Gia Long và chỉ Gia Long

Gia Long và chỉ Gia Long!

LGT: bài này Hoàng Lan Chi viết vào 2011, sau khi có nguồn tin nữ sinh của (trường NTMK) sẽ ra hải ngoại tham dự ĐH Gia Long Thế Giới và với sự trợ giúp của vài kẻ (vd em gái một kẻ phản bội và một người thường xuyên về VN cộng tác với vc) sẽ “yêu sách” đòi tổ chức ĐH Gia Long ở VN (sic). Tiếp đó, GL Lê Ngọc Tuý Hương đã khởi xướng ( Gia Long Chính Danh) và đượcđông đảo Gia Long khắp nơi đồng tình. Ban Tổ Chức ĐH Gia Long Thế Giới ở DC, 2015, đã họp và thông báo rằng: 1) Các nữ sinh trường NTMK chỉ tham dự Gia Long Thế Giới với tư cách khách mời. 2) Các cựu nữ sinh GL và bị mang thêm tên NTMK vì thời cuộc, vẫn là Gia Long. 3) Không nhận tài trợ từ bất cứ GL hay Gl-NTMK nào còn ở trong nước để tránh rủi ro.

Đại Hội Gia Long là cuả người Gia Long và chỉ cuả người Gia Long, cuả những ai từng học, từng dậy cuả ngôi trường mang tên Gia Long. Và Đại Hôi Gia Long Thế Giới luôn được tổ chức với lá cờ vàng của thuở trước mang tên Gia Long với quốc ca Việt Nam Cộng Hòa. ĐH Gia Long không bao giờ được tổ chức trong nước khi VN còn cộng sản. Các cựu nữ sinh (thi vào trường Gia Long và vì hoàn cảnh bị mang tên NTMK sau 75) thì (một ngày Gia Long là một đời Gia Long), các em vẫn ở trong hàng ngũ Gia Long. Còn các cựu nữ sinh hoàn toàn của ngôi trường đã bị mang tên NTMK thì không thuộc Gia Long chúng tôi.

(Trích HLC)

Không phải ngẫu nhiên mà “cô Bắc kỳ” đuôi gà là tôi lại bước chân vào ngôi trường thường dành cho đa số người miền Nam. Cha tôi, một nhà giáo, có chọn lựa đấy chứ. Một sự chọn lựa “rất oách” là khác. Đó là bỏ cả trường tây Marie Curie để về thướt tha áo trắng Gia Long. Nôm na là năm đó tôi thi đậu cả hai trường nhưng cuối cùng cha chọn học Gia Long.

Bẩy năm Gia Long với trường đẹp, kỷ luật nghiêm luôn là nỗi tự hào. Tự hào với mọi người đến nỗi bạn trai già thì bĩu môi “Em lại sắp sửa ca con gái Gia Long là số một đấy phải không!” hay con gái tôi “Biết rồi khổ lắm nói mãi, Gia Long của mom là nâm bờ oăn”. Quen thuộc với kỷ luật nghiêm minh, chúng tôi không thấy có gì là gò bó. Chính vì thế, tôi vẫn chủ trương “cho vào khuôn phép từ nhỏ”.

Thành tích học vấn trong các kỳ thi Trung Học Toàn Quốc hay Tú Tài, Gia Long luôn dẫn đầu. Sự nghiêm khắc từ bà Huỳnh Hưũ Hội đến cô Lê Thị Tỵ là điểm son cho nữ sinh Gia Long. Có người bảo tôi “Sao nghe nói có phong trào CTY“. Tôi trả lời “ Đúng, ngày đệ tam tôi có nghe phong phanh chuyện đó nhưng nhà trường đã dập tắt ngay tức khắc. Không hề nở rộ như lời đồn ác ý”. Chú tôi kể, sau 75, mỗi khi có kỳ thi tuyển nào được tổ chức ở Gia Long, có các giáo sư trường khác đến- cô Tỵ vẫn yêu cầu nam giáo sư để xe ở một khu vực riêng. Tôi tự hào về điều đó. Vì thế, khi thấy Việt Cộng cho nam nữ học chung, tôi rất ghét.

Người Gia Long bỏ nước mà đi như bao người khác nhưng thành công trên xứ người vẫn có và hội Ái Hưũ được thành lập để tương trợ và họp mặt nhau. Từ Hội Aí Hữu từng vùng đến Đại Hội Gia Long Thế Giới hàng niên đều được tổ chức chu đáo. Các Giáo Sư, các nữ sinh (mà tóc bạc như Thầy) quây tụ nhau vui vẻ.

Đâu đó, có nguồn tin cho biết sẽ có các nữ sinh của ngôi trường cũ nhưng mang tên mới NTMK cũng sẽ tham dự. Một số Thầy trò lo lắng, nếu mình không phòng ngừa, bất thình lình ai đó đòi tổ chức một lần trong nước thì sao? Tôi trấn an, không, Thầy Trò Gia Long không bao giờ cho phép điều đó. Việt Cộng cưỡng chiếm miền Nam, đẩy bao người ra biển cả tìm tự do, bao vị Thầy yêu nghề phải bỏ nghề, bao nữ sinh ưu tú sống đời u uất thì không bao giờ có chuyện đó. Các nữ sinh mới của cái gọi là “Trường NTMK” nếu đến tham dự Đại Hội Gia Long Thế Giới – thì chỉ với tư cách một quan khách, không hơn không kém. Nếu muốn, họ tự tổ chức lấy ở trong nước, một đại hội bao gồm các người như họ.

Các cựu giáo sư Gia Long cũ vì vài lý do còn kẹt lại Việt Nam nếu muốn gặp đồng nghiệp, học trò Gia Long cũ đang sinh sống tại hải ngoại thì cứ ra nước ngoài nếu có điều kiện. Ngược lại, không điều kiện tài chánh thì tôi nghĩ rằng các vị cũng không đòi hỏi phải tổ chức trong nước. Sự tổ chức Đại Hội Gia Long trong nước là điều phi lý vì trường xưa đã mất tên.

Có giáo sư cũng e ngại, ngộ nhỡ nữ sinh và giáo sư cũ từ Việt Nam đến dự yêu cầu không được treo cờ vàng vì họ sợ khi trở về bị khó dễ nếu đứng dưới lá cờ ấy. Tôi cũng trấn an, không, nếu quý thầy cô và nữ sinh cũ ấy cảm thấy e ngại thế thì không nên tham dự vì Đại Hội Gia Long là phải có quốc kỳ, quốc ca của thuở Gia Long…

Bây giờ là muà hè. Trời Virginia rực rỡ nắng chan hoà. Ôi nắng đẹp miền Nam yêu dấu cuả chúng ta, nắng trải con đường” Bonard” trong sân trường Gia Long…

Đại Hội Gia Long là cuả người Gia Long và chỉ cuả người Gia Long, cuả những ai từng học, từng dậy cuả ngôi trường mang tên Gia Long. Và Đại Hôi Gia Long Thế Giới luôn được tổ chức với lá cờ vàng của thuở trước mang tên Gia Long với quốc ca Việt Nam Cộng Hòa.

Gia Long và chỉ Gia Long!

Hoàng Lan Chi

2011

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Gia Long và chỉ Gia Long

Bạch Diện Thư Sinh-Viết “I” hay “Y”- Sep 2011

Bạch Diện Thư Sinh-Viết ‘I’ hay ‘Y’

LGT: Cá nhân tôi, khi đọc chữ ‘lí tưởng” rất khó chịu và cho rằng đó là chữ của VC! Tuy thế, một người bạn, Bạch Diện Thư Sinh, cho biết không phải thế. Bộ môn Ngôn Ngữ của ĐH Văn Khoa trước 1975 đã có nghiên cứu và bản thân Bạch Diện TS đã viết “I” thay “Y” trong một số trường hợp. Xin đọc tài liệu này và tránh phê phán, chửi bới. Tôi có góp ý: hiện giờ người Việt quốc gia tản mát, họ vẫn duy trì lối viết cũ, trước 1975 nên nếu là tôi, tôi vẫn viết y như cũ vì chưa có luật định.
Hoàng Lan Chi
************
VIẾT ‘I’ HAY ‘Y’ (2)

*Bạch Diện Thư Sinh

Báo Trẻ số 657 ra ngày 07.01.2010 có bài “Tiếng Việt ngày nay: Chữ và Nghĩa” của tác giả Quốc Thái đã gây cho tôi nhiều thiện cảm vì tác giả là một bạn trẻ sống ở hải ngoại mà rất quan tâm tới việc gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt; hơn nữa lại còn có tinh thần chống chế độ Cộng Sản độc tài, độc đảng rất cao.
Tôi tán đồng hầu hết những điều tác giả Quốc Thái nêu ra trong bài viết, nhất là đoạn tác giả nhắc nhở cho vài vị cựu tù Cộng sản “không có ý thức”. Quốc Thái viết: “Trong công ty tôi có một Bác xưa là sĩ quan cao cấp của Quân lực VNCH mà nói với tôi rằng ‘hồi giải phóng vô, sau đó Bác đi học tập cải tạo, đất nước mình nghèo và lạc hậu, bây giờ đổi mới và phát triển rất nhiều so với thời VNCH và lúc mới giải phóng’. Tôi hỏi Bác, ai là giải phóng? Tại sao Bác gọi kẻ thù mà một thời Bác từng cầm súng chống sự xâm lăng của họ và bảo vệ miền Nam là giải phóng, họ giải phóng Bác và nhân dân miền Nam à? Và tại sao Bác lại nói rằng Bác ‘đi học tập cải tạo’, như vậy Bác tự cho rằng lý tưởng Quốc gia của Bác khi xưa là sai hay sao? Vậy tại sao Bác hiện diện ở xứ sở này để làm gì?”
Chỉ có một điều tôi xin tác giả Quốc Thái xem xét lại. Đó là việc tác giả khẳng định rằng “CS hay viết I thay cho Y, ví dụ: mỹ, thì họ viết là mĩ, kỹ thì họ viết là kĩ, v.v. và Y thì lại thay cho I, ví dụ như sỹ quan, nhạc sỹ, bác sỹ. Lối viết này tôi thấy rất nhiều trên báo của người Việt hải ngoại”.
Thiển nghĩ đây không còn phải là vấn đề Quốc – Cộng nữa mà là một vấn đề thuộc lãnh vực của môn ngữ học.
Đã có biết bao nhiêu người thắc mắc, tự hỏi viết I hay Y trong chính tả chữ quốc ngữ, cách nào đúng? Có quy tắc gì không? Xưa nay,trong từ điển cũng như trên các sách vở báo chí rõ ràng đã có chuyện viết bất nhất hai chữ này; còn trong đời thường đã từng xẩy ra biết bao nhiêu cuộc cãi vã, thiếu điều ‘thượng cẳng tay hạ cẳng chân’ với nhau chỉ vì viết I hay viết Y mà ra!
Do đó, dường như tất cả những ai quan tâm tới chữ quốc ngữ đều mong ước các nhà chuyên môn về ngữ học nghiên cứu và thống nhất với nhau về cách viết chính tả tiếng Việt, trước khi nhà nước, học đường, các nhà làm từ điển và các cơ quan truyền thông làm phần việc của họ để sớm hoàn tất việc định chuẩn hoá cách viết chính tả tiếng Việt, trong đó cách viết hai chữ I và Y nổi bật lên.
Hôm nay, nhân đọc bài viết trên báo Trẻ của tác giả Quốc Thái, tôi nhớ lại trước đây trên Mục Sưu Khảo của Vietcatholic News, tôi đã được đọc một bài viết của Linh mục Nguyễn Ngọc Huỳnh, CssR, cũng bàn về chữ nghĩa, và về cách viết chữ I và Y. Mặc dù ngày xưa tôi có “giật” được Chứng chỉ Ngữ học Việt Nam (tại VK/Đh SG) thật, nhưng tự nhận, tôi không chuyên môn về ngữ học, mà chỉ là một trong muôn vàn người quan tâm tới việc thống nhất chính tả Việt ngữ và muốn học hỏi thêm với các nhà chuyên môn, và tôi đã mạo muội đúc kết ý kiến của các vị đó thành một bài ngắn nêu lên lí do và quy tắc cho việc thống nhất cách viết hai chữ I và Y trong chữ quốc ngữ .

1. Kỹ thuật hay kĩ thuật, tu sỹ hay tu sĩ?

Lm.Nguyễn Ngọc Huỳnh cho là viết cách nào cũng được vì đọc lên nghe giống nhau cả, linh mục nói thêm: nếu viết tất cả bằng chữ I thì “gọn” hơn và tốt hơn cho việc thống nhất chính tả.
Nói như Lm. Nguyễn Ngọc Huỳnh thì vấn đề vẫn còn tùy tiện. Thiển nghĩ, nên viết thống nhất bằng chữ I trong trường hợp này. Viết I trong trường hợp này là đúng theo nguyên tắc do Alexandre De Rhôdes đưa ra từ năm 1651: (a) chữ I dùng để ghi nguyên âm của âm tiết, có thể là nguyên âm đơn /i/ hay nguyên âm đôi /iê/ : bí, biết. (Xin đọc Gs. Đoàn Xuân Kiên. Nói Thêm Về Chữ I Và Chữ Y Trong Chính Tả Tiếng Việt. Định Hướng số 32, tr.43).

2. Chú ý hay chú í, y học hay i học?

Đây là trường hợp chữ I đứng một mình, không phụ âm đầu, không phụ âm cuối, chẳng có bán nguyên âm đệm, chẳng có bán nguyên âm cuối. Lm. Nguyễn Ngọc Huỳnh cho rằng trường hợp này viết Y sẽ có “thẩm mĩ hơn”, đỡ “tội nghiệp” hơn.
Giáo sư Đoàn Xuân Kiên cũng nghĩ như vậy. Ông nêu lí do vì có “sự thiên vị trong tâm lí ngôn ngữ”: “ Trong chính tả hiện nay, khi âm /i/ đứng ở đầu âm tiết thì khi viết có tình hình nước đôi: ý tưởng, nhưng í ới. Nếu theo đúng nguyên tắc (a) của De Rhodes thì phải nhất loạt viết là I mà thôi. Tuy vậy, trong khi chúng ta viết âm ỉ, ầm ĩ, đi ỉa theo đúng nguyên tắc âm vị học thì sự thiên vị trong tâm lí ngôn ngữ đã dẫn đến thói quen viết y thị, ý kiến, ỷ lại.”
Nếu tôi không lầm về thời điểm thì vào năm 1983 (không dám chắc lắm), lúc đó tôi đang ở Trại A 20 (Trại Xuân Phước, Mật khu Kì Lộ, tác giả Nguyễn Chí Thiệp gọi là Trại Kiên Giam) và đã đọc được bài báo đưa tin về Hội nghị các nhà ngữ học VN (Bắc cũng như Nam) tại Đại học Tây Ninh, tức Đại học Cao Đài trước 1975. Hội nghị này đã khuyến cáo: Tạm thời có thể tùy ý viết I hoặc Y trong trường hợp chữ này đi một mình.

3.Quy hay qui, quý hay quí, quỷ hay quỉ, quỳ hay quì, quỹ hay quĩ, quỵ hay quị?

Xin đồng ý ngay với Lm. Nguyễn Ngọc Huỳnh khi ông cho rằng quỷ là q+uỷ, nhưng bảo củi là q+ủi thì không chính xác.
Vì trong tiếng Việt, k viết trước các nguyên âm “i”, “e”, “ê”: ý kiến, kén chọn, kênh kiệu.
c viết trước các nguyên âm khác: ca hát, con cá, cô cậu, cúc cung.
q viết trước bán nguyên âm đệm “u”: qua loa, quan tòa, luẩn quẩn, loạng quạng.
Lm. NguyễnNgọc Huỳnh nhấn mạnh “u” ở đây là bán nguyên âm, vì nếu là nguyên âm thì theo nguyên tắc ta phải viết “cu”. Thế nhưng ông lại chủ trương viết được cả hai cách các chữ quy hay qui, quý hay quí, v.v., lấy lí do khi đọc lên, viết cách nào,thì nghe cũng giống nhau cả!
Đang khi đó, giáo sư Đoàn Xuân Kiên cũng nói âm /k/ được kí hiệu bằng 3 chữ cái c, k,q tùy trường hợp. Nhưng giáo sư nhấn mạnh trường hợp chữ q đi với tổ hợp âm chúm môi /ui/. Ông nhận xét trong tiếng Pháp, không bao giờ q viết một mình mà luôn luôn đi kèm với u cho nên người ta dễ lầm tưởng qu ở đây chỉ là phụ âm đầu trong trường hợp âm chúm môi và sẽ viết quí, quít vì âm /i/ nay là nguyên âm đứng làm phần âm chính của âm tiết. Sự thực thì phần chính của âm tiết chúm môi là /ui/ chứ không là /i/, cho nên nếu đã viết quyết, quyền thì tại sao lại viết quí mà không viết quý.

Tóm lại, theo giáo sư Đoàn Xuân Kiên (cư ngụ tại Anh quốc), có nguyên tắc gồm 5 điểm để viết I và Y do Alexandre De Rhodes để lại như sau:

Viết Y trong những trường hợp:
1) Khi tổ hợp âm /iê/ ở đầu một tiếng.
Thí dụ: yên, yêu, yết.
2) Trong các tổ hợp âm chúm môi /ui/ và /uiê/ (viết là uy,uyê,uya).
Thí dụ: uy, chuyện, khuya, nguy; (do đó đương nhiên sẽ viết: quy, quý, quỷ, quỳ, quỵ).
3) Ở sau âm ngắn của a [trong chính tả hiện nay cũng viết bằng đồ vị /a/ và âm ngắn của ơ [ tức là đồ vị /â/].
Thí dụ: cay, dày, đây, mây.

Viết I trong những trường hợp:

4) Khi âm /i/ là nguyên âm, hay là phần âm chính của âm tiết.
Thí dụ: ỉ, bí, chim, hí, kìm, lì, lính, sĩ, tị, vì, vinh.
5) khi âm /i/ là âm cuối, đứng sau phần âm chính ở thể thường, để khép âm tiết lại.
Thí dụ: ngùi, đói, người, củi, hồi, trai.
Trên đây là câu chuyện của những người quan tâm tới việc thống nhất chính tả tiếng Việt. Song dù các nhà ngữ học có công lao nghiên cứu đến đâu cũng chẳng đủ thẩm quyền để bắt mọi người phải viết theo nguyên tắc. Hơn nữa trong lãnh vực phong tục tập quán nói chung, lãnh vực ngôn ngữ nói riêng, vốn đã có một quy luật, đó là: thói quen là luật. Không dễ gì trong một sớm một chiều mà có thể thay đổi được một thói quen. Tuy nhiên, hãy cứ cổ võ, hãy cứ học hỏi với các nhà chuyên môn này. Hi vọng một ngày không xa, nhà nước, các học đường, các nhà làm từ điển và các cơ quan truyền thông sẽ đứng ra lãnh trách nhiệm san định, định chuẩn hóa tiếng Việt hầu có thể thống nhất chính tả Việt ngữ, làm cho tiếng Việt tiến lên trong sáng và trưởng thành. Khi đó một học sinh, sinh viên khi làm bài thi sẽ hết còn phải lo âu, như chính chúng tôi đã từng lo âu trước đây, không biết thầy mình ưng mình viết yêu quí hay yêu quý, nước Mĩ hay nước Mỹ, nhà Lí hay nhà Lý, hi sinh hay hy sinh, v.v., nếu không may viết trái ý thầy có thể sẽ bị đánh giá là lố lăng, lập dị thì rất tai hại cho kết quả thi cử.
Tới đây, mong rằng tác giả Quốc Thái và quý độc giả hiểu việc viết I hay Y không phải là vấn đề chính trị, cũng không phải là chuyện lố lăng hay lập dị, mà là chuyện ngữ học, chuyện thống nhất chính tả Việt ngữ. Muốn thống nhất thì phải dựa trên những nguyên tắc hợp lí, phải được Quốc hội chân chính (được bầu lên một cách dân chủ thực sự) chấp thuận và chính phủ ban hành thành luật. Lúc đó mới có thể bắt buộc mọi công dân phải tuân thủ một cách viết chính tả duy nhất đúng.
Hiện nay tuy điều mong ước ấy chưa thành, vẫn còn tình trạng tùy tiện khi viết hai chữ I và Y, nhưng xin đừng ai quy kết cho nhau là học theo lối viết của Việt Cộng hay là lố lăng, lập dị khi viết: nhà Lí, nước Mĩ, li rượu, kĩ nghệ…hay là viết quý mà không viết quí, v.v., đang khi đó vẫn viết ỷ y, y tế, ý kiến (biệt lệ), nhưng lại viết y sĩ…, vẫn viết yêu, yên, yết, nhưng viết Ngã Ba Chú Ía, ỉa đái (xin lỗi)…. Bởi vì viết như vậy là đang áp dụng quy tắc của Alexandre De Rhodes đưa ra từ năm 1651. Quy tắc này rất hữu lí và có thể làm căn bản cho việc thống nhất cách viết hai chữ I và Y trong chữ quốc ngữ.
Bạch Diện Thư Sinh

Posted in Tạp Ghi, Thân Hữu Khác | Comments Off on Bạch Diện Thư Sinh-Viết “I” hay “Y”- Sep 2011

Viết- kết quả từ “viết”

Ngày lễ.  Giờ này thì chả biết lễ. Cứ thích thì làm việc, không  thì nghỉ. Tuy vậy, đôi khi muốn nghỉ nhưng có cớ ngày lễ thấy cũng vui vui.

Gớm bà sư tỉ hớn hở gửi hình bà gặp bạn cũ từ hơn nửa thế kỷ. Tôi thì chả có bạn thân thuở tiểu/trung học vì đổi lớp hay trường. Lò dò vào Trung Học năm đầu tiên thì gặp  cô bạn ngồi cạnh… học dở, không  thích chơi tiếp.  Năm sau cũng vậy. Năm sau nữa,  gặp nhỏ học giỏi thì nó kín đáo vô cùng. Hoá ra, sau 75 mới biết cha nó đi tập kết nên nó không kết thân với ai.
Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Viết- kết quả từ “viết”

HÒA BÌNH

Tôi cười cười:

– Chắc em bắt chước ông Đạo Dừa hứa giải quyết chiến tranh trong ba  ngày?

Hòa Bình cau mặt:

– Hòa Bình không đùa! Cuộc chiến này phát khởi do những mâu thuẫn quốc tế và quốc nội. Giải quyết những mâu thuẫn ấy là giải quyết được chiến tranh!

– Mâu thuẫn? Ví dụ?

–   Hừ! Miền Nam đầy rẫy mâu thuẫn, thiếu gì ! Còn Miền Bắc mâu thuẫn giữa những người thân Nga, thân Tầu muốn đưa cuộc chiến theo chiến lược của Tầu hoặc của Nga. Mâu thuẫn giữa những cộng sản nòng cốt với những người theo đảng vì ảo tưởng chống Mỹ cứu nước?”

 (Trích Hoà Bình –Hoàng Lan Chi )

  Continue reading

Posted in Văn | Comments Off on HÒA BÌNH

Nghe nhạc “phi chính trị”!

Có những người nghe nhạc và không bị ảnh hưởng bởi những yếu tố chung quanh như nhạc sĩ, ca sĩ, nội dung và có những người ngược lại. Tôi là một người của vế sau.

Từ khi mất nước thì mức độ chú ý vào nội dung nhạc phẩm cùng thân thế nhạc sĩ đã có phần trội hơn. Đó là lý do tôi không nghe và không bao giờ giới thiệu nhạc TCS cả dù rằng trước 75 tôi cũng thích một số bài của ông ta như Hạ Trắng, Gọi tên bốn mùa, Như cánh vạc bay… Không chỉ mình tôi mà một chị đi  từ 1975 đã viết cho tôi như sau,  khi tôi mời chị nghe thử nhạc của một nhạc sĩ do HL và KL hát:
Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Nghe nhạc “phi chính trị”!

Thư Ngỏ

 Hoàng Lan Chi trân trọng chào quý thân hữu ghé thăm.

Xin xem Menu chính ở banner của web site với các mục Văn Học Nghệ Thuật,  Âm nhạc và Truyền Hình , Thân Hữu..Click vào mỗi mục, sẽ có các mục phụ.

Tiểu sử: click vào  đây: Tiểu Sử

Hình Ảnh từ 1954 đến nay: click vào đây:   Giòng Thời Gian Từ 1954

Click vào mỗi mục dưới đây, ở bên phải, để xem nội dung của mục đó và chọn bài để xem:

Ngoài ra còn có: Các bài mới, Các bài được đọc nhiều nhất, các youtube (HLC phỏng vấn).

Liên lạc:  hoanglanchi@gmail.com

Posted in LanChiYesterday | Comments Off on Thư Ngỏ

Tôi Học Computer Vì Dốt Computer

Tôi là một cao niên, lại cao niên nữ nhưng có lẽ phải cảm ơn Giời Phật là tôi rất thích computer. Nhờ thích nên tôi đã học hay hỏi. Vì thế tôi biết được một mớ có thể gọi là tạm đủ dùng cho tôi.

Tại sao tôi thích computer? Thì cũng vì thấy mình “dốt” mà tôi đi học. Nguyên nhân thế này: vào khoảng 1993, tôi đang điều hành một tiệm sơn mài dùm cho cậu em út vì nó đi nước ngoài định cư. Một hôm tôi đến tiệm kia để đặt họ in một mẫu chữ trước khi tôi giao cho thợ làm. Khi ngồi xem, thấy cậu nhỏ cứ “bấm bấm” thôi mà thay đổi tùm lum thứ, từ size đến mẫu chữ, tôi rất thích.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off on Tôi Học Computer Vì Dốt Computer

Lê Hữu- Âm Nhạc của một thời


Lê Hữu, “người tìm ngọc trong đá” của Hoàng Lan Chi vừa xuất bản cuốn sách đầu tay :  “Âm Nhạc của một thời”.

Sách trình bầy trang nhã và đẹp. Lê Hữu viết về các Nhạc Sĩ Đoàn Chuẩn-Từ Linh, Nguyễn Hiền, Y Vân, Tuấn Khanh, Nguyễn Văn Đông, Phạm Duy, Nhật Trường.

Đây là một cuốn sách nói về các nhạc sĩ với những tác phẩm của họ một cách khái quát và nhạc phẩm đã làm nên tên tuổi họ hay cái “air” của họ theo cảm nhận của Lê Hữu. Sự nhận xét hay cảm nhận được trình bầy nhẹ nhàng, tinh tế và cẩn thận, cẩn thận đến mức có vẻ “trau chuốt”.
Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Lê Hữu- Âm Nhạc của một thời