Lê Hữu- Hình tượng người lính qua dòng nhạc Việt

 
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
(“Tây tiến”, thơ Quang Dũng)

Xa nhìn thấp thoáng trong mây
muôn bóng quân Nam chập chùng… (1)
Câu hát ấy, từ bao năm nay vẫn cứ theo tôi, theo tôi mãi.
Câu chuyện bắt đầu từ những ngày xa xưa, thuở tôi còn là cậu học trò nhỏ vừa bước vào năm học đầu tiên của một trường trung học ở thành phố cao nguyên có cái biệt danh nghe buồn buồn là “Buồn-muôn-thuở”.

Continue reading

Posted in Âm Nhạc-Lê Hữu | Tagged | Comments Off on Lê Hữu- Hình tượng người lính qua dòng nhạc Việt

Nét nữ tính: Bông tai

Tôi thích bông tai. Nhìn một khuôn mặt phụ nữ với bông tai cùng mầu với áo trông rất đẹp. Khi họ nói chuyện, cái bông tai “lúc lắc” theo cái đầu, tôi thấy có duyên. Tôi thích bông tai dài chứ không thích bông kẹp vào tai. Với bông tai dài thì nó mới cử động mỗi khi người phụ nữ nói chuyện và trông rất sinh động dễ thương.

Đôi bông tai làm tăng sự duyên dáng của phụ nữ. Nhớ năm 1971, mốt bây giờ là bông tai bằng hoa vải. Tôi mua đủ loại, hoa hồng, hoa cúc. Đủ mầu tiệp với áo dài. Sau 75 coi như chả còn gì để mà “điệu”. Khoảng 1990, khi chụp hình thì tôi mới đeo bông tai trở lại chứ bên ngoài thì không. Có gì đâu, công việc không  cần đến “điệu”. Bây giờ nhìn lại hình ảnh của thời đã qua với đủ mầu bông tai, cũng thấy vui vui. Cả một quá khứ trôi về, dù là buồn nhiều hơn vui nhưng nhìn ngày cũ, lòng cũng bâng khuâng.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off on Nét nữ tính: Bông tai

Khi các “quan viết” “hư cấu” hơi nhiều!

Ở tuổi này, thể loại tôi thích đọc nhất là những đoản văn ngắn mà tên gọi thì có khá nhiều: tạp văn, tạp chí, tạp bút, tạp ghi. Những loại này dễ đọc vì ngắn và đa phần nói về nhân vật hay sự kiện quanh ta. Thể loại mà tôi ngán nhất là truyện ngắn ( đôi khi truyện dài)  của vài nhà văn tài tử (đặc biệt giới cựu quân nhân) mà tôi xin phép được gọi họ bằng cái tên vui vui là “quan viết”. Một vài vị làm tôi rối mù bởi không gian, thời gian và cả những cái tưởng tượng xa rời thực tế mà thời  chúng tôi gọi đó là “hư cấu”. Xin nhắc lại là vài vị nhé chứ tôi không vơ đũa cả nắm đâu đấy.
Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off on Khi các “quan viết” “hư cấu” hơi nhiều!

Gặp người quen cũ, “Lê Xuân Trường”

Tháng 6, 2012.

Tình cờ gặp Lê Xuân Trường.

Trường nhìn thấy tôi, đưa tay và nói “ Tưởng ai, hóa ra chị”. Tôi nhìn. Ngỡ ngàng. Rồi cũng bắt và ngập ngừng: “ Chị chưa biết em?” “Lê Xuân Trường đây”!

Hèn chi tôi thấy có nét gì đó nhưng không nhận ra. Đương nhiên thì Trường nhận ra tôi. “Cậu em” này nhận mail và xem bao nhiêu hình của bà chị thì phải nhận ra chứ.

Continue reading

Posted in Cảm Nhận Âm Nhạc, Tạp Ghi | Tagged , | Comments Off on Gặp người quen cũ, “Lê Xuân Trường”

Từ “To Kill a mockingbird” đến “Thời thơ ấu của tôi và cha”

Thoạt đầu đọc “To kill a mockingbird” rất chán. Chán vì tác giả viết bằng ngôn ngữ nói. Nghĩa là mấy câu đối thoại viết như vầy:
-‘s not any furnier’ n yours.
-Now lemme think..reckon we can rock him…

Đọc sang tiếng Việt thấy cũng chán. Nghe CD thì hầu như cả lớp muốn ngủ gục. Tôi kiện với ông Thầy rằng thì là cuốn này chỉ cho lớp cao, not for ESL. Ông thầy bác bỏ “ .. academic”. Hừ, thế thì thầy xem đi, bổn cô nương đây không xem. Tôi bỏ về sớm hai buổi khi đến giờ đọc Mockingbird. Tất nhiên là sau đó chỉ hiểu lơ mơ.  Về sau thì chịu khó xem tiếng Việt trước rồi vào lớp nghe tiếng Anh sau. Mọi việc có vẻ OK. Rồi từ lúc nào cuốn sách hấp dẫn tôi thì “I don’t know”. Tôi đoán có lẽ vì mấy chương dính líu đến vụ kiện. Vốn dĩ tôi thích đọc những loại sách “lý luận”. Sau nữa cuốn truyện đưa tôi ngược về thời thơ ấu. Thời mà tôi say sưa với Tâm Hồn Cao Thượng, với Hoàng Tử Bé, với Vô Gia Đình . “Mockingbird” cũng “trình làng” thời thơ ấu của ba đứa trẻ, cũng khắc họa nhân vật “father” thật lý tưởng. Là mẫu người đạo đức, sống cho người khác.
Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged , | Comments Off on Từ “To Kill a mockingbird” đến “Thời thơ ấu của tôi và cha”

Parasailing- bay trên mặt nước

Từ Orange County, đi khoảng 45 phút sẽ đến nơi để chơi Parasailing. Bình thường giá 150Mk/1 người nhưng lâu lâu họ sale còn nửa giá. Vì thế chúng tôi hẹn nhau đi chơi vào dịp sale cho đỡ hao xu.

Phải đi từ sáng sớm. Chúng tôi lên thuyền nhỏ gồm nhiều nhóm. Thuyền có một người lái và một người lo chuyện khác, chúng tôi tạm gọi là cậu John và Smith. Sau khi chạy ra biển khoảng 10 phút thì họ cho nhóm đầu tiên parasailing. Họ mặc quần áo bảo hiểm và cột dây an toàn. Cứ 2 người cho một chuyến.
Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off on Parasailing- bay trên mặt nước

Bãi biển Laguna

Laguna là một bãi biển đẹp ở Cali.

Nơi đây có nhiều ghềnh đá. Nước biển ăn sâu vào bờ tạo thành những khe như suối nhỏ hay không nhỏ lắm. Nhà quanh bãi thì đẹp. Con đường quanh bãi biển, đứng từ trên cao nhìn xuống biển cũng đẹp. Nước thì không được đẹp lắm, không xanh lơ như biển bên mình.

Có nhiều cảnh đẹp nên các đám cưới hay ra đây để chụp hình

Continue reading

Posted in Du Lịch | Comments Off on Bãi biển Laguna

Tôi và thầy giáo khóc khi nước Mỹ giết con mockingbird!

Sự hư cấu trong tiểu thuyết

Tuần trước nữa, có vài lý do mà tôi chúi mũi vào đọc một cuốn sách. Không phải nghe đồn sách hay. Đơn giản là ơn nghĩa. Đơn giản là không phải chuyện tình.

Thế nhưng chuyện tình đã được lồng vào đấy. Hầu hết các tác giả Việt  Namcó óc tưởng tượng thật phong phú về chuyện tình. Sự tưởng tượng thái quá đã đẩy câu truyện lên đỉnh cao của sự “lố bịch”. Tôi gọi đó là “lố bịch” vì hoàn toàn không thực tế. Không mảy may. Tôi đơn cử vài ví dụ. Không gian là xã hội Việt Nam Cộng Hòa vào 1960. Thập niên 60-70 là hai nền cộng hòa. Nền thứ nhất, rất nề nếp. Nền thứ nhì, ít nề nếp hơn nhưng chung cuộc vẫn là một xã hội theo khổng giáo với những quy tắc xã hội bất biến.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off on Tôi và thầy giáo khóc khi nước Mỹ giết con mockingbird!