Ngô Minh Trí và Jazz, Bossa Nova- November 2005

Ngô Minh Trí và Jazz, Bossa Nova

Tối thứ sáu ngày 4 tháng 11 năm 2005 tại James Lee Theater – Falls Church đã có một buổi trình diễn nhạc Jazz, Bossa Nova của Nhạc Sĩ Ngô Minh Trí. Buổi trình diễn này không được phổ biến rộng rãi vì chính bản thân Nhạc Sĩ Ngô Minh Trí chỉ muốn gói gọn trong thân hữu để gây quỹ thực hiện cho CD của anh.

Nhạc Sĩ Ngô Minh Trí đã từng có hai buổi trình diễn trước đây, cũng tại Virginia. Jazz và Bossa Nova là một giòng nhạc có thể mới lạ đối với môt số người thưởng ngọan âm nhạc. Tuy vậy, nếu chấp nhận cái mới và nghe mãi thì giòng âm nhạc của chúng ta sẽ luôn có nét mới.

Thính phòng ấm cúng rất phù hợp với tiết trời cuối thu của Virginia. Con số mười nhạc phẩm rất tròn trĩnh. Số ca sỹ chỉ ba và thêm tác giả là bốn. Điều khiển chương trình là Lê Quốc Phong. Với mái tóc chớm bạc, phủ xõa vai, giọng nói trầm, có khi hơi khàn nhưng những lời giới thiệu được anh chuẩn bị công phu và gửi đến thính giả bằng tất cả sự trân trọng. Những lời giới thiệu đẹp như thơ đã dẫn dắt thính giả vào giòng nhạc Ngô Minh Trí rất nhẹ nhàng êm ái. Tôi thấy một sự tôn trọng đến từ người dâng hiến và cả người đón nhận. Nguời dâng hiến trau chuốt tác phẩm, người đón nhận vỗ tay và..không một lời “Xin một tràng pháo tay” nào được thốt lên ở đây. Điều này làm cho tôi thấy mình sống lại một thưở nào của nhạc thính phòng Saigon xa xưa.

Nhạc phẩm mở đầu Mùa Xuân, Rượu và Tóc Dài với tiếng hát Kim Phượng đã chinh phục có lẽ hầu hết thính phòng. Một chút mênh mông y như một suối tóc dài đang buông xõa, một chút nhừa nhựa của giọt rượu lóng lánh và một chút vui rất nhẹ của mùa xuân. Kim Phượng hát quá hay. Được biết cô đã từng đọat giải Khôi Nguyên của Cuộc Thi Tuyển Lựa Ca Sỹ vùng Hoa Thịnh Đốn năm 2003, Kim Phượng đã gần như bao dàn gần hết chương trình của Ngô Minh Trí. Tôi đã nói với Nhạc Sĩ Ngô Minh Trí là anh rất may mắn khi gặp được Kim Phượng. Tuổi còn rất trẻ nhưng với giọng ca ấy và ngay cả cách trình diễn cho thấy cô sẽ tiến xa. Kim Phượng không gào, không cố tình phô kỹ thuật như một vài ca sỹ vướng phải mà đã nghiên cứu khá kỹ để những cử động minh họa thêm cho nội dung nhạc phẩm cũng rất vừa đủ. Từng cánh tay đưa ra, khép vào để diễn tả một vòng tay trìu mến của người tình cho người tình đến những ngón tay lùa tóc cho người xem giòng tóc mây bay … tất cả được gia vào rất vừa đủ.

Với Hạnh Phúc mà MC Lê Quốc Phong nhận định là nhạc phẩm viết theo điệu bán cổ điển hay nhất của Ngô Minh Trí , Kim Phượng đã diễn tả cũng khá hay. Cô cho biết cô chỉ mới biết đến giòng nhạc này cách đây khoäng tám tháng qua sự giới thiệu của Ô. Lê Quốc Phong. Khi làm quen rồi tập hát, Kim Phượng cảm thấy rất phù hợp với giòng nhạc Jazz và Bossa Nova này của Ngô Minh Trí và cô ao ước sẽ có một hướng đi riêng cho chính mình với những giòng nhạc riêng, đặc biệt và mới lạ. Tango vui nhộn với tên gọi Đêm Tango cũng do Kim Phượng hát.

Trong đêm này, Nhạc Sĩ Ngô Minh Trí không hát Phố Lạ mà là Buồn C Major, nhạc phẩm jazz đầu tay của anh, được viết năm 1998. Chính sau khi viết Buồn C Major, Trí đã soi được chính mình, tìm ra được chính con đường của mình.Và vì thế, Nhạc Sĩ đã gửi khá trọn vẹn Buồn C Major đến giới thưởng ngọan.

Phố Lạ, nhạc phẩm luôn được thính giả ưa thích qua hai lần trình diễn trước đã được Triệu Vinh trình bầy. Trước đó, nhạc phẩm đầu tiên mà Triệu Vinh gửi đến, Buồn Cung Sol, anh cho biết thời tiết cuối thu đã nũng nịu anh sẽ khiến anh không phả được hết hồn jazz Ngô Minh Trí. Không sao, giọng Triệu Vinh vẫn khá ấm dù dáng điệu có vẻ hơi mệt mỏi, trái với cái sung sức tràn trề của Kim Phượng. Triệu Vinh cũng từng đọat giải Khôi Nguyên cho một cuộc thi tuyển cách đây đã lâu nhưng MC Lê Quốc Phong không còn nhớ rõ.

Dáng dấp thanh mảnh với mầu áo đen, Bảo Kim chỉ hát Tiếng Ca Dâng Hiến. Bảo Kim không trau chuốt từng cử chỉ như Kim Phượng nhưng giọng cô cũng khá ngọt ngào với những câu tình tự đuợm chút hồn quê hương như Rồi trăng sẽ già, rồi mây sẽ mù..Rồi trăng có buồn

Nhạc Sĩ Ngô Minh Trí cho biết đêm nhạc này nhỏ, rất nhỏ vì chỉ có tính cách thân hữu với mục đích gây quỹ để NS chào đời CD đầu tay. Quả là điều đáng tiếc vì như Nhạc Sĩ Nguyễn Đức Nam nhận định:

Đã lâu lắm rồi vùng Hoa Thịnh Đốn mới được nghe một buổi trình diễn nhạc hay như thế. Hay từ cách tổ chức đến nhạc phẩm, âm thanh và nhất là thính giả mà Nhạc Sĩ NDN cho là chọn lọc. Nhạc Sĩ đã từng tham dự hai lần trình diễn trước nhưng vì thực hiện ở Night Club và Saigon Housenên không được trang trọng lắm. Nhạc Sĩ Nguyễn Đức Nam cho rằng đây là đêm nhạc thính phòng trân trọng nhất, và Nhạc Sĩ tỏ rất tiếc là Ngô Minh Trí đã không phổ biến rộng. Nhạc Sĩ Nguyễn Đức Nam có nghiên cứu nhạc Jazz nhưng không có nhiều thời gian để viết được như Ngô Minh Trí và ông cho rằng Ngô Minh Trí rất đáng khen là dám đi tiên phong cho sự khởi đầu một giòng nhạc mới cho âm nhạc Việt Nam.

Mục đích gây quỹ nhưng MC Lê Quốc Phong đã gửi những lời rất nhẹ nhàng chứng tỏ một sự tôn trọng cho cả hai, Nhạc Sĩ tác giả và thính giả.

Tôi thuờng thích tình ca quê hương với những lời nhạc có vần như thơ và điệu êm như ru. Nhưng trong thính phòng vừa xinh, sân khấu có những mảng sáng tối chen lẫn, nhạc Jazz, Bossa Nova của Ngô Minh Trí với giọng hát rất tuyệt của Kim Phượng đã đưa tôi vào một thế giới âm nhạc hòan tòan mới lạ. Tôi đã từng phỏng vấn Nhạc Sĩ Ngô Minh Trí cách đây vài tháng và lúc đó, tôi chỉ mới “cảm” được vài bản nhạc tiêu biểu của Anh như Phố LạBuồn C Major. Nhưng với đêm nhạc này, với giọng hát Kim Phượng, tôi xin thưa cùng quý thính giả bốn phương, vâng- tôi vừa khám phá ra một vuờn hoa mới, những bông hoa lạ. Lạ và đẹp.

Nguời nghệ sỹ của chúng ta không giầu, do đó để thưởng thức được những giòng nhạc mới mà tôi gọi là Vietnamese Jazz, xin chân thành gửi đến quý vị:

Xin hãy gửi tiền trước cho nghệ sỹ Nghèo tiền nhưng Giàu Nghệ Thuật để Chàng có thể trao đứa con tinh thần đầu lòng của Chàng vào tay quý vị và Âm Nhạc Việt Nam của chúng ta có một trang sử mới.

Mùa thu Rừng Gió Virginia

Hòang Lan Chi

Xin gửi check USD15 về để giúp Nhạc Sĩ của chúng ta phát hành CD sớm :

Tên Tri M Ngo

15620 Ambiance Dr

Gaitheisburg MD 20878

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Mê Thảo, Thời Vang Bóng đã vang động Virginia-2005

Hoàng Lan Chi

Hoàng Lan Chi viết: bài tường thuật vào 2006 của Hoàng Lan Chi cho đài Việt Nam Hải Ngọai ở Hoa Thịnh Đốn

*********************

Tài Tử Đơn Dương tại buổi chiếu Mê Thảo ở Virginia 17 tháng 6 2005

Mê Thảo, thời vang bóng đã vang động Virginia

Tường thuật của Đặc Phái Viên Hòang Lan Chi -Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngọai, phát thanh từ Thủ Đô HTD

Kính thưa quý vị

6g30 thứ sáu ngày 17/6/05 đã có buổi trình chiếu đầu tiên bộ phim Mê Thảo, thời vang bóng của Đạo Diễn Việt Linh. Tài Tử chính Đơn Đương cũng có mặt trong buổi này.

Ban Tổ Chức đã có một màn trình diễn khá dễ thương, 11 cô gái với y phục tứ thân đứng trước của rạp đón chào khán giả. Bên trong áo T shirt với hàng chữ Mê Thảo, thời vang bóng được bán với giá 10US. Tài Tử Đơn Dương, lúc nào cũng “ beau giai” với bộ vest mầu xám, cravat mầu vàng ánh bạc đã rất lịch sự khi bứt từng bông hoa trong bó hoa anh được tặng để trao lại cho các cô gái áo tứ thân đứng quanh anh. Khán giả đã vỗ tay tán thưởng hành động này của Đơn Dương. TT Đơn Dương cho biết, sẽ có các buổi chiếu tiếp theo vào các ngày 3 và 10 tháng 7. Riêng suất 5 giờ ngày 3 tháng 7 đã được một công ty mua trọn cả rạp. Điều này quả là một sự khích lệ lớn lao cho Đơn Dương.

Khai mạc lúc 7 giờ hơn, Bác Sĩ Văn Xuân Trường dí dỏm với câu truyện kể

…Tôi gặp một cụ già ngoài kia. Cụ hỏi:
-Hôm nay chiếu phim Việt Nam phải không ?
-Dạ, phim Việt Nam !
-Tài tử Việt Nam à ?
-Dạ, tài tử Việt Nam !
-Phong cảnh Việt Nam chứ ?
-Dạ, phong cảnh Việt Nam !
-Nói tiếng Việt Nam ?
-Dạ, nói tiếng Việt Nam !
-Thế giờ Việt Nam hả ?
-Dạ, giờ Việt Nam!

Cả rạp oà ra cười. Bác Sĩ Văn Xuân Trường gãi đầu gãi tai:
-Kính thưa quý vị, tại vì cụ cứ hỏi Việt Nam, Việt Nam làm tôi cũng máy móc Việt Nam Việt Nam.Vì thế phim chiếu tại đây, giờ Hoa Thịnh Đốn mà tôi lại trả lời thành giờ Việt Nam! Nhưng chính vì thế, buổi chiếu đã từ 6g30 mà thành 7 giờ đấy ạ.

Câu truyện đùa dí dỏm của Bác Sĩ VXT đã làm khán giả cuời vui và quên đi sự bực bội vì chờ đợi và có lẽ cả sự bực bội vì …đến trễ, không còn chỗ ngồi của một số khán giả. Bác Sĩ VXT giới thiệu bà Suzie Bùi, người đưa Mê Thảo đến Hoa Thịnh Đốn và cũng là mẹ ruột Đạo Diễn Tony Bùi, chị ruột TT Đơn Dương.

Sau đó TT Đơn Dương phát biểu ngắn gọn. Anh tỏ lòng biết ơn tất cả, từ Ban Tổ Chức, các nhà tài trợ, bạn bè thân hữu Đà Lạt cũ, các cơ quan truyền thông, báo chí và nhất là đồng bào vùng Hoa Thịnh Đốn đã ủng hộ hết mình khi đến xem bộ phim cuối cùng anh đóng ở trong nước và may mắn đó cũng là một bộ phim hay,có giá trị.

Mê Thảo được chíếu liên tục không nghỉ trong hơn hai giờ. Trong buổi tường thuật sau đây của Đặc Phái Viên Hòang Lan Chi ,quý vị sẽ được nghe ý kiến trước khi xem phim của Nữ ca sỹ cũng một thời vang bóng, Cô Châu Hà và em Khánh Vũ Communication College, sau đó vài trích đoạn phim rất hay. Tiếp theo quý vị sẽ được nghe ý kiến- sau khi xem phim – của Ca Sỹ Châu Hà và ông Minh Hương (Hội Nhiếp Ảnh vùng Hoa Thịnh Đốn )

Phần kết là nhận xét thêm của chúng tôi về Mê Thảo. Hiện diện trong buổi chiếu phim này,chúng tôi nhận thấy có mặt hầu hết giới văn nghệ sỹ, báo chí vùng Hoa Thịnh Đốn, Maryland và Virginia, đặc biệt có mặt Trung Tướng Ngô Quang Trưởng cùng phu nhân, Trung Tướng Nguyễn Duy Hinh và Phu nhân, Cụ Bà Chữ Ngọc Liễn 92 tuổi…

Phần kết luận:

Để có một phim hay,theo thiển ý phải có trước tiên là một truyện phim hay, thứ đến là tài tử giỏi, sau nữa là tài chánh phải dồi dào. Đạo Diễn Việt Linh đã có hai thứ trên vì truyện phim là chuyển từ tác phẩm Chùa Đàn của nhà văn Nguyễn Tuân, một tên tuổi lớn của nền văn học nước ta. Sau đó, Đơn Dương, Minh Trang là những diễn viên thuộc loại “ có hạng” của Việt Nam. Ngay cả hai diễn viên thủ vai Chủ Ấp và Ông cụ lão bộc cũng là những tài tử lành nghề. Về tài chánh, có thể ngân quỹ chính thức không được dồi dào nhưng chúng tôi hy vọng Đạo Diễn Việt Linh đã xin thêm được những nguồn tài trợ khác để thực hiện Mê Thảo.Vì thế Mê Thảo là một phim hay

Xét ưu điểm thì Mê Thảo đã có những cảnh quay đẹp và lý thú cho khán giả Việt Nam dù ở bất cứ lứa tuổi nào. Nguời già được nhìn lại một thời dĩ vãng xa xưa và bạn trẻ được nhìn thấy nguồn cội đẹp xinh. Cây hoa gạo đỏ là một thú vị cho tôi. Cảnh Chùa Đàn, rồi giòng sông, cô gái ngồi đập chiếu.. Vâng, đập chiếu tức là giặt chiếu thời xưa ở ven sông. Cảnh thả đèn trời thật lạ lẫm nhưng giá thực hịen công phu hơn thì kết quả tốt hơn. Cảnh các cụ bà già, gái quê và cả em bé gái với y phục xa xưa là yếm, váy lĩnh đã làm tròn nhiệm vụ là giới thiệu cho công chúng ngoại quốc cũng như thế hệ Việt trẻ về một nét văn hoá của Việt Nam cách đây hơn trăm năm..Ngoài ra, còn con sông xinh xắn, bờ đê uốn khúc, lụa bay phơi phới, nương dâu, ong tằm .. ..tất cả đều là những hình ảnh rất đẹp của vùng quê Bắc Bộ..

Bố cục phim khá chặt chẽ. Tài tử diễn xuất rất hay, nhất là Đơn Dương và Minh Trang( vai cô gái câm ) và cả diễn viên thủ vai phụ là ông lão bộc. Minh Trang chỉ được diễn tả vai diễn của cô bằng mắt và cô đã xuất sắc khi thể hiện những nội tâm giằng xé, yêu thương ( khi chăm chút phục vụ Chủ Ấp) và căm hận (ở đoạn vứt gốc cây người xuống sông), xót xa ở đoạn cô nhìn người yêu-Chủ Ấp chết cháy cùng người nghệ sỹ …Đơn Dương vai người nghệ sỹ, không bị đạo diễn bắt câm nhưng có nhiều đoạn, anh diễn tả bằng mắt rất tuyệt. Riêng vai người lão bộc, diễn viên này, theo thiển ý cá nhân, là một “gạo cội “. Ông diễn tả quá tuyệt vời.Tôi cho rằng, tuy vai phụ nhưng trong Mê Thảo, Ông đã có vẻ trội hơn cả diễn viện thủ vai Chủ Ấp. Thanh Nga tuyệt nhất là đoạn cuối, khi cô hát và Đơn Dương đàn. Thanh Nga đã diễn tả đúng vai trò một cô gái đang yêu – biết người yêu sắp phải trả giá bằng chính sinh mạng anh ta mà không sao cứu được. Ánh mắt đắm đuối không kém đau khổ và giọng hát thì quá tuyệt. Ca Sỹ Châu Hà đã hỏi tôi và rất tiếc, tôi cũng không biết chính Thanh Nga hát hay ai đã thế cô.

Bên cạnh những ưu điểm đó, Mê Thảo còn vài thiếu sót nhỏ. Chẳng hạn, không nên để cô gái câm nằm trong rọ bị lật nhiều vòng như vậy mà không bầm dập, sứt sát. Hay cảnh Tài Tử Đơn Dương gục ngã. Đoạn này diễn quá nhanh sẽ khiến khán giả chưa kịp hiểu cái gì xảy ra nếu khán giả sơ suất lơ đễnh trong chốc lát. Theo thiển ý cá nhân, lẽ ra Đạo Diễn Việt Linh nên :
-Để Đơn Dương lỏng dần tay. Chiếu cận cảnh đoạn này. ĐD sẽ nhăn mặt, ôm ngực rồi lại cố sờ soạng vào dây phím. ĐD sẽ cố gắng bấm phím đàn tiếp. Đoạn này quay chậm. Sau đó ĐD lỏng dần tay, đồng thời máu tứa ra từ lỗ mũi và các ngón tay. Tại sao tôi đề nghị như vậy ? Vì theo truyện, có lời nguyền ai cầm vào cây đàn thì sẽ chết. Nhưng trên thực tế, ít ai tin chuyện đó. Do vậy, Đạo diễn sẽ xây dựng phim sao cho hợp lý. Đó là sau khi vô tình gây án mạng, về Ấp Mê Thảo trong niềm thương nhớ người yêu khôn nguôi, chưa được bao lâu thì ân nhân tức Chủ Ấp lại rơi vào cơn mê muội mà hậu quả của sư mê muội đó đã tác động lên toàn người dân vô tội của Ấp, người nghệ sỹ đã nhiều đêm trăn trở, cuối cùng quyết định đi tìm người yêu cũ với mong ước âm nhạc sẽ kéo ân nhân ra cơn u mê và dân ấp sẽ được sống an lành như xưa..Bao sự kiện tâm lý đó đã tác động lên người nghệ sỹ cộng thêm đường xa khi lặn lội từ Mê Thảo đến nhà cô Tơ, cộng thêm cả khi chàng vận dụng hết khả năng âm nhạc của mình để đặt hồn vào phím đàn – đã khiến trái tim nhậy cảm, yếu đuối của chàng không chịu nổi và đã -gọi theo khoa học bây giờ - là nhồi máu cơ tim – và chàng gục chết. Những ngón tay toé máu sẽ được hiểu như là –một sự căng thẳng trên dây phím ! Chính vì thế, tôi đề nghị cho máu túa thêm từ mũi ra là như vậy! Tuy vậy, nếu Đạo Diễn muốn giữ nguyên tính kỳ bí trong ngữ truyện Nguyễn Tuân thì là chuyện khác.

Ngoài ra, sau khi xem xong phim, khi nói chuyện với Anh Đinh Quang Trung, Phó Giám Đốc Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngọai thì Lan Chi tôi cũng đồng ý với anh. Đó là mầu sắc chính trị trong phim này rất rõ.Tôi đã nhanh tay thu âm được những câu nói trong phim để chứng minh các suy nghĩ trên của tôi và anh Trung
- Vì tình yêu của một người mà làm khổ bao người
- Xin chủ nhân hãy tỉnh. Sự mê muội của Ông làm bao người khốn khổ!

Chúng ta nhớ rằng, nhà văn Nguyễn Tuân viết Chùa Đàn vào thời gian nào ? Ông đã mượn cái hình tượng Chủ Ấp mê muội vì một tình yêu vô vọng để gửi gấm đến độc giả, điều nhà văn muốn nói và hẳn là nhà văn mong ước, mọi người hãy làm như người nghệ sĩ trong truyện, đó là nếu phải Chết thì hãy Chết có ý nghĩa. Cái Chết của chàng nghệ sỹ đã đem an vui lại cho toàn dân ấp thì ..cái chết của một số trong chúng ta –đang và sẽ đấu tranh -sẽ có một kết quả vô cùng to lớn: Toàn dân Việt Nam sống trong An Bình và Thịnh Vượng.

Anh Đinh Quang Trung cho rằng sự mê muội của Chủ Ấp ví như sự mê muội của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Chủ Ấp bấu víu vào một người tình đã chết chẳng khác gì Đảng CSVN khư khư ôm cái chủ thuyết lỗi thời. Sự mê muội của Chủ Ấp làm dân ấp đau khổ có khác gì sự mông muội của Đảng CSVN làm bao người dân trong nước đau khổ…

Kính thưa quý vị , chương trình của chúng tôi đến đây là hết. Hòang Lan Chi xin gửi lời chúc sức khoẻ và lời chào thân ái.

Hòang Lan Chi

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Sao Vẫn Còn Chút Lạnh Mùa Đông-Những Người Yêu Gia L ong -Sep 17, 2018

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

Sao Vẫn Còn Chút Lạnh Mùa Đông

Những Người Yêu Gia Long

Mùa đông ở Úc từ tháng Sáu đến tháng Tám. Thế nhưng giờ này đã giữa mùa Xuân mà thời tiết ban đêm còn lạnh. Ban ngày thì từ 74 đến 80 nhưng đêm thì có khi vẫn là 49 độ F. Cây cối chỉ đang nhú mầm non. Tuy vậy tôi vẫn được ngắm hoa mỗi ngày vì vườn hoa mini được để trong phòng khách và bồn hoa mini thì trong phòng ngủ! Tôi yêu hoa lắm. Từ sự cao sang của hoa hồng đến cả những bông cúc dại vàng ven hè. Từ yêu hoa của đất trời, tôi cũng yêu “hoa” của “lòng người”. Nôm na ra là tôi rất thích ngắm phụ nữ, con gái, bé gái đẹp. Ai mà là “người đẹp” thì nếu có gì, tôi có thể “xí xóa” hay “châm chước” đôi phần. Chả thế mà ngày xưa đi dạy, học trò từng kháo nhau “kiện” rằng cô Quỳnh Giao hay ưu ái học trò đẹp!

Tiết trời se lạnh bao giờ cũng thú vị. Thú vị vì ly cà phê sẽ ngon hơn rất nhiều. Hơi tiếc là tôi …không biết hút thuốc! Nói ra thì buồn cười nhỉ? Thế giới lên án, hạn chế hút thuốc còn tôi thì tiếc là không biết hút. Thật đấy, trời phảng phất lạnh, khói thuốc lãng đãng bay trong không gian và mùi thơm nhẹ bao phủ. Tất nhiên khói thuốc chỉ đẹp khi “vừa đủ”. Nghĩa là đừng nghiện nặng mà chỉ như thoang thoảng hương nhài mà thôi.

Lúc này tôi thấy mình “hư” nhiều lắm. “Hư” là vì tôi “chiều” tôi lắm. Già rồi, còn sống được bao lâu mà không chiều mình? Cả một đời bị gò bó trong xã hội cổ xưa kia mà. Nói vậy không có nghĩa là “hư hỏng” nhé. “Hư” ở đây là thế này này: bỏ nhiều tiền mua hoa để ngắm, nhâm nhi cà phê, xem phim Đại Hàn (vì luôn tôn trọng người già, có lễ nghĩa và …happy ending!), bực bội ai là cắt đứt ngay không giao thiệp để khỏi phiền não. Yểm trợ chiến hữu thì vẫn còn nhưng giảm bớt vì ngại đọc, ngại xem và ngại viết. “Việt gian” không làm tôi sôi sục như trước kia nhưng “Trump gian” thì có! Tôi không thèm giải thích, tranh luận nữa mà là tôi xin Phật Bà cho nghỉ tu một ngày để tôi nguyền rủa đám “Trump gian”. Các bạn hữu Facebook của tôi cũng vào topic đó nguyền rủa theo tôi. Thật là vui khi đôi khi người lớn trở thành trẻ thơ trong chốc lát!

Thật ra vụ Trump thì tôi có vài niềm vui nhỏ: Chị Liên Hoàng Ngô, phu nhân cố thi sĩ Hoàng Anh Tuấn (nguyên Quản đốc Đài Phát Thanh Đà Lạt) là người chỉ trích Trump, ủng hộ Hillary nhưng hiện nay, chị công nhận các thành quả của Trump. Tôi khen ngợi chị là người phụ nữ trí thức, có hiểu biết. Tôi xin “hun” chị 10 cái làm một ông kia kiện vầy “Hun thế thì còn gì cho tôi?”! Niềm vui thứ hai là Bác Sĩ kiêm nhạc sĩ Vũ Thư Nguyên. Nguyên cũng ít bày tỏ về chính trị thời sự nhưng mấy hôm nay, VTN vào nhà Facebook của tôi, đồng ý với bài tôi share. Còn dược sĩ-nhạc sĩ Mai Châu, ông xã ca sĩ Hoàng Oanh thì khỏi nói. Anh đã công khai ủng hộ Trump từ lâu.

Tôi vẫn cầu nguyện cho Trump được khỏe để vững tay chèo. Không hiểu sao, trước sự tấn công dồn dập của khối dân chủ trước kỳ bầu midterm, tôi không thấy lo lắng. Tôi cũng viết bài ngắn, kêu gọi mọi người đi bầu và tôi tin khối người thầm lặng, có hiểu biết, sẽ không để Hoa Kỳ lụn bại.

Đó là chuyện thời sự linh tinh. Còn một chuyện cá nhân, cá nhân là cho gia đình Gia Long của chúng tôi thôi, cũng làm lòng tôi vui bát ngát.

Tháng trước tôi mail và Lê Thành, Giám Đốc của Luraco đã tài trợ cho Ban Văn Nghệ của Đại Hội Gia Long Thế Giới được 500 MK.

Tháng này, tôi được hai người khác: Dan Trần, giám đốc công ty thuế (www.alltaxllc.com) và nhạc sĩ Lê Vân Tú ở Úc châu ( http://nhacviet-ucchau.com/) đã tài trợ cho Gia Long Châu Âu để thực hiện màn Anh Thư Nước Việt. Mỗi vị tài trợ 200 MK. Đây là một màn giới thiệu tất cả các anh thư của VN. Vì thế y phục, giày, mũ, kiếm…đều cần.

Chút tài trợ làm tôi vui và các muội nhỏ phụ trách văn nghệ cũng vui.

Vui vì quý bạn đã yêu quý Gia Long chúng tôi.

Vui vì quý bạn đã ủng hộ để Gia Long có những hoạt cảnh văn nghệ nêu cao tự tình dân tộc.

Vui vì quý bạn của tôi không chỉ đóng góp cho xã hội, cho những thân phận nghèo khó, cho những người tranh đấu trong nước mà quý bạn cũng chịu khó lắng nghe Hoàng Lan Chi “thỏ thẻ” mà góp cho văn nghệ của Gia Long được rực rỡ với Hai Bà Trưng, với Bà Triệu, với Bùi Thị Xuân, với Ngọc Hân công chúa…

Niềm vui nhỏ ấy làm chút se lạnh còn rơi rớt của mùa đông Brisbane bỗng ấm áp hẳn lên.

Xin mời xem những người yêu Gia Long:

§ Lê Thành: Về Một Công Ty Nhận Nhiều Hợp Đồng của Bộ Quốc Phòng HK

§ NS Lê Vân Tú-Úc Châu

Dan Tran: tham gia các hoạt động của BPSOS.

Mời nghe một nhạc phẩm dễ thương của Lê Vân Tú: Mầu Dĩ Vãng qua tiếng hát Y Phương:

http://nhacviet-ucchau.com/MP32011/MauDiVang_YPhuong.mp3

Hoàng Lan Chi

9/2018

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Các bài Facebook Lan Chi tháng 8-2018- Sep 1, 2018

CÁC BÀI Ở FACEBOOK HOÀNG LAN CHI TRONG THÁNG 8/2018

Mầu xanh bleu là thời sự cộng đồng

Mầu đen là tin tức chung

Mầu tím là bài cá nhân Hoàng Lan Chi

******************

Nhận xét về mail của Ms Nguyễn Công Chính:

Lý do ô Tú “ẩn” các video:

Hoàng Lan Chi trả lời mail của ô Nam Lộc: ( vụ Tú-Voice)

Bài cũ của RFA-Những người tị nạn sau 3/1989:

Links các bài về vụ Voice đưa lậu người:

Trả lời cho bà Hồng Vân vụ Tú-Nam Lộc-Voice

Ba chứng cớ về CT nhân đạo của Canada. Ô Tú xin Canada không trục xuất 12 người kia và cho thêm 12 người còn ở Thái được định cư Canada:

Will Nguyễn hòa giải: muốn giúp VN hòa giải:

Ông Tú chửi nhóm truyền thông thổ tả Nam CA có đúng không:

Về vụ bà Maya kiện nhiều người. Chuỗi comment HV-Lan Chi:
?

Trần Nhật Phong nhận định về John McCain:
?

*******************

Tại sao không mời Palin dự táng John McCain:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217819681305117

John McCain, thương tiếc hay thương hại:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217799188872819

Nguyễn Huy Thụy Vũ

https://www.facebook.com/lanchi7/notes?lst=1274867911%3A1274867911%3A1535756011

Một bài khác về bà Đặng thị Hoàng yến:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217774608298320?

Bằng Phong ĐVA_ TNS John Mc Macain qua đời:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217788098875576

Nguyễn Trường Thọ tường trình vụ Maya ở Houston kiện người quốc gia đã mạ lị:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217811947591779

Vụ bà Maya, cựu dân biểu VC kiện vài người ở Houston:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217791912930925

Thấy gì qua vụ Đại Sứ Mỹ viếng đền thờ Hai Bà Trưng:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217753977262557

Ai sáng lập Nghĩa Trang Quân Đội:
https://www.facebook.com/groups/1051752364862874/permalink/1928687823835986/?__xts__[0]=68.ARBqvWkpogrm6uktfSDkYxuwIi8o5xHOUO897qZQI_dp8vs6-pyCnt5z0N8DMvMWTRkZXER86oT9bUAdMQ0zvF59AnEkevlGdmDk9wJe_lgHeKD3qblxB9pLqpwEvVWSmVUTCxG3eU5F&__tn__=-R

Tin từ Mỹ mà bạn trẻ VN cần xem:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217680709510909

TIN TỨC SAI CÙA HỘI ĐỒNG CÁC DÂN TỘC VÀ CÁC TÔN GIÁO VN ( NGUYỄN CÔNG CHÍNH):

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217680574707539

TCS phản chiến hồi nào? ( Huy Đức):
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217598341451759

Khi Hoàng Ngọc Tuấn (Úc) ngu còn chửi Trump ngu:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217585765057357

Đi bộ 1 dặm trong giày của Trump:
https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10217585797058157

***********************************

Chào Vu Lan:

Thơ và tôi:

Giới Thiệu bài Cô Nữ sinh Gia Long ở Thúy Nga:
1]=68.ARAiyrbT7Vb2SrG94nfhdCuy9p1TuEGzY1P1OQj9GKJasaE7JKDxBhZb2aAgRMFVN_q6-sZXdvw3awDsOQVh41dc2w4smCBEPs3rVy0Km4TZ7HoAG1let4pMIl8ZUwBM82AEtkBW8gjl&__tn__=-R

Âm nhạc cuối tuần: Vị đắng cà phê:

Portland, tưởng như là ngày cũ

Lần đầu Hoàng Lan Chi đi xin tiền:

Bật cười với Ngụy Vũ nhạc:

Quẳng bực mình đi mà vui sống:

Chiều mưa biên giới có gì lạ không em:

Hoàng Lan Chi

8/2018

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

John MacCain-Thương Tiếc hay Thương Hại- August 28, 2018

Hoàng Lan Chi

JOHN McCAIN-THƯƠNG TIẾC hay THƯƠNG HẠI

TNS John McCain vừa qua đời ở tuổi 81. Với mọi người nhất là VN: thế là thọ. Chủ đề của tôi: thương tiếc hay thương hại ông? Tôi sẽ lần lượt trình bày cái gọi là công và tội của ông và cho biết cá nhân tôi chọn “thương tiếc” hay “thương hại”.

SỰ NGHIỆP

Ngắn gọn: Cuộc đời ông có đủ danh vọng: con nhà gia thế , TNS và từng ứng cử TT cho đảng Cộng Hòa. Ông cũng bị 5 năm tù VC vì máy bay bị bắn rơi. Ông có vận động cho đạo luật McCain Amendent. Đạo luật này, được TT Bush ký vào 2002, cho phép con cái đã trưởng thành của những cựu sĩ quan VN bị tù VC được đi Mỹ ( President Bush Signs the McCain Amendment Restoring Refugee Status to the Families of Re-Education Camp Detainees: https://www.ilw.com/articles/2002,0709-Ellis.shtm)

Ông cũng là người đề xướng, cổ vũ và vận động cho việc bình thường hóa quan hệ Mỹ-VN. Ông cũng góp phần cho việc nâng cao dân chủ tại VN.

VÌ SAO JOHN McCAIN THÙ TRUMP

Cha làm lớn nhưng ô JM đã lái máy bay oanh tạc miền Bắc và bị VC bắt vào 1967. Ông được thả vào 1973. Vào 1999, ông viết sách. Sau đó cũng có những tranh cãi về nội dung. Vài người lên tiếng cho là JM đã “kể không đúng sự thật vài điều” hoặc “tự đề cao mình hơi quá”.

Tuy vậy, trong một bài báo ở net có đoạn này “Ông John McCain từng tìm cách tự vẫn vì mất hết niềm tin. Điều mà ông cảm thấy xấu hổ suốt đời là đã không làm tròn nghĩa vụ của một người lính, « không kháng cự được lâu nhất có thể, trong khi nhiều bạn tù làm được », như lời giải thích của ông khi trả lời phỏng vấn về cuốn hồi ký Faith of my Fathers, xuất bản năm 1999.” Có nghĩa khi ông tạm đầu hàng vc: ông cũng có chút hối hận là không kháng cự được lâu hơn.

Có lẽ (tôi đoán) vì nhiều người ca tụng thái quá nên Trump đã bác bỏ, không thừa nhận JM là “anh hùng”? Để rồi từ đó JM đã để tâm thù hận Trump cho đến khi chết vẫn không nguôi ? (dặn lại không cho Trump đến viếng).

Tôi cũng nhớ khi JM bị bịnh khá nặng và sắp đên ngày Quốc Hội bỏ phiếu về việc chấp thuận Trump Care thì Trump đã rất dịu giọng, nhẹ nhàng với JM khi chúc vầy “chúc TNS mau khỏi bệnh và sẽ sử dụng đúng lá phiếu của mình”. Kết quả cho thái độ làm hòa của Trump: TNS JM bỏ phiếu chống. ( Dường như là vụ bỏ phiếu cho Trump Care. Bạn nào còn nhớ, nhắc tôi nhé)

JOHN McCAIN LUÔN PHỦ NHẬN, BÁC BỎ CÁC CHƯƠNG TRÌNH CỦA TRUMP

Kể từ đó, TNS JM đã thường xuyên có thái độ sau: chỉ trích, lên án, bác bỏ các chương trình của Trump. Việ này đã gây nhiều trở ngại cho Trump. Trong khi đó, người có hiểu biết sẽ thấy TT Trump đã: 1) Làm việc không lương. 2) Nỗ lực đưa kinh tế phát triển. 3) Nỗ lực lấy lại uy tín cho đại cường quốc HK. 4) Nỗ lực tìm việc làm cho dân Mỹ thông qua các chương trình ưu đãi cho các công ty đưa việc về HK. 5) Nỗ lực phá bỏ các vụ lợi dụng để móc túi HK. 6) Nỗ lực chống Tàu cộng.

Cùng là đảng Cộng Hòa thì lẽ ra TNS JM nên gác bỏ thù cá nhân, đặt quyền lợi quốc gia lên trên hết để hỗ trợ cho Trump. Nhưng ông không làm thế. Ông đã phá Trump nhiều phen

THƯƠNG TIẾC HAY THƯƠNG HẠI

Cân đong đo đếm những công và “tội” ( cứ cho việc TNS JM phá Trump là “tội”) thì cá nhân tôi nhận định như sau:

1) Những gì ông đóng góp cho đất nước HK, như đi lính thì tương tự như một số người khác.

2) Đạo luật JM chỉ là một chương trình nhân đạo, giúp con cái trưởng thành của cựu quân nhân VNCH được đi Mỹ. Không có đạo luật này: cũng chẳng có chết chóc hay thiệt hại gì lớn lao.

3) Việc ông bắt tay John Kerry để vận động Clinton bình thường hóa quan hệ với VC vào 1994: tôi đoán là ông muốn VN được dân chủ bằng con đường diễn tiến hòa bình. Việc này cũng không ảnh hưởng lớn lao gì với HK.

4) Nhưng trong tình thế 2016, khi toàn thế giới nhất là Hoa Kỳ bị đe dọa bởi Trung Cộng và nguy cơ Mỹ bị “xã hội hóa” bởi media thiên tả, bởi Đảng Dân Chủ mị dân, bởi Obama thì lẽ ra TNS JM nên sát cánh với Trump vì đó là VẬN MỆNH QUỐC GIA.

KẾT LUẬN: tôi chọn THƯƠNG HẠI thay cho THƯƠNG TIẾC.

Tôi thương hại ông đã tự phá vỡ hình ảnh người lính Mỹ, cha là cấp cao trong quân đội mà vẫn lái máy bay oanh kích HN và trả giá bằng 5 năm tù, bằng sự thương tật; hình ảnh người dân cử hiền hòa với trái tim bác ái đã giúp gia đình cựu quân nhân VNCH được đoàn tụ, hình ảnh dễ mến của một TNS luôn vận động dân chủ cho các quốc gia còn độc tài điển hình là VN. Sự thù hận của ông làm ông trở thành nhỏ nhen quá. Hành vi cấm Trump dự tang lễ làm ông trở thành kẻ thù vặt, không có tư cách đại bàng của một người lính từng chiến đấu.

Ông hãy yên nghỉ. Mỗi người tự chọn hành động và chịu trách nhiệm trên hành động của mình. Ai thương tiếc ông thì cứ thương tiếc còn cá nhân tôi thì thương hại vì những lý do tôi đã viết ở trên.

Hoàng Lan Chi

8/2018

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Thời buổi net- Khi Con Cháu Đến Thăm Ông Bà. August 18, 201 8

Một Hình Ảnh Rất Thịnh Hành Thời Internet

COPY TỪ FACEBOOK

THỜI BUỔI NET- KHI CON CHÁU ĐẾN THĂM

Tôi nghĩ tình trạng này "cực" phổ biến. (Đến nhà, chào xong là ôm máy chơi game)

May mà "bà Tổng" HLC cũng "đắm đuối" net !

Nhung Tran Hai đứa nhỏ thấy rất thông minh, nhanh nhẹn. Tụi nó đến thăm là vui rồi cô ha. Cuối tuần vui nha cô!

LanChi Hoang Đã kể Nhung nghe rồi. Hai thằng ranh này chọc bà nội vụ chúng nó nói tiếng Anh ở nhà đó. Thằng lớn hát "Có phải em mùa thu Hà Nội" hay ớn đó

Thanh-loan Tran Rất vui khi chị Lan Chi đăng hình gia đình không phải với mục đích khoe khoang con cháu để được tăng bốc. Một ngàn like cho chị.

anChi Hoang ủa? bộ người khác đăng hình để được tâng bốc? Không đồng ý nhen. :)
Nhiều người chia sẻ nhan sắc, thân hình đẹp của cá nhân họ hay con cháu họ: good mà. VD HLC thích xem hình Linda điệu và quậy :) Thích xem hình cháu ngoại của Dung Trieuvì ..thấy ghét quá hà. Thích xem hình Phuong Huynh điệu đà ở mọi góc phố vì nó là nghệ thuật.
Còn Hoàng Lan Chi thì …bực mình chút chút do thời buổi net khiến nhà nào cũng bị tình trạng trên: lũ cháu đến nhà, chào hỏi ông bà xong là chúi mũi vào chơi game. Chỉ bực mình chút chút vì cá nhân Hoàng Lan Chi cũng thích lướt net đọc đủ thứ mà. Thỉnh thoảng Hoàng Lan Chi có khoe cháu đó chứ. Nhưng khoe nó, sinh ra ở Úc, nhưng nói tiếng Việt líu lo và đặc biệt nó hát nhạc Việt hay ra gì!!!
Ai đó khoe con họ học giỏi, được bằng khen President: mình chia vui với họ, chị Loan ơi.
Túm lại: HLC không khó chịu khi mọi người khoe gia đình, con cháu miễn là không quá lố. Thế thôi. Hỉ!!

Tr Tai Pham Cảnh này quen quen

LanChi Hoang Nhà nào cũng bị hết ông ơi!! Nên tôi mới viết: "cực" phổ biến. :)

Nga Nguyễn Phải dậy thôi đó là hạnh phúc đó Chị Hai.

LanChi Hoang Hạnh phúc là ba thằng đến thăm bà nội. Chào bà xong, 3 thằng ba góc???? Hạnh phúc gì kỳ zậy? may mà tui hong giống bà nội khác là lui cui đi xuống bếp nấu nướng cho chúng ăn. No way. Bà nội "mỉa mai" chúng nó xong thì bà nội vểnh râu ngồi xem phim Đại Hàn! Hhahahaha. Bởi vậy thằng lớn hồi nhỏ nó đặt cho tui cái tên "bà tổng" là zậy đó. Hàng xóm tui ở VN bây giờ viết mail cũng vẫn gọi tui là bà Tổng!!!

Nga Nguyễn Như vậy là tuyệt vời của tuổi xế chiều rồi đó Chị Hai

Kim-Diep Do Dễ thương quá!

LanChi Hoang Dễ thương ký rì không biết. Nó chào mình xong là mỗi đứa một góc vậy đó. Tỷ tỷ la lên "ủa tụi bay đến thăm sức khỏe bà nội đó hả"!!! Rồi chị bắt bẻ lần sau tới phải hỏi bà nội khỏe không , BN có ngủ được không bla bla; 2 thằng ranh con cười trừ!! Chắc Diệp chưa biết 2 thằng này ( thấy Bà nội thích hoa và thấy ba nó lụm bông hoa rơi trước cửa đưa mẹ nên từ đó, hễ tới là 2 thằng lom khom đi nhặt hoa rơi trong vườn tặng bà nội! "Ông nội cha chúng nó" (!!), bà tổng Hoàng Lan Chi bị xuống giá thê thảm zậy sao????!!!
PS: chị cũng mê hoa như em vậy. Trong phòng ngủ chị là một bồn hoa. Buồn buồn, chỉ việc thay chậu là lại có bồn mới để vừa nằm xem phim, vừa ngắm hoa!!

Kim-Diep Do Tụi nhỏ còn đến thăm mình là ngoan lắm rồi chị ơi. Thời buổi này em thấy nhiều người lớn ôm cái smartphones mà cứ text lia lịa rồi dâm xầm vào cột đèn! Em vào chợ trước khi mua đồ ăn là phải mua hoa trước! Em đói được chứ hằng tuần phải có hoa tươi! Chúc chị một weekend vui vẻ!

LanChi Hoang Em dễ tính hơn chị. Chị là bắt bẻ. :) Bắt bẻ theo kiểu mắng của bắc kỳ: nửa đùa nửa thật. Vd: trời ơi là trời ngó xuống mà coi. Cháu đến thăm mà không biết hỏi bà nội có khỏe không mà nó l ôm Ipad nè trời.
Khi nào "dạy thật" thì chị e-mail cho thằng lớn. Nó có nhiệm vụ bảo 2 thằng nhóc. VD khi chị mổ mắt, chị mail cho thằng lớn trước . Ba thằng tới. Thằng nhóc đã được cha dạy ở nhà nên biết " bà nội à, mắt bà nội mới mổ hả. BN có khỏe không"!!! Ngó ngôn ngữ là biết con nhà có được dạy kỹ hay không , em biết mà. Tụi mình ngày xưa cứ là bị bắt bẻ trên từng cây số, đúng không !

Kim-Diep Do : đúng rồi chị. Bắc kỳ mà! Cậu em ngày xưa khi ăn cơm có một lần ông anh em cầm đôi đũa cả ngược, ấn xuống thế là bị mắng đuổi ra khỏi bàn ăn. Vào bàn ăn là phải chào mời dàng hoàng, ngay cho đến bây giờ cháu ngoại em trước khi ăn cũng biết mời, ăn xong trước phải xin phép mới được đứng dậy trước. Các con em cũng vẫn còn khoanh tay chào hỏi người lớn đó chị. Thôi thì mình còn giữ được ngày nào hay ngày nấy!


Nhung Tran
Hồi nhỏ con cũng ưa bị bà nội sửa từng từ, bắt bẻ tùm lum. Con tính bướng, cũng ưa cãi lắm. Nhiều vụ không có phục, cãi tới luôn. Thí dụ bà nội không cho mời người lớn ăn cơm mà nói từ "ăn", mà phải nói là "dùng" hoặc "xơi" cơm…. Hehe… nghĩ tới hồi đó vui ghê!

LanChi Hoang Đúng vậy. Người Bắc là "xơi cơm" hay "dùng cơm". Nói "ăn cơm" nghe thô thiển!!! ahahhahaha.

LanChi Hoang Lại còn cái màn mắng mà dùng thơ nữa. Vd mẹ chị bà mắng chị vầy " Tránh ra. Ngồi lù lù như cái mả Đạm Tiên". Ba chị thì thấy chị vào trời tối cứ mải mê đọc truyện quên bật đèn thì bị dí đầu cái cốp xuống bàn " Mắt là hai hòn ngọc của trời cho, biết chưa". Bà cô ruột chị mà em họ kể còn thần sầu nữa là ca dao cứ thế tuôn ra khi mắng con. Thành thử chúng nó thuộc ca dao tục ngữ quá xá luôn. VD khi bảo thằng anh phải làm cái gì đó cho em là bà ca " Anh em như thể tay chân nên phải làm cho em. Máu chảy ruột mềm, một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ

Nhung Tran : Chính xác. Mấy bà già Bắc kỳ ưa thế. Ví dụ mình nấu món mới, lơ là món cũ còn thừa của bữa trước, bà liền đọc "Được mùa chớ phụ ngô khoai. Tháng ba ngày tám lấy ai bạn cùng". Con ngủ nướng, liền bị mắng "trà hâm lại, gái ngủ trưa".


Kim Tuyen Nguyen
Y chang!

Ythai Le Thời nay các cháu được vậy là oK

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Chào Vu Lan- August 26, 2018

Hoàng Lan Chi

CHÀO VU LAN

Hôm nay "cụ" đi chùa Đà

Phật nhiều quá xá quà xa

Trời mưa "cụ" không lạy hết

Làm "cụ" áy náy quá mà.

"Cụ bà sắp đến 70" Hoàng Lan Chi mới đi chùa dìa. Úc đi trước Mỹ mà. Chùa Phật Đà gần nhà. "Cụ bà" ngoan lắm. Cụ làm xôi hoa và rau câu cúng Phật.

Vì có Thương thì HLC mới đi. Để một mình thì chắc còn khuya. Lần đầu tiên đi dự lễ, khi thấy các bé bê mâm có hoa đỏ, hoa trắng để cài cho thiện nam tín nữ, khi không “cụ bà” thấy nhớ cha nhớ mẹ rồi khóc sướt mướt. Vô duyên quá là vô duyên. Cái này gọi là “tức cảnh sinh tình”. Chứ ở nhà thì “cụ bà” đâu có nhớ đâu!

Đi chùa, mùa đông lạnh, mặc veste tử tế đó nha. Hoa xôi

Rau câu cúng Phật

"Tài xế" mới tuyển

“Tài xế nữ” mới tuyển của Hoàng Lan Chi đẹp gái không? Gái 2 con và zero chồng. Ông nào muốn làm cháu rể tôi thì inbox nhé. Nấu ăn số một đó. Hoàng Lan Chi

8/2018

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Chiều Mưa Biên Giới Có Gì Lạ Không Em-August 1, 2018

Là người gửi những tài liệu quý giá để TT Thúy Nga thực hiện chương trình “Tưởng Nhớ Nguyễn Văn Đông” ở Nam CA vào mà tôi không được xem trực tiếp vì bị “kangouru” níu chân. Mãi đến hôm nay nhận DVD từ Mỹ gửi sang, tôi mới xem được.

Nhận xét tổng quát rằng đây là một chương trình đặc biệt vì nhiều lẽ. Một: nhạc sĩ không hiện diện như những chương trình tác giả khác mà Thúy Nga từng thực hiện. Hai, nhạc sĩ tác giả vừa qua đời. Ba, nhạc sĩ tác giả là một cựu Đại Tá VNCH và có địa vị cao. Bốn, nhạc sĩ tác giả được coi là “tiền bối” của Thúy Nga trong lãnh vực “entertaiment/producer”. Năm, Như Quỳnh lần đầu hát cải lương. Sáu, dù bị stroke nhẹ, MC Nguyễn Ngọc Ngạn vẫn làm đủ hai chương trình với bác sĩ thường trực ở dưới sân khấu. Bảy, Ý Lan đem hình ảnh Thái Thanh về sân khấu. Tám, Vũ Khanh chưa bao giờ biết nhạc phẩm và lần đầu hát. Chín, tất cả ca sĩ đều áo dài (Ngọc Anh có hơi “biến tấu”). Mười, nghe nhạc đúng nghĩa vì không có phụ diễn hài kịch, không múa phụ họa nhiều.

NỘI DUNG

Rất phong phú. Những nhạc phẩm khá tiêu biểu cho hai giòng nhạc của người tôi yêu mến là nhạc lính và bolero được Marie Tô chọn lọc. Những người từng yêu Nguyễn Văn Đông cũng sẽ ngạc nhiên vì có những cái tưởng như là mới chứ thật ra là xưa vô cùng. Đó là “Cô nữ sinh Gia Long” mà Nguyễn Văn Đông viết từ lâu lắm. Nếu không có cô Gia Long bây giờ là tôi (Hoàng Lan Chi) nhắc nhở thì hiếm ai biết Nguyễn Văn Đông từng sáng tác một nhạc phẩm như thế về Gia Long. Hoặc “Anh nhớ gì không anh”, một nhạc phẩm tiêu biểu cho con người Nguyễn Văn Đông, luôn mong chờ một VN rực ráng minh châu trời Đông. Hoặc “Anh trước tôi sau” thì cũng là tâm tình thầm kín của Nguyễn Văn Đông về ước mơ lớn nhất đời ông dành cho hai chữ Việt Nam.

Y PHỤC

Tôi biết ca sĩ trẻ của Thúy Nga rất thích y phục sexy. Vì thế tôi dặn dò cô Marie Tô kỹ lưỡng: hãy kính trọng chú, một người lính yêu nước, một nghệ sĩ yêu âm nhạc, một người đàn ông mẫu mực tượng trưng cho thế hệ trước. Tự thân các nhạc phẩm của chú đã hào hùng khi viết về lính, đã đằm thắm khi viết về tình yêu đôi lứa, đã nồng nàn khi viết về quê hương, đã thánh thoát khi viết về Chúa thì những “gợi cảm” kia không cần thiết.

Cô Thủy và các ca sĩ đã làm đúng như thế. Lần đầu tiên áo dài tha thướt từ đầu đến cuối trong chương trình Thúy Nga. Ai bảo áo dài kín đáo là không đẹp nhỉ? Tôi ngạc nhiên nhìn Nguyễn Hồng Nhung rất sang trọng, quý phái. Tôi mở to mắt trước mầu áo nhu nhã và cả kiểu áo dễ thương của Như Ý.

Một chi tiết làm tôi cảm động: hình ảnh của nữ sinh thời VNCH với áo dài trắng thì ai cũng biết nhưng còn cái phù hiệu Gia Long trên áo ấy thì sao? Marie Tô đã hỏi xin. Tôi không có và mail nhờ Ngọc Long, cựu hội trưởng Gia Long Nam CA tìm. Nhưng Ngọc Long chưa kịp giao thì Marie Tô đã xin được rồi. Kể lại thế để chúng ta hiểu rằng Marie Tô đã trân trọng từng chi tiết nhỏ nhặt để cống hiến cho đời những tác phẩm nghệ thuật.

NHỮNG MÀN ĐẶC SẮC

Thật là khó để chọn ra những màn đặc sắc nhất vì với tôi thì đến ba phần tư là đặc sắc rồi. Đặc sắc vì người “producer” khéo chọn. Marie Tô, nói theo ngôn ngữ cải lương thì cô đã “đo ni đóng giày” cho các ca sĩ.

Nổi bật là Hương Lan với Chiều Mưa Biên Giới. Không luyến láy nhiều như tình tự quê hương là môn sở trường của Hương Lan. Lần này đây, Hương Lan hát “đúng” với CMBG. Tôi chọn chữ “đúng” để ám chỉ từ dáng điệu, vẻ mặt và cả cách ngân nga. CMBG không phải là nhạc buồn thống thiết. Đó chỉ là tâm tình của người lính vùng biên giới với nỗi buồn man mác. Cần hát “đúng” và “đủ”.

Ý Lan gợi nhớ một Thái Thanh năm nào qua kiểu tóc, áo trắng với Mấy Dặm Sơn Khê.

Là người trẻ Ngọc Ngữ-Châu Ngọc Hà đã khiến một nhạc phẩm (mà dù có Nguyễn Văn Đông bây giờ bên cạnh thì tôi vẫn chấm điểm vầy: nhạc trung bình), “Cô nữ sinh Gia Long” bỗng hay hơn, dễ thương hơn.

Trần Thái Hòa trầm ấm với Anh Nhớ Gì Không Anh. Nhạc phẩm này không phải sở trường của TTH nhưng chất giọng sang trọng của TTH đã khá phù hợp. Nội dung là tâm tình của “người dân Nguyễn Văn Đông”, ao ước một Việt Nam thống nhất, một hòa bình cho quê hương. Vì thế có lúc ngậm ngùi khi nhớ đến (nước mắt dân Hời), có lúc nhắc nhở (bản dư đồ ông cha nhọc khó), có lúc ao ước nồng cháy (trời Nam một cõi Minh Châu trời đông). Hy vọng lần tới, TTH sẽ “phả” thêm nỗi niềm vào từng đoạn thì sẽ hay hơn nữa.

Là ba giọng hát trẻ quyện vào nhau, duyên dáng trong vũ điệu của Hoàng Nhung, Thanh Xuân, Như Ý với Bông Hồng Cài Áo.

Khải Đăng với khuôn mặt, vóc dáng từa tựa Nguyễn Văn Đông thời trẻ và rất kỹ lưỡng trong diễn xuất với Phiên Gác Đêm Xuân, mở đầu chương trình. Khải Đăng không diễn quá lố. Tôi quan sát từng ánh mắt, từng biểu lộ trên khuôn mặt của Khải Đăng và tôi hài lòng. Khải Đăng không quá điệu như Nhật Trường của chúng ta ngày xưa. Khải Đăng cũng không quá “đau khổ quằn quại” kiểu Chế Linh. Khải Đăng thể hiện đúng giòng nhạc lính sang trọng, hào hùng của người lính Nguyễn Văn Đông. Giọng Khải Đăng hay nhưng chưa phải là xuất sắc khi hát nhạc Nguyễn Văn Đông. Tuy thế tôi tin rằng với thời gian, với sự tập luyện thì Khải Đăng sẽ học được cách luyến láy của ngôn ngữ Việt Nam, cách nhấn nhá của người Việt cho giòng nhạc nghe lồng lộng như gió ngàn bạt núi như Hùng Cường ngày xưa trong (Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp).

Nguyễn Hồng Nhung, đẹp nền nã trong áo nhung, đẹp cả trong giọng hát với Dạ Sầu.
Là sự trở lại của Giao Linh với Chiếc Bóng Công Viên. Đã lâu cô không hát nên Marie Tô phải hết sức cẩn trọng khi chọn bài cho Giao Linh. Kỷ niệm cũ được kể với sự chân thật của “cô bé Trần Thị Sinh” làm tôi cảm động. Ông Nguyễn Ngọc Ngạn đã không sử dụng audio mà Nguyễn Văn Đông kể về Giao Linh do tôi cung cấp: quả là đáng tiếc cho khán giả. Ông Ngạn chỉ “kể lại” và Giao Linh bổ sung thêm. Cái hợp đồng thưở ban đầu gặp gỡ quá to lớn khiến Giao Linh tưởng như là một giấc mơ.

Là giọng hát nhẹ nhàng của Anh Khoa. Tuy đã gần 70 nhưng Anh Khoa đã rất cố gắng tập luyện để cống hiến nhạc phẩm mà Anh Khoa chưa hát, thậm chí chưa biết bao giờ. Thật ra, nhạc phẩm này, “Anh Trước Tôi Sau”, rất xuất sắc qua tiếng hát Duy Quang nhưng đó là DQ thời chưa già.

Anh Dũng thật chói sáng với Hải Ngoại Thương Ca. Nhạc phẩm này là “của Hà Thanh”. Trước 75, không ai hát hay bằng Hà với bản này. Đó chỉ là vì Hà Thanh đã sáng kiến luyến nốt cuối cùng lên cao thật đẹp và lạ. Hà tâm sự với Hoàng Lan Chi: khi tự ý sửa như thế, Hà rất sợ bị anh Đông la. Thế nhưng Nguyễn Văn Đông quá hài lòng. Khi Hoàng Lan Chi phỏng vấn vào 2007, Nguyễn Văn Đông đã ca ngợi như sau “Tôi cho rằng Hà Thanh không chỉ hát mà còn sáng tạo trong khi hát. Hà Thanh đã tạo thêm những nốt luyến láy rất truyền cảm, rất mỹ thuật làm cho bài hát của tôi thêm thăng hoa, trong giai điệu cũng như trong lời ca. Tôi cho rằng khi hát cô Hà Thanh đã sống và cùng đồng điệu sẻ chia với tác gỉa khi trình bày một bản nhạc có tầm vóc nghệ thuật”.

“Của Hà Thanh” nhưng bây giờ Anh Dũng rất xuất sắc khi cũng có chút sáng tạo như thế. Có lẽ tuổi không quá trẻ như Khải Đăng nên giọng hát Anh Dũng rất phù hợp. Anh Dũng đã chọn hát một câu vô cùng đẹp của nhạc phẩm để cất lên ở phút đầu. Và khi kết thúc, Anh Dũng cũng kỹ lưỡng chọn một câu để làm nhạc phẩm đẹp lồng lộng. Có lẽ tôi phải thay mặt người nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông để cám ơn Anh Dũng về sự trau chuốt cho Hải Ngoại Thương Ca.

Thiên Tôn thật trong sáng với Mùa Sao Sáng. Trước 75, nhạc phẩm này làm mưa gió với tiếng hát Giao Linh. Nay, Mùa Sao Sáng không vang vọng khỏe khoắn của một Giao Linh ngày cũ mà rất dịu dàng của một giọng nam ấm. Nó gợi lại cho tôi hình ảnh của một Sĩ Phú xa xưa. Nam mà rất dịu dàng, thủ thỉ. Thiên Tôn kết thúc với kiểu sáng tạo đưa nốt cuối lên cao thật là đẹp.

Thanh Tuyền, người nữ ca sĩ mà số phận quá may mắn khi tuổi đời mới 16, đã được Nguyễn Văn Đông đón từ Đà Lạt rồi giao cho gia đình Mạnh Phát nuôi, Continental đào tạo. Thanh Tuyền cũng là người phụ nữ duy nhất mà Nguyễn Văn Đông ở vào thế chẳng đặng đừng đã phải “tô son trét phấn” cho cô. Cũng đáng tiếc là ông Ngạn đã không cho khán giả khắp nơi được nghe audio Nguyễn Văn Đông kể về Thanh Tuyền do Hoàng Lan Chi cung cấp mà ông chọn hình thức “ông và Kỳ Duyên” kể lại. Thanh Tuyền đã khóc lóc và không kể được gì nhiều. Thành thật so sánh: tôi thích sự chân thật của người ca sĩ thứ hai từ bàn tay Nguyễn Văn Đông hơn: Giao Linh.

Thanh Tuyền đã nhận quá nhiều từ Nguyễn Văn Đông nhưng xem ra đúng như TT từng khóc và nói thì tôi cũng muốn nói vầy “không đáp trả được trong muôn một ấy”.

Đây là hình ảnh Nguyễn Văn Đông tập hát cho Thanh Tuyền, tại VN, khoảng sau năm 2000 mà Nguyễn Văn Đông gửi riêng cho Hoàng Lan Chi:

Nguyễn Văn Đông tập hát cho Thanh Tuyền sau 75

Như Ý với áo dài đẹp nhất và đã phả vào một bản nhạc cũng có thể xem như bolero một chút nhưng lại không còn hơi hướng của một bolero mà chúng ta từng quen thuộc. Giọng khàn và melody cùng lời nhạc của Niềm Đau Dĩ Vãng đã khiến Như Ý rất thành công ở nhạc phẩm này. Tôi liên tưởng đến một Duy Quang, người của nhạc trẻ, “nhạc sang” nhưng khi hát nhạc bolero thì ô hay lạ quá, Quang đã dùng đũa thần khoác chất sang cho bolero. Và cái sang của bolero thì có một cái gì đó rất đặc biệt. Đặc biệt như hương vị quê nhà trên đất Mỹ.

Như Quỳnh, lần đầu đóng và hát cải lương. Nếu khen NQ hát cải lương cũng hay, dáng điệu, vẻ mặt rất đúng thì phải cảm ơn Nữ Hoàng Hồ Quảng: nghệ sĩ Phượng Mai. Tuy thế cũng phải khen Như Quỳnh học khá nhanh. Trần Nhật Phong nói với tôi “Chuyện động trời. Như Quỳnh mới từ VN về và bà xã em chỉ luyện cho nó thời gian rất ngắn. Chưa hết, chương trình đầu, nó không biết vì đóng vai mù nên nó toàn đưa đ..vào khán giả”. Tôi cười ngất ngưởng khi nghe Phong kể. Tất nhiên DVD thì không có cảnh ấy vì qua chương trình thứ hai, Phượng Mai đã phải sửa cho Như Quỳnh đưa mặt vào khán giả! Tôi rất cảm động khi xem trích đoạn vở tuồng Tiếng Hạc Trong Trăng. Thì tôi đã từng viết, tôi là người Thích Đủ Thứ. Tân nhạc cũng thích, cải lương cũng mê, hồ quảng cũng đắm đuối. Từ khi ra hải ngoại, không có thì giờ xem nhiều nên đã lâu, lâu lắm không xem cải lương . Nếu không phải là DVD về Nguyễn Văn Đông thì chắc tôi cũng không có thì giờ xem cải lương. Kim Tử Long quả là diễn xuất tuyệt vời. Nó gợi cho tôi kỷ niệm cũ. Thì tôi cũng từng viết “Cải lương, một thời để yêu và một thời để nhớ”.

Don Ho, cũng lại là một “bản của Hà Thanh” nhưng Don Ho cũng lại đã tạo một “phong cách mới” cho giòng nhạc cũ. Trẻ hơn nhưng không quá lố. Tôi chợt nhớ đến vài ca sĩ gốc Hà Nội. Họ đã làm hư rất nhiều những nhạc phẩm cũ của chúng ta bằng dáng điệu quằn quại, bằng kiểu hát ngắt quãng như chặt thịt. May mà Marie Tô không chọn họ nhiều. Cứ xem Ngọc Anh đã mặc áo hở tay trong khi mọi ca sĩ khác, kể cả Nguyễn Hồng Nhung đều trang phục kín đáo, nhu nhã.

Là những giọng hát trẻ bây giờ ca tân nhạc cũng hay mà “lái cổ nhạc” cũng khéo qua các màn tân cổ giao duyên như Hương Thủy, Mạnh Đình, Mai Thiên Vân.

Là ca sĩ gạo cội Hoàng Oanh với sở trường: ngâm thơ và hát. Đoạn Tuyệt là tên nhạc phẩm ấy mà có lẽ nhiều người nghe rất quen nhưng không ai ngờ tác giả là Nguyễn Văn Đông: Nào ai lấy thước đo tấc lòng

Nếu trao giải thì tôi phải chọn cho nhạc phẩm kết thúc chương trình: Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp. Nhạc phẩm này được nhiều ca sĩ hát nhưng Nguyễn Văn Đông thích Hùng Cường với Hà Thanh. Đúng thế, giọng tenor mạnh mẽ của Hùng Cường, giọng lồng lộng của Hà Thanh đã làm nổi bật melody và cả nội dung nhạc phẩm. Chất bi hùng của nhạc lính Nguyễn Văn Đông được thể hiện đẹp nhất qua bài này và cả Mấy Dặm Sơn Khê.

Nhưng hôm nay, đã bao năm trôi qua, thế sự nhiều thăng trầm và Marie Tô đã chọn một hình thức khác. Không như tiếng trống dục quân, không như tiếng kèn xung trận của âm vang ngày cũ. Hôm nay đúng là “Khúc tình ca” với hàng hàng lớp lớp ca sĩ nối tiếp nhau “giành lấy mai sau”. Marie Tô đã xuất sắc khi kết hợp được tất cả ca sĩ qua nhạc phẩm này. Từng câu nhạc phải phù hợp với chất giọng của mỗi ca sĩ. Từng đoạn nhạc phải chọn cặp ca sĩ nam nữ cho đúng. Khúc kết thúc, hai nam ca sĩ hát lập lại “Đời dâng cho núi sông” và tất cả đáp “lòng này thách với tang bồng, đừng sầu má ấy phai hồng, buồn lắm em ơi”.

Tôi đã bật khóc khi nghe nhạc phẩm này nhất là đoạn cuối. Tôi thầm gọi anh “Nguyễn Văn Đông ơi, anh an nghỉ nhé. Chương trình do Marie Tô thực hiện hẳn anh hài lòng. Tuy vẫn có khuyết điểm nhưng quá ít, quá nhỏ. Một sân khấu giản dị. Một chương trình thuần túy âm nhạc. Marie Tô yêu quý anh, xưng tụng anh là người “producer” giỏi nhất VN trước 75, nay Asia và Thúy Nga đang đi tiếp con đường của anh nên Marie Tô luôn cố gắng làm tốt nhất trong khả năng có thể. Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp với “Đời Dâng Cho Núi Sông” đã được hàng hàng lớp lớp trẻ già đáp vọng anh ơi”.

LỜI KẾT: như câu tôi thủ thỉ với vong hồn Nguyễn Văn Đông, tôi không muốn ghi vài khuyết điểm nhỏ ra đây. Hãy ghi nhận đây là một nỗ lực vô cùng của Thúy Nga vì phải thực hiện chương trình này vội vã ngay sau khi Nguyễn Văn Đông qua đời mà còn bị nhóm Nam CA biểu tình chống phá vì những lý do cá nhân đầy vụ lợi. Hãy ghi nhận sự cố gắng của các ca sĩ: suy nghĩ, sáng tạo những nốt luyến láy thật đẹp như ngày xưa Hà Thanh đã làm thế và Nguyễn Văn Đông vô cùng vui thích. Hãy ghi nhận các ca sĩ trẻ đã nền nã áo dài, đã nhu nhã trong mầu sắc, đã gìn giữ nụ cười sao cho vừa đủ. Hãy ghi nhận cả những “vội vã tập, vội vã bay cho kịp”.

Mau lên chứ, vội vàng lên với chứ

Em em ơi, thời gian đã chẳng còn

(nhại thơ NB)

Ghi nhận và sẽ tìm DVD để nghe: là những tâm hồn yêu ca nhạc, thích nghệ thuật. Phải thế không.

Hoàng Lan Chi

8/2018

Một số bài viết cũ về Nguyễn Văn Đông:

§

§ XIN ĐỂ NGUYỄN VĂN ĐÔNG YÊN NGHỈ- Xin đừng bịa đặt điều gì về Ngu yễn Văn Đông-May 6, 2018

§ Chiều Mưa Biên Giới Anh Có Về CA-April 29, 2018

§ Năm Bài Kỷ Niệm Với Nguyễn Văn Đông -April 26, 2018

§ Trang Tưởng Nhớ Nguyễn Văn Đông -2018

§ Con Đường Doanh Nghiệp của Nguyễn Văn Đông -April 14, 2018

§ Marie Tô -Như Quỳnh- Ý Lan nói về CT tưởng nhớ Nguyễn Văn Đông -April 6, 2018

§ Anh Ra Đi Mùa Thu- March 2018

§ Thúy Vy: Nói về người anh khả kính: Nguyễn Văn Đông- March 4, 2018

§ Nguyễn Quốc Đống- Tưởng Niệm Nguyễn Văn Đông -March 5, 2018

§ Phan Nhật Nam -Tưởng nhớ Nguyễn Văn Đông – Mưa vẫn bay g iăng trên chiều quê hương -March 6, 2018

§ Bài cũ- Du Tử Lê- Binh Nghiệp và Nhạc Nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông -March 2, 2018

§ Nghe Nguyễn Văn Đông kể về Hà Thanh, Thanh Tuyền, Giao Linh, Phiên Gác Đêm Xuân cho Câu Chuyện Âm Nhạc của Hoàng La n Chi vào khoảng 2007- Feb 28, 2018

§ Tưởng Nhớ Ns Nguyễn Văn Đông – Feb 26, 2018

Posted in Tạp Ghi | Comments Off