Châu Đình An từ “Đêm chôn dầu vượt biển” đến “Khi cuộc tình chia tay”

Câu Chuyện Âm Nhạc là một chương trình trực thuộc đài TNT, Texas nhằm giới thiệu những vấn đề liên quan đến âm nhạc như tác giả với tác phẩm, thính giả với một dòng nhạc ưa thích và giới thiệu giọng ca mới. chương trình này do Hoàng Lan Chi thực hiện. Mọi ý kiến xin liên lạc amnhaclanchi@gmail.com   Continue reading

Posted in Câu Chuyện Âm Nhạc | Comments Off on Châu Đình An từ “Đêm chôn dầu vượt biển” đến “Khi cuộc tình chia tay”

Tiểu Sử

 

Tên thật:             Đinh Quỳnh Giao

Bút Hiệu

Trước 75: Phượng Quỳnh, Hoàng Lan Giao, Đài Phượng Lan, Lê Đỗ Thuỵ Khanh, Lê Vũ, Lê Dũng, Tô Kiều Nga, Quỳnh Couteau…

Từ 2000: Hoàng Lan Chi, Hoàng Ngọc An, Trương Duy Linh, Hoa Hồng, Kiến Vàng,

Trung Học:          Gia Long

Đại Học:             Cử Nhân Hóa Hữu Cơ – Đại Học Khoa Học Sài Gòn

Từng Làm việc: Chuyên viên Nha Viện Trợ -Tổng Nha Kế Hoạch trực thuộc Bộ Kế Họach và Phát Triển Quốc Gia

Dạy học tư tại một số tư thục Sài Gòn

Giảng Nghiệm Viên Ban Vật Lý Địa Cầu- Đại Học Khoa Học Sài Gòn

Tại hải ngoại: Chủ biên chương trình Trò Chuyện Với Lan Chi – Đài Phát Thanh và Truyền hình tại Hoa Thịnh Đốn

Chủ biên chương trình Câu Chuyện Âm Nhạc -Đài TNT -Houston ( không còn trực thuộc Việt Tân)

Chủ bút nguyệt san Mạch Sống của Ủy Ban Cứu Người Vựot Biển

Chủ bút Bán Nguyệt San Sóng Thần – Hoa Thịnh Đốn

 Lãnh vực truyền thông:

Trước 75: Cộng tác với Sóng Thần, Chính Luận, Dân Luận, Tiếng Vang, Đời, Đài Truyền Hình Sài Gòn.

Hải ngoại: Đài Truyền Hình và Phát thanh Việt Nam Hải Ngoại, Truyền hình Hoa Thịnh Đốn, Truyền hình Võ Thành Nhân ( Maryland), Đài TNT Texas, Việt Nam Nhật Báo (San Jose), Thời Báo (San Jose), Nguồn (San Jose), Sóng Thần và Cỏ Thơm (Virginia), Thế Giới Mới, Thế Giới Nghệ Sĩ (Texas), Chính Nghĩa (Atlanta), Bút Tre (Arizona), Người Việt Tây Bắc (Seattle), Diều Hâu (Florida).

Internet: Đặc Trưng, Thế Giới Người Việt, Thư Viện Việt Nam, Phụ Nữ Việt.

Posted in Tiểu Sử | Comments Off on Tiểu Sử

Bài viết về âm nhạc của một người Việt trẻ ở hải ngoại

Bài viết về âm nhạc của một người Việt
trẻ ở hải ngọai

 
Hoàng Lan Chi

 Mùa đông bao giờ cũng buồn. Có ai yêu mùa đông không nhỉ. Tôi chỉ yêu một tí thôi khi ngắm tuyết rơi. Còn thì mùa đông làm tôi hãi hùng vì cái lạnh. Mùa đông năm nay tôi có chút vui nhỏ nhoi cuối năm.
Continue reading

Posted in Cảm Nhận Âm Nhạc, Tạp Ghi | Comments Off on Bài viết về âm nhạc của một người Việt trẻ ở hải ngoại

Truyền Thanh Mạch Sống- Quyên Di và Hoàng Lan Chi (Tháng Tư Dươn g Đào- Thơ Nghiêu Minh) 2008

Đài Việt Nam Hải Ngoại

Truyền Thanh Mạch Sống

Chương trình Mái Ấm Gia Đình

Quyên Di và Hoàng Lan Chi phụ trách

Tháng Tư Dương Ðào

Này em, con bồ câu Ðàlạt

Gù trên nóc chợ giữa mù sương

Cành lan trắng cũng vừa thơm ngát

Theo cùng em lên dốc đến trường

Ngày bình minh má hồng nắng nhạt

Cành thông non vừa lớn bên hồ

Em chân suối tung tăng tiếng hát

Hồn tôi sỏi vụn cũng soi mòn

Tôi đồng bằng đem trâu lên núi

Hát nghêu ngao giữa lối hoa đào

Lúc đó em và trăng cùng tuổi

Mình yêu trăng và mình yêu nhau

Nhớ hôm qua suối còn trên núi

Cùng sim rừng lớn giữa mùa trăng

Em chạy nhẹ quanh đồi mưa bụi

Suối giờ đây chảy xuống hồ xanh

Này em, hạt cà phê Ðàlạt

Chín trên đồi mời gọi bầy chim

Tôi và trâu lần theo ngọn thác

Thèm giọt đắng cho vỡ mạch tim

Ðường khuya lạnh quán đêm lưng dốc

Khói thuốc trùm như những núi sương

Em và tôi khuấy hồn trong cốc

Giọt đen tuyền mình uống yêu đương

Căn gác sâu thấy núi sau nhà

Vườn cải xanh búp non còn ngủ

Tôi và trâu bắt đầu ủ rũ

Nhớ ruộng xanh và nhớ vườn cau

Rồi một ngày mang theo thác đổ

Cả rừng thông và những hồ sương

Em làm quen mùi thơm lúa trổ

Giếng nước trong tràn xuống đầy mương

Này em, áo bà ba thôn nữ

Khói cơm chiều un trắng mái đưng

Cánh áo len nằm sâu đáy tủ

Còn hương đầu khi mới yêu đương

Năm tháng rộng trên đường xuôi ngược

Tình nương nhau tình ngã tình nâng

Ðể những mùa tuyết bay giá buốt

Em còn mang chiếc áo hương nồng

Em nơi đây rực rỡ dương đào

Con bồ câu trên cành gù gọi

Giọt cà phê hồn tôi tiếp nối

Màu dương đào tím cả hồn nhau.

Nghiêu Minh

Lan Chi: Chương trình Mái Ấm Gia Đình xin chào tái ngộ quý thính giả. Kính thưa quý vị, trong các kỳ trước chúng tôi đã gửi đến quý vị nhiều chủ đề liên quan trực tiếp đến gia đình như những phút xao lòng, người đàn bà thứ nhất và thứ hai của người đàn ông hay cách dậy con gái ở tuổi 13… Đặc biêt hôm nay xin được giới thiệu đến quý vị một nét đẹp khác của mái ấm. Nét đẹp ấy là gì, xin mời quý vị theo dõi nhé.

QD: Vâng, thưa quý vị, hôm nay chúng tôi không giới thiệu chủ đề có tính cách giáo dục nữa mà mời quý vị thưởng thức nét văn hoá nghệ thuật ở một góc nhà. Nằm khiêm tốn trong tủ sách gia đình, có truyện, có thơ của tình nhân cho nhau, của vợ chồng cho nhau. Nói đến thơ cho vợ thì chúng ta hẳn đã xem nhiều bài thơ viết cho vợ của các nhà thơ. Thơ tặng vợ đa số là ca tụng những tháng năm tần tảo nuôi chồng, dậy con, sự hy sinh vô bờ của người phụ nữ. Hôm nay chúng tôi giới thiệu một bài thơ cho vợ phải nói khá độc đáo. Xin nhờ Lan Chi giới thiệu nét độc đáo ấy nhé.

Lan Chi: Vâng, nét độc đáo đó là bài thơ như một tình sử vậy. Đi từ thuở quen nhau đến khi lấy nhau và đường đời xuôi nguợc có nhau. Bài thơ với tựa đề "Tháng tư dương đào" của Nghiêu Minh. Anh QD này, anh nghĩ gì khi đọc tựa đề này?

QD: Dương đào là loại cây bụi, cành non nhiều lông, cành già nhẵn, hoa mọc thành chùm ở kẽ lá. Dương đào không phải là loại hoa bán đắt tiền, nhưng nó tạo vẻ thơ mộng, cũng như cái thơ mộng của mimosa vậy. Với tựa đề ấy, khó mà hình dung được đấy là thơ cho vợ. Hẳn Lan Chi đã có tiếp xúc với tác giả rồi vì đó là ‘nghề của nàng’ mà. Vậy xin nàng giải nghĩa cho thính giả biết với?

Lan Chi: Anh đúng một nửa. Lan Chi có nói chuyện nhưng không phải tác giả mà là đối tượng của bài thơ tức vợ nhà thơ. Chị ấy cho biết đó là tháng tư mùa hoa anh đào nở của Virginia và cũng là sinh nhật chị. Nhìn hoa anh đào bây giờ, nhớ đến dương đào thưở nọ, anh viết bài thơ ấy tặng chị. Anh QD biết không, Lan Chi thuờng thích những gì nhẹ nhàng thơ mộng nên khi đọc bốn câu đầu, Lan Chi thích cái hình ảnh, cô gái lên dốc đến trường và dọc con dốc, một cành lan trắng cũng vừa nở thơm ngát. Và thưa quý vị, Lan Chi sẽ đọc đoạn thơ trước rồi sau đó xin mời quý vị nghe Hồng Vân ngâm

Này em, con bồ câu Ðà Lạt

Gù trên nóc chợ giữa mù sương

Cành lan trắng cũng vừa thơm ngát

Theo cùng em lên dốc đến trường

QD: Thơ mà phải diễn tả, phải cắt nghĩa thì đôi khi không còn phải là thơ nữa. Tuy nhiên, trong đoạn thơ này, hình ảnh đẹp quá khiến cho mình không cần phải cắt nghĩa mà đã cảm xúc. Anh con trai gọi cô gái và chỉ cho cô thấy con bồ câu của thành phố Ðà Lạt đang gù trên nóc chợ còn đang ẩn hiện giữa sương mù. Bồ câu gù có nghĩa là bồ câu đang cất tiếng gọi bạn tình. Nhưng bồ câu này cũng có thể là chính cô gái, và câu đầu của đoạn thơ cũng có thể được hiểu là lời gọi của chàng trai. Anh gọi: “Này em, con bồ câu Ðà Lạt của tôi ơi…” Thôi, chắc tôi ngưng ở đây cô Lan Chi ạ, vì coi chừng tôi rơi vào cái bệnh cắt nghĩa thơ mất thôi! Anh con trai này có vẻ hiền lành nhưng coi bộ cũng cắc cớ lắm đó!

Lan Chi: Lan Chi suy nghĩ giống anh. Tác giả đã gọi người tình là con bồ câu. Chà, khi yêu nhau thì gọi nhau bằng đủ thứ tên. Và Lan Chi biết anh không thích cắt nghĩa thơ mà chỉ thích cảm thơ. Nhưng này anh, cái đoạn ba có hơi khó hiểu. Vì sao, "tôi đồng bằng đem trâu lên núi?" Nhưng Lan Chi lại thích cái câu "Lúc đó em và trăng cùng tuổi". Nghe thú vị thật. Anh QD biết không, ngày xưa Lan Chi thích bài thơ "Tuổi 13" của Nguyên Sa vì mấy câu sau:

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám

Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba

Tôi phải van lơn ngoan nhé đừng ngờ

Tôi phải dỗ như là tôi đã lớn

Thật dễ thương. Còn bây giờ, Nghiêu Minh với câu thơ "Lúc đó em và trăng cùng tuổi" cho ta biết ngay tuổi của nàng. Mà lạ nhỉ, các nhà thơ hay dùng trăng để ví von hay ám chỉ điều gì đó liên quan đến người yêu. Mai mốt Lan Chi … sẽ làm thơ dùng mặt trời để ám chỉ, cho lạ, anh QD ơi!

QD: Được rồi, với mặt trăng, người ta dễ ẩn dụ vì trăng rằm là 15, trăng tròn vành vạnh là trăng 16. Còn với mặt trời, chỉ là "tà tà bóng ngả về tây" thì tôi sẽ xem cô nương Lan Chi dùng ẩn dụ kiểu nào để nói về tuổi của giai nhân! Còn bây giờ tôi mời Lan Chi cùng quý thính giả xem đoạn thơ tiếp nhé

Nhớ hôm qua suối còn trên núi

Cùng sim rừng lớn giữa mùa trăng

Em chạy nhẹ quanh đồi mưa bụi

Suối giờ đây chảy xuống hồ xanh

Này em, hạt cà phê Ðàlạt

Chín trên đồi mời gọi bầy chim

Tôi và trâu lần theo ngọn thác

Thèm giọt đắng cho vỡ mạch tim

QD: Cái anh thi sĩ Nghiêu Minh này chúa là ví von. Hết ví người ta là bồ câu, giờ lại ví người ta là suối chảy tung tăng giữa núi rừng. Thế rồi lại còn ví người ta là hạt cà phê chín nữa. Cô con gái trong trắng, mềm mại như suối lớn lên giữa núi đồi, với sim, với trăng, với mưa bụi. Nhưng cô cũng rất quyến rũ khiến người con trai đồng bằng phải đam mê. Vì thế cô là hạt cà phê chín tỏa hương thơm nồng đậm, đến nỗi anh chàng thèm đến độ… muốn vỡ mạch tim. Tôi không nghĩ anh ta dắt con trâu… thiệt lên núi theo nàng đâu, nhưng là con trâu trong tâm hồn, con trâu của tấm lòng thuần hậu, chân chất người con trai đồng bằng. Thế mà cái anh con trai thuần hậu chân chất đó thèm giọt đắng cà phê Ðà Lạt thơm nồng quyến rũ đến độ… vỡ cả mạch tim thì khiếp thật đấy!

Lan Chi: ừa hén, Lan Chi cũng nghĩ "con trâu’ có lẽ ám chỉ cái tính chân chất của chàng, người đồng bằng miền nam. Anh QD này, Lan Chi thích nhất cái câu " thèm giọt đắng cho vỡ mạch tim". Tác giả gọi người yêu là hạt cà phê Đà Lạt và thèm giọt cà phê cho vỡ tim. Vâng, ta yêu em và trái tim này đang muốn vỡ vì tràn ngập hình ảnh em đang chạy trên đồi mưa bụi cùng với hương lan toả ngát núi đồi. Đoạn thơ sau lại có một câu theo thiển ý Lan Chi là hay. Đó là " em và tôi khuấy hồn trong cốc". À ha, vì Lan Chi cũng mê cà phê nên tưởng tượng hình ảnh tình nhân ngồi bên nhau, cùng khuấy cốc cà phê và như đang khuấy hồn nhau chung trong cốc. Tác giả này người Nam chính cống bà lang trọc mà "xí xọn" dùng chữ "cốc" của người Bắc tụi mình đây, anh QD à. Tình yêu muôn năm! À, câu này làm Lan Chi liên tưởng đến một câu thơ khác của Phạm Công Thiện mà Lan Chi rất thích, để Lan Chi đọc anh QD nghe nhé

Gió thổi đồi tây hay đồi đông

Mưa hạ ly hương nước nguợc giòng

Trong mơ em vẫn còn bên cửa

Tôi đứng trên đồi mây trổ bông

Mười năm qua gió thôi đồi tây

Tôi long đong theo bóng chim gầy

Một thoáng em về trong đáy cốc

Mây trời bay trắng cả rừng cây

Cái "cốc" trong thơ văn nghe không khô khốc mà lại rất gợi hình phải không anh, cũng như “Thoáng hiện em về trong đáy cốc” của thơ Quang Dũng vậy. Nhưng thôi để Lan Chi đọc đoạn thơ của Nghiêu Minh nhé

Ðường khuya lạnh quán đêm lưng dốc

Khói thuốc trùm như những núi sương

Em và tôi khuấy hồn trong cốc

Giọt đen tuyền mình uống yêu đương

QD: Hai đoạn sau đây cũng dễ thương lắm cô Lan Chi ạ:

Căn gác sâu thấy núi sau nhà

Vườn cải xanh búp non còn ngủ

Tôi và trâu bắt đầu ủ rũ

Nhớ ruộng xanh và nhớ vườn cau

Rồi một ngày mang theo thác đổ

Cả rừng thông và những hồ sương

Em làm quen mùi thơm lúa trổ

Giếng nước trong tràn xuống đầy mương

Anh chàng “miệt vườn” này cũng sung sướng hạnh phúc khác nào Từ Thức vào được non tiên. Anh này nói năng tán tỉnh thế quái nào mà lại được nàng mời vào nhà, leo lên gác mới kinh chứ! Thế rồi cũng giống như Từ Thức, vào được non tiên rồi thì lại nhớ quê nhà, chàng “miệt vườn” nhà ta đam mê thì đam mê thật nhưng bắt đầu nhớ rưộng xanh, nhớ vườn cau quê mình rồi. Tuy nhiên, chàng ta hơn hẳn Từ Thức bỏ về quên một mình để rồi mất cả chì lẫn chài, đằng này chàng “miệt vườn” bưng luôn cô gái đất cao nguyên xuống đồng bằng với mình. Thế là nàng đem theo trong hồn nào là thác đổ, nào là rừng thông, nào là hồ sương… đi theo anh chàng, làm quen với hương lúa và mương rạch sông ngòi miền đồng bằng.

Lan Chi: ha ha, tác giả mà nghe hai anh em mình tán thế này, hẳn là anh ta sẽ nói, "tui tán thế mới hay chứ lị". Dính ngay chóc. Nàng khăn gói giã từ đồi núi về ..ngửi hương lúa! Anh QD biết không, tác giả từ vùng đồng bằng, Bà Điểm và yêu nàng, cô gái xứ đồi thông. Vì thế mới có câu "em làm quen mùi thơm lúa trổ"… Chà, cái này Lan Chi đùa tí nhe. Làm quen mùi thơm lúa thì dễ ợt hà. Mùi lúa rất ngọt ngào. Nhưng làm quen với công việc …làm sao ra hạt lúa thì không dễ chút nào! Nhưng thôi để Lan Chi đọc tiếp đoạn sau.

Này em, áo bà ba thôn nữ

Khói cơm chiều un trắng mái đưng

Cánh áo len nằm sâu đáy tủ

Còn hương đầu khi mới yêu đương

Nhà thơ này viêt theo dòng tâm tưởng nên sẽ khiến độc giả bối rối. Vì sao anh QD biết không? Vì chàng đón được nàng về dinh và nàng làm quen với ruộng lúa quê chàng. Bằng cớ là nàng mặc áo bà ba thôn nữ nhưng rồi nhà thơ liên tuởng đến áo len?

QD: hôm nay Lan Chi hơi lãng đãng rồi. Áo len là tượng trưng khi cô ấy ở Đà lạt và áo bà ba cho lúc nàng ở quê chàng.

Lan Chi: À, thế ra khi lấy nhau rồi, về đồng bằng, nàng cất áo len vào tủ. Cũng có lý. Nhưng không Lan Chi phản đối vì … bộ ở đồng bằng không mặc áo len sao? Lúc trời hơi hanh hanh lạnh, dân Sài Gòn vẫn khoác áo len vậy!

QD: Lan Chi ơi , trong văn thơ người ta hay như thế. Lan Chi cứ đòi mọi cái phải tách bạch rõ ràng như khoa học của Lan Chi thì đâu có được! Thôi để tôi giới thiêu tiếp đoạn sau, có lẽ Lan Chi sẽ thích một câu trong đoạn này:

Năm tháng rộng trên đường xuôi ngược

Tình nương nhau tình ngã tình nâng

Ðể những mùa tuyết bay giá buốt

Em còn mang chiếc áo hương nồng

Lan Chi: Anh nói đúng, Lan Chi thích câu" tình nương nhau tình ngã tình nâng". Chà, đúng là nghĩa vợ chồng, anh ngã em nâng, em ngã anh nâng nhé! Này cho hỏi, thế khi vợ anh ngã, anh có nâng không?

QD: ơ, đang bình thơ Nghiêu Minh, sao cô lại lan man tìm hiểu đời tư của tôi thế nhỉ. Bà ấy chưa ngã, tôi đã nâng rồi đấy cô ạ!

Lan Chi: Hoan hô anh là galant số một trên đời. Chưa ngã đã nâng rồi. Cái này Nghiêu Minh phải bái phục anh. "Tình nương nhau, chưa ngã đã nâng" . Còn đây là đoạn cuối, Lan Chi đọc rồi anh kết nhé

Em nơi đây rực rỡ dương đào

Con bồ câu trên cành gù gọi

Giọt cà phê hồn tôi tiếp nối

Màu dương đào tím cả hồn nhau.

Lan Chi: chúng tôi vừa gửi quý thính giả bài thơ viết cho người tình trăm năm của Nghiêu Minh với tựa đề "Tháng Tư Dương Đào". Bây giờ xin mời quý thính giả nghe bài thơ này qua giọng ngâm của Hồng Vân.

QD: Thưa quý thính giả, làm thơ cho bạn tình thì dễ, mà làm thơ cho bạn đường thì khó. Lý do, khi còn là bạn tình thì nàng mờ mờ sương khói, nàng phất phơ lụa đào, thơ lắm; còn khi là bạn đường thì nàng hiện thực, ngay bên cạnh, không còn sương khói, phất phơ nữa. Nhưng người chồng nào yêu vợ thật thì tìm thấy trong người bạn đường của mình cả con người sương khói phất phơ kia, mà cả con người hiện thực cùng nhau chia ngọt sẻ bùi bây giờ. Nàng là TÌNH mà cũng là NGHĨA. Tác giả Nghiêu Minh với bài thơ “Tháng Tư Dương Ðào” hé mở cho độc giả và thính giả thấy cái TÌNH đam mê và cái NGHĨA mặn nồng trong cuộc sống lứa đôi. Ðó chính là cái mà chúng ta gọi là “CHUNG THUỶ”, trước sau như một của tình nghĩa vợ chồng. Chúng tôi, Hoàng Lan Chi và Quyên Di xin cám on nhà thơ Nghiêu Minh, đồng thời xin kính chúc quý thính giả có được cuộc sống gia đình ấm êm, hạnh phúc.

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Truyền Thanh Mạch Sống- Quyên Di và Hoàng Lan Chi (Tháng Tư Dươn g Đào- Thơ Nghiêu Minh) 2008

Sao anh không về chơi Hoa Thịnh Đốn

Sao anh không về chơi Hoa Thịnh Đốn

Hoàng Lan Chi

Ngày xưa không hiểu sao tôi thích vài câu sau của Hàn Mặc Tử:

Sao anh không về thăm thôn Vỹ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai muớt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền

Có lẽ vì “xanh như ngọc” và “che mặt chữ điền” chăng?

Tháng Năm, trời xanh ngắt và Hoa Thịnh Đốn đang đẹp. Nắng hè chưa đổ lửa và hoa đang tưng bừng khoe sắc:

Sao anh không về chơi Hoa Thịnh Đốn
Để ngắm rừng phong lúc xế chiều
Để nghe dòng nhạc kiêu hùng ấy
Và thấy thương yêu bỗng thật nhiều!

Nghe “sến” nhỉ?!

Tôi yêu Hoa Thịnh Đốn cũng vì mùa thu diễm lệ với rừng phong lá đỏ. Những con đường quanh co lên đồi xuống dốc và thi thoảng đó đây là rừng trúc mảnh mai. Vì thế nếu rủ rê thì tôi thích rủ đến vào mùa thu. Bây giờ đang là hè và tôi muốn rủ rê anh đến vào mùa thu.

Nhất là thu năm nay! “Thu quyến rũ” không phải vì một tà áo xanh mà thu chơi vơi vì dòng nhạc Lê văn Khoa. Cách đây mấy năm tôi đã nghe nhạc hoà tấu của LVK và thấy hay. Tôi không có cơ hội nghe nhiều nhạc hoà tấu của các tác giả khác và vì thế với tôi, nhạc sĩ Việt là LVK, nhạc hoà tấu hay! Năm nay, với dàn nhạc giao hưởng cả trăm nhạc công, ca sĩ của Ukraine đã là môt điều thú vị rồi. Thú vị khác là nghe hợp xướng Hoa Thịnh Đốn. Thú vị khác nữa là nghe nhạc LVK trong dòng nhạc lịch sử ca.

Tôi biết, anh sẽ bĩu môi với cái thú một và hai. Không hề chi, anh mê dàn nhạc giao hưởng Pháp, Mỹ, có vẻ sang trọng quá! Tôi, lắm khi tôi yêu chân quê. Như tôi yêu:

Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gío nội bay đi ít nhiều!

Yêu “chân quê” nên tôi sẽ thú vị với những Ukraine , với những gì coi như cùng loại với Ukraine !
Và anh không yêu dàn hợp xuớng của Hoa Thịnh Đốn thì cũng phải thôi vì anh có phải là “người Hoa Thịnh Đốn” đâu nào?

Nhưng anh sẽ đồng ý với tôi cái thú vị số ba! Thì chính anh đã réo gọi “ …Em nghe nhạc hoà tấu LVK chưa hả cô Bắc kỳ nho nhỏ của anh? Em cứ hay nghe sáng tác mới để làm gì!”. Ơ, thì phải nghe sáng tác mới để giới thiệu chứ. Anh khó tính và hay chê các nhạc phẩm mới. Tôi làm khó để anh phải gửi nhạc LVK. Năm ấy, tôi nghe nhạc giao hưởng của LVK đúng vào mùa thu. Trong tiết trời se lạnh, trong sắc vàng đỏ của lá phong ngập đường đi, nhạc LVK chiếm trọn hồn tôi. Với “In the moon light”

Một duyên tình cờ mà tôi phỏng vấn LVK cho chương trình “Ca Ngợi Tự Do”. Anh Bùi Dương Liêm là người phụ trách chương trình “Phỏng Vấn và Tìm Hiểu” của đài Truyền Hình Hoa Thịnh Đốn và anh bận việc bất ngờ nên anh nhờ tôi thay anh.

Hoàng Lan Chi- Lê Văn Khoa- Nguyễn Đức Nam

Nguyên uỷ của Đài Truyền Hình Hoa Thịnh Đốn là thế này: tại Fairfax County , khi một công ty TV cable nào trúng thầu thì “county” yêu cầu họ phải bảo trợ một vài “chanels” cho county, và đây là sự thành hình của hệ thống truyền hình Fairfax Public Access(FPA).

FPA gồm hai channels một channel gồm những chương trình nói tiếng Anh và một channel dành cho các sắc dân người Mỹ gốc ngoại quốc. Ngoài ra còn có một chanel phát thanh.
Chương trình truyền hình tiếng Việt trong vùng Hoa Thinh Đốn trình chiếu trên đài Fairfax Public Access lấy tên Mỹ là Vietnamese Public Television –( VPTV ), tên Việt là Truyền Hình Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn, logo do Bùi Dương Liêm “design”.

VPTV hay THVN/HTĐ do Lê Văn Hùng và Ngô Ngọc Hùng sáng lập vào năm 1991 cùng với một nhóm anh em khác, tất cả đều tự nguyện (volunteer)”, bỏ tiền tuí và thời gian để điều hành chương trình. Sau một thời gian phát hình, VPTV nhận được sự yểm trợ của khán thính giả trong vùng qua các cuộc gây quỹ..

Sau khi anh Lê Văn Hùng di chuyển khỏi vùng Hoa Thịnh Đốn, Ngô Ngọc Hùng được anh em bầu làm Tổng Giám Đốc (Trưởng nhóm ). Các “volunteers” thời đó, ngoài anh Ngô Ngọc Hùng là các anh Nguyễn Thành Công, Đinh Quang Trung, Võ Thành Nhân, Nguyễn Văn Thành, Bùi Dương Liêm, Bùi Vũ Đức, Phạm Ngọc Lâm,Nguyễn Uyên, Hùng Vòng, Đỗ Hồng Anh, Nguyễn Văn Hiếu, Giáp Phúc Hưng….và các chị Kiều Thu, Nguyễn thị Bé Bảy, Quỳnh Trang, Lê Chi, Thùy Linh, Ngọc Hạnh…

Chương trình Truyền Hình Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn gồm hai phần: phần thứ nhất một tiếng đồng hồ gồm có tin tức, phóng sự, và văn nghệ. Phần thứ hai nửa giờ “Trực Tiếp Phỏng vấn và Tìm Hiểu” do Bùi Dương Liêm làm Giám Đốc.

Từ năm 1997, Ngô Ngọc Hùng ra ngoài để lập Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngoại và nhóm còn lại vẫn tiếp tục. Anh Đinh Quang Trung được bầu làm Tổng Giám Đốc thay thế anh Ngô Ngọc Hùng. Ông Nguyễn Phúc gia nhập vào năm 1996. Sau khi anh Đinh Quang Trung rút lui, dành thì giờ cho đài phát thanh….. anh em bầu ông Nguyễn Phúc làm Tổng Giám Đốc kể từ năm 2000). Từ đó đến nay ông Nguyễn Phúc vẫn phụ trách chương trình một giờ và Bùi Dương Liêm vẫn lo chương trình “Trực Tiếp Phỏng Vấn và Tìm Hiểu” nửa giờ.

Bùi Dương Liêm thông minh và có lối phỏng vấn đặc biệt của riêng anh. Chương trình của anh không cho biết trước câu hỏi và phát hình ngay buổi tối, không “edit” gì cả. Có thể xem gần gần như là “trực tiếp”. Đã không đưa câu hỏi trước và anh lại hay “bắt bí” nên một số người đã ví von “Chương trình thẩm vấn” thay vì phỏng vấn!

(Thật ra, chương trình này đã thực hiện một cách “ trực tiếp” cho tới năm 1997, nghĩa là khán giả đang coi ở nhà được gọi vào để đặt câu hỏi trực tiếp với người đang được phỏng vấn.)

Tôi cũng nghe đồn “thẩm vấn.” . Vì vậy năm 2009, khi Bùi Dương Liêm mời tôi cắm hoa cho tháng Năm, tháng Châu Á Thái Bình Dương”, tôi hăm he “Anh mà hỏi bí tôi là tôi từ anh ra!”. Coi bộ Bùi Dương Liêm cũng hơi ớn cô Bắc Kỳ này nên dỗ dành “Cắm hoa là nghề của chị, có gì mà bí” nhưng cũng “xỏ lá” “Và tôi sẽ khônghỏi ngày xưa ông xã chị mua hoa ở đâu đâu?”.

Tôi cũng tranh luận với Bùi Dương Liêm về phỏng vấn. Tôi lý sự:
-Chương trình phỏng vấn của tôi là “Trò Chuyện với Lan Chi” nên tôi không bắt bí ai cả. Họ tự do nói và hoàn toàn chịu trách nhiệm về những gì họ phát biểu. Họ, không phải là ứng cử viên một chức vụ nào đó, mở cuộc họp báo mà tôi phải hỏi khó. Ở đây là tôi tìm hiểu nên tôi cho câu hỏi trước để họ chuẩn bị và nói cho gọn ghẽ.

Bùi Dương Liêm không chịu. Anh nói rằng anh không muốn đóng kịch, tôn trọng người được phỏng vấn.cũng như muốn dành cho khán thính giả những thích thú bất ngờ. Anh cho bìết nhiều người rất thích lối phỏng vấn của anh, trong đó có ông Du Tử Lê.

Tôn trọng chương trình của Bùi Dương Liêm nên tôi cũng soạn bài nhưng đến lúc phỏng vấn mới đưa câu hỏi cho anh Lê văn Khoa. Hơi trục trặc chút xíu, chị Bé Bảy, bà xã Bùi Dương Liêm nghe nhầm tuởng là chương trình “35 năm âm nhạc LVK, 35 năm tị nạn và 10 năm tưởng nhớ nạn nhân vụ 911”. Đến nơi mới biết là “Ca ngợi tự do”! Gồm nhạc cổ điển, symphony “1975” của LVK, dàn hợp xướng Hoa Thịnh Đốn hát với dàn hoà tấu của Ukraine. Phỏng vấn một vị trong Ban Tổ Chức cũng thay đổi, cuối cùng là nhạc sĩ Nguyễn Đức Nam thay cho XYZ.

Anh Lê Văn Khoa, tôi mới gặp lần đầu. Còn Nguyễn Đức Nam , anh “Hồi xưa, tôi với Lan Chi phỏng vấn nhau hoài!”. Chúng tôi cùng bật cười. “Có trời mới biết anh Nam định nói gì nhỉ”, anh LVK nói. Thực ra, NĐN ám chỉ năm 2005, tôi mời anh hợp tác chương trình “Tác Giả-Tác Phẩm và Thính Giả” với tôi, trong đó tôi và anh cùng bàn luận về một tác phẩm CD.

Tôi hỏi chị Bé Bảy “Hôm nọ phỏng vấn anh Lê Duy San, còn chạy vào bếp để ho được, bây giờ thì sao? “Cứ ho tự nhiên vì không edit đâu!” Trời đất, thế mà khúc sau có ho thật vì khi không giọng khàn đặc nên phải “ho” một cái!

Phần ba của chương trình được đưa lên youtube là phần vui nhất vì tôi chọc ghẹo Nguyễn Đức Nam . Nói cách khác, tôi “hỏi bí” nhưng không có tính cách “thẩm vấn” nên hẳn NĐN không có gì phải “từ” tôi! Ngược lại, cô bạn nhỏ còn thích và khen “Cái ông gì đó bị chị dí nhưng tỉnh như ruồi. Đúng là dân Bắc Kỳ với nhau”.

Tháng Chín, mới chớm vào thu nên rừng phong rất đẹp. Mầu lá chớm đổi nên dưới ánh nắng mai, chút xanh, chút đỏ và chút vàng óng ánh như dát vàng thật dễ làm lòng người xao xuyến. Tôi mong có anh đến vào thời khắc ấy. Chỉ cần có người cùng ngắm, cùng chia sẻ và nhất là lại nghe nhạc không lời của LVK khi dung dăng hay ngồi trên một gốc cây gẫy trong rừng phong, thì còn gì thú bằng phải không?

Tôi nhớ ngày nào ở Đà Lạt, khi tôi mải mê lại gần thác nước, anh kéo tôi “Thôi cô nương ơi, ướt hết tóc bây giờ”. Tôi chúi người suýt ngã vào lòng anh. Cú ngã ấy nếu có sẽ là gì nhỉ? Tôi bật cười nhớ lại chuyện xưa. Anh, đang ràng buộc và tôi thì tự do. Hẳn là lúc đó, anh rất “xao lòng” vì tôi! Linh tính phụ nữ mà. Phái đoàn vào buôn, trời đổ cơn mưa, anh lại kéo tôi “Mưa rồi cô nương ơi, đứng xích vào đi”. Cú kéo ấy không làm tôi suýt chúi vào lòng anh nhưng đã đẩy tôi thoảng qua anh, rất nhẹ. Để rồi tôi đứng vào đoàn người dưới hàng hiên che và anh thì hứng mưa! Tóc anh ướt, mắt anh uớt còn tim tôi thì …ướt!

Bao năm, tôi còn nhớ như thế đó. Phụ nữ, phụ nữ “lãng mạn con nhà giáo” như tôi hay thích những “nho nhỏ” như vậy. Bây giờ cả anh và tôi đều tự do nhưng có gì đó ngăn cản. Phải chăng là tuổi già, là trái tim không dễ bị uớt như xưa, là thay đổi ở tôi – nhiều hơn anh?

Tôi thích symphony “1975” của Lê văn Khoa. Trải dài mười năm để anh hoàn tất, từ 1985 đến 1995. Nhạc không lời được dùng để diễn tả lịch sử cận đại của Việt Nam . Symphony gồm bẩy phần: Dẫn Nhập, Đám Rước, Hội Hè, Trăng Rằm, Trong Đêm Thâu, Trên Biển Cả và Ca Ngợi Tự Do. Mỗi phần có nét riêng nhưng tôi đặc biệt thú vị với “Hội Hè” vì tôi muốn nhớ lại khung cảnh thanh bình của quê hương và “Ca Ngợi Tự Do” được trình diễn bởi Ban Hợp Xướng của Ukraine, hát bằng chính lời Ukraine. Không biết vì sao nghe bản này lại gợi cho tôi nhớ năm đệ thất mới vào Gia Long. Năm đó văn nghệ cuối năm nhạc sĩ Nguyễn Đức dàn dựng “Tiếng trống Hạ Hồi”. Năm đó, nghe tiếng Hoàng Oanh ngâm thơ rồi dàn hợp xướng nữ sinh Gia Long cất giọng thật hay. Bao năm tôi qua, tôi vẫn nhớ và vẫn yêu:

Ngàn quân Tầu vượt cầu như gió ngàn
Hàng ngàn hàng ngàn quân Tầu vuợt cầu như thác ngàn
Ngàn quân Tầu vuợt cầu tô sắc mầu sắc mầu Nhị Hà Nhị Hà…

Ngày bé tôi vốn yêu giờ lịch sử nên khi nghe hợp xuớng bản đó, tôi mê mẩn. Giờ đây, ban hợp xuớng Ukraine đem đến cho tôi một cảm xúc khá lạ khi nghe “Ca Ngợi Tự Do”.

Tôi biết, anh lại sẽ có thể không đồng ý vơi tôi. Chẳng hạn, anh sẽ thích phần “Trăng Rằm” vì trong phần này, tiếng chuông ngân nga trong đêm khuya thanh vắng và êm ả mở đầu cho tấu khúc.

Thì đó chính là cái khác biệt giữa tôi và anh.

Anh yêu chuông chùa ngân nga
Tôi yêu hợp xướng hào hùng.

Nhưng dù yêu điều gì thì tất cả đều có ở “Symphony 1975” và tôi lại muốn rủ rê:

Sao anh không về chơi Hoa Thịnh Đốn
Tháng Chín chớm thu và dòng nhạc Lê Khoa
Tiếng chuông chùa sẽ làm anh êm ả
Quên muộn phiền với “Hoàng Thị” xôn xao!

Hoàng Lan Chi

Anh yêu yêu

Năm xưa, anh gửi cho “cô Bắc kỳ nho nhỏ” “In the moon light” này đây:
http://thuvientoancau.org/HoangLanChi/Music/MoonLight.mp3

Năm nay cô Bắc Kỳ gửi cho anh, “Full moon” nhé
http://thuvientoancau.org/HoangLanChi/Music/Moon.mp3

Nhưng cô Bắc Kỳ lại thích Festival cơ:
http://thuvientoancau.org/HoangLanChi/Music/Festival.mp3

Và đây trong đêm thâu nơi biển cả khi đi tìm tự do:
http://thuvientoancau.org/HoangLanChi/Music/Sea.mp3

Và đây nữa, Ban hợp xướng Ukraine với “Ca ngợi tự do”:
http://thuvientoancau.org/HoangLanChi/Music/Freedom.mp3

Posted in Âm Nhạc-Truyền Hình, Tạp Ghi | Comments Off on Sao anh không về chơi Hoa Thịnh Đốn

Rừng Gió Gọi Mùa Xuân- 2004

Rừng gió gọi mùa Xuân

Một

Cô nhỏ Bắc kỳ tóc ngắn lại lang thang nữa rồi ?

Nàng bật cười khi đọc giòng chữ ngắn ngủi của chàng . Nàng thích những cái dí dỏm, ngồ ngộ của mấy anh chàng Chu Văn An !

Nàng gõ nhanh :
Thì lang thang cho đỡ buồn.Rừng Gío đang vẫy gọi. Anh phone cho Quỳnh nhé !

Hai

Chàng gọi ngay . Nàng đang cảm
-Quỳnh bị cảm lạnh.Giọng khàn.Anh nghe đuợc không?
-Được. Giọng oanh vàng vịt đực, A nghe đuợc !
-Nghỉ chơi A ra ! Cái gì vịt đực ?Cô nương cảm, chỉ khàn thôi nhe!

Những trao đổi loanh quanh. Nhưng thú vị. Chàng đã từng lên đây, Thiền mấy ngày.

-Thế hôm nào A định lên đây nữa ? Đừng Thiền! Đưa Quỳnh đi chơi !

Nói xong nàng cười một mình. Con gái nàng từng trêu ‘mẹ mà vô chùa thì tăng ni bỏ tu hết ! “Nó lên án mỗi khi thấy Nàng sửa soạn đầm đìa đi chơi “sao mẹ già mà còn điệu quá, điệu hơn cả con nữa!

Ở Orange County nhiều họ hàng, bạn bè – nàng vui. Lên đây, mới lác đác vài nguời, nàng buồn. Vì thế đã nói chàng lên Rừng Gió nhưng đừng Thiền.

-Ghi số phone anh nhé?
-OK , khi nào khỏi cảm, Quỳnh sẽ gọi.

Chỉ hôm sau chàng lại gọi.
-Alô, cô Quỳnh ?

Nhìn số phone, biết chàng, nàng nghịch ngợm:
-Dạ thưa chị em đi vắng rồi ạ. Anh có gì nhắn không?
-Nhắn với cô ấy là tôi không chờ nguời ta khỏi cảm đâu vì tôi muốn nghe giọng vịt đực.!
-Anh hay nhỉ. Giọng vịt đực mà thích nghe thì có lẽ anh hổng giống ai.
-Tôi giống chị cô đấy chứ? Cô Bắc kỳ ấy cố tình không mặc áo lạnh để giọng khàn khàn, quyến rũ nguời ta !

-Vậy ạ? Để em sẽ thưa lại với chị ấy, là giọng M khàn A vẫn yêu ..không luỡng lự!

Cả hai cùng phá ra cười vui vẻ. Lại ôm phone cả giờ!

Ba

Chàng lại gọi. Nàng đang buồn như kiến cắn. Muôn đời Nàng vẫn ngố. Và tồ ! Cứ quá tin tưởng vào lòng nguời! Đêm khuya, nàng ôm phone vào góc bếp trò chuyện cùng chàng.
-A đang ở nhà à ?
-Ừ
-Thức khuya nhỉ
-Thì thức khuya để nói chuyện đời với cô nhỏ!
-Không nghe chuyện đời đâu? Đời là bể khổ, không nghe!
-Thế nghe Tình là giây oan à ?
-!!!!

Bốn

Nàng nhận mail sau một đêm khá kinh khủng. Nàng đã phải tự chích hai ống thuốc, một Calcium, một Buscopan và 4 viên Valium vào 12 giờ đêm để tìm sự bình an.Cho tâm hồn. Cho giấc ngủ.Cho cả cái bao tử quá nhạy cảm của nàng!

Nhìn cái subject của mail , nàng cau mày “Thơ với thẩn !Trời ơi !!’ Nàng thầm nghĩ “ông nội này lại cà khịa thơ ai đây ?”

Nhưng khi click, Nang bật cười.

Anh làm thơ haiku đây

em
đâu rồi
sao
không
gọi cho anh!

Nàng nghịch ngợm gõ:

m
đây nè !
đang
chán
đời
A
kíu M không ? !!!

Năm
Lại nhận mail chàng sau một quyết định: Tha Thứ . Tha thứ và nàng thấy lòng thanh thản. Nhưng tha thứ ấy đã làm nàng thiệt hại nhiều. Nàng cảm thấy cô độc quá đỗi.

-M đi ăn trưa với A không ?

-Ok
-M đang buồn Điạ chỉ nè …

Chàng gọi phone từ Eden :

-Anh đang ở Eden đây !
– Vậy hả. Thì anh đi theo ..

Chàng lại gọi khi đến. Mất hơn bốn giờ lái xe từ nơi chàng đến Rừng Gió. Nàng tìm khăn choàng. Thành phố hoa anh đào đã vào xuân nhưng cũng có những chiều trở lạnh. Nàng sợ bị cảm lạnh lần nữa. Tìm không ra, nàng đành xuống.

Ra khỏi cầu thang, quẹo vào phòng chờ, Nàng đã nhận ra ngay chàng vì trước đó chàng đã gửi hình kèm câu “thất vọng chưa M?’ và nàng cũng đã khoèo “Có tí ti ! Bụng phệ ! Xấu!”

Chàng đứng dậy, giang tay ôm và hôn vào má nàng:

-Em đẹp quá!

Nàng tủm tỉm cười. Đã lâu rồi. Ừ , đã lâu lắm rồi. Một ngày xa xưa, anh-hạ san từ Đà Lạt mộng mơ – đến với nàng –trong năm ngày ngà ngọc- đón nàng đi dạy học vào sáng sớm . Anh chờ ngoài sân. Khi nàng mở cửa, anh ngẩn người nhìn áo nàng vàng “Em đẹp quá” “ Ừ lâu lắm rồi, cô gái nhỏ đã thành bà già (có giết giặc không nhỉ ??!!!) và nghe lại “em đẹp quá !!”

Chàng đỡ hai chiếc áo lạnh.Nàng giải thích:
-Quỳnh sợ tối về lạnh.
Chàng cười bao dung. Hiền hoà. Nàng thấy lòng vui.Nhớ ai đó -sẽ không cư xử như chàng mà cà khịa “Đem gì lắm áo ? Nóng chứ lạnh đâu !!”

-Tưởng anh đến 11 giờ vì Quỳnh bị mất net, không check mail đuợc. Chỉ ăn sơ sơ và mới thay quần áo. 1g 20 check nhờ mail và biết anh sẽ đến 1g30. Làm Quỳnh lại vội vàng thay đồ!
-Khi nhận mail M là gần 9 giờ. Đường đi có chỗ sửa nên anh mất hơn bốn giờ!
-Em đói rồi. Đi ăn gì đi.

Xe đi qua Rừng phong. Cây vẫn trơ gan cùng gió chướng. Chưa trổ nụ xanh.
-Khi đến Eden, A vội vàng và đã đụng vào đít xe ông kia. Nếu chờ Cảnhsát thì lôi thôi lắm, thời gian dành cho M không còn bao nhiêu nên A hỏi, ông muốn gì thì ông ấy nói, thôi cứ đi, VN với nhau mà!

Xe vào khu Eden, nàng nũng nịu :
-Anh chụp cho em với. Từ hôm lên đây, em chưa chụp !

Chàng bấm máy. Vừa lúc ấy, nguời chủ chiếc xe bị chàng đụng đi đến, sờ vào đuôi xe mình. Chàng mỉm cười. Hai người nói với nhau vài câu. Nàng lịch sự :

-Cảm ơn anh. Tại anh ấy từ xa tới, đang vội tìm nhà tôi. Mà tiện thể nhờ anh tí ? Anh chụp cho chúng tôi một tấm.
-Em cũng dễ thân thiện nhỉ ?
Nghe chàng nhận xét, nàng cười dòn:
-Vâng, thân dễ nhưng không yêu dễ!

Đi bên nhau.
-Sao, em có giống trong hình không ?
-Giống!
-Câu trả lời dở quá.
-Trả lời sao mới đúng, cô giáo của anh?
-Phải nói là đẹp hơn hình chứ!
-Hồi nãy trên đường đi, anh cũng định sẽ nói thế. Không hiểu sao khi gặp em, anh lại quên mất!

Nàng mỉm cười . Tự nhiên -với chàng – nàng thấy thân thiết –như đã quen nhau từ lâu lắm!

Chàng và Nàng vào Hậu giang. Chàng mỉm cười:
-Em ăn gì nào ? Hủ tíu hay bánh cuốn?

Nàng nghiêng nguời nhìn bảng của các hàng qúan. Chàng nắm tay :
-Bây giờ anh nắm rồi xoè, chỉ quán nào , vào quán ấy nhé ?
Nàng bướng bỉnh:
-Không, để Qùynh xem. Quỳnh muốn ăn bánh cuốn!

Nhưng khi vào thì nàng lại chọn cơm tấm. Ngồi đối diện, nàng mỉm cười ngăm chàng. Khuôn mặt phúc hậu , đôi mắt to, thật thà hiền lành, cái miệng khá đẹp. Đối với nàng, thế là đủ.! Nàng không thích đàn ông đẹp trai hay xấu trai. Xài vừa đủ. Nhưng mắt to là nàng thích. Với nàng, mắt là cửa sổ tâm hồn. Đôi mắt to nói lên sự thật thà, nhân hậu ..

Nàng hỏi :

-Mắt Quỳnh bên ngoài có dữ hơn hình không?
-Dữ hơn !
Nàng chỉ cười. Chàng chỉ âu yếm nhìn nàng. Nàng thấy hạnh phúc khi –một nguời đàn ông nào đó-nhìn nàng âu yếm. Xin đừng nhìn bằng cái nhìn dục vọng.Hãy dịu dàng và âu yếm!

Nàng định khuấy ly sữa thì chàng đã khuấy cho nàng. Lâu lắm, nàng mới gặp lại típ đàn ông galant. Của một thời trường tây …

Nàng nghịch ngợm lấy thìa múc trong ly của chàng đưa lên môi nhấm.Chàng cười:
-Như nhau mà em ?
-Không ? anh quên là Quỳnh chỉ để chảy có nửa phin thôi.Anh phải đắng hơn chứ?

Nàng múc ly mình đưa vào miệng chàng. Sao thế nhỉ? nàng không hiểu. Nàng đang buồn –như kiến cắn ! Và bỗng muốn đuợc sống trong tình cảm –như tình nhân !

Chàng cười :
-Anh chẳng nhớ hồi nãy ly anh ra sao? Có em, anh quên nhiều thứ quá.

Rời khỏi quán ăn, chàng hỏi:
-Em muốn đi đâ ?
-Đi đâu cũng đuợc ! À, em cần mua vài CD ..

Chàng đưa nàng đến quán CD. Chàng đi nhanh. Nàng cười :
-Anh này . Sao đi nhanh thế Lẽ ra anh phải đi sau em để còn như thuở nguyễn Nhược Pháp chứ :

Em không dám đi mau
Sợ chàng chê hấp tấp

Số gian nan không giầu

chứ ? Chàng cười nắm tay nàng:
– Vậy thì chúng ta cùng đếm nhé . Nào một hai, một hai. Cái này đúng là đếm bước bên nhau!

Nàng phì cười:
-Ừ, đếm thế này thì không trật tí nào cả. Cứ răm rắp như quân đội ấy!

Sáu

Sau một hồi lâu thì chàng cũng tìm đuợc chỗ đậu xe. Chàng chu đáo mang hai cái áo lạnh xuống.
Trời nóng. Mới hôm nào Potomac rực rỡ hoa đào mà bây giờ đường phố rợp xác hoa. Mấy hôm trước , nhìn hoa bay lả tả khiến nàng ngỡ tuyết rơi. Nhưng lác đác vẫn còn vài cây. Lại nở muộn! Nàng mỉm cười, nhớ đến một đoản văn xưa :

Em, một đoá quỳnh nở muộn Đang vội vã tàn cho đúng kiếp phù du !

Chụp cho nàng bên hoa đào .Chụp cho nàng trên ghế đá công viên. Chụp cho nàng tựa song sắt bờ sông.Chụp cho nàng xoãi dài trên bãi cỏ . ..

Rồi chàng ngồi trên ghế đá. Nàng ngồi cạnh.Chàng bảo :
-Em nhìn này !

“ Cô nhỏ “ Bắc kỳ ngố của chàng nhìn vào màn hình.Tách. Tấm hình chụp chung hai cái mặt mẹt –thật gần nhau đã đuợc bấm.

Hai người chọn bãi cỏ và ngồi bên nhau. Gió từ bờ sông thổi lên mát rượi. Phi cơ từ bên kia sông, phi trường Reagan bay liên tục.. Nàng nhìn sang bên cạnh.Đôi mắt hiền hoà của chàng có mầu nâu.

Nàng cười :
-Mắt anh mầu gì biết không?
-Đe !
-Không. Nâu.
-Già rồi sẽ thành nâu em ơi.
-Không, nâu do già khác, nâu tự nhiên khác.

Chàng chỉ cười hiền.Nàng:
-Mắt nâu là mắt không chung tình!
-Ai nói thế?
-Bạn trai Quỳnh ngày xưa nói thế! Vì Quỳnh mắt nâu mà.
-Thế em có không chung tình không?
-Không tình, làm sao biết có chung không? !!

Chàng vỗ nhẹ vào má nàng:
-Cô Bắc kỳ đanh đá cá cầy!
-Ngày xưa có lẽ anh cũng thuộc loại con nhà giàu, học giỏi, đẹp giai và …đái dầm ?!
-Học giỏi thì có lẽ có, đái dầm thì không. Mà vì sao em nói vậy?
-Vì thấy cái nét đẹp giai của anh còn phảng phất!
-Ngày xưa anh đi học, bị bắt nạt không à. Cho đến năm đệ mấy, anh quên rồi, vì anh cho thằng kia xem bài .Từ đó nó là vệ sỹ bảo vệ anh.Nó lại đầu gấu nhất trường nên anh chẳng còn bị ai băt nạt.

Nàng kêu mỏi lưng .Chàng rũ áo gió của mình :
–Em nằm xuống đây đi.

Nàng nằm trên bãi cỏ. Bầu trời không trong xanh. Nàng nhớ bầu trời quê hương khu Bình Quới. Xanh ngắt. Mây trắng bềnh bồng.Ở đây, phi cơ lên liên tục. Và mầu trời xanh nhàn nhạt. Nàng thèm nghe tiếng sáo diều vi vu . Giòng sông hơi đục. Chàng vẫn ngồi. Có lúc ngước mắt, nàng thấy đôi mắt to của chàng thật hiền hoà .Thấy nàng nhìn lên, chàng cúi xuống và lại mỉm cười vỗ nhẹ vào má nàng.

Ta có phải tình nhân đâu mà sao cứ như tình nhân thế nhỉ ??

Nàng bật cười khi nhớ ngày xưa. Cái thuở xa xưa bé tí teo. Cái thuở kín cổng cao tường.Cái thuở Nàng-đuợc ông anh rể – gọi là ngoan nhất nước -con nhà lành nhất nước ! Thương mà không dám. Không để ai cầm tay.Không để ai đụng vào nguời. Bây giờ, tuổi già hay nỗi buồn kiến cắn đã khiến nàng cất chất ngoan đi chỗ khác chơi? Không biết. Nàng thấy mệt mỏi. Dường như tạo hoá, cứ suốt đời đố kỵ với nàng ! Và trong giây phút này, đất khách, dòng sông buồn, mùa xuân mà hoa chưa trổ, đào thì đang rụng, nàng thấy cô đơn quá chừng đỗi. Và nàng đã lặng yên để đầu mình gối lên đùi chàng.

Vả lại, từ chàng, chất trí thức, cái galant và cả cái hiền hoà đã đem đến cho nàng niềm tin cậy. Mà phải kể cả hơn bốn giờ lái xe để đến với Nàng nữa chứ !

Nàng thích cử chỉ vỗ nhẹ vào má nàng.Nó cho nàng một cảm giác dịu êm, tưởng như mình còn bé. Lúc nào nàng cũng như trẻ con. Em gái nàng có lần chọc ‘Chị có khi còn con nít hơn con Tí nữa “ Ố là la, mẹ ..trẻ con hơn con gái ! Nhất là khi vỗ nhẹ vào má nàng, mắt chàng nhìn. Dịu dàng và âu yếm quá đỗi. Nàng –với cái tuổi đời đã làm bà nội/ngoại đuợc rồi mà vẫn lãng mạn “thích ra bãi cỏ nằm chơi ! “ Và thích ai đó vỗ nhẹ vào má –như mình là trẻ nhỏ!

Có lẽ chiều. Gió lạnh. Nàng ho. Chàng kéo chiếc áo len của nàng, dịu dàng đắp lên nguời nàng.

Anh ơi, anh có biết là chưa bao giờ em đuợc -nguời từng đuợc gọi là chồng em , đắp áo lạnh cho em, vỗ nhẹ má em và âu yếm nhìn em. Em có nói nhiều thì anh cũng chĩ lấy ngón tay chặn môi em chứ không đả kích em như nguời ấy!

-Sao thấy bên ngoài anh rất hiền mà ở net, anh dữ quá vậy?
– Anh chỉ nói sự thật thôi.
Nàng lơ đãng nhìn mây xanh. Giờ phút này, nàng chỉ muốn nghỉ ngơi, không thich tranh luận. Nàng bứt cỏ, vò nát :
-Mùi cỏ hay ngai ngái. Sao cỏ Mỹ không có anh nhỉ. Hôm nọ Quỳnh nhấm hoa đào, thấy ngọt anh ơi ?

Chàng chẳng nói gì. Cầm bàn tay nàng mở ra, nắm vào :
-Em bớt suy nghĩ đi. Em nghĩ nhiều quá đấy!
-Làm sao đuợc? Trời sinh mà.
-Bớt suy nghĩ và tập thiền đi.
-Ngày xưa Quỳnh hay vô chùa Xá lợi. Quỳnh thích đi tu. Nhưng bây giờ thì Quỳnh không thích nữa. Tham sân si nhiều quá.

Chàng lại dịu dàng vỗ má nàng:
-Ngày đó, anh hay vào chùa .Chắc là em. Anh thấy dáng em, áo dài trắng quỳ trước Phật đài. Mà hồi xưa tóc em dài hay ngắn ?
-Ơ…tóc dài ..
-Đó, thì đúng rồi!Là em !
-Xạo ke. Em định nói bỏ xoã là thề. Cột lên là đuôi gà. Nhưng em hay cột đuôi hơn là để tóc thề.
-Thế thì không phải em rồi.Đáng tiếc !
-Thế nếu là em, sao ngày ấy, anh không chụp em ?
-Em chụp nguời ta bằng cái giọng vịt đực khi cảm thì có !

Nắng chiếu vô mặt nàng. Chút nắng chiều thoi thóp. Chàng cúi xuống và không cuỡng đuợc, đã định đặt một nụ hôn lên môi nàng. “Cô nhỏ “ Bắc kỳ né ngay tức khắc. Chàng cười:
-Anh không thực hiện đuợc ý định đen tối của anh rồi! Chàng đưa nàng năm lên cao, tránh nắng. Nàng bỗng ước ao, nửa mảnh người của tôi ơi, xin hãy về đây để dang tay che mưa nắng cho nàng!

Ta van cát bụi bên đường
Dù nhơ dù sạch đừng vương áo này !
(VHC)

Nhà thi sỹ làm câu thơ thật diễm tuyệt. Uỷ mị nhưng yêu biết chừng nào.

Ta van trả lại ta , người ấy
Che nắng đội mưa với cuộc đời !


HLC

Nàng ngồi dậy nhưng vẫn dựa lưng chàng.
-Đoàn xe lửa kia sao dài thế nhỉ?
Nàng ngoái đầu nhìn qua cầu.Chuyến xe lửa dài thật .
-Anh khờ ghê. Lẽ ra phải nói khác. Nói thế để em quay đi, làm sao anh thực hiện đuợc ý đồ ! Em xem kìa, con vịt nó bơi.

Nàng phì cười . Mỗi nguời đàn ông có một cách riêng để “câu” nàng.

Bẩy

Trời mùa xuân thật lạ. Bẩy giờ mà cứ như 5 giờ VN. Chàng đưa nàng nàng ra xe. Cây đào kia đẹp quá. Lại anh chụp nào. Nàng ngoan ngoãn. Dựa lưng vào gốc đào, hay tay sau lưng, nàng cười duyên dáng . Anh ơi, thời gian đã che mờ cái răng khểnh của ‘tóc ngắn” mất rồi. Thời gian đã làm thôi long lanh mầu mắt ..

-Đi vào lối này.
-Không, lối kia.
-Em cứ theo anh.Nhưng đừng nhắm mắt.
-Thế mắt nhắm mắt mở nhé?
-Em xấu ẹt !

-Cô giáo lại phải dậy rồi. Dở ẹt chứ xấu ẹt bao giờ ?
-Mấy bài học rồi ấy nhỉ ?
-Hai bài.

Chàng choàng tay qua vai nàng :
– Hai bài là hai cái hôn?

Nàng né không kịp. Hai nụ hôn rất nhẹ trên má . Đường về bao giờ cũng ngắn hơn khi đi. Nàng để nguyên tay trong tay chàng .Suốt quãng đường về. thỉnh thoảng chàng đưa bàn tay nàng đưa lên môi. Những câu chuyện vẫn tiếp nối ..

Chàng dừng xe và vẫn galant, mở cửa cho nàng. Vòng ra cốp, lấy giỏ xách cho nàng, mở của sau lấy áo lạnh cho nàng. Nàng cầm tất cả và nghiêng đầu. Chàng dịu dàng hôn hai má nàng. Xuyên qua vai chàng, nàng nhìn rừng phong. Cây vẫn trụi lá. Giơ cành cũng gió hú.

Thoảng như đâu đây, có mùi thơm.Hoa gì? Nàng không biết. Hay một loài hoa xuân không tên tuổi?

Có phải Rừng gió đang gọi mùa xuân về ?

Viết tại Rừng Gió – mùa xuân –thành phố tình nhân

Hoàng Lan Chi

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Rừng Gió Gọi Mùa Xuân- 2004