Hoàng Lan Chi sẽ xông vào “Mặt Trận Đại Học” nhé!

Cách đây không lâu, sư huynh Lê Anh Kiệt nhờ bạn đem cuốn sách “Mặt Trận Đại Học” của Bạch Diện Thư Sinh (Trần Vinh) tặng tôi. Nhìn thấy cái tựa là tôi bị hấp dẫn rồi. Thế là chưa đầy tuần, tôi đọc ngay. Khi viết điểm sách xong, Bạch Diện Thư Sinh cười khì “In 400 cuốn mà bạn bè bán gần hết rồi, còn đâu mà cho độc giả địa chỉ liên lạc?”. Ngon dữ vậy đó. Tôi ngẫm nghĩ, điệu này thì chắc mình phải viết một cuốn, ví dụ, Mặt Trận …mẹ chồng thời @, chắc cũng hút khách lắm đó. (cười).

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Hoàng Lan Chi sẽ xông vào “Mặt Trận Đại Học” nhé!

Thư cuối năm cho một người còn ở lại

Tặng Nga

CA đang gió lộng. Trong căn phòng nhỏ, em lắng nghe tiếng gió gào. Gió Santa Ana nổi tiếng. Đó là lý do, em, khi ở Virginia thì có Rừng Gió Virgina thì về đây em vẫn có Rừng Gió CA.

Trong cái năm cùng tháng tận này, lòng em ngổn ngang trăm mối. Hoài niệm ngày tháng cũ. Nhớ thương người đã ra đi. Ngậm ngùi cho tình xa. Thương cảm cho tình gần.

Những lúc này thì âm nhạc sẽ ru em đằm thắm lại để tâm hồn không vò xé từng cơn. Anh biết không, Nga nói với em vầy khi nghe một số bản nhạc của anh mà em gửi ra tuần trước “Nếu so sánh thì em cho rằng Nguyễn Văn Đông tài ba hơn Phạm Duy. Lý do, PD chỉ sáng tác được một loại nhạc mà chúng ta quen gọi là nhạc sang. Trong khi đó, Nguyễn Văn Đông vẫn có thể viết nhạc sang như Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp, Mấy Dặm Sơn Khê, Về Mái Nhà Xưa và đồng thời viết được cả hai loại nhạc khác. Nhạc trung gian giữa nhạc sang và sến chính là bài “Xin đừng trách anh” do Hùng Cường hát mà chị gửi ra hôm nọ. Hồi đó nghe bài ấy em cứ tưởng là nhạc của Nhật Trường. Loại nhạc thứ ba mà Nguyễn Văn Đông viết được là loại nhạc mà chúng ta gọi là sến. Ngoài ra, Nguyễn Văn Đông còn một bản nhạc có thể soạn giao hưởng. Em thích nhạc cổ điển nên em biết bài đó soạn giao hưởng rất hay”.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Thư cuối năm cho một người còn ở lại

Lan Chi ngày tháng cũ

 

Cuối năm sao có nhiều dịp để hồi tưởng ghê nhỉ. Hôm qua nhân viết mail cho một người bạn Đà Lạt, tôi tìm hình cũ trong computer gửi cho bạn xem. Rồi tôi fw cho một cô bạn nhỏ. Cô ta thích ..hình cũ của tôi quá đến độ phải viết mail ngay (điều hơi hiếm với cô này) rồi sau đó gọi điện thọai. Cô bảo trông hình cứ như một người mới qua tuổi teenager để bước vào “young lady”. Cô khen dáng đứng, nét mặt trong sáng thánh thiện, mầu áo “light turquoise” và cả đôi chân mà cô cho là đẹp vì đa số phụ nữ Việt Nam thời trước hay bị chân cong. Tôi bật cười “Young lady cái con khỉ. Hình đó chị chụp năm 1990 nghĩa là ngoài 40 tuổi, đã là mẹ hai con.” Nhưng tôi đồng ý về mầu áo đẹp. Bên ngoài, mầu xanh bích ngọc của cái áo len mà tôi mua ở chợ Đà Lạt rất xinh. Mầu rất ngọt. Cái mũ choàng làm khuôn mặt dễ được xinh hơn. Tôi còn nhớ tôi thích mầu này quá đến độ khi trở về, dù trời Sài Gòn mùa đông không lạnh lắm nhưng tôi cũng diện áo len này chơi. Để rồi vô tình gặp lại một người cũ của mười lăm năm trước. “Chàng” bị mầu áo len bích ngọc, mầu mắt của năm xưa hớp hồn. “Chàng” nói mười lăm năm mà chàng “hổng’ thấy tôi thay đổi nhiều. Xạo quá, thôi kệ cứ nghe cho vui tai.

Đà Lạt-Thung Lũng Tình Yêu 1990

Đà Lạt-Hồ Xuân Hương-1990

 

Rồi một “em bạn” bàn loạn về Hà Nội-Sài Gòn và Virginia-California sau khi tôi gửi bài viết của một người trong nước viết “Gái Hà Nội về quê ăn tết”. “Em bạn” không phải là em của bạn mà là bạn nhưng nhỏ hơn khoảng ba tuổi gì đó, bị “chị Lan Chi” bắt làm em. “Em bạn” viết vầy:

Chị Hai, đọc xong vài hàng chị Hai “so sánh CA và VA”, trong đầu bỗng nẩy ra một suy dẫn biểu tượng (symbolic analogy) như khi so sánh Saigon và Hà Nội.

– VA/DC và Hà Nội có bốn mùa xuân hạ thu đông, trong khi Cali và Saigon chỉ có hai mưa nắng.

 – VA/DC và Hà Nội có nhiều thắng cảnh đẹp như ở DC, Bờ biển Virginia, nhiều rừng xanh, nhiều hồ, phố cổ, nhiều di tích lịch sử… Trong khi CA và Saigon có rất ít (Hollywood, Beverly Hills, vài khu bờ biển, vài di tích do Pháp xây dựng ở Saigon)

 – VA/DC giống như Hà Nội vì có nhiều cơ quan chính phủ, ngàn năm văn hiến/văn vật, Victorian colony, dân chúng phần đông thanh lịch và trí thức (cho dù Hà Nội sau này bị “xâm chiếm” bởi dân Hà Lội Thịt Nợn hơi nhiều!. Có lẽ những người Hà-Nội-thật đã chạy hết vào Nam năm 1954, tiếp theo là những người Hà-Nội-phe-ta-có-chức-tước đã ồ át vào Nam sau 1975 để “xài đỡ nhà cửa đất đai của cải” của bên thua cuộc !). Còn CA và Saigon thì tạp nhạp hỗn độn đủ thành phần, chạy đua nhau kiếm tiềm bằng mọi cách để thỏa mãn nhu cầu vật chất giả tạo không tâm linh. Đó là chưa kể đến chuyện kỳ thị qua bất động sản (racism via real estate) goosing heist nhan giữa Cali và Saigon. Ở Cali, thường thì là khu Mỹ trắng, khu Mỹ đen, khu Mễ, khu Việt, khu Mễ-Việt… mỗi khu có một giá tiền cách biệt. Ở Saigon, thì nhà quận 1, quận 3 hay Phú Mỹ Hưng  sẽ gấp cả chục cả trăm lần tiền các nhà vùng ven đô (chi dù cơn sốt bất động sản lên cao độ vài năm trước đây). Sự chênh lệch giá cả đó, và sự kỳ thị khu phố, lẽ dĩ nhiên cũng có ở VA và Hà Nội nhưng ít hơn và ít lộ liễu hơn (không cần phải nổ, phải tự khoe hay tự tâng bốc mình qua hào quang bọt biển). Như vậy, khi chị Hai nhớ về VA thì hãy nhớ về Hà Nội, và tìm nghe Nỗi Lòng Người Đi, Hà Nội Mùa Này Vắng Những Cơn Mưa….cho đỡ buồn. Chúc chị Hai một năm 2015 tràn đầy niềm vui, toại nguyện, thành công và sức khỏe !

Tôi trả lời “em bạn” như sau:

Cưng à

 Hà Nội có hồ, có nhiều cảnh đẹp. Người HN xưa di cư vào Nam. Người HN còn lại bị đuổi đi kinh tế mới. Và sau đó hình thành lớp người Hà Nội mới. Chị Hai sợ lớp người HN mới này lắm. Còn dân Hải Phòng thì khỏi nói. Du đãng Hải phòng là ghê lắm. Sài Gòn là nơi chị Hai lớn lên và tuy Sài Gòn mưa nắng hai mùa nhưng thời đệ nhất cộng hòa, khi vc chưa lập cái gọi là “Mặt trận giải phóng miền Nam”, rồi xua quân vào khuấy rối thì cũng an bình. Chị Hai không yêu được Hà Nội vì không lớn lên ở đó. Chị Hai là người Sài Gòn, chị hai chỉ yêu Sài Gòn thôi. Những gì gắn bó với mình ở thời thơ ấu thì luôn làm mình trĩu nặng suốt đời cưng à. Chị Hai ra Hà Nội hai lần. Một lần có đi chùa Hương. Thực tế, chị hai thấy Hồ Hoàn Kiếm cũng không phải đặc biệt gì lắm, chùa Hương cũng thế. Nhưng ngày xưa, qua ống kính, qua thơ văn thì mọi cái diễm lệ hơn. Cũng như nhiều người nói rằng sau khi đọc thơ Cung Trầm Tưởng, rồi nghe nhạc Phạm Duy thì mơ tưởng đến ga Lyon đèn vàng, cầm tay em muốn nói, nói chi cũng muộn màng, hay vườn Luxembourg với lá vàng rơi trên những pho tượng trắng, hay giòng sông Seine lờ lững…Thực tế, những cái trên không đẹp, không thơ, không lộng lẫy như thi nhạc sĩ viết…

Nhưng chị hai của cưng là điều trái ngược nhưng trái ngược Good à nhen. Ví dụ, cưng thấy chị hai viết bài uýnh việt gian thì sắc bén, đanh thép, nhưng nếu cưng gặp chị hai bên ngoài và nghe chị hai nói chuyện thì hỏng phải zậy, cưng hiểu chưa?  Nhiều mợ nói vậy đó. Họ nói, chời ơi, nói chuyện với chị Lan Chi, có thấy chỉ dữ như mấy bài uýnh việt gian đâu. Cho cưng coi, chị hai ở Hà Nội nè. Năm 1992-1993 gì đó, Hà Nội còn nghèo  và quê lắm. Nên cưng biết không, chị hai của cưng tung tăng phố phường Hà Nội với đầm cánh sen, đầm vàng, đầm bích ngọc…, thì dân đi đường Hà Nội cứ thế ngoái nhìn. Chị hai vô đền Ngọc Sơn  mà nghịch ngợm trèo lên cây đa của đền vậy đó. Còn hình ở chùa Hương thì cũng đẹp, nhất là trên Bến Đục (đò đi qua Bến Đục, mọi người ngắm nhìn em.Thẹn thùng em không nói. Nam mô a di đà! Bài Đi Chùa Hương của Nguyễn Nhược Pháp đó) coi cảnh cũng đẹp. Nhưng album đó thì chị hai còn để ở …VA. Năm 1993, là chị Hai ngoài 40 rồi nhe cưng. Chị hai.

Tôi cũng fw mail thứ hai cho cô bạn nhỏ coi. Cô cũng chỉ thích cái áo mầu light turqouise. Cô nói tôi có vẻ hạp với mầu này. Thật đáng tiếc, ngày xưa tôi có môt áo dài bích ngọc, mầu rất đẹp và ngọt như mầu áo này, mà không chụp hình để lại.

 

 

 

Đoàn Chuẩn ngày xưa “thấy hối tiếc nhiều, thuyền đã sang bờ” và bầy đặt “Đập gương xưa tìm bóng” của một Tà Áo Xanh, còn bây giờ Hoàng Lan Chi chỉ cần “bò” vào hard disk cũ là có:

Đà Lạt ơi nhớ chiều nào mây phủ

Trên đồi cao ta ôm gốc thông già

Mầu áo xanh không chen với ngàn hoa

Và mắt biếc vẫn sáng ngời trong gió

*******

Chiều Cali chợt nhớ ngày tháng cũ

Tìm hình xưa trong ký ức nhạt nhòa

Thời gian trôi kỷ niệm dẫu phôi pha

Mầu len cũ vẫn còn nguyên dấu vết

Và:

Hà Nội ơi ngày tôi vừa trở lại

Phố xá nghèo, người Hà Nội xác xơ

Bên cạnh hồ, nhành liễu vẫn thướt tha

Nhưng Hà Nội đâu còn ngày xưa ấy

Rừng Gió CA những ngày cuối năm 2014

Hoàng Lan Chi

 

 

 

 

 

 

 

 

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Lan Chi ngày tháng cũ

Quỳnh, Một đời

Quỳnh, một đời

Người đi rồi, nắng về trên phố lạ

Con bướm vàng hàng dậu ngẩn ngơ bay

Đoá Quỳnh nở đêm qua vừa rũ cánh

Hương vẫn còn ấp kín cả bàn tay

*****

Để nỗi nhớ bốc dần theo khói thuốc

Đuổi theo người có kịp tối hôm nay

Nghe ngập ngừng trĩu nặng có đâu hay

Chữ ân ái hay là tình ân ái

*****

Người sẽ đi không bao giờ trở lại

Hay sẽ về trong chuyến sớm ngày mai

Tình không ủ để đêm dài con gái

Mênh mông buồn tưởng đá nát vàng phai

*****

Một đời đi và một đời ở lại

Một đời buồn phủ kín một đời xa

Một đời yêu trên từng cõi sát na

Một đời chết –ngàn thu hồ vĩnh biệt

Hoàng Lan Chi 12/2014

Posted in Thơ | Comments Off on Quỳnh, Một đời

Người Có Hobby “Học”

Ngày xưa, không biết sao tôi mê đủ thứ. Mê nhưng không có điều kiện, hoàn cảnh. Khoảng 1984, sau khi nghỉ việc ở ĐH Khoa Học vì nộp đơn đi nước ngoài, tôi ghi danh học nhiều thứ ở Hội Phụ Nữ và cả Hội Trí Thức Yêu Nước. Đa số giảng viên hai hội này là người VNCH tức người cũ. Lý do, vào thời điểm đó, Bắc Kỳ 75 với quá khứ nghèo nàn, đói khổ thì làm gì có nghệ thuật cắm hoa, nấu ăn, uốn tóc, hay cả ..IBM. Tôi ghi danh nhiều lớp.

Kỷ niệm còn đọng lại nhiều nhất là lớp ngôn ngữ Cobol vì ông thầy dậy học rất cưng cô học viên. Ông họp với nhóm nhỏ chúng tôi gồm ba học viên chơi vui với nhau, sinh nhật cho nhau và cả uống cà phê với nhau. Tiếc là không kéo dài vì sau đó mỗi học viên một ngả. Chỉ có tôi là còn duy trì hơi lâu với thầy. Tôi hay ghẹo, gọi ông là “Ông thầy” và xưng tên Couteau. Ông cũng hay gọi tôi là Couteau. Mở ngoặc, tên tôi là Quỳnh Giao. Giao hay Dao phát âm như nhau, nên tôi đã lấy bút hiệu Quỳnh Couuteau để viết Phiếm Luận cho báo Chính Luận. Tôi thích học nên bịa ra đề, tự làm bài giải rồi bắt ông thầy chấm. Tội nghiệp ông thầy của tôi. Chấm mấy bài tập cho ngôn ngữ Cobol đâu có dễ như bài tập toán. Lý do, nó có cách giải quyết vấn đề riêng. Phải suy nghĩ coi có hợp lý không. Dù bận bịu, ông thầy vẫn chịu khó giúp cô học viên. Thậm chí có hôm tôi nũng nịu đòi ông đưa đi thăm mộ bà nội tôi, ông cũng chiều.

Kỷ niệm thứ hai là lớp uốn tóc. Tôi thích chải đầu, bới tóc cô dâu chứ không thích uốn. Phải cuộn tóc từng ống nhỏ: là điều tra tấn với tôi. Cuối khóa, tôi thuê áo dài cưới, soiree cưới và mời giáo viên đến nhà bới tóc đủ kiểu cho tôi và tôi chụp hình để lại làm kỷ niệm.

Lớp học thứ ba là lớp may. Tôi cũng còn giữ những cái áo, quần bé tí tẹo tì teo, rất xinh mà tôi phải may cho lớp học. Ngày đó, tôi rất kỳ công khi ngồi đạp máy may cho những cái áo tí hon đó. Nào là áo cổ lá sen, tay phồng. Nào là áo bà ba. Rồi quần gài nút mặc với áo dài. Cô giáo không những cho điểm mười mà còn giơ tác phẩm của tôi lên cho cả lớp chiêm ngưỡng. Nói ra thật xấu hổ: để may một cái áo tí teo đó, có khi tôi mất cả ba giờ. Mở tiệm may kiểu thợ may Quỳnh Giao thì có mà lỗ vốn to!

Lớp thứ tư là lớp gia chánh. Nấu ăn là một thú vui của tôi ngày đó. Tôi lại hay “vẽ duyên” nên tác phẩm của tôi ngon như cô giáo nhưng trình bày đẹp hơn. “Vẽ duyên” là ngôn ngữ mà năm 1975, mấy bà đầu bếp ở Cơ Sở Khoa Học ở Thủ Đức nói về tôi. Chả là sau 1975, chúng tôi phải xuống Thủ đức thay phiên nhau. Khoa Lý xuống ở năm ngày thì các ông phân cho tôi và Nhã ở mục làm bếp. Khi dọn cơm, mấy món ăn của tôi được trình bầy đẹp. Mấy chị nhà bếp nói “ Cô QG hay zẽ zuyên lắm”. Tôi phải hỏi Nhã, cô bạn người Nam của tôi, zẽ zuyên là gì! Học gia chánh xong thì vào ngày giỗ, tôi trổ tài làm món Phụng Hoàng ấp trứng. Món này mệt thấy mồ vì phải rút xương gà, rồi nhồi thịt, luộc trứng. Khi cắt, mỗi khoanh có gà bên ngoài, trong là lớp trứng tráng, rồi thịt băm, một khoanh trứng vịt ở giữa rất đẹp mắt. Ngoài ra còn phải luộc trứng gà, trứng cút để làm gà con. Ổ gà là mì xào dòn. Món tủ thứ hai là bánh cuốn. Giời ạ, món này thì đắt hàng. Mẹ tôi la “Sao cô cứ bày vẽ hoài vậy”. Ơ hay, “bà giáo” này kỳ ghê. “Bà giáo” này vốn dĩ không thích gia chánh (nhưng bà nội tôi thương vì cái nếp ở, cái thông minh). Lúc đó “bà giáo” lại phải lê la vỉa hè bán cà phê. Bà có phải làm đâu nhưng thấy tôi bầy nồi, bầy khuôn, lại nấu củi, bà thấy mệt quá. Tráng bánh cuốn nóng, ăn tại chỗ rất ngon. Tôi còn nhớ, đang vác bụng bầu bé Ly, củi nóng quá trời mà mình tráng không kịp. Cu Bi ăn xong hai đĩa còn “Bà bán hàng Mẹ bán cho thêm một đĩa”. Mấy cô em gái cũng vậy. Món tủ thứ ba là bánh quế. Người Bắc hay có hộp bánh quế cho đám hỏi. Phải đổ bột vào khuôn, nướng, rồi cuộn tròn. Sao mà ngày đó tôi cũng có gan ngồi đổ hết hộp này sang hộp khác mà không ngán. Thậm chí một bà nữ hộ sinh mà tôi ngoại giao để bà giúp khi sanh bé Ly, cũng khăn gói đến nhà tôi để học làm bánh quế. Món tủ thứ tư là bánh đậu xanh kiểu Bảo Hiên Rồng Vàng. Tôi phải lấy bột đậu xanh tự làm, cho vừa khéo lượng dầu ăn, nhồi, bỏ vào khuôn. Họ hàng là cứ tha hồ ăn bánh quế, đậu xanh của tôi. Tôi cũng làm bánh dẻo Trung Thu nhưng không làm bánh nướng.

Lớp học thứ năm là lớp nghệ thuật chưng trái cây. Tôi thích lớp này lắm vì thích zẽ zuyên mà. Trái cây được tỉa hay sắp xếp kết hợp với hoa, rất đẹp. Đặc biệt tôi còn nhớ, khi tôi muốn tặng quà cho một bà bác sĩ thì bà ấy không nhận nhưng khi tôi tặng giỏ trái cây làm từ bánh đậu xanh thì ối thôi, “nàng” thích quá, đem đi khoe um sùm khắp khoa nội. Tôi phải nấu đậu xanh, cho đường, bóp nhuyễn rồi nặn thành trái chuối, mận, sơ ri, ớt. Sau đó nhúng rau câu. Đợi khô, phết mầu xanh đỏ. Lại nhúng rau câu lần hai. Với ớt thì cho cuống ớt thật vào. Trời ơi, ba loại trái trông y như thật là ớt, roi, sơ ri. Thật đến nỗi bố tôi bảo “Ơ hay, cái cô này, sao lại biếu bố ớt?!” Với trái vải thì làm từ bột ovaltine, cho vào cái lưới và vo. Khi ra, trông y như trái vải vậy. Bằng ấy trái cây làm từ đậu xanh, tôi cho vào giỏ be bé và cắm lác đác hoa cúc trắng. Trời ơi, xinh lắm đó. Tiếc là ngày xưa không như bây giờ, hễ xong một tác phẩm là chụp hình để lại làm kỷ niệm.

Lớp học thứ sáu là lớp chụp hình. Nhờ lớp này tôi còn nhớ khái niệm đâu là điểm mạnh của tấm hình. Trước kikhi chụp thì toàn cho người mẫu ở giữa. Một kỷ niệm vui là cả lớp đi du xuân theo thầy và thực tập chụp cho ông chấm điểm. Ông thầy bắt tôi ra làm người mẫu cho cả lớp chụp. Lúc đó tôi ngoài ba mươi rồi, có trẻ đâu cơ chứ. Còn tôi thì lang thang, gặp cô bé nào xinh là sà vào xin chụp ngay. Mấy chục năm sau, ở VA, tôi chụp cho Chân Như, một xướng ngôn viên của Đài Việt Nam Hải Ngọai. Thấy cô chụp mình đẹp, Chân Như bèn bắt cô đi chụp cho cậu cả. Khổ thân tôi, “bà già” mắt kém rồi mà phải lẽo đẽo theo “thằng nhỏ’ vào rừng VA chụp cho nó. Nó cứ hoạnh họe, tôi thì gắt “Cô không thấy đường. Mắt tao kém rồi, biết chưa”.

Hình tôi chụp cho Chân Như năm 2008 ở VA nè:

Ngày đó học xong, tôi cũng ít thực tập. Lý do, máy hình đắt, phim đắt, rửa hình cũng đắt. Chả như bọn trẻ bây giờ. Tha hồ học, rồi cắt, cúp, load lên face book khoe loạn xạ.

Lớp học thứ bẩy là lớp cắm hoa. Tôi mê hoa vô cùng tận. Ngắm một bông hồng đẹp là đủ cho tôi vui cả một ngày. Với nghệ thuật cắm hoa tôi học đến ba lớp. Tuy vậy, học xong cũng không có điều kiện thực hành nhiều. Lý do, ngày ấy còn nghèo chết. Tiền đâu mua hoa hoài cơ chứ.

Lớp học thứ tám là lớp Mạng Novel Net Ware. Tôi học vào năm 1999khi đang làm quản lý cho một Phòng Máy computer của một đại học tư thục. Tôi học vì cáu! Cáu vì bị cậu cả, chuyên viên coi phòng máy “gạt”. Nó gạt tôi phải thay cái này cái kia vì thấy tôi dốt. Bực mình, tôi bèn học tháo ráp máy. Khi học rồi mới thấy “phần cứng” trong computer …chả có gì!” Ngày đó, tôi lấy một máy về nhà và cứ thế thực tập. Tháo máy ra, thay card âm thanh, card màn hình, ram nhanh như chớp. Sau đó, tôi thừa thắng xông lên, học mạng Novel. Đây là lớp học computer cấp cao. Toàn người trẻ và kỹ sư, cử nhân computer. Tôi là “bà già” duy nhất của lớp. Ấy vậy mà “bà già” học giỏi. Có gì đâu, “bà già” vác một máy ở trường về, hợp với computer riêng của “bà già” ở nhà, thế là có máy chủ và máy con. Tha hồ cho bà già cứ thế mà “practice”. Ra thi, bọn trẻ còn phải hỏi “bà già” nữa đấy.

Lớp cuối cùng trước khi tôi đi Mỹ là lớp Photoshop, năm 2003. Tôi học lớp này vì lúc đó muốn làm web. Thấy web site, tôi rất mê. Kỷ niệm là ông thầy, sao tôi hay có duyên với các “ông thầy” quá nhỉ (!), tình nguyện cho cô học viên đi ké lúc về vì ông đi ngang nhà tôi. Lúc đó, tôi bán xe gắn máy vì ít đi, lại ở chung cư lầu cao. Nếu có xe gắn máy sẽ tốn tiền thuê chỗ. Đi đâu, tôi gọi xe ôm. Vì thế khi học Photoshop lượt đi thì xe ôm, lúc về cũng xe ôm nhưng một bên tôi phải trả tiền, một bên tôi được free, một bên là người bình dân và một bên là giảng viên của Khoa Học. Tôi cũng quý ông thầy này lắm. Ông rất khó tính trong lớp. Tuy vậy, dường như với học trò hay học viên Quỳnh Giao thì chả có ông thầy nào khó tính được cả. Khó tính sao được khi cô học viên luôn chăm chỉ và học có vẻ thông minh cơ mà ! Sau nữa, cô học viên cũng hay “ngoại giao” thầy bằng màn …cắm hoa của cô! Với tôi, tặng hoa có vẽ tao nhã, lịch sự, không trần tục.

Mới đây nhất, tôi tặng hoa cho teacher dạy lớp keyboard online của tôi, Maria, người Phi và có chồng Việt. Maria thích quá khi được quà xinh xắn và Maria viết cho tôi khi được xem vài kiểu cắm hoa của tôi như sau:

Hello Giao,

Good morning! How are you doing? Yes, I am much better. Thank you for asking.You are very talented! I love your work! It is more of minimalist, but your style of work has more impact. I bet you can work really well with the High-Style and the Japanese arrangements (Ikebana, Moribana, etc.) If you have time on Monday, would you like to come arrange flowers with us? Just for fun and it is not a competition. J I have Kristy Tang and Arvine Ganzon coming. If you let me know what flowers you would like to use, I will get all of those. You should still be able to go to keyboardingonline.com to practice more. J Enjoy! If I do not see you, then Merry Christmas and a Happy New Year!

Maria

Tôi nhận lời gấp. Ngày 22 tháng 12, 2014 vừa qua, tôi đến nhà Maria. Có hai người bạn làm cùng phòng với Maria cũng tới. Chúng tôi cắm hoa ở garage. Cắm xong thì ăn tối với nhau. Tôi về sớm không đi xem đèn Noel với Maria vì tôi ngại lái xe đêm khuya. Maria đã lấy bằng cắm hoa ở Golden West College từ 1994 nhưng cũng không cắm thường xuyên. Hai người kia không biết nghệ thuật cắm hoa và google tìm kiểu để cắm theo. Maria hỏi và tôi cho biết, tôi cũng không cắm thường xuyên như Maria. Một năm giỏi lắm, tôi cắm khoảng bốn lần và toàn là cắm …cho teacher. Teachers nhưng là teachers mà tôi quý cơ.

Đây là chiến lợi phẩm sau vài giờ lao động của “ bốn người Coastline Community College” :

Bốn kiểu cắm của tôi với vợ chồng Maria:

Tôi không biết tương lai tôi còn “đắm đuối” học cái gì nữa không?

Dường như Học là một hobby của tôi hay sao vậy. Nên cảm ơn Thượng Đế hay là không nhỉ?

Noel 2014

Hoàng Lan Chi

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Người Có Hobby “Học”

Buồn Ca Tháng Chạp

Tháng Chạp bao giờ cũng ăm ắp mọi thứ. Nhớ năm ngoái, ơ hay, sao CA hay mưa vào cuối năm thế nhỉ, cũng mưa và tôi đã viết “Mưa Sài Gòn mưa CA”. Đoạn kết của tạp ghi là mấy câu thơ:

Mưa nơi ấy đong đầy kỷ niệm cũ

Mưa nơi này gạt nỗi nhớ vừa đơm

Ngàn trùng xa chỉ còn là sợi tóc

Ngàn kiếp sau vừa đủ một nụ hôn.

(Hoàng Lan Chi )

Bạn tôi, Trần Quang Thiệu thắc mắc và tôi giải thích “Dù có hứa hẹn ngàn kiếp sau thì tôi cũng chỉ đồng ý cho hôn bên má thôi”.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Buồn Ca Tháng Chạp

Cõi Riêng Tháng Chạp

Bây giờ là tháng Chạp. Trời cuối năm bao giờ cũng buồn se sắt. Những náo nức khi năm mới sắp đến chỉ dành cho tuổi nhỏ. Với tuổi lá vàng, mỗi năm trôi là một bâng khuâng.

Sau những ngày khô hạn, California không dưng sụt sùi. Mưa ở đây hiếm hoi lắm nên nhiều người thích được mưa. Tối qua, tôi nghe tiếng mưa rả rích trên mái nhà. Tiếng mưa gợi nhớ quê hương quá chừng quá đỗi. Sài Gòn mưa nắng hai mùa nên biết bao kỷ niệm về mưa. Những ngày mưa Khoa Học, tôi đứng cạnh anh bạn. Tà áo bay quấn quýt, khói thuốc thơm nồng. Những ngày mưa Tổng Nha Kế Hoạch, theo anh bạn vào Vương Cung Thánh Đường và cùng quỳ trong khi tôi là người ngoại đạo. Những ngày Thống Nhất, anh bạn theo tôi đến trường và cứ ngắm tôi trong chiếc mũ như nàng công chúa. Ừ nhỉ, dường như từ xưa tôi đã thích đội mũ rồi. Nắng Sài Gòn ngày đó đã giúp tôi khoe đủ kiểu mũ. Bao nhiêu năm trôi qua, giờ đây nơi xứ người tôi cũng lại có đủ kiểu mũ để điệu đà. Dường như khuôn mặt tôi hạp với đội mũ nên nhiều người, nhất là phái nữ lại là những người thích và khen tôi đội mũ đẹp hơn là phái nam. Trở lại với mưa kỷ niệm. Mới năm ngoái, tôi gọi cho chị Hà để rồi sau đó tôi viết “Hà Thanh, tiếng hát hoa đào” vì linh cảm một ngày chia tay. Tôi cũng viết “Hai người tôi muốn gặp bây giờ” mà Hà Thanh là một. Người thứ hai vẫn còn đây, anh vẫn nhìn theo bước chân cô em gái phương xa nhưng gặp nhau thì …mai sau biết có bao giờ.

Ngày hôm nay, cuộc sống trên vùng quê hương thứ hai với quá nhiều bận rộn khiến mưa vẫn là mưa và tôi đã không thể đi mưa hay ngắm mưa với ai đó. Sẽ rất là thú vị khi được ngắm mưa tí tách với bạn hiền bên ly cà phê. Tôi vẫn nhâm nhi cà phê nhưng trong phòng một mình và cố gắng thanh toán cho xong một số việc trì trệ vì kỳ thi.

Hy vọng ngày mai vẫn còn mưa nho nhỏ. Nhớ những ngày ở Virginia, lắm khi mưa cũng to và cuồng nộ như Sài Gòn làm tôi sợ. Tôi mê nhất mưa bụi. Có lẽ ảnh hưởng sách của Nhất Linh. Những cảnh nhà quê, mưa bụi, dậu mồng tơi, khóm trúc trong truyện Nhất Linh làm tôi mê mẩn. Tôi cũng bị ảnh hưởng cả về tình cảm. Nghĩa là thuở nhỏ, tôi thích được yêu những người “đi làm cách mạng” như Dũng của Nhất Linh trong “Đôi bạn”. Mẫu người lý tưởng của tôi thuở nhỏ là mẫu người hùng nhưng con nhà nề nếp, nho nhã, lịch sự. Đến khi lớn thì mọi cái vẫn thế trừ cái “người hùng”. Có gì đâu, lúc đó tôi đã trải qua hai nền cộng hòa và mọi cái rối ren khiến tôi không dám mơ tưởng người hùng gì cả. Nói rõ ra là tôi không chú ý đến giới quân đội. Tuy thế bàng bạc trong tôi vẫn là hình ảnh những người vì nước. Đó là lý do tôi “đắm đuối” với những câu như “Người đi giúp núi sông, hàng hàng lớp lớp chưa về, hàng hàng nối tiếp câu thề, gìn giữ quê hương” hay “Anh đến đây rồi anh như bóng mây, giữa khung trời gió lộng, nghìn sau nối nghìn xưa”. Bên cạnh đó vẫn là mê mẩn với “Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ”.

Mưa tháng Chạp cuối năm gợi cho tôi nhớ Tà Áo Xanh của Đoàn Chuẩn-Từ Linh. Câu chuyện tình lãng mạn mà đẹp.

Mộng nữa cũng là không

Ta quen nhau mùa Thu

Ta thương nhau mùa Đông

Ta yêu nhau mùa Xuân

Để rồi tình tàn theo mùa Xuân

Mối tình thật buồn. Quen nhau mùa Thu, thương nhau mùa đông, yêu nhau mùa xuân rồi tình cũng tàn trong mùa Xuân. Tôi vẫn yêu những chuyện tình buồn như vậy. Nhớ những ngày còn kẹt lại Sài Gòn, tôi thích được ngồi ban đêm ở quán cà phê của Cao Minh. Tĩnh lặng, có hoa nhài và nhạc tiền chiến. Thu mình trong cõi riêng.

Chợt nhớ năm xưa, tôi viết cho cô bạn nhỏ về một cõi riêng:

…Em à, chỉ là chút xúc cảm khi vô tình đọc tờ mail cũ. “Bỏ hết đi GY. Bay về cõi đó, không thương tiếc. Anh cũng bay về đây. Anh chờ em ở đó”. Anh đã muốn đợi tôi ở đó, một cõi riêng chỉ có nhạc và thơ, chỉ có tôi và anh, hoá thành kẻ dại khờ trên sân trường Phú Thọ, chỉ là tôi, cô bé Gia Long nhỏng nhảnh đuôi gà.
Nhưng thực tế đã kéo cả hai chúng tôi. Và chia ly từ đó. Để hôm nay tình cờ xem mail cũ, tôi tìm về cõi riêng. Em nói rằng có những niềm riêng xin đừng làm tôi/em khắc khoải? Không em à, hãy cứ để khắc khoải vì đôi khi đó là thú đau thương. Nghe giọt buồn tí tách rơi, nghe rứt tim từng mảnh, tuy là đau nhưng cái thú cũng thích đến nghẹn ngào. Em không nhớ tuổi hồng chúng ta cũng đã từng cắn chùm me xanh chua tái hồn người mà vẫn rất ngọt ngào trong vị chua ấy? Em nói rằng có những niềm riêng bất chợt về để tôi/em tìm thời thơ trẻ? Thì ai chả có những giây phút của một thời để nhớ? Em nói rằng muốn gậm nhấm nỗi buồn cô lẻ và ra đi, để lại kẻ độc hành? Thì kẻ ra đi hay người ở lại, nỗi sầu đong chắc cũng như nhau. Ai kia độc hành và em/tôi cũng độc hành. Đuờng song song vì chúng ta muốn thế, phải không? sẽ gặp nhau ở vô cực, ở tận cõi trời mây? À, em lại nói vui buồn rồi cũng để lại cho đời và tôi/em sẽ đồng hành cùng cát bụi? Khi ta đến, vui buồn đã có. Khi ta đi, vẫn hiện hữu vui buồn. Ta nằm xuống, thân cát bụi lại về cát bụi. Nhưng em ơi, những niềm riêng không cát bụi bao giờ. Niềm riêng của tôi/em sẽ là chút gì để nhớ cho ai chưa về cát bụi, phải không em? Thì thôi nhé. Cõi riêng. Cho mỗi người. Tôi/em có thể đóng, có thể mở. Rất riêng và cũng lại rất chung ! (Hoàng Lan Chi 2003).

Rồi hai nhà thơ đã viết thơ theo niềm riêng của tôi ngày đó:

CÕI RIÊNG

Mộng ảo đắm chìm trong cõi riêng
Bay cao mù tít trả ưu phiền
Tình đầu say đắm trong tiềm thức
Phút cuối mơ màng dưới mắt em
Bông súng vàng au mang nỗi nhớ
Câu ca bình dị hát mau quên
Chọn anh thôi biêt tìm ai nữa
Chịu đăng như rau mọc trước thềm

ĐỒNG VĂN

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Cõi Riêng Tháng Chạp

Trái Tim Hồn Nhiên và Ngọt Ngào

Hôm trước California sụt sùi và tôi thì thú vị. Tôi mong cho hôm sau vẫn là mưa nhưng nho nhỏ thôi. Vậy mà trời chẳng chiều tôi. Không mưa và nắng đẹp. Nhưng ngày mở đầu là vài giọt nước mắt (nước mắt thật chứ không phải nước mắt cá sấu nhé) vì tôi cảm động trước e-mail của một người bạn. Người bạn này nói là sẽ cầu nguyện nhiều cho tôi. Anh là người sinh sống Đà Lạt nên để đáp lễ tôi bèn đi tìm chương trình năm xưa tôi thực hiện gồm toàn nhạc Đà Lạt cho anh. Rồi giây mơ rễ má, nghĩa là vì anh bạn nói cầu nguyện cho tôi làm tôi nhớ đến “bố trẻ” của tôi. “Bố trẻ” cũng là người theo đạo và có lần bảo rằng “..nếu được thế thì cô nương phải cảm ơn bố trẻ vì bt vẫn cầu nguyện hằng ngày cho cô nương”. Sau nữa, trong chương trình âm nhạc về Đà Lạt, có bố trẻ làm chung với tôi. Đã lâu lắm rồi, tôi không mail và cũng không nhận mail ngắn từ bố trẻ. Cuộc đời cứ vậy thôi. Đôi khi vẫn nhớ đến nhau và nằm đâu đó trong một góc tâm hồn dù không liên lạc với nhau. Làm sao bố trẻ quên được tôi và ngược lại cơ chứ. Vì bố trẻ là NNĐTVYKTMKT. Tôi thích cái nick name tự đặt này của bố trẻ lắm. Hồi xưa bố trẻ chỉ là “Người nợ em từ muôn kiếp trước, NNETMKT”. Sau khi đọc một bài LanChiYesterday, có đoạn kể về bài thơ của LQT viết cho tôi có hai câu “Dù Quỳnh Giao hay Lan Chi, Vẫn em là đóa tường vi yêu kiều” thì bố trẻ đùa và nói rằng bây giờ nick name mới của bt là “Người Nợ Đóa Tường Vi Yêu Kiều Từ Muôn Kiếp Trước NNĐTVYKTMKT”. Bạn bè đáng yêu như vậy thì làm sao quên được phải không nào.

Nhớ và tôi bèn mail cho bố trẻ. Tôi chưa gặp bố trẻ của tôi bao giờ nhé. Thời buổi net có khác. Có nhiều người bạn khá thân thiết mà chưa bao giờ gặp.

Trong chương trình về Đà Lạt có bài mà tôi thích nhất là “Đà Lạt của người tôi yêu”. Melody dễ thương và lời cũng dễ thương. Tôi chỉ đến Đà Lạt hai lần, một vào khoảng 1987 và một vào khoảng khoảng 2003 gì đó. Tôi đi theo tour. Cảnh Đà Lạt đẹp và thơ mộng. Nhưng nếu cho ở thì tôi cũng không chọn vì cảm thấy buồn. Buổi tối thấy buồn quá, không sôi động như ở Sài Gòn. Năm đó tour có cho vào một buôn thượng để uống rượu cần và ăn thịt heo rừng. Trưởng buôn là một anh chàng phải nói khá đẹp trai, mắt mũi miệng đều hài hòa, dáng cao cân đối. Anh ta nói năng có duyên, lưu loát và thông thạo cả Anh Pháp. Sở dĩ tôi nhớ anh ta nhất là vì anh ta hay nhìn tôi trong khi “thuyết trình’ và khúc cuối anh ta còn đùa thế này “ Khoảng …giờ thì đoàn sẽ về lại thành phố Đà Lạt. Mọi người được quyền về hết, trừ cô này ở lại!”. Cô này là …tôi. Anh ta chỉ vào tôi làm phái đoàn cười ồ. Khỉ thế, tôi có phải là người trẻ nhất trong đoàn đâu cơ chứ. Chả hiểu vì sao cái bản mặt tôi ngố hay ngớ ngẩn gì đó mà đi đâu cũng hay bị ghẹo. Kỳ thật.

Mời các bạn của tôi nghe Vinh Hiển với “Đà Lạt của người tôi yêu” của Nghiêu Minh:

Đà Lạt của người tôi yêu-Nhạc Nghiêu Minh- Ca sĩ Khắc Dũng

Cuối năm hay buồn vơ vẩn quá nhỉ. Nhớ người cũ nhiều hơn. Nhất là khi lang thang facebook, thấy các sinh viên ĐH Luật viết cho thầy của họ có một câu thật dễ thương “Người thầy em luôn kính trọng và dấu yêu! Cám ơn thầy vì đã dạy chúng em bằng cả trái tim "hồn nhiên" và "ngọt ngào" nhất!” làm tôi nhớ về kỷ niệm cũ thật da diết.

Sơn và cô sinh viên học trò khen Sơn là đã dạy với trái tim hồn nhiên và ngọt ngào

Người thầy ấy của các em là Nguyễn Ngọc Sơn.

Năm 2003, tôi và Sơn quen nhau vì cùng ở trong list mail của Ns PD. Lúc ấy, Sơn đang là nghiên cứu sinh ở Nga. Năm 2003 Sơn về VN chơi. Sơn viết nhiều bài về âm nhạc rất hay, sâu sắc. Trong những người “đặc biệt” mà PD để trong web site của ông, có lẽ HLC là người nữ duy nhất. Sơn chú ý đến cô Lan Chi có thể vì bài viết của cô, mà cũng có thể vì cô là người nữ. Trước khi đi Mỹ, tôi rủ nhóm bạn, những người cùng có sở thích yêu nhạc tiền chiến, nhạc PD họp ở một ngôi chùa. Đêm ấy có trăng, chúng tôi trải chiếu trong một mái tranh nhỏ của chùa, gần sông Thanh Đa. Ánh nến bập bùng và âm nhạc mênh mang, dàn trải. Tôi không thích nghe nhạc trong phòng lắm mà cái quyến rũ tôi nhất là khi nghe nhạc trong đêm vắng, ngoài thiên nhiên, cạnh một giòng sông. Mà phải có hương trầm, có nến lung linh cơ. Thúy Nga hát rất hay. Trong nhóm, tôi hát không hay và chỉ biết nghe. SơnThúy Nga song ca Kỷ Niệm. Trong nhóm cũng có họa sĩ Nguyễn K. Một người ngông và ngang. Khi mới gặp tôi, K thích, rồi ngỏ ý với cô chủ quán hát vơi nhau DTG, cũng là bạn tôi, xin được làm quen. Tôi cũng bị cái vẻ bất cần, cái buồn thê thảm khi K ngồi uống rượu một mình một bàn, mê hoặc. Ngày ấy, duy nhất K là người “bắt nạt” được tôi đôi chút. Bắt nạt nghĩa là thế này: tôi botay.com trước cái ngang và ngông của K. Được thể, K làm tới, K có khi làm như tôi là người của K.

Đêm trăng ấy, thấy Sơn nổi bật lên với kiến thức, với giọng hát, K bỗng trở nên trẻ con, K cà khịa Sơn. Tôi tái người khi thấy K thô lỗ với Sơn. Thế nhưng sau đó tôi bật cười. Lý do, Sơn đã chứng tỏ một bản lãnh không vừa. Dù bị tấn công bất ngờ nhưng Sơn đã bình tĩnh đối đáp. Cái đối đáp của Sơn khiến K bị bịt miệng. Sơn đã nửa đùa nửa thật bảo rằng nếu Sơn là người tình nhỏ của cô Lan Chi thì phải hơn người tình cũ và già ( ám chỉ K).

2003- Hoàng Lan Chi áo xanh-Sơn áo vàng bên cạnh

Tôi “ngưỡng mộ’ cậu cháu từ đó.

Thời gian trôi. Cháu tôi bây giờ là giảng viên Đại Học Luật Khoa. Dậy học rất hay. Lại vui tính trẻ trung. Câu viết của cô sinh viên học trò đã nói lên tình cảm của các em dành cho Sơn vì Sơn đã dạy với “trái tim hồn nhiên và ngọt ngào”.

Hay thật.

Nếu cho tôi trở lại nghề giáo bây giờ, tôi cũng sẽ dạy học với trái tim hồn nhiên và ngọt ngào. Tôi nói thật đấy.

Rừng gió California mùa thu 2014

Hoàng Lan Chi

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Trái Tim Hồn Nhiên và Ngọt Ngào