Thư Ngỏ

 Hoàng Lan Chi trân trọng chào quý thân hữu ghé thăm.

Xin xem Menu chính ở banner của web site với các mục Văn Học Nghệ Thuật,  Âm nhạc và Truyền Hình , Thân Hữu..Click vào mỗi mục, sẽ có các mục phụ.

Tiểu sử: click vào  đây: Tiểu Sử

Hình Ảnh từ 1954 đến nay: click vào đây:   Giòng Thời Gian Từ 1954

Click vào mỗi mục dưới đây, ở bên phải, để xem nội dung của mục đó và chọn bài để xem:

Ngoài ra còn có: Các bài mới, Các bài được đọc nhiều nhất, các youtube (HLC phỏng vấn).

Liên lạc:  hoanglanchi@gmail.com

Posted in LanChiYesterday | Comments Off on Thư Ngỏ

Hướng Dẫn Tạo Blog với WordPress

Làm Blog Với WordPress

Lời mở đầu:

Tôi là người dốt computer vì đã lớn tuổi, không có điều kiện để học “tử tế” từ đầu, nghĩa là “mất căn bản”. Những gì tôi biết là tôi tự tìm tòi, quá lắm thì hỏi “đệ tử”.

Làm 1 blog với wordpres cũng vậy. Tôi đọc tiếng Việt ở cộng đồng WordPress Việt Nam, muốn đâu cái điền ( điên cái đầu) vì bọn trẻ viết cho người khá giỏi computer chứ không phải cho người ngu như tôi.

Continue reading

Posted in Hướng Dẫn Làm Blog | Comments Off on Hướng Dẫn Tạo Blog với WordPress

Khanh Vũ- Các loại phân bón- Bài hay hữu ích cho người mới trồng July 27, 2021

Hoàng Lan Chi viết: Khanh Vu là cao thủ trồng hoa đã viết bài này rất hay. Tôi save lại làm tài liệu. Khanh làm table rõ ràng, dễ hiểu cho người mới trồng

Khanh Vu

thường trồng bare root như hồng 1-2 tháng đầu mình chỉ nên dùng phân bột. Sau khi cây có cành mới và lá non, mình mới từ từ dùng phân hạt. Cây con cũng vậy, sau khi mà mầm đã rụng và cũng có trên 7 lá, thân cứng cáp mình mới dùng phân hạt

N –

Nitrogen – chỉ số đầu tiên bên trái – giúp cho cây mọc lá. Rau cải cần nhiều chất này

P – Phosphorus – chỉ số chính giữa – giúp cho cây phát triển rễ và ra hoa. Nếu mình muốn cây ra hoa, tìm loại phân có số giữa cao hơn hai số kia

K – Potassium – chỉ số cuối bên phải. Chất này giúp cho thân cây khỏe mạnh, cứng cáp và chống bệnh. Nó cũng giúp cho cây đậu quả và có vị chua/ngọt

Khanh Vu superthrive tương tự như vitamin B1 nhưng tốt hơn. Mình thường dùng tưới cho cây khi cây không được khỏe hay rễ yếu. Cũng thường hay dùng bón cho cây con. Còn bone meal có calcium và potassium. Mình dùng khi trồng cây có củ (bulb) như tulip hay thược dược. Cũng có thể bón co cây ăn trái. còn epsom salt giủp cho cây hấp thụ dinh dưỡng trong đất nhanh hơn. Thường mình dùng 2tsp mỗi gallon nước tưới mỗi tháng

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Khanh Vũ- Các loại phân bón- Bài hay hữu ích cho người mới trồng July 27, 2021

Jacqueline Do- Hồng- Chọn giống, phân, cách trồng , tưới trị bịnh, giâm cành

Hoàng Lan Chi viết: Jacqueline Do có vườn hồng rất đẹp. Loạt bài này JD chia sẻ nhiều thứ có ích. Xin cảm ơn

Jacqueline Do

Nên chọn hồng leo loại nào?!

Có bạn hỏi mình là nên trồng hồng leo Gorgeous Gardener hay Kiss Me Kate?

Có bạn thì hỏi nên trồng Kiss Me Kate hay trồng Jasmina?

Có bạn thì hỏi nên trồng A hay trồng B?

Tóm lại, trước tiên bạn muốn điều gì? Muốn cắm bình thì nên chọn cây ra hoa từ thân mới. Phần lớn hồng leo của Meilland ra hoa từ thân cũ. Hồng leo của Kordes thì tuỳ cây. Của David Austin thì ra hoa từ thân mới.

Nếu chọn lặp hoa nhanh thì nên chọn hồng có đặc tính “continuing blooming” thay vì “repeating blooming”. Loại continuing là loại nở liên tục, còn repeating thì nở theo đợt. Hồng DA thường là nở liên tục, hồng của Meilland và Kordes thì phần lớn là nở theo đợt. Hỏi mình thích nở liên tục hay nở từng đợt thì mình thích cả hai, loại nở từng đợt thì mỗi đợt nở là super bloom, nhìn đã con mắt, nhìn vui như hội, nhìn sướng như ở thiên đàng. Loại nở liên tục thì không có super bloom nhưng luôn có hoa. Đời không có gì là hoàn hảo, chỉ là mình cân nhắc chọn cái phù hợp nhất thôi.

Hỏi mình loại nào cắm bình bền nhất? Như đã nói là đời không có gì hoàn hảo. Hồng của Meilland cắm bình hay để trên cây đều vô địch tuy nhiên do đặc tính ra hoa từ thân cũ nên cắt cắm bình rất khó, chỉ cắt được ngay mức lá đầu tiên, cành quá ngắn để cắm. Nếu cắt cành dài thì mấy đợt sau vắng hoa, vì hoa ra từ cành, cắt mất cành thì đâu còn hoa. Với lại nếu để trên cây, mùa hoa kéo dài cả tháng, nhìn rất đã mắt.

Hồng DA ra hoa từ thân mới, lại nở liên tục nhưng cắt cắm bình nhanh tàn, ngay cả để trên cây cũng nhanh tàn hơn Meilland và Kordes.

Các bạn trồng hồng leo nên nhớ hai năm đầu đừng prune cây, phải có cành mới có nhiều hoa.

Các bạn trồng hồng DA ( hồng leo và hồng bụi) thì nhớ rằng thân cành của DA luôn yếu ớt, nhìn như thiếu sức, hoa nở nặng nên đổ ngã tứ tung nhưng đó là bản chất của cây.

Mỗi cây hồng leo sẽ có chiều cao khác nhau, nhớ tìm hiểu kỹ trước khi trồng.

P/S: bài này mình sẽ add vào loạt các bài của #JacquelineDoroses , khi nào cần các bạn nhớ tìm từ khoá nha.

—————————————————————

Đây là bài về phân số 1

https://www.facebook.com/1709…/posts/10206311891712050/…

đây là bài về phân số 2

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10206626488096763/?d=n

link youtube của Jac về phân

https://m.youtube.com/watch?v=QCRJPs-GTaQ

cách trồng hồng leo Eden

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10206205553693666/?d=n

tưới bao nhiêu thì đủ

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10206895385699035/?d=n

Giới thiệu sơ về hồng leo

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10206438927207858/?d=n

Cách tạo nhiều cành cho hồng leo

https://m.youtube.com/watch?v=zFjC8XO3ABw

Cách trị bệnh black spot ở hồng

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10207773880500856/?d=n

List các website bán giống hồng mà J mua

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10207929505511384/?d=n

Cách sang chậu cho hồng

https://m.youtube.com/watch?v=gQ9WbEYx3CE

Cách cắt hoa tàn deadhead đúng

https://m.youtube.com/watch?v=EEXPwoiFCZU

Tại sao hồng vàng lá:

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10208262754042389/?d=n

Cách trị thrips:

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10208455737986867/?d=n

Cách chuẩn đoán và trị bệnh khô cành ở hồng

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10208133579733112/?d=n

Cách giâm cành hoa hồng

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10207406036984998/?d=n

Các bước căn bản trong trồng trọt

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10206026918827906/?d=n

Nên chọn loại hồng leo nào

https://www.facebook.com/1709285075/posts/10209143808148191/?d=n

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Jacqueline Do- Hồng- Chọn giống, phân, cách trồng , tưới trị bịnh, giâm cành

Đi Chùa Đại Tùng Quang ghẹo tượng

Click link Rumble:

 

https://rumble.com/vj3x2d-i-cha-bt-chc-tng.html

Posted in Phim Truyền Hình | Comments Off on Đi Chùa Đại Tùng Quang ghẹo tượng

HLC- “Em không thể để chị Hai mất em”- Viết cho Liễu M ạch- June 25, 2021

Hoàng Lan Chi

EM KHÔNG THỂ ĐỂ CHỊ HAI MẤT EM

Đó là câu nói cuối cùng của tôi cho một người phụ nữ đẹp.

Cô ấy là bạn Facebook.

Cô ấy thích tôi vì cùng ủng hộ Trump

Cô ấy ban đầu làm tôi ngỡ là đàn ông vì tính tình không nhu mì, ngôn ngữ thì mạnh bạo, ưa chửi bới nặng nề.

Một ngày cô ấy post hình cũ. Tôi ngạc nhiên quá.

Vì sao ư?

Vì đó là một vẻ đẹp "lạ". Không phải vẻ đẹp thuần túy VN. Khi tìm hiểu thì quả đúng thế. Cô ấy là người Hoa lai Pháp. Có nghĩa cô có ba giòng máu: Việt, Hoa, Pháp.

Đôi mắt to. Sống mũi cao. Đôi môi hơi dày, mọng. rất gợi cảm. Thân hình thanh tú, thon thả.

Tôi gọi ngay cho cô ấy. Sau khi khen ngợi, trầm trồ nhan sắc của nàng, tôi bắt đầu " luân lý giáo khoa thư"!

Em ấy rất ngoan. Em không cãi. Em nghe lời tôi. Có lần em làm tôi bật cười vì câu comment này trong Facebook của tôi " Thôi đi chỗ khác chửi bọn Dân Chủ. Ở đây nhà chị Hai, không được chửi tục"!!!!

Thỉnh thoảng vẫn gọi cho nhau. Em post một hình cũ và comment "Hồi đó em có kiểu tóc xù y chang chị Hai".

Cách đây hai năm, em gọi, báo tin không vui. Chuẩn bị chữa ung thư.

Thời gian trôi. Em chỉ thỉnh thoảng vào Facebook của tôi và tôi yên chí em bình an. Sau bầu cử 2020, tôi buồn, không thiết tha xem tin nhiều. Mấy tháng này lại dọn nhà một mình nên cũng ít lên Facebook.

Hôm kia, đọc tin nhắn "Chị rảnh gọi lại em" thì tôi linh cảm chuyện không lành. Quả đúng vậy. Ung thư di căn 10 cục. Em yêu cầu Bác Sĩ chữa 2 cục cho em dễ ăn.

Em cũng chích vaccine covid. Tôi la " em đâu cần vaccine vì em không du lịch, không đi làm. Em đang yếu, đang chữa ung thư thì chích vaccine làm gì". Em kể và tôi khuyên:

-Em làm như chị Hai. Xay đồ ăn ra thì nuốt dễ hơn là nhai

-Trước khi nuốt, ngồi thiền, nhớ đến Phật bà, niệm Phật. Rồi tự kỷ " Tôi sẽ không thấy đắng. Tôi sẽ ăn được. Tôi sẽ khỏe lại". Dùng ý chí nghị lực để "răn đe cơ thể". Sau đó ngậm một viên kẹo the một chút xíu thôi rồi bịt mũi nuốt đồ ăn. Tôi đã có kinh nghiệm: khi bịt mũi thì không thấy đắng, không thấy mùi để muốn ói.

-Thích gì thì làm. Nghe nhạc, xem phim, ngắm hoa.. Không xem tin thời sự nữa.

-Phải tự nhủ " Tôi phải khỏe. Tôi phải sống"

Rồi tôi nói câu này. Khi nói thì nghẹn ngào vì "bà chằng" "khóc" rồi "Em không được để chị Hai mất em. Em biết là chị Hai yêu em"

Liễu cũng khóc. "Chị Hai, I love you. Bác Sĩ nói em chỉ còn 1 tháng tới 1 năm. Em nghĩ em phải gọi và báo cho chị Hai biết".

Tôi " Em làm đúng. Một anh bạn chị không báo và chị giận anh ấy lắm. Em hãy ăn uống như chị Hai nói. Chị Hai mong, em sẽ text như sau: em đã ăn được theo kiểu chị Hai chỉ cho không thấy muốn ói, không thấy đắng".

Người em Facebook, người phụ nữ đẹp ấy là Liễu Mạch

Liễu ơi, chị Hai viết bài nhỏ này cho em. Thương yêu em rất nhiều

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on HLC- “Em không thể để chị Hai mất em”- Viết cho Liễu M ạch- June 25, 2021

HLC- Mùa đông hoa vẫn nở tưng bừng, lá vẫn đỏ và hồng vẫn nũng n ịu- June 24, 2021

Hoàng Lan Chi

MỘT MÙA ĐÔNG HOA VẪN NỞ TƯNG BỪNG

Bây giờ nơi tôi ở là mùa Đông. Dường như số người thích mùa Đông đếm trên đầu ngón tay. Đa số thích Xuân hoặc Thu. Nói nào nay, đất trời cũng công bằng. Xuân Hạ Thu Đông rồi lại Xuân Hạ Thu Đông. Mầm non nảy chồi, lớn lên, rực rỡ, rồi úa vàng và cuối cùng ra đi. Chu kỳ mới lại bắt đầu.

Xưa, 2004, những ngày ở Virginia tôi vẫn yêu mùa Đông như những mùa khác. Có gì lạ đâu. Vì mùa Đông có tuyết. Khi ngắm tuyết rơi mới thấy mùa Đông đẹp làm sao. Khi ngắm cả một dãy núi mờ xa phủ tuyết trắng xóa mới thấy mùa Đông đẹp làm sao. Khi ngắm những mái nhà ban đêm phủ đầy tuyết trắng mới thấy mùa Đông đẹp làm sao. Và diễm lệ nhất khi buổi sáng những cây trơ cành phủ tuyết bị đông đá và khi ấy cây lấp lánh màu dưới nắng mặt trời thì mới thấy mùa Đông tuyệt vời quá. Thôi hãy cứ thưởng thức những nét đẹp ấy và đừng nghĩ đến việc phải cào tuyết, việc nhìn những con đường lầy lội tuyết tan. Phải thế không.

Khi chuyển về CA, một anh bạn đã than thở dùm tôi "Lan Chi ơi, CA không đủ bốn mùa như VA đâu". Đúng thế, mùa đông ở California vùng tôi ở không có tuyết nên không đẹp như Virginia. Bắc CA có thể có.

Brisbane cũng không có tuyết. Queesland là sunshine state của Úc Châu. Mùa đông Brisbane không quá lạnh giá. Ban ngày vẫn nắng khá ấm. Hoa vẫn nở và chim vẫn hót. Nhiều cây lá vẫn xanh.

Sáng nay có một cặp chim um sùm trước ngõ. Tôi đi ra và hỏi "Chuyện gì thế? Các con cãi nhau hay khen vườn bà đẹp vậy??" Con chim ngoái nhìn tôi rồi bay đi. "Rõ là con ranh". Tôi nói vậy. Con chim thứ hai bay đến, đậu ở cành hoa, nghiêng đầu nhìn tôi. Có lẽ nó muốn nói "Bà ơi đừng chấp vợ con bà nhé!". Mấy hôm nay, hai con chim này cứ đến vườn tôi líu lo trò chuyện với nhau. Chắc vợ chồng son. Tôi nhớ ở nhà cũ, chim cũng làm tổ ở vườn. Gần nhà hiện nay là công viên. Tôi chưa đến bao giờ vì còn mải dọn dẹp, sắp xếp, làm vườn cho nhà mới. Sao chim không vào công viên tình tự mà lại đến vườn tôi? Phải chăng vì mầu hoa rực rỡ. Phải chăng vì giàn đèn lấp lánh.

Xem này, vườn hồng nhỏ của tôi xinh không nào? Tôi dự định chỉ làm hai vườn hồng nhỏ này thôi. Tuổi già và tay đau không đủ sức làm nhiều. Còn thì trồng hai hồng leo. Một ở hàng rào phía trước và một cho leo giàn lưới cáo bên hông vì tôi thích nhà thơm ngát mùi hồng. Vẫn là khung vườn tím nhé. À tôi đã sơn hai cánh cổng mầu tím.

Cạnh mini vườn hồng là vùng của cactus. Kệ ba tầng mua ở net về cũng sơn tím.

Ngay giữa sân trước có cây hoa sứ khá lớn. Mùa đông lá rụng hết nhưng mùa xuân lá sứ lớn sẽ phủ bóng râm cho cây ở dưới nên tôi làm một giàn đủ thứ: ngay gốc là nhiều loại "couleur". Một vòng mulch đỏ rồi một vòng sỏi trắng. Ngoài cùng là nhiều chậu mười giờ, petunia và vài loại khác. Bảo đảm vào mùa Hè, mười giờ nở sẽ rất đẹp. Ngoài cùng là hàng rào nho nhỏ xinh xinh. Tôi treo nhiều loại hoa be bé như pensee. Đặc biệt nhất, hàng dây chăng đèn solar, nấm solar làm ban đêm góc vườn nhỏ này lấp lánh rất đẹp.

Lủng lẳng đèn solar, nấm mầu xanh, xe đạp hoa

Ban đêm rất đẹp

Chiếc xe đạp chở tuổi thơ đuổi bướm hái hoa

Cô công chúa tí hon bên con heo bự và pensee tím

Công chúa Thủy Tề dưới giàn "couleur" màu rất tươi dù mùa Đông

Màu lá đỏ rất đẹp bên "cỏ Lan Chi"

Hai bông hoa solar này ban đêm rất đẹp

Một góc carpot. Hai bông hoa solar lấp lánh ban đêm

Kệ 3 tầng tam giác vòng cung mua ở net.

Hoa vẫn tưng bừng kệ cho gió lạnh mùa đông

Bonsai Sứ Thái vẫn đơm hoa

Cũng vẫn là "couleur" lá xanh đỏ

Quỳnh Sen hồng và đỏ

Chị họ nói chị phục tôi lăn lông lốc vì chị không đủ can đảm "làm nông dân" như tôi được . Ừ nhỉ, phải có đam mê lắm mới làm "nông dân" được. Tôi không có kiến thức gì về cây cối hoa lá. Cứ trồng đại và may mắn hoa nở tưng bừng. Quỳnh Sen hồng mua ba năm trước, mỗi năm đều trở lại với hoa tưng bừng. Mười giờ cũng rực rỡ. Hồng cũng nũng nịu.

Tôi chỉ có dăm cây ăn trái grafted để ngắm cho vui. Hy vọng năm nay khế ngọt sẽ có trái. Hoa khế rất xinh. Nho nhỏ.

Ông Huỳnh Bá Phụng hứa tặng tôi hai cây cờ vàng và Úc. Tôi còn cần một cờ Mỹ. Tôi có đến ba quốc tịch cơ mà. Tôi thích cờ vàng có phông phía sau là chợ Bến Thành. Cờ Úc thì là phông là biểu tượng ở Sydney. Còn Tượng Nữ Thần Tự Do sẽ là cho cờ Mỹ. Nhưng sức tôi làm không nổi vì tay không khỏe. Thôi thì tôi sẽ làm một khu cactus vì cactus giống cấu trúc hoa hồng và sẽ kết hợp với ba lá cờ.

Người xưa, Nguyễn Công Trứ, nói "Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc. Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn". Giờ này, tôi tạm quên Dân Chủ dù tôi vẫn rất yêu Tổng Thống 45 Trump và tôi "tri nhàn" với những gì nho nhỏ, xinh xinh, vừa sức tôi chăm sóc.

Chỉ thế thôi.

Hoàng Lan Chi

6/2021

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on HLC- Mùa đông hoa vẫn nở tưng bừng, lá vẫn đỏ và hồng vẫn nũng n ịu- June 24, 2021

Nỗi buồn Tháng Tư và Nỗi buồn Tháng Giêng- April 27 , 202 1

Nỗi buồn Tháng Tư và Nỗi buồn Tháng Giêng

Năm nay nỗi buồn Tháng Tư dường như đã hơi phai mờ trong tôi vì nỗi buồn Tháng Giêng.

Thì cũng phải thôi. Đã 46 năm. Gần một nửa đời người. Những người ra đi thuở xưa tóc còn xanh, còn đen giờ thì muối tiêu, bạc trắng và không ít người đã đi chuyến tàu chót. Nỗi đau cũng mờ dần. Nỗi ưu tư vẫn còn đó nhưng càng ngày càng thấy mong manh. Mọi hy vọng chỉ còn nằm trong tay những người trẻ của VN. Họ phải tự định đoạt thôi. Nếu họ muốn được sống như Nhật, như Hàn Quốc thì họ phải xóa bỏ cái độc tài CS. Còn nếu họ cam tâm, họ biện minh mọi lý do cho thái độ thờ ơ của họ, họ vẫn muốn sống trong xã hội mà cai trị bởi thiểu số đảng viên chứ không vào tài năng: thì hãy để họ quyết định.

Cá nhân tôi bây giờ chú ý đến vùng đất chúng tôi và con cháu đang sống nhiều hơn. Tôi không muốn ủng hộ những tổ chức ABC nào đó cứ làm những việc "repeat" hoài như: tranh đấu- hải ngoại can thiệp, giúp đỡ- rồi tù nhân lương tâm đến Mỹ hay vài quốc gia khác. Hết. Thậm chí còn có những kẻ khi ra khỏi VNCS, đến được Mỹ, như Nấm Mẹ đã "hỗn hào, láo xược, mất dạy" khi viết bài về Tổng Thống 45 Trump, câng câng phủ nhận việc giúp đỡ cho gia đình Nấm Mẹ 4 cái vé đi Mỹ ( mà Nấm chỉ ngồi tù chỉ khoảng 2 năm thì phải).

Tháng Giêng 2021 là tháng đau buồn của hơn 70 triệu người Mỹ và rất nhiều ở các quốc gia khác. Nỗi buồn càng ngày càng nhiều hơn khi Dân Chủ làm nhiều "trò".

Nỗi buồn Tháng Tư của những năm xưa:

Tưởng nhớ những ngày cũ:

-Quê Hương trong nỗi nhớ ngậm ngùi:

https://youtu.be/Z7dcgaxN6ts

-Nhìn lại một thoáng ngày xưa:

http://hoanglanchi.com/?p=1013

Hoàng Lan Chi

2021

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Nỗi buồn Tháng Tư và Nỗi buồn Tháng Giêng- April 27 , 202 1

Chuẩn bị cho chuyến tàu chót- April 6 , 2021

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

Chuẩn bị cho Chuyến Tàu Chót của tôi

Năm vừa qua nhiều người ra đi kể cả người danh tiếng và bạn hữu. Năm nay chắc cũng thế. Tôi thì bình thản lắm vì đã chuẩn bị sẵn sàng ra đi chuyến tàu chót ( nói cho văn vẻ chứ cuộc đời mợ Lan Chi không biết đi tàu được bao chuyến! Toàn là xe đạp, xe gắn máy, xe hơi, máy bay. Mấy thuở đáp chuyến tàu cưa chứ). Tôi đã:

1) Vứt hết những gì là "kỷ niệm" Ai cũng có một đống kỷ niệm nhưng cứ tưởng tượng khi mình chết, con cái phải soạn kỷ niệm của cha mẹ, thấy mà ớn. Có phải kỷ niệm của nó đâu. Huống chi ngày nay, mọi cái có thể lưu trữ vào một hard disk cũng tiện. Hình ảnh cũ cứ scan bằng I phone rất tiện. Không như trước kia phải dùng máy scan, mệt thấy bà cố. Tôi chỉ giữ ít thư viết tay của con và của người tình không bao giờ lấy.

2) Vứt cả những người "không ưa" ra khỏi cuộc đời. Tại sao phải giao thiệp với những người cứ làm mình bực bội, khó chịu? Thì giờ đâu mà thuyết phục họ đồng ý với mình về vấn đề này nọ. Tôi chỉ giữ lại những người bạn không làm tôi khó chịu hoặc những người làm tôi vui vui. Thú thật, tôi "vứt những người khó ưa" trong 4 năm qua …toàn là fans của Dân Chủ thổ tả! (cười). "Mắng" mãi thì mỏi miệng mình (!), chi bằng vứt đi cho thảnh thơi. Nhưng trong Bản Tin thì tôi cứ "nói xiên nói xéo" chung chung. VD "Quý ông bà ủng hộ DC nghĩ sao! Quý ông bà ủng hộ DC trả lời dùm cái coi"

3) Không "start" một cái gì cả. Nếu đã khởi đầu mà chưa hoàn tất thì sẽ "khó chịu" lắm. Do đó, thích làm vườn thì tôi làm ào vài ngày cho đến vài tuần là xong cái mini garden để có thể ngắm hoa từ vuông cửa sổ mỗi khi mỏi mắt vì xem net, hoặc đứng trong phòng khách nhìn ra cũng ngắm được hồng và mười giờ rực rỡ. Không cần ra ngoài, trời có lạnh, có mưa thì tôi vẫn ngắm được hoa lá từ phòng ngủ, phòng khách. Chậu thì be bé để thay đất cho dễ và vừa sức. Về gia chánh thì cũng mua tùm lum nhưng chỉ ở hai tủ là hết.

Tôi chỉ thích hai thứ đó thôi. Hoa để ngắm, giảm stress. Gia chánh để ….tặng những người mình thích. Đồ gia chánh của mợ Lan Chi tặng thì đa số thích. Lý do: đẹp và ngon. Xôi thì ngon vì có nhiều đậu xanh, nước dừa và được làm thành hoa. Rau câu thì như bức tranh, ai cũng thích. Ông Bác Sĩ Úc, Trưởng Khoa mắt của bịnh viện PA cũng thích và đã save quà của tôi (rau câu) vào mobile phone. Ông Bác Sĩ gia đình thì "Trời ơi, tôi phải để dành rau câu chị tặng vào bữa nay là sinh nhựt đứa con gái 40t. Để cho mọi người ngắm đã. Sao mà khéo tay quá zậy chị"

Các bạn nào đến 65 hoặc 70 mà nảy ra ý định viết hồi ký thì tôi khuyên nên kể vào bất cứ cái gì các bạn có (recorder rời hay sofware ở computer) rồi thuê người viết. Đừng è cổ ra hồi tưởng, sửa chữa rồi không còn thì giờ đi chơi, xem tin, coi phim, làm vườn. Rủi hồi ký chưa xong mà lăn đùng ra bịnh thì cái cuốn hồi ký dở dang biến thành cục đá đeo bên sườn!

4) Thích ăn, thích làm gì, cứ việc ăn và làm. Vd tôi thích cà phê sữa buổi sáng. Nhâm nhi trong khi xem mail. Tại sao lại bắt tôi bỏ. Quỳnh Thi là "cái đứa" vô duyên nhất vì "con nhỏ ngoài 60" ý cứ cằn nhằn tôi là "Bỏ cà phê sữa đi. Đường là không được". Ơ hay, bà chị đây là dân hảo ngọt và bà chị đã "control" được tiểu đường bằng máy đo và đậu bắp thì tại sao bắt bà chị kiêng? Ơ, sông lâu để làm gì khi không được ăn thứ mình thích? No, bà chị không chịu làm ma đói, mà thèm đâu. Thích gì cũng ăn tuốt nhưng không ăn nhiều thôi. Huyết áp, đường, cân nặng vẫn tốt. 14 năm trôi qua mà hiện giờ tôi chỉ hơn hồi đó có 4lbs là tự thấy cũng giỏi rồi!

5) Dặn dò con cũng xong rồi. Viết mail dặn đầy đủ. Vd mẹ có chết, cứ gọi bà Xoài đến hốt hết quần áo giày dép …đem cho nhà thờ. Gọi bà Mít đến hốt hết đồ gia chánh rồi kệ bả làm gì tùy bả. Gọi bà Ổi đến hốt hết vườn hoa. Chỉ có computer và thuốc bổ thì Bi giữ. Xong. Quá khỏe phải không?

6) Hẹn hò. Cái vụ "hẹn hò" này, ông ma sơ NT chỉ trích kịch liệt. Ông ý nói "không hẹn hò với ai cả. Khi chết, cần tỉnh táo để niệm Phật Di đà được Phật tiếp dẫn. Đừng dại dột ươc áo là bị binh tim, lăn đùng ra chết không biết gì! Hẹn người ấy là bạn rủi kiếp sau nó là CS thì sao!

Ơ hay, ma sơ này làm "bà chằng" bối zối. Tại sao không được hẹn hò ta?

Tôi hẹn với ông A là nếu kiếp sau anh vẫn y như kiếp này thì em sẽ lấy anh! Tôi hẹn với ông B là kiếp sau anh vẫn là bạnvăn chương của em như bây giờ nhé. (Ví dụ: Văn Quang ơi!) (cười). Tôi còn muốn hẹn vầy: Kiếp sau Gs Gia Long Phạm Thị Nhung, Châu T Ngọc Minh vẫn là thầy tôi! Dương Nguyệt Ánh, Nguyễn Kinh Luân, Bé Bảy, Nguyễn Văn Tần, … ( còn một mớ nhưng chưa nhớ ra) vẫn là bạn hữu-chiến hữu của tôi.

Ai quen biết vị sư nào danh tiếng nhớ hỏi dùm tôi vụ "hẹn hò". Chứ ma sơ NT thì bảo tôi dốt về "Phật giáo" nên mới hẹn như thế.

Xong. Chuẩn bị cho chuyến tàu chót của tôi đấy. Xong hết rồi. Giờ thì mợ Hoàng Lan Chi cứ "tung tẩy" dạo net (thích thì vẫn cứ "bụp" ai đó. Mệt thì tha tào!), tung tẩy ngắm hoa, tung tẩy làm bánh, nấu xôi cho người nào mà mợ ấy mến, tối tối buồn vui với phim Hồng Kong, Đại Hàn (!). Không ghét ai nhiều, không thương ai nhiều. Ra đi sẽ rất thảnh thơi. Quá khỏe phải không?

Hai ý thích ở tuổi sắp đi chuyến tàu chót của Hoàng Lan Chi

Hoàng Lan Chi

4/2021

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Chuẩn bị cho chuyến tàu chót- April 6 , 2021

Trường Sơn Lê Xuân Nhị- Người về từ cõi chết- Hoàng Lan Chi , đi ếu văn cho người chưa đáp chuyến tàu chót- April 4 , 2021

Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Người về từ cõi chết

Lời Giới Thiệu: Trường Sơn Lê Xuân Nhị, tác giả "Alcapone" thuộc loại "best seller" ở hải ngoại vừa gửi một bài viết với tựa " TSLXN gặp gỡ Diêm Vương rồi trở về." Trong đó TSLXN kể chuyện mình vừa về từ cõi chết. Tôi đã trả lời và có xin phép chia sẻ với mọi người. Bài đầu tiên của TSLXN ở dưới

*************************************

From: Nhi Le
Sent: Saturday, 3 April 2021 2:12 PM
To: Lan Chi
Subject: Re: này em- RE: TSLXN Gặp gỡ Diêm Vương… rồi trở về -Gởi lại / phổ biến tự nhiên

Hello, chị HLC

Cám ơn chị đã trả lời email. Tôi hiện đang làm xạ trị, lúc tỉnh lúc mê, ra vườn nhỏ cỏ thì nhổ mẹ nó hết mấy cây bông của vợ, lái xe thì de đụng thùng thơ, may mà thùng thơ nhà chứ không thì mắc công sửa chửa cho người ta …vân vân

Nhưng cũng có nhiều lúc làm việc được. Càng ngày càng thấy khỏe ra, sáng suốt hơn. Bác sĩ cũng khen tiến bộ lắm.

Cám ơn chị đã cho vài dòng điếu văn… sớm. Như thế là tốt quá rồi, đâu phải ai cũng được HLC khen như thế đâu.

Vẫn theo dõi bài của chị luôn. Chúc chị vui khỏe và viết đều tay. Chị muốn phổ biến bài viết, xin cứ tự nhiên. Cám ơn chị phổ biến.

Thân mến

From: Lan Chi
To: TSLXN
Subject: này em- RE: TSLXN Gặp gỡ Diêm Vương… rồi trở về -Gởi lại

Hello em

Chị thú vị khi đọc bài em viết Phải rồi, chúng ta chuẩn bị cho chuyến tàu chót. Có gì đáng sợ đâu. Chúng ta không ra đi bất ngờ. Chúng ta không ra đi khi con cái còn nhỏ. Em còn cố viết một bài cho bạn bè, chia sẻ kinh nghiệm của em.

Có kinh nghiệm đáng yêu như ( em rất hư vì ăn nhậu, vì sẵn sàng đổi bữa ăn cho bữa nhậu) những kinh nghiệm vui vui ( như đọc tin và uống Aspirin tự ý tăng liều cho chảy máu cam chơi) kinh nghiệm có ích ( người to béo, bụng như cái thùng nước lèo mà thật ra là suy dinh dưỡng)…

Rồi thì em nhìn lại cuộc đời mình và tự hỏi, em đã nói những lời đáng yêu nào cho gia đình, bạn bè; những lời cay đắng, chỉ trích nào cho kẻ khác hoặc việt gian..

Em ơi, với cá nhân chị thì em thừa biết em “ngưỡng mộ” chị ( chả hiểu em còn nhớ hay đã quên?! Chị có lưu vài mails của em ở web site của chị) vì ( là con gái Gia Long, tinh thần chống cộng bất khuất, những bài tạp ghi hữu ích..). Em khen văn chị như sau

Truong Son Le Xuan Nhi <tslxnhi>
Sent: Wed, June 30, 2010 10:11:30 PM
Chi Lan Chi:

Không ngờ chị viết tùy bút hay như vậy. Nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng, thắm thiết như một cội thông già, tình tự như một giòng sông cũ, đậm đà như một mái trường xưa..Cám ơn chị đã chia xẻ.

Truong Son Le Xuan Nhi <tslxnhi>
Sent: Tue, May 17, 2011 6:08:26 AM
Subject: Re: Hoàng Lan Chi – Một thuở gõ đầu trẻ/ Quá hay

-Tôi được trả tiền để chỉ kiến thức cho mấy người. Tiền này do cha mẹ mấy người gửi tới. Do đó sẽ hơi vô lý nếu như tôi “ăn cắp” tiền cha mẹ mấy người mà không chỉ cho mấy người. Ngược lại, tôi chỉ và mấy người không học, coi như mấy người “ăn cắp” của cha mẹ mấy người”! Tôi chả thích mình mang tiếng “ăn cắp” hay mấy người bị mang tiếng “ăn cắp”!

Cám ơn chị đã chia xẻ một bài quá hay. Nếu ngày xưa đi học mà tôi nghe được những lời này từ cô giáo thì chắc tôi đã làm bác sĩ… Các thầy của tôi chỉ lý sự vụn vặt, ép buộc học trò, chẳng ai thích học nữa…

Thật là sâu sắc. Cám ơn chị

Còn nhiều mails khen lẻ tẻ, chị không lưu. Vì thế, em yên tâm. Với cá nhân chị, em không có gì phải “ no nắng”. Ngược lại, “ Alcapone” (!) còn “nợ chị” một món nợ ân tình nhỏ: đó là bài chị phỏng vấn em vào 2014 Khi chị phỏng vấn ai thì đều suy nghĩ, chọn câu hỏi để người trả lời có cơ hội bày tỏ mà không mang tiếng khoe khoang.

Em ơi, Bác Sĩ nói “em có thể ra đi bất cứ lúc nào” vậy thì hãy coi đây là bài “điếu văn” được viết khi người chưa đáp chuyến tàu chót nhé.

Em đã là một chút út của Không Quân. Đã tròn phận sự người trai. Em đã tròn bổn phận với gia đình. Em cũng đóng góp cho văn chương hải ngoại bằng những tác phẩm hay, một thời là “best seller”.Em đã trân quý những chiến hữu chống cộng và em cũng biết “chửi thề, mắng mỏ” những kẻ hám danh bôi nhọ Văn Bút Hải Ngoại.

Em ạ, em không có gì phải hối tiếc. Còn giữa em và Nàng thì em tự biết phải TẠ TÌNH với nàng ra sao.

Khi em ra đi, chị sẽ rất nhớ em. Mà nếu em “đếch” (vì em mà bà chị Gia Long này, lần đầu phải viết chữ này trên net!) sợ Thần Chết rồi ngược lại ông ta sợ em thì lúc ấy chắc là em sẽ là …người nhớ bà chị này chút đỉnh vì bả đã đáp chuyến tàu chót ấy trước em rồi.

Chúng ta sẽ lại gặp lại nhau ở “vườn văn chương” nơi xa ấy. Phải không em?

Link bài chị phỏng vấn em vào 2014:

http://hoanglanchi.com/?p=8063

Hoàng Lan Chi

PS chị có thể gửi reply này cho mọi người cùng xem hay không ?

From: Nhi Le <tslxnhi>
To: Nhi Le <tslxnhi>
Sent: Thu, Apr 1, 2021 7:16 pm
Subject: TSLXN Gặp gỡ Diêm Vương… rồi trở về

Một: What’s the hell going on?

Sáng thứ hai, một buổi sáng bình thường như mọi buổi sáng của tuổi về hưu, khoảng 8 giờ ngày 1 tháng 2 Dương Lịch 2021, New Orleans Louisiana, tôi thức giấc… trong cô đơn, nhà cửa vắng tanh vì bà xã đang ở xa lo công việc. Vào phòng tắm vừa đánh răng xong, xoay người toan bước ra thì tôi bỗng bị… rụng xuống sàn nhà như một trái mít nghe đến rầm một tiếng đinh ai nhức óc.

Đầu và ngực tôi đập xuống sàn có lẽ nặng lắm vì khi mở mắt ra, tôi nhìn thấy cái … bồn cầu tiêu đang nằm song song ngay trước mặt mình, lại còn cao hơn mình cả … thước, ngạo nghễ, trắng bóc và … tròn quay, đang lắc lư trước mặt mình.

Đù mẹ, mới sáng sớm đã lại có chuyện rồi, tôi lẩm bẩm chửi thề và tự hỏi: “What’s the fuck going on?” Tối qua mình lại uống rượu say quá chăng? Không, tối qua tôi chẳng uống gì cả và hôm nay mới sáng sớm chưa có rượu chè gì. Mình cũng không bị trợt té. Thế thì tại sao tôi lại nằm thẳng cẳng như thế này hở trời?

Có lẽ đây là hậu quả của những ngày đi Cali chơi mùa Noel rồi mới về, ăn nhậu nhiều quá chăng? Nhưng về đã hơn tháng rồi, chẳng hề bị rụng, sao bây giờ mới rụng?

Không cần phài suy nghĩ lâu, sống trong thời buổi thiên hạ bị dính Covid rầm rầm, tôi kết luận ngay là mình đã bị dính cúm Tàu. Tôi đã đọc rất nhiều về cúm Tàu để biết một trong những chuyện thường xảy ra cho bệnh nhân khi mới bị nhiểm là mất hết sức lực. (Thực tế thì chuyện này chỉ xảy ra ở giai đoạn sau khi bị sốt—nhưng tôi chưa hề bị sốt.) Tôi cũng thắc mắc là suốt tháng qua, từ khi đi chơi xa về, tôi đã không đi đâu, không tiếp xúc với ai, thế thì sao con Cúm Tàu đột nhập vào tôi được? Cũng cần nói thêm là tất cả khứu giác, vị giác, thính giác của tôi vẫn còn đầy đủ, những người bị Covid sẽ bị mất hết những thứ này. Nhưng buổi sáng hôm đó, tôi kết luận ngay là mình bị cúm Tàu. Gì chớ cúm Covid-19 thì nhằm nhò gì. Ai sợ, ông đếch sợ. Ông chỉ cần tỉnh dưỡng và cách ly một vài ngày, xông vài phát thật tốt là xong ngay. Nhưng chuyện quan trọng bây giờ là phải … đứng lên cái đã.

Loay hoay mãi một lúc mới vịn cái bồn tắm ngồi lên được và nhìn vào tấm gương trước mặt, tôi giật mình đến thót. Sao mặt mũi tôi tím bầm và … thô bỉ như thế này hở trời?

Một lúc sau, tôi gượng đứng lên được nhưng lại bị rụng xuống sàn ngay phát thứ hai, cú secondary.

Lúc ấy tôi mới khám phá ra là mình chẳng còn chút sức lực nào trong người cả. Chuyện này hơi lạ. Nhưng nghĩ kỹ một chút thì cũng chẳng… lạ chút nào. Bố khỉ, chú mày đã 70 tuổi rồi, già mẹ nó rồi út ơi. Thằng Út ngày xưa của phi đoàn 114 bây giờ đã thành một lão già Sinh Lão Bệnh Tử là chuyện thường, tôi chẳng lấy gì làm buồn. Chuyện đáng làm bây giờ là phải làm thế nào để đứng lên đây? Mẹ bố, không đứng được thì ông đành phải… bò thôi.

Nửa tiếng đồng hồ sau, vừa lết vừa bò, tôi cũng mò được xuống lầu dưới. Ngồi được xuống cái sofa phòng khách mà tưởng êm ấm như ngồi trên ghế thiên đàng, thở hồng hộc như trâu, và không biết đã ngất đi thêm bao nhiêu lâu nữa.

Khi tỉnh dậy, quên mẹ nó mất là mình đã hết sức, tôi vụt đứng dậy và lại rớt xuống sàn một lần nữa. Nhà dưới tôi là sàn gạch nên thân thể ê ẩm, tôi nằm co quắp. Lần này thì tôi không còn bò dậy được, lăn cũng không được, đành nằm luôn dưới sàn nhà. Lầu dưới nhà tối qua đi ngủ tôi đã tắt máy sưởi, trời bên ngoài hình như khoảng 40 độ, sàn gạch lại lạnh như băng, tôi run lên bần bật…

Nhà lúc ấy chỉ có mình tôi, tôi biết nếu nằm thêm một lúc nữa thì có lẽ tôi sẽ chết cóng… Vợ đang ở mãi bên Cali, tôi quyết định gọi điện thoại cho thằng con trai. (Đáng lẽ phải gọi cho 911, nhưng nghĩ không ra) Nhưng khốn nạn, chẳng biết cái điện thoại bị rớt chỗ nào mất tiêu, kiếm mãi không ra. May quá, không biết một lúc nào đó, chuông điện thoại tôi reo. Thì ra nó nằm lọt tuốt dưới đáy cái sofa trước mặt tôi…

Tôi không còn nhớ mình đã gọi cho thằng con trai như thế nào, ra sao, nhưng giật mình tỉnh dậy ra thì đã 11 giờ đêm, đang nằm trong ICU nhà thương Ochsner, chung quanh toàn là đủ thứ ống Ni-lông, từ ống Oxygen cho tới ống máu, ống IV, toàn ống là ống. Thằng con trai tôi vẫn còn ngoan ngoản ngồi bên cạnh chờ bố, đang chơi với cái iphone. Nó mừng rỡ nhìn tôi nói:

-Con tới trễ chừng nửa tiếng thì bố chắc đi rồi… Sao bố không gọi 911?

-Bố bị Covid phải không con?

No, your Covid test is negative – You got something much, much more serious than that, Daddy.

Nghe như thế thì biết thì biết như thế, nhưng đầu óc tôi lúc ấy hoàn toàn không còn cảm nhận, không hiểu được ra gì cả. Rồi chẳng bao lâu lại mê đi, rồi lại tỉnh dậy rồi lại mê đi cho đến ngày hôm sau mới nói chuyện được với bác sĩ. Bác sĩ chỉ vắn tắt cho biết, mày bị ung thư, nhưng tụi tao vẫn còn chờ đợi kết quả thử nghiệm…

Vợ tôi hôm đó cũng đã khẩn cấp bay từ Cali về, hai người chỉ biết ngồi tâm sự, bàn những chuyện cần phải làm, nhưng tuyệt nhiên, không ai than trách số mạng. Trời cho, trời lấy, chẳng có gì phải thắc mắc buồn phiền ở đây.

Thêm vài ngày nữa, tỉnh táo hơn, nằm trong nhà thương có nhiều thì giờ, tôi bắt đầu suy nghĩ về những gì xảy ra. Và càng suy nghĩ những chi tiết thì tôi càng thấy giật mình. Việc tôi nằm ở trong cái ICU này không phải là một chuyện mới xảy ra một sớm một chiều mà dấu hiệu đã có từ cách đây mấy năm mà tôi không thèm để ý đến. Tôi xin viết lại để chia sẽ với những ai ở lứa tuổi trên dưới 70 như tôi.

Hai: Những dấu hiệu ngầm báo trước mà tôi không thèm … thấy

1/ Cách đây khoảng chừng 3 năm, mặt tôi bỗng bị nổi lên những đốm đen trên má, ban đầu nhỏ nhưng sau lớn dần như đồng xu. Cho rằng đây là dấu hiệu của tuổi già, tôi phớt tỉnh.

2/ Khoảng 2 năm trở lại đây, tôi thấy trong người khá mệt mõi và bắt đầu ngủ càng ngày càng nhiều. Có ngày tôi ngủ đến 10, 12 tiếng, chưa kể ngủ trưa, ngủ vặt. Tôi nghĩ bởi mình đã lớn tuổi, lại hay ăn nhậu hay làm việc nhiều quá, nên chẳng quan tâm lắm. Tôi bắt đầu bớt ăn nhậu lại, nhưng tình hình chẳng khá hơn gì.

3/ Đầu óc tôi thấy không còn minh mẫn, không còn trí sáng tạo như ngày xưa. Có lẽ đó là lý do tôi quyết định về hưu hồi đầu năm ngoái.

4/ Tôi rất dễ cảm thấy lạnh. Trong sở tôi, ai bước vào văn phòng tôi cũng chê nóng vì tôi để nhiệt độ cao mà vẫn phải mặc thêm áo khoác.

5/ Thân thể cảm thấy bị ngứa ngáy nhiều chỗ, nhất là sau lưng…

6/ Quan trọng hơn cả, những tháng sau nay, mặt mũi tôi bắt đầu lần lần thấy biến dạng, xưng lên những thớ thịt hai bên má và dưới cổ, có hạch ở nách và dưới háng….

7/ Hay bị chảy nước mắt và mắt cảm thấy bị mờ, ngứa ngáy Đi khám mắt, bác sĩ chỉ cho thuốc uống.

Đây toàn là những dấu hiệu không tốt, và nếu cẩn thận, một người sẽ đi hỏi bác sĩ. Dĩ nhiên là tôi có hỏi bác sĩ của tôi, một thanh niên mới ra trường, kinh nghiệm không biết có bao nhiêu nhưng đã mở phòng mạch hốt thuốc đếm tiền. Hắn chỉ lắc đầu bảo, không có gì quan trọng. Mẹ, bác sĩ đã nói thế thì ông việc gì phải lo.

Cho đến những ngày hôm nay…

Ba: Những gì tôi đã gây ra cho chính tôi

Thành thật mà nói, dĩ nhiên là tôi cũng đóng góp một phần không nhỏ cho sự suy sụp sức khỏe của mình. Trước hết, ai cũng biết, tôi bắt đầu biết ăn nhậu từ hồi chưa đi lính. Vào lính, nhậu dữ hơn. Qua Mỹ, nhậu tiếp. Những năm gần đây, tôi bớt uống đi nhiều, nhưng mỗi ngày cũng phải chơi vài chai bia vân vân.

Có nhiều thì giờ ngồi coi lại hồ sơ bệnh tình và của tôi, nhất là phân tích những kết quả thử máu, tôi ngạc nhiên nhận ra vài điều sau đây:

1/ Số lượng soldium (muối) trong máu quá thấp: Cách đây khoảng 20 năm, vì bị áp huyết hơi cao, nên tôi đã cử ăn mặn tối đa. Tôi không còn nhớ mình đã cử như thế nào, nhưng hình như đã mấy chục năm qua, tôi còn nhìn thấy một hủ muối nào trong nhà nữa.

2/ Ăn Chay: Khoảng hơn 3 năm nay, khi nhìn thấy những người làm việc trong hãng tôi càng ngày bụng càng bự, đứng gần chúng nó, tôi có cảm tưởng như mình đứng gần cái thùng tô-nô. Thế là tôi đâm hoảng, không muốn như chúng nó nên quyết định ăn chay. Thay vì ăn uống 3 bữa như thiên hạ, tôi chỉ rút xuống chỉ còn ăn 1 bữa ăn chính. Sáng sớm thức dậy, tôi chỉ chơi một ly cà phê, buổi trưa không ăn gì và buổi tối thì ăn một bữa thịnh soạn với rượu bia đầy đủ.

3/ Tự uống Aspirine để ngừa đột quỵ: Đã từ hơn 20 năm nay, nghe lời ai hay đọc ở đâu không biết, tôi uống mỗi ngày 31 mg Aspirine. Cách đây 2 năm, tôi tăng lên 238 mg (tức gấp 3 lần). Cho đến năm ngoái, tự dưng tôi bị chảy máu cam, chảy hoài và chảy nhiều lần. Tôi liền ngưng uống Aspirine thì đồng thời cũng hết bị chảy máu cam.

4/ Không bao giờ coi trọng việc ăn uống. Xuất thân là một người lính, tôi luôn luôn coi thường chuyện ăn uống. Có khi cả tuần lễ, chỉ uống bia chứ không ăn. Khi nào đói quá, quơ đại vài miếng bánh, miếng chip, ăn cũng xong. Nếu cần đổi một bữa ăn để lấy một chầu nhậu, tôi sẵn sàng liền. Lính mà em.

5/ Tôi không biết mình đã bị thiếu dinh dưởng trầm trọng, từ thiếu máu, muối, ít chất Albumin trong gan, vân vân. Tôi, nói một cách khác, suốt mấy năm nay, đã tự nhịn đói đến … gần chết mà không hay.

6/ Tập thể thao. Tôi không bao giờ tập thể thao nhưng mỗi ngày vận động, làm việc nhà, cắt cỏ vân vân cho đủ một tiếng đồng hồ. Chuyện này không đến nỗi tệ.

Cũng có một điều cần nói là sau 4 tuần lễ trong nhà thương, họ chạy cho tôi hơn vài chục cái khám nghiệm, đủ mọi thứ scan, ultra sound, bone marrow, thử máu, đủ cả, bác sĩ xác nhận bao tử, thận của tôi còn rất tốt, không hề bị tiểu đường hay một thứ bệnh gì. Tôi không phải là thầy thuốc nên không biết những gì tôi làm đã gây tai hại cho sức khỏe của tôi như thế nào. Và cũng đếch có thì giờ để bàn thêm ở đây, nhưng xin viết lại để anh em coi cho vui.

Bốn: Vài câu chuyện kể lại cho vui

Dĩ nhiên là trong cuộc đời mình, chuyến đi nào thường cũng để lại nhiều kỹ niệm. Chuyến đi vô nhà thương vừa rồi tôi cũng có vài chuyện đáng kể lại cho vui.

1/ You can die any moment now… (Lời bác sĩ)

Sau khi được đưa từ ICU xuống phòng bệnh, một buổi sáng Chủ nhật, tôi nhớ hôm đó trời ở Texas bắt đầu bị bão tuyết, tôi đang ngồi nghĩ đến bạn bè bên đó đang bị cúp điện, sống chết không biết thế nào thì khoảng 8 giờ, ông bác sĩ có lẽ là trưởng ca trực ngày hôm đó và một phụ tá bước vào phòng tôi, tay cẩm một sấp hồ sơ, mặt mày coi nghiêm trọng lắm

Ông bác sĩ ngồi xuống giường tôi rồi buông liền một câu xanh dờn:

-Mr. Le, xin thông báo cho ông biết là ông đã được chẩn bệnh với Advanced lung cancer. You can die anytime now…

Mới nghe qua, tôi tưởng mình nghe lộn. Nhưng ngài bác sĩ lập lại như thế. Ngay lúc ấy, tôi còn đủ sáng suốt để biết rằng một ông bác sĩ Mỹ trực một nhà thương to lớn như thế này không bao giờ có thì giờ rảnh để tới đây ngồi nói đùa với tôi một câu chuyện quan trọng như vậy.

My death sentence has just been written in the sky, and I know it… Tôi nhủ thầm trong lòng mình như thế. (Sau này xuất viện, tôi biết tôi được chẩn bệnh không bị ung thư phổi.)

Tôi nhớ mãi, lúc ấy nghe như thế và nhìn qua cửa sổ nhà thương, tôi thấy như linh hồn mình như sắp sửa được bay ra khỏi cái giường bệnh với những cái ống nhựa đang dính chằng chịt vào người tôi, được bay ra khỏi cái chốn ngục tù tăm tối đầy những sự ràng buộc vô nghĩa lý của thế gian này, bay tuốt lên trời cao, ở một chỗ nào đó thanh vắng hơn, yên bình hơn, tự do thoải mái hơn chỗ tôi đang ở Mẹ, làm người khổ thật.

Ở giây phút bi thảm nhất của cuộc đời đó, tôi ngạc nhiên vô cùng khi thấy lòng mình tự nhiên trở nên bình thản và thanh tịnh vô cùng, chẳng thấy có gì phải tiếc nối cả. Ngày xưa tôi đã luôn luôn nghĩ rằng, nếu một ngày nào đó có ai đến bảo cho tôi biết rằng tôi sắp chết, có lẽ tôi sẽ vật vã đau đớn, quỳ xuống mà lạy trời lạy Chúa, lạy luôn cả Phật, lạy tuốt luốt tất cả để xin được sống lâu thêm. Nói ra nghe hèn thật nhưng cuộc đời là thế, con người là thế, có ai hơn ai. Phải đến lúc đứng trước ngưỡng cửa Tử Sinh của cuộc đời mới biết được chính mình là ai.

Tôi chưa bao giờ biết được tôi là ai, nhưng, như đã nói, buổi sáng hôm đó tôi không hề thấy sợ hãi hay nối tiếc bất kỳ một cái gì trên cõi đời này. Phải chăng tôi đã bắt đầu biết được chính tôi sau 70 năm làm người? Hoặc giả, tôi đang còn bị … say thuốc nên mới “ngon lành” như vậy. Tôi chẳng biết được.

Dù cả một cuộc đời làm lụng hy sinh cho gia đình, đã dâng hiến trọn tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất đời cho tổ quốc, mới được về hưu có mấy tháng, chưa kịp hưởng gì đã phải tất tả ra đi, tôi chẳng thấy buồn phiền tiếc nuối gì cả. Trước sau gì rồi ai cũng phải ra đi thôi. Đi sớm cũng vậy mà đi sau cũng thế, có ở lại chốn trần gian này thêm vài chục năm chưa biết cũng sẽ được cái gì.

Nhưng tự nhiên, tôi nghĩ đến một điều làm cho tôi cảm thấy đau buồn quá đổi. Đau buồn đến khóc được. Đó là, tôi tự hỏi, suốt đời mình, không biết mình đã làm được cho bao nhiêu người sung sướng? Hoặc đau đớn hơn cả, mình đã làm cho bao nhiêu người buồn? Một lời mình nói ra không cần phải nói, một câu chửi thề không cần phải chửi, một lời phê bình không cần thiết, tôi đã làm cho bao nhiêu người buồn phiền cay đắng?

Quãng đời 70 năm từ lúc lọt lòng mẹ cho đến ngày hôm nay chạy xẹt qua thật nhanh như một ánh chớp. Những ngày thơ ấu làm khổ cha mẹ anh em, vào trường học làm khổ thầy giáo bạn bè, đi lính thì vô kỷ luật, vân vân… Tôi đã làm một người lính… không bình thường chút nào, gây phiền toái rắc rối cho không biết bao nhiêu người.

Suốt đời tôi, tôi đã nói được bao nhiêu lần những lời nói ngọt ngào êm ái ngay cả với vợ con, với người thân, với anh em bạn bè? Miệng tôi đã nhả được bao nhiêu cành hoa, bao nhiêu hương thơm, bao nhiêu lời hay ý đẹp, bao nhiều lời khen tặng cho đời được tươi đẹp hơn, hay chỉ mở miệng ra là văng tục chửi thề, phun ra những lời nói không hay làm cho nhiều người vốn đã đau khổ lại càng phiền muộn thêm?

Ngay lúc ấy, tôi muốn quỳ ngay xuống đất để xin tạ tội với tất cả mọi người mà tôi đã làm cho họ buồn bực hay không vừa ý trong suốt đời tôi, từ những người thân thiết như cha mẹ đến vợ con, anh chị em trong nhà cho đến bạn bè bằng hữu. Xin tất cả hãy tha thứ cho tôi, để tôi được thoải mái và thanh thản ra đi, lòng không vướng bận gì.

Một lúc sau, ông bác sĩ lại hỏi tôi, nếu tôi bị trường hợp… bất ngờ, tôi có cho phép nhà thương rút ống hay chữa trị bằng mọi cách? Tôi đã tính quyết định cho họ rút ống đi, nhưng chợt nhớ ra người vợ ở nhà, tôi bảo chuyện đó để vợ tôi lát nữa sẽ vào đây quyết định. Tôi sẽ từ từ trình bày với nàng mọi chuyện khi nàng vào đây.

Ông bác sĩ bắt tay, để lại tờ giấy… rút ống trên giường, chúc tôi may mắn.

Tôi liền bốc điện thoại gọi cho hai đứa con thân yêu, báo cho chúng nó biết rằng bố chúng nó sẽ ra đi. Tôi chậm rãi và bình thản trăn trối cho từng đứa một những lời cuối cùng của một người cha đã hy sinh và chiến đấu cho chúng nó suốt cả cuộc đời mình, vắn tắt dặn dò những gì muốn nói, giọng đều đều, không hề xúc động, bình thản và chịu đựng,như ngày xưa lái tàu bay, sau những trận đánh đẫm máu, gọi máy về nhà báo cáo kết quả, những xe tăng địch bị thiêu hủy, những xác người cháy đen nằm đầy dẫy trên núi rừng Trường Sơn. Hai trạng huống, hai mảnh đời khác biệt, nhưng mầm móng và hình ảnh đau thương buồn thảm của những sự chết chóc chia lìa chẳng khác nhau chút nào. Một lúc nào đó, các con tôi khóc rống lên trong đường giây, nghe chịu không được.

Rồi vợ tôi vào, câu chuyện trở nên hơi phức tạp hơn và rất nhiều xúc động, nhiều cảm tình và nước mắt nhưng rồi cũng xong. Chúng tôi đồng ý ở một quyết định chung.

Nhưng cuối cùng thì tôi vẫn… không chịu chết Ra khỏi nhà thương 3 lần, lại bị lôi cổ nhập viện vào phòng cấp cứu 2 lần vì bị xuất huyết không cầm được. Lần cuối cùng, nếu trễ nửa tiếng đồng hồ thì tôi đã được đưa thẳng xuống nhà xác thay vì ICU. Đây là lời bác sĩ nói, tôi không… chế biến.

Bây giờ tôi đã về nhà được gần 2 tuần, đang xạ trị và thấy càng ngày càng khỏe ra như trâu.

2/ I’m not a brave man

Một đêm nọ, một bà y tá tới đổi máu và chích thuốc cho tôi. Nhìn những ống kim ống ni-lon chằng chịt quanh mình, tôi lắc đầu ngao ngán than: “You know, I’m not a very brave man. This stuff scares me …”

Tôi nói là nói cho vui vậy thôi trong một giây phút ngã lòng chán nán, nào ngờ, bà y tá quay lại nhìn tôi, nghiêm mặt nói: “Mr. Le, everybody here thinks you’re a very brave man.

“Wow, how is that?”

You have conducted yourself perfectly in this hospital. You are suffering tremendously, yet you take it bravely, silently and gracefully. You always have that beautiful and confident smile on your face. We are supposed to comfort you, but it’s you that comfort us, cheer us up. Thank you Mr. Le.”

Thành thật mà nói, nghe như thế thì lòng mình thấy vui hẳn lên. Không phải riêng gì tôi nhưng bất cứ ai đã từng mắc áo lính đều phải học để biết… chấp nhận thương đau. Mẹ, nếu chết thì đành phải chết chứ làm đếch gì mà phải nhăn nhó đau khổ, làm mất cái hào khí của người lính đi, phải không các bạn? Tôi hãnh diện rằng mình vẫn còn có chút máu lính trong người và hành xử như một người lính của QLVNCH trong một cơn thất cơ lỡ vận.

3/ Thèm ăn đồ Mỹ và đồ ngọt

Sau một tuần lễ nằm bệnh viện và được tiếp khoảng 9 bịch máu, tôi bỗng thèm đồ ăn thức uống của… Mỹ. Những cái Hamburger King mày ngày xưa đi làm, cực chằng đã mới ăn vài cái, và chẳng bao giờ thấy ngon lành gì. Nhưng nằm coi TV, thấy chúng nó quảng cáo, tôi thèm nhỏ dãi. Lại thèm cả những đồ ngọt mà ngày xưa tôi rất ghét như Coca, bánh Cookie, Kem vân vân… Nửa đêm tôi gọi điện thoại cho vợ, dặn dò mua cho tôi những thứ này thứ kia. Ngày hôm sau, vợ tôi khệ nệ bưng vào một bịch đủ thứ. Nàng nói đùa với tôi: “Anh được tiếp máu Mỹ nhiều quá nên bây giờ anh thành người Mỹ rồi.” Một câu nói đùa nhưng nghĩ cũng hơi có lý. Vài ngày sau, có chút thì giờ rảnh, tôi dở kết quả thử máu ra nghiên cứu thật kỹ mới thấy lượng đường trong máu mình xuống còn có 54 (bình thường 70-110), ngay cả lượng muối, Potassium, cái gì cũng thiếu cả.

4/ Nhớ lại một bài thơ cũ làm năm 2012

Vì không biết làm thơ nên tôi rất sợ thơ, nhưng lâu lâu nổi hứng cũng làm đại một bài. Năm 2012, nhân việc thiên hạ bàn chuyện “Ăn Cơm Hay Ăn Phở” trong một bàn nhậu, tôi nổi hứng làm đại một bài chọc phá thiên hạ cho vui. Bài thơ mới đầu là ăn phở, nhưng từ từ lại … biến thái trở thành chuyện nhậu nhẹt với Diêm Vương dưới âm phủ.

Một đêm trong nhà thương, tôi giật mình thức dậy vì không thở được. Không hiểu tại sao, tất cả những ống ni-lông ống Oxy và IV của tôi vẫn đầy đủ nhưng tôi không thể nào thở được. Tôi ngộp thở muốn chết, tôi vùng vẫy lăn lộn, muốn bấm máy gọi y tá nhưng không gọi được, đầu óc trở nên xây xẩm rồi ngất lịm đi.

Và tôi thấy hồn mình bay khỏi xác, bay xuống dưới âm phủ thật. (Tôi phải xuống âm phủ vì chẳng ai cho một thằng du côn mất dạy như tôi vào Thiên Đàng—đành chịu thôi) Và xuống âm phủ thì nhất định phải gặp Diêm Vương. Nhưng gặp Diêm Vương rồi lại được trở về mới là hay…

Không biết bao lâu sau đó, tôi giật mình tỉnh giấc thấy thiên hạ bu quanh mình đông như kiến, chỉ chỏ nói năng tùm lum. Tôi đếch có thì giờ để tìm hiểu tại sao, nhưng tôi biết tôi vừa thoát chết. Và tôi nhớ ngay đến bài thơ “Ăn Phở” tôi làm năm 2012 như sau:

Ăn cơm hay ăn phở?

Đầu năm mới làm bài thơ … con cóc

Chuyện ăn cơm, ăn phở thứ nào ngon?

Thiên hạ người muốn ăn kẻ bảo đừng

Có anh còn sợ cơm nhà bị hàng xóm… bứng

Lạy Thượng Đế con xin người tha thứ

Phần con, cơm khê, cơm nhảo, con đều… đớp ráo

Ra đường gặp phở con cũng… chơi luôn.

Hủ tíu Mỹ Tho ư? Sức mấy con từ

Mì Vịt tìm là món con khoái khẩu

Ếch xào lăn, khỏi nói nhậu tới chiều

Càng cua rang muối càng nhai càng nhớ đến:

Cặp… mông đít em cắn mãi, sao ngon được như vầy?

Ham Bơ Gơ Mỹ ai chê xin để đấy

Tóc vàng mắt xanh, “Thù dân tộc” con đành phải trả

Su-Shi uống với Sa-Kê con sẽ … “Đoàn kết Đại Đông Á”

Jambon Pháp thịt trắng tươi thơm phức, ngu sao chẳng vồ?

Đời người ngắn ngủi làm con phải ằng-gioi

Ai cười con chịu ai chê con cũng cười

Nhưng có vài thứ con không bao giờ đụng tới:

Một là vợ bạn, hai bà con máu mủ,

Ba là phụ nữ tuổi con cháu mình…

Được dâng hiến con lắc đầu… bỏ chạy

Mai mốt ngủm, xuống đáy tầng địa ngục

(Trời đất nào dung một thằng quỷ như con?)

Gặp Diêm Vương hắn chỉ mặt quát lớn:

Thằng quỷ sống, sao giờ này mới xuống?”

Con chẳng hãi quạt liền, “Mẹ, vừa thôi bố,

Cũng đều là .. quỷ, sao mày nở ép nhau?

Kiếm chai rượu mình ngồi đây cạn láng

Nói thật với mi tao chẳng hám Thiên đàng,

Bởi trên đó toàn Cha Cố Bà Sơ, người đúng đắn

Mặt mày táo bón, bộ tịch nghiêm trang coi mà thấy nản,

Ăn mặc kín bưng chẳng cho ai xem tí… vú chút đùi

Uống toàn nước lạnh, hay cô ca hay cà phê sữa đá

Tao đây bợm rượu làm sao mà sống nổi?

Tao thà xuống địa ngục với mi

Bởi nơi đây hảo hán bạn bè đầy đủ cả,

Toàn những thằng trời đánh phải…. đứng xa

Những thằng ngày xưa vá trời lấp biển

Áo lính giày sô ngang dọc bốn phương trời

Nhưng nửa đường gẫy cánh dù đại bàng cũng ngã

Thành không giữ được, gạt nước mắt, lời thề xưa đành bỏ

Thằng chết thảm, thằng vào tù, thằng bỏ chạy

Uất hận cháy con tim và linh hồn ngập máu

Thôi đành “Làm Quỷ Nước Nam” kể từ ngày tháng đó…

Mi Quỷ nhà trời, tao Quỷ nước Nam, mình cùng đều là quỷ

Thôi uống đi cha đừng giở trò lý sự…”

Diêm vương nghe nói liền bùi ngùi sa lệ,

Hắn vỗ vai con “Này thằng quỷ nước Nam,

Năm 75 địa ngục tao bỗng rộn ràng,

Dân lính miền Nam tự dưng ào đổ xuống

Chết trong ngục tù, chết trên biển cả đại dương…

Chết vùng kinh tế mới, chết vì thiếu ăn, chết bờ chết bụi

Những người thảm tử chết oan mắt không thể nhắm

Chuyện tang thương tao đâu biết, bây giờ mi mới nói,

Cho tao xin lỗi đã làm mi nổi nóng

Thôi bây giờ mi có muốn chi không?”

Lỗi phải mẹ gì vểnh tai nghe tao nói

Tao muốn mi lên trở lại trần thế

Diệt hết loài Cộng Phỉ cho tao

Thằng Hồ thằng Duẫn chết trốn nơi nao?

Và luôn cả thằng cẩu Kỳ khốn nạn

Chỉ cho tao, tao đái vào mặt chúng

Diêm Vương đưa con cuốn sổ miệng cười cười:

Chuyện nhỏ cưng ơi, đây này mày sẽ thấy

Cộng Phỉ sắp tàn rồi sổ sách có ghi đây

Còn bọn thằng Hồ tụi Cộng Sản ác ôn

Tao nhốt hết dưới hầm phân mày ỉa đái

Thôi uống đi cha để rồi cho tao hỏi

Tại sao trần thế có cơm mà còn hay mê phở?”

Con làm ngụm rượu rồi khà ra một phát:

Mẹ, quỷ nhà trời sao hiểu được bọn tao?

Cơm ăn hoài phải đổi món chớ sao

Không những Phở ngon nhưng còn nhiều thứ khác..

Diêm vương ngắt lời và chắp tay mà lạy:

Con lạy ông, xin ông đừng nói nữa

Làm con thèm chắc bỏ địa ngục theo ông

Ông quả đúng là một thằng quỷ sống..

Quỷ sống (mầm non thi sĩ) Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Xuân 2012

Gần chục năm sau, nhớ lại bài thơ, thấy… hay hay, viết lại chia sẽ cho anh chị em coi. Một điều quan trọng, tâm hồn tôi ngày xưa thế nào thì bây giờ cũng y như vậy, chẳng thay đổi chút nào. Ai biết đời đổi thay, sẽ không bao giờ thay đổi.

Kết luận

Đời người, Sinh Lão Bệnh Tử là lẽ thường, mỗi ngày có hàng trăm ngàn người chết trên thế giới, chết thêm một thằng dở hơi như tôi cũng chẳng có gì quan trọng. Tôi viết lại những giòng này vì bây giờ có nhiều thì giờ để nhìn lại cuộc đời mình. Và nhìn đến đâu thì tôi thấy mình mang nợ tới đó. Nợ công ơn sinh thành dưỡng dục của song thân, nợ công cha nghĩa mẹ chữ thầy, nợ sông nợ núi, nợ những người lính QLVNCH đã chết cho tôi được sống, nợ bạn bè bằng hữu, nợ tha nhân, vân vân. Nợ tiền bạc có thể trả được, nhưng nợ ân tình thì khó mà trả lắm, chỉ có chết mới đem theo được mà thôi…

Đã trải qua một lần ở ngưởng cửa tử sinh của cuộc đời và nhìn thấy được cái phù du mong manh của kiếp người, tôi mới thấy biết ơn vợ con, anh em ruột thịt trong nhà. Những chuyện này bình thường tôi không nhìn thấy, nhưng khi hữu sự, mới thấy đó là những món quà vô giá mà trời ban cho tôi. Những giọt nước mắt thổn thức và đau đớn của người vợ hiền, những cái nhìn lo âu sợ của con cái, những chia sẻ ngọt ngào của anh em ruột thịt trong nhà, đã làm cho lòng tôi rúng động. Rồi còn bạn bè xa gần nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình đã làm gì xứng đáng đê được quý thương như thế. Tôi thật là may mắn lắm …

Thôi thì xin cho tôi được quỳ xuống đất mà lạy tạ tất cả.

Nhắc tới bạn bè, từ bạn học La San ngày xưa còn bé cho đến bạn bè anh em trong phi đoàn ngày xưa, bạn lính, bạn trong những hội ái hữu, bạn trong phong trào tranh đấu, bạn văn, bạn ăn nhậu bây giờ, bỗng cảm thấy nhớ và thương quá họ quá. Tôi chí tình với người ta như thế nào thì tôi chưa biết rõ, nhưng tôi thấy anh em bạn bè chí tình với tôi quá. Từ ngày tôi ngã bệnh, đã không biết có bao nhiêu email, bao nhiêu lời nhắn gởi nồng nàn thân thiết đến với tôi. Tôi đọc và cảm động lắm, nhưng chưa có dịp trả lời.

Nhân bài này, tôi xin gởi đi khắp nơi để cám ơn tất cả các bạn bè thân mến xa gần của tôi, dù chỉ quen biết nhau qua email, chưa một lần được gặp. Những tấm thịnh tình này, tôi nguyện khắc cốt ghi tên. Tôi hiện còn mệt lắm, xin đừng gọi điện thoại, nhưng tôi có thể đọc mail, dù chưa thể trả lời được…

Văn Bút Nam Hoa Kỳ ở Houston sắp long trọng tổ chức họp mặt bầu ban chấp hành mới ngày 13 tháng 3 này, nghe vui quá nhưng tôi đang làm Xạ Trị, không đi được, đành xin kiếu. Xin uống dùm tôi vài hớp rượu cho tôi đỡ thèm, chửi thề dùm tôi vài tiếng cho tôi đỡ nhớ, và cuối cùng, hãy cười lên khằng khặc để nhớ đến nhau. Chúc anh chị em vui vẻ và hẹn lần sau.

3/12/2021

Today is a good day to be alive…

Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Trường Sơn Lê Xuân Nhị- Người về từ cõi chết- Hoàng Lan Chi , đi ếu văn cho người chưa đáp chuyến tàu chót- April 4 , 2021