Youtube short- hơn 1 phút
Tạ Tình- thơ Hoàng Lan Chi- nhạc AI
Youtube short- hơn 1 phút
Tạ Tình- thơ Hoàng Lan Chi- nhạc AI
Bài thơ Người Con Gái Ba Miền do AI phổ từ thơ Hoàng Lan Chi, version này “ngồ ngộ”. Có 2 giọng nam nữ. Nó mix cả 2 version kia lại với nhau. Ra bài mới.
Tôi phải cho 1 AI khác, vẽ hình cô gái cầm cờ vẫy. Xong xuôi làm banner. Rồi cuối cùng mới vào Movavi làm mpeg 4. Xong xuôi, up lên youtube. Tổng thời gian có lẽ 30 phút vì mới làm lần đầu. Hy vọng các lần sau sẽ nhanh hơn cho 1 video làm từ AI và thơ Hoàng Lan Chi !!
Thưa ông Thục Vũ:
Chân Như còn nhỏ so với chúng ta. Cháu sinh trong Sài Gòn thì phải và học xong đạo diễn ở Mỹ. Cha mẹ cháu là Bắc kỳ di cư. Vào 2008, CN vào làm cho đài Việt Nam Hải Ngọai sau tôi. Hai cô cháu thân lắm. Tôi, bà già 60t, mắt cũng không tốt mà phải đi vào rừng VA chụp hình cho nó. Thuở đó chưa có AI, photoshop bây giờ. CN chụp hình cũng đẹp. Ngày đó CN rất rất đẹp trai. Cái gì cũng đẹp. Lông mày rậm, mắt to hai mí, mũi thẳng, môi đầy đặn. Nó rất lanh. Nó nói bên ngoài bình thường nhưng khi nói vào micro, nó luôn hạ giọng cho trầm xuống.
Dưới đây là một số hình CN mà tôi chụp cho nó vào khoảng 2008. Rất đẹp vì khoảng 1990, tôi có học 1 khoá nhiếp ảnh…Nên nhớ 2008 thì kỹ thuật chưa tân tiến như bây giờ. Chụp cho nó cũng dễ vì nó học đạo diễn. CN biết tự tạo dáng. Nhìn cái mặt nó khi chụp, “ngầu” như người mẫu thứ thiệt!! Hoặc mình nói kiểu chụp, nó làm theo được ngay. Cũng kèm theo mail, 1 trong vài chương trình âm nhạc mà CN và tôi thực hiện chung. Thường thì tôi chọn bài nhạc, tôi viết script, thu âm lời tôi giới thiệu bản nhạc, thu cả bản nhạc rồi “quăng” cho Chân Như. Cháu đó tự add thêm tiếng CN vào, hoàn tất chương trình rồi up lên web của đài, chờ đúng ngày thì xướng ngôn viên chỉ việc lấy ra cho phát trên radio. Sau khi tôi rời đài Việt Nam Hải Ngọai thì ít liên lạc CN..Sau đó, CN cũng rời đài về làm ở RFA.
Hồi đó, Chân Như là cháu cưng nhất của tôi trong đám cháu lụm ở net và ngoài đời! Làm việc nhanh, gọn, con nhà nề nếp, ăn nói lễ phép, có giáo dục gia đình rất tốt. Hồi đó đang là trẻ nên CN rất đẹp trai. Giờ thì đã 18 năm trôi qua, cháu nó cũng thay đổi chút ít. May là cháu nó cũng ủng hộ TT Trump như tôi! ( cười).
Sáng tác mới: Tình Khúc Mùa Đông 1
Posted on July 13, 2011 by hoanglanchi
Sáng tác mới là một chương trình của Đài Việt Nam Hải Ngoại DC. Hoàng Lan Chi thực hiện vài chương trình ở đây. CT chọn lọc các bản nhạc mới khá hay.
Biên soạn: Hoàng Lan Chi
Thực hiện: Hoàng Lan Chi và Chân Như
Xin quý vị click vào link để nghe nhạc:
Tình Khúc Mùa Đông 1-HLC thực hiện
Chương trình dài 53 phút nhưng nhạc mới đều khá hay và do nhiều tác giả được Hoàng Lan Chi chọn lọc.
Lan Chi trân trọng giới thiệu giọng nam trầm ấm của người Việt trẻ Chân Như của đài Việt Nam Hải Ngoại. Đây là lần đầu tiên Chân Như góp mặt cùng Hoàng Lan Chi trong chương trình nhạc mới này.
Thế là mùa đông đã về thật rồi. Trời đông u sầu ảm đạm, tuyết trắng mênh mông thường làm nỗi nhớ thức dậy. Nhớ về một thưở xưa với người yêu dấu làm cho mùa đông tê tái lại tái tê hơn. Trong nỗi nhớ chiều đông, Hoàng Lan Chi trân trọng gửi đến quý thính giả các nhạc phẩm mùa đông của các nhạc sĩ Nguyễn Tuấn, Phạm Anh Dũng, Lê Vân Tú, Minh Duy, Phạm Mỹ Lộc, Võ Tá Hân, Nghiêu Minh và Nguyễn Đức Nam. Chương trình được biên sọan bởi Hoàng Lan Chi và do Chân Như cùng Hoàng Lan Chi thực hiện
Mùa đông về rồi đó em. Em còn nhớ không, những tối mùa đông em thích nhìn ngọn nến lung linh. Lửa nến không rực rỡ mà huyền ảo và nhỏ bé làm sao. Em từng nói với anh rằng, ánh nến lung linh làm em liên tuởng đến những bài hát vỡ lòng. Anh đã cười trêu em, sao lại là bài hát vỡ lòng. Có phải chăng bài hát vỡ lòng chính là những nốt nhạc tình yêu đầu đời mà dư âm còn đọng mãi khôn nguôi?
Ngọn nến mùa đông-Thơ Lê Thị Kim, nhạc Nguyễn Tuấn, Hạnh Nguyên hát.
Nến lung linh trong phòng thật ấm cúng nhưng anh biết không em nhớ đến một mùa đông. Mùa đông ấy, từ vuông cửa sổ nhìn ra công viên. Ghế đá công viên vốn buồn mà chiều đông ấy càng trơ trọi làm sao. Trong không gian lạnh giá của đông sầu, một tiếng đàn bỗng vang lên. Âm thanh buồn não nuột làm lòng em chùng xuống. Và mưa. Mưa lạnh giá làm tiếng đàn càng thổn thức hơn. Đêm đông lạnh trời mưa xuống, con thuyền không bến, em nghe như tiếng anh hát lênh đênh một chiều nào xa lắm…
Đêm Đông Lạnh Trời Mưa Xuống- Phạm Anh Dũng-Thiên Phượng và Phạm Anh Dũng hát.
Em biết không khi xa em, có những chiều anh lang thang đường vắng và cuối cùng thì anh dừng chân cạnh một dòng sông. Nhìn dòng nước lững lờ anh như nghe tiếng thì thầm của con sông. Thuở xưa yêu nhau, anh và em đã từng ra sông nghe gió chiều mơn man ruộng lúa và ngắm những giề lục bình tím trôi bềnh bồng. Bây giờ không em, dòng sông trôi cũng không lục bình và hơn lúc nào hết anh cảm thấy cái hữu hạn của đời người. Tiếng buồn của dòng sông chiều ấy còn vang vọng mãi trong hồn anh. Và nó sẽ còn mãi vì từ khi xa em, dòng sông nào rồi cũng chỉ vọng lại một tiếng buồn thôi em.
Tiếng Buồn Của Dòng Sông-Lê Vân Tú- Nghi Văn
Cứ mỗi khi nhìn tuyết phủ trắng bầu trời khiến nỗi buồn mêng mang thì trong lòng em bỗng nhen lên một chút nắng vàng. Anh còn nhớ không những giọt nắng vàng rơi trước sân trường như những đốm hoa ti mua. Thuở ấy, khi chờ em tan trường, lúc đợi em cuối phố, những giây phút chờ đợi đã gợi cho anh những nốt nhạc nhẹ như hoa nắng để quên đi ánh tà dương đã khuất sau hàng cây. Và em, nâng niu hòai những hoa nắng của thuở nào yêu nhau
Hoa nắng-Phạm Mỹ Lộc- Hà Bích Hợp trình bầy
Hoa nắng của một thuở nào làm anh bỗng nhớ đến một ngày mùa đông nơi xứ lạ. Melbourne một ngày cuối đông trời lạnh buồn tái tê nhưng lúc bấy giờ tim anh còn tê tái hơn khi nhớ về những ngày bên em. Sân ga nào cũng buồn vì cảnh tiễn người đi nhưng sân ga ngày đông càng não lòng hơn. Em biết không những con đường lộng gió thênh thang và hai hàng cây bên đường trơ cành nghe như tiếng thì thầm thương ngàn lá vừa rụng. Lúc đó, anh nhớ về tóc mây nghìn sợi của em một đông nào dịu dàng trên vai anh. Xa quá rồi em nhỉ, ôi Melbourne ngày cuối đông xứ người và nhớ vòng tay em yêu dấu.
Melbourne Một Ngày Cuối Đông-Minh Duy- Quang Linh.
Anh, dù Melbourne có xa nhưng ngày về còn có hẹn. Bây giờ chúng ta đã xa nghìn trùng, xa như quê nhà hun hút vời vợi. Ôi những con đường thuở nào bên nhau, những gốc cây tình tự. Sài Gòn ơi, thành phố của tôi ơi, dĩ vãng của tôi ơi, niềm thương và nỗi nhớ mỗi ngày dầy hơn theo năm tháng. Bây giờ Sài Gòn trời mưa hay nắng, Sài Gòn vắng anh, Sài Gòn vắng cả em và Sài Gòn có còn như xưa?
Sài Gòn Niềm Thương Nỗi Nhớ-Thơ Trần Ngọc- Nhạc Võ Tá Hân- Bảo Yến.
Em, Sài Gòn vùng trời kỷ niệm của thuở yêu nhau làm sao anh quên được. Nhưng tất cả bây giờ đã là dĩ vãng. Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ. Riêng anh thời yêu và thời nhớ hồ như đã trộn lẫn vào nhau. Yêu và nhớ đã phác họa thành dĩ vãng. Dĩ vãng có chút hồng phấn của nụ hôn đầu, chút vàng mơ của tà áo em bay, chút tím nhạt của mắt em trong chiều ngóng đợi. Và như thế dĩ vãng của anh là mầu tình yêu, mầu thời gian
Mầu Dĩ Vãng- Lê Vân Tú- Hồ Bích Ngọc
Dĩ vãng có những ngày bên nhau, anh ru em bằng những phiếm yêu muợt mà. Lời hẹn uớc trăm năm tóc tơ phải chăng vẫn là tơ tóc. Tháng ngày mông lung trong tiếng hát ru nhau. Anh ơi, ngàn xưa đã nhớ, ngàn sau thương hòai, câu thơ tình tự của một thuở nào đang trôi về trong em trong nỗi nhớ sầu đông.
Ru Nhau Cho Mộng Đi Chung- Nghiêu Minh- Quang Dũng
Em, mùa đông giá lạnh nhắc anh nhớ đến một chiều xưa. Chiều nhớ ấy mầu tím pha mờ dãy núi xa xa và trong nỗi nhớ khôn cùng ấy, anh đã khóc em biết không. Khóc vì sự chờ mong đến quắt quay. Khóc vì đêm thâu đã tàn và hình bóng em vẫn mịt mờ. Nói sao cho hết chiều nhớ ấy em ơi
Chiều Nhớ- Nguyễn Đức Nam- Diễm Liên hát
Quý thính giả vừa thưởng thức các tình khúc mùa đông qua các nhạc phẩm Ngọn nến mùa đông-Thơ Lê Thị Kim, nhạc Nguyễn Tuấn, Hạnh Nguyên hát, Đêm Đông Lạnh Trời Mưa Xuống- Phạm Anh Dũng-Thiên Phượng và Phạm Anh Dũng hát; Tiếng Buồn Của Dòng Sông-Lê Vân Tú- Nghi Văn hát; Hoa nắng-Phạm Mỹ Lộc- Hà Bích Hợp trình bầy; Melbourne Một Ngày Cuối Đông-Minh Duy- Quang Linh hát; Sài Gòn Niềm Thương Nỗi Nhớ-Thơ Trần Ngọc- Nhạc Võ Tá Hân- Bảo Yến; Mầu Dĩ Vãng- Lê Vân Tú- Hồ Bích Ngọc trình bầy; Ru Nhau Cho Mộng Đi Chung- Nghiêu Minh- tiếng hát Quang Dũng; Chiều Nhớ- Nguyễn Đức Nam- Diễm Liên hát
Chương trình đến đây xin tạm biệt. Hoàng Lan Chi và Chân Như trân trọng kính chào và hẹn tái ngộ.
HẾT
From: Thuc Vu <thucvu_1>
Sent: Saturday, 13 September 2025 4:44 AM
Subject: TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU YOUTUBER CHÂN NHƯ HOÀNG – MỘT TRONG SỐ ÍT NHÀ BÌNH LUẬN CHÍNH TRỊ SÂU SẮC, TRUNG THỰC MÀ CHÚNG TÔI THÍCH NHẤT
Thưa quý vị,
Chúng tôi đã có dịp xem nhiều video bình luận của nhiều youtuber trên các trang mạng Youtube, nhưng đối với chúng tôi thì có lẽ Youtuber Chân Như Hoàng là một trong số ít nhà bình luận chính trị sâu sắc trung thực, mà chúng tôi thích nhất. Với giọng nói nhẹ nhàng, ôn hòa con cháu người Miền Bắc Di Cư 54 rõ ràng và chuẩn thước và nhất là ngôn từ ông dùng luôn đượm nét sắc thái văn hóa dân tộc Việt.
TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU YOUTUBE CHÂN NHƯ
Hoàng Lan Chi
Bài Thơ Viết Vội Giữa Phố Bolsa
Thơ tặng người lính Trạch Gầm của Thiên Hà
Thực hiện nhạc và phim: Hoàng Lan Chi và AI-AI phổ bài thơ hay rất hay
Hoàng Lan Chi viết: Hôm nay Thiên Hà vào my Facebook viết gì đó. Tôi trả lời “ bạn già có bài thơ nào thích nhất đưa đây “bà chằng” phổ cho”. ( Lúc này oai ghê. Phổ nhạc cho thơ bạn bé tá lả!)
Thiên Hà gửi “Bài Thơ Viết Vội Giữa Phố Bolsa”, tặng Trạch Gầm. Tôi cho AI phổ nhạc. Chỉ 20 giây là xong nhưng làm phim thì mất hơn nửa giờ vì phải đi tìm hình ảnh cho phù hợp nội dung. Phải save từng hình rồi mới vào Movavi làm phim. Hey Thiên Hà, “công nương” đây mất cả giờ hơn để làm 2 versions cho ông đấy nhé. (Ghi chú: Thiên Hà có hai bản nhạc nổi tiếng do Anh Việt Thu phổ là Nhớ Nhau Hoài và Gió về Miền Xuôi. Thiên Hà bắt chước Phan Nhật Nam, gọi tôi là “công nương”)
Bài Thơ Viết Vội Giữa Phố Bolsa
Thơ Thiên Hà tặng Trạch Gầm
Thực hiện: Hoàng Lan Chi với AI
Cali vào Hè trời không muốn nắng
cũng chẳng buồn mưa rưng đáy cốc pha lê
thằng bạn ngày xưa ngồi trong quán vắng
chợt gặp nhau mà ngỡ đã chia lìa
Mày còn đó, ai bảo mày mất xác
vẫn hút thuốc lào khoác áo trây-di
như thuở dọc ngang xông pha trận mạc
binh lửa tàn sống sót ngậm đắng cay
Bên ly cà phê ôn chuyện đời trong đục
mày bảo nhớ mưa rừng Hớn Quảng – Bình Long
nhớ gió cao nguyên nhớ mây Bù Gia Mập
nhớ trăng Cửu Long, thèm chút nắng Sài Gòn
Thương quá bạn bè ai còn ai mất
phiêu bạt xứ người hay bỏ xác rừng sâu
may còn gặp nhau từ nửa vòng trái đất
chút ngậm ngùi sau cuộc bể dâu
Sài Gòn bao đời nghìn năm ánh sáng
vời vợi nhớ nhung thăm thẳm mù xa
không như Cali, Sài Gòn không thiếu nắng
hoa nắng xôn xao hình bóng quê nhà
Version 1 nghe cũng hay. AI cho 2 bài nhưng tôi thích bản này hơn
Sau đó, tôi “can thiệp”. Tôi ra lịnh AI phải soạn nhạc theo ý tôi vầy vầy. Wow, ra version 2 nghe rất hay.
Mới nghe 2 versions bài thơ cho người lính VNCH, người bạn cũ của Thiên Hà
Version 1, AI tự làm. Nghe cũng hay:
https://youtube/Cip8haZNsuA?si=MJyIZsdlIAUcw-YP
Version 2, HLC can thiệp. Nghe hay hơn:
https://youtube/igCem6f8D6g?si=7F-Eegkeist9Iyj1
Hoàng Lan Chi
9/2025
Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi
AI Rất Có Ích Cho Tôi Vì Tặng Nhạc Mừng SN Cho Bạn Bè Rất Nhanh
Tôi là người hay theo kịp thời đại ở những lãnh vực Văn Học Nghệ Thuật và không ở lãnh vực “ liberal” kiểu của giới trẻ. Bởi thế nhiều người không nhá được nhạc thời @80 (ám chỉ giới trẻ sinh từ 1980 về sau). Nhạc của họ hay ngắt câu, ít mượt mà, êm đềm như chúng ta thời xưa và rất hay có kiểu “gào lên” ở đoạn giữa. Thú thật, năm năm trước, tôi không “nhá” được. Nhưng hiện giờ thì “nhá” rất giỏi. Có nghĩa là nghe thấy hay mà khi tôi sai AI phổ nhạc, tôi cũng ưa chọn style đó.
Tôi thích hi-tech từ lâu lắm nên chịu khó học. Tôi là người phụ nữ không trẻ nhưng học computer khi 46 tuổi (vào 1995). Khi ấy, computer mới phát triển ở VN khá mạnh. Thật ra, từ 1985, tôi đã “xách đ..” đi học ngôn ngữ Cobol rồi. Học rất giỏi nhé. Ông thầy dạy rất cưng nhé. Chả có học trò nào tự ra đề rồi bắt thầy Cobol chấm như Bà Tổng vào 1985 cả. Năm đó đi học nhiều thứ vì nộp đơn đi Úc chính thức sau khi vượt biên thất bại: gia chánh, cắm hoa, chụp ảnh, bơi, uốn tóc, computer…Tôi nghiệm ra rằng, trên đời này, siêng năng và chịu khó “học” thì bao giờ cũng có ích. Không ích ngay thì ích về sau. Chính nhờ học computer sớm nên sau này qua Mỹ vào 2004, tôi chỉ đọc bản hướng dẫn vài giòng do Trung gửi qua email về application Cool Edit là tôi tự mày mò và sau đó tự làm chương trình phát thanh từ xa cho đài Việt Nam Hải Ngọai. Khi đó, vài ông/bà lớn tuổi ở CA vẫn phải “xách quần” đi tới đài để nhân viên kỹ thuật thu âm. Bà Tổng không nhé. Bả ở nhà, dùng Cell Tap gọi cho mọi người ở khắp nơi trên thế giới qua cell phone. Mixer nối với cell tap và laptop. Thế là tôi làm thôi ở Cool Edit trong laptop! Có gì khó đâu. Tôi cũng tự edit phim truyền hình với Adobe từ 2005.
Trở lại, vì thích hi-tech, vì ham học hỏi nên tôi học được nhiều thứ để enjoy cuộc sống. Mới nhất đọc từ net thấy một người dùng Suno phổ nhạc, tôi bèn vào Suno ngay lập tức. Thấy Suno làm hay quá, tôi chuyển qua pay money liền, không dùng free nữa vì có nhiều ích lợi hơn nhất là có AI hát.
Bài đầu tiên Bà Tổng thử là “Người Con Gái Ba Miền”, thơ Hoàng Lan Chi viết tặng Dương Nguyệt Ánh vào 2015. Chu choa, mới ra version đầu đã thấy “xuôi tai” ghê. Sau đó không biết mò ra sao mà lại được một bản mix dài hơn có hai giọng nam nữ, nghe hay và lạ. Cô em Hiếu Thuận ở VA khi nhận qua email phải Wow!
Tiếp đó tôi thử phổ thơ của tôi và vài bạn.
Đến bây giờ, tôi thấy cái ích lợi nhất cho tôi khi dùng AI là:
-Tha hồ phổ nhạc thơ hay viết thơ xuôi rồi ra lịnh cho MetaAI viết thành bài thơ tiếng Anh/Pháp/Ấn…có vần điệu rồi sai Suno phổ nhạc.
-Khi người thân hay bạn bè có việc vui, vd kết hôn, tôi đã có thể tặng món quà tuyệt vời là một youtube có bản nhạc tặng họ và hình ảnh đám cưới
Mới nhất, hôm qua, sinh nhật Thuý Oanh, bà xã của Phước Nghiêm, người từng cứu rồi đưa Sư Minh Tuệ tới Đất Phật, tôi chỉ dựa vào cuộc đời thật của Thuý Oanh để viết ra bài thơ …rất nhanh. Có lẽ chỉ mười phút. Thơ có vần điệu, có ý nghĩa đàng hoàng nghe. Bước tiếp, ra lịnh cho Suno phổ nhạc. Version 1: không ưng ý. Tôi thò tay vào điều khiển: version 2, tôi ưng ý hơn. Mất 15 phút tìm hình ảnh. Thêm 15 phút làm phim từ Movavi. Còn upload lên youtube thì chỉ mất 3 phút. Xong. Post lên Facebook. Thuý Oanh cảm động quá chừng!
Tóm lại, quý ông/bà nhạc sĩ tài tử sẽ buồn lắm vì coi bộ không cạnh tranh lại được với AI. Các ông/bà mất nửa giờ để viết nhưng không phải lúc nào cũng viết được rồi sau đó không có ai hát cả. Tặng midi và PDF cho tác giả bài thơ thì họ …cũng khó thưởng thức được vì không có ca sĩ. Đi thuê thì cũng tốn lắm. Đi nhờ thì chờ dài cổ.
Tôi cũng vừa khám phá một application mà chúng ta có thể upload bản PDF va midi và nó sẽ chuyển thành 1,2 rồi có vocal luôn (chúng ta có thể chọn vocal tuỳ ý. Cũng có thể chọn chính giọng của mình. Tôi chưa học. Tối nay sẽ học. Sẽ thử cho ca sĩ Bà Tổng ảo HLC hát nhạc của ông Nguyễn Tuấn! Đây:
Đây bài thơ tôi tặng Thuý Onah. AI phổ hết, không sót và không sửa chữ nào hết nha
Hoan hô AI!
Ngày 19/9/2025 là sinh nhật Thuý Oanh, bà xã Phước Nghiêm. Tôi mến hạnh tu của thầy Minh Tuệ nên mến Phước Nghiêm vì đã theo cứu thầy, bảo vệ Thầy, đưa thầy tới Đất Phật. Thuý Oanh xinh đẹp, hiền hoà. Nói chuyện dễ mến, rất ngoan. Vì thế tôi viết bài thơ và cho AI phổ nhạc rồi với Movavi, tôi làm video để mừng snh nhật cháu
THÁNG CHÍN MÙA THU, EM CHÀO THẾ GIỚI
https://youtube/W93qReIrKCs?si=gdJ7GU0sc926kT6i
Tháng chín mùa thu em đến chào thế giới
Mắt trong veo như giọt nắng ngoài hiên
Chim véo von và em mang tên mới
Con oanh vàng đẹp như giấc mơ tiên
Em lớn lên trong vòng tay của mẹ
Giòng Cửu Long và trái ngọt miền tây
Nuôi em hiền như đàn chim be bé
Ru từng ngày cho giấc mộng em say
Rồi em lớn, xinh như nàng hoa hậu
Ngày em về với Hoà Hảo An Giang
Em nhu mì trong pháp thầy Phú Sổ
Cho rạng ngời nửa người ấy bên em
Và năm tháng em vẫn là Oanh nhỏ
Vẫn rất hiền như cô gái miền tây
Bao sóng gió phủ đầy vai yếu đuối
Khi người tình vẫn ngun ngút chân mây
Em vẫn giữ trong tim, niềm tuyệt đối
Cho ông thầy đang giữ giới hạnh tu
Và hôm nay “người ấy” đã quay về
Xum họp cùng em Tháng 9 mùa thu
Hoàng Lan Chi
9/2025
Hoàng Lan Chi
Tưởng Nhớ Trung Chỉnh- Bài viết của Trần Quốc Bảo về Cuộc Đời-Sự Nghiệp của Trung Chỉnh
Hoàng Lan Chi viết: dường như hơn một tuần trước, được tin ca sĩ Trung Chỉnh chết, tôi ngạc nhiên. Vào Facebook hỏi MC Trần Quốc Bảo. Chat hai giòng thì tôi gọi để nói cho nhanh. Bảo kể, anh Trung Chỉnh chưa chết nhưng bệnh nặng. Đã vào bịnh viện vải tuần. Ung thu họng. Sưng to. Rất đau. Không ăn uống được gì.
Nghe tin thấy buồn vì tình trạng bịnh chứ tuổi chúng tôi thì đang dần dần lên chuyến tàu chót. Tôi nói với Bảo:
-Rồi mai mốt em sẽ nghe đến tin chị ra đi mà.
– Không. Nghe giọng nói chị, em nghĩ chị sẽ còn sống 20 năm nữa
-Chị đâu có muốn sống lâu đâu
-Bao giờ chị về lại Mỹ?
-Chắc không. Tuổi này ngại đi vì sợ xảy ra chuyện giữa đường liên quan sức khoẻ. Thêm, phi cơ hay bị delay mà chị thì sợ ma, không dám ở hotel một mình đâu.
-Khi nào về, nhớ báo trước, nhớ dành cho em ngày chủ nhật để đón rước chị em gặp gỡ nghe không.
Tôi mỉm cười. Phan Nhật Nam cũng “ Công nương về Mỹ thì cứ ở nhà Nam. Nam dành hết cho công nương. Cho mượn cả xe. Nam ở nơi khác mà”. Cậu em Dan Trần thì viết trên Facebook câu comment trò chuyện với Nguyễn Mạnh Hà “Bà chằng nói vậy chứ bả lười lắm. Cái vé đi Mỹ tui tặng bả, mốc meo rồi”
Thật ra tại nhiều tiểu bang ở Mỹ, tôi còn nhiều người muốn gặp tôi. Biết qua mail, net, Facebook nhưng gặp bên ngoài thì chưa.
Bảo dặn, chị đừng đăng tin về bịnh anh Trung Chỉnh bây giờ nhé. Tôi Ừ nhưng chỉ lẳng lặng đăng bài viết của Trần Quốc Bảo, cách đây vài năm, về cuộc đời và tiểu sử Trung Chỉnh. Bảo viết hay. Vì Bảo ở trong thế giới nghệ sĩ đã lâu. Bảo đang là chủ nhiệm một tờ báo ở CA, dường như có tên “Thế Giới Nghệ Sĩ”. Xưa, 2012 gì đó, tôi phỏng vấn chị Kim Vui. Cái tựa của tôi khiến ai cũng tò mò vào xem “Kim Vui, Người Phụ Nữ Hấp Dẫn Nhất VN vào Thập Niên 60” . Tôi nghĩ không ai “dám” phản bác vì đẹp nhất thì có ít ra năm người nhưng thân hình hấp dẫn, đẹp nhất thì chỉ là Kim Vui. Chị Vui thân với Quốc Bảo. Cho nên đương nhiên chị gửi bài tôi viết cho Bảo xem. Rồi chị rủ tôi đi ăn và kể với Bảo. Coi như Bảo-Tôi biết nhau qua Kim Vui
Rồi tôi từ giã Mỹ, vùng trời mơ ước, về “miệt dưới” với lý do chán phèo: tuổi già, không thể ở Mỹ một mình, phải ‘bò’ về Úc vì hai đứa con con không chịu qua Mỹ. Đất không chịu Trời thì Trời phải chịu Đất. 2017, Bích Ngọc tổ chức đêm văn nghệ vào 30/4. Bích Ngọc tổ chức công phu. Ngọc mời Quốc Bảo qua làm MC. Đó là lần đầu tiên tôi gặp Trần Quốc Bảo. Chị em nói chuyện vui vẻ. Tính Quốc Bảo hiền lành, dễ thương.
Rồi thì tin ấy cũng phải tới. Ca sĩ-Bác Sĩ Trung Chỉnh đã qua đời.
Trung Tâm Thuý Nga làm 1 video gồm toàn các nhạc phẩm Trung Chỉnh song ca Hoàng Oanh. Với cá nhân tôi , đẹp nhất là bản “Ai Lên Xứ Hoa Đào” vì trong nhạc cảnh, coi chị Hoàng Oanh tươi, duyên dáng, dễ thương mỗi khi chị ngả đầu vào ngực anh Trung Chỉnh
Tưởng nhớ Nghệ sĩ – Bác sĩ Trung Chỉnh (1943 – 2025): https://youtube/9B38fjfVgrI?si=lDknbgC1crZ50kK3
Trong một chương trình Thuý Nga cũ, Hoàng Oanh kể với Nguyễn Ngọc Ngạn là Hoàng Oanh -Trung Chỉnh được hãng dĩa mới hát “Em Hậu Phương Anh Tiền Tuyến” ngay khi nhạc sĩ mới viết xong. Bản nhạc được đón nhận tưng bừng. Rồi mọi người đồn đãi. Hoàng Oanh cho biết chị chỉ coi TC như một ông anh. CHị gọi “hiền huynh”. Trung Chỉnh thì cười hiền lành “Anh Mai Châu, chồng Hoàng Oanh, cũng ở Quân Y, chúng tôi là bạn đã 30 năm..”
Trong một phỏng vấn khác, chị Hoàng Oanh kể, sau khi “Em Hậu Phương Anh Tiền Tuyến” được tung ra và được hát nhiều lần, nổi tiếng quá xá và …Hoàng Oanh đã bị phạt! Ai phạt? Còn ai trồng khoai đất này ngoài bà Tổng Giám Thị nổi tiếng “khó” của ngôi trường nữ lớn nhất Sài Gòn ngày ấy “Gia Long”? Theo Hoàng Oanh kể, bà Tổng Giám Thị nói, còn nhỏ, đang là nữ sinh Gia Long thì không nên nhận lời hát mấy bản nhạc, kiểu như có “Mình sẽ kêu nhau Mình Ơi” !
Đấy, nề nếp Gia Long của một thời ngày xưa là thế
Đấy, nề nếp của VNCH của một thời ngày xưa là thế
Mời xem bài viết về cuộc đời, sự nghiệp của Trung Chỉnh. Tác giả: Mc Trần Quốc Bảo
CHÚC MỪNG SINH NHẬT 82 TUỔI CỦA BÁC SĨ, CA NHẠC SĨ TRUNG CHỈNH (JAN/4/2025)
(Bài: Trần Quốc Bảo)
Ca sĩ Trung Chỉnh tên thật là Huỳnh Văn Chỉnh, sinh ngày 4 tháng Giêng năm 1943 tại Mỹ Tho. Anh là con út trong gia đình có ba anh em, anh lớn tên Vàng (mất năm 1989), anh kế tên Mai chơi cổ nhạc (mất năm 1979). Ba mất sớm năm anh vừa lên bảy, mẹ cũng đã qua đời năm 1980.
Từ những năm đệ lục đệ ngũ (1956-59), cậu học sinh Huỳnh Văn Chỉnh đã làm quen với cây guitar phím lõm và đờn cổ nhạc. Tới năm 1960 qua học trường công lập Nguyễn Đình Chiểu ở Mỹ Tho, anh chuyển sang tân nhạc nhờ thầy Đoàn Thể Hồng dìu dắt, dạy hòa âm. Thầy Hồng tốt nghiệp Quốc Gia Âm Nhạc, là con của thầy Hai, người em của thầy Hồng lúc ấy học chung với Trung Chỉnh.
Năm 1963, đậu xong Tú Tài, sinh viên Huỳnh Văn Chỉnh lên Sài Gòn vào học dự bị y khoa. Sang năm sau 1964 thì bắt đầu học trường Y năm thứ nhất và từ đó, anh khởi sự sinh hoạt văn nghệ nhiều hơn.
Lần đầu tiên cậu sinh viên y khoa đam mê văn nghệ gặp nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng và Tấn An vào năm 1965, được Tấn An đặt nghệ danh là Trung Chỉnh, và thu âm cho hãng dĩa Việt Nam hai bài song ca 7000 Đêm Góp Lại của Trầm Tử Thiêng với Phương Dung và Rồi 20 Năm Sau hát với Hà Thanh. Cuối năm 1966, Trung Chỉnh qua hãng dĩa Sóng Nhạc thu băng bài Anh Tiền Tuyến Em Hậu Phương (Minh Kỳ) với Hoàng Oanh.
Cũng trong năm 1966, truyền hình Việt Nam ra đời, và ngay từ những ngày đầu, Trung Chỉnh đã có mặt trong các chương trình hợp ca cộng đồng với Duy Khánh, Chế Linh, Thanh Thúy, Thanh Tuyền, Hà Thanh, Hoàng Oanh, Quỳnh Giao… Đài truyền hình khi ấy phát hình trắng đen, quay hình trước trong ngày rồi chiều tối mới phát sóng. Sang năm 1967, Trung Chỉnh được mời hát đơn ca cho đài nhiều hơn. Trong năm này, Trung Chỉnh thu với Thanh Tuyền bản Nhịp Cầu Tri Âm của Hoài Linh.
Trong khoảng năm 1967-68, Trung Chỉnh sinh hoạt trong ban Hoa Tình Thương dưới quyền Tướng Cao Văn Viên. Cũng vì quá đam mê văn nghệ, cho dù chưa bao giờ thi rớt, anh suýt bị đuổi khỏi trường Quân Y vì cứ lén nhà trường đi hát. May là cầu cứu được Tướng Viên xin nhà trường cho trở lại học tiếp. Thế là năm 1969 trường Quân Y ra lệnh cấm không cho anh đi hát nữa nếu muốn tiếp tục học tại trường.
Năm 1969 cũng đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời của anh khi chàng bác sĩ điển trai, trẻ trung, lịch lãm đang thực tập ở bệnh viện Bình Dân lập gia đình với nàng Kim Phượng xinh đẹp trường Gia Long vào ngày 18 tháng 2. Chàng tình cờ quen nàng năm trước đó, khi chàng từ bệnh viện ra, xe bể bánh phải chờ vá, còn chàng cùng người bạn vào quán sinh tố gần bệnh viện ngồi đợi. Nàng là em gái cô chủ quán, đang ra phụ cho chị. Hai người quen nhau và chưa đầy một năm sau làm đám cưới. Năm 1970 sanh cháu gái đầu lòng Huỳnh Khánh Dung, năm 1973 thêm cháu trai Huỳnh Tấn Khôi, 1976 cháu gái Huỳnh Thùy Dung, và 1979 út nam Huỳnh Khôi Việt.
Bác sĩ Trung Chỉnh tốt nghiệp Quân Y khóa 18 vào lúc chiến cuộc tại Việt Nam đang ở những giai đoạn khốc liệt cuối năm 1971. Gặp ngay lúc "Mùa Hè Đỏ Lửa" 1972, đơn vị anh được điều ra Quảng Trị và liên tục chiến đấu chống Cộng Sản cho đến năm 1975. BS Chỉnh được thăng chức đại úy nhưng chưa kịp lãnh thẻ căn cước thì mất nước.
* * *
Sau biến cố tháng 4 năm 1975, BS Chỉnh đi tù cùng các quân y sĩ Quân Lực VNCH tới giữa năm 1976 thì được thả. Anh về làm ở bệnh viện Phước Kiến, Chợ Lớn khoảng 3 năm. Ngày 31 tháng 5 năm 1979, anh cùng vợ và 4 con, lúc ấy con út mới 3 tháng, vượt biển ra đi.
Trong một cuộc phỏng vấn, anh kể lại hành trình vượt biên: “Chúng tôi về Mỹ Tho để đi, tại vì họ tổ chức ở đó. Từ Mỹ Tho, vào nửa đêm chúng tôi đi ra biển. Con đường đi nó thiên nan vạn nan, chúng tôi đi một lần mà thành hai. Chúng tôi không được may mắn vì thứ nhất là cái tàu của chúng tôi, họ định đi chỉ 200 người thôi. Thế nhưng người chủ tàu tham lam, họ lấy tới 338 người tức là chở thêm một trăm mấy chục người nữa. Tất nhiên người lớn thì trả tám cây vàng, con nít bốn cây. Họ chở đông người thành ra cái tàu không vững, ra khơi có khi nó muốn chìm. Thế nhưng cũng may mắn là trời tháng 5, thực tình mà nói, cuối tháng 5 qua tháng 6 thì biển êm lắm. Biển êm lắm nhưng người tài công là trung úy hải quân nhưng anh không có kinh nghiệm về hải hành… Chúng tôi cứ đi lạc mãi cho đến nỗi bị cướp Thái Lan ăn cướp 2 lần. Cho tới ngày thứ 8 chúng tôi đi vô tới địa phận của Mã Lai. Lúc bấy giờ chúng tôi vô cái tỉnh đó gọi là Kotabaru, tức là nó nằm ở miền nam Thái Lan, miền bắc của Mã Lai, cách biên giới Thái Lan 10 cây số. Thực ra, không dễ dàng vô đâu. Lính nó canh bờ biển mà. Họ biết người Việt Nam lúc bấy giờ đổ vào rất nhiều. Mà lúc đó đổ vào nhiều thật. Khi vô tới nơi đó thì mấy người mà gọi là trưởng ban tổ chức của tàu bị lính Mã Lai nó đánh, nó đánh dữ lắm. Sau đó thì chúng tôi phải đục tàu vì (như vậy) nó không có lý do nó đuổi mình trở ra tàu được”.
Tàu cặp được vào Mã Lai, mọi người được đưa lên bờ cho chích ngừa, hồi sức tạm thời rồi lại dồn lên các chiếc tàu, đẩy trở ra khơi, mà theo lời giới hữu trách ở đó nói gạt rằng sẽ đưa qua trại tị nạn Pulau Bidong. Nhưng thực ra, họ kéo các chiếc tàu khốn khổ, mỗi tàu chứa hàng trăm người tị nạn ra khơi rồi cắt dây bỏ mặc cho trôi tiếp.
BS Chỉnh kể lại, chuyến đi đó đúng là định mệnh vì số người trên tàu đi cùng với gia đình anh từ Việt Nam bị chia làm hai. Hai chiếc tàu cùng bị tàu Mã Lai kéo ra khơi, bị bỏ rơi, nhưng một chiếc không may gặp tàu Liên Sô bị kéo về Việt Nam. Còn chiếc chở gia đình anh thì suốt nửa tháng lây lất trên biển khơi, thêm một số người nữa thiệt mạng. Một kỷ niệm mà BS Chỉnh nhớ mãi là cơ hội đỡ đẻ cho một sản phụ ngay trên tàu, không một dụng cụ y khoa. Anh dùng chỉ may và kéo sát trùng bằng cồn, đỡ được một cậu bé kháu khỉnh ra đời.
Đến tháng 7 năm 1979, tàu tấp vào đảo Pulau Luot của Nam Dương. Đây là một đảo nhỏ, thiếu thốn tiện nghi, thực phẩm, thuốc men, lại thêm chục người bỏ xác nơi này. Cả gia đình BS Chỉnh bị sốt rét. Giới chức trên đảo cầu cứu Liên Hiệp Quốc. Cao Ủy Tị Nạn LHQ cho tàu đến chở người tị nạn qua trại ở Galang.
Từ trại tị nạn, gia đình BS Chỉnh được một người bà con xa bảo lãnh đi Denver, Colorado. Cả nhà đến Mỹ ngày 30 tháng 11 năm 1979. Ba năm đầu cơ cực trên xứ người, nhưng được hít thở không khí tự do, anh Chỉnh đi học Anh văn ở đại học cộng đồng và học luyện thi để trở lại ngành y, trong khi chị Kim Phượng đi làm công nhân một hãng sản xuất ribbon cho máy đánh chữ, lương khi đó 2.75 Mỹ kim/giờ. Tháng 8 năm 1981, chị thi đậu vô ngành bưu điện.
Anh Chỉnh học tiếp nội trú ở Louisiana từ năm 1983 đến 86, rồi về Oklahoma City, tiểu bang Oklahoma, định cư cùng gia đình, làm cho một nhà thương của chính phủ. Tại đây, anh cũng mở thêm phòng mạch tư nhân. Năm 2004, anh nghỉ hưu và gia đình dọn về California. Hai năm đầu, anh làm cho tổ hợp y tế của BS Michael Đào. Tháng 10 năm 2006, BS Chỉnh mở phòng mạch riêng trên đường Bolsa, ngay trung tâm Little Saigon, vừa rồi kỷ niệm 10 năm thành lập.
* * *
Sau khi dọn về California nắng ấm, nơi có Little Saigon, thủ đô tinh thần của cộng đồng người Việt tị nạn, BS Trung Chỉnh trở lại sân khấu âm nhạc. Đầu tiên, năm 2004, anh xuất hiện trong Thúy Nga Paris By Night số 73 cùng với Hoàng Oanh trong liên khúc Chuyện Chúng Mình (Trúc Phương), Ngày Sau Sẽ Ra Sao (Vân Tùng). Anh thu hình thêm 2 cuốn nữa cho Trung Tâm Thúy Nga số 76 và 85, cũng song ca với Hoàng Oanh.
Năm 2006, BS Trung Chỉnh hát trong Asia số 50 với Hoàng Oanh bài Chuyến Đi Về Sáng (Trần Thiện Thanh) và liên tục thu hình những năm sau đó trong các cuốn băng nhạc số 52, 54, 58, 61, 66, 67, 73, 74, 75… những sáng tác của Trầm Tử Thiêng, Song Ngọc, Hoài Linh, Duy Khánh, Trúc Phương… hát chung với Chế Linh, Thanh Lan, Phương Dung, Ngọc Minh, Ngọc Đan Thanh, Doanh Doanh… do Trung Tâm Asia thực hiện.
Ngày 13 tháng 11 năm 2011, BS Trung Chỉnh tổ chức một chương trình kỷ niệm 45 năm ca hát và 40 năm hành nghề y khoa tại một nhà hàng ở Westminster, California.
Ngày 13 tháng 11 năm 2016, BS Trung Chỉnh thực hiện một chương trình thu hình, dàn dựng công phu trên sân khấu Saigon Performing Arts Center ở Fountain Valley. Chương trình đánh dấu 50 năm sinh hoạt văn nghệ của ca sĩ Trung Chỉnh có sự tham dự của Thanh Tuyền, Thanh Lan, Ngọc Đan Thanh, Mai Lệ Huyền, Phương Hồng Quế, Trang Thanh Lan, Quốc Anh, Tuấn Châu, Diễm Liên, Ngọc Quang Đông, Ban Tù Ca Xuân Điềm, Đoàn Văn Nghệ Lạc Hồng, Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ, vũ sư Quốc Dương, MC Minh Phượng, MC Trần Quốc Bảo…
Hôm nay, ngày thứ bẩy 4 tháng 1 năm 2025, ngày mừng sinh nhật Bác sĩ, ca nhạc sĩ Trung Chỉnh bước vào Tuổi 82, kính chúc Anh một sinh nhật luôn tươi vui, bình an và hạnh phúc với những thành công trong cuộc đời.
(trích bài viết của Trần Quốc Bảo đăng trên tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ / Việt Tide số 92 phát hành tháng 11 năm 2016)
HẦU NHƯ CẢ GIA ĐÌNH TRUMP ĐỀU CĂNG THẲNG
Khi được biết Lễ Nhậm Chức không tổ chức ngoài trời, Magas chúng tôi thở phào. Nhẹ nhõm rất nhiều dù vẫn lo. Chúng tôi, người Maga đã lo lắng thế thì không cần nói ai cũng biết, gia đình TT lo đến thế nào.
Người lo lắng, bị căng thẳng nhất là Melania
Người thứ hai là Ivanka vì Ivanka là đứa con gái tài ba, giỏi dang mà Trump rất yêu quý. Hãy nhớ lại những bài diễn văn của Ivanka khi đi vận động cho cha vào 2020. Rực lửa mà vẫn duyên dáng. Chưa có người phụ nữ nào có những diễn văn hay như thế, đối với tôi. Vì thế lực của nhóm ‘quyền lực ngầm” mà Ivanka phải đàh đoạn rút lui vì mạng sống của ba đứa con. Nhiệm vụ trao vào tay Eric rồi Tiffani.
Nhóm thứ ba là gia đình Trump và những cộng sự thân tín. Elon Musk có lẽ cũng có lo nhưng người đàn ông tài ba này hẳn đã có nhiều biện pháp để bảo vệ Trump. Tuy thế, nếu bọn khốn nhóm “quyền lực ngầm” cho người khủng bố tự sát thì cũng rất đáng lo ngại.
Vì quá căng thẳng nên hai người phụ nữ gần gũi nhất Trump đã sụt ký, đã hốc hác, đã phờ phạc.
Melania trong vài tấm chụp thật gần cho thấy bà rất hốc hác, tiều tuỵ. Trên mặt bà vẫn dấu hiệu lo lắng. Không lẽ bà cố tình chọn một chiếc mũ khá rộng vành để che bớt vẻ phờ phạc? Không lo sao được khi cả gia đình đứng rất gần Trump kể cả đứa con trai duy nhất. Nếu một quả bom và ..?
Ivanka cũng bơ phờ, hốc hác nhưng không đến nỗi quá tiều tuỵ như Melania.
Lễ Nhậm Chức suông sẻ. Chúng tôi thở phào, cảm ơn Thượng Đế. Chắc hẳn Melania và Ivanka cũng cùng cảm giác tương tự chúng tôi.
Buổi tối Melania xuất hiện với chiếc áo dạ hội đen trắng nhu nhã. Tuy có vẻ đỡ hơn nhưng nét phờ phạc, hốc hác vẫn còn
Tổng Thống 47 Trump là người có sức khoẻ hiếm có. Ông đi hết rally này đến rally nọ song song với việc hầu toà mà vẫn khoẻ mạnh. Bị ám sát, khi ngóc đầu dậy là giơ cao nắm đấm. Tuy vậy, phải lo quá nhiều việc nên trông ông cũng có vẻ hơi hốc hác
Eric và vợ cũng dung nhan xuống sắc.
Chỉ có Tiffani là tươi tắn. Có lẽ vì Tiffani đang mang bầu. Barron thì có lẽ vì tuổi đang lớn nên không thấy tiều tuỵ mà ngược lại, đẹp trai-bản lãnh-tự tin-lịch sự.
Tôi cảm ơn Elon Musk và các Bộ Trưởng. Tôi hy vọng họ sẽ đồng lòng cùng TT để làm việc cho phú cường và hoà bình của Mỹ cũng như toàn thế giới.
Đón xem tập sau: “Những Người Đàn Ông Bế Con” trong tập “Trump, tổng thống của tôi”
Hoàng Lan Chi
1/2025
Hoàng Lan Chi
MỘT ELON NÁO NHIỆT VÀ MỘT BARRON TRẦM LẮNG
Elon Musk thuở bé có vẻ hiền, ngây thơ, trong sáng như hoàng tử chuyện cổ tích xưa. Năm 2016, Trump đắc cử, Barron đã ngáp, ngái ngủ. Rồi Barron chơi ú oà với con của Ivanka. Bọn Dân Chủ thổ tả rất “khốn nạn”. Họ soi mói bươi móc Trump chưa đủ, họ tấn công cả Melania và Barron. Khi họ đụng tới Barron thì bà Melania không nhịn nữa. Bà đâm đơn kiện. Song song bà bảo vệ, che chắn Barron thật kỹ. Thỉnh thoảng hiếm hoi mới có hình ảnh Barron xuất hiện sau 2020.
2024. Barron đã trưởng thành, chuẩn bị vào Đại Học. Một chân dung mới không còn đẹp trong sáng như ngày nào mà hơi “faut” ở cái mũi và vẻ mặt khá “lạnh lùng”.
Bầu cử. Barron bất ngờ xuất hiện ủng hộ cho cha. Trong một event, Trump giới thiệu và Barron giơ tay chào đám đông. Sau đó Đại Hội bầu Barron là đại diện Cộng Hòa ở Florida. Bà Melania ra tay. “Người mẹ” đã thắng. Barron lại bị đưa vào vỏ sò. Thậm chí còn không xuất hiện ở Đại Hội Cộng Hòa đề cử UCV Trump.
Lễ Nhậm Chức 2025. Barron lại biến hoá. Đầu tiên là mái tóc. Tôi không thích kiểu này. Bản lãnh, tự tin và đặc biệt không còn lạnh lùng nhưng có chút gì đó xa cách kiểu “quý tộc Anh Quốc” (thời chúng tôi hay nói “phớt tỉnh Ăng Lê"), chút gì đó lịch sự, lịch lãm của “Phú Lãng Sa” ( tức Pháp Quốc).
Bà Melania muốn Barron trở thành gì? Và Trump thì muốn gì? Hiển nhiên Trump rất yêu quý Barron, khen Barron nồng nhiệt và dường như ao ước Trump nối nghiệp ông: thương trường và chính trường. Còn bản thân Barron thì muốn gì? Tôi không biết vì không tìm hiểu nhưng lễ nhậm chức, nhìn hai hình ảnh trái ngược của Elon Musk và Barron: tôi thấy ngộ nghĩnh và chỉ một cảm tưởng: vui vui.
Tôi ngưỡng mộ tài ba của Elon Musk, người đàn ông giàu nhất thế giới và cả cái cách hoạt động của Elon mà thời xưa đã gọi là “buôn vua”. Còn thế kỷ này, thấy Elon Musk đầu tư vào chính trường với nhiều “chiêu” độc đáo: ai cũng ngưỡng mộ chẳng riêng gì tôi. Tất nhiên không kể đám Dân Chủ thổ tả.
Tôi yêu và ngưỡng mộ Trump. Cho nên tôi chỉ biết cầu nguyện cho TT được sức khoẻ, bình an để sau bốn năm, ông lại quay về mái ấm gia đình và dành nhiều thì giờ cho Melania và Barron. Tôi cũng chỉ biết cầu nguyện Barron có ý thích đi vào một con đường phù hợp với tính cách của cậu. Hy vọng con đường ấy sẽ được cả Trump và Melania cùng chia sẻ, cùng vui. Tôi không nghĩ Barron sẽ có nhiều tham vọng kiểu Elon Musk. Nhưng biết đâu chàng Hoàng Tử Chuyện Cổ Tích của Chúng tôi vào 2016 sẽ là một Tổng Thống HK ở tương lai?
Một gia đình ấm êm, hạnh phúc vào cuối đời: là điều tôi cầu ơn trên ban cho ‘Mãnh hổ Hoa Thịnh Đốn” vì ông xứng đáng được như thế sau bao gian truân, chìm nổi chỉ vì lý tưởng “Make America Great Again”.
Hoàng Lan Chi
Đón xem bài tới trong chuỗi bài về "Trump, Tổng Thống của tôi": Cả Gia Đình CăngThẳng, Melania và Ivanka Đều Phờ Phạc