Người thích nấu ăn vì lười…

Hoa Vàng và mầu tím

Tôi yêu hoa hồng nhất, hoa lan thứ nhì. Hồng nhung tôi yêu nhất và lan tím tôi yêu nhì. Thế nhưng giàn hoa thì tôi ưa hoa vàng. Chính vì thế tôi rất thích giàn hoa vàng nhà một người bạn. Họ bảo đó là hoa mai leo. Ngày xưa tôi thích giàn mướp quê hương, hoa vàng ươm. Có lẽ kỷ niệm ấu thơ đã khiến tôi thích giàn hoa vàng. Bình thường tôi chỉ yêu mầu vàng mơ chứ không yêu mầu vàng hoàng hậu. Trời đất sinh ra nhiều mầu và đã nhiều sách nói về ý nghĩa của từng mầu. Có những mầu ta không thể phủ nhận ý nghĩa đã trở nên quá phổ cập như trắng và đen cho tang chế, còn những mầu khác thì đôi khi tôi thích “lý giải” theo suy nghĩ của mình. Cái này tôi áp dụng câu Phật dạy “Ta là Phật đã thành, các ngươi là Phật sẽ thành!” đây. Phật không ra giáo điều giáo lý nào “fix” để người đời phải theo răm rắp. Thế thì tôi chả việc gì phải nghĩ rằng hồng là mầu tình yêu, đỏ là mầu chiến thắng, tím là mầu chung thuỷ. Tôi sẽ ương ngạnh nói rằng “Hôm nay tôi  mặc áo tím chỉ vì tôi  thích mầu tím ‘match’với hàng phượng tím chứ không phải tôi  là người thích chung thuỷ. Ngược lại tôi  ghét chung thuỷ vì chung thuỷ sẽ rất hạn hẹp tình cảm”. Tại sao lại yêu ai yêu cả một đời? Thật vớ vẩn vì như vậy thiệt thòi chết đi được vì yêu có một tên trong khi chưa chắc cái tên đó có chỉ yêu một mình mình hay không? Tốt hơn hết là như này:
Continue reading

Posted in LanChiYesterday | Comments Off on Người thích nấu ăn vì lười…

Dung nhan mùa hạ của đàn ông!

Dễ thương!

Một ông tu thiền ( tôi có tật xấu là hay gọi những vị tu là  “Thầy Chùa” hay “Ông Cha”. Hai chữ này không hay vì có vẻ ám chỉ điều xấu  nhưng lắm khi tôi dùng đại cho xong chuyện.) thuyết pháp với Phật tử về hai chữ “dễ thương”. Theo ông, dễ thương là rất khó…chứ đẹp thì (cũng theo ông) là … “dễ ợt”!
Continue reading

Posted in LanChiYesterday | Comments Off on Dung nhan mùa hạ của đàn ông!

Trò Chuyện với Lan Chi: Buồn vui nghề nghiệp với Diane Hyde

Trò Chuyện Với Lan Chi

Buồn vui nghề nghiệp với Diane Hyde

LGT: kỳ này chuyên mục Trò Chuyện Với Lan Chi xin giới thiệu bài phỏng vấn một giáo sư ESL tại Orange County về nghề nghiệp.
Bản dịch: Nguyễn Ngọc Anh
 
 

 

1) Bà là một giáo sư dạy ESL có tiếng là hay, tận tâm ở Garden Grove Center. Xin cho hỏi Bà vào nghề được bao lâu và từ năm nào?
You are  an ESL teacher, who is  dedicated in Garden Grove Center. When did you start teaching and how long have you done this?
Continue reading

Posted in Phỏng Vấn | Comments Off on Trò Chuyện với Lan Chi: Buồn vui nghề nghiệp với Diane Hyde

Thuyết phục và người thích “trải nghiệm”! December 30, 2011

12/29/2011
 
Người thích “trải nghiệm”!

Hôm nay Cali ấm. Nhiệt độ ban ngày cao nhất là 73 độ. Đúng ra thời tiết của Cali lý tưởng cho người Việt  Nam nếu điện và nước ở đây không đắt quá. Nghe nói vùng sa mạc, phải mua đắt nên hai thứ thiết yếu của đời sống ở Cali lại bị đắt. Hai điều này có lẽ chả ảnh hưởng nhiều đến giới “tư bản” vừa vừa. Còn giới tư bản như dân Holywood thì khỏi nói. Hèn chi họ chọn Los Angles làm kinh đô! ( giỡn chơi thôi đó nghe!).

Continue reading

Posted in Viết Ngắn Mỗi Ngày | Comments Off on Thuyết phục và người thích “trải nghiệm”! December 30, 2011

Ngợi Ca Tháng Chạp

Ngợi Ca Tháng Chạp
 
Hoàng Lan Chi

Bây giờ là tháng mấy? Không nhớ nữa. Thời gian bây giờ với tôi thật lãng đãng vô cùng. Lãng đãng đến độ có hôm chủ nhật tôi xách xe đi học. Đến trường thì ngẩn ngơ vì chỉ có hàng phượng tím cuối hè đang rũ mình sầu muộn. Lãng đãng đến độ nửa khuya thức giấc, nhìn ánh trăng vàng úa nhợt nhạt của khung kính lại vùng dậy tưởng là ban mai đang le lói.
Continue reading

Posted in LanChiYesterday | Comments Off on Ngợi Ca Tháng Chạp

Phạm Khắc Trung-Giá đừng có giậu mồng tơi

Giá đừng có giậu mồng tơi
 
Phạm Khắc Trung
 
Thuở nhỏ tôi đã hung hăng lì lợm, lại còn liều lĩnh bất kể thân xác, khiến lũ trẻ trong xóm, dù lớn hơn tôi vài ba tuổi, hay to xác hơn tôi cũng phải kiêng dè.

Gần nhà có cô hàng xóm nhỏ hơn tôi một tuổi, luôn quyến luyến đeo sát bên tôi không rời. Năm đó tôi học lớp Nhì, tuy mới tám-chín tuổi đầu, nhưng đã biết chìu chuộng, bảo kê cô gái.
Continue reading

Posted in Thân Hữu Khác | Comments Off on Phạm Khắc Trung-Giá đừng có giậu mồng tơi

Calvin Nguyễn với bằng Master năm 18 tuổi


LGT: Calvin tại Utah, với bằng Master ở tuổi 18. Xin theo dõi buổi trò chuyện giữa Hoàng Lan Chi với Calvin Nguyễn

Continue reading

Posted in Phỏng Vấn | Comments Off on Calvin Nguyễn với bằng Master năm 18 tuổi

Gió Cali

Gió Cali
 Hoàng Lan Chi
Tiểu bang California lớn, ai đó nói rằng bằng nước Việt Nam cho nên bão nơi này và bên kia chẳng biết. Vì thế khi “em” gửi mail cho tôi vỏn vẹn vài hàng như sau:
Chị sợ gió Calif chưa?
Gió có buồn lòng người lữ thứ?
Đã làm tắt lò hương cũ, hay đã làm cháy thêm nén hương lòng?
Ngỡ là em ám chỉ cơn gió kia, tôi gõ trả lời:
-Gió nào hả em. Nếu sợ gió thì đừng ra gió. Nếu ra rồi thì hãy đứng đầu sóng ngọn gió mà đi, mà tiến và không  lùi.
Không gió nào có thể làm tắt lò hương cũ vì hương cũ ấp ủ trong tim. Cũng chả gió nào cháy thêm hương lòng vì hương lòng cũng dấu kín trong tim. Mọi cái trong tim, chỉ chia sẻ với người yêu dấu.  Câu em viết bỗng làm lòng chị dịu. Trong khi chị đang xao động với thời sự.
Em viết là gió Santa Ana, đã thổi gẫy bao nhiêu cây ở  Pasadena. Em không biết vụ chị đang đứng đầu gió.  Câu trả lời của chị hay, vững lắm.
-Câu trả lời nào cơ? Chị trốn trong nhà không biết vụ Pasadena.
Hôm thứ 5, 6, gió thổi 60-70 mph, gẫy 100 cây ở Pasadena, San Grabriel valley.
À hoá ra gió to cây đổ, Pasadena. Thế mà nơi này, thủ đô tị nạn, tôi chả biết gì. Đường phố vẫn vậy, ồn ào, bụi bậm và cây vẫn chút xanh, khô khốc. Vài nơi có lá vàng, lá đỏ nhưng mầu lá “già” vô cùng kể, không mướt, không  thắm nghĩa là không đẹp vô cùng diễm lệ như của Virginia.
Gió, tôi bâng khuâng tự hỏi mình có yêu gió không? Tôi không yêu mưa dù mưa thì thường có kỷ niệm, nho nhỏ hay không  nho nhỏ. Tôi nhớ chiều mưa Sài Gòn trắng xoá, mưa như trút nước và tôi nghiêng đầu chụm với một cậu em khác để phả khói thuốc thơm. Tôi nhớ giảng đường B của Khoa Học, những nằm đầu đời của thuở sinh viên, đứng bên người bạn trai và khói thuốc trong chiều mưa bay bay, thơm ngát cả không gian. Còn gió, dường như chưa bao giờ tôi chú ý đến gió. Khi gió lớn, lớn thật lớn để hình thành “bão rớt” thì dường như có vài “bão rớt” thổi qua đời. Chút kỷ niệm mong manh của những cơn bão rớt còn đâu đó. Bão Rớt Vì thế tôi mới trả lời em, gió, với tôi, không gió nào có thể thổi tắt hương cũ mà cũng chẳng gió nào có thể làm bùng hương mới.
Ngày mai, tôi sẽ thử lang thang đường phố Cali xem gió Cali như thế nào. Tôi đang là gió, gió thổi vào những nơi tôi nghĩ là bụi bậm và tôi muốn bụi trôi đi. Với người tình nguyện làm gió thì gió ngoài kia của đất trời sẽ như thế nào nhỉ? Không biết, câu trả lời, nằm ở ngày mai!
Em và Tôi
Hôm nọ trong lớp học, cô giáo nói về những người nữ thuở nhỏ là tomboy và khi trưởng thành họ sẽ là một mẫu người, chỉ thích kết bạn với đàn ông và không  thích kết bạn với phụ nữ, cô giáo bỗng chỉ tôi và nói tôi là thế. Tôi bật cười. Thuở nhỏ tôi chả là tomboy tí tị tì ti ông cụ nào. Thuở trung học cũng hiền hơn ma sơ, có nghịch ngợm gì đâu. Học hành thì khi chăm khi không, nhưng đặc biệt những năm cuối trung học thì rất chăm. Hình dáng bên ngoài thì ít chú ý vì mải học nhưng cũng thích cột tóc thành hai cái đuôi gà nhỏng nhảnh. Lên đại học, vẫn hiền và khờ vô cùng kể. Khờ  và tồ đến độ mấy ông “masculin” của Khoa Học thuở ấy có vẻ hay “bắt nạt” là khác. Thuở ấy tôi cũng chơi vừa bạn trai vừa bạn gái. Nhưng đúng là tôi có vẻ nghiêng về bạn trai nhiều hơn vì tôi không hạp đi phố, không  hạp ăn quà vặt với mấy cô bạn. Tôi nghĩ vớ vẩn, mơ mộng viển vông và thích văn thơ đạo thiền tả pí lù. Có lẽ vì thế hạp với bạn trai hơn.
Giờ đây điểm lại thì đúng là tôi thích chơi với đàn ông hơn phụ nữ. Vì chơi với đàn ông nhiều nên có một điều tệ hại là lắm khi tôi quên béng mình là nữ. Ví dụ có lần  tôi nói với một người bạn “Sao tôi thấy ông ‘đàn bà’ quá đi.” ! Điểm đặc biệt khác là đôi khi tôi lại có vẻ chơi hạp với các “cậu em”. Có lẽ giao tình với các “cậu em” có vẻ “an toàn trên xa lộ” hơn chăng? Nôm na là khi tôi trò chuyện, vì “chúng nó” là em, tôi dễ bắt nạt, dễ la lối do cái ‘tố chất’ “Bà Tổng” trong tôi chăng? Sau nữa, chơi với “lũ em”, vợ chúng nó không  ghen. Chứ chơi với người lớn tuổi hơn, quý bà hay ghen làm tôi thấy quá mệt!
Khi mới đến Virginia, tôi có một cậu em. Em và về một phương diện nào đó, là “ân nhân”. ThanksGiving năm 2007 gì đó, tôi viết một bài về em, ở đây: Người Dưng Cùng Họ
Trước đó ở Virginia, những năm đầu chưa có xe hay có xe nhưng không biết đường đi, hầu hết các buổi văn nghệ hay cả đấu tranh, tôi và em đi chung. Nhưng hỡi ôi, cơn gió thời sự đã chia em và tôi. Con đường tranh đấu vẫn giống nhau đấy chứ nhưng ở một ngã ba, em chọn đường tắt B và tôi chọn B phẩy. Trong lòng tôi, sâu thẳm vẫn là tình cảm dành cho em. Tôi có một đoản văn khác, rất riêng “cõi riêng vô cùng” tôi viết cho em và …lại là một cậu em khác được coi.

“Em mới” bây giờ, người vừa mail hỏi tôi về gió Cali, người được xem đoản văn “cõi riêng ấy”, thì không là ân nhân nhưng là “ẩn nhân”. Em đọc bài của tôi, đọc hết những cái vớ vẩn lăng nhăng gì đó để “biết” về tôi nhưng lại chả cho tôi biết mặt em bao giờ. “Ẩn nhân” là thế. Em có những nhận xét nho nhỏ rất sâu sắc làm tôi vui. Tuy vậy cũng không hiếm lúc, em mỉa mai tôi. Ví dụ như khi tôi than thở huyết áp tôi có vẻ thấp nên tôi hay lạnh, em viết “Chị đi ra đánh nhau với Việt gian đi, sẽ nóng người ngay ấy mà”.
Khi nghe nói những câu tương tự, tôi mong mình là…gió Cali thổi sang em, cuốn em quăng ra đại dương!

Posted in LanChiYesterday | Comments Off on Gió Cali