Nghe An kể!

 

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged , | Comments Off on Nghe An kể!

Chớm Xuân nhớ Sài Gòn xưa

Mùa này ở Virginia mới chớm xuân, một anh bạn viết cho tôi như thế. Ở Cali có lẽ xuân đã về từ Tháng Ba khi hồng rực rỡ và giàn mai vàng cũng tưng bừng khoe sắc.

Tuy vậy tiết Xuân có chút lạnh và bây giờ, tuần qua bỗng có những cái “ngồ ngộ”. Ngồ ngộ đó là tiêt trời u ám, lạnh và gió nhưng cái lạnh không luồn sâu mà sao lạnh …giống Sài Gòn quá. Giống Sài Gòn của những ngày bão rớt. Chỉ lạnh theo kiểu một áo ấm là đủ. Tôi yêu cái lạnh đó lắm. Có lẽ vì gợi cho tôi nhớ Sài Gòn mà thôi.
Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged , | Comments Off on Chớm Xuân nhớ Sài Gòn xưa

Xuân ở Cali, Thu về Virginia!

Bây giờ là tháng Tư.
Cali chớm vào Hè. Thời tiết ấm áp nếu không nói là hơi nóng. Hoa nở tưng bừng. Giàn hoa leo vàng trước ngõ thật đẹp từ cả hai tháng trước, bây giờ vẫn đẹp. Giàn hoa giấy từ hàng xóm chồm sang cũng thắm tươi. Và cả cụm hoa trắng pha tím từ hàng xóm nhô lên cuối vườn cũng đẹp.

Virginia có lẽ không thắm tươi hoa như ở đây. Vậy thì nếu có điều kiện tôi sẽ ở đây mỗi độ xuân đến và sẽ trở về Virginia khi tiết  thu sang. Tôi sẽ ngắm được cả hoa hồng rực rỡ, cả lá phong vàng đỏ và cả tuyết trắng mênh mông.
Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Xuân ở Cali, Thu về Virginia!

Châu Đình An- Đêm chôn dầu vượt biển

Cali ngày 31/3/2012
Hoàng Lan Chi viết: Một trong những nhạc phẩm luôn làm tôi ứa lệ là “Đêm chôn dầu vượt biển”. Từ nhạc phẩm, tôi tìm đến tác giả để rồi yêu mến tiếp “Chăn vịt ở phương Nam”.
Chị em chơi với nhau trong tình văn nghệ, ban đầu là âm nhạc và sau đó là …những ngậm ngùi về một quê hương rât xa nhưng vẫn cháy bỏng một niềm tin của “một ngày về”.
Blog Châu Đình An chào đời cách đây vài tháng. An không viết về âm nhạc nhiều mà về “thời sự”. Những bài viết ấy đã được nhiều blogger đưa vào blog của họ.
Hôm nay Châu Đình An kể về “Đêm chôn dầu vượt biển”, nhạc phẩm đã làm nên tên tuổi An. Rất nhiều người của ngày đó và cả bây giờ sẽ không hiểu tại sao lại đêm chôn dầu vượt biển? Trong tự tình này, An đã kể những ngày ấy, An đã mua dầu, chôn dầu để xin vượt biển vì không có đủ 3 cây hay 5 cây vàng để vượt biên.
Sắp đến tháng Tư. Ngày quốc hận. Bài tự tình An thật là , như một giọt nước giếng quê hương, rất mát, rất ngọt, rớt xuống hồn tôi sáng nay, một ngày chủ nhật Cali với sắc trời mầu xám, và vì thế cũng rất đắng, cái đắng của “vồng cải quê nhà”…
Xin mời xem An kể:
Posted in Thân Hữu Khác | Comments Off on Châu Đình An- Đêm chôn dầu vượt biển

Lê Tấn Lộc- Đệ nhất phu nhân không ngai

Chạnh nghĩ về một
 “Đệ Nhất Phu Nhân”… không ngai!
 
Lời mở đầu
Ý định của tác giả khi quyết định viết bài nầy là chợt nhớ  những gì Bà Ngô Đình Nhu đã tuyên bố vào đầu thập niên 60, với ước muốn cùng quí bạn đọc suy nghĩ xem có phải là những lời tiên đoán quá đúng về những gì xảy ra trên đất nước triền miên đau thương của chúng ta, sau ngày binh biến 1.11.1963, tất yếu dẫn tới thảm họa 30 tháng Tư 1975 cho cả dân tộc:
Continue reading

Posted in Thân Hữu Khác | Comments Off on Lê Tấn Lộc- Đệ nhất phu nhân không ngai

Lê Tấn Lộc- Chân dung một linh mục

Lan Chi viết: hôm nay trời Cali rất đẹp. Ấm, bầu trời xanh ngắt và hoa tưng bừng khoe sắc. Sau khi tôi gửi bài ” Một thuở Phục Hưng” của GS Lê Tấn Lộc rộng rãi ở net, một cậu em mà cũng là “fan” thuở …năm ngoái, Phạm Khắc Trung đã tìm đến “Thầy Lộc”. Em viết cho tôi như sau: ” Hôm qua nhờ đọc bài “Một thuở Phục Hưng” chị giới thiệu. Em vào Google sục tìm trang web của GS Lê Tấn Lộc và tìm được địa chỉ email của thày. Em đã liên lạc được với thày, tối qua 2 thày trò trao đổi email tới khuya luôn, em rất vui như bắt gặp kho tàng.’
 
Hôm nay em gửi tôi những truyện của Thầy mà em “khóc sướt mướt”. Tôi không sướt mướt như em nhưng nước mắt cũng đoanh tròng.
 
Giới thiệu đến thân hữu, một câu chuyện đẹp về một vị linh mục Ý với cái tên Việt là Đỗ Minh Trí. Người đúng là dại diện cho thiên thần với niềm bác ái, sự hy sinh và cả lòng quả cảm.
 
Continue reading

Posted in Thân Hữu Khác | Comments Off on Lê Tấn Lộc- Chân dung một linh mục

Xin tạ ơn em của Khê Kinh Kha


Chưa phải là cuối tuần nhưng có chút gì đó để tôi tưởng như là hôm nay ngày thứ bẩy!
Có lẽ bởi trời cuối đông, lạnh giá không còn.
Có lẽ bởi giàn mai vàng hoa chi chít.
Có lẽ bởi lòng tôi dường như đang chuẩn bị cái gì đó…
Và trong cái man mác của chiều đông, tôi mở nghe “Xin tạ ơn em” của Khê Kinh Kha sau cái ‘thỉnh cầu” của tác giả!

Continue reading

Posted in Cảm Nhận Âm Nhạc | Comments Off on Xin tạ ơn em của Khê Kinh Kha

Lê Tấn Lộc-Một thuở “Phục Hưng”

MỘT THUỞ, PHỤC HƯNG…

Thay lời phi lộ
 
Trong một lần điện đàm viễn liên với Diên (định cư tại Pháp), cựu môn sinh PH khóa II, 1973-1974, sau khi trao đổi điện thư với Sinh (định cư tại Hoa Kỳ), cựu môn sinh PH khóa I, 1972-1973, tôi tâm sự sở dĩ tôi gợi ý và khuyến khích hai em thành lập Trang Nhà Phục Hưng là bởi trường chúng ta sinh sau đẻ muộn so với các trường khác, vốn có truyền thống sinh hoạt lâu đời từ 1975 trở về trước. Đã thế, lại còn bị bức tử vì thời cuộc nữa! Như đứa con đã sanh muộn lại còn yểu tử cùng lúc với các trường “lão thành” khác tại miền Nam VN, mà theo vai vế và tuổi thọ, nếu không như “chú bác”, cũng là như “anh chị” của trường PH!
Các trường “lão thành”giờ đây, tại hải ngoại, hầu hết đã thành lập Hội Ái Hữu và thiết lập trang nhà. Họ thành công tương đối dễ dàng, vì số cựu học sinh các trường lâu đời nầy rất đông, so với số cựu học sinh quá “khiêm nhường” trên dưới tám chín trăm, suốt 3 niên khóa của trường chúng ta, hiện rải rác khắp năm châu! Các cựu giáo sư cũng tản mác khắp bốn phương trời. Họa hoằn lắm mới liên lạc được với nhau…
Nhưng chính vì trường chúng ta góp mặt muộn màng, ngắn ngủi trên lãnh vực văn hóa giáo dục “nhân bản, khai phóng, tự do”, trước 1975 mà cá nhân tôi cảm thấy quá xót xa, động lòng: Tôi tha thiết ước muốn cùng anh chị em đồng nghiệp và các môn sinh trân quí ngôi trường, tuy  chỉ cho chúng ta cơ hội “chung sống” một thời gian chưa trọn vẹn 3 năm, nhưng đã lưu lại trong tâm hồn chúng ta biết bao hoài niệm thân thương khó thể dễ dàng mờ nhạt! Và muốn thực sự trân quí PH thì không gì cụ thể, hữu hiệu hơn là khôi phục vị trí ưu đãi của PH trong lòng chúng ta qua Trang Nhà Phục Hưng, môi trường thuận tiện cho thầy trò, bạn bè đồng môn tái ngộ, cùng nhau hợp lực “hồi sinh” vùng hoài niệm xanh, hầu như vẫn còn tản mạn trên vòm trời đang chở che con đường Lê Ngô Cát…

 
-o-o-o-
Tan rồi những bước không hò hẹn
   Đã bước trùng nhau một ngã đường
Continue reading

Posted in Thân Hữu Khác | Comments Off on Lê Tấn Lộc-Một thuở “Phục Hưng”