Category Archives: Văn Học Nghệ Thuật

“Tạp Bút” Nghiệp!

Hè đã về nhưng nóng chưa hun người. Rừng phong xanh ngút tầm mắt, hoa pensee tím vàng trước ngõ …Tôi yêu mầu hoa tím của penssee khi đứng cạnh cúc vàng. Hỗ trợ cho nhau và không làm chìm … Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on “Tạp Bút” Nghiệp!

Cái Số…. “Tháo Giày”!

Họ hàng rồi gia đình đa số vào ngành giáo dục nhưng tôi không thích. Tôi yêu y khoa nhưng hẳn tại cái số nên dù không thích nghề giáo nhưng cuối cùng tôi cũng “máng” vào. Năm 1997, khi … Continue reading

Posted in Văn | Comments Off on Cái Số…. “Tháo Giày”!

Paris Có Gì Lạ Không Em?

Câu hát từ một nhạc phẩm đã nhanh chóng phổ biến trong giới thưởng ngọan nhất là sinh viên, học sinh của thập niên bẩy mươi. Tôi cũng không ngoài ngoại lệ. Tuổi nào cũng có một số sở thích … Continue reading

Posted in Văn | Comments Off on Paris Có Gì Lạ Không Em?

Tình sử của tôi với cô Phạm Thị Nhung

Từ thuở bé,  tôi vốn mê người đẹp. Có lẽ vì tính tôi thích mọi cái đẹp. Tuy vậy,  cuộc đời tôi êm ả và chẳng bị người đẹp nào làm cho xiểng liểng cho đến… Năm đệ nhị A9, … Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Tình sử của tôi với cô Phạm Thị Nhung

Viết cho Cha

Gia đình tôi hơi khó chịu. Cha tôi là giáo sư, cộng thêm tánh cũng khó sẵn (chớ không phải cái nghiệp giáo làm cho khó) nên khó dàn trời. Thuở nhỏ, khi di cư vô nam, để có nghề … Continue reading

Posted in Văn | Comments Off on Viết cho Cha

Nội ơi!

Bà nội tôi, xinh đẹp với khuôn mặt trái xoan, cái mũi thanh tú và môi mỏng. Các cụ nói mỏng môi hay hớt, dầy môi hay hờn nhưng tôi thấy môi mỏng vừa phải thường là người có khả … Continue reading

Posted in Văn | Comments Off on Nội ơi!

Hoàng Anh Tuấn- Còn lại

Thuở học trò, đa số mơ mộng nên thích thơ nhạc là chuyện thường. Ngày ấy, tôi có một quyển tập khá đẹp, giấy pelure hồng, xanh, tím trước mỗi tờ giấy trắng. Tôi chép vào đó những bài thơ … Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Hoàng Anh Tuấn- Còn lại

Con Gái Người Dưng

Ngày con trai tôi 17 tuổi, tôi không biết nó và nó cũng chẳng dám đến gặp tôi.Nó nghe đồn tôi được các em cũng như con cháu kính cẩn( kiêm chế diễu) gọi là bà Tổng. Nó sợ tôi … Continue reading

Posted in Văn | Comments Off on Con Gái Người Dưng