Rồi Cũng Xong Một Mùa Noel

Hôm qua Noel, ngày 24.Caliu ám, mưa gió khi thì lăn tăn, khi thì bay bay, khi thì sụt sùi cả tháng nay. Sáng hôm qua và hôm nay vẫn còn u ám.

Tối qua khi nhà nhà đón Noel hay gì gì đó thì tôi vẫn làm việc. Thật ra làm việc khá nhiều cả hơn tuần nay. Mấy người bạn chúc thì tôi trả lời “Tôi không có đạo nên chả biết Noel gì cả”.

Làm việc gì ư? Việc này đây nè:

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Rồi Cũng Xong Một Mùa Noel

Bảy Ngày Ngọt Đắng

 Bẩy Ngày Ngọt Đắng
 
 LGT: Nơi Quán Đắng, một quán cà phê net, vì cà phê nơi này nhất định không cho đường, khách uống hay không ráng chịu, một chàng phi công ngày xưa, Trưởng phòng hành quân Phi Đoàn 245 Lôi Bằng, lấy cái tên là Di Tản Buồn thích cái bàn cuối phòng vì ở đấy chàng có cớ cãi nhau với một nàng nữ sinh của Sài Gòn hoa lệ xưa. Nàng lấy cái tên là Bắc Kỳ chín nút.
 
Bắc Kỳ này chọn bàn ấy vì Bắc Kỳ có thể nhìn thấy giàn hoa ti gôn hồng qua vuông cửa.
  Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Bảy Ngày Ngọt Đắng

Dương Như Nguyện- Khuôn Mặt Kim Vui Trên Màn Ảnh Lớn VNCH

Năm 1974, tôi là một cô gái VN nhỏ bé mê truyền thông, màn ảnh và sân khấu (ngay từ thuở mới .. lọt lòng vì tôi là con gái của mẹ tôi. Mẹ tôi là một phụ nữ miền Trung nhu mì đi học làm nghề cô giáo và sống như một phụ nữ cổ truyền từ thế kỷ 19. Vậy mà mẹ tôi là người đầu tiên cho tôi ý tưởng khi xong trung học tôi không nên qua qua Mỹ du học mà trái lại nên ở VN học Quốc Gia Âm Nhạc Kịch Nghệ để trở thành nghệ sĩ sân khấu và đóng phim trong khi đi dạy tiếng Anh để kiếm tiền sinh sống!)

Dương Như Nguyện

Ở xã hội miền Nam VN lúc đó, tôi lấy đâu ra hình ảnh của một “thần tượng” trên sân khấu và màn ảnh lớn – một môi trường phôi thai ở đất nước chiến tranh nghèo nàn ấy? Tôi phải nhắc đến nghệ sĩ Kim Vui. Bà là pha trộn của Sophia Loren, Gina Lollobrigida và một vài cô đào Tây Phương khác thuộc vào thế giới “pinned up” của Hollywood. Cộng thêm vào đó có thêm  những đường nét đằm thắm rất Đông Nam Á. Một khuôn mặt đặc biệt và gợi cảm. Cái tên nghệ danh của bà thì đặc thù VN mà lại rất dễ đọc theo tiếng Anh hay tiếng Pháp!

Ở Kim Vui, khả năng diễn xuất rất tự nhiên toát ra từ tính cách gợi cảm của khuôn mặt bà. Một đắm say từ ánh mắt đến làn môi. “Nhập vai” dễ dàng như nói và thở. Khuôn mặt ấy làm màn ảnh lớn sáng lên với sự thu hút từ bên trong.

Quý vị không tin thì cứ tìm lại “closed-up” của khuôn mặt Kim Vui trên màn ảnh lớn trong phim Chân Trời Tím, rồi so sánh với khuôn mặt của Kiều Chinh trên màn ảnh lớn trong “Người Tình Không Chân Dung” hay màn ảnh nhỏ của truyền hình Mỹ trong phim truyện MASH, thì sẽ thấy ngay sự khác biệt và cảm nhận thế nào là tính gợi cảm tự nhiên của một diễn viên màn bạc.

Kim Vui có sự thu hút gợi cảm tự nhiên ấy ở tính cách quốc tế, của một superstar mà các đồng nghiệp của bà không có (theo thiển ý của tôi).

Kim Vui trước 1975

Sau 75, đôi lần tôi được thấy bà mặc váy đầm Tây Ban Nha, biểu diễn múa Flamenco cho cộng đồng VN – lúc đó là những con người vẫn còn lạc lõng bơ vơ chưa có chỗ đứng rõ nét trên đất nước mới.

Tôi chỉ tiếc cho Kim Vui sinh ra trong một đất nước quá nhiễu nhương mà nghệ thuật thứ bảy quá phôi thai và những biến chuyển lịch sử đã không cho khuôn mặt tài hoa này xuất phát hết tinh anh. Ấy thế mà bà cũng đã chói sáng và trường tồn trong xã hội VNCH thập niên 60, 70 và hơn thế nữa …Hình như bà đi trước thời đại của mình, đi vượt ra khỏi biên cương của văn hóa nước Việt.

Con người bà, theo nhiều người kể lại, thuần hậu và dễ thương với đồng hương như một cá nhân thuần Việt và rất chân chất như ruộng lúa Cửu Long, như gió mát từ sông lạch của miềnNam. Bây giờ, ở tuổi 70, bà vẫn thành thật, tự nhiên, thanh thoát mà gợi cảm!

                     

Tại Mỹ sau 1975 với y phục tự vẽ

                 

Kim Vui 2012

Dĩ nhiên là sau khi qua Mỹ thì tôi cũng mon men đi theo sân khấu rồi màn ảnh lớn để xem nó như thế nào, rồi dừng lại ở đó. Vì thế, ngày hôm nay tôi mới có thể đưa những nhận xét này một cách rất tự tin về khuôn mặt và khả năng diễn xuất của Kim Vui với cái lý của tôi, và tôi tin chắc rằng sẽ có nhiều nghệ sĩ đồng ý với tôi, trong cũng như ngoài cộng đồng người Việt.

Nếu tôi đã Brava Brigitte Bardot thần tượng của một thời và luôn luôn của văn hóa Pháp, thì tôi cũng sẽ phải Brava Kim Vui!

Vượt văn hóa, vượt thời gian!

Posted in Thân Hữu Khác | Tagged , , | Comments Off on Dương Như Nguyện- Khuôn Mặt Kim Vui Trên Màn Ảnh Lớn VNCH

Thứ Bảy Nghe Nhạc Phạm Mỹ Lộc

Cali coi như chỉ mới vào thu thôi dù rằng đã gần “Đêm đông lạnh lẽo”. Trời Cali lúc này “buồn như chưa bao giờ buồn thế” với tiết thu se lạnh, gió hiu hắt, mầu trời xám và lá vàng tả tơi trên hè phố. Tôi nghe “Nắng Thu” của Phạm Mỹ Lộc rồi từ đó cuốn theo “Nhị Hồ”, “Chuyện Kể Trên Sông” và…

Continue reading

Posted in Cảm Nhận Âm Nhạc | Comments Off on Thứ Bảy Nghe Nhạc Phạm Mỹ Lộc

Vàng bay theo áo lùa chân guốc

Tản Đà là một nhà thơ mà thuở trung học chúng tôi phải học.  Ba bài mà thời đó chúng tôi phải học là Tống Biệt, Thề Non Nước và Gió Thu. Mỗi bài hay một kiểu. Những vần thơ trong ba bài này đã trở nên phổ biến, phổ biến đến độ trở thành như ca dao, tục ngữ và ai cũng ngâm nga, ai cũng thích nhưNước non nặng một lời thề
Nước đi đi mãi không về cùng non..

Lá đào rơi rắc chốn thiên thai
Suối tiễn oanh đưa luống ngậm ngùi..

Tuy vậy trong ba bài phải học thuộc lòng thuở trung học thì Gió Thu chiếm cảm tình của tôi nhất

Continue reading

Posted in LanChiYesterday | Tagged | Comments Off on Vàng bay theo áo lùa chân guốc

Gou^t Văn Học

Bạn có tin “gou^t” là tùy vào nền giáo dục không? Tôi tin. Tự nhiên là một phần nhưng môi trường sống chung quanh và nền giáo dục ảnh hưởng khá nhiều.

Ví dụ thuở trung học, tôi rất thích bài của Bà Huyện Thanh Quan, Đoàn Thị Điểm vì có nét cổ kính, thanh cao; thích Nguyễn Công Trứ vì cái hào hùng. Nhưng tôi lại không thích cái khẩu khí ngạo mạn của Cao Bá Quát. Tôi cũng không thích cái kiểu thơ bà Hồ Xuân Hương dù tôi phục tài bà. So sánh thì tôi lại thiên về Cung Oán Ngâm Khúc hơn Đoạn Trường Tân Thanh. Có lẽ vì tôi hơi “hãi” khi thấy tự trăm năm trước mà Thúy Kiều dám leo tường qua với Kim Trọng. Cái này thì Kiều ăn đứt “mợ Phàn” là cái chắc. “Mợ Phàn” ngày xưa đi học là đi học, chớ dám tơ tưởng chuyện gì. Có mà ăn đòn của ông via bà via khỏi bàn cãi. Sau 1975, đường đường một mợ hai con, tuổi đã ngoài bốn mươi mà “rón rén” ngồi phía sau Honda của tên hàng xóm cách xa cả thước, không dám ngồi gần thì đủ biết “mợ Phàn” không “ngon” như Thúy Kiều của cụ Nguyễn Du rồi.

Bao năm trôi qua, nếu nhớ về Cổ Văn thì lạ một điều là tôi nhớ câu này nhất của “Tầu”:

Quân bất kiến
Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai
Lưu đáo bất phục hồi

Của “Ta” thì nhớ:
Đã làm trai đứng trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông.
 
Thơ coi như “tiền chiến” thì nhớ vầy nè:

Họ là những anh hùng không tên tuổi .
Trong loạn ly như những lúc thanh bình
Bền một lòng dũng cãm chí hy sinh
Dâng đất nước cả cuộc đời trong sạch
 
(ĐP)

Ông “Thơ Say” thì tôi chỉ nhớ bốn câu này của ông:
Trả ta sông núi ! Từng trang sử
Dân tộc còn nghe vọng thiết tha,
Ngược vết thời gian cùng nhắn nhủ:
Không đòi, ai trả núi sông ta !
(Vũ Hoàng Chương)

Đến sau này thì lại “đắm đuối” những câu thơ này nè:

Ta về một bóng trên đường lớn 
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai 
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ 
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay
……..( bỏ vài đoạn)
 
Một đời được mấy điều mong ước 
Núi lở sông bồi đã mấy khi 
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động 
Mười năm, cổ lục đã ai ghi
……..( bỏi đoạn)
 
Ta về như lá rơi về cội 
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay 
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống 
Giải oan cho cuộc biển dâu này
(Ta về-Tô Thùy Yên)
 
 
Tôi có thể đọc và thấm đẫm những câu “Mười năm cổ lục đã ai ghi” hay “Nghe đau mềm phế phủ” thế nhưng khi tôi nói chuyện với một người bạn thì …chớt quớt dù anh cũng là người thích thơ.

Tại sao ư? Tại vì mấy “cậu”  dân Tabert hay mấy “mợ “ dân “Couvent” thì có học Cổ Văn với Bà Huyện Thanh Quan, Đoàn Thị Điểm, có học Kim Văn với Tự Lực Văn Đoàn như chúng tôi đâu? Vì thế họ nghe những cái “phế phủ” hay “cổ lục” cứ như người ngoại quốc nói. “Gou^t” của người bạn tôi là những vần thơ giản dị, giản dị như một câu nói bình thường. Với tôi, thỉnh thoảng sẽ có vài câu nói bình thường mà hay chứ không phải “bình thường giản dị”  là hay. Ví dụ một câu hết sức “đời thường” của cụ Nguyễn Du và đã coi như rất “ăn tiền” trong Kiều là “Kim Lang ơi hỡi Kim Lang, Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây”. Đấy, y chang câu nói bên ngoài phải không. Nhưng không phải câu nói bình thường theo kiểu “Rồi một ngày em đến tôi” thì tôi không thể nào “đắm đuối” được.

“Đắm đuối”, đây là chữ của ông Phan Văn Song ở Pháp. Ông viết cho tôi khi đọc bài của tôi giới thiệu một số nhạc Pháp nổi tiếng ngày xưa. “ Lan Chi thân, Có dịp sang Virginiasẽ mời Lan Chi đi nghe Nhạc Pháp để LC “đắm đuối”. Mình có một lô anh em bạn già “dân trường tây” đã một thời trồng cây si trước cổng trường Gia Long nhưng vẫn thật thà không biết dân Gia Long “đắm đuối” nhạc Pháp.” Thế là từ đó, tôi “chôm”luôn cái chữ “đắm đuối” mỗi khi nói về cái gì đó mà mình thích và phải là thích ghê lắm chứ không phải thích vừa vừa đâu.
Tóm lại, gou^t của tôi là thơ hùng, chả phải thơ tình, thơ phải có vần điệu chứ đừng bí hiểm hũ nút và cũng chả “bình dân học vụ”. Tôi có gou^t ấy vì tôi là “con gái Gia Long” mà.
Hoàng Lan Chi 2012

 

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off on Gou^t Văn Học

“Bác Phó” của tôi

Tặng “Bác Phó” TLN ( Canada ) 

Ai nói trái đất tròn, tôi đồng ý liền tút sụyt, giơ cả hai lẫn hai chân, thêm cái đầu lúc lắc. Tròn vì gặp lại rất nhiều người xưa. Có lẽ phải cảm ơn cái in-tờ-nét. Net bây giờ nhanh quá, rộng quá.

Hôm nay tôi xin được lan man tản mạn linh tinh tạp bút về “bác Phó” của tôi!

Continue reading

Posted in Tổng Nha Kế Hoạch | Comments Off on “Bác Phó” của tôi

Những bài Tạp Ghi

 

Tạp ghi: nơi ghi những vụn vặt quanh đời sống. Những suy nghĩ về ai đó, về cảnh vật, về con người.
  Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Những bài Tạp Ghi