Links Các Bài Viết Về Gia Long

Các bài viết về Gia Long:

§ Báo Xuân ngày xưa và Em gái Gia Long -Kỷ niệm Sài Gòn cũ-Sep 201 6

§ Hoàng Lan Chi -Gia Long 60-67

§ Hoàng Lan Chi với Gia Long Brisbane- August 2016

§ Sự việc sách Áo Tím GL của Bích Vi (Trần T Hai)- Feb 20 16

§ Sự khác biệt giữa hai người Gia Long

§ Kỷ Niệm 2 Năm Thành Lập Bạn Hữu Tình Thâm ( Gia Long và Thân Hữu ) ngày 2/11/2014 tại hội trường Việt Báo

§ Người Chu Văn An với người Gia Long

§ Nhạc Nguyễn Văn Đông -Cô NữSinh Gia Long -Diệu Thanh và Chế Linh ca

§ Tuý Hương- Những tấm lòng GIA LONG

§ Danh sách các Gia Long đồng ý bảo vệ chính danh của Hộ i ái hữu cựu nữ sinh GIA LONG

§ Nguyễn Phương Thuý (GL 66-73)-Có Mấy Gia Long

§ Đỗ Anh Tài-Lá vàng rơi trên những trái tim hồng của Mùa Thu Áo Tím Gia Long

§ Một ngày 75 mất tên Gia Long- Một ngày 2013, một cựu GS Gia Lon g đòi cho Minh Khai nhập vào Gia Long

§ Tuý Hương- Thư Kêu Gọi về việc bảo vệ chính danh hội ái hữu CNS GIA LONG

§ Sự Khác Biệt Giữa Gia Long Thuần Tuý với GL Không Trọn Vẹn

§ Đại Hội Gia Long TG Kỳ 6: Văn Nghệ Truyền Thống Dân Tộc Đặc Sắc

§ Các Hội Ái Hữu GL nên cư xử thế nào với nhóm GL-MK đang ở hải ngoại và đang ở trong nước VNCS?

§ Ai biểu, ai biểu và ai biểu!

§ Hỏng phải dân Gia Long đâu à ngheo!

§ Chuyện Gia Long và chuyện Đại Việt Đảng

§ Thư trả lời của Ban Tổ Chức ĐH Gia Long Thế Giới K ỳ 6-Nhận xét của GL Hoàng Lan Chi

§ Chủ Nhật tìm Ngũ Cung để thơm ngát Hương Ngọc Lan

§ Một ngày Gia Long, một đời Gia Long

§ Họp mặt 2004 với nhóm Gia Long và thân hữu tại Nam Cali

§ Trường Xưa Thầy Cũ

§ Gia Long và chỉ Gia Long

§ Chút tâm tình về Đại Hội Gia Long Thế Giới tại San Jose 2011

§ “Kiến Tường” xe lăn của Gia Long Hơn

§ Gia Long trường tôi

§ Hậu “Gia Long và chỉ Gia Long”

§ “Người Tình 36 Năm Của Lan Chi”

§ Gia Long ngày ấy

§ Tình sử của tôi với cô Phạm Thị Nhung

§

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Vũ Linh-Cuộc Chiến Sinh Tử ( Media Mỹ- vụ ‘Nga-Trump’)- May 30, 2017

VŨ LINH- CUỘC CHIẾN SINH TỬ

LGT: ô KTG Nguyễn Xuân Nghĩa viết vầy ( Giới thiệu bài này cho đám thông dịch báo Mỹ thấy lộn ruột!). Tôi bật cười.

Tôi tóm tắt ý chính bài của Vũ Linh cho những người bận rộn. Xin cố xem trọn bài vì ô Vũ Linh tra cứu, dẫn chứng, viết rất hay

Hoàng Lan Chi

*****************

TÓM TẮT BÀI CỦA VŨ LINH

1) Từ 2016, Đảng Dân chủ 2016 tố (Nga đã thâm nhập vào hệ thống emails của Ủy Ban). Wiki tung mails của Dân chủ nhưng Obama không hề điều tra. Nay, không tìm được lý do gì để giải thích cho vụ thất cử, bèn chôm ngay lý do Nga.

2) Diễn tiến các vụ chụp mũ của Dân Chủ: 1) Mới đầu thì tố Nga giúp gian lận phiếu, có thể sửa máy bầu cử. 2) Khonh6 xong, quay qua tố Putin chui vào các hệ thống emails của DC để lấy tin bất lợi cho bà Hillary xì ra cho thiên hạ, khiến bà mất hậu thuẫn. 3) cũng không xong, quay qua tố quan hệ đặc biệt giữa Trump và Putin, đại khái Putin giúp đưa Trump vào Toà Bạch Ốc để Trump làm con rối của Putin để điều khiển cả nước Mỹ theo lệnh của Putin. 4) Lại quay qua: Lôi ra quan hệ giữa Putin và đám cận thần của TT Trump

3) Đức đã giúp OBM khi tranh cử. Giả dụ Nga giúp, có gì vi phạm?

4) Tiểu ban An Ninh của Thượng Viện và Hạ Viện không tìm thấy bằng chứng thông đồng Putin-Trump.

5) Cái quan trọng: WHO xì tin cho bên ngoài? Đám quan chức còn sót lại, tức tưởi phá hoại, bất kể quyền lợi quốc gia.

6) Kẻ nào ở Tòa Bạch Ốc xì tin cho CNN khi loan tin như vầy (vụ Manchester-Anh- là ISIS đánh bom tự sát). Sau đó, CNN lại còn có ý đổ tội cho NY Times khi Anh không chia sẻ tin tức với Mỹ nữa.

7) Ả rập cảm ơn Trump giúp bạch hoá uy tín của đạo Hồi đang bị nhóm khủng bố cuồng tín làm hoen ố, cũng như giúp diệt ISIS là nhóm đã giết cả chục ngàn dân Hồi giáo và Thiên Chúa giáo tại Trung Đông.

8) Việc TTDC xiả tay vào những chi tiết vụn vặt chỉ chứng tỏ một chuyện: chuyến đi đầu tiên của TT Trump đã không có “thảm hoạ” nào để khai thác hết.

9) Có lẽ vì nghiên cứu của đại học Harvard cho thấy CNN đứng đầu trong nhóm truyền thông phe đảng nhắm mắt chống TT Trump với 93% các bài viết tiêu cực chống TT Trump nên CNN cho đăng bài của Timothy Stanley.

10) Coi chừng cái ngông của Trump có ngày giết ông.

***********************

VŨ LINH

Thế giới truyền thông dòng chính (TTDC) sôi sục vì vụ điều tra Nga đã can dự như thế nào vào cuộc bầu cử tổng thống vừa qua. Trong thời gian mấy tháng qua, mở bất cứ tờ báo nào, hay xem bất cứ tin tức trên đài TV nào, thì cũng đều thấy những cái tít khổng lồ về chuyện điều tra này. Kèm theo không biết cơ man nào những lời bàn ngoài lề của hàng trăm, hàng ngàn Mao Tôn Cương, bất kể đúng hay sai, bất kể biết chuyện hay không biết chuyện. Ta thử nhìn lại diễn biến câu chuyện vô lý này.

Tháng Sáu năm ngoái, ngay khi hai chính đảng chuẩn bị họp đại hội tuyển lựa ca sĩ đại diện ra tranh cử tổng thống thì bất thình lình, Ủy Ban Quốc Gia của đảng DC la hoảng “Nga đã thâm nhập vào hệ thống emails của Ủy Ban”. Không đưa ra bất cứ bằng chứng cụ thể nào nên chẳng ai hiểu thực sự Nga đã làm gì, có tác động như thế nào vào cuộc bầu cử. Ít lâu sau, Wikileaks xì ra cho báo chí hàng chục ngàn emails của Ủy Ban. Tốt, xấu, đủ loại.

Đảng DC mau mắn tố Nga là thủ phạm lấy tin, đưa cho Wikileaks để hại bà Hillary. Vẫn không bằng chứng. Cả Nga lẫn Wikileaks đều cải chính. Không ai biết gì hơn. Chuyện ghê gớm quá, cần phải điều tra? Không, lạ lùng thay, chính quyền Obama, kể cả các cơ quan trực thuộc như FBI, CIA, NSA, im ru bà rù, không điều tra gì ráo, cho dù khi đó TT Obama và tất cả quan chức của ông đều vẫn còn ăn lương đầy đủ, tức là vẫn còn job, còn trách nhiệm điều tra và bắt những kẻ gian khi chuyện gian trá xẩy ra. Tại sao? Vì hai lý do: không muốn làm khó Nga quá, sau này bà tổng thống Hillary sẽ khó nói chuyện với Putin, và không muốn có điều tra quy mô vì sợ khui lại vụ emails riêng của bà Hillary xem Nga có thâm nhập vào đó không. Rồi câu chuyện chìm xuồng.

Báo Washington Post đặt câu hỏi tại sao bây giờ vụ Nga can thiệp lại nổ đùng lại? Rồi cũng chính WaPo trả lời: vì tất cả những đổ thừa khác để diễn giải cái thất bại của bà Hillary đều vô hiệu, chẳng ai để ý, trong khi việc tố Nga can dự thu được nhiều chú ý hơn. Nói trắng ra, câu chuyện Nga can dự tự nó chẳng có ý nghiã hay hậu quả gì, chẳng có gì đáng nói, cho đến khi bà Hillary thất cử, vì đó là cái cớ duy nhất còn lại với ít căn bản để giải thích việc bà Hillary thất bại. Do đó, cần phải tiếp tục khai thác lá bài này, bất cần bằng chứng. Chính trị khác xa với luật pháp vì chính trị không bao giờ cần bằng chứng.

Mà ngay cả câu chuyện Nga can dự cách nào cũng du di theo thời gian, tùy theo cái điểm nào ăn khách đáng tin, điểm nào không ăn khách đáng ngờ.

Mới đầu thì tố Nga giúp gian lận phiếu, có thể sửa máy bầu cử. Nhưng sau khi biết mấy chục ngàn máy bầu cử Mỹ không có kết nối vào trang mạng, do đó Putin từ Mạc Tư Khoa không thể điều khiển máy được thì cái lý này chìm xuồng.

Quay qua tố Putin chui vào các hệ thống emails của DC để lấy tin bất lợi cho bà Hillary xì ra cho thiên hạ, khiến bà mất hậu thuẫn. Khi không chứng minh được quan hệ giữa Putin và Wikileaks thì câu chuyện lại phải đổi hướng.

Chuyển qua tố quan hệ đặc biệt giữa Trump và Putin, đại khái Putin giúp đưa Trump vào Toà Bạch Ốc để Trump làm con rối của Putin để điều khiển cả nước Mỹ theo lệnh của Putin. Các giao dịch giữa doanh gia Trump với tài phiệt Nga từ mấy chục năm trước bị bới ra, coi như bằng chứng quan hệ đặc biệt giữa Trump và Mafia Nga do Putin lãnh đạo. Cái mà lập luận “quên” nhắc tới, là Trump có quan hệ kinh doanh với hơn hai tá quốc gia trên thế giới, qua gần 150 công ty, chứ không phải chỉ có quan hệ với Nga. Như vậy cũng hơi khó để tìm hiểu xem Trump là con rối của nước nào.

Sau khi TT Trump đánh bom Syria, là con đẻ của Putin, lại phải đổi hướng. Lôi ra quan hệ giữa Putin và đám cận thần của TT Trump. Vừa rớ vào thì được tặng ngay món quà vĩ đại: TT Trump cất chức tướng Flynn vì ông này nói láo với PTT Pence về việc ông đi gặp đại sứ Nga. Trúng số Power Ball! Bằng chứng cụ thể nhất Trump móc nối với Putin qua các đệ tử của cả hai ông.

Bây giờ, ta giả dụ là tướng Flynn thực sự đại diện cho ông Trump đi gặp đại sứ Nga, thông đồng chuyện gì đó. Thế thì sao? Trong luật bầu cử Mỹ, có một điều khoản ghi rõ tuyệt đối cấm các ứng viên chính trị nhận tiền yểm trợ vận động từ ngoài nước. Cho đến nay, chưa có một tin nào nói Trump đã nhận tiền của Nga, trực tiếp hay gián tiếp. Người nhận tiền –bạc triệu- từ ngoại quốc chính là bà Hillary qua cái Quỹ Clinton Foundation. Chỉ những người ngu ngơ nhất hay phe đảng nhất mới nghĩ những bạc triệu này thực sự là tiền các tay độc tài khát máu trên thế giới giúp ông bà Clinton làm chuyện phước thiện, không dính dáng gì đến việc giúp bà thành tổng thống để sau này được nhờ.

Ngoài việc cấm nhận tiền thì luật Mỹ không ghi gì khác. “Nói chuyện” hay cho là “thông đồng” gì gì đi nữa thì cũng vẫn không là một tội hình sự đáng bị bắt hay trừng phạt gì. Không có luật nào cấm các ứng viên hay phụ tá có quyền liên lạc với một chính khách nước ngoài để xin giúp đỡ khi còn đang vận động tranh cử. Ứng viên Obama khi đang vận động tranh cử năm 2008 đã liên lạc và điều đình với chính quyền Đức để cho ông được đi đọc diễn văn tranh cử trước bức tường Bá Linh, mang hình ảnh cả chục ngàn dân Âu Châu ủng hộ ông để kiếm hậu thuẫn tranh cử trong nước, phá bớt hình ảnh một anh tổ chức cộng đồng địa phương lờ mờ.

Đó có phải là những móc nối để một chính quyền ngoại quốc giúp thắng cử không? Không một ai khiếu nại việc chính quyền Đức giúp Obama hết. Tại sao ông Obama vẫn làm tổng thống mà không mất job vì những quan hệ này? Vì chẳng có gì là phạm pháp hết. Tất cả đều là kỹ thuật tranh cử bình thường, như GS Hiến Pháp thiên tả Dershowitz đã phân tích rõ rệt, nhưng với TT Trump, TTDC bóp méo thành một xì-căng-đan vi phạm đủ thứ luật, không khác gì Watergate.

Theo bà Thượng Nghị Sĩ Dianne Feinstein và ông Adam Schiff, hai lãnh tụ khối DC trong tiểu ban An Ninh của Thượng Viện và Hạ Viện, bất kể những tố cáo tràn ngập trên báo chí, cả hai đều chưa thấy có bất cứ bằng chứng nào là đã có sự thông đồng bất chính giữa Trump và Putin.

Mà nếu không phải là phạm tội gì thì điều tra chuyện gì? Để làm gì? Nhất là khi DC biết không có lý do pháp lý để lột chức, mà cho dù lột chức được thì cũng sẽ là đại hoạ cho DC. TT Trump bị lột chức và PTT Pence lên thay thế, bảo đảm sẽ là món quà lớn nhất DC có thể tặng cho CH, khiến CH đoàn kết lại sau lưng một tổng thống ít gây tranh cãi, DC và TTDC sẽ hết chuyện để đánh và sẽ tự diệt. Hy vọng hạ Trump năm 2020 chiếm lại Toà Bạch Ốc cũng thành mây khói.

Câu trả lời kẻ này xin tạm đưa ra: điều tra xem Nga đã làm gì, không phải để kết tội hay đàn hặc TT Trump đâu, chỉ là để trước hết gây khó khăn, tai tiếng cho Trump, sau đó để hy vọng tìm ra một móc nối nào đó, một cái bằng cớ Nga can thiệp giúp giải thích cái thua đau của bà Hillary. Giải an ủi.

Có một chuyện thật sự đáng và cần điều tra: đó là những tin bí mật trong hậu trường đang bị xì ra cho TTDC để làm khó dễ chính quyền Trump.

Chưa khi nào trong lịch sử chính trị Mỹ lại có chuyện tin hậu trường bị xì ra kiểu thác lũ như hiện nay. Lẫn lộn trong khối tin bị xì là tin thật, tin giả, tin dựng đứng, tin diễn giải, tin bóp méo, tin phóng đại, tin bí mật an ninh quốc gia, tin với hậu quả chết người, tin diễu dở,… Danh sách quá dài cho khuôn khổ bài báo này. Hình như đám quan chức còn sót lại của chính quyền Obama chỉ còn là một nhóm người bất mãn, tìm mọi cách đánh phá tân chính quyền để bớt tức tưởi vì thua đậm, bất kể quyền lợi quốc gia, bất kể giúp khủng bố, bất kể đe dọa mạng sống người dân, bất kể… tất.

Trong khi đó thì TTDC chộp lấy những tin bị xì ra như hổ đói vì 99,9% những tin bị xì đều bất lợi cho TT Trump, có thể khai thác tối đa để đánh ông ta, bất kể sự thật vì không thể kiểm chứng, và cũng bất kể mọi hậu quả tốt hay xấu. TTDC đã bỏ cái áo “thông tin trung thực” từ lâu rồi, tinh thần trách nhiệm của người cầm bút cũng đã bye-bye lâu rồi, để bây giờ khoác cái áo “bộ đội xung phong” trong cuộc chiến đánh một tổng thống tuy được bầu chính danh và hợp pháp, nhưng không được họ chấp nhận.

Ta nhìn qua vụ thảm sát trẻ con tại Manchester bên Anh mới đây. Qua điều tra sơ khởi, họ nghi ngờ thủ phạm là khủng bố ISIS, nhưng giữ bí mật không loan báo ra cho công chúng, chỉ chia sẻ tin này với các cơ quan an ninh Mỹ và đồng minh NATO. Ngay sau khi an ninh Mỹ nhận được tin của Anh chia sẻ, hai đài CNN và CNBC đã được “thông báo” và mau mắn xì ngay tin “cảnh sát Anh cho biết đây là đánh bom tự sát của ISIS”. Tin chính xác chứ không phải tin phiạ. Nhưng cảnh sát Anh nổi đoá vì cái tin này bị xì ra có tác động bứt giây động rừng, nhóm khủng bố tiếp tay với tên tự sát biết là tông tích bị lộ, lo tẩu thoát hay phá hủy ngay chứng tích. Ngay sau đó, chính phủ Anh loan tin tạm ngưng hợp tác chia sẻ tin tức với tình báo và an ninh Mỹ, trong khi bà thủ tướng Anh chính thức nêu vấn đề với TT Trump tại hội nghị thượng đỉnh NATO.

Điều này cực kỳ tai hại cho cuộc chiến chung chống khủng bố toàn cầu khi các nước không còn có thể hợp tác, chia sẻ tin tức cho nhau nữa. Chưa kể uy tín của cả nước Mỹ bị vỡ tan từng mảnh. Không ai còn dám tin tưởng, chia sẻ tin bí mật an ninh, hay tin nhạy cảm chính trị nào với Mỹ nữa.

Điểm đáng nói là CNN loan tin chính phủ Anh chấm dứt chia sẻ tin tức tình báo an ninh với Mỹ, tuyệt đối không đả động đến việc chính mình là cơ quan ngôn luận đầu tiên xì tin tối mật này lên đài TV, mà chỉ ghi lại việc New York Times đã đăng hình một cái hộp máy mà cảnh sát Anh nghi ngờ là loại bom được dùng tại Manchester để dẫn chứng việc Mỹ xì tin khiến Anh bực mình, hiển nhiên với hàm ý NYT chính là cơ quan xì tin bí mật. Chẳng những CNN giả dối mà còn không mấy can đảm, mau mắn nhẩy ra xiả tay vào anh đồng chí NYT để chạy tội của chính mình.

Kẻ viết này thiển nghĩ không biết đã đến lúc nước Mỹ này bắt buộc phải ra luật cấm hay giới hạn việc truyền thông xì tin bí mật một cách hoàn toàn vô trách nhiệm, đe dọa đến an ninh quốc gia, hay đe dọa đến mạng sống của người dân hay không. Tự do ngôn luận cần phải chấp nhận một giới hạn để bảo vệ mạng sống của người dân vô tội.

Có thể nào sau vụ này, những quan chức xì tin và TTDC đăng tin sẽ cảm thấy đã đi quá xa, sẽ ngừng xì và đăng tin bí mật nữa không? Kẻ này không tin họ sẽ thay đổi cách hành xử. Trái lại, họ sẽ thấy đây là cách gây khó dễ cho TT Trump hữu hiệu nhất, khiến ông sẽ gặp thất bại tứ phiá, bất kể những hậu quả tai hại như thế nào cho quyền lợi và an ninh nước Mỹ, cho cuộc chiến chống khủng bố Hồi giáo cuồng tín. Do đó, cần phải tiếp tục.

Cần tiếp tục vì đây là cuộc chiến sinh tử của cái “trục” mới Cấp Tiến-Dân Chủ-TTDC chống TT Trump. TTDC đang bắn tiểu liên, trung liên, đại liên đủ cỡ để hạ TT Trump bằng mọi giá.

Ta nhìn vào cuộc viếng thăm Ả Rập Saud của TT Trump. Đây là cuộc viếng thăm lịch sử với những ý nghiã cũng lịch sử không kém khi lần đầu tiên trong lịch sử Mỹ, một tổng thống phá lệ không chọn hai nước láng giềng Canada hay Mexico, hay các nước đồng minh Âu Châu, mà lại lựa Ả Rập Saud là nước đi viếng thăm đầu tiên.

Thông điệp của TT Trump rất rõ rệt, sinh viên năm thứ nhất đại học Cầu Kho cũng hiểu, chỉ có lãnh tụ khối DC tại Hạ Viện, cụ bà Nancy Pelosi, lên TV than phiền bà không hiểu tại sao TT Trump lại đi Ả Rập Saud, vì theo bà, đa số mấy tên khủng bố vụ 9/11 là dân Ả Rập Saud. Trong khi DC và TTDC chỉ trích TT Trump đồng hoá khủng bố Hồi giáo cực đoan với tất cả dân Hồi giáo, thì bà Pelosi đồng hoá một tá tay khủng bố 9/11 với tất cả dân Ả Rập. Đây là thông điệp của TT Trump:

- Ông coi cuộc chiến chống khủng bố Hồi giáo cuồng tín là ưu tiên hàng đầu của chính quyền Trump.

- Ông nhìn Ả Rập Saud, người anh cả của thế giới Ả Rập, như là đồng minh cần thiết và quan trọng nhất trong cuộc chiến này.

- Ông cũng muốn gửi một thông điệp quan trọng nhất cho các ông toà cấp tiến tại Mỹ là ông không có “hậu ý” kỳ thị Ả Rập hay Hồi giáo gì hết khi ông ký các sắc luật tạm giới hạn việc nhập cảnh vào Mỹ của dân tỵ nạn vài xứ Ả rập.

Trong khi đó, thông điệp của Ả Rập Saud cũng rõ rệt không kém. Quốc Vương 81 tuổi đích thân tới cầu thang máy bay để nghênh đón TT Trump, rồi sau đó lần đầu tiên trao tặng huân chương cao quý nhất nước cho một tổng thống Mỹ. Chưa hết, quốc vương còn tổ chức hội nghị thượng đỉnh Hồi giáo với sự tham dự của lãnh đạo 50 quốc gia Hồi giáo trên thế giới đến họp mặt nghe TT Trump nói chuyện. So sánh như thế nào với sự tiếp rước TT Obama là người đã khom lưng xin lỗi Ả Rập và Hồi giáo?

Ả Rập Saud đã nói rõ họ không coi TT Trump như người kỳ thị Ả Rập hay Hồi giáo, mà trái lại, đã là người đang tìm cách diệt khủng bố Hồi giáo thật sự, giúp bạch hoá uy tín của đạo Hồi đang bị nhóm khủng bố cuồng tín làm hoen ố, cũng như giúp diệt ISIS là nhóm đã giết cả chục ngàn dân Hồi giáo và Thiên Chúa giáo tại Trung Đông.

Trước những thông điệp quan trọng vậy, TTDC nhìn thấy gì? Nếu quý độc giả nghĩ TTDC sẽ bình loạn về quan hệ Mỹ-Ả Rập, tương lai cuộc chiến chống khủng bố, hòa bình tại Trung Đông, vấn nạn dân tỵ nạn Trung Đông, giá dầu hỏa trên thế giới, Ả Rập đầu tư vào Mỹ giúp cải tiến hệ thống đường xá cầu cống Mỹ, hay bất cứ đề tài quan trọng nào khác, thì quý độc giả đã lầm to. TTDC chỉ nhìn thấy:

- Đệ Nhất Phu Nhân không đội khăn chùm đầu để biểu hiện sự tôn trọng văn hoá và tôn giáo nước chủ nhà. Cái thắt lưng áo đầm lớn quá khổ.

- Đệ Nhất Phu Nhân hai lần quạt tay TT Trump, không chịu nắm tay ông.

- TT Trump tham gia vào việc múa gươm với các lãnh tụ bộ lạc Ả Rập, bị chê là một điệu muá thô bỉ của một đám đàn ông hiếu sát, khinh miệt phụ nữ.

- TT Trump cúi đầu để Quốc Vương Ả Rập choàng huân chương qua đầu (TTDC cho đây cũng chẳng khác gì việc TT Obama cúi gập người trước Quốc Vương Ả Rập trước đây, hai hình ảnh và cử chỉ mà chỉ những người đau mắt nặng mới thấy không có gì khác biệt)

Cái chú ý vào tiểu tiết vớ vẩn đó tiếp tục qua chuyến đi Âu Châu khi TTDC chúi mũi vào chuyện TT Trump bắt tay TT Pháp quá mạnh, TT Pháp bắt tay bà thủ tướng Đức trước (ông Tây nịnh đầm?), TT Trump xô thủ tướng Montenegro, cái áo đắt tiền của bà Melania,…

Việc TTDC xiả tay vào những chi tiết vụn vặt chỉ chứng tỏ một chuyện: chuyến đi đầu tiên của TT Trump đã không có “thảm hoạ” nào để khai thác hết. Trong khi TTDC hò hét đòi đàn hặc thì các nhà lãnh đạo từ Ả Rập đến Âu Châu, kể cả NATO, đều đón tiếp TT Trump một cách trịnh trọng và vồn vã gấp bội khi đón TT Obama.

Thật ra, thái độ chống đối của TTDC, cho dù đến mức nhỏ nhen nhất cũng không có gì đáng ngạc nhiên, mà chuyện đáng nói tuần này là CNN –vâng quý độc giả không đọc lộn đâu: CNN!- cho đăng một bài ca tụng TT Trump đã dám làm chuyện TT Obama trước đây không dám làm: thẳng thắn đặt sách lược chống khủng bố Hồi giáo cực đoan với lãnh đạo xứ Ả Rập Hồi giáo mà không khom lưng xin lỗi chuyện gì hết.

Cần nhìn cho rõ: đây không phải là bài xã luận của CNN đâu. CNN chỉ là cho phép một nhà báo bảo thủ người Anh, Timothy Stanley, viết bài này và đăng trong mục Opinions, là mục ý kiến của độc giả và những nhà báo ngoài hệ thống CNN, để nói cho rõ đây không phải là ý kiến của CNN. Dù sao, thì đó cũng là một cuộc cách mạng không đổ máu vĩ đại nhất của CNN. Có lẽ tại vì đã đọc bài nghiên cứu của đại học Harvard cho thấy CNN được hân hạnh đứng đầu trong nhóm truyền thông phe đảng nhắm mắt chống TT Trump với 93% các bài viết tiêu cực chống TT Trump. Một cố gắng phi thường của CNN để chứng minh mình cũng… công bằng, chưa chống TT Trump tới 100%, năm thì mười họa cũng ngừng tay, không đánh Trump.

Cái đau đầu cho đảng CH, cho nội các, cho ông phát ngôn viên xấu số Sean Spicer là tất cả những tấn công chống TT Trump lại được chính ông giúp thổi phồng lên qua cái tính khí và khẩu nghiệp của ông. TT Trump là một chính trị gia không giống bất cứ chính trị gia nào. Ông là người bốc đồng, coi trời bằng vung, luôn phản đòn, ăn nói vung vít, bất cần phải đạo chính trị, không có cái tài “nói láo với một vẻ rất thành thật” như Clinton (I never had sex with that woman!), hay dẻo mép nhún nhường, vuốt ve xin lỗi tám phương tứ hướng như Obama, hay xuề xòa thân thiện như Bush con, cũng chẳng có cái cười quyến rũ của Reagan.

Ông đắc cử một phần nhờ cách xử thế không giả dối, không gượng ép đó, nhưng nếu cái ngông đó có ngày giết ông thì cũng không phải là chuyện lạ. (28-05-17)

Vũ Linh

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Trump- Chinh Phụ Ngâm-Tản Đà, Vũ Hoàng Chương và Tôi- May 26, 2017

Thuở trung học tôi thích Chinh Phụ Ngâm hơn Kiều. Trong Chinh Phụ Ngâm có những câu thơ đẹp bi hùng, phù hợp với con bé yêu quê hương từ thuở lên mười. Hơn 40 năm mất nước và nhiều năm lưu vong, một ngày kia Chinh Phụ Ngâm trở lại với tôi thật bất ngờ. Người đem vần thơ chinh phụ ấy phủ hồn tôi là vị Tổng Thống Hoa Kỳ và người Phó Tổng Thống của ông: Trump và Pence.

Họ là một cặp khá hoàn hảo. Hoàn hảo ở chỗ bổ túc cho nhau. Người sôi nổi, kẻ điềm đạm. Người như cọp beo ở hình dáng, kẻ nhu mì qua ánh mắt.

Sau bốn tháng vất vả với những kế hoạch hứa hẹn khi tranh cử, Trump công du. Ngày tiễn Trump, chính cái dáng đứng một mình dưới vòm lá đung đưa và ánh mặt “diệu vợi” của Pence đã khơi giòng ký ức xưa trong tôi.

Chàng từ đi vào nơi gió cát
Đêm trăng này nghỉ mát phương nao
Xưa nay chiến địa nhường bao
Nội không muôn dặm xiết bao dãi dầu

Nàng chinh phụ tiển đưa chồng và lo lắng nội không muôn dặm với xiết bao dãi dầu. Pence bây giờ tiễn chiến hữu lên đường công du và chăc cũng lo lắng bởi “Chín tầng gươm báu trao tay” nhưng “Nội thù vẫn cứ từng ngày phá hôi” thì chuyến đi ấy có được như người xưa chăng:

Săn lâu la rằng theo Giới Tử

Tới Man Khê bàn sự Phục Ba

Áo chàng đỏ tựa ráng pha

Ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in

Chinh vì thế ánh mắt Pence vời vợi, đau đáu.

“Chàng”, cứ tạm coi là “chinh phu” cho phù hợp với tâm tình lãng mạn bất ngờ của Hoàng Lan Chi, đã ôm vai người phó dặn dò.

Rồi may quá, trùng trùng điệp dáng cờ, trùng trùng điệp điệp ngựa vây quanh chàng.

Đoàn kị binh thật đẹp mắt với ngựa trắng phau

Sao tôi yêu hình ảnh những kỵ binh trên đường phố Ả Rập sang trọng xinh đẹp vây quanh tổng thống của tôi đến thế. Đất nước này dầu hỏa phủ đầy nên coi giàu có và đẹp thật.

Xưa: người chinh phu ra đi từ thuở “Chàng tuổi trẻ vốn giòng hào kiệt” và khi trở về thì tóc đã điểm sương:

Dấu binh lửa, nước non như cũ,
Kẻ hành nhân qua đó chạnh thương.
Phận trai già ruổi chiến trường,
Chàng Siêu tóc đã điểm sương mới về.

Nay, “chàng” của tôi chỉ dặm trường có vài ngày và “chàng” sẽ về.

Về để rồi lại tiếp tục điều hành đất nước và thảm thương cho “chàng” là song song với việc điều binh khiển tướng thì chàng vẫn phải đối phó với khuyển mã sài lang : “Nhóm media thổ tả như CNN và vài người Dân Chủ xấu” vì

Bao giờ cho đến bao giờ

Mọi người cùng một giấc mơ với chàng

Make cho US again

Lá cờ lãnh tụ vẻ vang siêu cường

Việt Nam –Tản Đà, Vũ Hoàng Chương và tôi

Vũ Hoàng Chương của thời tiền chiến cũng làm lòng tôi chùng xuống với những vần thơ bi hùng.

Trả ta sông núi ! Từng trang sử
Dân tộc còn nghe vọng thiết tha,
Ngược vết thời gian cùng nhắn nhủ:
Không đòi, ai trả núi sông ta !

Nhiều năm xưa tôi viết đoản văn nhỏ và sau đó ông “boss” cũ ở Tổng Nha Kế Hoạch gửi tặng tôi mấy vần sau:

Văn của LC viết như thơ, mà lại là thơ có thép. Tôi bèn mượn văn của LC để tặng LAN CHI mấy vần thơ dưới đây:

Trưng Triệu vung gươm lưu thiên cổ.

Lý Lê Trần bao sách sử còn ghi

Nhánh Lan Vàng đâu kém khách tu mi

Vung bút thép lũ Cộng nô khiếp vía

Từ “mẫu số chung Trump”, vô tình tôi lại có dịp nhớ Vũ Hoàng Chương.

Rất tình cờ.

Ông KTG Nguyễn Xuân Nghĩa vào nhà facebook của tôi để comment cho một bài tôi share về Trump:

Xuan Nguyen Khi dịch "liberal" là tự do là mắc mưu chữ nghĩa: ‘bọn thiên tả’ mới đúng. Âu Châu gọi liberal là chủ nghĩa tự do, bảo thủ theo quan điểm Mỹ. Hoa Kỳ thì ngược lại, như khi ta nhìn trong tấm kính. Với tôi (NXN) tại Mỹ thì liberal là bọn đạo đức giả nói là lo cho dân nghèo mà chỉ muốn bảo vệ nếp sống và quyền lợi của họ. Nói theo ngôn ngữ của cánh tả (trả lại em yêu!), đấy mới là bọn phản động!

Tôi trả lời: ông làm tôi bật cười với (trả lại em yêu)

Ông Nghĩa thắc mắc: Xuan Nguyen Don’t you ever sleep?

Bản tính tôi ưa nghịch ngợm nên tôi đùa:

Không cần ngủ khi mình thao thức với quốc gia, bác ạ.

Chàng" từ đi vào nơi gió cát

Và em đang cầu nguyện cho “chàng”

Nhưng rồi tôi đính chính: “Nói đùa với ông thôi. Tôi đang du lịch Úc ạ”.

Có lẽ liên quan đến câu tôi viết ( không cần ngủ khi thao thức với quốc gia) nên ô Nghĩa gõ:

Nước mấy ngàn năm hồn chửa tỉnh?

Dân bao nhiêu triệu giấc còn say!

Tôi ngớ người. Vừa não lòng vì câu thơ bi hùng vừa mơ hồ thấy điều gì đó quen quen. Tôi hỏi ô Nghĩa (thơ ông hả) thì ông trả lời: “No way! Thơ cổ, theo kiểu NXN”.

Tới đó thì tôi nhớ ra. Vâng, Tản Đà với:

Dân hai nhăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con.

Tuy không thích ô Nghĩa trong vụ (Terror in Little Sài Gòn) nhưng thích ông bàn luận, giải ảo về Trump, tôi công bình nêu nhận xét vầy:

“Tản Đà hay. Nhưng NXN hay hơn. Thấm thía lắm.
Xưa, cô Dương Nguyệt Ánh bảo "vàng bay theo áo lùa chân guốc" của chị Lan Chi còn hay hơn Tản Đà .Giờ, tôi lại thấy thơ ông hay hơn cụ Tản.
Xưa, Dương Nguyệt Ánh nói sợ cụ Tản hiện về bóp cổ "con ranh". Giờ, tôi thách cụ Tản về …để "gà" cho tôi đáp lại thơ ông!”

Tôi muốn họa, muốn nương hai câu thơ hay của ô Nghĩa mà không viết nổi. Ông Nghĩa lại viết tiếp:

Dân gần trăm triệu, ai người lớn?

Nước sắp ngàn năm vẫn trẻ con!

Thế này thì quá lắm. Cụ này tính “bỏ bom thơ” cho tôi chết mà (!) Nổi cáu, tôi viết:

Trả ta sông núi nghìn trang sử
Nước sẽ vinh quang, có một ngày!
Cho dẫu lưu vong hờn cố quốc
Ta về non nước rợp cờ bay!

Đấy chính là bốn câu thơ tôi viết “nương” theo ý thơ Vũ Hoàng Chương (Trả ta sông núi từng trang sử.Dân tộc còn nghe vọng thiết tha, Ngược vết thời gian cùng nhắn nhủ. Không đòi, ai trả núi sông ta !) .

Câu thơ cuối cùng tôi viết ở mạch ( về Trump-tại faecebook) là

Ngó bức dư đồ thử mà coi
Ta đã cùng bồi với bao người
Chỉ trách non sông ta quá nhỏ
Nên bức dư đồ mới tả tơi!

( Hoàng Lan Chi “nương” thơ cổ)

Vâng. “Bức dư đồ” của Tản Đà mà thuở xưa chúng tôi học ở trung học.

Từ những “ánh mắt trông theo” dành cho Trump- Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ- quê hương mới, tôi vẫn “đau đáu” nhớ về quê hương mẹ như ánh mắt “đau đáu” của Pence để rồi tôi muốn rủ rê bạn hữu cùng nhớ lại “thơ thời Chinh Phụ” và cùng nhớ thương “người cũ Hoàng Chương”.

Việt Nam ơi tiếng sáo diều ai thổi

Buổi chiều vàng ngọn trúc khẽ đong đưa

Thái Bình Dương ngàn sóng lượn nhấp nhô

Ta vẫn thấy quê xưa trong biển cả.

(Hoàng Lan Chi )

Hoàng Lan Chi

5/2017

§ The first trip of Trump-Đêm Trăng Này Nghỉ Mát Nơi Nao- May 20, 2017

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

The first trip of Trump-Đêm Trăng Này Nghỉ Mát Nơi Nao- May 20, 2017

ĐÊM TRĂNG NÀY NGHỈ MÁT NƠI NAO

( The first trip-Trump)

Ngày 20 tháng Năm, 2017, Trump công du sau hơn bốn tháng làm việc cật lực. Tôi xem videp của Fox chiếu cảnh TT và Phu Nhân rời Tòa Bạch Ốc lên phi cơ. Phó TT Pence đưa tiễn tận thang máy bay. Trump nắm tay Pence. Pence nặm lại và chỉ quay qua hôn vội vào má Melania. Cảnh chiêu tiếp theo, phải nói thật kỳ diệu và làm tôi hết sức xúc động. Đó là cảnh Pence đứng dưới một vòm cây, dõi trông theo phi cơ của TT. Rất lâu. Khác lệ thường. Vì đang thời kỳ dưỡng mắt (mổ), tôi chỉ kịp viết vài giòng cảm nghĩ. Hôm nay, xem cảnh Trump được Ả Rập đón, tôi xin được nối tiếp. Câu thơ chủ đề “Chàng từ đi vào nơi gió cát” xin tiếp nối với “Đêm trăng này nghỉ mát phương nao”.

Xem 1 phút “ánh mắt Pence” ở đây:

https://www.facebook.com/lanchi7/videos/10213558316573662/

Nhiều người đã viết rằng Thượng Đế còn thương nhân loại nên đã xui khiến Trump đắc cử Tổng Thống cho dù mọi điều kiện đều bất lợi so với Hillary ( tài chánh, media hỗ trợ).

Như bao người khác, tôi đã lo lắng nhiều cho ngày nhậm chức của Trump. Tôi sợ thủ đoạn của “vài người Do Thái bẩn”. Rồi bản tin hàng ngàn moto dong ruổi oai hùng tiến về thủ đô để bảo vệ tổng thống làm tôi ứa nước mắt. Cảm động và cả yên lòng. Một lần nữa, phải chăng Thượng Đế đã khiến những người ấy tự nguyện chứ không hề là được thuê mướn? Hàng triệu triệu comment tràn ngập ở Facebook, tweeter cầu nguyện trong đó có cả tôi, trong khi “Nhóm media thổ tả như CNN và vài người Dân Chủ xấu” thì làm ngược lại là Rủa Xả và Kích Động.

Sóng gió vẫn tiếp diễn không ngừng trong bốn tháng qua. Những người hiểu biết không bao giờ xem tin của “Nhóm media thổ tả như CNN và vài người Dân Chủ xấu” để bị lung lạc. Họ vận dụng trí khôn để đặt ngược vấn đề và từ đó tìm ra đáp số. Họ cũng kết hợp xem cả tin Mỹ của FOX và vài truyền thông độc lập.

Cái nhìn chung cuộc của những người bầu cho Trump ( tin ngay từ đầu; hay bầu vì không còn ai, chọn cái ít xấu hơn, trong đó có lá phiếu của tôi) vẫn kiên định. Đó là chúng tôi tin vào tổng thống của chúng tôi. Chúng tôi tin vào sự nỗ lực làm việc của ông, (một hy sinh phải nói khá lớn cho một tỷ phú có một đế chế không nhỏ) với mục đích duy nhất: “Make America Great Again”. Mọi chương trình của ông từ vấn đề di trú, sức khỏe, chiến lược quốc tế đều nhằm mục đích đó ( dân giàu nước mạnh). Dù bị “Nhóm media thổ tả như CNN và vài người Dân Chủ xấu” tìm đủ cách đả phá trên từng cây số nhưng người con Mỹ-hơn 70tuổi-ấy-vẫn đứng vững. Kết quả đạt được: “ chỉ số kinh tế cao chưa từng thấy”, bao “jobs” được thu về cho công nhân Mỹ; thế giới phải cúi đầu bao gồm cả đồng minh lẫn kẻ thù.

Chúng tôi, những người vẫn đang tin tưởng tổng thống Hoa Kỳ, nhìn vào kết quả đó.

Chúng tôi không quay lui hay dừng chân để nghe tiếng “sủa”’ từ những cái vớ vẩn.

Và hôm nay, tôi nghĩ rằng Thượng Đế đã xui khiến lần nữa cho hình ảnh Pence được thu lại đầy đủ trong ống kính. Để cho tôi viết lại những câu thơ bi hùng của thuở nào xa xưa:

Chàng từ đi vào nơi gió cát
Đêm trăng này nghỉ mát phương nao
Xưa nay chiến địa nhường bao
Nội không muôn dặm xiết bao dãi dầu

Pence đứng đó, một mình, dưới vòm lá. Dõi nhìn theo phi cơ của Tổng Thống. Ánh mắt xa xăm, ưu tư ấy đã được camera vô tình ghi lại hơi lâu thu hút tôi và cuối cùng òa trong tôi một niềm xúc động.

Tôi ứa nước mắt.

Giọt nước mắt ấy không cho Trump như ngày nào được tin hàng ngàn moto tiến về thủ đô.

Giọt nước mắt ấy, hôm nay, dành cho Pence.

Vâng, ánh mắt của Pence là cả một cả trời u uẩn. Ưu tư, lo lắng, có đủ. Ánh mắt ấy như của người vợ tiễn chồng lên đường tòng chinh. Một người vợ không ở cương vị bình thường mà là vợ của một người thuộc:

Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt

Xếp bút nghiên theo việc đao cung

Thành liền mong tiến bệ rồng

Thước gươm đã quyết chẳng dung giặc Trời

Chí làm trai dặm nghìn da ngựa,
Gieo Thái sơn nhẹ tựa hồng mao.
Giã nhà đeo bức chiến bào,
Thét roi cầu Vỵ, ào ào gió thu.

Ánh mắt lạ ấy của Pence làm tôi liên tưởng ngay đến Chinh Phụ Ngâm là vậy.

Tôi nghĩ rằng:

· Gắn bó với Trump từ khi ứng cử đến nay, Pence phải thấu hiểu rất nhiều: từ cá tính ngang ngạnh, kiểu tuyên bố ngạo mạn đến các chính sách của Trump.

· Pence cũng biêt rất rõ những búa rìu, nhưng dơ bẩn từ “Nhóm media thổ tả như CNN và vài người Dân Chủ xấu” luôn rình rập để ném vào Trump.

· Pence cũng biết rất rõ những stress gì mà người đàn ông ngoài 70 tuổi ấy phải gánh chịu từng giờ, không chỉ bởi công việc mà còn bởi chiến tranh du kích từ “Nhóm media thổ tả như CNN và vài người Dân Chủ xấu”.

Cái “gánh sơn hà” trên vai Trump quá đỗi nặng.

Vì thế, tiễn Trump đi, ánh mắt Pence “đau đáu” nhìn theo. Với tôi thì ánh mắt đó là biểu lộ của một sự thương cảm. Sự thương cảm của đồng chí dành cho nhau mà con người ( bình thường rất lãng mạn là Hoàng Lan Chi ) đã hình dung tới ánh mắt của chinh phụ trong Chinh Phụ Ngâm.

Tôi tin rằng Pence là người công dân Mỹ tốt, người Phó TT trung thành vơi quốc gia, người đồng sự đặt quyền lợi Tổ Quốc lên trên hết.

Giờ đây, Pence và cả Hoàng Lan Chi cũng như hàng triệu triệu công dân Mỹ khác đã thở phào vì:

Chàng từ đi vào nơi gió cát

Và đêm trăng này, “chàng” nghỉ mát rất an toàn, rất hạnh phúc, rất yên bình, trong nguy nga tráng lệ của xứ sở huyền bí với những tiện nghi bậc nhất, nhưng bảo vệ tuyệt vời nhất từ một xứ sở Hồi Giáo, dành cho “chàng”, kẻ mà nhóm media và vài dân chủ xấu vẫn độc ác cột vào cổ “chàng” cái thẻ bài ( kỳ thị tôn giáo).

Chiến lược của “chàng” không giống ai. Không thăm Canada hay Pháp trước mà là Ả Rập, là Do Thái, là Palestine, là Roma; rồi mới tới Belgium, Italy…

“Chàng chinh phu” của thế kỷ 21 đã lên đường vào chiến trận ngoại giao không đơn độc mà có cả nàng “chinh phụ” diễm kiều tòng phu.

Tôi, một lần nữa xin cảm ơn Thượng Đế đã cứu vớt loài người, cứu vớt thế giới khỏi hiểm họa cộng sản bằng việc đặt để cho Trump ngôi vị TT Hoa Kỳ hầu bẻ gãy âm mưu nhuộm đỏ thế giới của Tàu Cộng.

Trăm năm xưa, chúng ta cảm ơn sự ra đời của Thomas Jefferson, của Abraham Lincoln thì hôm nay tôi cảm ơn sự ứng cử kịp thời của tỷ phú Donal Trump.

Hoàng Lan Chi

5/2017

§ Chàng Từ Đi Vào Nơi Gió Cát-(Trump- first trip) May 19, 2 017

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

“Con Chuột Tài Ba” –Em Út của “Ba Con Chuột Đáng Yêu”-May 20, 20 17

“Con Chuột Tài Ba” –Em Út của “Ba Con Chuột Đáng Yêu”

Hôm lâu rồi tôi viết đùa vầy “Ba Con Chuột Đáng Yêu” khi nói về ba người phụ nữ ở facebook cùng cầm tinh con chuột và chỉ cách nhau vài ngày gì đó. Đấy là “chuột lớn Kim Tuyến, “chuột nhỡ” Hồng Vân và “chuột út” Hoàng Lan Chi. Ba con chuột này có một mẫu số chung: chống cộng. Kim Tuyến là nữ nghệ sĩ mà cách đây vài tháng, chị “vang danh” vì đã “cự” bà VC Kim Cương khi Kim Tuyến vô tình gặp ở Little Sài Gòn. Hồng Vân là nhà báo, con gái ô Quốc Phong, chủ nhiệm Tiếng Vang và cũng là TGĐ Liên Ảnh Công Ty. Hoàng Lan Chi là ai thì …miễn nói phải không ạ.

Bài “Ba Con Chuột Đáng Yêu” ở đây:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10212845634157047

Hôm qua tôi gửi bài “Em Có Chống Cộng Không” cho thân hữu qua e-mail. Nội dung tôi kể là tôi đọc được bài viết của một cậu. Cậu này viết về Kim Tuyến và cậu kể là khi chia tay, KT hỏi “Em có chống cộng không?”. Tôi thú vị vì cá nhân tôi cũng hay hỏi vậy với người lạ để dễ xác nhận “tư thế/thái độ” khi nói chuyện. Bài đó ở đây: http://hoanglanchi.com/?p=9066

Hôm nay tôi bật cười khi nhận mail từ “muội”, KHG Dương Nguyệt Ánh. Ánh viết vầy “Vậy là chị Hai hơn em đúng một giáp”. Tôi “khoái chí” quá vì không ngờ Ánh cũng tuổi “chuột”. Tôi hồi âm ngay “ Wow. Hay quá ta. Hôm nay mới biết thêm con chuột này”.

Vậy là con chuột, đứng đầu 12 con giáp, là “cầm tinh” của “ba người phụ nữ đáng yêu” và của “một phụ nữ tài ba”.

Có lẽ đa số mọi người đều biết và phải công nhân đây đúng là “con chuột tài ba” phải không ạ? Với cá nhân tôi thì “con chuột Út hai” này vừa tài ba vừa đáng yêu. ( Hoàng Lan Chi là chuột út Một!).

Xem này, bận rộn là thế nhưng Tháng Tư vừa qua, khi được mời đến Montreal nói chuyện, em gửi mail cho tôi với tựa đề “Ai đây”. Tôi mở xem và bật cười. Hóa ra Ánh chụp với bà chị ruột của tôi ở Montreal. Đó, em bình dị, dễ thương như vậy đó. Tôi nhớ như in lần đầu gặp em ở Hoa Thịnh Đốn. Trong một buổi tiệc của Hội Thơ Văn Tài Tử, tôi nhìn thấy Ánh và “mê” ngay. Ánh có khuôn mặt sáng trưng. Đúng là “ trăng rằm” nhưng không bầu bĩnh đâu. Ánh mặc một cái áo chỉ hơi hở cổ và nhìn phía sau, trời ơi cái gáy của em như cẩm thạch. Năm đó tôi không chụp với Ánh tấm nào.

Dương Nguyệt Ánh –Sao Khuê- Canada 2017

2008 gì đó thì gặp lại Ánh ở dạ tiệc Võ Bị gì đó. Ban Tổ Chức ưu ái xếp cả vợ chồng Dương Nguyệt Ánh và Hoàng Lan Chi vào chung một bàn VIP, vì thế gặp lại em. Cậu mợ tôi ngồi ở bàn khác, qua hỏi nhỏ có phải người ngồi cạnh tôi là KHG Dương Nguyệt Ánh không? Tôi nói phải và sau đó cậu mợ lại chụp chung. Ánh ngoan, rất ngoan. Ánh cũng gọi mợ tôi là mợ dù mợ tôi yêu cầu cô gọi “chị”.

Rồi sau đó gặp lại Ánh ở sinh nhật Đài Việt Nam Hải Ngọai. Lần này có cả ông anh họ của ông xã Ánh, cựu Thiếu Tá Trần Ngọc Huế, nhân vật chính của cuốn sách “Anh hùng và Kẻ Bội Phản” của Andew Wiest. Xem về anh Huế ở đây:

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/VN_forgotten_army_heroism_and_betrayal_in_the_ARVN_TGiao-20080219.html

Dương Nguyệt Ánh –Trần Ngọc Huế-2007

Tôi quen anh Huế riêng trước đó. Anh bị bắt trong Mặt Trận Hạ Lào cùng anh họ tôi, Trung úy Đinh Đức Chính. Khoảng 1982, anh cũng được thả về. Khi đến tìm Chính thì Huế gặp tôi vài lần và có trò chuyện vì tôi đang ở nhà ba Chính để lại.

Nhiều năm trôi qua. Khoảng 2006, một người khuyên tôi phỏng vấn Thiếu Tá Trần Ngọc Huế vì kỷ niệm Mậu Thân gì đó. Họ cho số phone Huế. Tôi liên lạc và hẹn ngày phỏng vấn anh cho Đài Truyền Hình Việt Nam Hải Ngọai. Anh gọi điện thọai và nói sẽ đem một tài liệu đến sở làm của tôi. Tôi nhờ reception nhận dùm vì bận. Nhưng vô tình khi đi xuống lầu có việc, cô reception thấy tôi bèn “Dạ, cô Lan Chi kìa”. Người khách đó là anh Huế.

Chúng tôi chào nhau. Anh nhìn tôi. Tôi nhìn anh. Tôi thấy có nét quen. Tôi và anh nói cùng lúc “Sao trông quen quá?”. Cuối cùng anh nhận ra tôi trước “Phải em là Quỳnh Giao, em Đinh Đức Chính không?”. Tôi ngớ người và sau đó cũng nhận ra anh. Chưa kịp nói gì thì Huế nói vầy “Anh nhớ hồi xưa em đẹp lắm mà?”. Trời đất ơi, coi ông nội này có “ziên” dữ! Khi anh gặp tôi ở Sài Gòn là 1982. Và lúc ở Hoa Thịnh Đốn thì 2006. Đã 24 năm trôi qua chứ có phải vài năm đâu. Cô reception phá ra cười. Tôi dí nắm đấm vào mặt Huế “Anh muốn bị đòn không?

Trở lại với Ánh.

Rồi dường như từ đó tôi chưa gặp lại Ánh. Có chăng là trên net, đúng hơn là qua mail. Lâu lâu không đọc bài “lãng mạn” từ chị (HLC) là Ánh hỏi. Thích nhất là khi Ánh thích bài thơ “Người Con Gái Ba Miền” mà tôi viết tặng em. Xem ở đây: http://hoanglanchi.com/?p=8416

Có một người tài ba khác lặng lẽ sau “con chuột tài ba” của tôi. Tôi không dám nói nhiều vì “hắn” sẽ cự. Nhưng tôi bảo đảm với thân hữu của tôi rằng, “tài ba” thật vì có “tài ba” thì con chuột thứ tư mới “yêu và lấy” chứ, phải không! (cười).

Năm 2016, Ánh hứa hẹn khi nào về Califonia chơi sẽ đến gặp “chị Hai” nhưng bây giờ thì “chị Hai” lại tạm xa Little Sài Gòn một thời gian rồi.

Tôi thường yêu phụ nữ đẹp. Đó là một cá tính “đàn ông” của tôi.

May mắn trong đời tôi lại có những phụ nữ vừa đẹp, vừa có tài vừa rất yêu nước, những con người quốc gia “number one”.

Kim Tuyến và Dương Nguyệt Ánh là hai người đàn bà đó.

Hoàng Lan Chi

5/2017

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Lập Hội Ái Hữu Cựu HS Để Làm Gì- May 17, 2017

LGT: tôi gửi bài này ở facebook vì có hiện tượng một vài hội Ái Hữu các trường học trước 75 nói rằng họ chủ trương phi chính trị, chỉ gặp nhau để hàn huyên và ăn uống. Dưới đây là bài đó và vài ý kiến, đặc biệt có ý kiến của KTG Nguyễn Xuân Nghĩa ở cuối bài. Đúc kết thì tôi nghĩ vầy: 1) Nhóm chủ trương “ phi chính trị” nào chưa thành lập thì đừng thành lập Hội và lấy tên trường làm gì. 2) Hội nào đã “lỡ” thành lập và bây giờ có đa số hội viên bỏ phiếu là “phi chính trị” thì có nên chăng, quý vị ấy NÊN họp lần nữa để: hoặc là giải tán Hội, hoặc đổi tên Hội là (Vui Là Chính-Little Sài Gòn, VLC –Little Sài Gòn ; Vui Là Chính- Hoa Thịnh Đốn; Vui Là Chính Sydnet..). Lý do: một số đồng môn của quý vị cảm thấy bị nhục lây khi có những kẻ đã cố tình quên những bài công dân giáo dục căn bản mà họ được học ở trung học trước 75.

Hoàng Lan Chi

5/2017

***********************************************

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

LẬP HỘI ÁI HỮU ĐỂ LÀM GÌ?

Theo nghĩa bình thường của thời VNCH thì mục đích lập hội là quy tụ một nhóm người có chung một mục đích nào đó. Sau 1975, nghĩa thông thường này có thay đổi chút đỉnh nhưng ý chính vẫn như xưa. Trong bài nhỏ này tôi muốn bàn đến nghĩa “Hội” cho các trường trung học cũ của VNCH.

Nếu tôi nhớ không lầm trước 1975, các trường có Hội Ái Hữu là quy tụ các cựu học sinh của trường đó. Với hoàn cảnh trước 75 thì hầu như hoạt động chính là duy trì mối liên lạc giữa những người đồng môn. Trong các mối liên lạc có lẽ tin buồn được chia sẻ nhiều hơn là tin vui. Dường như cũng không có các mục “ăn uống” là chính yếu thì phải.

Sau 1975, ở hải ngoại thì mục đích của các Hội Ái Hữu đã được mở rộng. Đây không chỉ là nơi quy tụ các cựu học sinh để chia vui sẻ buồn, để giúp đỡ lẫn nhau, để ôn quãng đời học sinh ngày trước, mà có một điều hết sức quan trọng: đó là “khẳng định” thêm một yếu tố: cựu học sinh là người quốc gia không chấp nhận cộng sản.

Vì sống tản mác nhiều nơi nên đã có các buổi gặp thường niên. Vì ly hương nên trong các buổi gặp thường niên đã có những buổi thưởng thức các món quê hương do các đầu bếp hội viên (nay đã là mẹ hay bà) mang đến “khoe”. Dần dà đông hội viên hơn thì đã có tầm vóc lớn hơn: đặt tiệc ở nhà hàng và có các chương trình văn nghệ kèm với đặc san. Dần dà lại là những đại hội toàn thế giới chứ không còn trong phạm vi một quốc gia nữa. Song song đó, trong đời sống thường nhật, các Hội Ái Hữu đã có những hoạt động tích cực nhiều hơn. Những hoạt động này nhằm mục đích phục vụ cho cộng đồng như:

• nói chuyện về một đề tài thời sự nào đó;
• tham gia làm việc xã hội như mở lớp hướng dẫn về việc sử dụng internet;
• cộng tác với các Tổ Chức Cộng Đồng qua các sinh hoạt xã hội như Tết Nguyên Đán hay Tết Trung Thu;
• tham gia các công tác /chương trình chính trị như Làm lễ tưởng nhớ Ngày Quốc Hận;
• tham gia các cuộc biểu tình chống các cán cộng câp cao đến Mỹ hay chống văn hóa vận của vc qua việc các ca sĩ (đảng viên, nghệ sĩ ưu tú) của Vc trình diễn ở hải ngoại;

Điển hình cho loại này là Hội Ái Hữu Cựu HS Chu Văn An, Nam CA.

Đó là những Hội Ái Hữu đúng nghĩa, xứng đáng mang tên ngôi trường ngày xưa họ học.

Tại sao?

Tại vì chương trình ngày xưa đã “giáo” học sinh về ý nghĩa của hai chữ Tổ Quốc, về Lá Cờ, về Quốc Ca, về tình yêu quê hương trước khi “giáo” về tình cha mẹ, bằng hữu…Chương trình giáo dục ngày xưa cũng “giáo” học sinh về bổn phận người dân trong thời bình hay chiến. Chương trình giáo dục ngày xưa cũng “giáo” học sinh về các thể chế chính trị, về sự nguy hại của chế độ cs đối với đất nước.

Nếu đã được “giáo” như thế thì mọi người học sinh cũ của các trường phải thể hiện sao cho xứng đáng cái tên của ngôi trường mà mình học. Ngày xưa, VNCH cũng có ý chọn tên các vì vua hay danh nhân lịch sử để đặt tên cho các trường với mong muốn “học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau” sẽ nối nghiệp tiền nhân (Gia Long, Đồng Khánh, Lê Lợi, Trưng Vương, Chu Văn An, Petrus Ký, Nguyễn Trãi, Nguyễn Đình Chiểu…)

Câu hỏi đặt ra trước khi tôi xin ngưng là: hiện nay có vài Hội Ái Hữu các trường trước 1975 khẳng định vầy: không dính líu chính trị (?), gặp nhau chỉ để ăn uống, hàn huyên. Như thế, theo các bạn, các hội này nên có tên thế nào cho đúng nghĩa nhất? Theo tôi nếu chỉ có thế thì không nên “bôi nhọ” các tên Gia Long, Trưng Vương, Petrus Ký, Chu Văn An , Lê Văn Duyệt, Hồ Ngọc Cẩn… Lý do: các ngôi trường trên KHÔNG HỀ DẠY HỌC SINH QUÊN NGHĨA VỤ CÔNG DÂN, BỎ RƠI LẬP TRƯỜNG QUỐC GIA, ĐÁNH RỚT LÝ TƯỞNG CỘNG HÒA .

Cũng đừng lấy tên nhóm Trưng Vương hay nhóm Gia Long vì như thế cũng là làm “tủi hổ” cho nền giáo dục được giảng dạy ở Gia Long hay Trưng Vương …

Hãy lấy tên vầy “Hội thích ăn bún bò” (!) hay “Hội thích nói dóc” (!) hay hội “cứ nghe ca sĩ Vc hát” (!) hay hội “ không cần biết cờ vàng hay cờ đỏ” (!).

Mời các cựu giáo sư, học sinh cho ý kiến ạ.

Hoàng Lan Chi

5/2017

CÁC Ý KIẾN

1) Hai Van Vu Nếu ai cũng có suy nghĩ trong một hướng đi trên danh xưng ‘ Hội ái hữu’ để có thể kết tụ những sinh hoạt mang lợi ích cho Cộng Đồng Người Việt thì nhất định chế độ bạo quyền không thể tồn tại đến ngày hôm nay , trong thời điểm chúng ta là những người sống lưu vong cần phải biết đoàn kết và có một điểm hội tụ. Nhưng kể từ khi bọn việt cộng mở cửa vì đói kém do hậu quả kinh tế tập trung, bọn chúng gây ra phân hoá Cộng Đồng hải ngoại với chiêu bài ‘ Quê hương là chùm khế ngọt’, nên hiện tượng ‘ áo gấm về làng’ trở thành thịnh hành .
Ngay từ đó ‘ Hội ái hữu ‘ cũng bị gặm nhấm bởi tâm lý sợ bị vào sổ đen của bạo quyền cộng sản vì nếu như nằm trong một hội nào có sinh hoạt mang tính chính nghĩa Quốc gia sẽ bị cấm cửa vào nơi có những ‘ chùm khế ngọt’.

2) Quang Le · Hội Tử Sướng.

-LanChi Hoang Ok.
-Rõ. Chết đi nếu lập hội ái hữu cựu hs mà bảo là "phi chính trị". Nhưng …HỌ CHẾT HAY HỘI ĐÓ CHẾT ĐI? :) Tử Sướng là chết sướng??? Kỳ vậy?

-Quang Le :Giống nhau – họ hay hội. Vì chỉ là bọn phá thối không đáng đề cập

3) Truc Vo: Viện Đại học Đà Lạt (trước 30/4/75) nơi em học còn " hay "nữa, 1 số " ông bà " thành lập nhóm " VLC " ( Vui Là Chính ), nhất định không đá động đến chính trị, kinh chưa.

-LanChi Hoang Thà họ thẳng thắn vậy đi. Không làm nhục cái tên trường cũ.
Viện ĐH Đà Lạt, nhóm Chính Trị Kinh Doanh, mấy năm trước sóng gió vì một vài kẻ ( khốn nạn) không chịu chào cờ. HLC cũng ‘đụng độ" vài nhân vật thuộc nhóm này. Tất nhiên HLC "dập" cái bọn vàng vàng đỏ đỏ.

-Truc Vo :Dạ em biết chị từ ngày ấy và còn nhớ đến chị.

-LanChi Hoang: Wow. Em làm chị bật cười. Ngày đó một dân CTKD viết mail cho nhóm vầy nè, ý khen "bút lực HLC" và ý nói dân CTKD sẽ ‘gặp khó khăn" với cây bút HLC (!):

Từ AnhThơ

Thân chào anh Phi Nghiêm, "Người khôn ăn nói dịu dàng dễ nghe" quá! Anh Phi Nghiêm này, cương trực, lại tinh tế quá chừng. Tôi có đọc các thư khác của HLC sau khi bài "Dường như là mùa thu" của bà chuyển vào TNIC trở thành "chuyện lớn" và được đăng tải trên báo và diễn đàn bên ngoài. Do đó, tôi đồng ý với Phi Nghiêm chữ "mờ ảo" HLC xử dụng không có ý chỉ diễu cợt về con mắt bị mờ của Thầy PBL. Cái khổ là khi HLC đăng tải thư của vài thành viên TNIC viết thư phản đối bà ấy, bị bà "phản pháo" khá nặng. Lý luận, văn phong của HLC rất đáng nể sợ so với các thư của thành viên TNIC viết phản đối bà ta. Coi bộ tên tuổi thụ nhân đang gặp "khó khăn" lớn về mặt đối ngoại một cách đáng ngại.

4) Xuan Nguyen -Còn một loại hội nữa, Hội Nát Bàn, càng bàn càng nát việc! NXN

·

-LanChi Hoang Ông làm ơn cho ý kiến là các hội ái hữu các trường học nếu chỉ gặp nhau ăn uống và chủ trương "phi chính trị" thì theo ông: Họ có nên lấy tên Hội Ái Hữu trường XYZ nữa không?

-Xuan Nguyen:

Đã hỏi thì tôi xin có vài ý kiến đáng ba xu:
Tùy hoàn cảnh địa dư chính trị – trong một xứ tự do hay dưới một chế độ độc tài – ta có hai loại hội ái hữu. Không nói về hoàn cảnh bi đát tại Việt Nam, mà nói về môi trường hải ngoại thì quyền tự do lập hội có dẫn đến hiện tượng trăm hoa. Từ căn bản điều ấy không xấu.

Đi xa hơn, các hội ái hữu hay tương trợ, tương tế, có thể bao trùm lên yếu tố quốc gia dân tộc, rồi xuống tới điều kiện nhỏ hơn, như địa phương, ngành nghề, trường học, tông thuộc, hay cả kinh nghiệm chính trị, từ Hội Ái Hữu Người Việt Quốc Gia tới Ái Hữu Vĩnh Long, Binh chủng này khác, Ái Hữu các trường Trưng Vương, Gia Long, Chu Văn An, Hội Tù nhân Chính trị Cộng sản, v.v…. Nhưng tình trạng nghi kỵ và phân hóa khiến cái chung lớn như “quốc gia”, “tự do” có nội dung chính trị lại gây bất đồng, nên chúng ta lui dần về mẫu số chung nhỏ nhất, ít gây vấn đề nhất dưới cái nhãn “phi chính trị”. Thà như vậy còn hơn là chẳng có gì cả khi cần tương trợ lẫn nhau.

Điều đáng buồn là “mẫu số chung nhỏ nhất’ lại… càng ngày càng nhỏ, để khỏi có mâu thuẫn hoặc tranh chấp. Nhỏ nhất có khi là nhậu nhẹt, ca hát, khiêu vũ hay khoe xiêm áo linh tinh. An toàn và vui vẻ trong khi tuổi già mặc nhiên cắt giảm số hội viên.

Con sông lớn chia thành từng nhánh nhỏ rồi chảy vào chốn ao tù đặc quánh.

Hiện tượng đó mới đáng suy ngẫm và ưu lo, hơn là tranh luận về lẽ chính danh hay giá trị tinh thần của các trường trung học đã đào tạo ra nhiều thế hệ trưởng thành đáng kính. Xin đừng giận mà hãy để các bạn vui tuổi già với trò bạn cũ trường xưa của thời niên thiếu. Quê hương của phụ nữ là tuổi thanh xuân. Họ đang mất cả hai thì ai nỡ trách móc, mắng mỏ?

-LanChi Hoang

Ông Nguyễn Xuân Nghĩa:
Cảm ơn ông cho ý kiến. Tôi tóm hai ý chính của ông nhé: 1) Do xung đột nên các hội cứ co dần để chỉ còn mẫu số nhỏ tí teo là (ăn nhậu, nhảy nhót, khoe xiêm y). 2) Tuổi già thì thôi để các “mợ” vui với nhau. Ý kiến của ông có lý lẽ và hay nhưng tôi cũng có ý phản bác vậy ( cười).

Tôi xin phản bác vầy:

1) Nếu mọi người đều có lập trường chính trị, tư tưởng chính trị vững thì sẽ đưa đến việc có thái độ chính trị đúng đắn. Do đó, việc chọn Ban Chấp Hành là điều quan trọng. Ở đâu, thời nào cũng cần “leader”. Leader sẽ hướng dẫn các hội đi đúng đường hướng. Các Hội Ái Hữu dường như đa số đã được thành lập cả 20- 30 năm rồi ông ạ. Có nghĩa là thời đó các hội viên còn “tỉnh táo”, còn “nhiệt huyết” và việc định hướng đi ĐÚNG cho hội là điều không khó.

2) Nếu có giáo dục căn bản VNCH thì phải hiểu: đảng phái ở dưới Tổ Quốc. Dân tộc là trên hết thảy. Do đó, sau này khi “trăm hoa đua nở” trong lãnh vực tranh đấu thì hội viên có thể tham gia Đảng Chính Trị A hay B nhưng khi “đến với Hội Ái Hữu” thì hãy để cái “đảng phái” đó ở ngoài cửa. Sau nữa, hoạt động chung của Hội Ái Hữu thường là về xã hội nhiều hơn ( dạy computer, hướng dẫn gia chánh, thăm người neo đơn…) thì không đứng được với nhau hay sao? Việc tham gia các Tổ Chức Cộng Đồng để biểu tình chống vc hay văn hóa vận của vc, không đứng chung được với nhau hay sao?

3) Ông viết vầy “Quê hương của phụ nữ là tuổi thanh xuân. Họ đang mất cả hai thì ai nỡ trách móc, mắng mỏ?” quả là không hổ thẹn với “tiếng tăm của Kinh Tế Gia Nguyễn Xuân Nghĩa, cựu Bộ Trưởng VNCH” ! ( cười). Tôi nghiêng mình cảm phục vì ông đã lấy được bao nhiêu cảm tình của các “mợ” qua câu trên. Tôi đoán rằng thậm chí có “mợ” còn sụt sùi lấy khăn “mùi xoa”, ủa quên, “tissue” ra chậm nước mắt nữa cơ. ( lại cười).

Vâng, thưa ông, tôi thì nghĩ vầy: Như đã viết ở trên, các Hội Ái Hữu đã thành lập từ lâu, từ khi các “cậu/mợ” ấy đang phơi phới (tam thập nhi lập) và cả độ tuổi (tứ thập nhi bất hoặc) thì các cậu mợ ấy hiểu rất rõ Ái Hữu là Tương Trợ, Danh Tiếng trường là Niềm Hãnh Diện.

Vì thế, tuy tuổi thanh xuân không còn nhưng không có nghĩa thế là “point final “ vì các “cậu/mợ” ấy thừa biết họ còn có thế hệ tiếp nối là con là cháu kia mà. Điển hình là GS Phạm Thị Nhung của trường Gia Long. Tinh thần quốc gia, hoạt động quốc gia của Bà vẫn “sáng ngời và phơi phới” cho dù bà đã ngoài 80. Xã hội chỉ tốt đẹp khi chúng ta ca tụng các “gương tốt” và chỉ trích các “ gương xấu”, đúng không thưa ông?

Vậy thì các “cậu/mợ” của thập niên 80 nay là “ông/bà” của 2017, thì cứ tụ họp để ăn uống, nhảy nhót, khoe xiêm y nhưng việc dành 1/1000 quỹ thời gian để THỈNH THOẢNG tham gia công tác xã hội, tham gia việc chống cs của các Tổ Chức Cộng Đồng, cũng CẦN VÀ NÊN phải không ạ? ( Trừ phi họ đã muốn về VN ăn khế ngọt thường xuyên, trừ phi họ hay con cháu họ có doanh nghiệp với VNCS, trừ phi họ mang ảo tưởng họ sẽ về VN giữ chức này tước nọ! Với những KẺ ĐỐN MẠT NÀY, theo tôi, họ nên triệt tiêu cái danh nghĩa cựu học sinh trường XYZ đi. Là đồng môn, chúng tôi nghiêm khắc lên án loại này ô Nghĩa ạ).

KL: ý cá nhân tôi là: nếu bây giờ đa số hội viên “vote” phi chính trị thì các hội Ái Hữu đó nên giải tán hoặc đổi tên, vd “VUI LÀ CHÍNH’. Chúng tôi KHÔNG MUỐN BỊ NHỤC LÂY ạ. Nhưng đó là ý tôi thôi còn nếu họ cứ “lỳ” ra thì kệ họ thôi, phải không?

Mong ô chỉ giáo thêm nhé.

Tôi ưa thích những người có “đầu óc” và tranh luận trong lịch sự, lễ độ, có lý lẽ, không bêu xấu cá nhân, không chụp mũ, không nói hồ đồ. Tôi có quyền hy vọng điều đó có ở KTG Nguyễn Xuân Nghĩa, được chứ ạ?
Hoàng Lan Chi

5) Christine Le Nầy anh Nghĩa ơi. Em đã được sống trong hai nền văn hóa Âu và A’. Một bên là NATO (No Action Talk Only) và Hội Bát Bàn. Vậy anh nghĩ xem hội nào có ích lợi hơn.
Dê góp ý kiến cho chị LCH. Thưa chị, H có thể là lớp đàn em của các anh và chị đi trước nên có thể nói là không biết nhiều về các hội đoàn ngày xưa của trường lớp tại VN nhưng qua Mỹ cũng đã tìm lại nhóm bạn ngày xưa và thỉnh thoảng bay đi california gặp bạn bè củ. Một phần như chị đề cập đến, gặp nhau kê chuyện ngày xưa cũng như hỏi thăm những người thầy cô và bạn củ. Đó cũng đem lại một chút gì âm cúng an ui cho những ngày tháng xa hương trên đất người. Biết là đến khi nằm xuống mình có thể không bao giờ trở về quê mẹ hoặc sẽ không trở về thăm trường cũ nên hội bạn cũng là một liều thuốc bổ chúng ta chữa trị bệnh hoài hương lẫn nhau. Còn về chuyện các hội đoàn mang tên trường XYZ mà không xứng đáng làm người cựu hs của trường đó, thay vì mình yêu cầu họ đối tên thì mình nên có một vài website tại các vùng tập trung người VN, đưa lên những việc thiện các hội đoàn đã làm giúp cho xã hội, hoặc là kêu gọi sự đóng góp của cựu học sinh tại vùng đó giúp đỡ cho những công việc cộng đồng sắp tới. Như vậy mình có thể duy trì mối liên lạc giữa các hội đoàn cũng như xư dụng các tài năng một cách thích hợp hơn. Chỉ là một ý kiến thôi nha.

-LanChi Hoang
Cảm ơn cưng. Vài hội Ái Hữu chủ trương phi chính trị ( thật ra nói vậy là sai nhưng ta không bàn chuyện đó ở đây, hỉ) thì nhất định không tham gia cái gì cả ngoài việc gặp nhau để ( ăn nhậu, nhảy nhót, khoe xiêm y) như bác Nghĩa nói.
Tại Nam CA, hội Ái Hữu CHS Chu Văn An làm good mọi thứ cưng ạ. Không hổ danh con cháu "nhà nho" Chu Văn An ! ( Hello ông Dang Quynh!)

HẾT

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

Em có chống cộng không? May 16, 2017

11 hrs ·

EM CÓ CHỐNG CỘNG KHÔNG ?

Tôi mới xem facebook. Một người viết về "chuột lớn", nghệ sĩ Kim Tuyến. Có câu này:

Trích: Gần đây được đọc những bài văn tuỳ bút của chị Kim Tuyến trên mạng, mình càng nể phục tinh thân quốc gia, lập trường chống Cộng của chị và tâm tư của chị hướng về VN, hướng về các anh thương phế binh VNCH. Hôm gặp chị Kim Tuyến, chị kể về tâm tư chị hát cho lễ tưởng niệm 30/4 là vào năm 1990 tại San Diego, và cũng từ đó chị xa dần sân khấu. Kỳ này, vì sự kiện đặc biệt, chiên sĩ Võ Đại Tôn, tuổi cao và sức khoẻ yếu, biết đâu cũng có thể lần cuối cùng Ông đến San Diego, nên chị nhận hát cho chương trình của Ông họp mặt tâm tình tại San Diego.

Khi chào tạm biệt chị ở ngoài bãi đậu xe, chị hỏi: "Em có chống Cộng Không?"

Ngưng trích

Hoàng Lan Chi: tôi bật cười. "Chuột út" Hoàng Lan Chi cũng có tật vậy. Khi ai đó ở hải ngoại xin kết bạn, tôi cũng hay hỏi vầy " có chống cộng không ? có là fan của Vt-Định không?"

Từ những người trong nước , thì tôi viết vầy " xin nói trước, tôi rất ghét cs. Có gì trở ngại không?"

Khi người phụ nữ VN có lập trường chính trị, tư tưởng chính trị rõ ràng thì nó thể hiện bằng hành động chính trị: LÀ NHƯ THẾ ĐÓ.

Chuột út Hoàng Lan Chi lên tiếng vụ ( DVD Những đứa con vong quốc), chuột nhớn Kim Tuyến cũng bày tỏ thái độ.

Chuột út Hoàng Lan Chi bày tỏ bất cứ "thái độ chính trị nào" thì thường thường chuột nhớn KIm Tuyến bravo!

Các cụ nói " NGƯU TẦM NGƯU MÃ TẦM MÃ" là vậy.

Hoàng Lan Chi

5/2017

*” 3 con chuột “đáng yêu” ở facebook: “Chuột lớn” Kim Tuyến, “chuột nhỡ” Hồng Vân và “chuột út” Hoàng Lan Chi. Chúng tôi cách nhau vài ngày và cùng là tuổi tý.

Bài liên quan:

§ NS Kim Tuyến: Tôi chọn tự do và không hối tiếc . Bài phỏng vấn đặc sắc- một tài liệu lịch sử không nên bỏ qua.

Posted in Tạp Ghi | Comments Off

VĂN SĨ QUAN DƯƠNG: THÁI ĐỘ VÔ GIÁO DỤC KHI MUỐN BINH VỰC Ô TRẦN TRUNG ĐẠO-April 21, 2017

Hoàng Lan Chi

VĂN SĨ QUAN DƯƠNG: THÁI ĐỘ VÔ GIÁO DỤC

KHI BINH VỰC Ô TRẦN TRUNG ĐẠO

Thưa quý vị,

Tôi viết nhận xét về bài “Khi người lính già vừa chết đêm qua” của Trần Trung Đạo vì có vài người LÍNH binh ẩu. Ông Quan Dương, một nhà văn, cũng là “bạn quen biết” nhiều năm xưa của tôi đã vào nhà facebook của tôi và viết comment.

Ông Dương, không chỉ ra những lập luận của tôi sai ra sao. Vd nếu tôi nói, ô Đạo bịa đặt điều A thì ô Dương phải chứng minh điều A không phải bịa đặt. Hay, nếu tôi viết ( ví người lính với con thú hoang lạc loài) thì không nên vì ô Đạo có thể tự ví mình là bất cứ con vật nào ông thích như ô Nam Lộc từng ví (tôi như con thú hoang lạc đàn) nhưng ví người lính là “thú hoang lạc loài” thì không hay. Nên ví “như chim lạc đàn” thì vẫn nói được cái hoàn cảnh trơ trọi cô đơn của một người. Dùng “thú hoang lạc loài” thì chữ “thú hoang” đã không hay (nhưng dùng động vật hoang dã thì được khi muốn nói chung chung). “Thú hoang” không có gì hay ho mà “lạc loài” càng không hay hơn. Thú thường sống có bầy như sói. Vài con thú vẫn được ví với người anh hùng là hổ thì một mình một cõi, chúa sơn lâm. Gọi “thú hoang” là những con thú “xấu” không hàm ý tốt hay đẹp. Để phản bác tôi , ô Dương nên chứng minh, vd đã có người A, B, C,D thuộc nhiều tầng lớp khác nhau trong xã hội từng ví mình là thú hoang lạc loài. Hoặc, ông nên trưng bằng cớ, cổ ngữ hay sách cổ thì thú hoang lạc loài có nghĩa đẹp ám chỉ tình trạng cô đơn của một người hùng khi sa cơ lỡ vận…

Ô Quan Dương không làm vậy.

Là một cựu quân nhân, cũng là nhà văn, có lẽ cỡ tuổi tôi, từng biết tôi từ trước khi tôi ra hải ngoại (2004), từng đọc bài tôi viết, chương trình âm nhạc tôi từng thực hiện mà ô Quan Dương miệt thị rằng tôi chỉ trích người nổi tiếng để được nổi tiếng!

Tôi bật cười.

Từ 2004, tôi đã chỉ trích ô Đạo qua mail riêng vì cái rỗng/khôi hài của câu “Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười”. Ô Đạo không trả lời được thỏa đáng vì phải chi bà mẹ chết thì trong lúc tưởng nhớ, người con có thể bày tỏ sự ước mong thời gian quay ngược trở lại. Còn trường hợp ô Đào (nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người) có nghĩa mẹ ông còn đó chưa chết! Chỉ là cụ còn ở VN. Như thế có thể gọi điện thọai thăm mẹ chứ còn “xin đổi thiên thu lấy tiếng mẹ cười” nghe rỗng tuếch và còn sai vì cụ chưa chết. Chỉ vài người trẻ, không thạo tiếng Việt lắm mới thích chứ d91 số những người tương đối có học Việt văn 12 lớp của VNCH, sẽ thấy đó là sáo ngữ, là rỗng tuếch.

Từ 2005, tôi chỉ trích vì tư tưởng có vẻ hòa hợp trong bài “Ông Thiện Ông Ác”

Từ khoảng 2014, tôi viết bài “Cái hèn của ô Trần Trung Đạo”. Ông Đạo có mail, trần tình rằng “Kẻ gây Rối” viết từ lâu, không phải sau bài “Ánh sáng Điếu cày”

( Trích Hoàng Lan Chi trong bài Cái hèn của ô TTĐ: Tóm lại, một người tranh đấu trong nước như ông Điếu Cày qua những “bề nổi” ( vì chúng ta chưa có đủ dữ kiện để biết mặt chìm của tảng băng) thì chúng ta có thể khen, yểm trợ và “wait and see” để xem tương lai, ông Điếu Cày làm được những gì. Còn xưng tụng thái quá, trao tặng “Ánh Sáng Điếu Cày”: với cá nhân tôi, ô Trần Trung Đạo rất hèn). Ngưng trích.

Tôi không phải là người tập tễnh mới viết văn, không có khả năng viết vì cá nhân tôi học Việt văn thời VNCH ở trường nữ trung học nổi tiếng của Sài Gòn (Gia Long), từng viết văn từ thuở đệ tứ, (1963) từng đăng bài ở Chính Luận, Sống, Tiếng Vang, Dân Luận. Trong khi đó ô Đạo học trung học miền Trung (có lẽ giáo sư Việt văn không được giỏi như gs của thủ đô Sài Gòn). Có lẽ khi tôi là giảng nghiệm viên bộ môn Vật Lý Địa cầu của ĐH Khoa Học thì ô Đạo còn đang mài đũng quần ở ĐH tư, Vạn Hạnh (cái ổ vc) chứ cũng không được là ĐH chính thức Văn Khoa. Như thế, ô Quan Dương, “mạ lị” một người như tôi là (trích Quan Dương: Sự khiêm cung kho^ng bao giờ thừa cả , đừng quá tự thị để người khác hiểu là bà muốn nổi tiếng khi chọn những người nổi tiếng để phê bình. Con đường nổi tiếng phải trải qua một quá tr`inh . Đi ngang về tắt thì đó gọi là tai tiếng.Ngưng trích), chứng tỏ sự thiển cận, tinh thần bè phái, kiến thức hạn hẹp và quan trọng hơn hết, cái “vô giáo dục” nơi ông. Những bài phỏng vấn của tôi không chỉ dành cho người rất nổi tiếng mà cho cả người nổi tiếng vừa và nội dung luôn được tôi chắt lọc từng câu, từng ý chứng tỏ tôi là có phải là người ( CHỌN CHỈ TRÍCH NGƯỜI NỔI TIẾNG ĐỂ PHÊ BÌNH) hay không. (sic!)

Dưới đây là những gì tôi ghi theo từng điểm của ô Quan Dương. Tôi đóng vấn đề tại đây vì Quan Dương, một cựu quân nhân, vô tư cách, vô giáo dục, không xứng đáng để tôi hạ mình đối thoại, lần thứ hai.

Hoàng Lan Chi

4/2017

1-Quan Dương viết: Chữ nghĩa của người làm thơ được cô đọng bằng cảm xúc của sự suy tư . Người đọc đọc bằng sự cảm nhận . Nếu sự cảm nhận của mình không đồng cảm được với ca?m xúc của tác giả thì không có nghĩa là tác giả dùng sai chữ nghĩa mà vì cả hai không cùng tần số . Người đọc không cùng tần số với người viết cũng không có nghĩa là bài thơ đó dở theo ý kiến chủ quan của mình bởi vì một bài thơ không cùng tần số với người này không có nghĩa là không cùng tần số với người khác.

Hoàng Lan Chi viết: hóa ra ông cho bài thơ hay? Thì, cũng như Ngụy Vũ, Nvradio nói trên làn sóng ( những ai khen ô Đạo thì cũng như ông ta thôi. Cùng hội cùng thuyền). Sẽ không có thống kê để biết có bao nhiêu người khen thơ hay và bao nhiêu người chê dở. Ông, cứ tự giữ cảm tưởng, cảm nhận, cảm nghĩ của ông về bài thơ. Cá nhân tôi đọc qua một lần, không thấy rung động mà ngược lại nổi giận vì người lính bị bôi bác (ví như thú hoang lạc loài). Tôi đã viết, Nam Lộc hay ô Đạo, tùy ý, tự ví mình với bất cứ “animal” nào: không ai nói. Nhưng, Tháng Tư, post bài thơ, mà bảo người lính là con thú hoang lạc loài thì cá nhân ông cho là không xúc phạm nhưng với tôi thì có. Hãy ví von người lính là “chim lạc đàn”. Thú hoang: nghĩa xấu. Lạc loài: có nghĩa xấu nếu ngoài nghĩa “lạc bầy”. Tự do sáng tác thuộc ô Trần Trung Đạo. Tự do phê bình là quyền của tôi. Cả hai quyền này được luật pháp bảo vệ. Nhưng tự do mạ lị kiểu ô Quan Dương là vi phạm luật pháp và cả luật đạo đức của loài người.

2-Quan Dương viết: Bà Hoàng Lan Chi này quá sức chủ quan khi tự cho mình là cái rốn chữ nghĩa trong thiên hạ khi đem chữ nghĩa trong thơ của Trần Trung Đạo ra chẻ tét lét và cố phán đoán phản ngược lại cảm xúc của tác giả

Hoàng Lan Chi viết: Một bài thơ được gửi ra ngoài “public”: sẽ có người khen, kẻ chê. Những người chê này, không bao giờ nghĩ mình là “cái rốn của vũ trụ”. Hãy tra lại tự điển, hãy coi lại chương trình Việt văn xưa, để hiểu “cái rốn của vũ trụ” được dùng để ám chỉ cho những kẻ XYZ nào với hành vi ABC nào. Ông Dương viết thế là ông đã áp đặt chữ nghĩa, nếu không muốn nói là vu cáo: thật trẻ con và có vẻ tiểu nhân vì bè phái (Sorry). Lời khen hay chê, sẽ có giá trị hơn nếu được chứng minh và ngược lại. Bài nhận xét của tôi, có chứng minh rõ ràng: ô Đạo đã bịa đặt những gì, đã vô tình mạ lị người lính cái gì. Tôi, không nói hay viết hồ đồ bao giờ. Ông Dương, muốn binh vực, muốn phản biện, hãy đem từng ý của tôi ra, để bác bỏ. Viết vài câu theo kiểu này: chỉ là của người thiếu hiểu biết, không phải là tư cách của người trưởng thành.

3-Quan Duong viết: Sự khiêm cung kho^ng bao giờ thừa cả , đừng quá tự thị để người khác hiểu là bà muốn nổi tiếng khi chọn những người nổi tiếng để phê bình. Con đường nổi tiếng phải trải qua một quá tr`inh . Đi ngang về tắt thì đó gọi là tai tiếng

Hoàng Lan Chi viết: bật cười. Khiêm cung là gì? Chả lẽ khiêm cung là đọc thơ (gửi “public”) là không được phê bình/nhận xét? Chả lẽ khiêm cung là phải “hít hà” cho dù thấy bài thơ sai trái, có nội dung và cả từ ngữ xúc phạm một tập thể?

Trần Trung Đạo nổi tiếng lúc nào: đa số mọi người biết. Bà Hoàng Lan Chi xuất hiện lúc nào, với những chương trình gì, bài viết kiểu gì: có lẽ cũng khá nhiều người biết nhưng sẽ ít hơn vì “bà” LAN CHI ra hải ngoại sau Trần Trung Đạo những hơn 20 năm gì đó. Nhưng, ông Quan Dương, không nói chuyện đứng đắn mà chụp mũ cho một phụ nữ, viết đã lâu, tham dự vào chuyện cộng đồng khá lâu, là muốn nổi tiếng nên chọn phê bình người nổi tiếng: quả là vừa thiếu trí, vừa thiếu giáo dục, vừa thiển cận.

“Bà Hoàng Lan Chi”, trải dài nhiều năm nay, thấy việc bất bằng là lên tiếng. Trần Trung Đạo, đã bị hai lần và lần này là lần thứ ba chỉ vì có vài cựu quân nhân binh bậy. Nếu không bất bình vì vài người lính (đã không hiểu ý tứ bài thơ, lại ca tụng) thì “bà Hoàng Lan Chi” đã không bỏ một giờ ra xem và viết nhận định vì với “bà Hoàng Lan Chi”, thơ Trần trung Đạo chỉ trên trung bình! (Sorry!). ( Ngay từ 2004, HLC đã chỉ trích “Đổi cả thiên thu lấy tiếng mẹ cười”, vì sáo, rỗng tuếch, làm dáng. Thua xa thơ (Ta về của Tô Thùy Yên) hay vài bài thơ Tháng 4 của (Hà Huyền Chi), thơ tháng Tư của cố văn sĩ Thanh Nam.

HẾT

************************

Tài liệu về ô Trần Trung Đạo

Ánh sáng Điếu Cày:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10213272747674618

Tôn Nư Hoàng Hoa phê bình Trần Trung Đạo:

https://www.facebook.com/lanchi7/posts/10213272205741070

Cái “hèn” của ô Trần Trung Đạo:

http://www.chinhkhiviet.net/2015/02/hoang-ngoc-cai-hen-cua-tran-trung-ao.html

Mục Tử-“Đốt cả thiên thu với Điếu Cày”- bài viết hay về TTĐ khi ô TTĐ viết bài Ánh sáng Điếu Cày

Posted in Tạp Ghi | Comments Off