MỘT THUỞ, PHỤC HƯNG…
Thay lời phi lộ
Trong một lần điện đàm viễn liên với Diên (định cư tại Pháp), cựu môn sinh PH khóa II, 1973-1974, sau khi trao đổi điện thư với Sinh (định cư tại Hoa Kỳ), cựu môn sinh PH khóa I, 1972-1973, tôi tâm sự sở dĩ tôi gợi ý và khuyến khích hai em thành lập Trang Nhà Phục Hưng là bởi trường chúng ta sinh sau đẻ muộn so với các trường khác, vốn có truyền thống sinh hoạt lâu đời từ 1975 trở về trước. Đã thế, lại còn bị bức tử vì thời cuộc nữa! Như đứa con đã sanh muộn lại còn yểu tử cùng lúc với các trường “lão thành” khác tại miền Nam VN, mà theo vai vế và tuổi thọ, nếu không như “chú bác”, cũng là như “anh chị” của trường PH!
Các trường “lão thành”giờ đây, tại hải ngoại, hầu hết đã thành lập Hội Ái Hữu và thiết lập trang nhà. Họ thành công tương đối dễ dàng, vì số cựu học sinh các trường lâu đời nầy rất đông, so với số cựu học sinh quá “khiêm nhường” trên dưới tám chín trăm, suốt 3 niên khóa của trường chúng ta, hiện rải rác khắp năm châu! Các cựu giáo sư cũng tản mác khắp bốn phương trời. Họa hoằn lắm mới liên lạc được với nhau…
Nhưng chính vì trường chúng ta góp mặt muộn màng, ngắn ngủi trên lãnh vực văn hóa giáo dục “nhân bản, khai phóng, tự do”, trước 1975 mà cá nhân tôi cảm thấy quá xót xa, động lòng: Tôi tha thiết ước muốn cùng anh chị em đồng nghiệp và các môn sinh trân quí ngôi trường, tuy chỉ cho chúng ta cơ hội “chung sống” một thời gian chưa trọn vẹn 3 năm, nhưng đã lưu lại trong tâm hồn chúng ta biết bao hoài niệm thân thương khó thể dễ dàng mờ nhạt! Và muốn thực sự trân quí PH thì không gì cụ thể, hữu hiệu hơn là khôi phục vị trí ưu đãi của PH trong lòng chúng ta qua Trang Nhà Phục Hưng, môi trường thuận tiện cho thầy trò, bạn bè đồng môn tái ngộ, cùng nhau hợp lực “hồi sinh” vùng hoài niệm xanh, hầu như vẫn còn tản mạn trên vòm trời đang chở che con đường Lê Ngô Cát…
-o-o-o-
Tan rồi những bước không hò hẹn
Đã bước trùng nhau một ngã đường
Continue reading →