Chào Vu Lan- August 26, 2018

Hoàng Lan Chi

CHÀO VU LAN

Hôm nay "cụ" đi chùa Đà

Phật nhiều quá xá quà xa

Trời mưa "cụ" không lạy hết

Làm "cụ" áy náy quá mà.

"Cụ bà sắp đến 70" Hoàng Lan Chi mới đi chùa dìa. Úc đi trước Mỹ mà. Chùa Phật Đà gần nhà. "Cụ bà" ngoan lắm. Cụ làm xôi hoa và rau câu cúng Phật.

Vì có Thương thì HLC mới đi. Để một mình thì chắc còn khuya. Lần đầu tiên đi dự lễ, khi thấy các bé bê mâm có hoa đỏ, hoa trắng để cài cho thiện nam tín nữ, khi không “cụ bà” thấy nhớ cha nhớ mẹ rồi khóc sướt mướt. Vô duyên quá là vô duyên. Cái này gọi là “tức cảnh sinh tình”. Chứ ở nhà thì “cụ bà” đâu có nhớ đâu!

Đi chùa, mùa đông lạnh, mặc veste tử tế đó nha. Hoa xôi

Rau câu cúng Phật

"Tài xế" mới tuyển

“Tài xế nữ” mới tuyển của Hoàng Lan Chi đẹp gái không? Gái 2 con và zero chồng. Ông nào muốn làm cháu rể tôi thì inbox nhé. Nấu ăn số một đó. Hoàng Lan Chi

8/2018

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Chiều Mưa Biên Giới Có Gì Lạ Không Em-August 1, 2018

Là người gửi những tài liệu quý giá để TT Thúy Nga thực hiện chương trình “Tưởng Nhớ Nguyễn Văn Đông” ở Nam CA vào mà tôi không được xem trực tiếp vì bị “kangouru” níu chân. Mãi đến hôm nay nhận DVD từ Mỹ gửi sang, tôi mới xem được.

Nhận xét tổng quát rằng đây là một chương trình đặc biệt vì nhiều lẽ. Một: nhạc sĩ không hiện diện như những chương trình tác giả khác mà Thúy Nga từng thực hiện. Hai, nhạc sĩ tác giả vừa qua đời. Ba, nhạc sĩ tác giả là một cựu Đại Tá VNCH và có địa vị cao. Bốn, nhạc sĩ tác giả được coi là “tiền bối” của Thúy Nga trong lãnh vực “entertaiment/producer”. Năm, Như Quỳnh lần đầu hát cải lương. Sáu, dù bị stroke nhẹ, MC Nguyễn Ngọc Ngạn vẫn làm đủ hai chương trình với bác sĩ thường trực ở dưới sân khấu. Bảy, Ý Lan đem hình ảnh Thái Thanh về sân khấu. Tám, Vũ Khanh chưa bao giờ biết nhạc phẩm và lần đầu hát. Chín, tất cả ca sĩ đều áo dài (Ngọc Anh có hơi “biến tấu”). Mười, nghe nhạc đúng nghĩa vì không có phụ diễn hài kịch, không múa phụ họa nhiều.

NỘI DUNG

Rất phong phú. Những nhạc phẩm khá tiêu biểu cho hai giòng nhạc của người tôi yêu mến là nhạc lính và bolero được Marie Tô chọn lọc. Những người từng yêu Nguyễn Văn Đông cũng sẽ ngạc nhiên vì có những cái tưởng như là mới chứ thật ra là xưa vô cùng. Đó là “Cô nữ sinh Gia Long” mà Nguyễn Văn Đông viết từ lâu lắm. Nếu không có cô Gia Long bây giờ là tôi (Hoàng Lan Chi) nhắc nhở thì hiếm ai biết Nguyễn Văn Đông từng sáng tác một nhạc phẩm như thế về Gia Long. Hoặc “Anh nhớ gì không anh”, một nhạc phẩm tiêu biểu cho con người Nguyễn Văn Đông, luôn mong chờ một VN rực ráng minh châu trời Đông. Hoặc “Anh trước tôi sau” thì cũng là tâm tình thầm kín của Nguyễn Văn Đông về ước mơ lớn nhất đời ông dành cho hai chữ Việt Nam.

Y PHỤC

Tôi biết ca sĩ trẻ của Thúy Nga rất thích y phục sexy. Vì thế tôi dặn dò cô Marie Tô kỹ lưỡng: hãy kính trọng chú, một người lính yêu nước, một nghệ sĩ yêu âm nhạc, một người đàn ông mẫu mực tượng trưng cho thế hệ trước. Tự thân các nhạc phẩm của chú đã hào hùng khi viết về lính, đã đằm thắm khi viết về tình yêu đôi lứa, đã nồng nàn khi viết về quê hương, đã thánh thoát khi viết về Chúa thì những “gợi cảm” kia không cần thiết.

Cô Thủy và các ca sĩ đã làm đúng như thế. Lần đầu tiên áo dài tha thướt từ đầu đến cuối trong chương trình Thúy Nga. Ai bảo áo dài kín đáo là không đẹp nhỉ? Tôi ngạc nhiên nhìn Nguyễn Hồng Nhung rất sang trọng, quý phái. Tôi mở to mắt trước mầu áo nhu nhã và cả kiểu áo dễ thương của Như Ý.

Một chi tiết làm tôi cảm động: hình ảnh của nữ sinh thời VNCH với áo dài trắng thì ai cũng biết nhưng còn cái phù hiệu Gia Long trên áo ấy thì sao? Marie Tô đã hỏi xin. Tôi không có và mail nhờ Ngọc Long, cựu hội trưởng Gia Long Nam CA tìm. Nhưng Ngọc Long chưa kịp giao thì Marie Tô đã xin được rồi. Kể lại thế để chúng ta hiểu rằng Marie Tô đã trân trọng từng chi tiết nhỏ nhặt để cống hiến cho đời những tác phẩm nghệ thuật.

NHỮNG MÀN ĐẶC SẮC

Thật là khó để chọn ra những màn đặc sắc nhất vì với tôi thì đến ba phần tư là đặc sắc rồi. Đặc sắc vì người “producer” khéo chọn. Marie Tô, nói theo ngôn ngữ cải lương thì cô đã “đo ni đóng giày” cho các ca sĩ.

Nổi bật là Hương Lan với Chiều Mưa Biên Giới. Không luyến láy nhiều như tình tự quê hương là môn sở trường của Hương Lan. Lần này đây, Hương Lan hát “đúng” với CMBG. Tôi chọn chữ “đúng” để ám chỉ từ dáng điệu, vẻ mặt và cả cách ngân nga. CMBG không phải là nhạc buồn thống thiết. Đó chỉ là tâm tình của người lính vùng biên giới với nỗi buồn man mác. Cần hát “đúng” và “đủ”.

Ý Lan gợi nhớ một Thái Thanh năm nào qua kiểu tóc, áo trắng với Mấy Dặm Sơn Khê.

Là người trẻ Ngọc Ngữ-Châu Ngọc Hà đã khiến một nhạc phẩm (mà dù có Nguyễn Văn Đông bây giờ bên cạnh thì tôi vẫn chấm điểm vầy: nhạc trung bình), “Cô nữ sinh Gia Long” bỗng hay hơn, dễ thương hơn.

Trần Thái Hòa trầm ấm với Anh Nhớ Gì Không Anh. Nhạc phẩm này không phải sở trường của TTH nhưng chất giọng sang trọng của TTH đã khá phù hợp. Nội dung là tâm tình của “người dân Nguyễn Văn Đông”, ao ước một Việt Nam thống nhất, một hòa bình cho quê hương. Vì thế có lúc ngậm ngùi khi nhớ đến (nước mắt dân Hời), có lúc nhắc nhở (bản dư đồ ông cha nhọc khó), có lúc ao ước nồng cháy (trời Nam một cõi Minh Châu trời đông). Hy vọng lần tới, TTH sẽ “phả” thêm nỗi niềm vào từng đoạn thì sẽ hay hơn nữa.

Là ba giọng hát trẻ quyện vào nhau, duyên dáng trong vũ điệu của Hoàng Nhung, Thanh Xuân, Như Ý với Bông Hồng Cài Áo.

Khải Đăng với khuôn mặt, vóc dáng từa tựa Nguyễn Văn Đông thời trẻ và rất kỹ lưỡng trong diễn xuất với Phiên Gác Đêm Xuân, mở đầu chương trình. Khải Đăng không diễn quá lố. Tôi quan sát từng ánh mắt, từng biểu lộ trên khuôn mặt của Khải Đăng và tôi hài lòng. Khải Đăng không quá điệu như Nhật Trường của chúng ta ngày xưa. Khải Đăng cũng không quá “đau khổ quằn quại” kiểu Chế Linh. Khải Đăng thể hiện đúng giòng nhạc lính sang trọng, hào hùng của người lính Nguyễn Văn Đông. Giọng Khải Đăng hay nhưng chưa phải là xuất sắc khi hát nhạc Nguyễn Văn Đông. Tuy thế tôi tin rằng với thời gian, với sự tập luyện thì Khải Đăng sẽ học được cách luyến láy của ngôn ngữ Việt Nam, cách nhấn nhá của người Việt cho giòng nhạc nghe lồng lộng như gió ngàn bạt núi như Hùng Cường ngày xưa trong (Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp).

Nguyễn Hồng Nhung, đẹp nền nã trong áo nhung, đẹp cả trong giọng hát với Dạ Sầu.
Là sự trở lại của Giao Linh với Chiếc Bóng Công Viên. Đã lâu cô không hát nên Marie Tô phải hết sức cẩn trọng khi chọn bài cho Giao Linh. Kỷ niệm cũ được kể với sự chân thật của “cô bé Trần Thị Sinh” làm tôi cảm động. Ông Nguyễn Ngọc Ngạn đã không sử dụng audio mà Nguyễn Văn Đông kể về Giao Linh do tôi cung cấp: quả là đáng tiếc cho khán giả. Ông Ngạn chỉ “kể lại” và Giao Linh bổ sung thêm. Cái hợp đồng thưở ban đầu gặp gỡ quá to lớn khiến Giao Linh tưởng như là một giấc mơ.

Là giọng hát nhẹ nhàng của Anh Khoa. Tuy đã gần 70 nhưng Anh Khoa đã rất cố gắng tập luyện để cống hiến nhạc phẩm mà Anh Khoa chưa hát, thậm chí chưa biết bao giờ. Thật ra, nhạc phẩm này, “Anh Trước Tôi Sau”, rất xuất sắc qua tiếng hát Duy Quang nhưng đó là DQ thời chưa già.

Anh Dũng thật chói sáng với Hải Ngoại Thương Ca. Nhạc phẩm này là “của Hà Thanh”. Trước 75, không ai hát hay bằng Hà với bản này. Đó chỉ là vì Hà Thanh đã sáng kiến luyến nốt cuối cùng lên cao thật đẹp và lạ. Hà tâm sự với Hoàng Lan Chi: khi tự ý sửa như thế, Hà rất sợ bị anh Đông la. Thế nhưng Nguyễn Văn Đông quá hài lòng. Khi Hoàng Lan Chi phỏng vấn vào 2007, Nguyễn Văn Đông đã ca ngợi như sau “Tôi cho rằng Hà Thanh không chỉ hát mà còn sáng tạo trong khi hát. Hà Thanh đã tạo thêm những nốt luyến láy rất truyền cảm, rất mỹ thuật làm cho bài hát của tôi thêm thăng hoa, trong giai điệu cũng như trong lời ca. Tôi cho rằng khi hát cô Hà Thanh đã sống và cùng đồng điệu sẻ chia với tác gỉa khi trình bày một bản nhạc có tầm vóc nghệ thuật”.

“Của Hà Thanh” nhưng bây giờ Anh Dũng rất xuất sắc khi cũng có chút sáng tạo như thế. Có lẽ tuổi không quá trẻ như Khải Đăng nên giọng hát Anh Dũng rất phù hợp. Anh Dũng đã chọn hát một câu vô cùng đẹp của nhạc phẩm để cất lên ở phút đầu. Và khi kết thúc, Anh Dũng cũng kỹ lưỡng chọn một câu để làm nhạc phẩm đẹp lồng lộng. Có lẽ tôi phải thay mặt người nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông để cám ơn Anh Dũng về sự trau chuốt cho Hải Ngoại Thương Ca.

Thiên Tôn thật trong sáng với Mùa Sao Sáng. Trước 75, nhạc phẩm này làm mưa gió với tiếng hát Giao Linh. Nay, Mùa Sao Sáng không vang vọng khỏe khoắn của một Giao Linh ngày cũ mà rất dịu dàng của một giọng nam ấm. Nó gợi lại cho tôi hình ảnh của một Sĩ Phú xa xưa. Nam mà rất dịu dàng, thủ thỉ. Thiên Tôn kết thúc với kiểu sáng tạo đưa nốt cuối lên cao thật là đẹp.

Thanh Tuyền, người nữ ca sĩ mà số phận quá may mắn khi tuổi đời mới 16, đã được Nguyễn Văn Đông đón từ Đà Lạt rồi giao cho gia đình Mạnh Phát nuôi, Continental đào tạo. Thanh Tuyền cũng là người phụ nữ duy nhất mà Nguyễn Văn Đông ở vào thế chẳng đặng đừng đã phải “tô son trét phấn” cho cô. Cũng đáng tiếc là ông Ngạn đã không cho khán giả khắp nơi được nghe audio Nguyễn Văn Đông kể về Thanh Tuyền do Hoàng Lan Chi cung cấp mà ông chọn hình thức “ông và Kỳ Duyên” kể lại. Thanh Tuyền đã khóc lóc và không kể được gì nhiều. Thành thật so sánh: tôi thích sự chân thật của người ca sĩ thứ hai từ bàn tay Nguyễn Văn Đông hơn: Giao Linh.

Thanh Tuyền đã nhận quá nhiều từ Nguyễn Văn Đông nhưng xem ra đúng như TT từng khóc và nói thì tôi cũng muốn nói vầy “không đáp trả được trong muôn một ấy”.

Đây là hình ảnh Nguyễn Văn Đông tập hát cho Thanh Tuyền, tại VN, khoảng sau năm 2000 mà Nguyễn Văn Đông gửi riêng cho Hoàng Lan Chi:

Nguyễn Văn Đông tập hát cho Thanh Tuyền sau 75

Như Ý với áo dài đẹp nhất và đã phả vào một bản nhạc cũng có thể xem như bolero một chút nhưng lại không còn hơi hướng của một bolero mà chúng ta từng quen thuộc. Giọng khàn và melody cùng lời nhạc của Niềm Đau Dĩ Vãng đã khiến Như Ý rất thành công ở nhạc phẩm này. Tôi liên tưởng đến một Duy Quang, người của nhạc trẻ, “nhạc sang” nhưng khi hát nhạc bolero thì ô hay lạ quá, Quang đã dùng đũa thần khoác chất sang cho bolero. Và cái sang của bolero thì có một cái gì đó rất đặc biệt. Đặc biệt như hương vị quê nhà trên đất Mỹ.

Như Quỳnh, lần đầu đóng và hát cải lương. Nếu khen NQ hát cải lương cũng hay, dáng điệu, vẻ mặt rất đúng thì phải cảm ơn Nữ Hoàng Hồ Quảng: nghệ sĩ Phượng Mai. Tuy thế cũng phải khen Như Quỳnh học khá nhanh. Trần Nhật Phong nói với tôi “Chuyện động trời. Như Quỳnh mới từ VN về và bà xã em chỉ luyện cho nó thời gian rất ngắn. Chưa hết, chương trình đầu, nó không biết vì đóng vai mù nên nó toàn đưa đ..vào khán giả”. Tôi cười ngất ngưởng khi nghe Phong kể. Tất nhiên DVD thì không có cảnh ấy vì qua chương trình thứ hai, Phượng Mai đã phải sửa cho Như Quỳnh đưa mặt vào khán giả! Tôi rất cảm động khi xem trích đoạn vở tuồng Tiếng Hạc Trong Trăng. Thì tôi đã từng viết, tôi là người Thích Đủ Thứ. Tân nhạc cũng thích, cải lương cũng mê, hồ quảng cũng đắm đuối. Từ khi ra hải ngoại, không có thì giờ xem nhiều nên đã lâu, lâu lắm không xem cải lương . Nếu không phải là DVD về Nguyễn Văn Đông thì chắc tôi cũng không có thì giờ xem cải lương. Kim Tử Long quả là diễn xuất tuyệt vời. Nó gợi cho tôi kỷ niệm cũ. Thì tôi cũng từng viết “Cải lương, một thời để yêu và một thời để nhớ”.

Don Ho, cũng lại là một “bản của Hà Thanh” nhưng Don Ho cũng lại đã tạo một “phong cách mới” cho giòng nhạc cũ. Trẻ hơn nhưng không quá lố. Tôi chợt nhớ đến vài ca sĩ gốc Hà Nội. Họ đã làm hư rất nhiều những nhạc phẩm cũ của chúng ta bằng dáng điệu quằn quại, bằng kiểu hát ngắt quãng như chặt thịt. May mà Marie Tô không chọn họ nhiều. Cứ xem Ngọc Anh đã mặc áo hở tay trong khi mọi ca sĩ khác, kể cả Nguyễn Hồng Nhung đều trang phục kín đáo, nhu nhã.

Là những giọng hát trẻ bây giờ ca tân nhạc cũng hay mà “lái cổ nhạc” cũng khéo qua các màn tân cổ giao duyên như Hương Thủy, Mạnh Đình, Mai Thiên Vân.

Là ca sĩ gạo cội Hoàng Oanh với sở trường: ngâm thơ và hát. Đoạn Tuyệt là tên nhạc phẩm ấy mà có lẽ nhiều người nghe rất quen nhưng không ai ngờ tác giả là Nguyễn Văn Đông: Nào ai lấy thước đo tấc lòng

Nếu trao giải thì tôi phải chọn cho nhạc phẩm kết thúc chương trình: Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp. Nhạc phẩm này được nhiều ca sĩ hát nhưng Nguyễn Văn Đông thích Hùng Cường với Hà Thanh. Đúng thế, giọng tenor mạnh mẽ của Hùng Cường, giọng lồng lộng của Hà Thanh đã làm nổi bật melody và cả nội dung nhạc phẩm. Chất bi hùng của nhạc lính Nguyễn Văn Đông được thể hiện đẹp nhất qua bài này và cả Mấy Dặm Sơn Khê.

Nhưng hôm nay, đã bao năm trôi qua, thế sự nhiều thăng trầm và Marie Tô đã chọn một hình thức khác. Không như tiếng trống dục quân, không như tiếng kèn xung trận của âm vang ngày cũ. Hôm nay đúng là “Khúc tình ca” với hàng hàng lớp lớp ca sĩ nối tiếp nhau “giành lấy mai sau”. Marie Tô đã xuất sắc khi kết hợp được tất cả ca sĩ qua nhạc phẩm này. Từng câu nhạc phải phù hợp với chất giọng của mỗi ca sĩ. Từng đoạn nhạc phải chọn cặp ca sĩ nam nữ cho đúng. Khúc kết thúc, hai nam ca sĩ hát lập lại “Đời dâng cho núi sông” và tất cả đáp “lòng này thách với tang bồng, đừng sầu má ấy phai hồng, buồn lắm em ơi”.

Tôi đã bật khóc khi nghe nhạc phẩm này nhất là đoạn cuối. Tôi thầm gọi anh “Nguyễn Văn Đông ơi, anh an nghỉ nhé. Chương trình do Marie Tô thực hiện hẳn anh hài lòng. Tuy vẫn có khuyết điểm nhưng quá ít, quá nhỏ. Một sân khấu giản dị. Một chương trình thuần túy âm nhạc. Marie Tô yêu quý anh, xưng tụng anh là người “producer” giỏi nhất VN trước 75, nay Asia và Thúy Nga đang đi tiếp con đường của anh nên Marie Tô luôn cố gắng làm tốt nhất trong khả năng có thể. Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp với “Đời Dâng Cho Núi Sông” đã được hàng hàng lớp lớp trẻ già đáp vọng anh ơi”.

LỜI KẾT: như câu tôi thủ thỉ với vong hồn Nguyễn Văn Đông, tôi không muốn ghi vài khuyết điểm nhỏ ra đây. Hãy ghi nhận đây là một nỗ lực vô cùng của Thúy Nga vì phải thực hiện chương trình này vội vã ngay sau khi Nguyễn Văn Đông qua đời mà còn bị nhóm Nam CA biểu tình chống phá vì những lý do cá nhân đầy vụ lợi. Hãy ghi nhận sự cố gắng của các ca sĩ: suy nghĩ, sáng tạo những nốt luyến láy thật đẹp như ngày xưa Hà Thanh đã làm thế và Nguyễn Văn Đông vô cùng vui thích. Hãy ghi nhận các ca sĩ trẻ đã nền nã áo dài, đã nhu nhã trong mầu sắc, đã gìn giữ nụ cười sao cho vừa đủ. Hãy ghi nhận cả những “vội vã tập, vội vã bay cho kịp”.

Mau lên chứ, vội vàng lên với chứ

Em em ơi, thời gian đã chẳng còn

(nhại thơ NB)

Ghi nhận và sẽ tìm DVD để nghe: là những tâm hồn yêu ca nhạc, thích nghệ thuật. Phải thế không.

Hoàng Lan Chi

8/2018

Một số bài viết cũ về Nguyễn Văn Đông:

§

§ XIN ĐỂ NGUYỄN VĂN ĐÔNG YÊN NGHỈ- Xin đừng bịa đặt điều gì về Ngu yễn Văn Đông-May 6, 2018

§ Chiều Mưa Biên Giới Anh Có Về CA-April 29, 2018

§ Năm Bài Kỷ Niệm Với Nguyễn Văn Đông -April 26, 2018

§ Trang Tưởng Nhớ Nguyễn Văn Đông -2018

§ Con Đường Doanh Nghiệp của Nguyễn Văn Đông -April 14, 2018

§ Marie Tô -Như Quỳnh- Ý Lan nói về CT tưởng nhớ Nguyễn Văn Đông -April 6, 2018

§ Anh Ra Đi Mùa Thu- March 2018

§ Thúy Vy: Nói về người anh khả kính: Nguyễn Văn Đông- March 4, 2018

§ Nguyễn Quốc Đống- Tưởng Niệm Nguyễn Văn Đông -March 5, 2018

§ Phan Nhật Nam -Tưởng nhớ Nguyễn Văn Đông – Mưa vẫn bay g iăng trên chiều quê hương -March 6, 2018

§ Bài cũ- Du Tử Lê- Binh Nghiệp và Nhạc Nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông -March 2, 2018

§ Nghe Nguyễn Văn Đông kể về Hà Thanh, Thanh Tuyền, Giao Linh, Phiên Gác Đêm Xuân cho Câu Chuyện Âm Nhạc của Hoàng La n Chi vào khoảng 2007- Feb 28, 2018

§ Tưởng Nhớ Ns Nguyễn Văn Đông – Feb 26, 2018

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Hoàng Lan Chi trả lời Nam Lộc ( HLC có lôi hai con NL vào hay kh ông chuyện Voice-Tú-Nam Lộc)- August 14, 2018

Gởi những vị quan tâm

Bài này gồm : thư ô Nam Lộc gửi tôi và thư tôi trả lời. Nội dung: dính líu đến vụ ô NL nói ( ô Tú tố cáo bà Ba thì được lợi gì?).

Hoàng Lan Chi . Mail này sẽ được gửi lên Facebook và lưu trữ ở (Tài Liệu về Mc Nam Lôc ở blog Chúng Tôi Muốn Tự Do)

*******************************

THƯ TRẢ LỜI CỦA HOÀNG LAN CHI:

Chào ông Nam Lộc

Tôi khá ngạc nhiên về thư ông.

1) Ông viết “Thật là kinh ngạc đến độ phẫn nộ khi tôi đọc được một đoạn viết của bà trên trang Facebook do một người bạn chụp lại và gởi cho tôi. Đã từ lâu tôi cấm bà không được nhắc nhở cũng như liên lạc với tôi. Vài năm qua tôi nhận thấy bà đã làm tốt điều này.

Hoàng Lan Chi viết:

1-Ông hãy chứng minh lá mail nào trong quá khứ, ông đã “cấm” và tôi đã trả lời ông là tôi nhận lời cấm của ông? (Đã từ lâu tôi cấm bà không được nhắc nhở cũng như liên lạc với tôi. Vài năm qua tôi nhận thấy bà đã làm tốt điều này.

2-Tôi đã chỉ trích ông, viết bài về ông từ lâu và lưu tại blog Chúng Tôi Muốn Tự Do. Vì ông là một khuôn mặt “public”, có những hoạt động liên quan/dính líu với nhóm VT-Định, hoặc Trịnh Hội, hoặc Trúc Hồ nên thỉnh thoảng tôi vẫn bắt buộc phải đề cập đến ông, một người mà tôi rất khinh bỉ. Tôi có viết hoặc cho ý kiến, comment về ông thì cũng như tôi cho ý kiến về vc, việt gian và bọn VT-Định-ma. Tương lai, tôi vẫn như thế.

Dưới đây là chứng cớ cho thấy điều ông viêt (Đã từ lâu tôi cấm bà không được nhắc nhở cũng như liên lạc với tôi. Vài năm qua tôi nhận thấy bà đã làm tốt điều này. láo toét bịa đặt. Tôi càng khinh bỉ ông hơn.

Năm 2012:Tài liệu vụ NS Nam Lộc mời 2 ca sĩ bị cấm lên sân khấu ở Úc xin lỗi rồi hát

Năm 2013: Nhân Vật Cộng Đồng: MC Nam Lộc

Năm 2015: vụ Thỉnh Nguyện Thư: Hoàng Ngọc An – Tóm tắt tài liệu về vụ Thỉnh Nguyện Thư năm 2012

Năm 2017: Nhận xét-Nam Lộc trả lời phỏng vấn về ( ĐH “Con Đường Nhân Bản” của TKN ở Sydney) -Oct 15, 2017

Năm 2017: vụ ông “chôm credit” của BPSOS đưa cho Voice:

MC Nam Lộc – Ai Tài Trợ cho ông đi Thái- BPSOS hay Voice?- Dec 1 , 2017

Năm 2018: Voice đưa lậu người vào Canada-về thách thức của MC Nam Lộc- July 25, 2018

(còn bài chỉ trích ông khi ông “rủa” Đại Tá Trần Dzoãn Thường: tôi chưa tìm ra link)

3) Ngoài ra, tại Facebook, khi trò chuyện, chúng tôi vẫn cho ý kiến về VT-Định-Voice-Trịnh Hội-Trúc Hồ -Nam Lộc

Cái ý kiến mà bạn ông chụp và đưa cho ông chỉ là một trong rất nhiều comment về ông và nhóm VT-Định-Voice của tôi. Comment đó tôi trả lời cho nick DoanKhue tại nhà Facebook của Khuê.

Do đó câu ông viết, một lần nữa lại trật lất và càng khiến tư cách của ông bị hạ thấp hơn.

Ông viết như một thứ ngu xuẩn vì trẻ con bây giờ cũng không ngu như ông (Nam Lộc viết: Thế nhưng gần đây, có lẽ vì bà biết là tôi không có Facebook nên chắc không theo dõi được những “hoạt động đâm sau lưng” của bà, vì thế bà lại đột nhiên nhắc đến tên tôi trên trang FB của bà. Ngưng trích NL).

Lý do tôi nói ông ngu” là câu này (có lẽ vì bà biết là tôi không có Facebook nên chắc không theo dõi được những “hoạt động đâm sau lưng” của bà) vì tại Facebook, public, là nơi có nhiều người đọc. Bạn ông, vd bà Tana Thái Hà, hoặc ô DoanKhue hoàn toàn có thể “thấy” rồi chụp hình và gửi cho ông. Chúng tôi không hề trò chuyện trong phòng kín. Facebook là môi trường mở, public. Rõ chứ ạ?

5) Ông viết “ Thưa bà Hoàng Lan Chi, nhà tôi và các con của chúng tôi là những người thật thà hiền lành, và có giáo dục. Họ đã hy sinh thời giờ tôi dành cho gia đình để tôi có cơ hội phục vụ cộng đồng, dù cũng đã hơn một lần nhà tôi trải qua những ưu phiền vì thấy chồng mình phải chịu nỗi oan khiên khi bị những kẻ vô tâm đánh phá.

Hoàng Lan Chi: tôi hoàn toàn không biết gì về gia đình ông nên miễn có ý kiến vê cái gọi là “hy sinh”.

6) Nam Lộc viết “ Bà thử đặt trường hợp chồng và con của bà bị những kẻ vô giáo dục, vô tư cách và thất nhân tâm đem ra miệt thị hay bôi lọ chỉ vì họ ganh ghét hoặc bị thua thiệt trong các cuộc tranh luận với bà trên diễn đàn thì bà nghĩ sao? Bà sẽ phỉ nhổ hay khinh bỉ hành động bỉ ổi đó của họ như thế nào?

Hoàng Lan Chi viết: Tôi đã từng làm như thế (phỉ nhổ, khinh bỉ rồi viết mail chỉ trích) với bọn fans (VT-Định-Voice-Trúc Hồ) khi chúng tranh luận không lại thì viết mail/hoặc bài có nội dung ( vu cáo, chụp mũ, thô tục, dơ bẩn) (coi ở e group sẽ có).

7) Nam Lộc viết : “Nếu bà nghĩ được như vậy thì tôi chắc những người quen biết bà khi nhận được email này họ cũng đang nhìn bà như thế đấy.”

Hoàng Lan Chi viết: tôi bật cười vì ông và bọn VT-Định-Voice sử dụng thủ thuật “vơ vào” mãi không chán. List này có những ai? Đa số là bạn hữu ông, phải không? Đã là bạn ông thì nếu họ không đánh mất trí khôn, họ sẽ giữ im lặng. Còn những người từng chỉ trích hành vi của ông thì có đầy đủ trong list người nhận của ông không? Tôi sẽ gửi thư này của tôi lên Facebook và cả một số e-group. Đồng thời cũng sẽ được lưu lại tại “Tài liệu về Mc Nam Lộc” ở blog Chúng Tôi Muốn Tự Do để bất cứ ai cũng có thể xem dễ dàng.

8) Nam Lộc viết “ Xin bà nhớ một điều rằng, sở dĩ tôi phải trả lời Nguyễn Thanh Tú vì anh ta tuy là một người còn trẻ, nhưng đã dùng những lời lẽ rất là vô lễ, hỗn láo lên tiếng VU CÁO ĐÍCH DANH TÔI, chứ nếu không thì tôi đâu biết hắn ta là ai và cũng chẳng có điều gì phải quan tâm đến một người như vậy. Việc đó nó dính líu gì đến bà mà bà phải quan tâm đến độ phải dùng ngôn ngữ thô tục để viết lên Facebook hầu binh vực hắn và chỉ trích người khác. Cho dù bà có quyền thích nhẩy xổm vào những chuyện không đâu như vậy, nhưng các con tôi, hai cháu có tội gì để bà phải lôi chúng vào cuộc?

Hoàng Lan Chi viết: nếu Ông Tú vu cáo ông thì ông chọn (Một là im lặng, Hai là trả lời cho công luận rõ bằng những phản bác có chứng cớ khả tín). Nhưng vấn đề là ô Tú cáo buộc ông đã toa rập cùng Trịnh Hội trong vụ án “đưa lậu người vào Canada”. Ô Tú không hề có thái độ với thủ đoạn rất “khốn nạn” như ông. Thủ đoạn đó nếu ông dùng với một người già như ông thì tôi ít giận dữ hơn nhưng ở đây, ô Tú chỉ đáng tuổi con gái ông. Thủ đoạn đó là gì? Đó là: ông biết rất rõ ô Tú đang tố cáo sự tráo người đi Canada nhưng ông cố tình nói sai theo thủ đoạn vu cáo, hướng dẫn sai dư luận vì mọi người luôn thương cảm cựu quân nhân. thuyền nhân. Ông Tú không có ân oán cá nhân nào với bà Lê thị Ba. Đây là câu nói của ông mà tôi giận dữ và tôi nói các con ông sẽ lãnh hậu quả vì cái “nhân độc ác, hèn hạ” mà ông đã gieo: trong buổi họp báo, ông nói “ Ô Tú tố cáo bà Ba thì ô Tú được lợi gì?”. Ông giả vờ không hiểu câu ông nói? Câu ông nói cố tình gieo tiếng ác cho người trẻ Nguyễn thanh Tú là đã ngăn cản một cựu nữ quân nhân VNCH đến Canada. Ô Tú có ý đồ độc ác đó không, thưa ông? Như thế, một người già 75t mà lợi dụng buổi họp báo để vu cáo, để gieo sự độc ác lên đầu một đứa trẻ đáng tuổi con mình thì kẻ đó đáng bị “chửi” hay không? Do đó tôi đã viết comment trong nhà DoanKhue như sau “ Khi NL đối xử với Tú như vậy thì có khác gì NL gieo quả lên hai đứa con gái, vì Tú cũng chỉ đáng tuổi con của NL?”

9) Nam Lộc viết “ Việc đó nó dính líu gì đến bà mà bà phải quan tâm đến độ phải dùng ngôn ngữ thô tục để viết lên Facebook hầu binh vực hắn và chỉ trích người khác. Cho dù bà có quyền thích nhẩy xổm vào những chuyện không đâu như vậy, nhưng các con tôi, hai cháu có tội gì để bà phải lôi chúng vào cuộc?

Hoàng Lan Chi viết: lại một sự ngu xuẩn của “cái gọi là một Mc 75t”! Lý do: mọi người ĐỀU CÓ QUYỀN CHO Ý KIẾN ĐỐI VỚI CÁC VẤN ĐỀ “THỜI SỰ CỘNG ĐỒNG”. Tôi đã, đang và sẽ tiếp tục viết bài, cho comment khi người khác hỏi ở Facebook về những vấn đề trong cộng đồng, ô rõ chưa? Đặc biệt, tôi đã “involve” vào chuyện ô Nguyễn Thanh Tú ngay từ 2015, lúc phim “Terror in Little Sài Gòn” được chiếu. Tôi ủng hộ ô Tú (sau khi đi tìm công lý cho cha, ô Tú tiếp nối con đường của cha là quét rác cộng đồng tức là tố cáo những việc làm sai trái của VT-Định –Voice-Trúc Hồ!). Do đó ô nói không dính líu đến tôi là sai.

Sau nữa, ô vu cáo tôi viết (ngôn ngữ thô tục). Ông hãy chứng minh đi? Tôi không hề có ngôn ngữ thô tục nhé. Tôi viết (kể từ April 2018, tôi bắt chước TS Đỗ Vinh, phải dùng ngôn ngữ nặng nề với bọn việt gian) nghĩa là tôi viết nặng nề và khi chửi hành vi nào đó thì tôi bỏ trong ngoặc kép. Vd tôi nói hành vi ông cố tình quên mục đích chính của ô Tú để ông hướng dẫn dư luận, lôi kéo dư luận là một hành vi “khốn nạn”. Ngôn ngữ thô tục, dơ bẩn mới là của nhóm fans VT-Định-Voice-Trúc Hồ!

Sau nữa, tôi không hề lôi kéo các con ông vào nhé. Ông lại “ngu xuẩn” quá, thưa ô Nam Lộc. NẾU, NHỚ LÀ NẾU, tôi viết vầy thì mới gọi là “lôi kéo”: hai đứa con gái của ô Nam Lộc, các cô hãy lên tiếng đi, hành động cố tình vu cáo cho ô Tú của cha các cô, có đúng không”. Đằng này, tôi “mắng” ông, ông rõ chưa? Tôi mắng ông, tại Facebook, với nick DoanKhue rằng: Hành vi của ông rất “khốn nạn”. Cái thủ đoạn mà ông dùng chỉ nên sử dụng với người ngang tuổi. Còn khi ông đem ra với một đứa chỉ đáng tuổi con mình thì đó là sự hèn hạ vì cho thấy ông không đủ lý lẽ, bằng cớ để phản bác sự cáo buộc của ô Tú. Tôi mắng ông và cho biết ông gieo Nhân Độc Ác đó thì Quả sẽ rơi lên đầu hai đứa con gái của ông.

10) Nam Lộc viết “ Tôi cho bà cơ hội, nếu là một người còn một chút liêm sỉ, thì xin bà hãy lên tiếng xin lỗi các cháu và hứa là từ nay bà sẽ không được phép nhắc đến chúng hay bất cứ một thành viên nào trong gia đình chúng tôi trong bất cứ một hoàn cảnh nào khi mà họ không liên quan hay dính dáng vào chuyện cộng đồng! Thư này cũng sẽ được chia sẻ đến cho những người mà bà vẫn thường trao đổi và quen biết để họ đánh giá về hành động cùng tư cách của bà.

Hoàng Lan Chi viết: Tôi bật cười vì chứng kiến sự “ngu xuẩn” nữa của người Mc 75t! Lý do: viết một điều không tưởng mà cũng cố mà viết.

Tôi trả lời nhé:

1) Tôi giữ nguyên ý tôi : câu nói có ý này của ông (Ông Tú tố cáo bà Ba thì được lợi gì) là ông cố tình hướng dẫn dư luận làm mọi người ghét Tú vì Tú chặn đường tị nạn của cựu nữ quân nhân Lê thị Ba, trong khi sự thực là ô Tú đang tố cáo sự tráo người của Voice (đưa người quen, lấy mất chỗ của người khác). Câu nói đó là sự độc ác và tôi nhắc: khi cha mẹ gieo Ác thì đời con sẽ lãnh Quả.

2) Tôi không xin lỗi vì tôi không có lỗi và hai đứa con gái ông nếu họ thích, (nhớ là có chữ nếu nhé và vì ông viết tôi phải xin lỗi con ông chứ không tôi không nói tới họ): thì họ nên xin lỗi ô Tú là cha họ đã sử dụng một thủ đoạn quá tồi tệ, quá thấp hèn, quá dơ bẩn, với một người chỉ đáng tuổi con mình. NẾU, nhớ là Nếu nhé, ô Tú vu cáo ông điều gì thì ông chỉ cần phản bác mà thôi. Rõ chứ ạ? Với tôi: Tại đấu trường cứ đấu nhưng kẻ nào sử dụng thủ đoạn thấp hèn, tồi tệ thì kẻ đó đáng bị phỉ nhổ.

KẾT LUẬN

1) Tôi nhận định hành động của ô Nam Lộc là “thấp hèn, tồi tệ, dơ bẩn” vì không dám phản bác đàng hoàng những cáo buộc của ô Tú mà chơi trò vu cáo, đổ tội lên đầu Tú vì biết mọi người sẽ nổi giận khi đọc (ông Tú tố cáo vụ tị nạn Canada của cựu nữ quân nhân Lê thị Ba thì được lợi gì?). Tôi nhận xét với facebooker DoanKhue: đó là Nam Lộc GIEO NHÂN ÁC thì có khác gì các con ông ta sẽ lãnh Quả? ( trích nguyên văn câu comment của Hoàng Lan Chi “ Khi NL đối xử với Tú như vậy thì có khác gì NL gieo quả lên hai đứa con gái, vì Tú cũng chỉ đáng tuổi con của NL?”)

2) Ô Nam Lộc gửi thư cho tôi nói láo vài điều, yêu cầu tôi vài điều và tôi đã phản bác đầy đủ từng mục.

3) Trong tương lai, tôi vẫn tiếp tục chỉ trích Mc Nam Lộc nếu tôi nhận xét thấy ông ta hành động sai quấy những việc coi như “public”.

Hoàng Lan Chi

14/8/2018

THƯ CỦA Ô NAM LỘC

Thưa bà Hoàng Lan Chi,

Thật là kinh ngạc đến độ phẫn nộ khi tôi đọc được một đoạn viết của bà trên trang Facebook do một người bạn chụp lại và gởi cho tôi. Đã từ lâu tôi cấm bà không được nhắc nhở cũng như liên lạc với tôi.

Vài năm qua tôi nhận thấy bà đã làm tốt điều này. Thế nhưng gần đây, có lẽ vì bà biết là tôi không có Facebook nên chắc không theo dõi được những “hoạt động đâm sau lưng” của bà, vì thế bà lại đột nhiên nhắc đến tên tôi trên trang FB của bà. Và mới đây nhất là do từ người bạn gởi đến tôi mới biết được điều này. Tuy nhiên thì lần này bà đã đi quá xa, vượt qua ranh giới của lương tâm và đạo đức khi bà “quở” hai cô con gái của tôi chỉ vì những câu tôi trả lời cho cậu Nguyễ Thanh Tú. Bà viết:

”Tôi rất giận NL (Nam Lộc) đóng vai trò hiền lành rồi gieo tiếng dữ ‘Ông Tú tố cáo bà Ba thì ô Tú được lợi gì?” NL thừa hiểu: Tú tố cáo VOICE tráo người. 12 người kia đang bị mất chỗ. Nghi án Trịnh Hội ăn tiền… Thứ dòi bọ, nhưng tôi sẽ nguyền rủa NL như thế. Khi NL đối xử với Tú như vậy thì có khác gì NL gieo quả lên hai đưa con gái, vì Tú cũng chỉ đáng tuổi con của NL????”

­Xin bà nhớ một điều rằng, sở dĩ tôi phải trả lời Nguyễn Thanh Tú vì anh ta tuy là một người còn trẻ, nhưng đã dùng những lời lẽ rất là vô lễ, hỗn láo lên tiếng VU CÁO ĐÍCH DANH TÔI, chứ nếu không thì tôi đâu biết hắn ta là ai và cũng chẳng có điều gì phải quan tâm đến một người như vậy. Việc đó nó dính líu gì đến bà mà bà phải quan tâm đến độ phải dùng ngôn ngữ thô tục để viết lên Facebook hầu binh vực hắn và chỉ trích người khác. Cho dù bà có quyền thích nhẩy xổm vào những chuyện không đâu như vậy, nhưng các con tôi, hai cháu có tội gì để bà phải lôi chúng vào cuộc?

Tôi cho bà cơ hội, nếu là một người còn một chút liêm sỉ, thì xin bà hãy lên tiếng xin lỗi các cháu và hứa là từ nay bà sẽ không được phép nhắc đến chúng hay bất cứ một thành viên nào trong gia đình chúng tôi trong bất cứ một hoàn cảnh nào khi mà họ không liên quan hay dính dáng vào chuyện cộng đồng!

Thư này cũng sẽ được chia sẻ đến cho những người mà bà vẫn thường trao đổi và quen biết để họ đánh giá về hành động cùng tư cách của bà.

Chào bà,

Nam Lộc

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Portland tưởng như là ngày cũ

Hoàng Lan Chi

Portland tưởng như là ngày cũ

LGT: mời xem một truyện ngắn vừa của Hoàng Lan Chi viết năm 2000. Nội dung là một thiếu phụ qua Mỹ du lịch và gặp người bạn trai cũ ở Portland. Quý cụ Chu Văn An- Trưng Vương-Gia Long sẽ “gặp” lại những ngôn ngữ của thời chúng ta thuở ấy. Các cháu trẻ VN bây giờ sẽ “biết” được thế hệ trước thời VNCH, họ nói suy nghĩ thế nào. Các cháu cũng sẽ biết được một phần nhỏ xã hội Sài Gòn thuở trước. Cũng lồng trong truyện là vụ vượt biên hoặc nộp hồ sơ chính thức. Văn được viết theo kiểu cũ. Đan xen thực tại với dĩ vãng. Những hồi tưởng về dĩ vãng sẽ được in nghiêng. Truyện dài vì nhiều đối thoại thôi. Những đối thoại dí dỏm của dân Chu Văn An –Gia Long ngày xưa…

Hoàng Lan Chi

***********************

MỘT

-Làm xong thủ tục thì gọi về nhà nhé?
-Vâng
Nàng mỉm cười với chú rồi xách va ly vào phi trường. Ông chú lúc nào cũng xem nàng như còn nhỏ dại.

Phi trường sáng nay không đông lắm. Hàng ngày có bao chuyến bay nội địa từ đây. Để phòng ngừa trục trăc , nàng đã đến sớm. Cầm giấy và đến trước gate …, nàng ngồi vào ghế chờ. Sực nhớ đến lời chú dặn, nàng đi lại quầy điện thoại. Khỉ nỡm thật, không bao giờ nàng thèm nhớ đến tiền cắc của Mỹ. Đi shopping, chuyên môn nhờ người thân hay nhân viên siêu thị đếm dùm tiền cắc. Nhìn quanh. Một người đàn ông mang sắc phục sân bay. Nàng mỉm cuời nói yêu cầu và xoè nắm tiền cắc trong tay. Ông ta đếm và tự tay bỏ vào ô của điện thoại
- Alo ? chú ạ ? cháu làm xong thủ tục rồi. Cháu sẽ bay một giờ nữa. Khi nào đến Portland , cháu sẽ gọi về cho cô chú .

Ngồi trên ghế đợi, nàng lơ đãng nhìn qua khung cửa. Mây trời xanh ngắt. Mầu trời và mầu nuớc biển, cái gì làm nàng ưa thích hơn ?
Không biết. Nhớ ngày xưa, nàng yêu hải quân vì mầu áo trắng tinh khôi , vì những bài hát nói về hoa biển. Nàng cũng yêu cả không quân vì bộ đồ bay trông thật lãng mạn và những đám mây bồng bềnh như những vồng hoa cải .

Trăm ngàn con sóng
Tới tấp hôn bờ
Làm sao biết được Sóng nào ngây thơ

( quên tên tác giả) ….

Mấy câu thơ nhỏ dễ thương. Nàng thích. Ừ trăm ngàn con sóng đang tới tấp hôn bờ, con sóng nào là ngây thơ ?

Nhưng anh sẽ vẫn nhận ra em , người đàn bà ngây thơ của anh dù đã hai chục năm trôi qua ..

Nàng mỉm cười khi nhớ lại lời khẳng định của chàng. Làm sao anh biết được? Bí mật! Chàng đã nói thế. Ừ thì để xem anh chàng bẻm mép làm gì để nhận ra người đàn bà ngây thơ!

Bay.
Bềnh bồng. Nàng nhìn xa xa. Chiếc cầu vĩ đại từ San Francisco trông thật đẹp. Chỉ mất hơn giờ để nàng bay từ San Jose đến Portland.

Vừa chui ra khỏi đuờng hầm, nàng đã nghe gọi :
-Chị !

Nàng mỉm cười :
-Chào cưng. May há. Em đợi lâu không?
-Có chút xíu hà. Ông xã em.

Nàng mỉm cười với anh chàng Mỹ cao kều:
-Hello, Kevin. Biết nói tiếng Việt không?

Kevin nhe răng cười. Cô em họ liến thoắng:
- Em vừa ra thì Kevin đòi đi cùng. Bây giờ em đưa chị về nhà . Chỉ có Thắng thôi vì mẹ em làm ca từ trưa đến nửa đêm.

Đường phố Portland có vẻ êm đềm hơn San Jose. Hai bên đuờng, thông trùng điệp.. Nhỏ em giải thích:
- Chị xem, xe hơi ở đây có biểu tượng của Portland là cây thông.

Ừ đúng vậy. Cô em lại chỉ:
- Núi tuyết kìa chị? giờ này ở Portland chưa rơi tuyết đâu nhưng trên Núi tuyết thì có. Tụi em sẽ đưa chị lên đó cho biết thế nào là tuyết nhé ?
- Ok

Căn nhà nhỏ xinh. Hoa hồng thật to truớc hiên nhà. Bên Mỹ hoa hồng to quá. Cả hoa quỳnh cũng vậy ! nàng chưa nhìn thấy hoa quỳnh nhưng mấy năm trước, người bạn già đã chụp hình những đoá quỳnh ỡ Mỹ, to và mầu đỏ về VN cho nàng. Từ khi sang Mỹ, nàng đã thấy hoa hồng. To quá. Nàng chẳng thích. Nàng thích những bông hồng BB vừa phải. Nàng thích những bông tuờng vi , rất giống hoa hồng mà nho nhỏ xinh xinh bên bờ dậu.

Từ thuở bé, nàng đã yêu những hình ảnh dân dã. Ao sen, dậu trúc, hòn non bộ, hàng rào tường vi , dâm bụt, chõng tre, bụi chuối. .. Nàng không thích những cái hào nhoáng đồ sộ của thành thị. Nàng chỉ thích cái tiện nghi của nó thôi!

HAI

-Hellô ?
-Ủa, chị Lan hả?
-Ừ
- Sao chị lại nghe phone?
- Thì đang ở nhà một mình.
- Trời đất, mọi người đâu?
- Nhỏ Thuý đi làm. Thanh biến đâu rồi đó. Tú cũng đi làm chưa về. Mợ đi làm nửa đêm mới về..
- Trời ! Nè, bố nói khi về lại San Jose thì chị làm thủ tục qua Canada nghe?
- Chưa biết. Để xem đã.

Trời Portland buổi chiều cũng buồn như chiều Saigon. Thì ra ở đâu cũng vậy. Lòng buồn, cảnh có vui đâu bao giờ. Ở Saigon, nàng cũng chỉ có một mình. Và buồn chất ngất.

Từ hôm qua Mỹ, gia đình từ Canada gọi sang thuờng xuyên. Thì chỉ mất 5 đồng mà gọi cả giờ. Còn khi nàng ở VN, gia đình chỉ gọi khi có việc gấp hay dịp tết. Bây giờ bố Muốn nàng qua Canada. Nàng cảm thấy lưỡng lự. Nàng chỉ muốn cha mẹ về VN và nàng đưa hai ông bà về Bắc một chuyến. Ai cũng có một nơi -gọi là chôn nhau cắt rún -để thương để nhớ một đời… Họ hàng trong đại gia đình đa phần đã về Bắc. Nàng biết , ai cũng hoài vọng tuổi thơ và những kỷ niệm của thời niên thiếu luôn ăn sâu tâm tuởng. Nàng không muốn qua Canada bây giờ là vì muốn cha mẹ về VN để ra Bắc một chuyến rồi sau này có đi một chuyến dài cũng không tiếc nuối. Quê hương là quê hương. Hãy gạt qua những cái mình không vừa ý về thể chế chính trị Chỉ để tìm lại cảnh cũ ngày thơ.

-Reeng
-Hello ?
-Xin lỗi đây có phải nhà bà Bạch không ạ?
-Vâng, ông tìm ai ạ ?
- Tôi …vô phép hỏi..có cô Phượng Lan đến đó chưa ạ?

Nàng bật cười:
- Tôi cũng xin ….. vô phép báo là cô Phượng Lan đang nghe phone đấy ạ?
- Trời, em đấy ư? Sao giọng em nghe khác khi anh gọi về Saigon?
- Thì qua đây ăn đồ Mỹ, giọng em có Mỹ hơn?!
- Em khoẻ không?
- Chưa bao giờ khoẻ như thế!
- Em có vui không?
- Chưa bao giờ vui như thế?
Nàng nghe tiếng chàng cười ròn :
- OK, em vui và khoẻ là được rồi. Sáng mai 9 giờ anh đến đón em nhé?
- Không được đâu. Em phải ở nhà với mợ. Mợ em làm đến nửa đêm mới về. Em phải chơi với mợ cơ. Chiều đi ?
- OK, 2 giờ chiều nhé?

Nàng nhìn qua cửa kính. Cây lê trước nhà đang trĩu quả. Mợ đã gọi phone khi nàng ở San Jose:
- Lan ơi, mợ không hái để nguyên lê cho cháu đây. Hồng cũng đang đẹp quá. Qua mau nhé.

Nàng cảm thấy ấm áp ngay từ khi đặt chân đến Mỹ. Có nhiều người đã nói về xã hội Mỹ với tình cảm Mỹ. Nào là chỉ gặp nhau vào bữa cơm cuối tuần. Nào tất bật tối tăm với công việc. Nào con cái không như ở VN.

Nhưng khi vừa đến Mỹ nửa đêm thì sáng hôm sau, nàng đã nhận phone tới tấp từ khắp nơi. Người này báo người kia. Và ai cũng gọi chào mừng .Cả những đứa cháu hay em họ đã rời VN từ bé, nói tiếng Việt còn trọ trẹ. Nàng cảm thấy rưng rưng. Lạy chúa , mô Phật, đại gia đình của con đã không bị văn hoá Mỹ làm biến chất nhiều. Vẫn còn đó tình họ hàng thân thiết và sự lễ phép của bọn nhỏ làm nàng kinh ngạc!

Như Portland này. Chàng năn nỉ mời nàng qua. Nàng đã cười khi ở San Jose “Em sẽ gặp anh mà. Không cần anh mua vé cho em đâu”“Sao vậy?” “Mợ mua. Em có mợ ở đây mà”

Buổi tối nàng đi ngủ sớm sau khi xem chục trang của cuốn sách Duyên Anh và tôi của Vũ Trung Hiền. Duyên Anh ngày xưa đã làm nàng cũng như các bạn cùng lứa thích thú với những tiểu thuyết học trò giàu tình cảm, đẫm tình người. Nhưng cũng chính Duyên Anh, với những lời đồn đại về những tháng ngày trong cải tạo đã làm nàng quay quắt. Duyên Anh hay nhắc đến tuổi thơ và ngôi trường tỉnh nhỏ. Thì ngôi truờng đó là của đại gia đình nàng. Duyên Anh cũng nhắc đến cha nàng, bác nàng. Còn các cô nàng thì: “Duyên Anh hả, hồi đi học, phá như quỷ”.

Trong giấc ngủ đêm đầu ở Portland, nàng mơ hồ dường như mợ vào phòng và đứng cạnh giường nhìn nàng trong giây lát..

BA

Nàng mở mắt. Dường như hơi nóng. Lạ nhỉ ? mọi người nói với nàng Portland lạnh hơn Cali mà ?
Bước sang phòng mợ. Nàng nhìn bà trong giấc ngủ. Bà đẹp hơn hồi ở VN.
Nàng có hai ông cậu. Và qua hai ông, nàng càng thấy con người ta có số rõ ràng. Ông cậu lớn đi lính mà được cưng. Bà ngoại cùng mẹ nàng và nàng đi thăm thuờng xuyên khi “chàng” học ở quân truờng. Rồi được về VL làm việc nhàn nhã. Rồi cũng chỉ đi học tập 9 tháng nhờ được gia đình vợ bảo lãnh. Ông có nhiều tài vặt. Hát hay, đàn giỏi, làm thơ. Nói chung là văn nghệ văn gừng. Thuở bé, ông hay đưa nàng đi theo mỗi khi ông đến nhà mấy cô Trưng Vương. Cô nào cũng đẹp. Nhưng nàng quên tuốt. Chỉ nhớ nàng HT vì HT rất xinh. Nhưng trong tập nhạc của “chàng” , nàng lại đọc thấy một bài, rất dễ thương, đề tặng Lan Phương. Ông đa tình và vợ rất ghen. Biết tin HT đấy nhưng đố dám đi gặp.

Ông cậu nhỏ đi lính không ai thăm. Số vất vả hơn ông anh nhiều . Ông đã học tập 7 năm. Trong thời gian ấy, bà mợ đã nuôi ba con với bao cay đắng ngậm ngùi. Khi vợ chồng mát mặt chút nhờ tài dạy Anh văn của ông thì ông ra đi đột ngột. Ung thư gan. Rất bất ngờ. Đám tang ông, biết bao học trò . Cũng may Mỹ chấp thuận cho vợ con ra đi dù ông đã chết .

Bà mợ mở mắt. Nàng mỉm cười:
- Mợ ngủ thêm đi ?
- Thôi, đủ rồi. Đêm qua về, vô phòng cháu thấy cháu đang ngủ ngon.
- Sao nóng vậy mợ?
- Sợ cháu lạnh, mợ vặn lò sưởi hơi cao.

Thế đấy. Bà vẫn nhớ nàng sợ lạnh. Trúc, Bùi Bảo Trúc, đã hỏi nàng một câu khá ….vô duyên “Sao cô không đi Mỹ hay Canada mà đến Úc? đến chi cái xứ ngược đời ấy?”

Ngược đời ư? Với riêng nàng, Úc là một đất nước xinh đẹp, hiền hoà, ấm áp như VN mà Trúc kêu xứ ngược đời? Nàng chỉ thích Mỹ và Úc. Nàng không thích Canada nhất là Montreal vì sợ lạnh. Cái buốt giá của Montreal mà mọi người kể lại làm nàng sợ. Và hồ sơ do bà chị bảo lãnh đi Canada, nàng xếp xó!

Mợ nàng biết nàng sợ lạnh, đã cho nàng nếm mùi nóng của lò sưởi Portland! nàng bật cuời khi nghĩ như vậy.

Hai mợ cháu hàn huyên cả sáng.
- Ngày mai mợ sẽ xin nghỉ đưa cháu đi Seatle . Chiều nay cháu làm gì ?
- Có anh bạn cũng ở đây. Anh ấy hứa đến chở cháu đi chơi
- Vậy thì tốt.

Buổi chiều.
Tiếng chuông nhẹ nhàng. Nàng mở cửa.
Chàng đứng đó. Dáng vẫn cao lớn như thưở nào. Nhưng nét mặt đượm phong trần. Chút chân chim cuối mày. Ô, thì thời gian!
Chàng dang tay như muốn ôm nhưng nàng né và đưa bàn tay trái :
- Em chưa tây đến độ gặp ông nào cũng sẵn sàng cho ôm đâu!

Chàng phá ra cuời, nắm tay nàng siết chặt:
- Em vẫn như ngày nào.Thế kỷ 20 mà cứ vẫn khuê môn bất xuất sao? Duy nhất trên đời em là người phụ nữ bắt tay đàn ông bằng tay trái ?

Nàng cười khì :
- Hổng dám đâu. Chỉ với ai đặc biệt thôi chớ bộ!

Chàng gật gù :
-Hân hạnh. Anh là người đặc biệt với em từ khi nào vậy?
- Từ khi anh hụt suất du học và ra chiến trường!

Chàng nhún vai. Hai người lên xe. Chàng nhắc:
- Em cài dây vào.
- Biết rồi. Ở San Jose , em bị mọi người nhắc mãi rồi. Thuộc bài rồi.
- Có vẻ cay cú nhỉ ?

Nàng dài môi:
-Phải, mọi người cứ làm như tôi từ một xứ mọi rợ đến!

Chàng quay sang nhìn nàng:
- Hừm ! Em điệu còn hơn Việt kiều. Việt Kiều ăn mặc giản dị lắm. Ai nói em mọi rợ?
- Thì em là cô ký điệu từ lâu rồi chứ bộ. Nhưng lạ cái đi đâu, em cũng nghe mọi người nói “Ở VN qua mà sao lanh vậy ?” “Ở VN qua mà sao trắng vậy? “Ở VN qua mà sao điệu vậy?”!
- Tại mấy vị đó đã lâu không về VN nên tưởng tình hình như thời 80!
-Thế còn anh?
- Anh cũng vậy. Nhưng anh không hỏi em những câu lẩm cẩm ấy vì anh biết em lanh quá trời mà.
- Xạo ke. Thế ngày xưa ai luôn mồm chê em ngây thơ ấy nhỉ?
- Thì ngày xưa thôi. Khi còn là sinh viên, em ngây thơ bỏ bu!

Nàng dơ tay doạ:
- Này, cấm nói bậy nhe.
- Hì ! Xin lỗi. Tính anh hay nói bậy lắm. Em phải tập cho quen.
- Không, anh phải tập bớt bậy khi nói chuyện với em chứ không phải ngược lại.

Chàng thở dài:
- OK, vì em là người khách phương xa nên anh chiều. Chứ không thì đừng hòng!

Nàng nhăn mặt. Chàng vẫn ngang tàng như xưa. Hồi ấy, ăn nói bạt mạng, coi trời bằng vung, là chàng!

BỐN

Vườn hồng.

Chàng tỏ vẻ tiếc “Em qua muộn . Tháng trước có lễ hội hoa hồng. Đủ các loại hồng, đẹp lắm. Giờ thì tả tơi”.
Nhưng không sao. Nàng mê đắm nhìn thảm cỏ xanh theo triền đồi thoai thoải và tỉa cắt công phu. Nàng ngẩn ngơ nhìn cảnh đẹp như tranh vẽ. Ôi, những chiếc lá marble vàng và đỏ. Đẹp kinh khủng. Nàng loanh quanh chạy hết thảm lá này đến thảm lá kia.
-Anh ơi, sáng nay mợ kể cho em nghe, khi mới sang đây, mợ giống con khùng. Đi ngoài đuờng mà thấy lá vàng bay, mợ cứ đuổi theo rồi vốc cả nắm lá tung lên! Bây giờ thì ..
-Thì em cũng vậy!

Nàng nhoẻn cười. Ừ , nàng cũng đang chạy đuổi với lá. Nhớ ngày xưa còn bé, nàng cũng chạy đuổi với những chiếc lá của cây sao mỗi mùa gió chướng ..

Em không nghe mùa thu. Lá thu rơi xào xạc. Con nai vàng ngơ ngác. Đạp trên lá vàng khô

Mấy câu thơ bây giờ thật thấm thía.
-Ở San Jose sao không có cảnh này hả anh?
- Oregan ví như Đà Lạt. Cali như Saigon. Khí hậu Oregan lạnh hơn nên em không thấy thông bát ngàn đó sao? và con gái Oregan cũng má hồng hơn?
- Ừ nhỉ. Em thấy da mặt mợ đẹp ghê đi. Em còn thua. Nhưng em ..hơn mấy bà chị họ ở Los nhé. Mấy bà ấy đen hơn em nữa kìa?

Chàng mỉm cười. Ôi đàn bà con gái ! Lúc nào cũng chăm chắm vào cái nhan sắc ! Ừ mà chàng cũng thích con gái đẹp.

-Em còn nhớ mình quen nhau khi nào không?
-Nhiều người làm quen quá nên em không thèm nhớ.
- Ha ha, dóc vừa thôi cô ơi. Nguời yêu của tôi đẹp gấp mười lần cô!
- Chậc chậc, với cái nhan sắc “n” mà anh còn không cua được em, nói chi nếu em có “n+10” !
- Ái chà, lém nhỉ?

Chàng thú vị. Mấy cô gái Bắc chanh chua làm chàng thấy vui vui.

Nàng nũng nịu:
-Thế anh kể lại Đi. Vì sao anh muốn làm quen em?

Chàng cười lớn:
- Tại em con nít qúa. Lúc bấy giờ anh quen mấy cô người lớn và móng vuốt kinh lắm. Em thì ngây thơ và ngốc nghếch. Xem nào, ừ hôm ấy S nhờ anh dậy dùm vì hắn kẹt cái gì đó. Anh văn thì sure, anh dạy cái một. Chứ bắt dậy công dân thì anh sẽ vô ca Khoẻ vì nước kiến thiết quốc gia, đoàn thanh niên ta góp tài ba !

Nàng phì cười. Chàng vẫn hay tếu, y như ngày xưa!
- Ngồi trong phòng Ban Giảng Huấn, bên dãy nam giáo sư, ngó sang nữ , anh thấy em ngộ quá đi. Cô giáo gì mà con nít quá. Áo hồng, giày hồng và chơi luôn hai cái đuôi tóc thắt nơ hồng! À mà cái truờng này kỳ nhỉ? Tự nhiên cho nam nữ giáo sư ngồi riêng?
- Thì chắc Cha đề phòng mấy ônglộn xộn như anh qua cua mấy cô hiền như ma soeur như em vậy đó ?
- Haha, anh thì ngược lại! Về nhà, anh hỏi S về em. Anh nói cô nhỏ đó dạy Việt Văn lớp 6 phải không? Hắn cười hăng hắc: - Cha nội , lầm to. Cô nhỏ đó dậy Hoá lớp 10 đấy ? – Lớp 10 ? Ai cho cô nhỏ đó dậy?- Cha giám học ! Nè, cô nhỏ đó là nữ giáo sư duy nhất ở đấy dậy lớp 10 nghe. Chỉ có hai nữ nữa thôi nhưng đó là “bà” , còn đây là “Cô” ! – Why ? Cô nhỏ đó có bằng cấp gì mà Cha xếp lớp 10? Đa số tớ thấy các cô nhỏ đang là sinh viên và dạy lớp 6, 7 là cùng. – Cô nhỏ nầy mới ra trường, cử nhân rồi đó cha – Ủa, cử nhân mà nhỏ híu vậy? còn thắt đuôi nữa chứ?

Nàng mỉm cười. Dĩ vãng trôi về. Ừ, ngày đó ông Cha kêu trời với bà chị “Cô nói cô Lan tí nhé. Cô giáo mà thắt đuôi làm sao dậy học trò?”

Thế là những lần sau, nàng buộc tóc ra sau, không còn đuôi gà nhỏng nhảnh nữa.

-Nhưng sao mấy lần sau em thấy anh vẫn dạy mà?
- Haha, vậy mới nói em ngây thơ! Anh ra lệnh cho S.nhường lớp đó cho anh khoảng một tháng. Mà ông Cha chơi trò gian ác thiệt! Bắt nam nữ ngồi riêng nên anh khó làm quen em quá. Lúc nào cũng thấy em tíu tít với mấy bà, muốn nhào vô thật khó. Nhưng một lần khi em vô toilette thì anh đành xông đến vậy.

Nàng lại phá ra cười. Úi chao, bọn nhỏ bây giờ không biết người lớn ngày xưa tán nhau ra sao nhỉ ? Chúng có nghĩ được là mấy chàng muốn tấn công các nàng thì trầy vi tróc vẩy chứ đâu úm ba la như chúng bây giờ?
- Anh canh khi em vừa bước ra và đứng rửa tay thì anh vờ vịt “Dường như cô học KH?” thế là em dính chấu anh ngay!

Nàng đỏ mặt. Ừ thì ngây thơ. Anh chàng vờ vịt mà nàng tưởng thật .

Nhưng phải nói, ngày ấy, chàng -với dáng dấp cao lớn, lông mày rậm và đôi mắt to đã chinh phục nàng phần nào.Nàng vẫn thích con trai cao lớn. Để đi bên cạnh, nàng có cảm giác được che chở.

- Mà anh cũng bạo quá đi. Mới làm quen hôm truớc, hôm sau đã đến ngay KH rồi?
- Anh ngán gì ai nào?

Chàng đã hỏi nàng đang chính thức làm ở đâu ngoài những giờ dạy tư. Cô nhỏ ngây thơ khai thiệt. Hôm sau, xế chiều, lúc nàng đang chuẩn bị ra về thì chàng đến. Nàng ngẩn người. Khi đi dạy, chàng phục sức đàng hoàng. Còn lúc này, trông chàng trẻ trung và đẹp trai quá cỡ. Riêng chàng thì nheo mắt:
- Trong cô mặc blouse, hiền từ như ma soeur !

Nàng hơi luống cuống. Nàng bảo để nàng đi thay áo. Chàng nói khỏi. Và mời nàng ra quán nước đầu bãi giữ xe. Nàng từng nghe có quán gió ở trong trường nhưng chắc khi nàng vào học, quán gió đã theo gió ngàn bay. Nàng thích quán nước này, có thể ngắm con đuờng Cộng Hoà thênh thang, ngắm cả các giai nhân từ trong trường ra về ..

-Lúc anh đến làm quen, em có nghĩ là anh có bồ rồi không?
- Có chứ. Anh lớn quá mà. Anh hơn em bẩy tuổi, anh đẹp trai thế kia nữa.
- Thế em có thấy xao xuyến không?!

Nàng phì cười:
- Cũng có chút xíu. Vì em mê người đẹp mà. Nhưng em sợ anh nữa.
- Anh biết. Thấy em nói chuyện với một hàng phòng thủ dầy đặc. Anh nói cái gì, cũng cười cười và tặng hai chữ “xạo ke”!

Nguời đàn ông quá từng trải so với nàng. Bị giam trong bốn bức tường của gia đình, nàng tự biết mình ngốc nghếch! Nếu không khéo sẽ bị dụ dỗ, tàn một đời huê! Cách nói chuyện quá khôn ngoan, khéo léo của chàng làm nàng sợ . Con cừu non run rẩy trước con sói già!

-Nhưng vì sao có bồ rồi mà anh cứ thích tán người khác vậy?
-Để sơ cua !

Nàng mỉm cười. Lại ngang rồi.

-Đi đâu bây giờ em?
-Ơ, anh là huớng dẫn mà?
- OK nhưng muốn hỏi ý thích của em. Em muốn vào trường đại học hay đến chùa Tầu?
- Cả hai cơ.
- OK .

Lại những thảm lá vàng trong sân trường đại học. Portland đang vào thu. Trường có vẻ hơi cũ nhưng khuôn viên trường làm nàng nhớ đến trường xưa
- KH bây giờ ra sao em?
- Lâu lắm em không vào. Nhưng bây giờ họ xây cất nhiều quá. Những dãy lầu chen chúc nhau , sân trường hẹp nhiều lắm.
- Anh khoái cái phòng em ngày xưa. Lúc em ngồi trong đó với áo blouse trắng, thấy em ngoan hiền dễ sợ! Bây giờ ra sao?
- Xây to đùng rồi.

Rời truờng đại học, chàng đưa nàng đến chùa Tầu. Phong cảnh dễ thương. Nghe nói họ đã đưa một số vật liệu và cả nghệ nhân từ Tàu qua. Những phiến đá lát theo một cấu trúc đặc biệt .
- Uống cà phê nhé? Có quán này hay lắm.
- Thôi về nhà đi anh, em sẽ pha cho anh.
- Có phải nhà em đâu mà có cà phê. Em mới đến hôm qua mà?

Nàng phá ra cười:
- Anh biết không, trong hành trang….mang sang Mỹ của em cócà phê và cả phin! Nhưng anh phải gọi xem Tú còn ở nhà không? Chứ em đâu có chìa khoá?

Tú còn nhà. Nhưng cậu nhỏ bàn giao ngay tức khắc nhà cho bà chị rồi biến.

Nàng pha cà phê. Chàng theo sau im lặng nhìn. Tóc nàng vẫn đen. Nhưng quả là thời gian không từ ai bao giờ. Cô nhỏ ngày xưa với hai đuôi gà thắt nơ hồng líu lo trong Phòng Ban Giảng Huấn giờ đã là thiếu phụ ..

-Mình ngồi dây nghe anh ? Em thích ngồi bàn, không thích salon đâu.
-Ừ.

Trời đã về chiều. Nàng vào phòng và lấy ra ngọn nến. Vốn sợ ma, nàng đã hỏi mấy cậu em họ nến ở đâu ngay từ hôm qua. Nàng tắt đèn và đặt ngọn nến giữa bàn. Ánh nến lung linh huyền ảo.
- Em làm anh đau tim đấy ?

Nàng cuời dòn :
- Mới có màn một thôi. Còn màn hai nữa cơ.

Chàng mỉm cười. “Cô nhỏ” tiến bộ gớm. Có vẻ không còn sợ nữa. Ngày xưa, nàng sợ chàng như sợ cọp. Sợ cái ăn nói bạt mạng của chàng, cái ngang tàng bướng bỉnh của chàng, cái từng trải của chàng.

Cà phê đã chẩy được phân nửa. Nàng bỏ phin, chế thêm nước sôi và bỏ hai thìa đường. Nàng đưa chàng với ánh mắt dịu dàng nhất trên đời :
- Anh uống đi. Em còn nhớ anh hai thìa mà. Ly cà phê cuối cùng đem từ VN qua đấy nhé.

Chàng cầm tách cà phê và cầm cả bàn tay nàng trong tay mình:
-Sao lại cuối cùng?
- Thì em chỉ mang có bấy nhiêu. Em đã qua Mỹ hơn tháng rồi mà anh.Ngày mai em sẽ phải tập uống cà phê Mỹ thôi.
- Ừ, thế ra hôm nay anh chia sẻ với em chút cà phê VN cuối cùng trên đất Mỹ !

Nàng rút bàn tay về và chế sữa vào tách mình.

Trời hôm ấy mười ba. Chàng còn nhớ rõ. Nàng đang buồn. Buồn như kiến cắn. Khi chàng đến tìm, nàng bảo vậy. Nàng có lối ví von lạ đời. Buồn như kiến cắn! Hỏi sao. Nàng nức nở :
- Em ghét Thầy Sơn. Không biết Thầy nghe đứa nào đó nói mà vô lớp, thầy la em.
- Chuyện gì?
- Thấy không nói đích danh em nhưng thầy nói cô nào đó viết bài trên Chính Luận phê bình chứng chỉ COSA của thầy !
- Em có viết không?
- Không. Anh biết đó, hồi sinh viên, em chỉ phê bình chứng chỉ Sinh Hoá vì ông thầy cưng đám dược khoa qua học ké. Còn VLĐC thì em ca hết lời vì em quý Thầy H. Chứ em đâu có viết gì đụng đến COSA?
- Không viết thì hơi đâu em buồn. Ngày mai anh sẽ đến gặp thầy Sơn, nói cho biết Thầy đã la oan em.

Nàng hoảng hốt vì biết anh chàng ngang ngạnh dám làm lắm:
- Đừng, để tự em giải quyết. Anh học Bách Khoa, có phải học trò thầy đâu?

Có lẽ vì buồn như kiến cắn mà “cô nhỏ” đã đồng ý đi uống cà phê với chàng.
Hôm ấy cũng như đêm nay. Đối diện và một ngọn nến lung linh. Nhưng người chăm sóc là chàng.Chàng đã pha cà phê với bốn thìa đuờng cho nàng!
“Nỗi buồn kiến cắn” của nàng và đêm cà phê huyền ảo đã làm chàng bỗng dịu dàng quá đỗi. Chàng đã hát cho nàng nghe:

Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em
Anh đi tìm mùa xuân trên đời
Mùa đông chết đi rồi mùa xuân
Mắt em đẹp trời sao
Cho mình thương nhớ nhau ..

Chàng đã cầm tay và cô nhỏ lần đầu không rụt lại :
- Em hát đi?
- Em hát dở lắm.
- Giọng em trong lắm mà?
- Ừ thì em từng làm speaker cho trường nhưng lại hát dở. Em muốn kiện thượng đế về điều này.

Chàng bật cười. Thuở ấy chàng đang lãng đãng trong tình yêu với một cô Văn khoa. Với nàng, chỉ là thích thú khi thấy ai kia ngồ ngộ.

- Sao anh bỏ Fountain Valley?
- Xô bồ quá. Anh thích cái yên tĩnh của Portland. Anh thích thông mà. Kiếp sau xin chớ làm người, làm cây thông đứng giữa trời mà reo.

Nàng mỉm cười. Chàng xoay xoay tách cà phê :
- Màn hai là gì em ?

Nàng chống hai tay lên cằm. Đôi mắt nhìn chàng. Chàng nhìn vào đôi mắt nâu. Cuối cùng chàng chớp mắt thở dài:
- Anh thua rồi.Đàn ông qua Mỹ mất giá quá. Nhớ ngày xưa thi nhìn thì em thua anh, bây giờ thì em thắng anh.

Nàng đứng dậy, vòng qua sau lưng ghế chàng. Chàng ngước mắt nhìn lên , ánh mắt như dò hỏi:Em làm gì đấy?

Nàng mỉm cười. Lùa tay tung tóc Chàng. Nàng áp má vào mái tóc cứng:
- Anh còn nhớ không?

Chàng rùng mình. Một luồng cảm giác chạy dài theo sống lưng

Đêm mênh mông. Ngõ nhà nàng tối mịt mù. Bụi tre xào xạc thê lương.
- Đi với anh đi ?
- Đi ư? Không, em còn con.
- Anh van em mà?
- Không anh.

Chàng đã ôm nàng vào vòng tay rắn chắc của mình rồi lại buông ra và không biết vì sao lại dụi mái tóc vào má nàng:
- Vậy thôi, anh đi .

Cuộc tình với nàng Văn khoa đã chấm dứt sau buổi tối cà phê huyền ảo với nàng chừng ba tháng. Từ lúc nào, chàng thấy thương cô nhỏ ngây thơ. Không biết nữa. Chỉ biết chàng đã cố chinh phục mà không xong. “Cô nhỏ” sợ người đàn ông từng trải, sành sỏi và ngang tàng. Nàng không dám đánh cược cuộc đời mình vào chàng.

Tháng tư đen tối một chín bảy lăm. Chàng đang ở xa. Khi về thì hay tin nàng đã lấy chồng vội vã, như một số bạn bè của nàng. Đám cưới của con gái Saigon, khi hết chiến tranhlà đám cưới không kèn không trống, là đám cưới như cướp giật, giống như là đám cưới chạy tang!

Khi nàng ôm con về ngoại, chàng biết. Em đã không hạnh phúc, cô nhỏ ngây thơ của anh.
Chàng đã van vỉ nàng ra đi cùng. Nàng từ chối. Đêm ấy , gần mười một giờ đêm. Chàng như kẻ điên, lại đến và van vỉ.

…..

- Phải chi đêm ấy em đi với anh ?

Nàng quay về chỗ mình:
- Phải chi ? cuộc đời có ngàn cái phải chi ?

NĂM

-Reeeng !

Nàng nhìn vào cửa sổ điện thoại. Số của chàng. Nàng nghịch ngợm:
-Ai kiu tui đó?

Tiếng chàng cười dòn :
- Tui kiu em đó?

Nàng vui vẻ:
- Hôm nay anh nghỉ ư?
- Ừ, vì em mà. Hôm qua đi Seatle vui không?
- Không đi được. Giữa đuờng mưa lớn quá. Mưa tầm tã y như ở VN. Lại quay về. Buổi chiều đi shopping. Thú vị hơn Cali. Vi sao anh biết không ?
- Vì sao?
- Portland không có thuế. Em mua một lô đồ và sẽ đem về San Jose nhập với đồ ở đó gửi cho bé và em gái .
- Em nói gì anh không hiểu ? tại sao phải gửi đồ ?

Nàng cười lớn :
- Em từ bi mà lỵ. Hồi ở San Jose, em đi chợ trời. Đồ rẻ ghê nhe. Có 5 đồng con búp bê xinh lắm. Hộp nước hoa mấy lọ chỉ 7 đồng. Phấn son chỉ 4 hay 5 đồng, còn sơn móng tay thì một đồngÁo thun thì cứ 10 đồng 4 cái. Em lụm môt mớ. Lên đây em lụm thêm. Em sẽ gửi quần áo Mỹ cho con gái ở Úc và cho mấy mẹ con đứa em gái đang ở Montreal. Hiểu chưa?
- Hiểu. Anh không nghĩ là người Việt Nam lại hào phóng mua đồ Mỹ cho người đang ở Canada! Mà em nhanh lắm đấy. sang Mỹ mới một tháng mà đã lê la chợ trời có vẻ thạo nhỉ? thôi em chơi với mợ đi. Khỏang hai giờ hơn, mợ đi làm, anh sẽ đón em?
- OK

Nàng gác máy. Bà mợ đang làm bếp mỉm cười:
-Ai mà vui vẻ thế ? Anh bạn mà cháu nói à ?
- Vâng.
- Có là đuôi không. ?
- Đương nhiên rồi mợ ơi. Không phải đuôi thì làm gì được như thế ?

Bà mợ chỉ hơn nàng sáu tuổi. Nhưng tính tình dễ thương và trẻ trung. Hồi sinh viên, từ Kontum bà gửi cho nàng xấp vải may đầm và nàng nhớ mãi. Khi cậu đi học tập, nàng đã đến thường xuyên và chia sẻ vui buồn với gia đình bà. Nàng đã san từng chút, từng chút, cái gọi là nhu yếu phẩm mà nàng lãnh ở trường cho gia đinh bà . Nay một chút đuờng, một tí bột ngọt, một xấp vải đen. Miếng khi đói. Ba đứa con bà yêu quý nàng hết mực. Bố vắng nhà, chỉ có chị Lan mua bánh trung thu, sắm quần áo mới cho chúng vào dịp tết. Nàng sẵn sàng chi cho hết đồng tiền đang có, không suy tính là phải để dành phòng khi con đau ốm!

Nàng bật cười khi nghĩ trong gia đình nàng, nàng là người duy nhất luôn được nhận quà từ chị em họ hàng . Cô em họ gửi thùng quà nhỏ thì phân nửa biếu hai bác và các anh chị kia, phân nửa là phần của chị Lan.. Bà chị họ khác gửi thùng quần áo và sữa bằng tàu thuỷ ( vì không có tiền gửi phi cơ ) cho nàng năm 84 .. Bà cô mới sang Mỹ năm 90 cũng chỉ gửi cho riêng nàng, không gửi cho những đứa cháu khác.. Bà cô út thì chi toàn bộ chi phí cho nàng du lịch Mỹ .

Nàng dành làm bếp . Nàng chê:
- Nếu cháu là mợ, cháu sẽ đặt tất cả gia vị cần thiết vào một rổ. Nêm rất nhanh và rinh đi đâu cũng được. Mợ giống bà cô cháu, cúi xuống lấy nước mắm, ngước lên lấy tí muối, quay trái lấy tỏi. Dở ẹt!

Nàng nháy mắt. Bà mợ mỉm cười. Bà biết. Cô cháu lúc nào cũng thích sắp đặt mọi thứ theo khoa học. Nhưng có lẽ vì thế nàng làm việc cực nhanh.
-Thế cháu sắp xếp cuộc đời mình theo khoa học đi ? Mợ thấy nó rối beng lắm đấy?!

Nàng quay lại mợ cười khì :
- Có lý. Ngày mai cháu đăng báo nhé? Tìm một ông chồng càng già càng tốt, càng nan y càng tốt.
- Cháu phải thêm vào: nếu có tài sản càng nhiều càng tốt!

Hai mợ cháu phá ra cười vui vẻ Buổi trưa chỉ hai người phụ nữ ngồi ăn với nhau. Một người rất yêu chồng, rất hạnh phúc mà đuờng tơ đứt đoạn vì mệnh số . Một người không yêu chồng , chẳng qua sợ nhà nước gả cho một anh thuơng binh và tự tay cắt đuờng tơ …

Buổi chiều. Nàng mở cửa ra sân. Trời lạnh quá. Lê rụng đầy sân. Thích nhìn cây trái chứ nàng cũng chẳng buồn hái lê ăn. Nàng chờ về San Jose để ăn hồng dòn. Tháng sau, hồng sẽ chín. Cô nói vậy.

Nàng mở computer. Có lẽ phải mười lăm phút nữa chàng mới đến. Nàng ngớ người khi nhìn thấy card của con gái. Click. Bông hoa hồng tuyệt đẹp và tiếng nhạc reo vui.

Mải mê chơi, nàng quên mất hôm nay sinh nhật mình. Nhắm mắt, nàng hình dung lại con. Những ngày thơ ấu, con bé xúng xính áo đầm lên hát văn nghệ . Những ngày khôn lớn, khôn lớn nhưng cũng chỉ tuổi trăng rằm, con gái trổ mã, xinh đẹp khiến nàng phải lao đao vất vả đối phó với những tên masculin thấy ghét!

Chuông cửa reo. Nàng tắt computer.
Vừa cài dây an toàn xong, nàng hoảng hốt :
- Chết, em quên chưa bấm chốt cửa bên trong.

Khi trở lại, nàng cười :
- Hôm qua mợ bị phạt 100 US vì em và vì cả thằng cha thấy ghét kia nữa ?
- ??
- Em hay ra sân ngắm hoa. Khi vào , em không nhớ chốt cửa. 10 giờ thì em, mợ và Tú lên xe đi Seatle. Giữa đuờng mưa to nên về. Vào nhà thì té ra lão H, em rể mợ đến nhà mà không chờ người ra mở cửa, bấm chuông xong là lão mở tung cửa. Chuông reo inh ỏi. Lão co giò đi mất. Cảnh sát đến. Và đây là lần thứ ba, nhà mợ bị tình trạng này nên nó phạt 100 chơi. Còn hăm he nếu tiếp tục, nó cúp không bảo vệ nữa!
Chàng cười dòn:
-Cho em biết thế nào là kỷ luật ở Mỹ nhé
Nàng bĩu môi.
-Lên núi tuyết nhé ?
-OK

Thế là nhỏ em họ không cần phải đưa nàng lên Núi tuyết
-Kể cho anh nghe đi? Sau khi anh đi, em làm gì ?
- Vẫn ở trường.
- Chắc cuộc sống vất vả lắm?

Nàng im lặng. Quãng đời ấy, nàng không muốn nhớ. Những ngày nuôi con một mình với nước mắt hàng đêm. Những ngày bụng trống và đạp xe hàng chục cây số . Những ngày đành đoạn bán từng chiếc áo dài để mua thịt cho con. Những chiếc áo dài xinh đẹp đã làm nàng nổi tiếng ở bất kỳ truờng tư nào. Có ba chiếc áo dài mà nàng ngậm ngùi mãi khi bán.

Chiếc áo hồng mà ngày xưa lần đầu chàng gặp. Hồi trẻ, nàng hợp với mầu hồng. Khi mặc áo hồng, khuôn mặt nàng sáng và rực rỡ hẳn lên.

Chiếc áo đen, ôi mầu đen là mầu nàng ghét nhất nhưng áo đen đã đem đến cho nàng vẻ quyến rũ lạ kỳ. Học trò các lớp nhỏ đã đi theo nàng thành một đuôi dài cho đến khi nàng vào phòng Giáo sư cũng vì mê mẩn áo đen của cô giáo trẻ.

Chiếc áo xanh hotess de l’air. Nàng đứng ven đuờng. Chàng phi công hào hoa đi ngang và ngẩn người trước tà áo xanh. Sau này chàng nói “anh ngỡ em là hotess de l’air nhưng nhìn lại thì thiếu con rồng vàng. Nhưng hôm ấy em đẹp quá. Và anh đã đi theo cho đến tận KH, bỏ cả buổi hẹn với bạn”. Rồi những lá thư kể chuyện đời phi công, những món quà xinh xắn từ những vùng chàng đến. Và rồi tin chàng tử trận. Chàng, một cái đuôi ngày xưa của nàng ..

-Em kể anh nghe cuộc đời đi bán xôi của em nhé?

Chàng quay sang nhìn nàng trìu mến. Con đuờng lên Núi tuyết còn dài. Có lẽ đủ để nàng kể …Những ngày gian truân .

- Hè 79, em ra quán phụ mẹ bán cà phê. Quán nhỏ mà vui. Đủ loại người. Xích lô, sinh viên, công nhân viên và cả bác sỹ. Nhưng họ rất tôn trọng mẹ vì biết bà giáo phải ra bán cà phê do thời cuộc. Năm ấy, Nguyễn Chánh Tín đang đi bỏ mối rau cho các chợ. Một số khách trẻ cũng thích em lắm. Em nẩy ra ý định bán xôi. Thế là em dậy sớm, đồ xôi và ngồi bán ở ngay quán cà phê của mẹ. Sinh viên có nhiều đứa ở cùng hẻm,đi ngang chào cô lễ phép và hay mua xôi dùm cô .
- Tuởng tượng em bán xôi, anh thấy ngộ nghĩnh thật. Lúc đó em mặc gì ?
- Anh này. Đang thời kỳ đói thấy mồ, quần áo mặc toàn đồ cũ có từ trước 75. Bà chị em là Duợc sỹ, sau 75 không cho thuê bằng được nữa thì bả dạy cấp 3. Tiền lương đói quá, buổi sáng bả từ quận 1 đạp xe xuống Gia Định phụ mẹ bán cà phê . Sau này bả bán sữa đậu nành. Tiền lời sữa coi như của bả, của xôi coi như của em. Tuy vậy, mẹ vẫn bù đắp cho bả và thỉnh thoảng cho em vì lúc đó bả có ba con, em chỉ mới một.
- Thế mẹ bán cà phê khá lắm sao?
- Khá.Thế mới buồn cười. Đủ nuôi ba đứa nhóc và còn dư để bù cho em và chị em vì tụi em là giáo viên, nghèo rớt mồng tơi!
- Em bán xôi gì?
- Xôi đậu xanh, đậu phọng !
- Anh thích ăn xôi xéo cơ? Có lần đến nhà, em cho anh ăn xôi xéo anh còn nhớ mãi.

Nàng mỉm cười. Ừ, nàng cũng thích xôi xéo.

Ngày xưa, một lần chàng đến . Nàng đem xôi ra mời. –Xôi mà không có chè hả em – Không. Thiếu chè thì xôi sẽ đậm đà hơn – Nàng đã “ba trợn” như vậy. Chàng ăn ngon lành. Anh ơi, vậy mà những tháng ngày cô giảng viên đại học ngồi lề đuờng bán xôi thì anh đang ở đâu?

-Thương em quá. Bán xôi thì phải dậy sớm lắm ?
- Ừ thì dậy từ 3g30 sáng. 5 giờ thì ra quán cà phê cùng với mẹ..
- Em bán lời khá không ?

Nàng phá ra cười :
- Em có buôn bán bao giờ mà biết. Ban đầu còn lời về sau chẳng lời gì cả?
- Sao vậ ?
- Thì người nhà ăn không trả tiền nhé. Khi bán cho sinh viên học trò em hay khách quen thì emcứ thêm một tí một tí. Mỗi gói xôi thêm một tí .là cuối cùng dẹp tiệm!

Chàng dịu dàng cầm bàn tay nàng đưa lên môi :
-Cho anh hôn bàn tay phụ nữ Việt đảm đang của em. Tội nghiệp em tôi.

Nàng im lặng. Lao động là vinh quang. Nguời ta ra sức hô khẩu hiệu . Nàng bật cười khi nhớ một chuyện cũ.

-Em cuời gì vậy ?
- Sau 75, tụi em phải lao động. Không biết ai có sáng kiến là khoa mình trồng dưa hấu. Thế là hàng tuần, tụi em, lũ giảng viên lẫn công nhân viên đều luân phiên theo xe trường xuống Thủ Đức để tuới dưa. Và kết cuộc là khi thu hoạch, dưa chỉ bằng nắm tay! Cả lũ trong nam bò ra cuời quá xá. Tên T mỉa mai “Trời sinh ra ai có công việc nấy. Bắt ong thợ đẻ con sao được? Cho nông dân giải bài toán thì sao ra.Cho lũ giảng viên đại học đi trồng dưa thì lỗ to!”. Mà lỗ thiệt vì cả khoa phải đóng góp tiền mua giống, phân chứ bộ.

- Nhưng em lao động bán xôi mà đừng thêm một tí thì đâu có lỗ?

Nàng phì cười. Chàng vẫn tếu như như ngày cũ.
-Thế em bán được bao lâu ?
- Một tháng. Hết hè thì nghỉ luôn

SÁU

Núi tuyết

Nàng đứng sững nhìn cảnh vật chung quanh. Nắng vẫn chan hoà nhưng tuyết mênh mông trắng xoá. Tuyết mà từ bé nàng chỉ được nhìn qua những tấm card hay phim ảnh, bây giờ đang hiện hữu trước mặt nàng.

Căn nhà cổ phủ tuyết trên mái. Cây phủ tuyết trắng xoá. Nàng chạy đến và vốc một nắm tuyết trên tay. Vo tròn tuyết nàng ném vào chàng.
-Em có lạnh không ?
-Không ? chẳng lạnh gì cả? Mà em tưởng có tuyết thì trời không nắng ? ai dè có nắng và vẫn có tuyết ?

Chàng đưa nàng vào tham quan căn nhà gỗ cổ. Đến khu lưu niệm, nàng mua tấm card có in hình núi tuyết.
- Được nhìn thấy tuyết là em thích rồi ?
- Nhưng em chưa được nhìn thấy tuyết rơi. Khi tuyết rơi mới đẹp em ơi.

Chàng và nàng lại quay đầu xe ra về.
- Em dự định ở đây bao lâu?
- Chưa chi em thấy nhớ nhà rồi ? Nhưng em còn phải sang Colorado. Anh chị họ ở đó nằng nặc bắt em qua. Anh chị mua vé. Mà nhỏ em vừa nói bố biểu em sang Canada kìa.
- Em đến Los chưa?
- Đương nhiên phải đến vì họ hàng em ở Los đông lắm.
- Em đi bằng gì ?

Nàng phá ra cười vui vẻ :
- Xe đò. Em không ngờ ở Mỹ có xe đò nhe. Ngồi trên xe, toàn dân Việt làm em tưởng như mình ngồi xe đò về lục tỉnh.
-Cái gì làm em ấn tượng nhất khi đến Mỹ ?

Nàng mím môi suy nghĩ . Rồi nhoẻn cười:
- Ở San Jose, em chẳng thấy cái gì làm em hãi cả ? (hãi! ) Nhưng khi đến Los, ông anh chở em đi vòng vòng và bảo “cho cô xem hệ thống free way lớn nhất Los và cũng là lớn nhất Mỹ”. Em thấy ấn tương thiệt. Nhìn hệ thống free way ở Los thật kinh khủng. Sau nữa là Tượng Nữ Thần Tự Do. Em cũng thích Blue sky ở Las Vegas.
- Ô em có đi à ? thế em thua hay thắng?
- Thắng. Bà chị cho 5 xu. Em chơi gà mờ lắm nhưng số đỏ nên ăn được 50 US. Ăn xong, em nghỉ chơi và đi shopping mua đồ. Ở đây cũng rẻ nữa.
- Thế siêu thị ở Mỹ?
- Tất nhiên là to rồi.Nhưng Pháp cũng đầu tư Siêu thị Cora ở Ngã ba Vũng Tầu theo đúng chuẩn quốc tế nên em cũng không ngỡ ngàng lắm khi vô siêu thị Mỹ. Em thích sự bày trí của hệ thống siêu thị Mỹ. Cách trang trí cũng như bố trí gian hàng ở khắp nơiđều giống nhau. Nên khi đi sang tiểu bang khác cũng không bị lạc . Em cũng thích quầy rửa hình của siêu thị Mỹ. Ở VN chưa có. Đến tiệm rửa hình phải chờ và nói yêu cầu. Ở Mỹ, cứ ghi hết yêu cầu riêng vô bao rồi hôm sau đến tự lấy. Em thích những cái gì sắp xếp theo khoa học

Chàng im lặng. Cô đơn đã khiến chàng tấp đại vào một bến bờ hoang dại. Nguời vợ có đẹp nhưng chỉ thích chưng diện, khiêu vũ. Tất nhiên với típ phụ nữ này thì việc nhà rối tung và làm việc thì lôi thôi. Chàng nhớ ngày xưa khi đến phòng nàng ở KH, xem những gì nàng làm.Nàng hay ríu rít:
- Em “quản lý” theo mầu. Cứ nhìn mầu là lấy rất nhanh.
- Em phải soạn bài theo nhiều sách chứ. Nhưng em tóm tắt vào tờ giấy nhỏ. Đi dạy, em chỉ cầm theo tờ đó còn thì em thuộc hết cả rồi. Cuối giờ , em tóm lại bài. Đầu giờ, em ôn sơ bài kỳ trước. Do vậy, học trò em mau thuộc bài lắm. Em thích lối làm việc khoa học cuả Tây phương. Em ghét cái kiểu lề mề, luộm thuộm của dân VN..

Nàng tần ngần:
-Sao anh im vậy?
-Chẳng có gì? Anh nhớ lại chị ấy. Rất đẹp. Hát hay. Nhưng không khoa học như em!

Nàng phá ra cười:
- Anh so sánh kiểu gì vậy?

Chàng nheo mắt :
- Anh không nịnh em đâu. Nhưng đúng là khi anh về nhà thì ..đó không phải là mái ấm gia đình mà là đống rác. Nguời thì không ở chung với rác nên..
- Anh bị đá đít chứ gì?
- Không. Hai người cùng đá nhau.

Nàng tò mò:
- Rồi sau đó ?
- Anh chán mọi thứ. Thích lãng du. Nên anh đi lang thang. Có khi vài năm sau anh move sang Colorado không chừng. Anh ở Portland này đã gần năm năm rồi.
- Ừ, anh qua đó kết bạn với anh rể của em đi? Very nice nhe.
- Không. Tên nào mà em khen very nice thì có nghĩa tên đó là địch thủ của anh!

Nàng phá ra cười lần nữa. Ngày xưa chàng cũng từng tuyên bố như vậy. Thằng nào dễ thương của em là dễ ghét của anh. Chẳng thay đổi gì cả. Vẫn ngang tàng như ngày nào. Nàng có thể thích cái ngang tàng đó ở người bạn chứ ở người chồng thì không . Bởi nàng nhút nhát. Nàng muốn làm vui lòng tất cả những người thân gần gũi nhất. Là gia đình nhỏ đến gia đình lớn. Ngày đó nàng thích người chồng của mình phải dễ thuơng và được cha mẹ, anh chị em đến cô dì chú bác đều quý. Và nàng sợ cái ngang tàng của chàng sẽ khiến nàng có thể bị biến thành ốc đảo!

Vào thành phố, chàng lái xe đến quán ăn Thái. Nàng dễ tính , cái gì ăn cũng được nhưng chàng không muốn đêm nay nàng phải nếm món lạ. Thái, gần gũi món ăn VN..

Quán nhỏ xinh. Ở San Jose, mấy cô em họ cũng đưa nàng đến quán Thái hay Việt
-Em thấy phở Mỹ ra sao?
-Thịt bò thì ngon rồi. Nhưng có nơi bánh phở kỳ quá vì không phải bánh tươi. Mà nhìn tô phở Mỹ , em phát ớn! Em cũng chê cua Mỹ luôn.Theo em, cua VN ngon hơn.

Chàng mỉm cười.

Cô giáo rồi nhưng “cô nhỏ” còn ngây thơ tệ và nhát như thỏ đế. Chỉ dám đi quán nước trong trường. Và một lần ở Làng Văn. Được cái là sau bốn giờ, phòng nàng chỉ còn mình nàng, những người khác đã về cả. Căn phòng ấy cũng giống hôm nay. Nhỏ xinh. Nàng, dựa lưng vào ghế tựa, áo dài cổ bà Nhu, tóc thì khi buộc túm một mảnh phía trước ra sau bằng cái kẹp làm duyên, khi thì đánh rối rồi làm cái gì đó chàng không biết nhưng lại giống tóc cúp .- Sao em điệu thế , tóc cứ kiểu cọ lung tung ?- Em thích. Thầy H cũng nói có một cái đầu mà em đến mấy kiểu tóc. Trong bóng tối mờ mờ, phòng nàng buổi chiều hơi tối, đôi mắt to long lanh sáng. Chàng yêu nhất đôi mắt nàng. Bây giờ mắt không như xưa nhưng vẫn sáng. Tinh anh phát tiết cả ra ngoài, cũng chẳng phải là điều hay !

- Tóc em có vẻ rụng nhiều nhỉ ?
- Thì đói rụng râu, rầu rụng tóc !

Nàng lém lỉnh. Chàng im lặng. Chàng có nghe phong phanh về “nỗi rầu” của nàng. Quả là có xót xa cho người con gái ngày xưa chàng yêu dấu. Nhưngthời gian còn dài, nàng sẽ kể. Đêm nay. Nhà chàng..

Chàng chăm sóc cho nàng ăn. Nàng không vui không buồn. Vì ở VN, nàng vẫn còn cây si.

Ngày xưa chàng tặng nàng tập thơ Bùi Giáng. Có lẽ vì chàng cũng hơi lập dị giống ông

Vòm cây cối ngàn xanh xuân em đó
Cành giơ ra là nhánh cũng theo về
Hờn dâu biển rụng rời em đã rõ
Thì truớc sau vùng thuỷ thảo chung thề

Bùi Giáng

Vùng thuỷ thảo chung thề! nàng thinh thích mà không hiểu thế nào là vùng thuỷ thảo chung thề. Chàng tặng nàng khăn quàng mầu trắng điểm hoa ti gôn hồng. Không bao giờ là những món quà lớn lao. Chàng biết. Nàng đã được giáo dục, ăn của người là mang nợ.

Bữa ăn chấm dứt. Nguời phục vụ đem kem và ổ bánh nhỏ. Rồi truớc sự ngạc nhiên của nàng , ba nguời phục vụ cùng đừng hàng ngang hát Happy Birthday. Nàng tròn xoe mắt. Nỗi cảm động làm nàng không nói lên lời. Nàng cám ơn ba nguời phục vụ khi bài hát chấm dứt .
Chàng đưa nàng ra xe. Gió lạnh quá. Chàng choàng tay qua vai gần như ôm nàng . Mới tháng mười mà Porland buốt giá ..

-Sao anh biết hôm nay sinh nhật em ?
-Chỉ là tình cờ thôi em ơi. Sáng nay anh tìm được album cũ. Có hình em trong đó. Hình ấy hồi xưa anh chôm chỉa mà em không biết. Em còn nhớ không?
-Không. Nếu biết, em đã đòi lại.
-Hôm đó em đem album đại hội gì đó của trừơng ra đưa anh xem. Anh lén chôm tấm em đang ngồi làm speaker cạnh thằng cha mập ú nào đó. Về nhà, anh có ghi ngày sinh của em ở dưới, cắt mặt thằng cha đó dục mất.

Nàng lắc đầu . Chịu thua cái phá của chàng.
-Thế là hôm nay em có hai ngạc nhiên, một là em quên nhưng con gái nhớ. Sáng nay em nhận thiệp chúc mừng của bé. Và bây giờ là anh.

Chàng nắm tay nàng:
- Còn ngạc nhiên thứ ba ?

Nàng dò hỏi. Chàng không trả lời, lái xe khá nhanh.
-Anh đi đâu vậy ?
- Về nhà anh.
- Anh hỏi ý kiến em chưa?
- Này, ba mươi năm truớc, anh phải hỏi. Còn bây giờ thì không. Mà là anh ra lệnh!

Nàng nhún vai. Có sao đâu. Bây giờ thì nàng đâu còn sợ bị người ta lén bỏ thuốc mê vào nước uống như lời mẹ dặn. Nàng bật cười khi nhớ đến con gái. Nàng cũng dạy con y hệt mẹ ngày xưa. Đừng bao giờ đến nhà bạn trai, không bao giờ đi đâu chỉ có hai người nhất là ban đêm, ở quán nước sẽ bị bỏ thuốc mê. Con bé vâng dạ. Nhưng có bữa nó cuời hăng hắc “Con nghe rồi. Mẹ nói mãi. Nhưng coi bộ ngày xưa không ai bỏ được thuốc cho mẹ nên bây giờ mẹ bỏ người ta?” “Nói lảm nhảm cái gì đó?” Thế đấy, con bé từng chứng kiến mấy ông theo mẹ nó và nó kết tội mẹ bỏ bùa mê người ta!

Ngày ấy, nàng không dám đến nhà một người bạn trai nào. Trừ năm Cao học, nàng nghe lời dụ dỗ của ông anh và cũng là một ông thầy đến nhà để lấy cuốn sách học. “Ông thầy” nhỏ chỉ hơn nàng năm tuổi. Đó là mùa hè đỏ lửa 72. Chiến sự ác liệt. Ông thầy đang buồn. Sợ lệnh tổng động viên. Chính vì thấy anh buồn như kiến cắn (!) mà nàng mới để anh chở về nhà. Vả lại năm đó- cũng đã xong cử nhân. Đang Cao học. Nàng tự cho mình bớt sợ đàn ông!

Anh đã lấy đàn. Em muốn nghe bài gì ? Nàng đã trêu chọc ông thầy nhỏ ,”Thì Em đến thăm anh một sáng thứ năm”. Anh cười, cũng hát Em đến thăm anh một chiều mưa . Anh hát khá hay. Anh đã tình tứ nhìn nàng. Nàng chỉ cười.

Em đến thăm anh một sáng thứ năm
Nắng trải đuờng đi, gió hôn bờ tóc
Áo trắng đơn sơ nhìn anh bối rối
Trời hôm nay vì em mà thêm xanh

Sau này, anh chép mấy câu thơ đó cho nàng. Khi ngồi cạnh nàng và hát , anh định có cử chỉ gì đó. Nàng dơ nắm tay doạ. Anh thôi. Anh đưa nàng về. Con đuờng Phùng Khắc Khoan có hai hàng me chụm đầu nhau xanh ngắt. Và không gian bát ngát. Con đuờng nàng đăt tên là Con đuờng mùa đông- của riêng nàng ..

Nên nhà chàng, nàng không biết. Vì không dám đến nhà bạn trai bao giờ.

Căn nhà nhỏ, vẻ xưa cũ. Ngày còn ở VN, nàng không hình dung được nhà ở Mỹ. Vì nhà VN thuờng hình ống. Số nhà biệt thự cũng cấu trúc khác. Nàng cứ thắc mắc, khi cần trái chanh cũng phải lái xe hơi đi mua thì làm sao. Lấy xe ra, mất công quá. Qua Mỹ rồi, nàng cười cho cái quê của mình. Vì cứ tưởng phải đóng cổng, mở cổng như ở VN!
- Hôm nay sẽ bắt cóc em đến nửa đêm. Vì anh biết Tú thức đến 2 sáng để đi đón mợ. Đúng không ?
- Cái gì anh cũng biết vậy?

Chàng và nàng vào phòng bếp.
-Anh pha cà phê cho em nhé?
-Nhưng em sẽ mất ngủ.
- Thì anh ru em ngủ!

Chàng tình tứ. Nàng mỉm cười. Chàng mở tủ lạnh :
- Em còn thich chocolat như xưa không ?
- Không. Giờ phát ngấy rồi.
-Nhưng hôm nay ăn lại đi ?

Nàng nhìn. Im lặng. Chàng lấy mấy thanh chocolat :
- Em ra phòng khách đi.Anh sẽ mang phin ra sau.

Nàng ra ngoài. Căn phòng giản dị. Trên tuờng là bức tranh Hội nghị Diên Hồng . Đối diện là bức tranh hoa quỳnh. Chàng vẽ.

Ngày xưa, chàng đã dùng chì than nguyệch ngoạc vẽ nàng với suối tóc dài. Nàng đã giận dỗi , em không bao giờ có tóc dài cả. Em là đuôi gà. Tại sao mấy ông cứ thích con gái tóc dài. Anh đừng biến em thành người khác. Chàng không nói. Xé nát bức tranh. Nàng kinh ngạc. Rồi oà khóc. Chàng bỏ về. Nàng đã giận mấy tháng. Chàng làm hoà bằng bức mới, cô bé với hai đuôi gà nhí nhảnh.

-Bức Hội nghị Diên Hồng là hoạ lại phải không anh ?
- Sao em biết ?
- Thì bức chính đang ở VN !
- ?
- Huy Tường đã tặng bức này cho bác em. Khi đi, công an khu vực đến xin, bác phải bấm bụng cho.
- VC mà cũng biết thưởng thức Hội nghị Diên Hồng?
- Vc này ở trong nam mà ? Em cũng thích bức này lắm. Sau này Huy Tường có vẽ lại bức khác gửi sang Mỹ cho bà chị em.
- Em rành Huy Tuờng nhỉ?

Nàng phá ra cười:
- “Lão” còn đòi làm chú em cơ đấy?
- ???
- Em biết “lão” trong buổi họp mặt Gia Long. Lão là rể Gia long. Nói chuyện cũng rôm rả lắm nhưng người ốm như que tăm và tay run lẩy bẩy vì úông rượu nhiều quá. Toàn là vợ chở . Khi nói chuyện mới biết “lão” là bạn của ông chú. Thế là hai vợ chồng đùa, đòi em phải gọi bằng chú thím! Em có đến nhà. Huy Tường vẽ đẹp. Ừ mà sao em quên không nói Huy Tuờng vẽ em nhỉ?

Chàng đặt phin cà phê xuống bàn và ngồi cạnh nàng:
- Thì hôm nay anh vẽ?

Nàng bĩu môi.
-Lại sắp sửa tương cho tôi tóc dài nữa chắc?

Chàng ôm đầu nàng trong tay :
- Không, hôm nay anh sẽ vẽ em như là em vốn có.

- Eo ơi thế thì chán lắm ! em bây giờ xấu xí , toan tính chuyện vô chùa. Anh bây giờ đãng trí, lên gác chuông nhà thờ !! (nhái bài hát của Phạm Duy)

Chàng chậm rãi khuấy ba thìa đuờng. Chàng không cho nàng uống cà phê sữa như gu riêng. Nhưng là một dung hoà. Hai của chàng và bốn của nàng để còn ba của chung!

Chàng đưa thìa cà phê lên môi nàng. Hớp rất nhẹ nhàng, nàng nhoẻn cười:
- Ngon. Lâu lắm rồi em mới uống đen.

Chàng bẻ thanh chocolat. Và dịu dàng đặt đầu nàng trên vai mình. Nàng để yên .
-Em không sợ như xưa nữa à?
-Không. Em còn gì để mất ?

Chàng mỉm cười. Giây phút này không giống ngày xưa.

Ngày cũ. Phòng nàng ở KH như thường lệ. Hôm ấy nàng mặc áo dài đen. Huyền bí và lộng lẫy. Chàng đã đứng dậy. Rời vị trí đối diện. Giả vờ đánh lạc hướng nàng. Bất thình lình đến đằng sau và một nụ hôn rất nhanh trên tóc. Nàng hét như bể phòng. Rồi sầm mặt đòi về. Chàng phải thề thốt không có lần sau !

- Năm anh đi là cuối 78. Thằng nhỏ, em còn bế trên tay, bây giờ chắc lớn lắm rồi ?
- Thì bây giờ nó có thể bế em ?

Cả hai phá ra cười vui vẻ.
- Con gái giống em không?
- Nhiều người bảo nó pha trộn. Nhưng nét nó dịu dàng, không sắc như em đâu.

Chàng vuốt tóc nàng. Tóc còn mượt nhưng thưa quá. Đói rụng râu, rầu rụng tóc. Chàng nhớ đến câu nói của nàng. Hẳn phiền mụôn nhiều lắm đã tàn phá ..
- Em tính chuyện vuợt biên năm nào?
- 79. Ổng tính chứ em thì cứ lo nuôi con. Tuy vậy không thành công. Cứ đi rồi lại về .Nhưng cũng là số. Năm đó cô em chồng đi chuyến bán chính thức cúôi cùng . Trước đó cô ta biểu ông anh rút tiền về, chuyển qua bán chính thức. Nhưng ông ta ngoan cố không nghe.

Tiếng lá tre xào xạc đêm ấy nghe thê luơng quá. Ngõ nhà nàng vẫn còn một bụi tre Cũng là chuyến thứ ba của chàng. Suông sẻ. Vốn có sức khoẻ và xuất thân kỹ thuật, chàng học lại dễ dàng. Bao chuyện đã cuốn hút. Vả lại, chàng nghĩ nàng đã yên phận. Hẳn là nàng chấp nhận –như một bà chị họ của chàng. Cắn răng -chấp nhận- và một đời người trôi qua dù ảm đạm.

Chàng biết rõ gia đình nàng. Nề nếp vẫn có vẻ xưa cổ.. Nàng đã ôm con về ngoại từ 78 . Dường như sống một mình nhưng không dám cắt. Thì cũng sợ gia đình mà nàng không dám lấy chàng. Và chàng đã không liên hệ ..

-Rồi sao ?
-Mấy lần sau cũng không được. Cuối cùng năm 82 thì nộp hồ sơ chính thức do cô em bảo lãnh.
-Những năm đó nước ngoài dễ nhưng VN thì gắt, đúng không ?
-Đúng. Trí thức vượt biên nhiều. Lắm nơi, họ không điều hành được công ty, nhà máy. Họ đã phải gửi thêm một số tiền cao hơn lương chinh thức cho các giáo sư đại học vì sợ các vị này vượt biên hết thì làm sao?
-Em có được không ?
-Tép riu như em làm sao có? Chỉ cỡ giáo sư tiến sỹ thôi. Nhưng giáo sư vẫn đi !
- Thầy H nghe nói chết hả em ? Còn ông chú nào của em dạy Quang nữa ?

Nàng nhắm mắt.

Cuộc đời có những hội ngộ kỳ lạ. Năm thứ hai , nàng nghe đồn thầy H dễ thương. Nàng còn nhớ đã vào phòng thầy hỏi. Thầy nhỏ bé, nói chuyện rất dịu dàng. Sau đó nàng rủ cô bạn cùng học. Chứng chỉ lý nên cũng hơi khó với nàng, xuất thân ban A.Nhưng nàng chăm chỉ và đã đậu cao. Thầy rất quý nàng. Khi ra trường, lang thang ở Kế hoạch mấy tháng. Về lại trường học Cao học. Một buổi tình cơ gặp Thầy. Nàng than.Thầy bảo về ban của Thầy. Thế là nàng nộp đơn. Thầy cưng nàng lắm. Và là nguyên do cho mấy ông con trai ghét nàng. Họ bảo Thầy đưa nàng vô ban để làm kiểng chứ hoá thì biết gì về lý. Cả gia đình Thầy quý nàng.Thầy đã chết trên biển cả cùng hai con. Chuyến trước thì ba đứa thoát. Nếu thầy thoát thì nàng cũng đỡ nhiều lắm..

-Ừ, Thầy mất. Cô không tin cứ đi xem bói vì ai đó nghe đài BBC loan tin GS Viện trưởng Hải Học Viện đã thoát và đang ở .. Còn chú em, chết thảm hơn nữa. Cả nhà chêt hết, còn độc thằng con trai nhỏ. Khi lên đảo, người ta liên lạc và chú nó ở Pháp đón qua. Thật kinh khủng, chuyến đi tìm tự do đã tước của thằng nhỏ cha mẹ và hai anh ..

Ông chú dạy Quang. Tiến sỹ đệ tam cấp . Năm thứ ba, nàng chỉ còn hai chứng chỉ. Nghe nói chỉ thêm hai chứng chỉ Lý thì sẽ có thêm bằng cử nhân Lý Hoá nên nàng ghi danh học Quang . Thầy T dạy lý thuyết. Bài tập do chú nàng dậy. Một lần nàng chui vô giảng đuờng một , giờ bài tập của chú ..

Nàng bật cười.
- Em cười chuyên gì thế ?
- Em nhớ khi em chui vô giờ bài tập của chú. Em vừa vô một chút thì Đức cũng vô theo. Hai đứa ngồi bàn nhất. Rốt cuộc không học gì cả. Đức xé tờ giấy nhỏ, viết bên trên chữ Toa bác sỹ, bên dưới thì “LC đã xem Anh Chi yêu dấu chưa ?-Chưa. Thuốc gì, có đắng không? -Ngọt lắm- Không tin, Đức hay giả bộ, chắc đắng. Bác sĩ cù là!”. Hai đứa cứ thế viết qua lại rồi cười rúc rích. Có lần nhìn lên , em thấy chú bặm môi doạ em. Nhưng em hổng sợ. Mà bây giờ anh biết không, con gái em đang cặm cụi post “Anh Chi yêu dấu” trên trang web riêng của nó!

Chàng đưa thìa cà phê lên môi nàng:
- Giọt cuối cùng nghe em !

Giọt cuối cùng. Nàng lại nhớ ngày cũ. Anh hát và nói nàng đặt tên. Gịot nhớ nhung. Nàng đặt thế. Anh không chịu. Sao lại là giọt nhớ nhung. Phải là Giải nhớ nhung chứ ?

- Hồ sơ nộp từ 82. Mà sao?
- Thì em đã nói, đó là những năm trí thức vuợt biên nhiều. Nên họ đã không cấp xuất cảnh cho tụi em . Họ ghi trong giấy từ chối “Không cấp xuất cảnh. Trí thức ở lại xây dựng đất nước”.

Chàng phì cười. Nàng cũng phì cười.
-Rồi sao ?
- Thì xin nghỉ. Em nghỉ trước . Ông N không dám xin nghỉ !
- Sao vậy ?
- Công ty ông ấy là một công ty lớn nhất Đông Nam Á. Tất nhiên các bác không điều hành được. Sau thời gian cho Tổng Giám Đốc và các Giám Đồc ngồi chơi, họ đành mời lại. Tên Tổng Giám Đốc láu cá. Hắn ra điều kiện cho vợ con sang thăm cha mẹ ở XYZ. Thực tế là đi luôn nhưng thành uỷ phải chịu. Điều kiện thứ hai là hắn toàn quyền chọn người cộng tác. Thành uỷ cũng phải chịu luôn.Thế là hắn kéo nguyên ê kíp cũ lên, trong đó có ông N. Công ty khởi sắc lại.Thì anh tính, mấy bố lúc đó ở trong rừng ra, biết gì về máy móc hiện đại của Đức, biết gì về kinh tế? Nhưng tên Tổng Giám Đốc cà chớn. Lúc đó có nhiều cơ quan đồng ý cấp giấy hứa xuất cảnh cho nhân viên. Lý do để họ làm ngày nào hay ngày đó còn hơn họ nghỉ việc thì các bác không điều hành được nhà máy . Nhưng tên Tổng Giám Đốc tuyên bố , không cấp giấy hứa xuất cảnh cho ai cả. Vi vậy, ông N không dám xin. Lý do lúc đó công ty đang làm ăn tốt, ông ta kiếm được khá tiền..

Chàng thở dài an ủi :
-Thôi cái số em ạ . Anh biết có nhiều người cũng nấn ná làm việc vì không còn tiền.Xin nghỉ thì lấy gì để ăn.
-Nhưng anh biết không năm …, chính tên Tổng Giám Đốc đó đã ung dung leo phi cơ !
-?
-Không biết hắn làm sao tài thế. Hắn tung tiền làm cái gì đó không biết mà ngày thứ hai họp giao ban đầu tuần, mọi người chờ còn hắn leo phi cơ định cư chính thức đi Canada. Thành uỷ và cả công ty không biết. Mọi người hồi đó đã nói hắn đi chui một cách chính thức là vậy đó ?
-Rồi ông N lúc đó làm gì ?
- Thì vì tên Tổng Giám Đốc đi, công ty cần người cũ nên ông N lợi dụng cái đó xin giấy hứa xuất cảnh. Tên Tổng Giám Đốc mới phải hứa cho. Nhưng năm 87 thì Úc bắt đầu khó. Họ lập thang điểm. Và hồ sơ rớt do ông ấy thiếu 3 điểm . Ông N quá chủ quan. Truớc đó đã biết tụi tư bản chấm điểm. Anh chị em đã huỷ hồ sơ cũ, làm hồ sơ mới, không khai trí thức mà là công nhân! Và anh chị ấy đã đi. Còn ông N khăng khăng giữ nguyên hồ sơ cũ, với cái trí thức thì Úc phải đánh rớt!

Chàng thở dài. Có những người ra đi rất tình cờ. Họ chẳng có gì, chỉ leo đại khi có cơ hội và đã thoát. Còn nàng?

-Anh biết không, khi nhận tin Úc đánh rớt, em như phát điên. Nhưng sau đó em soạn thảo đơn và bắt đầu kế hoạch. Em dò la được từ một tên thông dịch của Sở Ngoại Vụ. Em đứng đón tên Trưởng phái đoàn Úc ngay cổng nơi phỏng vấn. Em chận và đưa đơn khiếu nại. Trong những vụ này, em có cảm tuởng đàn bà “lanh” hơn đàn ông.
- ?
- Ông N sợ và tính chuyện cản em. Em nói em không ngán gì nữa cả. Nó đánh rớt , mình có gì mà sợ. Còn công an hả. Em sẽ nói nếu công an hỏi “Tôi chỉ nộp đơn khiếu nại cho hồ sơ tôi chứ không làm gì cả ?”. Bởi những năm đó, ai lân la lại nói chuyện với ngoại kiều thì công an cũng để ý, anh biết không. Em đang nói thì ông N tiến lại. Tên Úc hỏi em , em nói người nhà. Hắn chỉ cười. Sau đó hì hì em mua một bức tranh sơn mài có hình Mẹ Maria và đem đến Continental nhờ chuyển cho hắn. Em đã mò được cả tên và số phòng hắn mà .
- Haha. Tính hối lộ ư ?

Nàng mỉm cuời :
-Tầm bậy. Em ngoại giao mà. Hôm sau em mặc áo dài vàng tìm đến Continental nhưng receiption nói hắn đi shopping. Em còn nhớ em đứng ngay ngã tư Nguyễn Huệ và Lê Lợi ngóng hắn. Cứ ngó trước rồi ngó sau vì không biết hắn đi phía nào. Một lần em quay lưng về phía chợ Saigon thì cu cậu đi về. Hihi
- Chuyện gì vậy ?

Nàng vui vẻ:
- Cu cậu đi ngang em và quay lại nhìn. Vì áo dài vàng! Em mừng hết biết. Em lại chận hắn và nói. Hắn bảo rất tiếc, hắn đã đọc đơn khiếu nại của em, hắn cám ơn bức tranh em tặng, nếu hồ sơ em thiếu một điểm thì trong phạm vi hắn giải quyết. Đằng nầy ông N thiếu đến 3 điểm !

Hồi trẻ nàng yêu mầu hồng nhưng mặc áo đủ mầu. Tuy vậy nàng có cảm tưởng hai mầu đem may mắn cho nàng là trắng và vàng. Năm đó nàng còn trẻ, đang tuổi chín muồi của người phụ nữ. Nhờ đồng lương chết đói mà nàng ốm o và mặc áo dài đẹp hơn xưa nhiều ! Áo dài vàng quá đẹp đã khiến anh chàng đi ngang và quay lại nhìn..

-Thật đáng tiếc. Em đã xông xáo như thế mà không qua ba điểm!

Những điểm số trong cuộc đời. Có những điểm đã đẩy những chàng trai tuấn tú ham học ra chiến trừơng. Có những điểm đầy những cô gái ra khỏi vòng tay người tình. Và điểm số tước đi con đuờng tương lai của nàng
- Sau đó em làm sao?
- Chẳng còn biết làm sao. Nhưng sau đó cô em ông N nhờ một dân biểu viết thơ cho Tổng trưởng Di Trú xin đặc cách vì cô ấy đang ung thư. Đơn được chấp thuận. Em đã đi khám sức khoẻ.Chỉ còn chờ chuyến bay. Nhưng .

Chàng im lặng. Nhưng! Chữ nhưng vô số trong cuộc đời ! Vì chữ Nhưng mà chàng cũng đã hụt cái vé du học và ra chiến truờng. Cũng may trước đó chàng đã có bằng Phú Thọ. Cái vé tu nghiệp.
- Cô em chết. Giá cô ấy chết muộn chừng ba tháng. Hồ sơ bể. Em ly dị năm 93.
- Thế cuối cùng vì sao con em ở Úc?
- Năm 94, ông N làm hồ sơ khác do cậu em bảo lãnh. Em ký giấy cho con trai đi theo. Hai cha con đi năm 97. Con bé đi hồi tháng 4. Sau đó tháng 7, em làm song song hai hồ sơ: du lịch Mỹ và định cư Úc do con trai bảo lãnh.
- Thằng nhỏ mới qua, còn đi học, làm sao bảo lãnh?
- Được chứ. Nó sponsor còn assurer là anh họ em. Ông ấy qua Úc đã lâu, nhà cửa nghề nghiệp ổn định cả.
- Vậy là em qua đây tháng nào?
- Tháng 8. Mỹ vào thu. Rất đẹp. Cô chú đang bảo em ở đến cuối tháng12 cho biết cái lạnh của Mỹ.

BẢY

Cũng chẳng cần đến tháng 12. Chàng rủ nàng ra lầu sau . Phía sau hoang vu như khu rừng nhỏ. Chàng chỉ bao tấm:
- Em biết làm gì không ?
- Không
- Cho chim ăn. Nhiều chim lắm. Sáng nào anh cũng có cái thú rải tấm gọi chim đến.

Nàng mỉm cuời. Quả là thời gian. Có bao giờ nàng nghĩ rằng chàng- anh chàng ngang tàng bướng bỉnh – không biết sợ ai lại có những giờ phút làm bạn với chim

Trời lạnh quá. Nàng run lên. Chàng ôm nàng trong tay :
- Anh nhớ hôm đi. Cũng đã ôm em như thế này. Lúc ấy em không hét lên như lần nào trong phòng em vì lúc đó em đã có con và biết sẽ xa anh, phải không ?
- Chẳng biết nữa. Đâu phải cái gì cũng lý giải được đâu. Chắc mùa đông Cali cũng thế này thôi phải không anh?
- Ừ .

Chàng và nàng vào nhà. Nàng nhìn lên tường:
-Anh vẽ hoa quỳnh bao giờ ?
- Cách đây tám năm. Hôm đó tự nhiên nhớ em quá đỗi. Dường như là anh nghe nhạc Ngày xưa Hoàng Thị. Hồi đó em rất thích bài ấy. Anh đã hát cho em nghe mấy lần ở phòng em, nhớ không ?
- Bây giờ anh hát lại đi.
- Giọng bây giờ chán lắm em ơi. Nghe Hoàng Thị, anh bỗng nhớ em vô cùng.

Nàng thích những gì thơ mộng nhẹ nhàng. Và hình ảnh em tan trường về, anh theo Ngọ về ..làm nàng yêu thích. Còn chàng, chưa bao giờ theo ai đƯờng về. Chàng chỉ chận đầu xe người ta thôi. Nhớ một lần chàng vào trƯờng TN. Giờ ra chơi, nàng không còn giờ nhưng đang ngồi nói chuyện với các giáo sư khác. Chàng thản nhiên đi vào. Dáng dấp cao lớn, đẹp trai , rất ngang ngạnh, chàng chỉ nhìn nàng. “Cô nhỏ” rét run lên. Có trời mới biết cái anh chàng quỷ hành động gì. Nàng đứng dậy, xin lỗi các chị và theo chàng ra bãi xe. Nàng tức lắm. Mặt sưng một đống.
-Anh tìm em có chuyện gì ?
-Câu cá?

Nàng tròn xoe :
-Anh có điên không ? Anh dư biết sáng nay em ở đây còn chiều nay em dậy thực tập lý mà?
-Đâu có điên. Em thấy anh điên bao giờ chưa. Đi theo anh đi.

Nàng đi theo. Cái anh chàng kỳ khôi. Khi thì rất dịu dàng , khi thì độc tài phát xít.

Biệt thự Gò Vấp. Với những gì nàng ưa thích. Hàng rào hoa dâm bụt. Nó gợi cho nàng nhớ ngày học SPCN, thực tập mổ hoa dâm bụt. Ao cá nhỏ. Và …hoa súng. Những bông súng mầu vàng chanh thật to. Nàng mê mẩn .

Nhưng nàng vẫn cáu. Vì tuần sau, cũng giờ dạy đó, các ông bà giáo sư xầm xì , người yêu của LC. Có là người yêu thì nàng mới vội vã bỏ phòng giáo sư đi theo như thế !

Nàng giận dỗi:

- Anh làm mất duyên con gái của em. Nguời ta tƯởng anh là người yêu của em!
- Thế em chấm mấy thằng giáo sư mít ở trường đó à ?
- Anh vừa thôi. Mít là sao ? Anh ngon lắm à ? Em sẽ kêu con kiến càng dập anh một bữa cho bõ ghét !

Chàng tò mò. Nàng khoái chí. Ở trường này, có một chàng dạy môn gì đó nàng cũng chẳng quan tâm. Rất cao to , thân hình eo ót . Anh chàng gửi cho nàng một bức thư tình quê nhất thế giới. Anh chàng khoe mình là của chương trình võ sĩ “Con kiến càng” trên Truyền Hình. Nàng phì cười. Hèn chi thấy anh chàng hay mặc áo eo, khoe cái vòng số 1 lực lưỡng và số 3 nhỏ xíu!

Chàng đòi gặp để úynh bể mặt tác giả bức thư tình quê nhất thế giới. “ Cô nhỏ “ lại rét run lên. Thế đấy. Ai dám lấy anh làm chồng ???

- Anh bèn lấy giấy ra vẽ hoa quỳnh. Em thấy đó, cánh hoa có phần hơi rũ vì anh đang tưởng tượng đến em.
- Anh đã thấy hoa quỳnh nở mụôn chưa ?
- Chưa.
- Một lần, năm 90 , em đi ngang nhà kia trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Hoa quỳnh nhiều quá. Hồi mình còn bé, hoa quỳnh đâu dễ nở anh nhỉ? Nên các cụ mới quý, rủ nhau trà đạo để ngắm quỳnh. Còn bây giờ em không hiểu vì sao quỳnh nở tưng bừng. Em ghé vào xin. Tối đó, rất kỳ lạ. Em chờ mãi đến 12 giờ khuya mà quỳnh chưa nở. Em mệt quá đi ngủ. Sáng hôm sau khoảng 6 giờ thức dậy thì chao ơi thât tuyệt vời. Hoa quỳnh vẫn còn đó vươn cao!
- Thế mấy giờ thì tàn?
- Khoảng 9 giờ. Đó là lần đầu em chứng kiến một đoá quỳnh nở muộn . Phải chi như bây giờ em đã lấy máy hình ra chụp hoa quỳnh dưới ánh mặt trời rồi.

Chuông điện thoại reo vang . Chàng nghe. Trả lời ngắn. Và mỉm cười với nàng :
- Em cho Tú số cell phone của anh hả?
- Tú gọi hả anh?
- Ừ, nó đang thắc mắc, bà chị biến đi đâu lâu thế ? Ái chà, ngày xưa anh ớn nhất bố mẹ em. Bây giờ em lại cho cậu nhóc bảo vệ em sao?

Không biết. Nàng không lý giải được . Nàng chỉ gặp mình chàng trên đất Mỹ. Mà cũng vì chàng ở cùng thành phố với mợ. Nếu là nơi khác, chưa chắc nàng đến.
-Cho em về đi anh.

Chàng thở dài.

MƯỜI

Anh thương

Em về VN trên xe lăn. Anh ngạc nhiên lắm nhỉ. Có gì đâu. Ba tháng ở Mỹ, em đi chơi lu bù và chẳng đau bao tử gì cả. Em đã ỷ y. Nên đã hết kim chích và em quên mua.

Thực ra cũng tại cô nữa. Em định về sớm , cô bắt hoãn để dự đám giỗ bà. Tối trước em ăn ít, thức khuya đọc cho xong cuốn truyện. Hôm sau , ăn cũng ít và quá mệt vì lăng xăng làm giỗ. Buổi chiều, mọi người đến rất đông. Biết là em bay chuyến khuya nên ai cũng lại nói chuyện. Rồi liên tục các cú phone từ Los Angeles, Colorado, Texas và cả Pháp. Mọi người từ biệt em mà. Em nói nhiều quá, hụt cả hơi.

Khi vào phi trường, em đã đói. Nhưng ráng nhịn để lên phi cơ ăn luôn. Ai dè 12g lên máy bay thì đến gần 1 giờ mới ăn. Ăn xong là em lên cơn đau bao tử dữ dội. Buscopan thì còn mà kim chích thì không. May nhờ có bà bác sỹ Mỹ hàng ghế trên, đem kim ra chích cho em.

Đến Singapoor, em còn đau và họ đã lo xe lăn cho em. Cũng tốt thôi. Ở phi trường Tân Sơn Nhất, ngồi xe lăn, có người lo hết mọi thủ tục hải quan và em ra rất sớm. Em cũng “lịch sự” cho cậu nhỏ đẩy xe, lo mọi thứ cho em mười đồng.

Về lại nhà xem truyền hình, nghe tiếng Việt..em thấy thú vị. Ba tháng ở Mỹ, TV toàn xí xô em chẳng xem được gì. Em nói còn được chứ nghe thì tệ lắm. Bây giờ em mới thông cảm cho những người già , ở trong nhà , không đi đâu và thèm tiếng Việt biết bao.

Anh

Em sẽ rất nhớ Porland. Núi tuyết. Chùa Tầu. Vườn hồng. Sân trường đại học. Ly cà phê đen mà đã lâu lắm mới có người pha cho em uống. Cả buổi tối ở nhà anh. Một kỷ niệm đẹp. Em sẽ giữ mãi.

Trăng tròn để rồi khuyết
Bèo hợp để rồi tan
Hoa nở để rồi tàn
Nguời gần để ly biệt

Vậy thì hãy để mọi việc xuôi theo giòng chảy, anh nhé. Em mãi là em gái. Của anh .

Saigon năm 2000

Hoàng Lan Chi

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Jacqueline-Hoàng Lan Chi

Jacqueline Dang is with LanChi Hoang.

12 hrs

Em rất vui và may mắn được chị Lan Chị Hoàng nhận vào trang fb làm bạn với chị. Là một nữ lưu kiên cường từ thời Việt Nam Cộng Hòa luôn giữ vững lập trường" chống cộng và chống cái ác". Chị cũng là người sẵn sàng quét sạch rác rưỡi trong cộng đồng người Việt và cùng với hơn 63 triệu người Mỹ yêu mến TT Trump và ủng hộ tất cả những gì ông đã làm cho đất nước này. Cám ơn chị và cũng rất ngưỡng mộ chị, người phụ nữ không bẽ cong ngòi viết của mình như bọn truyền thông thổ tả, chỉ có cái mồm hồ đồ, có mắt cũng như mù và bộ óc của họ đã bị đánh rớt trong cái thùng rác hôi thối nằm trong cộng đồng người Việt hơn 40 năm.

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Facebook : Cải Lương, Một thời để yêu và một thời để nhớ- July 2 1, 2018

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

CẢI LƯƠNG, MỘT THỜI ĐỂ YÊU VÀ MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Tôi là người thích đủ thứ. Mê tân nhạc, thích cải lương, yêu hồ quảng, mến hát bội, thương hát chèo, ưa ca trù…Tân nhạc đã, đang và sẽ phát triển. Vài môn khác cứ phai tàn dần với thời gian. Tôi là người Sài Gòn vì tôi theo cha mẹ di cư vào Nam năm 1954 nên tuổi thơ của tôi là Sài Gòn. Sài Gòn với mưa nắng hai mùa. Sài Gòn với câu hò, với cải lương, “hồn” của người miền Nam, “hơi thở” của người bên dòng sông Cửu.

Thập niên 60 là thời hoàng kim của cải lương. Sau chiến tranh chống Pháp, với nền độc lập non trẻ nhưng được Mỹ giang tay bảo bọc, che chở, viện trợ, VNCH vội vã phát triển về mọi mặt. Từ 1954 đến 1960, khi chưa có cái gọi là “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” thì quả là đất nước thanh bình. Ruộng đồng trù phú. Tôm cá Biển Hồ vẫy vùng. Khi áo cơm tạm no đủ thì nhu cầu tinh thần là tất nhiên. Cải lương từ radio vang khắp những cánh đồng trĩu vàng, những con đường đất đỏ Ban Mê, những ngoại ô đèn vàng Sài Gòn hoa lệ…Các gánh hát cải lương ra đời liên tục. Giải Thanh Tâm chào đời đem lại danh vọng cho các cô đào trẻ, rất trẻ, thậm chí có khi chỉ vừa mười sáu.

Continental là một trong vài hãng dĩa thời đó. Giám đốc nghệ thuật, cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đã tâm sự “ Chính cải lương đã nuôi sống tân nhạc. Trong lãnh vực tân nhạc thì chính bolero nuôi sống kiểu nhạc sang”. Điều đó có nghĩa là số dĩa cải lương bán được gấp nhiều lần so với dĩa tân nhạc.

Ngày ấy có một điều khá lạ với tôi. Kim Chung, “Tiếng Chuông Vàng Bắc Việt” từ miền Bắc di cư vào miền Nam, vậy mà sau này đã phát triển mạnh mẽ lấn các gánh khác. Nói theo ngôn ngữ đá bóng, Kim Chung đã “chiếm sân” của cải lương, một “đặc sản của miền Nam”.

Kim Chung 1 rồi Kim Chung 2 rồi Kim Chung 3. Mỗi đoàn có nghệ sĩ nam nữ chính riêng cho đoàn ấy. Tôi còn nhớ Lệ Thủy, Mỹ Châu cũng về đầu quân cho Kim Chung. Cá nhân tôi dành cảm tình cho Kim Chung có hai lý do: khi vào Nam, các bà cô của tôi mê cải lương thường dắt tôi đi theo. Tôi còn nhớ ngày ấy, nhìn hình Kim Chung, Bích Hợp: tôi thích lắm. Vở tuồng tôi còn nhớ tên tận bây giờ : “Sầu Lên Ngọn Ải”. Lý do thứ hai là chỉ mới đây, vào khoảng 2014 khi cố Ns Nguyễn Văn Đông mail kể cho tôi nghe vầy “Năm 1954, ông quan hai Nguyễn văn Đông (chưa có danh từ Trung uý nên gọi quan hai) ra Hà nội học, kết thân với cô đào Kim Xuân em của Kim Chung, chàng quan hai được yêu cầu lên sân khấu “Tiếng chuông vàng Bắc Việt” hát bài tân nhạc Lỡ Chuyến Đò của Anh Việt, Bắc kỳ vỗ tay rần rần. Ngày di cư, quan hai Nguyễn văn Đông tiếp tay “Bầu Long” dọn gánh hát Kim Chung từ Hànội ra Hải Phòng. Đến lúc vào Nam, khi nhạc sĩ Nguyễn văn Đông làm Giám Đốc nghệ thuật hãng đĩa Continental, Sơn Ca, Premier, làm thầy tuồng cải lương, thì giúp tuyển lựa đào kép cho đoàn Kim Chung. Thân vớí Bầu Long và Kim Chung lắm. Rất đáng đồng tiền bát gạo cho một bài phỏng vấn”.

Tôi đâu ngờ, “chàng quan hai” lại là người tiếp tay bầu Long dọn gánh hát Kim Chung vào Nam! Tôi cũng đâu ngờ, “chàng quan hai” tuyển lựa đào kép cho bầu Long. Tôi càng không ngờ, “chàng quan hai” hát “Lỡ Chuyến Đò” và được dân Bắc Kỳ “vỗ tay rần rần”. Tôi vẫn chê chàng quan hai là “giọng nói anh nghe rặt miệt zườn”! Thì tại vì tôi là “cô Bắc Kỳ lai” và quen nghe giọng Bắc của quá trời xướng ngôn viên. Nói nào ngay, XNV Mai Liên là người có giọng Sài Gòn rất hay.

Ngày ấy, tôi thích Thanh Nga, Ngọc Giàu, Phượng Liên, Út Bạch Lan…Tôi không ưa Bạch Tuyết. Tôi thích vẻ đẹp của Mộng Tuyền nhưng giọng hát của cô không quyến rũ tôi. Nam thì tôi thích Út Trà Ôn, Thành Được…Với tôi, Thanh Sang giọng hơi mỏng, hơi yếu.

Hồ Quảng thì người gây ấn tượng nhất cho tôi là Phượng Mai. Vẻ đẹp và vai diễn Na Tra của PM đã hút hồn tôi. Sau này xem Phượng Mai thời 90 ở Nam CA: càng mê hơn vì nhan sắc, vì giọng hát. Sau Phượng Mai, tôi mê Bạch Lê, Thanh Tòng.

Từ khoảng 1963, đệ nhị Cộng Hòa thành lập. Vũ trường được phép mở lại. Quân đội Mỹ đổ vào miền Nam. Xã hội bị xáo trộn vì các cô gái quê lấy chồng Mỹ hoặc gái thành thị làm sở Mỹ đã tiêu tiền vô tội vạ. Nhạc trẻ và nhạc ngoại quốc nở rộ song song với tân nhạc. Khán giả trẻ có vẻ không say đắm cải lương như thời cha ông. Gánh hát phải về tỉnh để trình diễn nhiều hơn. Rạp ở Sài Gòn không được như xưa.

1975.

Tôi không nhớ nhà cầm quyền mới đối xử ra sao với cải lương vì chúng tôi phải kiếm sống song song với tìm tự do. Sau nữa, báo chí chỉ một chiều của Đảng, đọc chán chết.

Họ, người cầm quyền, từ miền Bắc, có vẻ thích giữ gìn “hồn ca trù” hơn cải lương thì phải. Cũng phải thôi, những năm sau 1975, người miền Bắc còn “khống chế” nhiều nên họ đầu tư để giữ hồn quan họ Bắc Ninh và lơ là với cải lương. Chỉ sau khoảng mười năm, khi đất nước kiệt quệ, nhóm miền Bắc phải trao quyền nhiều hơn cho người gốc Nam và Nguyễn Văn Linh đã “cởi trói” khá nhiều. Võ Văn Kiệt đã giúp Sài Gòn vẫn là “đi đầu”.

Nhưng cải lương vẫn vậy. Không bao giờ có lại thời huy hoàng cũ. Chỉ là có phục hưng nhưng ánh huy hoàng của thời 1960 đã không còn

2018

Một đạo diễn trẻ trong nước, Huỳnh Tuấn Anh, có ý tưởng thực hiện một bộ phim để nhắc nhở giới trẻ là miền Nam đã từng có một bộ môn nghệ thuật đẹp như bạch kim: cải lương.

Ý tưởng hay.

Tôi mong Huỳnh Tuấn Anh nên viết “proposal” trình Bộ Văn Hóa Thông Tin. Với ngân khoản quốc gia thì tài liệu lịch sử về cải lương sẽ được viết lại đầy đủ. Vài soạn giả, nghệ sĩ cải lương gạo cội vẫn còn. Họ sẽ là những nhân chứng quý báu để kể cho thế hệ sau về “Cải lương, một thời để yêu và một thời để nhớ”.

Hoàng Lan Chi

7/2018

**************

Nhung Tran Cô viết quá hay!

Ming Mia Nguyen Em vẫn mê cải lương..Hồi nhỏ thích Ngọc Hương diễn bà chúa ăn mày…Thích Thanh Hải ca Tống tửu Đơn ơn Hùng Tín nữa chị hai

LanChi Hoang Chị Hai còn thích nhiều người mà già, quên tên họ rồi.

Huỳnh Tuấn Anh Cô ơi con vô cùng cảm ơn cô
Đây là những "cứ liệu" sống đông của một người sống ở thời điểm đó. Nhất là bác Nguyễn Văn Đông.
Con xin cô bản word để con dẫn về FB con cho anh em đồng nghiệp đọc và hiểu và làm thật đúng.

Huỳnh Tuấn Anh Con muốn đăng lại sẽ nhiều người được đọc hơn vì hiện lên newfeed của bạn bè con

Má Gấu · Friends with Tr Tai Pham and 11 others

Em cũng k thích Bạch Tuyết, nhất là sau 75 diễn quá điệu, chỉ sau khi cô Thanh Nga chết BT mới lên lại.Thanh Nga quả thật là ngôi sao bắc đẩu chỉ tiếc là star belong to sky always

guyễn Thái Bình Riêng cái dzụ ‘cầu hôn’, thì e là HTA không thuộc biên chế nào, sống bước tự tại… liệu có phải ‘nương tựa’ cửa quan, dự án, đấu thầu, cắt phế chăng.

Huỳnh Tuấn Anh Đúng ông ạ ! Có thì tốt.Không thì cố thêm chút

Nguyễn Thái Bình Khỏi tag… Luôn thầm lặng dõi theo HTA độc hành bóng Lorca :-) Mà, đọc giọng văn, lối viết của các Cô chú SG xưa, nghe tinh khôi và nhẹ nhàng, trí tuệ hén… <3 Một nền giáo dục minh triết!

Huỳnh Tuấn Anh Nguyễn Thái Bình đó là thành quả "trồng người"
Đấy ông ạ ! Từ thời pháp đến trước 75. Là một hành trình không phati tự dưng mà có ông ạ

LanChi Hoang Nguyễn Thái Bình viết (Mà, đọc giọng văn, lối viết của các Cô chú SG xưa, nghe tinh khôi và nhẹ nhàng, trí tuệ hén… <3 Một nền giáo dục minh triết!)

Hoàng Lan Chi viết: Làm tôi nhớ đến Lê Đức Cường. Một người Sài Gòn du học sớm, làm băng dĩa , đã về Sài Gòn ở khá lâu, đã viết như sau "
Lê Đức Cường : LanChi Hoang, Hôm nay về quê nhiều việc nhà quá nên đuối , đọc thêm các bài giới thiệu nhạc của chị, thể loại văn này cao quá, sau thế hệ của chị hình như giờ ko viết xúc tích như vậy được nữa, ở vài show bên VN em thấy MC cố gắng lắm , nhưng vân như gượng ép, nghe như hơi cứng nhắc , điệu đà , nói rõ chút , là cải lương lắm, lối hành văn của chị , tuy trong Nam mà Bắc lắm, như giọt nắng bên thềm, hay chiếc lá thu phai , … lãng đãng mây trôi … nhẹ dịu không quá màu , em ko giỏi về bình văn nhưng hiểu được văn của chị, như câu này đây , có thể trích để giới thiệu 1 bài nhạc của em trong dịp tới : " Thế là mùa đông đã về thật rồi. Trời đông u sầu ảm đạm, tuyết trắng mênh mông thường làm nỗi nhớ thức dậy. Nhớ về một thưở xưa với người yêu dấu làm cho mùa đông tê tái lại tái tê hơn. " Thể loại văn này em ko nghĩ là em có thể viết được ! Chị phân khoa Hóa đáng lý ra phải rất khô khan chứ, lại giỏi văn chương mới ngộ, quả đa tài , một văn sĩ thì đúng hơn !"

Huỳnh Tuấn Anh à: đúng đấy. "Trồng người" của hai thời VNCH là những sản phẩm hao hao Hoàng Lan Chi.

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Thích cái gì cũng mất thì giờ quá. July 14, 2018

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

Thích cái gì cũng mất thì giờ quá

Tôi rất thích hoa. Khi bực bội ngắm hoa là dịu ngay. Hoa hồng đẹp và thơm nhưng nhiều gai và cây không có dáng đẹp.

Brisbane đang là mùa đông. Đêm: 39 độ F.

Tôi phải mua giàn này ở net. Bồng bế các em hoa, cho lên giàn và để ở một góc living room. Có bánh xe nên đẩy tới lui cho cho các bé có nắng.

Xem giàn hoa mini trong nhà của tôi xinh không? Có dâm bụt, xương rồng, lá gì không biết rất đẹp, blue on me, pensee…

Thích cái gì: cũng mất thì giờ quá.

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Chiến dịch giải cứu đội bóng mắc kẹt ở Thái Lan- July 13, 2018

LGT: đúng như câu tôi hỏi cách đây vài hôm “tại sao lại có vụ đội bóng “tự ý thám hiểm” hang động? Hóa ra, mừng sinh nhật và không cần coi thời tiết, không cân nhắc, không suy nghĩ, cứ lao vào cuộc chơi. Một cuộc chơi mà chút xíu nữa trả giá bằng chính sinh mạng. NHƯNG điều làm tôi đau lòng: chính vì sự giải cứu cho trò chơi này của các em, một thợ lặn đã tử vong. Tôi nghĩ HLV và đội bóng này đã “nợ” gia đình người thợ lặn thiệt mạng một món nợ. Họ, phải thăm viếng thường xuyên gia đình này. Phải chi họ, nhóm trẻ con này, bị mắc nạn khi đang làm việc thì không nói làm gì. Đằng này chỉ là trò chơi không suy nghĩ. Tôi rất không ưa những đứa trẻ loại này. VD có những người đứng ở mỏm cheo leo chụp hình. Chi vậy? Rất nhiều người đã đứng chụp rồi và không sao thật nhưng mưa nắng xói mòn gốc bên trong cho nên có thể đến thời điểm N, dưới sức nặng con người , mỏm đá sụp. Việc đó có thể gây thiệt mạng cho người ấy và gây rắc rối cho đoàn du lịch. Lại tốn tiền của quốc gia để nhân viên cứu hộ đến cứu hoặc kéo xác.

Tóm lại: bọn trẻ nhỏ, qua vụ này, từ nay hãy tâm niệm “ không bao giờ chơi trò nguy hiểm đến tính mạng và còn gây nguy hiểm cho người khác, gây tốn tiền của xã hội”.

Các bậc cha mẹ CÓ NGHĨA VỤ KỂ VỤ NÀY CHO TRẺ CON NGHE VÀ KHUYÊN RĂN CHÚNG.

Hoàng Lan Chi

**************

Link:

http://dantri.com.vn/the-gioi/ai-tra-tien-cho-chien-dich-giai-cuu-doi-bong-mac-ket-20180712193951524.htm

Ai trả tiền cho chiến dịch giải cứu đội bóng mắc kẹt?uto

Hầu hết chi phí cho chiến dịch đưa đội bóng Lợn hoang mắc kẹt trong hang Tham Luang ở tỉnh Chiang Rai – Thái Lan ra ngoài do chính phủ Thái Lan đảm trách.

Có vẻ họ cũng nhận được sự đóng góp từ nhiều nước khác. Chẳng hạn, kinh phí cho 30 binh lính không quân Mỹ tới giúp sẽ do Washington đảm trách – được xem như nghĩa cử thiện chí.

Nhiều doanh nghiệp Thái Lan tham gia hỗ trợ về việc đi lại và ăn uống. Hai hãng hàng không Thai Airways và Bangkok Airways cho một số thợ lặn nước ngoài bay miễn phí tới Thái Lan.

Lực lượng SEAL Thái lên máy bay ở sân bay quân sự Chiang Rai hôm 12-7 để trở về căn cứ Sattahip trên vịnh Thái Lan. Các thợ lặn nước ngoài cũng đang bắt đầu về nước. Ảnh: AP

Dĩ nhiên, với một chiến dịch khổng lồ như vậy, Thái Lan không thể đảm đương một mình (và ngay cả tuyệt đại đa số nước khác cũng bó tay). Lặn hang động cực kỳ khó và những chuyên gia lặn hang rất hiếm hoi.

Thái Lan rất may mắn khi hang Tham Luang đã được nhà lặn hang kỳ cựu Vern Unsworth khám phá kỹ càng trước đây. Ông Unsworth cũng đang sống gần đó nên ngay sau ngày đội bóng mất tích, ông lập tức có mặt và đề nghị chính phủ Thái mời các chuyên gia lặn hang quốc tếđến giúp.

Lời khuyên này nhanh chóng được áp dụng, sau khi các thợ lặn của hải quân Thái đánh vật trong hang một cách khó nhọc. Cả kinh nghiệm lẫn thiết bị của họ đều dành cho lặn biển, khác rất nhiều với lặn hang. Họ liên tục bị dòng nước xiết trong hang đẩy ngược ra ngoài, khiến hy vọng sớm tìm thấy bọn trẻ trở thành tuyệt vọng.

Khi các thợ lặn nước ngoài có mặt, giới chức Thái để họ lên kế hoạch tìm kiếm và sau đó là cả kế hoạch giải cứu phức tạp. Đó là một chiến dịch cực lớn, bao gồm hàng trăm người chung tay lắp đặt hệ thống dây thừng dẫn đường và ròng rọc, kéo đường điện và cáp viễn thông vào hang cũng như đặt bình dưỡng khí, bơm hút nước. Nhưng sau lưng đội ngũ quốc tế là khả năng tổ chức, điều phối tuyệt vời của chính phủ Thái Lan và họ không hề có động thái nào "dìm" công lao của lực lượng quốc tế.

Nhiều thợ lặn quốc tế khi hay tin đã tình nguyện đến giúp. Ảnh: AP

Một số người đang sinh sống bằng nghề dạy lặn ở Thái Lan cũng nhanh chóng sắp xếp công việc để bay tới Chiang Rai. Ảnh: Facebook

Vì sao bọn trẻ vào hang sâu như thế?

Câu trả lời chỉ có được khi các em và huấn luyện viên (HLV) Ekkapol "Ake" Chantawong, 25 tuổi, chính miệng kể ra. Huấn luyện viên trưởng Nopparat Kanthawong cho hay trận đấu ngày 23-6 bị hủy bỏ nên các em có chương trình tập luyện thay thế. Và Ekkapol cho các em đạp xe đến sân tập.

23-6 cũng là sinh nhật 16 tuổi của Pheeraphat ‘Night’ Sompiengjai. Một chủ tiệm địa phương kể các cậu nhóc mua hơn 700 baht bánh kẹo (khoảng 22 USD, khoản tiền lớn ở Chiang Rai) để ăn mừng. HLV Nop nói Ekkapol rất thương bọn trẻ và có thể đã bị chúng thuyết phục đi theo vào hang. Hang Tham Luang rất nổi tiếng trong khu vực và bọn trẻ đã ra vào đây nhiều lần.

Giả thuyết phù hợp nhất là chúng đi vào hang khá sâu (đi dễ dàng trong điều kiện khô ráo) nhưng trận mưa lớn sau đó làm nước dâng ngập hang, khiến chúng không những ra không được mà còn phải đi ngày càng sâu vào hang để tránh nước.

Đội bóng "Lợn hoang" đã vào rất sâu trong hang Tham Luang. Đồ họa: Guardian

Vì sao mắc kẹt 9 ngày nhưng chỉ sụt trung bình 2 kg/người?

Bọn trẻ có thể có chút thức ăn mà chúng mua mừng sinh nhật Night. Tuy nhiên, bọn trẻ chơi thể thao từ nhỏ, rất khỏe mạnh và đoàn kết. Có thể nhờ đó mà chúng biết cách phân chia thức ăn cẩn thận cũng như giúp đỡ nhau.

Các thợ lặn SEAL Thái kể HLV Ekkapol dạy học trò ngồi thiền (anh từng đi tu 12 năm), uống nước từ thạch nhũ (thay vì nước dơ dưới đất) và nhường cả thức ăn cho chúng. Sau khi được tìm thấy đêm 2-7, đội bóng được cung cấp thực phẩm năng lượng cao rồi tiếp đó là thức ăn bình thường. Nhờ đó, cả đội bắt đầu tăng cân chút ít trước khi bắt đầu hành trình lặn ra ngoài vào ngày 8-7.

9 ngày mắc kẹt trong bóng tối (dù sau đó có đèn pin do lực lượng cứu hộ mang vào) nhưng bọn trẻ vẫn phải đeo kinh mát khi được đưa ra.

Bọn trẻ có bị đánh thuốc mê không?

Giới chức Thái rất kín tiếng về việc này. Thủ tướng Prayuth Chan-ocha nói đội bóng được dùng thuốc an thần nhẹ. Nhưng nhiều người tham gia cứu hộ nói với đài BBC rằng bọn trẻ dùng thuốc an thần mạnh và được cứu ra trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê.

Lực lượng cứu hộ chọn cách làm này để đảm bảo đội bóng không hoảng loạn khi lần đầu mặc đồ lặn chìm xuống làn nước tối mịt và lạnh cóng trong hang. Sự hoảng loạn này có thể hại cả những thợ lặn đi kèm, đặc biệt là ở những đoạn hẹp và dốc trong hang.

Trong hành trình thoát ra, nhiều lúc các em được cột vào người thợ lặn, nhiều lúc được bó trên cáng và chuyển đi bằng hệ thống ròng rọc gắn trên trần hang. Quãng đường quá nặng nhọc này khiến những thợ lặn hạt nhân của chiến dịch giải cứu được xem như siêu nhân.

HLV Ekkapol có bị trừng phạt không?

Lúc này thì có vẻ là không. Cha mẹ các em đều tha thứ cho HLV trẻ tuổi và biết ơn anh vì giúp các em trụ vững trong thời gian mắc kẹt trong hang. HLV Nop nói Ekkapol có thể sẽ quay lại tu hành một thời gian để thanh tẩy tâm hồn.

Theo BBC, người Thái cơ bản không có "văn hóa đổ lỗi". Họ thường chấp nhận chuyện đã rồi và dư luận ít khi kêu gào đòi ai đó phải chịu trách nhiệm. Cách họ tình nguyện phục vụ đồ ăn, nước uống, kể cả mát-xa cho lực lượng cứu hộ cũng cho thấy họ hướng về việc cứu người hơn là đổ lỗi.

Posted in Tạp Ghi | Comments Off