Thư Ngỏ

 Hoàng Lan Chi trân trọng chào quý thân hữu ghé thăm.

Xin xem Menu chính ở banner của web site với các mục Văn Học Nghệ Thuật,  Âm nhạc và Truyền Hình , Thân Hữu..Click vào mỗi mục, sẽ có các mục phụ.

Tiểu sử: click vào  đây: Tiểu Sử

Hình Ảnh từ 1954 đến nay: click vào đây:   Giòng Thời Gian Từ 1954

Click vào mỗi mục dưới đây, ở bên phải, để xem nội dung của mục đó và chọn bài để xem:

Ngoài ra còn có: Các bài mới, Các bài được đọc nhiều nhất, các youtube (HLC phỏng vấn).

Liên lạc:  hoanglanchi@gmail.com

Posted in LanChiYesterday | Comments Off on Thư Ngỏ

Hướng Dẫn Tạo Blog với WordPress

Làm Blog Với WordPress

Lời mở đầu:

Tôi là người dốt computer vì đã lớn tuổi, không có điều kiện để học “tử tế” từ đầu, nghĩa là “mất căn bản”. Những gì tôi biết là tôi tự tìm tòi, quá lắm thì hỏi “đệ tử”.

Làm 1 blog với wordpres cũng vậy. Tôi đọc tiếng Việt ở cộng đồng WordPress Việt Nam, muốn đâu cái điền ( điên cái đầu) vì bọn trẻ viết cho người khá giỏi computer chứ không phải cho người ngu như tôi.

Continue reading

Posted in Hướng Dẫn Làm Blog | Comments Off on Hướng Dẫn Tạo Blog với WordPress

Nỗi buồn Tháng Tư và Nỗi buồn Tháng Giêng- April 27 , 202 1

Nỗi buồn Tháng Tư và Nỗi buồn Tháng Giêng

Năm nay nỗi buồn Tháng Tư dường như đã hơi phai mờ trong tôi vì nỗi buồn Tháng Giêng.

Thì cũng phải thôi. Đã 46 năm. Gần một nửa đời người. Những người ra đi thuở xưa tóc còn xanh, còn đen giờ thì muối tiêu, bạc trắng và không ít người đã đi chuyến tàu chót. Nỗi đau cũng mờ dần. Nỗi ưu tư vẫn còn đó nhưng càng ngày càng thấy mong manh. Mọi hy vọng chỉ còn nằm trong tay những người trẻ của VN. Họ phải tự định đoạt thôi. Nếu họ muốn được sống như Nhật, như Hàn Quốc thì họ phải xóa bỏ cái độc tài CS. Còn nếu họ cam tâm, họ biện minh mọi lý do cho thái độ thờ ơ của họ, họ vẫn muốn sống trong xã hội mà cai trị bởi thiểu số đảng viên chứ không vào tài năng: thì hãy để họ quyết định.

Cá nhân tôi bây giờ chú ý đến vùng đất chúng tôi và con cháu đang sống nhiều hơn. Tôi không muốn ủng hộ những tổ chức ABC nào đó cứ làm những việc "repeat" hoài như: tranh đấu- hải ngoại can thiệp, giúp đỡ- rồi tù nhân lương tâm đến Mỹ hay vài quốc gia khác. Hết. Thậm chí còn có những kẻ khi ra khỏi VNCS, đến được Mỹ, như Nấm Mẹ đã "hỗn hào, láo xược, mất dạy" khi viết bài về Tổng Thống 45 Trump, câng câng phủ nhận việc giúp đỡ cho gia đình Nấm Mẹ 4 cái vé đi Mỹ ( mà Nấm chỉ ngồi tù chỉ khoảng 2 năm thì phải).

Tháng Giêng 2021 là tháng đau buồn của hơn 70 triệu người Mỹ và rất nhiều ở các quốc gia khác. Nỗi buồn càng ngày càng nhiều hơn khi Dân Chủ làm nhiều "trò".

Nỗi buồn Tháng Tư của những năm xưa:

Tưởng nhớ những ngày cũ:

-Quê Hương trong nỗi nhớ ngậm ngùi:

https://youtu.be/Z7dcgaxN6ts

-Nhìn lại một thoáng ngày xưa:

http://hoanglanchi.com/?p=1013

Hoàng Lan Chi

2021

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Nỗi buồn Tháng Tư và Nỗi buồn Tháng Giêng- April 27 , 202 1

Chuẩn bị cho chuyến tàu chót- April 6 , 2021

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

Chuẩn bị cho Chuyến Tàu Chót của tôi

Năm vừa qua nhiều người ra đi kể cả người danh tiếng và bạn hữu. Năm nay chắc cũng thế. Tôi thì bình thản lắm vì đã chuẩn bị sẵn sàng ra đi chuyến tàu chót ( nói cho văn vẻ chứ cuộc đời mợ Lan Chi không biết đi tàu được bao chuyến! Toàn là xe đạp, xe gắn máy, xe hơi, máy bay. Mấy thuở đáp chuyến tàu cưa chứ). Tôi đã:

1) Vứt hết những gì là "kỷ niệm" Ai cũng có một đống kỷ niệm nhưng cứ tưởng tượng khi mình chết, con cái phải soạn kỷ niệm của cha mẹ, thấy mà ớn. Có phải kỷ niệm của nó đâu. Huống chi ngày nay, mọi cái có thể lưu trữ vào một hard disk cũng tiện. Hình ảnh cũ cứ scan bằng I phone rất tiện. Không như trước kia phải dùng máy scan, mệt thấy bà cố. Tôi chỉ giữ ít thư viết tay của con và của người tình không bao giờ lấy.

2) Vứt cả những người "không ưa" ra khỏi cuộc đời. Tại sao phải giao thiệp với những người cứ làm mình bực bội, khó chịu? Thì giờ đâu mà thuyết phục họ đồng ý với mình về vấn đề này nọ. Tôi chỉ giữ lại những người bạn không làm tôi khó chịu hoặc những người làm tôi vui vui. Thú thật, tôi "vứt những người khó ưa" trong 4 năm qua …toàn là fans của Dân Chủ thổ tả! (cười). "Mắng" mãi thì mỏi miệng mình (!), chi bằng vứt đi cho thảnh thơi. Nhưng trong Bản Tin thì tôi cứ "nói xiên nói xéo" chung chung. VD "Quý ông bà ủng hộ DC nghĩ sao! Quý ông bà ủng hộ DC trả lời dùm cái coi"

3) Không "start" một cái gì cả. Nếu đã khởi đầu mà chưa hoàn tất thì sẽ "khó chịu" lắm. Do đó, thích làm vườn thì tôi làm ào vài ngày cho đến vài tuần là xong cái mini garden để có thể ngắm hoa từ vuông cửa sổ mỗi khi mỏi mắt vì xem net, hoặc đứng trong phòng khách nhìn ra cũng ngắm được hồng và mười giờ rực rỡ. Không cần ra ngoài, trời có lạnh, có mưa thì tôi vẫn ngắm được hoa lá từ phòng ngủ, phòng khách. Chậu thì be bé để thay đất cho dễ và vừa sức. Về gia chánh thì cũng mua tùm lum nhưng chỉ ở hai tủ là hết.

Tôi chỉ thích hai thứ đó thôi. Hoa để ngắm, giảm stress. Gia chánh để ….tặng những người mình thích. Đồ gia chánh của mợ Lan Chi tặng thì đa số thích. Lý do: đẹp và ngon. Xôi thì ngon vì có nhiều đậu xanh, nước dừa và được làm thành hoa. Rau câu thì như bức tranh, ai cũng thích. Ông Bác Sĩ Úc, Trưởng Khoa mắt của bịnh viện PA cũng thích và đã save quà của tôi (rau câu) vào mobile phone. Ông Bác Sĩ gia đình thì "Trời ơi, tôi phải để dành rau câu chị tặng vào bữa nay là sinh nhựt đứa con gái 40t. Để cho mọi người ngắm đã. Sao mà khéo tay quá zậy chị"

Các bạn nào đến 65 hoặc 70 mà nảy ra ý định viết hồi ký thì tôi khuyên nên kể vào bất cứ cái gì các bạn có (recorder rời hay sofware ở computer) rồi thuê người viết. Đừng è cổ ra hồi tưởng, sửa chữa rồi không còn thì giờ đi chơi, xem tin, coi phim, làm vườn. Rủi hồi ký chưa xong mà lăn đùng ra bịnh thì cái cuốn hồi ký dở dang biến thành cục đá đeo bên sườn!

4) Thích ăn, thích làm gì, cứ việc ăn và làm. Vd tôi thích cà phê sữa buổi sáng. Nhâm nhi trong khi xem mail. Tại sao lại bắt tôi bỏ. Quỳnh Thi là "cái đứa" vô duyên nhất vì "con nhỏ ngoài 60" ý cứ cằn nhằn tôi là "Bỏ cà phê sữa đi. Đường là không được". Ơ hay, bà chị đây là dân hảo ngọt và bà chị đã "control" được tiểu đường bằng máy đo và đậu bắp thì tại sao bắt bà chị kiêng? Ơ, sông lâu để làm gì khi không được ăn thứ mình thích? No, bà chị không chịu làm ma đói, mà thèm đâu. Thích gì cũng ăn tuốt nhưng không ăn nhiều thôi. Huyết áp, đường, cân nặng vẫn tốt. 14 năm trôi qua mà hiện giờ tôi chỉ hơn hồi đó có 4lbs là tự thấy cũng giỏi rồi!

5) Dặn dò con cũng xong rồi. Viết mail dặn đầy đủ. Vd mẹ có chết, cứ gọi bà Xoài đến hốt hết quần áo giày dép …đem cho nhà thờ. Gọi bà Mít đến hốt hết đồ gia chánh rồi kệ bả làm gì tùy bả. Gọi bà Ổi đến hốt hết vườn hoa. Chỉ có computer và thuốc bổ thì Bi giữ. Xong. Quá khỏe phải không?

6) Hẹn hò. Cái vụ "hẹn hò" này, ông ma sơ NT chỉ trích kịch liệt. Ông ý nói "không hẹn hò với ai cả. Khi chết, cần tỉnh táo để niệm Phật Di đà được Phật tiếp dẫn. Đừng dại dột ươc áo là bị binh tim, lăn đùng ra chết không biết gì! Hẹn người ấy là bạn rủi kiếp sau nó là CS thì sao!

Ơ hay, ma sơ này làm "bà chằng" bối zối. Tại sao không được hẹn hò ta?

Tôi hẹn với ông A là nếu kiếp sau anh vẫn y như kiếp này thì em sẽ lấy anh! Tôi hẹn với ông B là kiếp sau anh vẫn là bạnvăn chương của em như bây giờ nhé. (Ví dụ: Văn Quang ơi!) (cười). Tôi còn muốn hẹn vầy: Kiếp sau Gs Gia Long Phạm Thị Nhung, Châu T Ngọc Minh vẫn là thầy tôi! Dương Nguyệt Ánh, Nguyễn Kinh Luân, Bé Bảy, Nguyễn Văn Tần, … ( còn một mớ nhưng chưa nhớ ra) vẫn là bạn hữu-chiến hữu của tôi.

Ai quen biết vị sư nào danh tiếng nhớ hỏi dùm tôi vụ "hẹn hò". Chứ ma sơ NT thì bảo tôi dốt về "Phật giáo" nên mới hẹn như thế.

Xong. Chuẩn bị cho chuyến tàu chót của tôi đấy. Xong hết rồi. Giờ thì mợ Hoàng Lan Chi cứ "tung tẩy" dạo net (thích thì vẫn cứ "bụp" ai đó. Mệt thì tha tào!), tung tẩy ngắm hoa, tung tẩy làm bánh, nấu xôi cho người nào mà mợ ấy mến, tối tối buồn vui với phim Hồng Kong, Đại Hàn (!). Không ghét ai nhiều, không thương ai nhiều. Ra đi sẽ rất thảnh thơi. Quá khỏe phải không?

Hai ý thích ở tuổi sắp đi chuyến tàu chót của Hoàng Lan Chi

Hoàng Lan Chi

4/2021

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Chuẩn bị cho chuyến tàu chót- April 6 , 2021

Trường Sơn Lê Xuân Nhị- Người về từ cõi chết- Hoàng Lan Chi , đi ếu văn cho người chưa đáp chuyến tàu chót- April 4 , 2021

Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Người về từ cõi chết

Lời Giới Thiệu: Trường Sơn Lê Xuân Nhị, tác giả "Alcapone" thuộc loại "best seller" ở hải ngoại vừa gửi một bài viết với tựa " TSLXN gặp gỡ Diêm Vương rồi trở về." Trong đó TSLXN kể chuyện mình vừa về từ cõi chết. Tôi đã trả lời và có xin phép chia sẻ với mọi người. Bài đầu tiên của TSLXN ở dưới

*************************************

From: Nhi Le
Sent: Saturday, 3 April 2021 2:12 PM
To: Lan Chi
Subject: Re: này em- RE: TSLXN Gặp gỡ Diêm Vương… rồi trở về -Gởi lại / phổ biến tự nhiên

Hello, chị HLC

Cám ơn chị đã trả lời email. Tôi hiện đang làm xạ trị, lúc tỉnh lúc mê, ra vườn nhỏ cỏ thì nhổ mẹ nó hết mấy cây bông của vợ, lái xe thì de đụng thùng thơ, may mà thùng thơ nhà chứ không thì mắc công sửa chửa cho người ta …vân vân

Nhưng cũng có nhiều lúc làm việc được. Càng ngày càng thấy khỏe ra, sáng suốt hơn. Bác sĩ cũng khen tiến bộ lắm.

Cám ơn chị đã cho vài dòng điếu văn… sớm. Như thế là tốt quá rồi, đâu phải ai cũng được HLC khen như thế đâu.

Vẫn theo dõi bài của chị luôn. Chúc chị vui khỏe và viết đều tay. Chị muốn phổ biến bài viết, xin cứ tự nhiên. Cám ơn chị phổ biến.

Thân mến

From: Lan Chi
To: TSLXN
Subject: này em- RE: TSLXN Gặp gỡ Diêm Vương… rồi trở về -Gởi lại

Hello em

Chị thú vị khi đọc bài em viết Phải rồi, chúng ta chuẩn bị cho chuyến tàu chót. Có gì đáng sợ đâu. Chúng ta không ra đi bất ngờ. Chúng ta không ra đi khi con cái còn nhỏ. Em còn cố viết một bài cho bạn bè, chia sẻ kinh nghiệm của em.

Có kinh nghiệm đáng yêu như ( em rất hư vì ăn nhậu, vì sẵn sàng đổi bữa ăn cho bữa nhậu) những kinh nghiệm vui vui ( như đọc tin và uống Aspirin tự ý tăng liều cho chảy máu cam chơi) kinh nghiệm có ích ( người to béo, bụng như cái thùng nước lèo mà thật ra là suy dinh dưỡng)…

Rồi thì em nhìn lại cuộc đời mình và tự hỏi, em đã nói những lời đáng yêu nào cho gia đình, bạn bè; những lời cay đắng, chỉ trích nào cho kẻ khác hoặc việt gian..

Em ơi, với cá nhân chị thì em thừa biết em “ngưỡng mộ” chị ( chả hiểu em còn nhớ hay đã quên?! Chị có lưu vài mails của em ở web site của chị) vì ( là con gái Gia Long, tinh thần chống cộng bất khuất, những bài tạp ghi hữu ích..). Em khen văn chị như sau

Truong Son Le Xuan Nhi <tslxnhi>
Sent: Wed, June 30, 2010 10:11:30 PM
Chi Lan Chi:

Không ngờ chị viết tùy bút hay như vậy. Nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng, thắm thiết như một cội thông già, tình tự như một giòng sông cũ, đậm đà như một mái trường xưa..Cám ơn chị đã chia xẻ.

Truong Son Le Xuan Nhi <tslxnhi>
Sent: Tue, May 17, 2011 6:08:26 AM
Subject: Re: Hoàng Lan Chi – Một thuở gõ đầu trẻ/ Quá hay

-Tôi được trả tiền để chỉ kiến thức cho mấy người. Tiền này do cha mẹ mấy người gửi tới. Do đó sẽ hơi vô lý nếu như tôi “ăn cắp” tiền cha mẹ mấy người mà không chỉ cho mấy người. Ngược lại, tôi chỉ và mấy người không học, coi như mấy người “ăn cắp” của cha mẹ mấy người”! Tôi chả thích mình mang tiếng “ăn cắp” hay mấy người bị mang tiếng “ăn cắp”!

Cám ơn chị đã chia xẻ một bài quá hay. Nếu ngày xưa đi học mà tôi nghe được những lời này từ cô giáo thì chắc tôi đã làm bác sĩ… Các thầy của tôi chỉ lý sự vụn vặt, ép buộc học trò, chẳng ai thích học nữa…

Thật là sâu sắc. Cám ơn chị

Còn nhiều mails khen lẻ tẻ, chị không lưu. Vì thế, em yên tâm. Với cá nhân chị, em không có gì phải “ no nắng”. Ngược lại, “ Alcapone” (!) còn “nợ chị” một món nợ ân tình nhỏ: đó là bài chị phỏng vấn em vào 2014 Khi chị phỏng vấn ai thì đều suy nghĩ, chọn câu hỏi để người trả lời có cơ hội bày tỏ mà không mang tiếng khoe khoang.

Em ơi, Bác Sĩ nói “em có thể ra đi bất cứ lúc nào” vậy thì hãy coi đây là bài “điếu văn” được viết khi người chưa đáp chuyến tàu chót nhé.

Em đã là một chút út của Không Quân. Đã tròn phận sự người trai. Em đã tròn bổn phận với gia đình. Em cũng đóng góp cho văn chương hải ngoại bằng những tác phẩm hay, một thời là “best seller”.Em đã trân quý những chiến hữu chống cộng và em cũng biết “chửi thề, mắng mỏ” những kẻ hám danh bôi nhọ Văn Bút Hải Ngoại.

Em ạ, em không có gì phải hối tiếc. Còn giữa em và Nàng thì em tự biết phải TẠ TÌNH với nàng ra sao.

Khi em ra đi, chị sẽ rất nhớ em. Mà nếu em “đếch” (vì em mà bà chị Gia Long này, lần đầu phải viết chữ này trên net!) sợ Thần Chết rồi ngược lại ông ta sợ em thì lúc ấy chắc là em sẽ là …người nhớ bà chị này chút đỉnh vì bả đã đáp chuyến tàu chót ấy trước em rồi.

Chúng ta sẽ lại gặp lại nhau ở “vườn văn chương” nơi xa ấy. Phải không em?

Link bài chị phỏng vấn em vào 2014:

http://hoanglanchi.com/?p=8063

Hoàng Lan Chi

PS chị có thể gửi reply này cho mọi người cùng xem hay không ?

From: Nhi Le <tslxnhi>
To: Nhi Le <tslxnhi>
Sent: Thu, Apr 1, 2021 7:16 pm
Subject: TSLXN Gặp gỡ Diêm Vương… rồi trở về

Một: What’s the hell going on?

Sáng thứ hai, một buổi sáng bình thường như mọi buổi sáng của tuổi về hưu, khoảng 8 giờ ngày 1 tháng 2 Dương Lịch 2021, New Orleans Louisiana, tôi thức giấc… trong cô đơn, nhà cửa vắng tanh vì bà xã đang ở xa lo công việc. Vào phòng tắm vừa đánh răng xong, xoay người toan bước ra thì tôi bỗng bị… rụng xuống sàn nhà như một trái mít nghe đến rầm một tiếng đinh ai nhức óc.

Đầu và ngực tôi đập xuống sàn có lẽ nặng lắm vì khi mở mắt ra, tôi nhìn thấy cái … bồn cầu tiêu đang nằm song song ngay trước mặt mình, lại còn cao hơn mình cả … thước, ngạo nghễ, trắng bóc và … tròn quay, đang lắc lư trước mặt mình.

Đù mẹ, mới sáng sớm đã lại có chuyện rồi, tôi lẩm bẩm chửi thề và tự hỏi: “What’s the fuck going on?” Tối qua mình lại uống rượu say quá chăng? Không, tối qua tôi chẳng uống gì cả và hôm nay mới sáng sớm chưa có rượu chè gì. Mình cũng không bị trợt té. Thế thì tại sao tôi lại nằm thẳng cẳng như thế này hở trời?

Có lẽ đây là hậu quả của những ngày đi Cali chơi mùa Noel rồi mới về, ăn nhậu nhiều quá chăng? Nhưng về đã hơn tháng rồi, chẳng hề bị rụng, sao bây giờ mới rụng?

Không cần phài suy nghĩ lâu, sống trong thời buổi thiên hạ bị dính Covid rầm rầm, tôi kết luận ngay là mình đã bị dính cúm Tàu. Tôi đã đọc rất nhiều về cúm Tàu để biết một trong những chuyện thường xảy ra cho bệnh nhân khi mới bị nhiểm là mất hết sức lực. (Thực tế thì chuyện này chỉ xảy ra ở giai đoạn sau khi bị sốt—nhưng tôi chưa hề bị sốt.) Tôi cũng thắc mắc là suốt tháng qua, từ khi đi chơi xa về, tôi đã không đi đâu, không tiếp xúc với ai, thế thì sao con Cúm Tàu đột nhập vào tôi được? Cũng cần nói thêm là tất cả khứu giác, vị giác, thính giác của tôi vẫn còn đầy đủ, những người bị Covid sẽ bị mất hết những thứ này. Nhưng buổi sáng hôm đó, tôi kết luận ngay là mình bị cúm Tàu. Gì chớ cúm Covid-19 thì nhằm nhò gì. Ai sợ, ông đếch sợ. Ông chỉ cần tỉnh dưỡng và cách ly một vài ngày, xông vài phát thật tốt là xong ngay. Nhưng chuyện quan trọng bây giờ là phải … đứng lên cái đã.

Loay hoay mãi một lúc mới vịn cái bồn tắm ngồi lên được và nhìn vào tấm gương trước mặt, tôi giật mình đến thót. Sao mặt mũi tôi tím bầm và … thô bỉ như thế này hở trời?

Một lúc sau, tôi gượng đứng lên được nhưng lại bị rụng xuống sàn ngay phát thứ hai, cú secondary.

Lúc ấy tôi mới khám phá ra là mình chẳng còn chút sức lực nào trong người cả. Chuyện này hơi lạ. Nhưng nghĩ kỹ một chút thì cũng chẳng… lạ chút nào. Bố khỉ, chú mày đã 70 tuổi rồi, già mẹ nó rồi út ơi. Thằng Út ngày xưa của phi đoàn 114 bây giờ đã thành một lão già Sinh Lão Bệnh Tử là chuyện thường, tôi chẳng lấy gì làm buồn. Chuyện đáng làm bây giờ là phải làm thế nào để đứng lên đây? Mẹ bố, không đứng được thì ông đành phải… bò thôi.

Nửa tiếng đồng hồ sau, vừa lết vừa bò, tôi cũng mò được xuống lầu dưới. Ngồi được xuống cái sofa phòng khách mà tưởng êm ấm như ngồi trên ghế thiên đàng, thở hồng hộc như trâu, và không biết đã ngất đi thêm bao nhiêu lâu nữa.

Khi tỉnh dậy, quên mẹ nó mất là mình đã hết sức, tôi vụt đứng dậy và lại rớt xuống sàn một lần nữa. Nhà dưới tôi là sàn gạch nên thân thể ê ẩm, tôi nằm co quắp. Lần này thì tôi không còn bò dậy được, lăn cũng không được, đành nằm luôn dưới sàn nhà. Lầu dưới nhà tối qua đi ngủ tôi đã tắt máy sưởi, trời bên ngoài hình như khoảng 40 độ, sàn gạch lại lạnh như băng, tôi run lên bần bật…

Nhà lúc ấy chỉ có mình tôi, tôi biết nếu nằm thêm một lúc nữa thì có lẽ tôi sẽ chết cóng… Vợ đang ở mãi bên Cali, tôi quyết định gọi điện thoại cho thằng con trai. (Đáng lẽ phải gọi cho 911, nhưng nghĩ không ra) Nhưng khốn nạn, chẳng biết cái điện thoại bị rớt chỗ nào mất tiêu, kiếm mãi không ra. May quá, không biết một lúc nào đó, chuông điện thoại tôi reo. Thì ra nó nằm lọt tuốt dưới đáy cái sofa trước mặt tôi…

Tôi không còn nhớ mình đã gọi cho thằng con trai như thế nào, ra sao, nhưng giật mình tỉnh dậy ra thì đã 11 giờ đêm, đang nằm trong ICU nhà thương Ochsner, chung quanh toàn là đủ thứ ống Ni-lông, từ ống Oxygen cho tới ống máu, ống IV, toàn ống là ống. Thằng con trai tôi vẫn còn ngoan ngoản ngồi bên cạnh chờ bố, đang chơi với cái iphone. Nó mừng rỡ nhìn tôi nói:

-Con tới trễ chừng nửa tiếng thì bố chắc đi rồi… Sao bố không gọi 911?

-Bố bị Covid phải không con?

No, your Covid test is negative – You got something much, much more serious than that, Daddy.

Nghe như thế thì biết thì biết như thế, nhưng đầu óc tôi lúc ấy hoàn toàn không còn cảm nhận, không hiểu được ra gì cả. Rồi chẳng bao lâu lại mê đi, rồi lại tỉnh dậy rồi lại mê đi cho đến ngày hôm sau mới nói chuyện được với bác sĩ. Bác sĩ chỉ vắn tắt cho biết, mày bị ung thư, nhưng tụi tao vẫn còn chờ đợi kết quả thử nghiệm…

Vợ tôi hôm đó cũng đã khẩn cấp bay từ Cali về, hai người chỉ biết ngồi tâm sự, bàn những chuyện cần phải làm, nhưng tuyệt nhiên, không ai than trách số mạng. Trời cho, trời lấy, chẳng có gì phải thắc mắc buồn phiền ở đây.

Thêm vài ngày nữa, tỉnh táo hơn, nằm trong nhà thương có nhiều thì giờ, tôi bắt đầu suy nghĩ về những gì xảy ra. Và càng suy nghĩ những chi tiết thì tôi càng thấy giật mình. Việc tôi nằm ở trong cái ICU này không phải là một chuyện mới xảy ra một sớm một chiều mà dấu hiệu đã có từ cách đây mấy năm mà tôi không thèm để ý đến. Tôi xin viết lại để chia sẽ với những ai ở lứa tuổi trên dưới 70 như tôi.

Hai: Những dấu hiệu ngầm báo trước mà tôi không thèm … thấy

1/ Cách đây khoảng chừng 3 năm, mặt tôi bỗng bị nổi lên những đốm đen trên má, ban đầu nhỏ nhưng sau lớn dần như đồng xu. Cho rằng đây là dấu hiệu của tuổi già, tôi phớt tỉnh.

2/ Khoảng 2 năm trở lại đây, tôi thấy trong người khá mệt mõi và bắt đầu ngủ càng ngày càng nhiều. Có ngày tôi ngủ đến 10, 12 tiếng, chưa kể ngủ trưa, ngủ vặt. Tôi nghĩ bởi mình đã lớn tuổi, lại hay ăn nhậu hay làm việc nhiều quá, nên chẳng quan tâm lắm. Tôi bắt đầu bớt ăn nhậu lại, nhưng tình hình chẳng khá hơn gì.

3/ Đầu óc tôi thấy không còn minh mẫn, không còn trí sáng tạo như ngày xưa. Có lẽ đó là lý do tôi quyết định về hưu hồi đầu năm ngoái.

4/ Tôi rất dễ cảm thấy lạnh. Trong sở tôi, ai bước vào văn phòng tôi cũng chê nóng vì tôi để nhiệt độ cao mà vẫn phải mặc thêm áo khoác.

5/ Thân thể cảm thấy bị ngứa ngáy nhiều chỗ, nhất là sau lưng…

6/ Quan trọng hơn cả, những tháng sau nay, mặt mũi tôi bắt đầu lần lần thấy biến dạng, xưng lên những thớ thịt hai bên má và dưới cổ, có hạch ở nách và dưới háng….

7/ Hay bị chảy nước mắt và mắt cảm thấy bị mờ, ngứa ngáy Đi khám mắt, bác sĩ chỉ cho thuốc uống.

Đây toàn là những dấu hiệu không tốt, và nếu cẩn thận, một người sẽ đi hỏi bác sĩ. Dĩ nhiên là tôi có hỏi bác sĩ của tôi, một thanh niên mới ra trường, kinh nghiệm không biết có bao nhiêu nhưng đã mở phòng mạch hốt thuốc đếm tiền. Hắn chỉ lắc đầu bảo, không có gì quan trọng. Mẹ, bác sĩ đã nói thế thì ông việc gì phải lo.

Cho đến những ngày hôm nay…

Ba: Những gì tôi đã gây ra cho chính tôi

Thành thật mà nói, dĩ nhiên là tôi cũng đóng góp một phần không nhỏ cho sự suy sụp sức khỏe của mình. Trước hết, ai cũng biết, tôi bắt đầu biết ăn nhậu từ hồi chưa đi lính. Vào lính, nhậu dữ hơn. Qua Mỹ, nhậu tiếp. Những năm gần đây, tôi bớt uống đi nhiều, nhưng mỗi ngày cũng phải chơi vài chai bia vân vân.

Có nhiều thì giờ ngồi coi lại hồ sơ bệnh tình và của tôi, nhất là phân tích những kết quả thử máu, tôi ngạc nhiên nhận ra vài điều sau đây:

1/ Số lượng soldium (muối) trong máu quá thấp: Cách đây khoảng 20 năm, vì bị áp huyết hơi cao, nên tôi đã cử ăn mặn tối đa. Tôi không còn nhớ mình đã cử như thế nào, nhưng hình như đã mấy chục năm qua, tôi còn nhìn thấy một hủ muối nào trong nhà nữa.

2/ Ăn Chay: Khoảng hơn 3 năm nay, khi nhìn thấy những người làm việc trong hãng tôi càng ngày bụng càng bự, đứng gần chúng nó, tôi có cảm tưởng như mình đứng gần cái thùng tô-nô. Thế là tôi đâm hoảng, không muốn như chúng nó nên quyết định ăn chay. Thay vì ăn uống 3 bữa như thiên hạ, tôi chỉ rút xuống chỉ còn ăn 1 bữa ăn chính. Sáng sớm thức dậy, tôi chỉ chơi một ly cà phê, buổi trưa không ăn gì và buổi tối thì ăn một bữa thịnh soạn với rượu bia đầy đủ.

3/ Tự uống Aspirine để ngừa đột quỵ: Đã từ hơn 20 năm nay, nghe lời ai hay đọc ở đâu không biết, tôi uống mỗi ngày 31 mg Aspirine. Cách đây 2 năm, tôi tăng lên 238 mg (tức gấp 3 lần). Cho đến năm ngoái, tự dưng tôi bị chảy máu cam, chảy hoài và chảy nhiều lần. Tôi liền ngưng uống Aspirine thì đồng thời cũng hết bị chảy máu cam.

4/ Không bao giờ coi trọng việc ăn uống. Xuất thân là một người lính, tôi luôn luôn coi thường chuyện ăn uống. Có khi cả tuần lễ, chỉ uống bia chứ không ăn. Khi nào đói quá, quơ đại vài miếng bánh, miếng chip, ăn cũng xong. Nếu cần đổi một bữa ăn để lấy một chầu nhậu, tôi sẵn sàng liền. Lính mà em.

5/ Tôi không biết mình đã bị thiếu dinh dưởng trầm trọng, từ thiếu máu, muối, ít chất Albumin trong gan, vân vân. Tôi, nói một cách khác, suốt mấy năm nay, đã tự nhịn đói đến … gần chết mà không hay.

6/ Tập thể thao. Tôi không bao giờ tập thể thao nhưng mỗi ngày vận động, làm việc nhà, cắt cỏ vân vân cho đủ một tiếng đồng hồ. Chuyện này không đến nỗi tệ.

Cũng có một điều cần nói là sau 4 tuần lễ trong nhà thương, họ chạy cho tôi hơn vài chục cái khám nghiệm, đủ mọi thứ scan, ultra sound, bone marrow, thử máu, đủ cả, bác sĩ xác nhận bao tử, thận của tôi còn rất tốt, không hề bị tiểu đường hay một thứ bệnh gì. Tôi không phải là thầy thuốc nên không biết những gì tôi làm đã gây tai hại cho sức khỏe của tôi như thế nào. Và cũng đếch có thì giờ để bàn thêm ở đây, nhưng xin viết lại để anh em coi cho vui.

Bốn: Vài câu chuyện kể lại cho vui

Dĩ nhiên là trong cuộc đời mình, chuyến đi nào thường cũng để lại nhiều kỹ niệm. Chuyến đi vô nhà thương vừa rồi tôi cũng có vài chuyện đáng kể lại cho vui.

1/ You can die any moment now… (Lời bác sĩ)

Sau khi được đưa từ ICU xuống phòng bệnh, một buổi sáng Chủ nhật, tôi nhớ hôm đó trời ở Texas bắt đầu bị bão tuyết, tôi đang ngồi nghĩ đến bạn bè bên đó đang bị cúp điện, sống chết không biết thế nào thì khoảng 8 giờ, ông bác sĩ có lẽ là trưởng ca trực ngày hôm đó và một phụ tá bước vào phòng tôi, tay cẩm một sấp hồ sơ, mặt mày coi nghiêm trọng lắm

Ông bác sĩ ngồi xuống giường tôi rồi buông liền một câu xanh dờn:

-Mr. Le, xin thông báo cho ông biết là ông đã được chẩn bệnh với Advanced lung cancer. You can die anytime now…

Mới nghe qua, tôi tưởng mình nghe lộn. Nhưng ngài bác sĩ lập lại như thế. Ngay lúc ấy, tôi còn đủ sáng suốt để biết rằng một ông bác sĩ Mỹ trực một nhà thương to lớn như thế này không bao giờ có thì giờ rảnh để tới đây ngồi nói đùa với tôi một câu chuyện quan trọng như vậy.

My death sentence has just been written in the sky, and I know it… Tôi nhủ thầm trong lòng mình như thế. (Sau này xuất viện, tôi biết tôi được chẩn bệnh không bị ung thư phổi.)

Tôi nhớ mãi, lúc ấy nghe như thế và nhìn qua cửa sổ nhà thương, tôi thấy như linh hồn mình như sắp sửa được bay ra khỏi cái giường bệnh với những cái ống nhựa đang dính chằng chịt vào người tôi, được bay ra khỏi cái chốn ngục tù tăm tối đầy những sự ràng buộc vô nghĩa lý của thế gian này, bay tuốt lên trời cao, ở một chỗ nào đó thanh vắng hơn, yên bình hơn, tự do thoải mái hơn chỗ tôi đang ở Mẹ, làm người khổ thật.

Ở giây phút bi thảm nhất của cuộc đời đó, tôi ngạc nhiên vô cùng khi thấy lòng mình tự nhiên trở nên bình thản và thanh tịnh vô cùng, chẳng thấy có gì phải tiếc nối cả. Ngày xưa tôi đã luôn luôn nghĩ rằng, nếu một ngày nào đó có ai đến bảo cho tôi biết rằng tôi sắp chết, có lẽ tôi sẽ vật vã đau đớn, quỳ xuống mà lạy trời lạy Chúa, lạy luôn cả Phật, lạy tuốt luốt tất cả để xin được sống lâu thêm. Nói ra nghe hèn thật nhưng cuộc đời là thế, con người là thế, có ai hơn ai. Phải đến lúc đứng trước ngưỡng cửa Tử Sinh của cuộc đời mới biết được chính mình là ai.

Tôi chưa bao giờ biết được tôi là ai, nhưng, như đã nói, buổi sáng hôm đó tôi không hề thấy sợ hãi hay nối tiếc bất kỳ một cái gì trên cõi đời này. Phải chăng tôi đã bắt đầu biết được chính tôi sau 70 năm làm người? Hoặc giả, tôi đang còn bị … say thuốc nên mới “ngon lành” như vậy. Tôi chẳng biết được.

Dù cả một cuộc đời làm lụng hy sinh cho gia đình, đã dâng hiến trọn tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất đời cho tổ quốc, mới được về hưu có mấy tháng, chưa kịp hưởng gì đã phải tất tả ra đi, tôi chẳng thấy buồn phiền tiếc nuối gì cả. Trước sau gì rồi ai cũng phải ra đi thôi. Đi sớm cũng vậy mà đi sau cũng thế, có ở lại chốn trần gian này thêm vài chục năm chưa biết cũng sẽ được cái gì.

Nhưng tự nhiên, tôi nghĩ đến một điều làm cho tôi cảm thấy đau buồn quá đổi. Đau buồn đến khóc được. Đó là, tôi tự hỏi, suốt đời mình, không biết mình đã làm được cho bao nhiêu người sung sướng? Hoặc đau đớn hơn cả, mình đã làm cho bao nhiêu người buồn? Một lời mình nói ra không cần phải nói, một câu chửi thề không cần phải chửi, một lời phê bình không cần thiết, tôi đã làm cho bao nhiêu người buồn phiền cay đắng?

Quãng đời 70 năm từ lúc lọt lòng mẹ cho đến ngày hôm nay chạy xẹt qua thật nhanh như một ánh chớp. Những ngày thơ ấu làm khổ cha mẹ anh em, vào trường học làm khổ thầy giáo bạn bè, đi lính thì vô kỷ luật, vân vân… Tôi đã làm một người lính… không bình thường chút nào, gây phiền toái rắc rối cho không biết bao nhiêu người.

Suốt đời tôi, tôi đã nói được bao nhiêu lần những lời nói ngọt ngào êm ái ngay cả với vợ con, với người thân, với anh em bạn bè? Miệng tôi đã nhả được bao nhiêu cành hoa, bao nhiêu hương thơm, bao nhiêu lời hay ý đẹp, bao nhiều lời khen tặng cho đời được tươi đẹp hơn, hay chỉ mở miệng ra là văng tục chửi thề, phun ra những lời nói không hay làm cho nhiều người vốn đã đau khổ lại càng phiền muộn thêm?

Ngay lúc ấy, tôi muốn quỳ ngay xuống đất để xin tạ tội với tất cả mọi người mà tôi đã làm cho họ buồn bực hay không vừa ý trong suốt đời tôi, từ những người thân thiết như cha mẹ đến vợ con, anh chị em trong nhà cho đến bạn bè bằng hữu. Xin tất cả hãy tha thứ cho tôi, để tôi được thoải mái và thanh thản ra đi, lòng không vướng bận gì.

Một lúc sau, ông bác sĩ lại hỏi tôi, nếu tôi bị trường hợp… bất ngờ, tôi có cho phép nhà thương rút ống hay chữa trị bằng mọi cách? Tôi đã tính quyết định cho họ rút ống đi, nhưng chợt nhớ ra người vợ ở nhà, tôi bảo chuyện đó để vợ tôi lát nữa sẽ vào đây quyết định. Tôi sẽ từ từ trình bày với nàng mọi chuyện khi nàng vào đây.

Ông bác sĩ bắt tay, để lại tờ giấy… rút ống trên giường, chúc tôi may mắn.

Tôi liền bốc điện thoại gọi cho hai đứa con thân yêu, báo cho chúng nó biết rằng bố chúng nó sẽ ra đi. Tôi chậm rãi và bình thản trăn trối cho từng đứa một những lời cuối cùng của một người cha đã hy sinh và chiến đấu cho chúng nó suốt cả cuộc đời mình, vắn tắt dặn dò những gì muốn nói, giọng đều đều, không hề xúc động, bình thản và chịu đựng,như ngày xưa lái tàu bay, sau những trận đánh đẫm máu, gọi máy về nhà báo cáo kết quả, những xe tăng địch bị thiêu hủy, những xác người cháy đen nằm đầy dẫy trên núi rừng Trường Sơn. Hai trạng huống, hai mảnh đời khác biệt, nhưng mầm móng và hình ảnh đau thương buồn thảm của những sự chết chóc chia lìa chẳng khác nhau chút nào. Một lúc nào đó, các con tôi khóc rống lên trong đường giây, nghe chịu không được.

Rồi vợ tôi vào, câu chuyện trở nên hơi phức tạp hơn và rất nhiều xúc động, nhiều cảm tình và nước mắt nhưng rồi cũng xong. Chúng tôi đồng ý ở một quyết định chung.

Nhưng cuối cùng thì tôi vẫn… không chịu chết Ra khỏi nhà thương 3 lần, lại bị lôi cổ nhập viện vào phòng cấp cứu 2 lần vì bị xuất huyết không cầm được. Lần cuối cùng, nếu trễ nửa tiếng đồng hồ thì tôi đã được đưa thẳng xuống nhà xác thay vì ICU. Đây là lời bác sĩ nói, tôi không… chế biến.

Bây giờ tôi đã về nhà được gần 2 tuần, đang xạ trị và thấy càng ngày càng khỏe ra như trâu.

2/ I’m not a brave man

Một đêm nọ, một bà y tá tới đổi máu và chích thuốc cho tôi. Nhìn những ống kim ống ni-lon chằng chịt quanh mình, tôi lắc đầu ngao ngán than: “You know, I’m not a very brave man. This stuff scares me …”

Tôi nói là nói cho vui vậy thôi trong một giây phút ngã lòng chán nán, nào ngờ, bà y tá quay lại nhìn tôi, nghiêm mặt nói: “Mr. Le, everybody here thinks you’re a very brave man.

“Wow, how is that?”

You have conducted yourself perfectly in this hospital. You are suffering tremendously, yet you take it bravely, silently and gracefully. You always have that beautiful and confident smile on your face. We are supposed to comfort you, but it’s you that comfort us, cheer us up. Thank you Mr. Le.”

Thành thật mà nói, nghe như thế thì lòng mình thấy vui hẳn lên. Không phải riêng gì tôi nhưng bất cứ ai đã từng mắc áo lính đều phải học để biết… chấp nhận thương đau. Mẹ, nếu chết thì đành phải chết chứ làm đếch gì mà phải nhăn nhó đau khổ, làm mất cái hào khí của người lính đi, phải không các bạn? Tôi hãnh diện rằng mình vẫn còn có chút máu lính trong người và hành xử như một người lính của QLVNCH trong một cơn thất cơ lỡ vận.

3/ Thèm ăn đồ Mỹ và đồ ngọt

Sau một tuần lễ nằm bệnh viện và được tiếp khoảng 9 bịch máu, tôi bỗng thèm đồ ăn thức uống của… Mỹ. Những cái Hamburger King mày ngày xưa đi làm, cực chằng đã mới ăn vài cái, và chẳng bao giờ thấy ngon lành gì. Nhưng nằm coi TV, thấy chúng nó quảng cáo, tôi thèm nhỏ dãi. Lại thèm cả những đồ ngọt mà ngày xưa tôi rất ghét như Coca, bánh Cookie, Kem vân vân… Nửa đêm tôi gọi điện thoại cho vợ, dặn dò mua cho tôi những thứ này thứ kia. Ngày hôm sau, vợ tôi khệ nệ bưng vào một bịch đủ thứ. Nàng nói đùa với tôi: “Anh được tiếp máu Mỹ nhiều quá nên bây giờ anh thành người Mỹ rồi.” Một câu nói đùa nhưng nghĩ cũng hơi có lý. Vài ngày sau, có chút thì giờ rảnh, tôi dở kết quả thử máu ra nghiên cứu thật kỹ mới thấy lượng đường trong máu mình xuống còn có 54 (bình thường 70-110), ngay cả lượng muối, Potassium, cái gì cũng thiếu cả.

4/ Nhớ lại một bài thơ cũ làm năm 2012

Vì không biết làm thơ nên tôi rất sợ thơ, nhưng lâu lâu nổi hứng cũng làm đại một bài. Năm 2012, nhân việc thiên hạ bàn chuyện “Ăn Cơm Hay Ăn Phở” trong một bàn nhậu, tôi nổi hứng làm đại một bài chọc phá thiên hạ cho vui. Bài thơ mới đầu là ăn phở, nhưng từ từ lại … biến thái trở thành chuyện nhậu nhẹt với Diêm Vương dưới âm phủ.

Một đêm trong nhà thương, tôi giật mình thức dậy vì không thở được. Không hiểu tại sao, tất cả những ống ni-lông ống Oxy và IV của tôi vẫn đầy đủ nhưng tôi không thể nào thở được. Tôi ngộp thở muốn chết, tôi vùng vẫy lăn lộn, muốn bấm máy gọi y tá nhưng không gọi được, đầu óc trở nên xây xẩm rồi ngất lịm đi.

Và tôi thấy hồn mình bay khỏi xác, bay xuống dưới âm phủ thật. (Tôi phải xuống âm phủ vì chẳng ai cho một thằng du côn mất dạy như tôi vào Thiên Đàng—đành chịu thôi) Và xuống âm phủ thì nhất định phải gặp Diêm Vương. Nhưng gặp Diêm Vương rồi lại được trở về mới là hay…

Không biết bao lâu sau đó, tôi giật mình tỉnh giấc thấy thiên hạ bu quanh mình đông như kiến, chỉ chỏ nói năng tùm lum. Tôi đếch có thì giờ để tìm hiểu tại sao, nhưng tôi biết tôi vừa thoát chết. Và tôi nhớ ngay đến bài thơ “Ăn Phở” tôi làm năm 2012 như sau:

Ăn cơm hay ăn phở?

Đầu năm mới làm bài thơ … con cóc

Chuyện ăn cơm, ăn phở thứ nào ngon?

Thiên hạ người muốn ăn kẻ bảo đừng

Có anh còn sợ cơm nhà bị hàng xóm… bứng

Lạy Thượng Đế con xin người tha thứ

Phần con, cơm khê, cơm nhảo, con đều… đớp ráo

Ra đường gặp phở con cũng… chơi luôn.

Hủ tíu Mỹ Tho ư? Sức mấy con từ

Mì Vịt tìm là món con khoái khẩu

Ếch xào lăn, khỏi nói nhậu tới chiều

Càng cua rang muối càng nhai càng nhớ đến:

Cặp… mông đít em cắn mãi, sao ngon được như vầy?

Ham Bơ Gơ Mỹ ai chê xin để đấy

Tóc vàng mắt xanh, “Thù dân tộc” con đành phải trả

Su-Shi uống với Sa-Kê con sẽ … “Đoàn kết Đại Đông Á”

Jambon Pháp thịt trắng tươi thơm phức, ngu sao chẳng vồ?

Đời người ngắn ngủi làm con phải ằng-gioi

Ai cười con chịu ai chê con cũng cười

Nhưng có vài thứ con không bao giờ đụng tới:

Một là vợ bạn, hai bà con máu mủ,

Ba là phụ nữ tuổi con cháu mình…

Được dâng hiến con lắc đầu… bỏ chạy

Mai mốt ngủm, xuống đáy tầng địa ngục

(Trời đất nào dung một thằng quỷ như con?)

Gặp Diêm Vương hắn chỉ mặt quát lớn:

Thằng quỷ sống, sao giờ này mới xuống?”

Con chẳng hãi quạt liền, “Mẹ, vừa thôi bố,

Cũng đều là .. quỷ, sao mày nở ép nhau?

Kiếm chai rượu mình ngồi đây cạn láng

Nói thật với mi tao chẳng hám Thiên đàng,

Bởi trên đó toàn Cha Cố Bà Sơ, người đúng đắn

Mặt mày táo bón, bộ tịch nghiêm trang coi mà thấy nản,

Ăn mặc kín bưng chẳng cho ai xem tí… vú chút đùi

Uống toàn nước lạnh, hay cô ca hay cà phê sữa đá

Tao đây bợm rượu làm sao mà sống nổi?

Tao thà xuống địa ngục với mi

Bởi nơi đây hảo hán bạn bè đầy đủ cả,

Toàn những thằng trời đánh phải…. đứng xa

Những thằng ngày xưa vá trời lấp biển

Áo lính giày sô ngang dọc bốn phương trời

Nhưng nửa đường gẫy cánh dù đại bàng cũng ngã

Thành không giữ được, gạt nước mắt, lời thề xưa đành bỏ

Thằng chết thảm, thằng vào tù, thằng bỏ chạy

Uất hận cháy con tim và linh hồn ngập máu

Thôi đành “Làm Quỷ Nước Nam” kể từ ngày tháng đó…

Mi Quỷ nhà trời, tao Quỷ nước Nam, mình cùng đều là quỷ

Thôi uống đi cha đừng giở trò lý sự…”

Diêm vương nghe nói liền bùi ngùi sa lệ,

Hắn vỗ vai con “Này thằng quỷ nước Nam,

Năm 75 địa ngục tao bỗng rộn ràng,

Dân lính miền Nam tự dưng ào đổ xuống

Chết trong ngục tù, chết trên biển cả đại dương…

Chết vùng kinh tế mới, chết vì thiếu ăn, chết bờ chết bụi

Những người thảm tử chết oan mắt không thể nhắm

Chuyện tang thương tao đâu biết, bây giờ mi mới nói,

Cho tao xin lỗi đã làm mi nổi nóng

Thôi bây giờ mi có muốn chi không?”

Lỗi phải mẹ gì vểnh tai nghe tao nói

Tao muốn mi lên trở lại trần thế

Diệt hết loài Cộng Phỉ cho tao

Thằng Hồ thằng Duẫn chết trốn nơi nao?

Và luôn cả thằng cẩu Kỳ khốn nạn

Chỉ cho tao, tao đái vào mặt chúng

Diêm Vương đưa con cuốn sổ miệng cười cười:

Chuyện nhỏ cưng ơi, đây này mày sẽ thấy

Cộng Phỉ sắp tàn rồi sổ sách có ghi đây

Còn bọn thằng Hồ tụi Cộng Sản ác ôn

Tao nhốt hết dưới hầm phân mày ỉa đái

Thôi uống đi cha để rồi cho tao hỏi

Tại sao trần thế có cơm mà còn hay mê phở?”

Con làm ngụm rượu rồi khà ra một phát:

Mẹ, quỷ nhà trời sao hiểu được bọn tao?

Cơm ăn hoài phải đổi món chớ sao

Không những Phở ngon nhưng còn nhiều thứ khác..

Diêm vương ngắt lời và chắp tay mà lạy:

Con lạy ông, xin ông đừng nói nữa

Làm con thèm chắc bỏ địa ngục theo ông

Ông quả đúng là một thằng quỷ sống..

Quỷ sống (mầm non thi sĩ) Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Xuân 2012

Gần chục năm sau, nhớ lại bài thơ, thấy… hay hay, viết lại chia sẽ cho anh chị em coi. Một điều quan trọng, tâm hồn tôi ngày xưa thế nào thì bây giờ cũng y như vậy, chẳng thay đổi chút nào. Ai biết đời đổi thay, sẽ không bao giờ thay đổi.

Kết luận

Đời người, Sinh Lão Bệnh Tử là lẽ thường, mỗi ngày có hàng trăm ngàn người chết trên thế giới, chết thêm một thằng dở hơi như tôi cũng chẳng có gì quan trọng. Tôi viết lại những giòng này vì bây giờ có nhiều thì giờ để nhìn lại cuộc đời mình. Và nhìn đến đâu thì tôi thấy mình mang nợ tới đó. Nợ công ơn sinh thành dưỡng dục của song thân, nợ công cha nghĩa mẹ chữ thầy, nợ sông nợ núi, nợ những người lính QLVNCH đã chết cho tôi được sống, nợ bạn bè bằng hữu, nợ tha nhân, vân vân. Nợ tiền bạc có thể trả được, nhưng nợ ân tình thì khó mà trả lắm, chỉ có chết mới đem theo được mà thôi…

Đã trải qua một lần ở ngưởng cửa tử sinh của cuộc đời và nhìn thấy được cái phù du mong manh của kiếp người, tôi mới thấy biết ơn vợ con, anh em ruột thịt trong nhà. Những chuyện này bình thường tôi không nhìn thấy, nhưng khi hữu sự, mới thấy đó là những món quà vô giá mà trời ban cho tôi. Những giọt nước mắt thổn thức và đau đớn của người vợ hiền, những cái nhìn lo âu sợ của con cái, những chia sẻ ngọt ngào của anh em ruột thịt trong nhà, đã làm cho lòng tôi rúng động. Rồi còn bạn bè xa gần nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình đã làm gì xứng đáng đê được quý thương như thế. Tôi thật là may mắn lắm …

Thôi thì xin cho tôi được quỳ xuống đất mà lạy tạ tất cả.

Nhắc tới bạn bè, từ bạn học La San ngày xưa còn bé cho đến bạn bè anh em trong phi đoàn ngày xưa, bạn lính, bạn trong những hội ái hữu, bạn trong phong trào tranh đấu, bạn văn, bạn ăn nhậu bây giờ, bỗng cảm thấy nhớ và thương quá họ quá. Tôi chí tình với người ta như thế nào thì tôi chưa biết rõ, nhưng tôi thấy anh em bạn bè chí tình với tôi quá. Từ ngày tôi ngã bệnh, đã không biết có bao nhiêu email, bao nhiêu lời nhắn gởi nồng nàn thân thiết đến với tôi. Tôi đọc và cảm động lắm, nhưng chưa có dịp trả lời.

Nhân bài này, tôi xin gởi đi khắp nơi để cám ơn tất cả các bạn bè thân mến xa gần của tôi, dù chỉ quen biết nhau qua email, chưa một lần được gặp. Những tấm thịnh tình này, tôi nguyện khắc cốt ghi tên. Tôi hiện còn mệt lắm, xin đừng gọi điện thoại, nhưng tôi có thể đọc mail, dù chưa thể trả lời được…

Văn Bút Nam Hoa Kỳ ở Houston sắp long trọng tổ chức họp mặt bầu ban chấp hành mới ngày 13 tháng 3 này, nghe vui quá nhưng tôi đang làm Xạ Trị, không đi được, đành xin kiếu. Xin uống dùm tôi vài hớp rượu cho tôi đỡ thèm, chửi thề dùm tôi vài tiếng cho tôi đỡ nhớ, và cuối cùng, hãy cười lên khằng khặc để nhớ đến nhau. Chúc anh chị em vui vẻ và hẹn lần sau.

3/12/2021

Today is a good day to be alive…

Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Trường Sơn Lê Xuân Nhị- Người về từ cõi chết- Hoàng Lan Chi , đi ếu văn cho người chưa đáp chuyến tàu chót- April 4 , 2021

Tưởng Nhớ Phạm Kim, Chủ nhiệm kiêm Chủ bút báo Ng ười Việt Tây Bắc Seattle- April 3, 2021

Hoàng Lan Chi

Tưởng Nhớ Phạm Kim

Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút Báo Người Việt Tây Bắc Seattle

Phạm Kim và con gái Hoài Hương

Tháng Tư Đen lại về. Lướt net và thảng thốt khi đọc tin Phạm Kim, Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút báo Người Việt Tây Bắc mất vào 30 tháng 3, 2021. Tôi vào trang báo để biết anh mất vì sao. Phạm Hoài Hương kể “Vào tháng 12 năm ngoái, Bố bị một cơn đau tim nhẹ và các bác sĩ đã phát hiện ra một khối u trong dạ dày mà họ không thể phẫu thuật. Các bác sĩ nói với chúng tôi rằng Bố chỉ còn sống được vài ngày, sau khi chúng tôi đưa Bố về nhà. Bố sống thêm bốn tháng”

Hóa ra anh khám bịnh vào tháng 12. Tôi lấy cell phone ra xem chuỗi text qua lại giữa anh và tôi. Trọn tháng 12, anh không hề nói gì với tôi cả. Hai anh em toàn bàn chuyện Trump.

Đầu năm 2021, anh text chúc mừng năm mới ” Happy New Year để cám ơn ..” Anh Lan Chi mà. Chúng ta có sát cánh góp phần cống hiến cho cuộc đời và trong trần gian sắc mầu đáng nhớ. Thank you những chân tình”. Tôi lại chỉ trả lời anh như sau ” ừ anh và em hay chia sẻ với nhau về thời sự. Nhất là chúng ta có cùng một suy nghĩ về TT Trump. Chúng ta có đóng góp hco cuộc đời. Ở tuổi này thì chỉ chúc nhau sức khỏe.” Kim trả lời tôi ” Ăn ngon với bánh không có gì khác mà ngon hơn. Enjoy on first day of 2021“. Rồi tiếp đó là nhiều post chúc mừng năm mới mà tôi thì thật hư chả có thiệp nào trả lễ cho ông anh qua text. Rồi Jan 2 thì Kim text “Rảnh gọi anh vài phút nhé. Chúc Mừng năm mới”.

Tiếp đó chúng tôi toàn nói chuyện về Trump cho đến Jan 29, Kim gửi cho tôi bài Kim viết về “Từ Hello Em Cà Phê đến Đền Em“. Bài viết ấy dễ thương và tôi có giới thiệu. Kim biết Hoàng Lan Chi ít khen bậy nên khi HLC khen là thật lòng. Chúng tôi là bạn 16 năm rồi. Kim bắt đầu text kể huyên thiên về tùy bút của Kim. Kim báo đang cố viết cho xong thành một tập 30 tin và còn dặn ” Những chi tiết viết và khi in-hoàn toàn chưa tiết lộ. Khi có xong thì báo M hay ngay-còn không xong là không làm. Cũng không muốn anh em văn nghệ nhắc gì tới dù là thương mến muốn giúp. Cái chính là anh hay ngần ngại dự đám đông nhắc tới. Như lâu nay vẫn khép kín.”

Rồi Kim kể tùm lum. Tôi hỏi, Kim nói đọc lại bài ” Từ Hello em“. Sau khi đọc lại, tôi góp ý “Cái chi tiết ấy nhắc đến bố, anh nên viết riêng một bài khác nếu như anh muốn kỷ niệm cho bố. Anh cho vào bài đó nên em đọc lướt và không chú ý nên khi anh kể em cứ ngớ ra không biết ở đâu..” Tính Kim, với tôi, nhiều lúc, rất dễ bị tổn thương. Kim chỉ text “Thank you. Move và xóa cả đoạn dài đó rồi”.

Đó là text cuối cùng vào Jan 30, 2021.

16 Năm Xưa – Một Phạm Kim rất lành, rất hiền, kiến thức về Văn Học Nghệ Thuật rất rộng

Giờ phút này tôi không nhớ tôi quen Kim vì sao. Thì cũng như với nhiều người bạn khác. Viết văn làm báo cứ hay quen chuyền như thế. Dường như từ Phạm Anh Dũng thì phải vì khoảng 2005, Kim tổ chức show cho nhạc của Dũng với tiếng hát Xuân Thanh. Sau đó tôi liên lạc phỏng vấn Thanh. Thời gian sau đó chúng tôi hay bàn luận nhau về văn học nghệ thuật nhất là mảng ca sĩ. Kim kể với tôi Kim chọn Y Phương là đại sứ cho cái TV cable gì đó tôi quên tên nên show nào quảng cáo cho cable này thì Kim tài trợ bằng cách cử Y Phương tới hát. Khoảng 2009 gì đó tôi còn nhớ một lần, Kim lập kỷ lục “nấu cháo điện thoại“: sáu giờ đồng hồ liền. Sau này chúng tôi vẫn hay nấu cháo điện thọai như thế nhưng không “nhừ” như lần đó.

Kim là người hiền, rất hiền. Dường như Kim mong manh dễ vỡ và rất sợ làm người khác buồn. Tính nết ấy không hiểu sao Kim lại có thể nói chuyện điện thọai rất lâu về đủ mọi vấn đề với tôi, một phụ nữ “sắc sảo, thẳng tính”?

Kim có giọng nói hay. Rất nhẹ nhàng. Không khi nào tôi thấy được Kim nổi giận cả. Lắm khi tranh luận sôi nổi nhưng bao giờ Kim cũng “nhường” tôi. Cuối cùng, tôi nhớ vào khoảng 2013 gì đó, chúng tôi thống nhất “Không nói chuyện thời sự hải ngoại liên quan báo Người Việt nữa. Coi như hồn ai nấy giữ“. Kim coi tôi như một cô em gái đỏng đảnh, hay ra vẻ “bà chằng” chứ thật ra không phải thế. Đó là Kim nói vậy!

Đây một mail cho thấy Kim thường xuyên phải “nhường nhịn” cô em gái:

“Sáng nay, Anh mới bơi ra, ghé hàng bán trái cây thấy mấy trái mận mầu vàng như Đà Lạt mà em từng mô tả. Anh không ngờ câu chuyện tin nhau thân thiết sensitive làm em giận, Anh đã xin lỗi trước rồi… mà! Mong không mất những cảm tình , tốt của em.
với anh ..

vì … Anh vụng về, không phải là nhà ngoại giao.

thân mến”

Lúc nào Kim cũng sẵn sàng xin lỗi vì “anh vụng về quá” hay “Thôi mình nói chuyện khác đi em”

Với giọng nói nhẹ nhàng và hay, kiến thức Văn Học Nghệ Thuật rộng, tôi “bắt” được Kim trả lời phỏng vấn trong một chương trình âm nhạc! Đã nói tính Kim rất “e lệ”, rất “khép kín” và đúng như Kim từng text cho tôi ” …anh luôn khép kín, khiêm tốn..”

Trong mail gần nhất, Jan 2021, Kim vẫn nhắc Kim rất khiêm cung. Chúng tôi hay viết tắt M (là em), N ( là anh)

Khi đưa nhận xét về “Ngày Xưa Hoàng Thị“, Kim trả lời bằng một giọng rất sôi nổi.

Đây là chương trình âm nhạc của tôi thực hiện hồi đó cho đài Việt Nam Hải Ngọai. Hãy nghe Kim nói về nhạc phẩm này ở phút thứ 9:

http://thuvientoancau.org/HoangLanChi/NhacChuDe/NgayXuaHoangThi.mp3

Với giọng nói hay, tôi còn “bắt” Kim làm quảng cáo cho Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngọai với tôi. Đó là năm 2008 thì phải. Tôi thích nhất mẫu quảng cáo này vì lồng vào đó là bản nhạc “Em có nghe anh nói gì không” rất dễ thương.

Mời nghe: http://hoanglanchi.com/hoanglanchi/Audio/vnumobile.mp3

Vào khoảng 2010, khi tôi “move” về CA thì giờ hai bên giống nhau. Có lần cần gặp tôi có chuyện gì đó mà Kim gọi liên tục và để lại tin nhắn cũng liên tục! Khi về, nghe lại, tôi bật cười. Thấy “vui vui” nên tôi đã lưu lại. Cũng như tôi thích câu nói của cậu em Lê Xuân Trường Bên chị mùa Thu đã về chưa?” Nghe “rất thơ” và tôi đã viết một tạp ghi với tựa đề thế. Tôi giữ audio này vì có câu này cũng “rất thơ”: “bên anh đang mưa lắm..”

Mời nghe: http://hoanglanchi.com/hoanglanchi/Audio/CallMe.mp3

KHI HOÀNG LAN CHI “BẢO VỆ” PHẠM KIM

Năm 2012, Kim đăng lại một bài cũ về hải quân. Một niên trưởng đã có hành động không đúng. Khi ấy, tôi đang có “biệt danh” Phàn Lê Huê HK vì hay binh vực người yếu hoặc binh vực “lẽ phải”. Tôi yêu cầu vài người bạn của tôi “vào cuộc”. Đây là mail Kim cám ơn nhóm chúng tôi

WA ngày 5/5/2012

Kính gửi: Qúy Anh Nguyễn Kinh Luân, Nguyễn Ngọc Anh, Đỗ Văn Phúc và chị Hoàng Lan Chi.

c/c: Báo Phương Đông, Báo Seattle Viet Times.

Quý Niên Trưởng Nguyễn Văn Tần, Nguyễn Đình Sài, Nguyễn Văn Thu.

và Mục Bạn Đọc góp ý Nhật Báo Người Việt, Nhà Văn Phạm Quốc Bảo.

Tôi là Phạm Kim, báo Người Việt Tây Bắc. Chúng tôi rất cảm kích khi các anh chị nhất là anh Nguyễn Kinh Luân đã lên tiếng cho điều phải trong bài viết “Ý kiến về bài của ThT Trần Bá Hạnh và T/U Phạm Kim”.

Chúng tôi viết bài này đã lâu dựa vào hồi ức cá nhân, phỏng vấn vài nhân vật và tài liệu từ sách. Năm nay, báo Người Việt Cali đăng tải mà không hỏi ý kiến chúng tôi. Riêng Người Việt Tây Bắc của chúng tôi không hề đăng. Lý do, sau 6-7 năm, nếu đăng lại, chúng tôi sẽ phải bổ sung hay điều chỉnh.

Niên trưởng Trần Bá Hạnh đã quá lời nhưng điều làm chúng tôi khá đau lòng là bài viết của ông lại được người ở tiểu bang chúng tôi (WA) trả tiền đăng báo dưới hình thức “cậy đăng có trả tiền”. 2 tờ báo Phương Đông (206) 334-2345 và báo Seattle Viet Times đã không đăng. Chỉ tờ Người Việt Ngày Nay do ông Linh Vũ làm Chủ bút, mới đăng.

Sự việc lẽ ra không có gì “ầm ỹ” nếu như Niên Trưởng Trần Bá Hạnh gọi điện thọai hay e-mail cho tôi để hỏi cho rõ hay giúp chúng tôi điều chỉnh tên gọi các chiến hạm…

Lá thư này xin được cảm ơn các anh chị đều là những người ở xa, đang hoạt động cộng đồng hay trong ngành truyền thông, đã lên tiếng giúp cho Niên Trưởng Hạnh cũng như thân hữu của ông nhìn thấy vấn đề. Xin các Anh Chị nhận nơi đây, sự cảm ơn chân thành của chúng tôi. Báo Người Việt Tây Bắc rất hân hạnh nếu được đón tiếp các anh chị một ngày nào đó ở WA. Trong phạm vi nhỏ bé, báo chúng tôi có thể đóng góp được gì cho quý anh chị trong đại cuộc, xin cho chúng tôi biết.

Kính chúc vạn an,

Phạm Kim

PHẠM KIM và NGUYỄN VĂN ĐÔNG

Vào 2014, Kim gọi cho tôi và nói Kim có ý định thực hiện một số bản nhạc tiêu biểu trong đó có vài bản của Nguyễn Văn Đông. Kim là bạn lâu năm của tôi nên Kim biết hết mối giao tình giữa Nguyễn Văn Đông và tôi. Kim cho nghe verison 1 Xuân Thanh hát Mấy Dặm Sơn Khê. Tôi góp ý thẳng còn Nguyễn Văn Đông thì …quanh co!

Trích bài cũ của Hoàng Lan Chi:

Năm 2014 khi nhà báo Phạm Kim nhờ tôi làm trung gian để xin phép Ns Nguyễn Văn Đông cho ô Kim thực hiện Mấy Dặm Sơn Khê thì tôi có cho link đến báo NV Tây Bắc để anh Đông coi giò coi cẳng. Khi lang thang, Nguyễn Văn Đông đã đọc được bài viết về Anh Bằng của Phạm Kim. Lúc ấy, tôi có cho nhận xét về version 1 của Phạm Kim. Có lẽ để quân bình, không làm Kim nản lòng, Nguyễn Văn Đông đã viết một mail với tựa “Kể Chuyện Tất Niên

Kim rất thú vị với mail này và đã xin phép Nguyễn Văn Đông để đăng báo NVTB:

From: Nguyễn Văn Đông
Sent: Tuesday, January 28, 2014 8:47 AM
To: Nguoiviet
Cc: Lan Chi

Subject: Kể chuyện tất niên

Chào anh Phạm Kim,

Sau khi gởi cho anh các tài liệu về bản Mấy Dặm Sơn Khê, tôi có vào xem trang Người Việt Tây Bắc do anh chủ trương, do cô Hoàng Lan Chi gởi cho đường link. Tôi đặc biệt thích thú các bài vở đặc sắc viết về nghệ sĩ ỡ trang Văn học Nghệ Thuật. Bài anh Phạm Kim viết về nhạc sĩ Anh Bằng và nhóm Lê Minh Bằng hấp dẩn tôi từ đầu đến cuối. Tôi cho đây là bài viết hay nhất về cuộc đời sự nghiệp của nhạc sĩ Anh Bằng qua ngòi bút tinh tế tài hoa của anh. Là nhạc sĩ, tôi cũng có ước mơ ngày nào đó, anh có hứng chấp bút viết một bài về tôi, về Mấy Dặm Sơn Khê chẳng hạn. Đọc bài về Anh Bằng, tôi quan tâm đoạn anh tả về đời sống phong lưu của anh Bằng, giàu có bằng tài năng và chuyên cần do tự mình tạo ra. Tôi cho rằng bài viết rất chính xác. Trích đoạn anh Phạm Kim viết: “Từ thập niên 1965-1975, với những ca khúc top hit như: Nếu Vắng Anh, Giấc Ngủ Cô Đơn, và khi sang đến hàng loạt sáng tác như Chuyện Tình Lan Và Điệp 1, 2, 3.. . ra đời cùng với các nhạc phẩm khác của Sóng Nhạc, lúc ấy Anh Bằng đã là người nhạc sĩ sống rất phong lưu, bằng tài và chuyên cần, tự mình tạo ra; đi lại bằng xe Toyota tư nhân mới, tiền bạc vô nhiều không kể, không nhạc sĩ sáng tác hoặc nhà văn có tác phẩm nào có thể giầu bằng”. (Hết trích). .

Tôi là người trong cuộc, sống cùng thời, xác nhận thực tế đúng trăm phần trăm. Đó cũng là điển hình chung về đời sống vô cùng phong phú của lớp nghệ sĩ tài ba ở Miền Nam dưới chế độ Cộng Hoà. Thời gian này, Anh Bằng và nhóm Lê Minh Bằng có hợp tác với hãng đĩa Continental và Sơn Ca của tôi. Những hợp đồng của nhóm Lê Minh Bằng ký với hãng đĩa của tôi có giá trị hằng mấy trăm lượng vàng và nhiều hợp đồng như vậy trong suốt thời gian dài ở thập niên 1965-1975 như anh Phạm Kim có nêu ra ở trích đoạn trên. Qua những biến thiên, vật đổi sao dời, tôi vẫn còn giử được vài hợp đồng kỷ niệm về nhóm Lê Minh Bằng và những nhạc phẩm của nhóm trên list nhạc của hãng đĩa tôi. Bằng tài năng và công sức đóng góp, Anh Bằng và nhóm Lê Minh Bằng được hãng đĩa đền công tương xứng và có cuộc sống sung túc giàu sang là điều dể hiểu. Tôi hảnh diện có thời gian sát cánh cùng với các bạn này và làm nên điều kỳ diệu mang lại đời sống vật chất sung túc. Tôi chỉ tiếc, đúng ra là tủi thân, vì trong suốt bài viết về cuộc đời sự nghiệp Anh Bằng cùng nhóm Lê Minh Bằng, không có chút kỷ niệm nào dành cho thời gian cộng tác với hãng Continental và Sơn Ca của tôi, trong khi đồng nghiệp Sóng Nhạc thì lại được nhằc nhở trân trọng bằng những lời có cánh. Anh Phạm Kim có thấy tôi đòi hỏi quá đáng không, tôi vòi vĩnh anh đấy, để sau này anh viết bù lổ cho hãng đĩa tôi thôi. Tôi vừa kể chuyện văn nghệ tất niên cho anh vui. Tôi cũng vừa cung cấp tài liệu MDSK cho anh rồi. Tôi yên tâm ăn tết. Bạn Suối Máu của anh. NGUYỄN VĂN ĐÔNG – Saigòn.

BỐN NĂM TRƯỚC

Kim luôn ủng hộ người Việt trẻ của cộng đồng. Vào 2018, một netter trẻ ở Seattle, Thái Vi Lan bị ung thư. Tôi nhờ Kim đến thăm Thái Vi Lan. Sau đó Kim lu bu và quên. Tôi giận. Rồi sau đó Kim, như để chuộc lỗi và cũng vì tính Kim luôn làm tốt cho cộng đồng, Kim báo cho tôi hay Kim đã ngoại giao với vài “chức sắc” để có thư vinh danh trong tang lễ Thái Vi Lan. Mail Kim gửi cho Trần Đông Đức và được tung Facebook vào 2018, xác nhận Hoàng Lan Chi là “người đã khiến Kim có ý tưởng đó” cho dù Kim không đưa tên tôi vào (Tình bạn của Kim và tôi, ít ai được biết. Kim và tôi chưa gặp mặt nhau bên ngoài bao giờ)

From: Kim Pham
Sent: Monday, March 19, 2018 2:03 PM
To: lanchi
Subject: Fwd: ???????

Chào anh Paul Jc Trần Đông Đức ,

Nội dung, và ý tưởng ban đầu của thư là do “ngoại giao“, “vận động” chính thực là của cô Hoàng Lan Chi đã tạo thành lá thư dự thảo cho Nghị Viên Hoàng…Các chi tiết về câu quote của ông Trần Đông Đức và của Nhóm “Anh Em Yêu Nước” của T.T. chỉ là phần thêm thắt của người góp thêm ý cho có References cần thiết; khi nhắc đến, cho có dẫn chứng được mạnh mẽ hơn, chứ không hẳn là bước khởi đầu…

Với tất cả chân thành

KIM VÀ TRUMP

Kim và tôi có thể không cùng suy nghĩ khi bàn về thời sự cộng đồng nhưng về thời sự HK thì thật may mắn, Kim là người Cộng Hòa và Kim ủng hộ Trump. Tuy thế, tôi khuyên Kim không nên bày tỏ ra ngoài vì Kim làm báo mà một tờ báo thì không thể ngả hẳn về ai. Phải cố gắng trung lập. Kim cũng đồng ý như thế

KIM VỚI GIA ĐÌNH

Trong những câu chuyện kể của Kim về bố mẹ, tôi thích và nhớ mãi chuyện này ” Hồi đó mẹ anh bảo ‘ con quen ai thì phải giữ gìn, không được làm chuyện bậy. Đời người con gái cái đó rất quan trọng. Nên nếu có gì mình sẽ hối hận mãi’ Vì nhớ lời mẹ dặn nên anh không bao giờ đi quá lố với cô bạn thân nào cả“. Sau này khi viết tạp ghi tôi nhắc câu chuyện đó như một minh chứng về lối giáo dục của các bậc cha mẹ chúng tôi thời xưa. “Nếp nhà” của Kim thật đứng đắn, đàng hoàng, gia giáo.

Kim kể về gia đình và các con. Niềm tự hào của Kim là Hoài Hương vì Hương đã đi theo ngành báo chí, Hương thành công trong nghề nghiệp, là khuôn mặt của giới trẻ Mỹ-Việt ở Seattle. Kim kể nhiều về Hương nhưng tôi không nhớ hết. Tôi khen bà xã Kim đẹp. Khen các con Kim ngoan. Chỉ thế thôi còn thì đa số thì chúng tôi chia sẻ chuyện thời sự và văn nghệ.

VĨNH BIỆT KIM

Kim đã ra đi. Tuy không bất ngờ nhưng cũng là quá ngắn ngủi. Từ khi biết tin đến nay vỏn vẹn bốn tháng. Kim đã hoàn thành được một số tâm nguyện. Hồi ký của Kim sẽ được xuất bản.

Tôi rất buồn vì từ nay tôi mất một “người bạn có tài”. Tài về làm báo, kiến thức rộng về Văn Học Nghệ Thuật. Mất một người bạn để “nấu cháo điện thọai”.

Hãy yên nghỉ nhé anh. Như anh đã text cho em vào Jan 2021, cả hai chúng ta có sát cánh góp phần cống hiến cho cuộc đời sắc mầu đáng nhớ. Chúng tađã sống có ý nghĩa và có thực hiện bổn phận người dân.

Sẽ cầu nguyện cho anh.

Hoàng Lan Chi

4/2021

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Tưởng Nhớ Phạm Kim, Chủ nhiệm kiêm Chủ bút báo Ng ười Việt Tây Bắc Seattle- April 3, 2021

Brisbane- Lễ Hai Bà Trưng- Nhóm cựu Ns Gia Long với nhạc phẩm ” Giòng sông Hát” – March 22 , 2021

https://youtu.be/qORz06ysSOs

Hoàng Lan Chi

Brisbane- Lễ Hai Bà Trưng- Nhóm cựu Ns Gia Long với nhạc phẩm " Giòng sông Hát" – March 22 , 2021

Giới thiệu Gia Long với “Giòng Sông Hát”

Phút cuối, các áo trắng quỳ xuống thì Áo Tím đưa bảng “ Thù Nhà Nợ Nước”

Áo trắng chào

Áo trắng chào xong đi vào hết, các áo tím cúi đầu chào

Hoàng Lan Chi viết:

Hội Phụ Nữ tổ chức Ngày Lễ Hai Bà Trưng 2021 ở Brisbane

Nhóm cựu nữ sinh Gia Long tham gia với "Giòng Sông Hát".

Các cựu nữ sinh này đều từ trên 50-70. Dù không phải ca múa chuyên nghiệp nhưng các nữ sinh Gia Long không hổ danh: múa hát nhịp nhàng, đẹp. Múa được diễn tả như "tế lễ" Hai Bà với nến trong tay. Chấm dứt, các nữ sinh áo trắng trang trọng chào, lui vào. Tiếp đến là hàng nữ sinh áo tím hát, chào, lui vào. Tôi rất thích, không phải vì tôi là cựu nữ sinh Gia Long nhưng vì âm điệu, nội dung bài hát, vì chúng tôi đã lớn tuổi nhưng vẫn cố gắng đóng góp với màn văn nghệ có ý nghĩa trong ngày Lễ Hai Bà. Hơn thế nữa, chúng tôi chọn áo trắng và tím ( là hai mầu áo của Gia Long) vừa đẹp, vừa trang trọng và rất "nề nếp gia giáo" trong nghi thức nơi sân khấu

Clip từ Gia Long Trần Quí

Hoàng Lan Chi ( GL 60-67)

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Brisbane- Lễ Hai Bà Trưng- Nhóm cựu Ns Gia Long với nhạc phẩm ” Giòng sông Hát” – March 22 , 2021

Trời mưa hoài , tôi xin lạy trời đừng mưa. Chu Tất Tiến đã nói sai những gì về cố Ns Nguyễn Văn Đông – March 20 , 2021

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

Trời mưa hoài , tôi xin lạy trời đừng mưa.

Chu Tất Tiến đã nói sai những gì về cố Ns Nguyễn Văn Đông

TRỜI MƯA HOÀI, TÔI XIN LẠY ĐỪNG MƯA

Cả hai tuần nay Brisbane mưa hoài. Thật là bực mình. Ngày xưa ở Sài Gòn tôi ghét mùa mưa vì không phải mưa bụi mà tầm tã. Đến Virginia thì cũng mưa lớn. Dọn sang California thì một người nói đùa (hơi bậy) như vầy “Mưa CA như thằn lằn đái”. Khoảng 2010 đến Oregon chơi. Cậu em chở đi qua Seattle nhưng nửa đường phải về vì mưa to quá. Ở Oreon hai tuần, tôi não nùng “Sao mưa hoài vậy hở giời”. Cậu em “Một năm chỉ không mưa chừng hai tháng thôi chị ơi” Nghe mà thất kinh. Thôi giã từ thành phố ngàn thông. Tôi mà định cư ở xứ này chắc có ngày tự tử mất!

Brisbane không đến nỗi như OR nhưng dường như cuối hè sang Thu hay mưa. Mưa ướt át, dơ dáy. Mưa làm “chèm nhẹp” hoa lá của tôi. Bonsai Sứ Thái Lan đang rực rỡ thì mưa quá, tôi phải ôm vào nhà. Hoa mười giờ tôi ưa thích cũng chỉ rực rỡ tưng bừng khi nắng đẹp. Nhưng thôi, trời không chiều ta thì ta phải chịu trời. Thế thì pha cà phê, ngắm hoa trong sương mờ khói phủ mưa rơi, nghĩ lan man vậy.

Ông boss cũ ngày xưa của tôi (Tổng Giám Đốc Tổng Nha Kế Hoạch) cách đây mấy tháng báo tin ông đã in xong cuốn sách viết về Chính sách định cư của HK vì ông làm thời TT Bush cha, Bush con và một ít thơi Obama. Tôi nói sẽ phỏng vấn ông nhưng phải sau bầu cử. Thế nhưng không thể ngờ, cả thế giới ngỡ ngàng trước trò gian lận trắng trợn của đảng DC. Thế là tôi ưu phiền chuyện bầu cử và không còn tâm trí nào để soạn câu hỏi phỏng vấn. Đến bây giờ vẫn dậm chân ở đấy. Chán chưa.

FANS CỦA DÂN CHỦ LUÔN NGANG NGƯỢC

Đã bốn tháng trôi qua. Tình hình Mỹ càng ngày càng tệ về phương diện chính trị. Biden kêu gọi đoàn kết nhưng mọi hành động của Đảng DC thì trái lại. Họ càng làm cho ủng hộ viên của CH xa lánh hơn, càng làm cho những người yêu mến Tổng Thống 45 Trump chán ghét Biden, Obama, Pelosi và nhóm RINO nhiều hơn.

Hôm nay tôi bật cười vì ở group Cà Phê Vườn Việt, một người tên Lam Hong viết ngắn. Mở đầu vài câu ra vẻ không chính trị nhưng bên trong lại nói những người cười/chê/chỉ trích vụ Biden vấp té ba lần là có “máu lạnh”. Lam Hong được nhiều người trả lời đích đáng. Admin, có lẽ thân DC đã xóa topic ấy nhưng trước đó tôi đã copy được những câu phản bác đầy đủ, đích đáng và tôi share ở Facebook. Dù sao suy nghĩ đó của Lam Hong cũng là suy nghĩ chung của nhóm người ủng hộ Dân Chủ. Đó là Lam Hong phê phán người nào cười/mỉa mai vụ Biden là có “máu lạnh”. Những comment trả lời ồ ạt gửi tới vì ý kiến đó kỳ quá. Tôi cũng cho comment với chứng minh là 2017, CNN đã chỉ trích Trump như sau

LÝ DO VÌ SAO TÔI TIẾP TỤC CHỈ TRÍCH RADIO CẦU MUỐI

Chuyện thứ hai là chuyện này: một người góp ý là tôi không nên chỉ trích radio Cầu muối Ngụy Vũ là Hèn vì Nấm mẹ rất tệ khi nói về Tổng Thống 45 Trump. Lạ. Trong các comment, tôi cũng đã có ghi rồi, lý do vì sao tôi post bài đó kia mà. Thôi để ghi lại một lần nữa vậy:

1) Không phải người A cùng chiến tuyến (ủng hộ Trump) thì có nghĩa chúng ta không phê phán khi A sai.

2) Radio Cầu Muối NV, cách đây hai năm, khi tôi (viết lại ý kiến vài người về NV) thì thay vì trả lời/phản bác đàng hoàng, Cầu Muối đã có hành động hết sức mất dạy, hết sức du đãng. Một số khán giả (có lẽ già, hoặc không biết xem net, hoặc đơn giản chỉ là bè phái) đã tin vào những chụp mũ/vu cáo của Cầu muối rồi quay qua chửi tôi. Tình trạng trên cũng xảy ra cho Vũ Luân, người cộng tác với Cầu Muối, cách đây không lâu. (là tôi nghe một người kể lại nên có thể nhớ sai vài chi tiết). Họ kể: trong một buổi làm chung tin tức, Cầu Muối có tư tưởng giống như là (xúi người ta làm loạn), Vũ Luân không đồng ý. Hai người nói qua lại và đám khán giả live chat xúm vào chửi Vũ Luân. Sau đó Vũ Luân về nhà youtube của VL, live và mắng đám khán giả đó một trận, trong đó có câu này “Cái nhóm live chat ở King Radio và chị Bé Tí nói tui vô học. Xin lỗi, tui nghĩ là 10 năm nữa (hay 5 năm gì đó không nhớ rõ) họ chưa học bằng tui“. Điều này có lẽ đúng vì Vũ Luân từng học Harvard và đang tiếp tục học cao hơn. Cầu Muối không có bằng cấp cao dù qua Mỹ khá sớm, có lẽ học vấn phổ thông chỉ thuộc loại xoàng xoàng. Vì thế vào casino làm về cờ bạc gì đó và coi cho siêu thị. Đa số đám khán giả live chat có lẽ trình độ cũng same same vì những comment của họ thể hiện điều đó. Còn thì người có giáo dục, có hiểu biết, họ không tham gia live chat hoặc để nghe Cầu Muối chửi rủa, kể chuyện tục tĩu …

3) Tôi có trả lời sau khi NV có hành động mất dạy, du đãng đó và không nói tới CM nữa nhưng CHÍNH CẦU MUỐI là người đã đụng đến tôi lần nữa khi nó vu cáo cho tôi là ông thầy Quang Minh nào đó ở Florida. Như thế, tại sao lại bảo tôi phải im lặng? Tôi đã trả lời CM và cho biết từ nay tôi sẽ bụp Cầu Muối mỗi khi CM làm sai (dính líu đến việc chung. Tôi không bao giờ chỉ trích việc cá nhân của ai cả).

4) Từ xưa đến nay, những người tham gia thời sự hải ngoại đều biết tôi luôn binh vực người A khi họ bị chỉ trích sai, vu cáo. VD đây: PV và vài người ưa vu cáo Ts Nguyễn Đình Thắng. Hoặc tôi binh vực bà Ngô Minh Hằng khi một vài nick vu cáo, chửi mắng bà Hằng rất vô giáo dục, vô văn hóa. Hoặc binh vực bà Bé Bảy khi Vẹm Tân hay cuồng chống Trump tấn công sai bà Bảy. Vậy thì nay Cầu Muối đã làm “dơ” hàng ngũ người ủng hộ Trump khi nó đã vu cáo, chụp mũ Ngô Kỷ (người cũng ủng hộ Trump) và Nấm Mẹ (kẻ chỉ trích Trump) rồi khi người ta thách nó đối chất thì nó không dám. Như thế Cầu Muối Ngụy Vũ vừa vi phạm luật pháp (vu cáo không bằng chứng, không dám đối chất), vừa làm xấu hàng ngũ người quốc gia vì hèn. Nấm mẹ sẽ có cớ chụp mũ ( những người ủng hộ Trump rất hèn vì chỉ dám núp trong xó nhà để chửi. Kêu đối chất thì không dám!)

Tóm lại: người góp ý với tôi là tôi không nên nói tới Cầu Muối nữa: tôi đã trả lời rằng, tôi không đồng ý và tôi vẫn tiếp tục chỉ trích mỗi khi Cầu Muối làm sai, dính líu đến lằn ranh quốc cộng hoặc việc chung nào đó. Lý do, nó chửi tôi dơ bẩn, dám chụp mũ tôi là ô Quang Minh khi tôi đã không nói tới nó thì từ nay tôi sẽ nói tới nó, lưu lại ở web Chúng Tôi Muốn Tự Do cho mọi người biết Cầu Muối Ngụy Vũ là loại người gì.

Ý KIẾN NGỘ NGHĨNH, ĐÁNG YÊU

Cách đây mấy hôm, một cô gửi tin nhắn. Cổ viết làm tôi chưa hiểu ý. Chừng cổ giải thích tôi mới hiểu. Đúng là tôi có kiểu mắng giống các cụ người Bắc xưa.

Chụp hình inbox nè:

KHÔNG TÌM HIỂU VÀ NÓI SAI- TẬT CHUNG CỦA VÀI MC HIỆN NAY

Một người bạn gửi link. Tôi nghe thử và hơi ngán ngẩm. Đó là Cô Nhã Lan nào đó thực hiện chương trình văn nghệ (tôi cũng quên tên) tựa ” Nguyễn Văn Đông và Chu Tất Tiến”. Cô Nhã Lan “dám” nói vầy ” CTT là học trò yêu quý nhất của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông”. Trời đất ơi, căn cứ vào đâu mà cô này dám nói như vậy? Lẽ ra khi làm chương trình văn nghệ về bất cứ nhạc sĩ nào thì phải tìm hiểu cho kỹ chứ? Bộ cô Nhã Lan này không xem chương trình tưởng nhớ Nguyễn Văn Đông của TT Thúy Nga hay sao? Bộ cô Nhã Lan này không xem những bài viết về Nguyễn Văn Đông sau khi ông mất hay sao?

Khi Nguyễn Văn Đông còn sống, CTT có viết mail kể chuyện anh ta có mối tình với một cô công an vc gì đó. Tôi biết là CTT hay “nổ”, hay “bịa đặt” thêm nên tôi chuyển cho Nguyễn Văn Đông xem và hỏi chỗ nào đúng/không đúng. Anh Đông rất hiền và có lẽ Hoàng Lan Chi là người duy nhất ưa “bắt nạt” anh vì ỷ là em gái cưng. Anh không muốn mất lòng tôi mà cũng không muốn “bẽ mặt” CTT nên anh trả lời lòng vòng. Vụ này hồi đó tôi copy cho hai người cùng xem là Lê Hữu và Đỗ Văn Phúc. Tôi “dí” Nguyễn Văn Đông miết!

Do đó sau khi Nguyễn Văn Đông mất thì CTT kể (mà tôi cho là nhiều bịa đặt) rằng hắn là học trò trong tù của Nguyễn Văn Đông này nọ. Quái lạ, nếu quả thật CTT là học trò được Nguyễn Văn Đông dạy thì khi tôi “dí” vụ ( mối tình với cô công an) thì Nguyễn Văn Đông đã “kể” cho tôi nghe rồi chứ. Về chuyện ngón tay mà CTT nói là bị phong thấp thì Nguyễn Văn Đông viết qua mail cho tôi rằng, bị cùm nên bị hư ngón tay. Vì thế không đánh đàn được nữa. Gõ email thì được ! (Bằng cớ là anh viết rất nhiều mails cho tôi)

CTT nổ, bịa đặt thì đa số những người tham dự các diễn đàn đều biết. Tôi cũng lưu tài liệu đó ở web Chúng Tôi Muốn Tự Do. Trong chương trình Nhã Lan, CTT đã dám bịa đặt là một kịch sĩ cung cấp cho Chu Tử chuyện tình giữa NVĐ và cô ta vì cô ta giận ông đi lấy vợ và Nguyễn Văn Đông phải “hối lộ cho Chu Tử 200.000 để ngưng! CTT cũng bịa đặt là hắn gọi phone cho Nguyễn Văn Đông này nọ trước 1990 gì đó ( thời gian đó không thể gọi dễ dàng như sau này) đễ tổ chức cho Nguyễn Văn Đông! CTT tư cách gì mà tổ chức được? Trên thực tế, Ô Tô Văn Lai là người bạn thân của Nguyễn Văn Đông và Trung Tâm Thúy Nga đã từng mời ông qua từ 2006. Năm 2018, Thúy Nga còn phải “xin lại tài liệu” từ tôi. Tài liệu quý đó là Lá Thư Mời của Thúy Nga gửi cho Nguyễn Văn Đông. Năm 2006, Anh Đông gửi cho tôi xem và ghi lý do vì sao anh không qua được. Trong “Trang Tưởng Nhớ Nguyễn Văn Đông” có bài tôi viết mà chứng nhân là chị Thu vì chị Thu là người đi gửi quà cho tôi ( qua người bạn của tôi từ Mỹ về VN), anh Nguyễn Văn Đông gửi quà hai lần cho tôi. CTT yêu mến Nguyễn Văn Đông thì tốt nhưng không nên bịa đặt về ông nhất là cả ông và Chu Tử đã mất nên không thể đính chính được điều CTT nói bậy (Nguyễn Văn Đông phải hối lộ 200.000 cho Chu Tử).

Tôi mong là bất cứ ai khi làm bất cứ điều gì thì nên tìm hiểu cho kỹ, tránh làm sai, nói sai.

Ai đó chuyển cho cô Nhã Lan link sau để cô ấy biết những điều Thật về Nguyễn Văn Đông: Trang Tưởng Nhớ Nguyễn Văn Đông -2018 ( http://hoanglanchi.com/?p=9357)

Hoàng Lan Chi

3/2021

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Trời mưa hoài , tôi xin lạy trời đừng mưa. Chu Tất Tiến đã nói sai những gì về cố Ns Nguyễn Văn Đông – March 20 , 2021

Âm Nhạc- “Tóc thề đi đâu mà vội” Phạm Anh Dũng phổ thơ HLC- Xin chia sẻ vài ý kiến từ thính giả- Feb 6 , 2021

Âm Nhạc

"Tóc thề đi đâu mà vội", Phạm Anh Dũng phổ thơ Hoàng Lan Chi

Các ý kiến ở net. Xin chia sẻ

Lời Giới Thiệu: nhạc sĩ Phạm Anh Dũng gửi lại bản nhạc phổ từ thơ HLC từ 2003 gì đó. Một vài người cho ý kiến. Những ý kiến dễ thương. Dũng có fw cho tôi. Tôi trả lời họ. Xin chia sẻ những điều này với bạn hữu.

************************

🌺 Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh viết: Bài thơ dễ thương, nhạc khúc valse cũng nhẹ nhàng và đẹp như con gái tóc thề. Cám ơn chị 2 và NS PAD đã biến một buổi trưa đầy những băng tuyết chưa kịp cào của DNA thành một ngày nắng vàng ươm của thời xa xưa…

-Hoàng Lan Chi trả lời: Hello Ánh à, bài thơ này chị Hai viết có lẽ 2002 gì đó. Khi gửi vào diễn đàn yahoo Văn Thơ thì phải, PAD đã phổ nhạc và không có ai hát cả. Sau đó vài nhạc sĩ tài tử khác cũng có phổ, có nhờ ca sĩ VN hát. Bản thân Xuân Thanh, ca sĩ có giọng hát hay, mạnh của PAD ở Seattle, cũng "đòi" hát trong một CD của Xuân Thanh. Link tại đây, cứ click là nghe:

http://hoanglanchi.com/hoanglanchi/music/TocThe-PAD.mp3

Ánh sẽ thấy giọng Xuân Thanh tràn trề "nội lực". Giọng Phil Nguyễn có nét Nam riêng. Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười một!

🌺 Huỳnh Văn Của viết: Cua Huynh <munau37> wrote:

Thơ man mác Ý, Tình. Nhạc trẻ trung gợi cảm. Cả Thơ lẫn Nhạc đều mang dấu ấn của thanh xuân. Bởi dấu ấn của Quốc Dũng khi hòa âm, phối khí trải đều qua thể điệu Boston "Rock" đầy gợi cảm. Ngay lúc vào nhạc, thính giả đã " thấy" được tiếng nhón gót khi rón rén của bước chân thiếu nữ. Sự lí lắc, hồn nhiên đó còn được dàn trải trên phách lỡ ( của trống ) hay staccato ( tiếng búng dây ) của vĩ cầm. Ngoài ra còn có âm thanh "trẩy hội, tràn trề không khí hội hè" của accordéon/ phong cầm vươn theo chất giọng nghe như có chút tiếc nuối nhẹ nhàng của Nguyễn Phi. Thôi thì…

Tóc thềvội cắt,Tình dẫu có long đong (*)

Vẫn nguyên tuyền kỷ niệm của hoa niên trong lòng.

-Hoàng Lan Chi trả lời : wow, xin cảm ơn Mũ Nâu vì hai câu thơ đẹp và những nhân xét khá ‘kỹ" khi nghe nhạc.

🌺 Nguyễn Đình Cường viết: <dinhcuongnguyen> wrote:

Xin cám ơn các anh Thành, Dũng, chị Quỳnh Giao (Hoàng Lan Chi) cho nghe một bản nhạc thật hay với hoà âm của Quốc Dũng và trình bày của Hùng Hà.

Trong trí nhớ thời niên thiếu của tôi , chị Hồng Thủy ( nhà văn Mộng Huyền) và chị Tuyết Hồ là hai người đàn bà thật đẹp, là bạn thân của người chị chúng tôi. Chị Tuyết Hồ là vợ của anh Võ Thế Hào, khoa trưởng của Đại học Khoa Hoc SaiGon -VNCH, và chị Hồng Thủy lấy anh Viên ( Captain- Hải Quân VNCH ). Ngay từ hồi trẻ, chị Hồng Thủy, trong dáng dấp, đã là một biểu tượng trong sáng, và là một cái đẹp cho những nhà thơ văn lãng mạn. Chị Tuyết Hồ, cái đẹp thầm lặng, kín đáo tạo cho người ta có một sự bình yên vững vàng. Các chị sau nầy, một người ở Mỹ, một người ở Pháp. Rất lâu đã không gặp các chị.

Chị Quỳnh Giao (Hoàng Lan Chi) , lúc thiếu nữ, trong những năm đầu của đại học, là bạn của một người chị chúng tôi. Nhìn chị Quỳnh Giao lúc nào cũng xông xáo, nhanh nhẹn và ngày ấy chị đã bắt đầu viết văn. Sang Canada du học và mấy mươi năm sau, ở Montréal, tôi mới biết chị Quỳnh Giao ( Hoàng Lan Chi) là em của chị Quỳnh Mai ( Sao Khuê), một người bạn học Dược của một người chị của chúng tôi.

Nói giông dài như vậy, nghĩa là, đời người có những khúc phim thật ngắn quay chậm chậm, không liên lạc nào, nhưng thật sự là một quá khứ, một kỷ niem của ngày xanh.

Bản nhạc của Phạm Anh Dũng và bài thơ của Hoàng Lan Chỉ cho ta liên tưởng tới hai bài thơ, một cuả Trần Quang Lòng và một của Hồng Thủy.

NDC.

– Hoàng Lan Chi trả lời : lại wow. Lý do: Anh Cường nói có người chị là bạn của tôi. Vậy người chị đó tên gì anh Cường ơi? Thứ, anh Cường có lẽ là một người đàn ông rất "đào hoa". Hãy xem kìa, những gì anh ấy viết về Hồng Thủy, Tuyết Hồ, Hoàng Lan Chi! Rất nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi nghiêng và nhẹ trong một chiều thu nắng đang cũng dần nghiêng bên triền núi. Chị Hồng Thủy, thuở con gái, rất xinh xắn. Cậu tôi, nhà thơ Hải Bằng Hoàng Dân Bình ( không nhớ năm nào nhưng có lẽ lúc đó tôi còn nhỏ) đã rủ tôi đi cùng đến nhà "một cô Trưng Vương". Cô TV ấy là Hồng Thủy. Nhưng anh Cường có thể nhớ nhầm điều này: Ô Võ Thế Hào chưa bao giờ là Khoa Trưởng ĐH Khoa Học cả. Khi tôi vào Khoa học, Thầy Nguyễn Chung Tú thay thế GS Lê Văn Thới.

HOÀNG LAN CHI VIẾT CHUNG:

PAD viết sau này Hoàng Lan Chi không viết thơ nữa mà chỉ lo chuyện chính trị thì cũng đúng. Lý do ư: không biết. Trời sinh mà. Trời sinh bài thơ đầu tiên trong đời là thơ cho đất nước, không phải thơ tình. Trời sinh HLC yêu thơ của Nguyễn Công Trứ, Bà Huyện Thanh Quan, Tản Đà…Nghĩa là đa số thơ yêu nước.

Tuy vậy, bên cạnh cái "ý thích chính trị" thì Hoàng Lan Chi cũng còn thích văn, thơ, hoa lá, gia chánh…Đã một thời HLC phụ trách chương trình âm nhạc ( Tác giả-Tác phẩm-Thính giả), ( Câu chuyện Âm Nhạc) ( coi dùm cho người bạn, chương trình Sáng Tác Mới, một thời gian).

Chính những bài viết về âm nhạc mà "cổ thụ Phạm Duy" làm quen HLC qua net, mà cố Đại Tá Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đã rất yêu quý HLC ( Khi Thúy Nga thực hiện chương trình Chiều Mưa Biên Giới để tưởng nhớ Nguyễn Văn Đông thì Tô Ngọc Thủy đã cám ơn HLC vì nếu không có những tài liệu quý báu từ HLC-NVĐ thì chương trình không thể hay được), mà cố nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm cũng rất yêu quý "cô bé" ( anh Nghiêm hay viết mail và khen ngợi mỗi khi thích một bài văn nào đó. Anh ưa gọi HLC là cô bé. Anh bảo gửi bài thơ ngắn, anh phổ nhạc cho mà HLC lười nên chả có bài nào và anh Nghiêm đã ra đi). Một số nhạc sĩ tài tử cũng rất thích khi HLC viết cảm tưởng về nhạc của họ vì ( Thật, không sáo rỗng. Viết từ trái tim. Viết với cảm xúc Thật. Viết bằng ngôn ngữ đẹp)

Hoàng Lan Chi còn chương trình Trò Chuyện với Lan Chi, trong đó HLC phỏng vấn nhiều người khác nhau trong mọi lãnh vực. Câu hỏi được soạn kỹ nên hay, có chiều sâu.

Tương lai, HLC sẽ mở lại "Nghìn sau nối nghìn xưa" để giới thiệu những tác phẩm (nhạc, thơ) của một thời Saigon Muôn Năm Cũ với những sáng tác mới sau 75.

HLC sẽ cố gắng xếp ý thích bàn về thời sự vào một góc trong tim và dành hai góc khác cho Phỏng Vấn, cho Thơ Nhạc.

Xin cảm ơn Quý Anh Chị

Hoàng Lan Chi

***********************************

From: "Pha.m Anh Du~ng" <phamanhdung1>
Date: February 4, 2021 at 3:07:46 PM EST
To: "DIEN DAN DD-CLB-TNS (CMH)" <DienDanCauLacBoTinhNgheSi>, Dien Dan Huong Xuan <huongxuan2016>, Dien Dan Nep Song Moi <nepsongmoi>, "Dien Dan Tinh Bang Huu (CMH)" <diendantinhbanghuu>, Diễn Đàn Đời Sống Vui <doisongvui>, Hoi Van Hoc Nghe Thuat <hoivanhocnghethuat-natv>, Nhom Nhan Anh Tan Van <nhom-nhan-anh-tan-van>, tinhcaphamanhdung

Subject: {Tình Ca Phạm Anh Dũng} Fwd: Tóc Thề Đi Đâu Mà Vội (Hoàng Lan Chi-Phạm Anh Dũng) Phi Nguyễn



Tóc Thề Đi Đâu Mà Vội (thơ Hoàng Lan Chi, nhạc Phạm Anh Dũng) Phi Nguyễn hát, Quốc Dũng hòa âm, Hùng Hà video:

https://www.youtube.com/watch?v=GnjIpA_ZWS4

Hoàng Lan Chi

Phạm Anh Dũng

http://phamanhdung.wordpress.com/

https://phamanhdung1.blogspot.com/

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Âm Nhạc- “Tóc thề đi đâu mà vội” Phạm Anh Dũng phổ thơ HLC- Xin chia sẻ vài ý kiến từ thính giả- Feb 6 , 2021

HLC-Trần Vinh, Tưởng nhớ Bửu Uy, cán bộ của Phủ Đặc ủy trung ương tình báo VNCH, ban A17, tù VC 17 năm , ra đi vào 2020 ở Oregon – Jan , 2021 310, 2021

Trần Vinh

Tưởng nhớ Bửu Uy, cán bộ của Phủ Đặc ủy trung ương tình báo VNCH,

ban A17, tù VC 17 năm , ra đi vào 2020 ở Oregon

Hoàng Lan Chi viết: gốc sinh viên nên có lẽ tôi thường dành tình cảm cho những tùy bút của cựu sinh viên. Là người yêu quốc gia từ bé, nên thích thơ Bà Huyện Thanh Quan, Nguyễn Công Trứ, Tản Đà. Bài thơ viết đầu tiên trong đời không phải thơ tình mà là thơ cho đất nước. Ngưỡng mộ mọi anh hùng dân tộc từ thời lập quốc tới nay. Ảnh hưởng trinh thám nên rất say mê những người gián điệp của đất nước. Đó là lý do, vào 2014, tôi rất thú vị khi phỏng vấn được hai cựu sinh viên. Một trong hai người học Khoa Học và xem như "sư huynh" của tôi "Lê Anh Kiệt. Từ Lê Anh Kiệt, tôi biết đến Trần Vinh ( bút hiệu Bạch Diện Thư Sinh). Họ kể, tương đối hạn chế, về Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo, còn gọi là A17. ( cơ quan an ninh tình báo VNCH quyết định thành lập ban A17 để trực tiếp đối đầu với Thành Đoàn Thanh Niên Lao Động HCM, lúc ấy do Trần Bạch Đằng trực tiếp chỉ huy). Họ là những người tham dự là những người “làm việc trong bóng tối và cũng sẽ chết trong bóng tối”.

Hôm nay, Trần Vinh gửi đến tôi, bài viết về sự ra đi của Bửu Uy.

Bửu Uy là người trẻ nhất trong 20 người "được" VC thả "muộn nhất. Gồm: 20 tù nhân cuối cùng được Cộng sản thả ra vào năm 1992. Trong số 20 đó, có các vị tướng như Đỗ Kế Giai, Lê Minh Đảo, Lê Văn Thân, Trần Bá Di…Bửu Uy và Lê Anh Kiệt ở tù 17 năm

Tại sao lại có 2 cựu sinh viên ở tù lâu như thế? Trần Vinh đoán: Vì Bửu Uy là sinh viên Quốc gia đầu tiên nắm được chức chủ tịch Ban Đại diện Sinh viên Văn khoa sau nhiều niên khóa nằm trong tay các sinh viên Việt Cộng; đồng thời, Bửu Uy còn đắc cử chức chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn cùng niên khóa 1972-1973. Tội ấy không thể tha. Về trường hợp Lê Anh Kiệt, chính Kiệt đã thuật lại trong một cuộc phỏng vấn về cuộc chiến đấu gay go của anh với nhóm sinh viên Bừng Sống ở Đại Học Khoa Học Sài Gòn và đã chiến thắng, giành lại quyền kiểm soát Ban Đại diện Sinh viên Khoa học cho các sinh viên khuynh hướng Quốc gia. Đó cũng là tội rất lớn của Lê Anh Kiệt đối với Thành Đoàn Cộng Sản.

Những người cùng thế hệ với tôi đang là Bác Sĩ hãy đọc đi. Đọc để thấy quý vị làm được gì cho quê hương khi đang ngồi ghế giảng đường Y Khoa? Và hiện giờ làm được gì cho Hiệp Chủng Quốc HK khi một số vị đang ủng hộ đường lối/chính sách của Dân Chủ?

Những người trẻ bây giờ, đang ở hải ngoại hay VN cũng nên đọc để biết về một thời VNCH đã chống cự CS ra sao. Những sinh viên thời ấy, có phải ai cũng lê la quán cà phê, nghe Khánh Ly rên rỉ nhạc phản chiến của TCS hay không? Hay đa số lên đường như bài hát của Nguyễn Văn Đông ( Hàng hàng lớp lớp chưa về, hàng hàng nối tiếp câu thề, giành lấy quê hương). Hay họ đã tham gia "Mặt Trận Đại Học" và trực chiến với tên đầu sỏ nguy hiểm Trần Bạch Đằng? một cuộc chiến KHÔNG SÚNG ĐẠN nhưng TOÀN ĐẦU ÓC?

Xin Bửu Uy an nghỉ. Cảm ơn người sinh viên quốc gia thuở ấy.

Cá nhân tôi nghĩ rằng, là người thì phải có lập trường chính trị, tư tưởng chính trị và hành động chính trị. Ai nói rằng tôi thích phi chính trị là nói sai.

Với tư cách là một người Việt, tôi có lập trường quốc gia, tư tưởng CH-quốc gia , và hành động quốc gia (nghĩa là chống cs, không hòa giải)

Với tư cách là một người Mỹ, tôi có lập trường Cộng Hòa, tư tưởng CH-bảo thủ, và hành động CH-bảo thủ tức là không ủng hộ những quan điểm của đảng Dân Chủ hay của giới trẻ "liberal"

Mời xem bài của Trần Vinh, một sinh viên trong A 17 khi xưa ( A 17 tức là Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo- VNCH), tưởng nhớ Bửu Uy, một "khuôn mặt sinh viên lớn", "một tư cách quốc gia lớn".

Hoàng Lan Chi

1/2021

*********************************

Hoàng Lan Chi viết về Phủ Đặc Ủy Trung ương Tình báo năm 2014:

§ Mặt Trận Đại Học-Bạch Diện Thư Sinh (Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo)

Saigon Muôn Năm Cũ -Lê Anh Kiệt với Mặt trận tình báo

********************************************************

Trần Vinh

Nén hương cho BỬU UY, cán bộ VNCH trẻ tuổi nhất đóng cửa tù Cộng sản năm 1992, vừa qua đời tại Portland, Oregon

Bửu Uy đang chuẩn bị hành trang

Tối thứ Ba 27-10-2020, người con duy nhất của Bửu Uy là cháu Vĩnh Thục gọi TV để báo tin: các bác sĩ không còn cách nào chữa trị cho ba Bửu Uy của cháu nữa. Ngay sau đó, TV chuyển tin này tới các bạn đồng đội xưa.

Một tuần sau, thứ Ba 03-11-2020, Chủ tịch BĐD Văn khoa Nguyễn Hữu Tâm liên lạc được với chị Kiều là bà xã của Bửu Uy và cho biết thêm chi tiết như sau: “… hôm nay tôi có gọi đt và nói chuyện được với cả con và và bà xã của BỬU UY. Cả hai đều cho biết BỬU UY càng ngày càng yếu, chỉ nằm và ăn uống rất ít, hầu như không đi được nữa, mỗi lần đứng lên là cả hai mẹ con phải đỡ rất vất vả. Bệnh gốc là ung thư phổi rồi di căn lên óc, xuống tay và vào gan. Đã mổ óc một lần nhưng nay óc mọc rễ lại và phát triển nhanh. Bửu Uy hầu như không còn nhớ gì nữa.

Bác sĩ bó tay có nghĩa là BỬU UY được đưa vào chương trình Hospice, ở đây người ta không chữa nữa mà chỉ cho uống thuốc để khỏi đau đớn…”

Chuyện gì phải đến, đang đến. Chúng ta sắp mất thêm một đồng đội nữa rồi. Chúng ta chứng kiến ông bạn Bửu Uy đang chuẩn bị hành trang để lên đường. Trong ngậm ngùi thương cảm, xin dâng lời cầu nguyện thiết tha lên Trời Cao ban cho Bửu Uy được ra đi bình an. Nguyện xin Thiên Chúa là Cha đón nhận Bửu Uy vào vòng tay nhân hậu của Ngài. Xin cho chị Kiều và cháu Vĩnh Thục được thêm sức khỏe, thêm nghị lực trong giai đoạn khó khăn này.

Thân con là bụi đất

Thân con là bụi đất.

Nay con trở về, về bụi tro.

Lậy Chúa! Bao năm qua con hằng lo kiếm sống, thế mà giờ đây có gì đâu?

Chỉ là cát bụi bể dâu.

(lời bài thánh ca trong lễ an táng Bửu Uy)

Bửu Uy đã yên nghỉ hồi 3 giờ sáng Chủ nhật 08-11-2020.

Tang lễ đã cử hành ngày thứ Năm 12-11-2020, trong thánh đường La Vang Portland đông tín hữu hơn quy định của chính quyền (do cơn đại dịch), bởi giáo dân quý mến Bửu Uy nên đã “xé rào” đến dự lễ tang.

Những tấm hình của chiến hữu Bạch Văn Nghĩa chụp tại nghĩa trang, nơi Bửu Uy trở về cát bụi, thật buồn bã, vào mùa Thu lại càng thêm ảm đạm. Trời lạnh căm căm, cây cối trụi lá, trơ cành.

Bửu Uy ơi! Hãy thức dậy mà nghe Thái Thanh hát bài Serenade của F. Schubert. Có ai chia lìa nhau… Chỉ còn thương nhớ mà thôi…(lời PD).

Vĩnh biệt Bửu Uy nhé! Tấm chân dung của Bửu Uy trong trang cáo phó gửi đi muôn phương sẽ còn được gìn giữ mãi mãi trong lòng bạn hữu và đồng đội xưa.

Xin cho linh hồn Bửu Uy được nghỉ yên muôn đời trong Tình Thương Yêu của Thiên Chúa. RIP.

Một nhân cách và một thân phận đặc biệt

Bửu Uy đi rồi, thử ngồi nhớ lại xem, nói thật đi, trong số tất cả các bạn bè và đồng đội ngày xưa, có ai đã từng phải buồn lòng vì Bửu Uy không? Bửu Uy có gây khó xử, gây khó chịu cho ai không? Câu trả lời chắc chắn là không. Bửu Uy là như thế, nhiệt tình, thật tình với mọi người, chịu thương chịu khó trong mọi công tác chung, từ hồi nào cho tới tận những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời.

Giới sinh viên trẻ thế hệ chúng ta, thời VNCH, mấy ai có thể đem thành tích sinh hoạt ra để sánh với Bửu Uy. Bửu Uy đậu Cử nhân giáo khoa Pháp văn, đã lần lượt giữ chức chủ tịch Đoàn Sinh Viên Công Giáo Văn Khoa, chủ tịch Liên đoàn Sinh viên Công giáo Đại học Sài Gòn, chủ tịch Ban đại diện Sinh viên Văn khoa 1972-1973, chủ tịch Tổng hội Sinh viên Đại học Sài Gòn 1972-1973, tùng sự tại Nha HCNV Phủ Tổng thống.

Sau 30-4-1975, Bửu Uy đi tù Cộng sản 17 năm, là người trẻ tuối nhất trong số 20 tù nhân cuối cùng được Cộng sản thả ra vào năm 1992. Trong số 20 đó, có các vị tướng như Đỗ Kế Giai, Lê Minh Đảo, Lê Văn Thân, Trần Bá Di… Cũng may, với sự can thiệp đặc biệt của chính phủ HK, ngay năm sau (1993), Bửu Uy được xuất cảnh, cùng vợ mới cưới, sang HK và sống tại Portland, Oregon.

Say mê hát, say mê phục vụ

Sát cánh cùng Bửu Uy qua bao năm hoạt động trong giới sinh viên, tôi chưa bao giờ thấy Bửu Uy có girl friend, chỉ thấy Bửu Uy ham hoạt động và mê hát.

Bửu Uy hát từ ca đoàn An Phong Dòng Chúa Cứu Thế đến ca đoàn Trùng Dương (Bửu Uy là ủy viên nội vụ của ca đoàn). Bửu Uy đặc trách hát các thánh lễ Chúa nhật cho sinh viên CG tại nguyện đường Mai Khôi Tú Xương cùng các sinh viên Trần Chúc, Ngô Bảo Tín, Phạm Long, Hoàng Quý, Trần Ngữ, Trần Hữu Cư, Nguyễn Quang Anh Thư, Nguyễn Quang Thái Ninh, Trần Thị Minh Tâm, Trần Thị Diệu Thanh, Bạch Quang Cậy, Nguyễn Văn Thanh, Nguyễn Hữu Thân… Nhớ mãi những lần tôi cùng Bửu Uy đi tham dự tĩnh tâm hay đại hội SVCG, nửa đêm thức giấc, thấy Bửu Uy vẫn còn đang say sưa đàn hát cùng nhóm bảy tám anh chị em sinh viên. Tại giáo xứ Đức Mẹ La Vang Portland, Bửu Uy hát trong tất cả các ca đoàn nhà thờ, ca đoàn nào cần thì Bửu Uy sẵn sàng tham gia ngay; thậm chí, đến những ngày tháng phải ngồi xe lăn, Bửu Uy vẫn “lái” xe lăn tới hát lễ!

Chẳng những cộng tác với các ca đoàn nhà thờ, mỗi cuối tuần, Bửu Uy còn tình nguyện làm người quét dọn nhà thờ và phục vụ bưng phở trong bếp của câu lạc bộ giáo xứ.

Sang HK được ít lâu, Bửu Uy đi làm công nhân trong một hãng điện tử, nhưng vẵn hi sinh thời giờ nghỉ ngơi để làm thiện nguyện trong chương trình Habitat xây dựng nhà ở cho người ít lợi tức. Có một dạo, Bửu uy cùng nhạc sĩ Vũ Thành An thực hiện chương trình phát thanh tranh đấu hướng về Việt Nam.

Vì thế, khi ra đi, Bửu Uy đã để lại một tấm gương sáng, để lại bao mến thương…

Ngày miền Nam sập trời, không đành bỏ mẹ và chị để ra đi một mình

Nhân cuộc hội ngộ đồng đội A 17 tại Dallas mấy năm trước đây, Bửu Uy từ Portland bay sang ở với tôi trước mấy ngày. Hai mái đầu sương điểm có dịp hàn huyên về những khổ nhục dàn trải suốt 17 năm tù đằng đẵng, về những bước đầu gian nan khi mới chân ướt chân ráo tới HK… Trong các chuyện tâm tình ấy, tôi không bao giờ có thể quên một chuyện.

Bửu Uy kể, ngày 29-4-1975, Bửu Uy và vài người bạn chạy lên Tân Cảng trên xa lộ Biên Hòa và đã xuống được một chiếc tầu Đại Hàn. Trên sàn tầu, Bửu Uy viết vội vài hàng từ biệt, tính nhờ ai đó chuyển về cho mẹ ở đường Trương Minh Giảng. Sau đó, Bửu Uy suy nghĩ, chẳng lẽ đến giờ phút nguy kịch lại ra đi một mình, bỏ lại mẹ già và chị Hương sao, thôi hãy trở về, có chết thì chết chung. Thế là Bửu Uy xé bức thư và lên bờ. Song vì mấy người bạn níu kéo, Bửu uy lại xuống tầu, và rồi lại viết thư từ giã mẹ và chị Hương. Nhưng mà lòng vẫn không yên, tâm trí rối bời. Vì quá thương mẹ, thương chị, Bửu Uy lại xé thư; thôi, cứ trở về, sống chết bên mẹ và chị. Tất cả 3 lần như thế. Kết cục, Bửu Uy ở lại để rồi phải chịu 17 năm tù đày, hầu hết thời gian là ở các nhà tù khét tiếng trên đất Bắc xa xôi.

Tại sao Bửu Uy đi tù Cộng sản tới 17 năm

Như đã thuật trên đây, Bửu Uy đi tù Cộng sản 17 năm, là người trẻ tuối nhất được thả về trong đợt cuối cùng vào năm 1992.

Thực ra, có 3 người tù trẻ trong số 20 người được thả về trong đợt cuối cùng này. Đó là Lê Anh Kiệt (Ban A 17, Phủ Đặc Ủy TƯTB/VNCH) và Phạm Gia Đại (nhân viên Toà Đại sứ HK) đều sinh năm 1945; Bửu Uy trẻ nhất, sinh năm 1946.

Có dịp hàn huyên tâm sự lâu, tôi hỏi Bửu Uy: Tại sao đa số đồng đội Ban A 17 đi tù sấp sỉ 10 năm, một số ít phải bóc 13 cuốn lịch trong tù (trong đó có tôi, có Phan Nhật Tân, Huỳnh Ngọc Điệp và Nguyễn Tường Quang), nhưng tại sao Lê Anh Kiệt và Bửu Uy lại lãnh tới 17 năm. Bửu Uy bảo tại vì tội không chịu hợp tác với cơ quan tình báo quốc ngoại của Cộng sản. Bửu Uy kể, có một dạo, mấy tay cán bộ từ Hà Nội lên trại cho biết, vì Bửu Uy biết tiếng Pháp, họ sẽ thả Uy về và cho đi Pháp, nhưng phải kí hợp tác với họ. Bửu Uy không đồng ý. Họ còn lên gặp Bửu Uy vài lần nữa, Bửu Uy dứt khoát từ chối. Vì lẽ đó mà họ trả đũa tội ngoan cố và bất hợp tác của Bửu Uy.

Tôi tin cách giải thích của Bửu Uy, nhưng tôi cũng kể cho Bửu Uy nghe câu chuyện mà tôi ghi nhận. Chuyện xẩy ra vào đêm ngày 30-4-1975. Tướng Dương Văn Minh đã đầu hàng. VNCH đã sụp đổ. Nhà tôi ở Phú Nhuận, gần Tổng Tham Mưu. Tôi đoán Việt Cộng sẽ pháo kích vào Tổng Tham Mưu, có thể lạc đạn vào khu dân cư sát bên, cho nên tôi đưa gia đình lên Tân Định, xin tạm trú trong nhà của các soeurs Dòng Phaolô Thiện Bản (góc Hai Bà Trưng – Yên Đổ). Tôi nghĩ, chắc Cộng sản sẽ tái diễn một cuộc tàn sát các quân cán chánh VNCH như hồi tết Mậu Thân 1968 ở Huế, cho nên tôi chuẩn bị một ít đồ cần thiết, dự định trốn vào rừng gần Gia Kiệm, Túc Trưng. Tôi nói cho mẹ tôi biết ý định của tôi. Mẹ tôi lo lắng, bắt tôi phải hỏi ý kiến Soeur Bảo là bề trên tu viện. Soeur Bảo nói soeur không rành chuyện chính trị quân sự. Soeur khuyên tôi đến nói chuyện với Lm Huỳnh Công Minh cũng đang ở đó. Lm Huỳnh Công Minh bảo chính quyền mới có chính sách, khuyên tôi ở lại đi trình diện học tập cải tạo và đừng tới nhửng chỗ sinh viên tụ họp; ông nói thêm “anh không sao đâu, chỉ có những người như Bửu Uy mới đáng ngại”. Lm Huỳnh Công Minh còn giới thiệu tôi đến gặp Nguyễn Văn Chín. Anh này mới từ Pháp về nước vào ngày 26-4-1975 và hiện nắm chức trưởng nhóm Công Giáo và Dân Tộc. Tôi cũng kể cho Nguyễn Văn Chín ý định trốn tránh của tôi. Nguyễn Văn Chín bảo anh ta không phải là đảng viên, nhưng anh có nhiều bạn là đảng viên Cộng sản. Chín nói anh cũng là người Huế cho nên đã tìm hiểu nhiều về cuộc thảm sát hàng ngàn đồng bào thời Tết Mậu Thân Huế. Theo Nguyễn Văn Chín, vụ thảm sát Mậu Thân Huế là do nhu cầu hành quân, không phải là chính sách từ trung ương, vì thế, Nguyễn Văn Chín cũng nói giống như Lm Huỳnh Công Minh đã khuyên tôi: ở lại, đi trình diện, tránh đám đông sinh viên và “chỉ những người như Bửu Uy mới đáng ngại!” Vậy ra bọn họ ghim Bửu Uy chết cứng rồi còn gì.

Hai đồng đội Bửu Uy (Văn Khoa) và Lê Anh Kiệt (Khoa Học) đều lãnh 17 năm tù, cho nên nhân nói chuyện tù lâu, thử coi lại trong cuốn hồi kí Một cuộc đổi đời của Kale,tức Lê Anh Kiệt, xem tác giả đã nói gì, Kiệt viết:Tối ngày 18 (?) tháng giêng năm 1988, Điệp và tôi còn phải ở lại trễ trong phòng vẽ vì Nhu (trưởng trại giam Z30 D) đang ở đó để xem chúng tôi làm việc. Đột nhiên, hắn hỏi tôi: “Không biết trước kia mày làm gì mà các ông ấy nhất định không chịu thả mày mặc dù tao đã đề nghị nhiều lần?” “Mày tao” là cách nói chuyện của Nhu với các trại viên. Tôi ngạc nhiên và cũng có hơi ngỡ ngàng trả lời hắn: “Tôi làm gì thì chắc là ban (tù nhân phải gọi các cán bộ trong ban giám thị là “ban”) cũng đã biết vì tất cả đều nằm trong hồ sơ! Tôi nghĩ chắc là ban chưa đề nghị đúng mức mà thôi!”
Hắn không nói gì thêm mà cũng không đề cập gì đến Điệp dù lúc ấy thì Điệp cũng đứng gần đó. Tuy nhiên lời nói của hắn đã đủ cho tôi biết rằng lần này cũng sẽ không có tên của tôi trong danh sách ra trại. Đó là lần đầu tiên trong trại cải tạo tôi biết trước số phận của mình, và cũng là lần đầu tiên mà tôi cãm thấy buồn vì mình sẽ không được ra về cùng với bạn bè”.
(Hồi ký Kale. Một cuộc đổi đời. Chương 48. Đợt Thả Năm 1988).

Như thế, Lê Anh Kiệt không giải thích rõ tại sao anh ở tù lâu đến thế.

Sau khi Bửu Uy qua đời, trong cuộc gọi vào ngày thứ Ba 10-11-2020 để thăm hỏi và chia buồn với anh Bửu Uyển đang sống ở San Diego, tôi cũng đề cập nguyên do tại sao Bửu Uy lãnh tới 17 năm tù. Anh Bửu Uyển bảo, theo lời kể của các bạn tù chung trại với Bửu Uy ngoài Bắc, thì Bửu Uy quá cứng cỏi, thường hay có thái độ và lời nói chống đối, cho nên bị “chúng” liệt vào loại ngoan cố, không thể “cải tạo”.

Thực ra, khó mà biết chính xác thời hạn các quân cán chánh VNCH bị Cộng sản giam giữ sau ngày 30-4-1975. Tất cả đều bị giam giữ dưới ngụy danh “học tập cải tạo”, cho nên không cần tòa án, không có bản án, thời hạn giam là “dây thun”.

Mặc dù khó mà biết cách làm việc của Cộng sản, nhưng căn cứ vào câu nói của Lm Huỳnh Công Minh và Nguyễn Văn Chín mà tôi thuật trên đây, tôi cho rằng những sinh viên Việt Cộng trong Thành Đoàn Cộng Sản có vai trò khá quyết định trong việc đề nghị thời hạn “cải tạo” cho các đồng đội chúng tôi trong Ban A 17 (Mặt trận Đại học). Có thể bọn cán bộ Đại học trong Thành Đoàn Cộng Sản, ngay từ đầu, đã ghim chết Bửu Uy và Lê Anh Kiệt. Bởi lẽ Bửu Uy là sinh viên Quốc gia đầu tiên nắm được chức chủ tịch Ban Đại diện Sinh viên Văn khoa sau nhiều niên khóa nằm trong tay các sinh viên Việt Cộng; đồng thời, Bửu Uy còn đắc cử chức chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn cùng niên khóa 1972-1973. Tội ấy không thể tha. Về trường hợp Lê Anh Kiệt, chính Kiệt đã thuật lại trong một cuộc phỏng vấn về cuộc chiến đấu gay go của anh với nhóm sinh viên Bừng Sống ở Đại Học Khoa Học Sài Gòn và đã chiến thắng, giành lại quyền kiểm soát Ban Đại diện Sinh viên Khoa học cho các sinh viên khuynh hướng Quốc gia. Đó cũng là tội rất lớn của Lê Anh Kiệt đối với Thành Đoàn Cộng Sản (Nhà báo Hoàng Lan Chi, cựu sinh viên Khoa học SG, phỏng vấn Lê Anh Kiệt. Báo Bút Tre, Tháng 9 năm 2014).

Tóm lại, tôi muốn kể lại vài mầu chuyện về Bửu Uy như cách tưởng niệm một người bạn hiền, một đồng đội kiên cường bất khuất. Ngoài ra, biết đâu là đúng là sai. Có thể tất cả các cách lí giải trên đều có phần đúng. Song, dù thế nào, nay mọi chuyện đã qua rồi. Dòng đời như nước chảy qua cầu, sẽ trôi về đâu. Bửu Uy đã đi trước chúng ta một bước. Thế thôi.

Chuyện ít ai biết

Còn một chuyện ít ai biết, xin một lần “bật mí” luôn. Không mấy ai biết ông cụ thân sinh của Bửu Uy là một đảng viên Cộng sản. Vâng, đúng như vậy. Bửu Uy kể, ba của Bửu Uy là cụ Ưng Trí đã thoát li theo Việt Minh ngay từ khi Bửu Uy mới lên 3 tuổi. Bà cụ một mình tần tảo, làm nghề bán thuốc Tây ở Đà Nẵng, nuôi 3 người con khôn lớn, trưởng thành: Anh Bửu Uyển, khóa 11 Quốc Gia Hành Chánh, Phó quận Hương Thủy, Phó tỉnh Quảng Trị, Trưởng ty Tài chánh thị xã Cần Thơ; kế là chị Hương làm giáo viên, Bửu Uy nhỏ nhất. Cụ Ưng Trí, cũng như bao thanh niên trí thức thời 1945 – 1946, sôi sục nhiệt huyết đấu tranh chống thực dân Pháp. Thế nhưng, khi theo Việt Minh một thời gian, nhiều người đã nhận ra bộ mặt thật Cộng sản của Việt Minh, họ tìm cách “dinh tê” trốn thoát về thành. Cụ Ưng Trí thì không, cụ quyết theo đảng. Cuối cùng, cụ không được đảng đền đáp công lao kháng chiến của cụ. Sau 30-4-1975, cụ tìm về nương nhờ cụ bà với hai bàn tay trắng và hát câu “chàng về nay đã cụt tay”. Năm 1988, tôi được thả về, có đến thăm bà cụ và nhân tiện, nhờ bà cụ gửi cho Bửu Uy chút quà. Tại nhà bà cụ, tôi đã thấy ông cụ Ưng Trí, vóc dáng giống Bửu Uy, nhưng mập mạp hơn, da dẻ hồng hào, có vẻ dân ăn học, nhưng cụ bị cụt một cánh tay. Tôi chỉ chào hỏi mà không nói chuyện gì với cụ. Dường như cụ ngại không muốn nói chuyện với tôi? Tiếc rằng cụ là dân Tây học, dòng dõi hoàng tộc thì chính ra cụ phải hiểu rõ: Cộng sản tối kị tầng lớp trí, phú, địa, hào, kể cả hoàng phái nữa chứ?

Rốt cuộc, sau bao năm cúc cung tận tụy với đảng, năm 1975, cụ chỉ gửi vào trong trại cho Bửu Uy được một tờ giấy chứng nhận đóng nhiều con dấu của nhiều tổ chức, đoàn thể mà cụ đã phục vụ, để làm bảo lãnh cho Bửu Uy. Bửu Uy cho tôi coi xong thì xếp xó, không bao giờ Bửu Uy sử dụng đến, vì Bửu Uy không tin những con dấu ấy có giá trị bảo lãnh.

Dallas, đêm 13-11-2020

Nhớ bạn hiền Bửu Uy

Trần Vinh

(Bạch Diện Thư Sinh)

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on HLC-Trần Vinh, Tưởng nhớ Bửu Uy, cán bộ của Phủ Đặc ủy trung ương tình báo VNCH, ban A17, tù VC 17 năm , ra đi vào 2020 ở Oregon – Jan , 2021 310, 2021