đàn mà tôi gặp là Tuấn Lê. Có lẽ vì sau này Hoàng giao cho Tuấn Lê phụ trách Phố Nắng. Tuấn Lê còn trẻ nên với tôi, lý luận nhiều khi “chớt quớt”. Tôi nhớ dường như tôi cũng “khều” Tuấn Lê vài lần ở net khi cậu cả nói năng "ấm ớ". (cười).

Bs Nguyễn Văn Hoàng

Với Hải Vân, Phó CT Ngoại vụ

Buổi tối thắp nến ở Hội Cao Niên. Tại đây có màn hình chiếu cho bà con coi một số clip khá thú vị trong đó có một clip do người Việt-Úc trẻ thực hiện. Các diễn giả là Bs Cường, Bs Trần Trung Hoà , Bs Nguyễn Văn Hoàng, Cựu Chủ Tịch Hưng Việt, đài 4EB, Hải Vân.

Tôi chú ý bài của Bs Trần Trung Hoà. Một ý tưởng nhỏ của Bs trùng với tôi. Bs nói chúng ta may mắn vì trong thời kỳ Pháp Thuộc tuy là bị đô hộ nhưng Pháp đã mở mang, khai trí và đưa VN tiếp cận với Tây Phương về mọi mặt. Ngược lại, bọn Tàu chỉ thống trị và áp đặt những lễ giáo xưa, cổ hủ. BS cho rằng nguồn gốc sâu xa của vụ cá chết là âm mưu diệt chủng. Bs chứng minh là với đường cống như thế thì số lượng chất thải không thể nào có hậu quả to lớn như chúng ta đang chứng kiến. Tôi chú ý và ghi nhận chứ chưa đưa ra nhận định nào.

Tựu trung lại, vụ cá chết ở VN đang sôi động khắp nước và cả các cộng đồng Việt ở hải ngoại. Cộng Đồng Queensland cũng đã làm tròn nhiệm vụ của mình: phổ biến tin tức cho mọi người nếu như ai không có điều kiện xem net, lên tiếng với các dân cử Úc để họ có tiếng nói chính thức với nhà cầm quyền cộng sản VN.

Nhìn mái tóc bạc phơ của Bs Bùi Trọng Cường, tôi thấy lòng ngậm ngùi. Tại sao có những người bỏ thì giờ riêng quý báu, làm việc vác ngà voi để duy trì một cộng đồng quốc gia nơi xứ người. Một ngày chủ nhật , Bs đã không dành được cho các cháu nội ngoại mà tất bật với cộng đồng từ sáng đến chín giờ khuya. Phu nhân Bs cũng tham gia thắp nến buổi tối.

Nhìn hình ảnh Bs Nguyễn Văn Hoàng, bò giữa đường viết chữ trên các biểu ngữ và hùng hồn trình bày clip tự thực hiện, tôi thấy rưng rưng. Cũng lại thêm một người không dành được ngày chủ nhật cho gia đình sau một tuần làm việc kiếm sống mà cống hiến cho công cuộc đấu tranh.

Nhìn hình ảnh Bs Trần Trung Hoà điềm đạm nhỏ nhẹ nhưng trình bày rất khúc chiết bài nói chuyện về thảm hoạ từ giặc Hán, tôi thấy lòng trĩu nặng. Họ không hề nhàn nhã ở nhà với ly sâm banh, tách trà sen, ngắm hoa thưởng nguyệt mà điều gì đau đáu trong lòng đã khiến họ phải tìm hiểu, lăn lộn, trăn trở với thời cuộc.

Nhìn hình ảnh Hải Vân, tất bật với cờ quạt, âm thanh, luôn hỗ trợ Bc Cường trên từng cây số, tôi thấy lòng mêng mang.

Cuối cùng tôi nhìn lại tôi và cũng thấy thương mình. Bao bài viết với bao công phu để phỏng vấn đưa người tài đến với cộng đồng, những bài nhận định với đủ tài liệu, hình ảnh, links…, để bảo vệ những người ngay đang bị việt gian tấn công…

Cái gì đã xui khiến chúng tôi làm những điều ấy? Chỉ là vì hai chữ Việt Nam.

Việt Nam, tiếng gọi vào đời. Việt Nam, tiếng nói sau cùng khi lìa đời.

Tôi tin rằng, trong cộng đồng sẽ càng ngày càng có nhiều người cùng đứng với chúng tôi và mỗi người làm một nhiệm vụ có thể trong tầm tay để cùng đạt mục đích chung: giải thể chế độ cộng sản phi nhân, bạo quyền.

Hẹn gặp nhau ở Sài Gòn nhé, các chiến hữu, bạn hữu của tôi.

Brisbane tháng 5,2016

Hoàng Lan Chi

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Lá Thư Từ Brisbane-May 2016

Tôi mới đến Brisbane, Úc Châu, May 1, 2016. Kỳ này coi như “công dân Mỹ” Goàng Nan Chi du lịch Úc khá lâu. Vài năm không chừng!

Chuyến bay bị tăng thành 16 giờ vì phi cơ bị gì đó nằm ở Los hai tiếng. Trong khi “ bà chằng”còn đang dáo dác tìm con bà, cu Bi, thì hai thằng nhóc chạy lại, kẻ trước người sau “Bà nội”. Hoá ra đời mình bây giờ tìm con và thấy cháu (cười).

Ba tỷ muội Gia Long ghé ngay chiều đó. Út Thanh biếu chị trái cây. Tôi nhớ năm 2004, GL Xuân Hoá đã đặt ổ bánh ( Chào mừng Hoàng Lan Chi) khi nhóm Ái Hữu Gia Long –Việt Báo đón tôi.

Hôm sau tôi ghé thăm mộ ông bà nội và cô ruột Bi. Với tôi, người chết là number one, rồi mới đến người sống, về vài phương diện nào đó. Xem ra, “mợ Giao” là người “hoài cổ” thì phải. (lại cười). Chiều cùng ngày ghé chào sui gia. Sau này tôi viết mail cho nhóm cousin rằng “Nếu cu Bi lấy vợ Úc thì giờ này Giao Tồ làm gì có hạnh phúc được ăn bánh tráng cuốn thịt ba chỉ, tôm tươi. Làm gì có hạnh phúc nghe hai cháu líu lo tiếng Việt. Làm gì có hạnh phúc gọi nhau như vầy (bà ngoại ơi, bà nội tới nè!).( cười thú vị).

Thăm mộ cô Phùng

Tài sản quý báu nhất bây giờ của “bà chằng” là hai nhóc này đây

Nghĩa trang ..rất lớn và rất đẹp. Ngày ở VA, tôi vào nghĩa trang quốc gia Arlington rồi sau đó có thăm hai nghĩa trang ở California nhưng không thấy đẹp bằng nghĩa trang này. Điều thú vị là hũ tro cũng được chôn rải rác, khi thì ở tường, khi thì núp trong lùm cây nho nhỏ xinh xinh. Mai mốt tôi cũng muốn được chôn hũ tro ở ngoài vườn ở nghĩa trang này. Sẽ núp dưới bụi hồng và nhành lan cùng khóm trúc nhỏ.

Nghĩa trang rất đẹp.

Khắp vườn rải rác hũ tro rất xinh.

Có hũ núp trong lùm cây nhỏ rất thơ mộng!

Tôi bị cách biệt với bạn bè vì no internet, no cell phone. Bực mình ghê lắm. Đã báo trước thì lẽ ra Bi phải chuẩn bị sẵn hai thứ đó cho mẹ mới phải. Sáng ngày May 4, Hải Vân ghé đón chị Hai đến trụ sở tổ chức cộng đồng và có họp hàng tuần ở đây. Ông tu bíp Bùi Trọng Cường, trước đó viết mail welcome bà chằng (lão tu bíp này cũng gọi tôi là BC tức bà chằng), nhận ra tôi ngay cũng giỏi. Ông tu bíp này coi hiền khô. Tôi tặng ông vỉ có ba cây bút mực có thể xoá. Ông tu bíp hỏi ( có ba mầu là viết được ba mầu hả bà?). Giời ơi, tôi trố mắt nhìn và ( Ông lẩm cẩm quá. Không lẽ nó chỉ có một mầu!). Mấy người trong phòng ồ cười. Tuy thế, khi tôi mở ra biểu diễn cho tu bíp coi thì tôi sờ cái đầu có cục gôm và đang ngớ ngẩn thì ông tu bíp trả thù (đến phiên bà lẩm cẩm rồi nhé, cái đầu ở đây này). Tại trước đó Hải Vân nói rằng (Mỹ có cái gì thì Úc có cái đó. Úc chỉ chưa có cái mà Mỹ đang có là chị Hai thôi nhưng nhất định Úc sẽ có!!) nên tôi vứt lại khá nhiều vỉ bút này ở Mỹ. Ai dè dường như bên Úc cũng không có nhiều đâu. Vỉ bút made in Japan cưa mà.

Ông tu bíp Cường sinh 1945 nhưng sau khi xong kỹ sư, ông ta lại vào Y nên thành ra học Y chung với em họ tôi (Lại Mạnh Cường) và bạn cùng lớp Gia Long của tôi (Thanh Thảo). Tôi nói (ngày xưa tôi không thân với Thảo lắm nhưng Thảo học giỏi lắm. Có lần Thảo còn “giựt” được cái hạng nhất Luận văn mà tôi thường chiếm giữ đó ). Ông tu bíp nói (Thảo mới qua Úc chơi. Không có thì giờ trò chuyện nhiều nhưng Thảo nói Thảo biết bà và nói bà cũng là một học sinh giỏi trong lớp). Biết tin Thảo, tôi rất mừng. Có hai lý do: tôi vẫn ái mộ người học giỏi, yêu mến người đẹp (cười hì hì), và vì tôi hy vọng Thảo còn giữ được cái huy chương hai chữ Gia Long bằng vàng tây mà chúng tôi được trường thưởng vì đậu cao (Ưu hay Bình). Lứa chúng tôi là niên khoá đầu tiên được thưởng do sáng kiến của cô Tỵ. Năm sau thì nhà trường đổi thành hoa mai vàng và không ai có cái huy chương hai chữ Gia Long để đưa cho GS Phạm Thị Nhung đưa vào hồ sơ cả.

Hải Vân rất dễ thương. Hải Vân làm tôi nhớ đến Đinh Quang Trung, Virginia, Năm 2004, khi tôi mới đến, Trung là người giúp đỡ bà chị nhiều nhất. Hải đưa tôi đi mua plan cho cell phone nhưng không được vì chưa có ID. Hai chị em ghé để đổi bằng lái xe cho tôi. Có một chuyện buồn cười: tôi phải nộp form đồng ý của chủ nhà nhưng tôi không biết số giấy lái xe của ông ta. Hai chị em bàn nhau (giờ này không liên lạc được thì mình cho ổng mù lái xe đi). Nhưng nói dối không xong vì người xét hồ sơ nói rằng không được, phải có cái gì chứng minh mình ở địa chỉ đó, ví dụ bank statement. Cái này thì bà chằng chưa vì mới mở account hôm trước mà thôi.

Hôm sau gặp bà xã Hải Vân ở shop của hai vợ chồng. Trước đó tôi biết Sương qua hình và giọng hát. Sương bên ngoài đẹp hơn, kể chuyện rất có duyên làm tôi cứ cười ngặt nghẽo.

Chớm Thu hơi lạnh, vớ áo choàng mỏng mầu tím nên ..!!!

Xem ra, kỳ này du lịch Úc dài lâu có nhiều niềm vui. Hai đứa cháu nội là tài sản quý nhất hiện giờ. Cu Bi, bé Ly đi chỗ khác chơi. Á à, đoạn trường ai có qua cầu mới hay nhé. Các cụ trước kia thường nói (cháu hư tại bà), tôi không thấm và cũng không đồng ý lắm nhưng bây giờ thì phải gật gù các cụ nói không sai. Lý do, buổi trưa, cu Vinh không ngủ, mẹ nó la (Vinh muốn bị đuổi ra khỏi nhà không?) rồi mụ con dâu còn nói gì nữa mà tôi nghe không rõ nhưng thấy cu Vinh mếu máo (Không được đâu mẹ ơi). Mèn ơi, tôi đoán chắc mụ con dâu chằng đang giả vờ đuổi nên giọng Vinh nói nghe rất thảm. Câu nói đó của Vinh cứa vào tim tôi đau quá là đau mà tôi không dám ra cự mụ con dâu vì phải để nó dậy con chứ. Hôm sau tôi nói với bà sui vầy (Bà ngoại bảo con gái bà nhá, bà nội không đồng ý cho con bà nói cháu tôi như vậy đâu. Không được nói đuổi nó đi để nó sợ như vậy. Phạt nó úp mặt vô tường nửa giờ là được rồi. Con gái bà làm trái tim già nua của tôi nức nở, nghe chưa! “Mụ” sui gia cười hí hí ( rõ là cái cười xỏ lá nhé vì cháu hư tại bà có sai đâu)! Mà thật thế, cha mẹ vừa có bổn phận vừa có trách nhiệm nên phải nghiêm khắc. Còn ông bà, cô dì chỉ có bổn phận và không trách nhiệm nên không cần nghiêm, chỉ chiều thôi!

Với “con gái người dưng” và mẹ nó cùng hai cháu nội.

Trước khi bay, tôi có một niềm vui nho nhỏ. Mộng Tuyền, chủ nhiệm Bút Tre, khi hát ở một show, đã mặc cái áo tôi tặng cô cháu khi ôc ghé chơi ở California. Tôi viết ( Đẹp quá Mộng Tuyền ơi. Rực rỡ, lộng lẫy và có lẽ không bị trùng với ca sĩ nào cả vì áo như cái lông công!). Xem này, đẹp chưa nào? Kết thúc bài viết đầu tiên từ Brisbane bằng hình ảnh cô cháu chủ báo rất đẹp nhé. Năm 2014 cô cháu viết cho tôi như vầy (Hihihi người đàn ông nào muốn “chinh phục” cô thì phải có tình yêu vô biên + sự thông cảm + sự nhẫn nại, v.v… chứ đừng mơ tới việc dùng lý luận hay sự giàu có hoặc thành công đời thường. “Số phận” của người phụ nữ giỏi chữ nghĩa, giàu kiến thức và independing + pretty của cô là vậy hihihi.). Chả biết có ông nào phản đối ý kiến của chủ báo kiêm bầu show kiêm ca sĩ Mộng Tuyền không nhỉ? (cười cười).

Hoàng Lan Chi 2016

Posted in Tạp Ghi | Comments Off