“Có anh đây”- 3 chữ tôi yêu nhất- Nov 6, 2021

Hoàng Lan Chi

“CÓ ANH ĐÂY”- 3 CHỮ TÔI YÊU NHẤT

Có một bạn đăng stt hơi tào lao là Tâm Sự Đàn Bà và trong 18 câu, bạn thích câu nào. Tôi chọn số 10 là "Có anh đây".

Tại sao tôi chọn vậy? "Có anh đây" là một câu đáng yêu nhất của người đàn ông.

Khi bạn sợ ma, bạn la lên, anh chạy đến "Có anh đây". Bạn thấy yên tâm!

Khi bạn phải làm việc nặng, bạn kêu lên và anh chạy đến "Có anh đây". Bạn thở phào!

Khi bạn làm việc khó, bạn nhăn nhó, anh chạy tới "Có anh đây". Bạn thở hơi dài nhẹ nhõm!

Khi bạn buồn bực vì thiếu tiền, anh tiến tới "Có anh đây". Bạn không còn phiền não!

Khi bạn có niềm vui về con cái, anh choàng vai "Có anh đây". Bạn mỉm cười vì được chia sẻ!

Còn nhiều lắm nhưng tôi không cần câu "anh yêu em" mà tôi cần câu "Có anh đây". Câu nói đó nói lên tinh thần trách nhiệm của người chồng và cũng là người anh, người cha vì người vợ bao giờ cũng bé nhỏ, yếu đuối.

Nếu muốn thế người đàn ông phải siêng năng, chăm chỉ, khỏe mạnh để gánh vác những việc nặng, việc khó cho vợ. Có thế người vợ mới biết ơn, mới yêu chồng mãi mãi. Chứ còn lười biếng, ở bẩn, ki bo, bần tiện thì ai mà yêu nổi hở giời???

Tôi có người bạn. Anh ấy có một điều rất ngộ nghĩnh là không cần biết anh ấy gọi tôi hay tôi gọi anh ấy mà bao giờ anh cũng "Anh đây, anh đây". Có lần tôi bẻ "Anh gọi em chứ có phải em gọi anh đâu mà anh trả lời Anh đây, Anh đây". Anh này là bạn chứ không phải chồng nên tôi không biết ảnh có lười không, có ở bẩn không, có ki bo không (!!) nhưng tôi thấy thú vị mỗi khi ảnh "Anh đây, anh đây" vì nghe nó dịu dàng, trìu mến. Đã thế còn "Nói đi, nói đi, anh nghe". "Bà chằng" HLC là người thích "bắt nạt" người khác nên nghe vậy là khoái chí cái đã!

Túm lại, đàn ông cần biết phụ nữ thích "Có anh đây" nhé, nhé, nhé.

Còn phụ nữ như TrangKhanh, Anna thích " Cho tiền này" thì đi kiếm đại gia nghen!

*****

Anna Hang Nguyen

Câu cuối

LanChi Hoang Anna Hang Nguyen : "đồ" ham tiền. Xấu!

TrangKhanh Tran Con chon 18.

LanChi Hoang TrangKhanh Tran "Đồ" ham tiền.Xấu

Truyet Mai Số 12.

LanChi HoangTruyet Mai : "đồ" sợ vợ. Xấu

Truyet Mai LanChi Hoang Chữ "đồ" không appropriate!

LanChi Hoang Truyet Mai : bỏ ngoặc kép nhen. Đang giỡn mà. Bình thường không ai nói bạn mình là "đồ này đồ nọ" cả ông ơi!

Truyet Mai LanChi Hoang Giỡn thì OK. Số 12 "ANh nghe đây" tức là …nghe em nói. Nhưng anh vẫn làm theo ý…anh. Ha!

LanChi Hoang Truyet Mai : "đồ" ngụy biện

Jackie Huong Chưa bao giờ được nghe các từ này nên em không biết rung động chị ạ!

LanChi Hoang Jackie Huong : đang hỏi là em thích câu nào cưa mà

Ngọc Diệp Số 19

LanChi Hoang Ngọc Diệp : 19 không có. Nhà ngươi bịa ra 19 thì nói 19 là cái gì? Không lẽ " anh cút đi"?????

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on “Có anh đây”- 3 chữ tôi yêu nhất- Nov 6, 2021

Ăn cơm với nước mắt- Nov 5, 2021

ĂN CƠM VỚI NƯỚC MẮT

Các bạn có ai từng ăn cơm với nước mắt bao giờ chưa? HLC thì ăn hoài chứ gì! Hồi ở Virginia, một lần dọn qua aptment mới. Ở một mình, cô quạnh. Cầm tô cơm ăn mà nước mắt tong tong vào tô cơm. Trước đó ở share phòng có chủ nhà ít quạnh quẽ hơn. Sau nữa lần đó bị stress do việc làm. Sở làm kiểm tra giấy tờ. HLC lúc đó chưa có giấy tờ gì cả và phải renew cái gọi là working permit hàng năm. Cũng chả hiểu (ai xúi bẩy mà ô T làm chuyện đó!). Giấy tờ di trú khi đó đang "mệt" lắm. Tên luật sư trẻ ở TX thật ác độc. Nó lấy tiền của mình, gạt mình nữa mà còn không làm đàng hoàng nên chưa có working permit vào năm đó. Thế là xin làm không lương cho đến khi có working permit. Con đường định cư ở xứ tự do không bằng phẳng. Người làm việc hết mình mà ‘được/bị" cư xử như thế đấy. Nhưng "Bà Tổng" HLC là người từ bi bác ái. Sau này, "Bà Tổng" HLC tha thứ chuyện đó ( ai đời đó là một tổ chức chuyện giúp người mà lại cư xử như thế với HLC!) và đã dùng "cây bút" của mình để giải oan cho tổ chức này khi họ bị đánh phá.

Trở lại. Cũng vì lo lắng chuyện nghề nghiệp, tủi thân vì chỉ có một thân một mình trên đất Mỹ nên ăn cơm với nước mắt

Mới sáng nay lại ăn cơm với nước mắt! Không ai o ép HLC hết à nha. Chỉ tại mau nước mắt và đa sầu đa cảm thôi.

Chuyện là thế này, nhiều năm xưa, khoảng 2002, em của chị bạn Khoa Học chết và tôi tài trợ cho đứa con gái của nó. Ngày ấy ( và cả bây giờ) tôi vẫn thích tài trợ cho học sinh giỏi và nghèo vì cung cấp cần câu chứ không cung cấp con cá. Hôm qua tôi hỏi thăm chuyện mấy đứa cháu của bạn tui. Bả trả lời như sau " Bà có nhớ thằng Nghiệp em tui đã chết 2002 và con nó được bà cho tiền hằng tháng ko, nó cũng học liên kết 2 năm ở Tôn Đức Thắng, 2 năm sau qua Hà Lan học ngành tài chính, học xong vì dịch và ko trụ được nên về VN rồi. Con nhỏ đó thật tội nghiệp, nó như cái cây mọc lên từ sỏi đá đó bà.Có 1 lần nó hỏi bạn của Cô tài trợ cho con bây giờ ở đâu?"

Có vậy thôi mà không dưng nước mắt chảy tong tong và lại ăn cơm với nước mắt! Có gì đâu, tại vì thấy đời là bể khổ quá. Em trai bạn tôi chết khi còn trẻ, bỏ lại vợ con. Bạn tôi cũng có một ông anh chết vì vc. Bả ở Bến Tre. Ban ngày quốc gia, ban đêm vc. Khổ trăm bề. Ông này đi lính quốc gia mình và chết. Bạn tui không ưa cs, không hề bị cs tẩy não. Xưa, bả phải đi "phà" cả giờ qua Lê Ngọc Hân, Mỹ Tho để học đệ nhứt. Lên đại học, bả trọ nhà người quen. Bả học Cử Nhân Lý. Tui học Cử Nhân Hóa. Sau 75, có trời mới biết vì sao tui và bả lại thân nhau vì hai người là hai thái cực. Bả cao hơn tui. Bả không điệu như tui. Bả dân Bến Te, người Nam, tui dân Bắc Kỳ 54. Khi họ sắp xếp lại cơ cấu thì tui là chính thức nên tui vẫn ở lại trường còn bả chưa chính thức nên sau đó bả xin qua Dự Bị Đại Học. Rồi bả dạy Toán cho trường này luôn.

Úc đang thiếu nhân công nên có dễ dãi trong việc tuyển người qua làm việc. Tôi đang biểu bạn tui, nói con bé đó xin đi làm ở Úc. Qua Brisbane. Rồi tui tìm chồng cho nó ở lại luôn!

Những đứa trẻ vươn lên từ sỏi đá như nó thật đáng quý. Đúng không. Xưa tui tài trợ cho nó khi cha nó chết thì nay tui lại đỡ đần, tìm chồng cho nó để nó ở xứ tự do luôn: có phải giữa tui và nó là DUYÊN không ta. Ủa mà tui không biết mặt nó luôn á. Bao nhiêu năm rồi mà. Dường như sau khi tôi qua Mỹ, tui long đong trên đất Mỹ, tui không tài trợ nữa và nghe nói gia đình nó sau này có khá.

Tui giúp nhiều người có việc làm lắm khi tui còn ở VN. Hy vọng Phật Bà Quan Âm "thương cái nết" đó của tui mà cho tui …ngủ một giấc là chết hén. Không đau ốm rề rề hén.Ủa mà trước khi chết, xin Phật bà cho con được thấy …nước Mỹ của con thoát bọn Dân Chủ thổ tả Phật ơi!!

Hoàng Lan Chi

11/2021

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Ăn cơm với nước mắt- Nov 5, 2021

Truyện viết năm 19 tuổi- Gió Thổi Đồi Tây hay Đồi Đông- Oct 29, 2021

GIÓ THỔI ĐỒI TÂY HAY ĐỒI ĐÔNG

Hoàng Lan Chi viết: ngày xưa tôi viết truyện tình toàn là tưởng tượng. Có khi hứng xuất phát từ việc đọc truyện của người khác. Cũng có khi hứng từ một bài thơ. Câu truyện dưới đây viết năm 19t, thuở sinh viên, hứng từ bài thơ của Phạm Công Thiện " Gió thổi đồi tây hay đồi đông" và "Ngợi Ca tháng Chạp" của Mường Mán. Sau này cũng vậy, tôi có hứng viết tạp ghi từ một câu nói của ai đó. Vd năm 2009 gì đó, Lê Xuân Trường từ CA gọi cho tôi ở Hoa Thịnh Đốn. Trường không gặp và để lại mesage thật đáng yêu " Bên chị mùa Thu đã về chưa?" Câu nói như thơ! Và tôi viết tạp ghi.

Quả là ngày xưa HLC cũng có khiếu tưởng tượng ghê. Hàng mấy chục chuyện tình đăng báo mà không chuyện nào giống chuyện nào. Bút hiệu của truyện này là Hoàng Lan Giao. Lúc này nhà văn Thanh Nam bận nên người phụ trách là con gái chủ nhiệm Quốc Phong, Hồng Vân.

Câu chuyện cũng éo le chứ nhỉ? ( cười)

Dương Nguyệt Ánh ơi, tặng em nè. Chắc em sẽ thích vì có những câu thơ nhè nhẹ, dễ thương. “Chị Hai” viết thuở sinh viên mới 19t, em thấy sao?

*********************************************

Hoa`ng Lan Chi

Gió thổi đồi tây hay đồi đông
Mưa hạ ly hương nước ngược giòng
Trong mơ em vẫn còn bên cửa
Tôi đứng trên đồi mây trổ bông
Mười năm qua gió thổi đồi tây
Tôi long đong theo bóng chim gầy
Một thoáng em về trong giấc mộng
Mây trời bay trắng cỏ rừng cây
(Thơ Phạm Công Thiện)

Bây giờ là tháng chạp. Trời tháng chạp u buồn đầy thương nhớ. Từng cơn gió heo may thổi lạnh lùng. Từng chiếc lá vàng úa rơi rơi. Tôi đứng trên đồi tây nhìn về phía đối diện. Ôi! Căn nhà xưa còn đó, kỷ niệm xưa còn đó. Nhưng nàng còn đó hay không?

Mười năm xưa, tôi đứng trên đồi đông, trong căn nhà yêu dấu, nghe tháng chạp về bằng những đợt gió heo may. Những đợt gió thổi ngang đồi đông mang theo cái rét mướt cắt da nhưng ngọt ngào êm ái. Cái rét đặc biệt của gió heo may miền bắc ngày xưa.

Mười năm qua, bây giờ tôi đứng trên đồi Tây nhìn về căn nhà dĩ vãng. Gió vẫn thổi, từng cơn gió lạnh lùng. Điếu thuốc gắn trên môi, tỏa làn khói xanh ngoằn ngoèo trong bầu trời trong vắt. Tôi nhìn theo buồng khói, đưa hồn về kỷ nhiệm ngày xưa.

– Chú Văn!
Tôi giật mình quay lại. Trong bóng tối, đôi mắt Lê Huy sáng long lanh, nhìn tôi âu yếm, tôi hờ hững đáp:
– Anh gọi gì em?
Lê Huy đặt lên vai tôi, tôi khẽ nghiêng người tránh. Không hiểu sao, tôi có cảm tưởng cử chỉ ấy của Huy, cử chỉ mà mọi lần tôi rất vui thích đón nhận, hôm nay lại có vẻ giả dối vô cùng. Huy dịu dàng cất tiếng:
– Chú Văn! Dường như chú có điều gì phiền anh?

Tôi lắc đầu phủ nhận:
– Không! Em đâu dám thế. Huy xoay người tôi lại nhìn thẳng vào đôi mắt:
– Đừng dối anh, Văn! Anh biết chú buồn anh. Đôi mắt chú đã tố cáo điều đó. Nói cho anh nghe đi, chú buồn điều gì?
Tôi cúi đầu nhìn xuống đất, mắt chớp nhẹ.
Chú buồn điều gì. Làm sao tôi có thể nói được? Vâng. Lê Huy nói đúng. Tôi đang buồn anh. Cái buồn vô lý và vô lối. Tôi biết thế nhưng sao vẫn cứ buồn. Buồn héo hắt, buồn âm thầm và câm nín. Vâng. Làm sao tôi có thể nói với Lê Huy rằng tôi buồn anh chỉ vì anh sắp cưới vợ. Anh không còn là của riêng tôi, của đứa em trai 18 tuổi, ngang tàng, bướng bỉnh, kiêu căng, tự phụ nhưng tâm hồn đa cảm, đa sầu và luôn cả đa tình?

Không. Tôi không thể nói điều đó vì tôi biết nếu tôi nói, Huy sẽ vì tôi tất cả. Như thế chả hóa tôi ích kỷ lắm ru. Tôi đã trả ơn Lê Huy, người anh họ nuôi nấng, dạy dỗ tôi từ tấm bé với tất cả lòng thương yêu, công lao tựa trời biển không kém gì đấng sinh thành như thế ư?

Không. Lê Huy, người tôi yêu dấu nhất trên đời, Lê Huy thần tượng tôi mãi mãi tôn thờ, phải được sung sướng. Anh đã vì tôi, cho tôi tất cả. 18 năm trời nuôi nấng tôi, anh vừa là một người cha, vừa là một người mẹ, vừa là một người anh và luôn cả một người thầy nữa. Một người cha kính ái, một người mẹ hiền từ mẫu mực, một người anh bao dung và một người thầy tận tâm. Anh đã đem đến cho thể xác tôi sự sống và hơi thở. Anh đã đem đến cho linh hồn, trí tuệ tôi sự thông minh, suy luận. Anh đã khai sáng tâm hồn tôi, mở mang kiến thức tôi. Anh đã dạy tôi biết lẽ phải, cách xử thế và sống sao cho xứng đáng với danh nghĩa “người” bằng mọi giá tôi phải làm cho anh sung sướng. Hơn nửa đời người anh đã sống cho tôi , bây giờ là lúc anh sống cho anh. Tôi không thể ích kỷ giữ anh làm của riêng mình, bắt anh sống đời đời với tôi. Một cuộc đời đơn độc, không tình yêu, không gia đình! Không! Tôi không thể ích kỷ như thế được!

– Hở Văn? Nói cho anh nghe, chú buồn điều gì?
Tôi ngẩng đầu lên, vòng tay ôm Huy vào ngực. Mùi hương quen thuộc xông vào mũi, tôi thấy lòng mình nghẹn ngào vì tình yêu thương đang cuồn cuộn dâng cao:
– Không. Em không có gì buồn cả. Anh đừng bận tâm vì em, Huy, Em quý anh. Em thương anh quá.

Huy mỉm cười nhìn tôi trong bóng tối. Đôi mắt anh vẫn tràn đầy âu yếm, nụ cười vẫn bao dung và giọng nói vẫn dịu dàng:
– Chú bé này hôm nay vớ vẫn tệ!

Hôm đám cưới Huy tôi vịn cớ có người bạn thân bị đau nặng thình lình để bỏ đi từ sáng sớm. Lê Huy có vẻ buồn. Tôi biết thế nhưng không thể nào ở nhà được. Từ một tuần lễ trước sự nhộn nhịp của Hoàng Mai Trang làm tôi bực mình. Khắp cả thị trấn nghe tin Lê Huy cưới vợ, đổ xô về trang trại chúc mừng. Người ta chăng đèn, kết hoa, thay rèm cửa, sơn quét tường vôi. Người ta dọn dẹp nhà cửa, cắn xén vườn hoa, rải sỏi lối đi. Tất cả chỉ để đón tiếp một người con gái, một người tôi ghét cay ghét đắng. Người con gái ấy sẽ là vợ Huy.

Từ một tháng trước, khi ngỏ ý cưới vợ với tôi, Huy có nói về người chị dâu tương lai ấy của tôi. Nhưng tôi chỉ hờ hững nghe. Xưa nay, tôi luôn luôn kính phục Huy, coi những lời Huy dạy bảo là vàng ngọc. Nhưng lần này, tôi đã nhếch mép cười khi nghe Huy nói về người chị dâu. Những lời Huy khen tặng nàng tôi cho là giả dối. Đối với tôi, nàng là cái gì xấu xa nhất trên đời! Tại sao tôi không cần biết. Tôi chỉ biết tôi ghét nàng, ghét tận xương tận tủy chỉ vì nàng là vợ Huy. Nàng là người Huy yêu thương là người đã san sẻ tình yêu của Huy cho tôi.

Cả ngày hôm đám cưới Huy tôi đi lang thang trong rừng. Súng trên vai nhưng tôi không buồn săn trong khi mọi ngày, săn bắn là thú vui tôi thích nhất. Tôi tìm một giòng suối, ngồi trên bờ ngắm giòng nước trong veo nghe nỗi buồn gậm nhấm con tim. Tôi buồn, buồn khủng khiếp và cô đơn lạ lùng. Cuộc đời tôi chỉ có Huy, bây giờ Huy không là của riêng tôi nữa, tôi còn có ai nhỉ. Tôi ngước mắt nhìn bầu trời xanh thẳm. Vài cụm mây trắng bay bay. Tôi yêu vùng trời Đà Lạt khi ngồi trong rừng bên bờ suối, ngắm mây bay. Nhưng bây giờ tôi cảm thấy ghét Đà Lạt. Vì Đà Lạt đang tưng bừng mở hội để đón một người con gái xứ Thần Kinh về làm chủ Hoàng mai Trang. Người con gái đã đem đến cho Lê Huy mùa xuân nhưng với tôi là cả một mùa đông lạnh giá như tên nàng: Tôn nữ Sầu Đông.

Sầu Đông! Sầu Đông! Tôi viết tên nàng lên bờ cát rồi hằn học dùng chân xóa đi. Tôi ước ao sao nàng cũng sẽ tan biến đi như tên nàng bị chân tôi vùi lấp để Lê Huy lại là của riêng tôi, chỉ một mình tôi!

Bây giờ là tháng chạp!

Trời tháng chạp u buồn đầy thương nhớ!

Từng con gió heo may thổi lạnh lùng. Từng chiếc lá vàng úa rơi rơi. Tôi đứng tì tay lên thành cửa số nhìn ra ngoài gió lồng lộng thổi. Không biết gió thổi đồi tay hay đồi đông? Tôi chỉ thấy gió làm thành từng cơn lốc xoáy hết tạt ngang đồi đông rồi đến đồi tây. Ừ! Mà không hiểu sao tôi lại thắc mắc gió thổi đồi tây hay đồi đông. Tại sao, tôi cũng không hiểu sao. Cũng như tại sao, tại sao tôi lại yêu nàng.

Vâng, tại sao tôi lại yêu Nàng?

Nàng. Người con gái tôi ghét cay ghét đắng hồi chưa gặp mặt, Người con gái, tôi đã ước ao nàng tan biến như tên Nàng dưới chân tôi vùi lấp. Tại sao, tôi không hiểu tại sao?

Nàng đã hiện diện trong căn nhà trắng trên ngọn đồi đông này vừa tròn ba tháng. Ba tháng hiện diện của nàng, biết bao thay đổi đời tôi. Tôi vẫn biết từ trước cuộc sống của tôi sẽ không còn như xưa khi nàng về đây. Nhưng tôi cứ ngỡ rằng sự thay đổi đó chỉ là những nỗi buồn, cô đơn, thất vọng mà Nàng sẽ đem đến. Có đâu ngờ nàng đã mở rộng cả một trời yêu đương cho lòng tôi.

Tôi yêu Nàng. Yêu ngay từ phút đầu tiên gặp gỡ! Ôi. Những nỗi thù hận, oán ghét đã chắp cánh bay cao khi tôi nhìn vào đôi mắt nhung đen đẹp tuyệt vời. Đôi mắt u buồn, lặng lẽ, chất chứa một mùa đông lạnh giá. Tôi bị mê hoặc bởi mắt Sầu Đông từ giây phút ấy.

Những ngày tháng kế tiếp chung sống bên nhau, giúp tôi hiểu nàng hơn và càng yêu nàng hơn. Những lời khen tặng của Huy trước đây về Nàng tôi thấy không đủ. Ở nàng tất cả đều toàn mỹ. Nhưng có một điều tôi không hiểu tại sao Nàng nhận lời làm vợ Huy. Tôi biết Nàng không yêu Huy. Cử chỉ, thái độ, lời nói và nhất là đôi mắt. Người ta chả bảo mắt là cửa sổ linh hồn gì đó. Nàng và Huy là hai thái cực. Bề ngoài Nàng có vẻ nghiêm trang ít nói nhưng tôi biết thật ra Nàng rất đa cảm, đa sầu, Nàng biết học nhạc và yêu thơ. Ở Nàng tràn đầy tính chất mơ mộng và lãng mạn. Còn Huy, hoàn toàn trái ngược lại. Nhưng con người Nàng lại rất hợp với tôi. Chúng tôi nói chuyện có vẻ tương đắc, rất hợp ý nhau. Chính sự hòa hợp đó đã khiến tình yêu trong tôi ngày một dâng cao. Và sau này, một đôi khi nhìn vào đôi mắt nhung đen, tôi ngỡ ngàng thầm hỏi “Có phải… có phải Nàng đã yêu tôi?”

Nhưng dù Nàng có yêu tôi thì chúng tôi cũng không thể yêu nhau. Tôi không quên nàng là vợ Huy, là chị dâu tôi. Tôi không được đặt tình yêu sái chỗ như thế. Vậy là tội lỗi vậy là đáng trách. Đáng phỉ nhổ. Vì tôi trả ơn Lê Huy, người cha thứ hai của tôi như thế ư. Không, tôi không thể như thế được. Tôi không thể phụ tình người tôi kính yêu nhất trên đời như thế được. Giữa Huy và Nàng tôi phải chọn một. Và tôi đã chọn Huy. Nhưng không phải tôi quyết định được điều đó dễ dàng. Tôi đã băn khoăn nhiều. Thao thức nhiều. Đớn đau nhiều. Nhưng tối kia tôi mới quyết định hẳn: Chính Huy đã giúp tôi. Chỉ vô tình mà thôi.

Vâng. Tối ấy, trong phòng khách, chúng tôi ngồi nói chuyện gẫu Huy đã mỉm cười ngâm tặng Nàng bài thơ trong ấy có nhắc đến lá Sầu Đông, Sầu Đông tên Nàng:

Tháng chạp về rồi bé nghe không
Gió đưa làm rơi lá Sầu Đông
Anh đem nắng nhốt vào đôi mắt
Nung chảy tim thành vạn giọt sương

Tháng chạp về rồi bé biết không
Không dưng lòng bỗng thấy băn khoăn
Xé tờ lịch cũ vơi năm tháng
Tình có phai dần theo tháng năm

Tháng chạp về rồi bé thấy không
Anh nằm trên cỏ nghe mùa xuân
Nghe sông đổ nước xuôi ra biển
Nghe biển phụ tình quên nước sông
(Thơ Mường Mán)

Bài thơ thật hay, thật dễ thương. Nhưng tôi bỗng ngỡ ngàng.

Nghe sông đổ nước xuôi ra biển
Nghe biển phụ tình quên nước sông

Vâng. Hai câu thơ ấy đã khiến tôi ngỡ ngàng. Nhưng đã thức tỉnh lòng tôi! Phải, tôi không thể vô tình như biển: đã quên nước sông. Và tôi quyết định lựa chọn. Giải pháp cho sự lựa chọn là chuyến đi xa. Ngày mai, tôi sẽ rời khỏi nơi này. Tôi không thể ở đây trong khi tôi yêu Nàng yêu say đắm. Yêu thiết tha. Yêu điên cuồng. Ra đi để tìm quên. Để giữ trọn vẹn hạnh phúc cho người tôi yêu kính. Thôi, giã từ Đà Lạt, giã từ những người yêu. Giã từ đồi Đông. Ôi! Gió vẫn lạnh lùng cho lòng thêm tê tái.

Gió thổi đồi tây hay đồi đông
Mưa hạ ly hương nước ngược giòng
Trong mơ em vẫn còn bên cửa
Tôi đứng trên đồi mây trổ bông
(Phạm Công Thiện )

Bây giờ là tháng chạp.

Tôi trở về đây sau mười năm xa cách. Đứng trên đồi tây nhìn về căn nhà dĩ vãng, nghe kỷ niệm khơi dậy theo giòng khói thuốc xanh.

Mười năm qua gió thổi đồi Tây. Mười năm tôi long đong theo bóng chim gầy. Mười năm giấc ngủ cô đơn một đời tôi ôm ấp. Em có về trong giấc ngủ đêm nay? ôi! Tôi thấy mây trời mây trời bay trắng cả rừng cây.

CÁC COMMENT

Tri Nguyen

Chị Hai công nhận có tài bịa … chết thiên hạ hết. Chuyện ngăn của cô nữ sinh 19 tuổi vừa đủ để người ta phải luyến tiếc. Đoạn kết để giành cho độc giả … tưởng tượng. Ai biết anh Huy giờ ra sao nhỉ. Chắc Chị phải viết tiếp câu chuyện xem sau nửa thế kỷ có còn ai ở đồi Tây nhìn về căn nhà dĩ vãng đồi Đông hay không?

LanChi Hoang Theo em nên viết tập 2 ra sao?

1) Theo kiểu VN xưa: tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Đời mất vui khi đã vẹn câu thề. Nghĩa là Văn trở về đứng trên đồi tây và kỷ niệm trôi về teho giòng khói thuốc xanh. Rồi Văn lững thững đi xuông đồi Tây để sang đồi Đông. Văn gõ cửa. Huy ra mở. Mái tóc chớm bạc và nụ cười vẫn ấm. Văn bước vào nhà. Phòng khách vẫn nguyên vẹn như ngày Văn đi. Văn đưa mắt nhìn. Huy hiểu ý dắt em ra vườn.

Cạnh cây thông đang thì thào trước gió, dây sầu đông quấn quýt bao quanh. Một khuôn hình nàng ở đó.

" Chị mất sau khi em đi được hai năm"

Văn quỵ xuống như tàu lá rũ.

Gió thôi đồi Tây hay dđồi Đông

Mưa hạ ly hương nước ngược giòng

Ta về như lá rơi về cội

Em đã tan vào chốn hư không!

( 2 câu trên của Phạm Công Công Thiện, câu thứ ba của Tô Thùy Yên và câu thứ tư của HLC!)

Cạnh cây thông đang thì thào trước gió, dây sầu đông quấn quýt bao quanh. Một khuôn hình nàng ở đó. " Chị mất sau khi em đi được hai năm".

Văn quỵ xuống như tàu lá rũ.

Gió thổi đồi Tây hay đồi Đông

Mưa hạ ly hương nước ngược giòng

Ta về như lá rơi về cội

Em đã tan vào chốn hư không!

( 2 câu trên của Phạm Công Công Thiện, câu thứ ba của Tô Thùy Yên và câu thứ tư của HLC!)

2) Theo kiểu Đại Hàn: kết luôn có hậu.

Văn rời đồi Tây về đồi Đông. Văn gõ cửa. Không phải Huy mà là Sầu Đông. Nàng đẹp não nùng với mầu áo trắng và vành khăn tang trắng.

Văn thảng thốt. Sầu Đông chỉ lặng lẽ gật đầu. Sầu đông đưa Văn ra vườn sau. cây thông mà thuở bé hai anh em vẫn thường ngồi bên nhau đọc sách đang vút trời cao reo trong gió. Huy ở đó. Hiền hòa và ấm áp ở ánh mắt bao dung.

Văn quỵ xuống thổn thức. Tiếng Sầu Đông xa xăm như từ cõi không " Anh mất sau khi Văn đi được hai năm"

10 năm sau.

Cây thông vẫn sừng sững reo cùng gió ngàn. Huy vẫn ở đó với ánh mắt bao dung. Bao quanh thông là một gia đình bé nhỏ đang quây quần: Sầu đông rạng rỡ không còn chút sầu nào bên Văn y hệt Huy ngày nào. Dưới chân họ là hai bé, một trai một gái. Bé trai có đôi mắt y hệt Huy và bé gái có đôi môi y hệt Văn.

Gió thổi đồi tây hay đồi đông

Mười năm sao gió vẫn đi rông

Trong mơ cứ ngỡ như vừa thoáng

Thấy bóng Huy về mây trổ bông!

Point final nhe.

Tri Nguyen Trời mới đó mà có … kết rồi, Công nhận văn chương Chị Hai lai láng thiệt. Bái phục.

LanChi Hoang : rồi em thích cái kết nào?

Tri Nguyen Nếu 1 trong 2: em chọn 1. Còn nếu có cái kết theo kiểu … Mỹ thì sao Chị?

LanChi Hoang : theo kiểu Mỹ thì như sau:

Văn đứng ở đồi Tây nhìn đồi Đông. Khói thuốc vờn trong chiều gió. Văn đắm chìm trong kỷ niệm xưa.

-Em về rồi ư?

Văn giật mình quay lại. Huy đứng đó tự bao giờ. Vẫn như xưa với ánh mắt bao dung và nụ cười nhân hậu.

-Về đi em. Sầu Đông đang chờ em

Văn nhìn Huy. Dò hỏi. Huy vuốt tóc Văn như ngày xưa Văn còn bé:

-Khi lấy anh, Sầu Đông đang mang bịnh và bọn anh đồng ý không ngủ chung cho đến khi Sầu Đông trị dứt bịnh. Anh đã biết ngay SĐ hợp với em và chỉ yêu em. Điều làm anh bất ngờ là em ra đi quá vội, quá nhanh. Anh chưa kịp nói cho em biết. Anh đã lập gia đình khác. Sầu Đông vẫn chờ em.

Gió thổi đồi Tây hay đồi Đông

Mưa hạ ly hương nước ngược giòng

Mười năm tình cũ còn nguyên vẹn

Ước nguyện năm nào sắp trổ bông!


( 2 câu trên của PCT, 2 câu dưới của HLC)

Wow, chị Hai của em …vẫn tưởng tượng phong phú như ngày 19t! Một cái ending được vẽ theo kiểu VN, Đại Hàn và Mỹ Quốc. Hí hí.

Gia Đức Hoài Chuyện tình lãng mạn và buồn da diết ..Lại đọc lúc vào Thu của HN , mưa giăng cuối trời Cảnh buồn , người có vui bao giờ , người ơi !Đa tạ sự tinh tế trong từng câu chữ của tác giả .

Nha To Chị là một nhà văn thơ rất ưu ái … rất lãng mạn và giàu trí tưởng tượng…. Chúng em rất ngưỡng mộ và yêu thích… và sùng bái 100% … Love all your writers

Vo Thi Nguyen Chi viet tuyet voi qua!Noi dung that de thuong.

LanChi Hoang : chỉ vì mê mấy câu thơ của Phạm Công Thiện mà bịa ra chuyện tình éo le! Em thích thơ, vậy có đọc PCT nhiều không?

Vo Thi NguyenDa, em cung me tho va van cua Pham Cong Thien..

Trong Phan Cuộc tình trong truyện đơn phương ngang trái, cay đắng, và mãnh liệt của người viết là cô nữ sinh viên 19t học năm thứ nhất ĐH Khoa Học trong gia đình nhà giáo kín cổng cao tường. Chắc cô Hồng Vân trong mục Chuyện Tình Của Bạn nghĩ chắc tay viết này cũng đáo để cỡ hai cây bút xứ Thần Kinh như Nguyễn Thị Hoàng, Tuý Hồng, nào ngờ là cô nữ sinh viên áo trắng chưa biết yêu là gì, cùng lắm là có chút cảm tình đơn phương một ông Thày giáo nào đó, trông dáng lãng tử, tóc chấm vai, đi xe lambretta, mới du học từ Mỹ về, đến TH Gia Long xin chân dạy bán thời gian…làm các cô nữ sinh xôn xao chăng? hihi….

LanChi Hoang : hahahah. Đọc comment của em, chị hai bật cười. Đã viết ở Lời Giới Thiệu là chị Hai ngày xưa , lúc mới 19t, là sinh viên, coi bộ giỏi tưởng tượng. Chỉ vì thích mấy câu thơ của Phạm Công Thiện mà bịa ra chuyện cậu em được anh họ nuôi từ bé rồi yêu chị dâu mới cưới dù trước khi cưới rất là ghét chị! Lại bịa tên cô đó là Tôn Nữ Sầu Đông vì thích mấy câu thơ của Mường Mán. Thật ra chị 2 mê đọc truyện từ nhỏ em ơi. Do đọc nhiều nên xào lăn tiểu thuyết đã đọc để ra tác phẩm của mình đó.

Đúng là bị nhốt và lo học vì bố mẹ cấm không có bạn trai khi đang đi học. Vì thế ngu, ngốc, khờ. Chả biết yêu là gì. Còn em viết ông thây du học về, tóc dài lãng tử đến xin Gia Long dạy giờ là sai xa lắc hà. Gia Long kỷ luật nghiêm nhất nước em ơi. Thầy nào dám để tóc dài lãng tử đến xin dạy giờ nhất là từ 1963 trở về trước ?!! Chị không học thầy nhiều. Chỉ có "mê" cô Phạm Thị Nhung, GS Việt văn năm đệ nhị thôi. Mối tình này làm bà Giám Học Nguyễn Thị Kỳ cũng biết và răn đe. Ơ hay, yêu cô hồn nhiên như con nít lơp 1 yêu cô giáo của chúng thôi. Thời xưa làm gì có vụ kia phổ biến nhất là với Quỳnh Giao, người ngoan nhất nước !! ( vì ngu và tồ nhất họ hàng!!)

Trong Phan Em trêu Chị Hai, nhưng em không ngờ cô HLG 19t viết truyện tình cảm…ngầu như Tuý Hồng.

LanChi Hoang : chị không biết Túy Hồng "ngầu" ra sao nhưng Hoàng Lan Giao chỉ viết đến thế chứ ngôn ngữ, khung cảnh không có gì. Rất thơ mông, lãng mạn.Người viết rùng rợn, ngôn ngữ "eo ơi" là NT Lệ Hằng và ai đó nữa. Ở đây là em chồng yêu chị dâu vì hai người coi như đồng trang lứa, hạp nhau tâm hồn và hai vợ chồng không hạp nhau. Không như mấy "bà nội" kia cho toàn chuyện "thấy ghê" quá

Grace Yuong Cô ơi, thỉnh thoảng nghỉ chơi mấy chuyện Thổ tả, mình kể chuyện “ngày xưa Hoàng Thị” đi Cô. Lâu lâu đọc lại thấy thoải mái ghê. Thời cuộc bây giờ rối ren quá, toàn chuyện… bức bối

LanChi Hoang : thì quá chán nản với media thổ tả nên bây giờ mình quay về "Ngày xưa Hoàng Thị" vậy!!

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Truyện viết năm 19 tuổi- Gió Thổi Đồi Tây hay Đồi Đông- Oct 29, 2021

Xưa ghét trời mưa nay vẫn ghét trời mưa- Oct 28, 2021

XƯA GHÉT TRỜI MƯA NAY VẪN GHÉT TRỜI MƯA

Xưa tôi ở Sài Gòn. Miền Nam mưa nắng hai mùa. Mưa Sài Gòn tầm tã, ồ ạt. Chợt đến, chợt đi, đôi khi rất nhanh. Cũng có lúc trời mưa rât lạ như sau: tôi chạy honda trên đường Phan Đình Phùng khúc gần Đài Phát Thanh và mưa nhưng khi gần khu Vườn Chuối thì ô hay, trời chả mưa mà còn nắng nữa cơ. Hiện tượng này đã được nhạc sĩ Nguyễn Thiện Lý mô tả trong bài hát nổi tiếng Mưa Bên Kia Sông :

Tôi đứng bên này sông

Trời bên kia sông mưa. Hắt hiu tâm hồn

Khi tôi phỏng vấn, anh kể đúng là như thế. Đứng bên này sông Sài Gòn và nhìn sang phía Thủ Thiêm thì " trời bên kia mưa mà bên này không mưa".

Xin click link này nghe bài Mưa Bên Kia Sông ở khoảng giữa. CT âm nhạc này, HLC giới thiệu ba tác phẩm: Mấy Dặm Sơn Khê do Hà Thanh hát và thu âm tâm tình Hà Thanh, ( chị HT vừa nói vừa hát, nghe rất hay dù không có nhạc), Nhạc sĩ Nguyễn Thiện Lý chia sẻ về "Bên Kia Sông" ( có lẽ chúng ta nghe Lệ Thu hát nhiều nhất) và Chiều Tĩnh Lặng của nhạc sĩ Lê Vân Tú (Úc Châu)

http://hoanglanchi.com/hoanglanchi/music/MDSkheMuaBKSongChieuTLangmp3

Tuy rằng trời mưa đã để lại trong tôi nhiều kỷ niệm nho nhỏ và đẹp nhưng tôi vẫn không thích. Kỷ niệm dễ thương nhất là năm thứ hai đại học. Trời mưa nên không về được. Tuấn và tôi đứng cạnh nhau trước giảng đường B của Khoa Học. Tuấn xin phép rồi hút thuốc. Trong chiều mưa ấy, khói thuốc nhẹ lan tỏa rất thơm. Hình ảnh Tuấn khi đó thật đẹp vì khuôn mặt Tuấn vốn dĩ như "baby" và khói lan tỏa xanh nhạt trong chiều mưa vờn quanh mái tóc dày của Tuấn. Bên kia là vườn thực vật. Sau này tôi viết "Khói Thuốc Chiều Mưa" kể về kỷ niệm ấy.

Kỷ niệm dễ thương khác là sau 75. Tôi bán cà phê vỉa hè. Tôi có một khách hàng ruột. Minh nhỏ hơn tôi 12t. Thuở ấy, tôi ghét đàn ông lắm (!) và không chịu thua cái gì cả. Tôi tập hút thuốc và còn thả vòng tròn nữa cơ nhưng tôi không thể tập uống rượu vì bao tử tôi không cho tôi làm điều ấy. Trời mưa và tôi lí lắc rút thuốc ra phì phà thả vòng tròn. Nhưng chỉ hút được một phần ba và tôi bỏ dở. Minh rụt rè xin điếu thuốc ấy. Minh khá giả. Khách sộp của tôi. Có lẽ Minh xin chỉ để được hút điếu thuốc dở dang cua bà chị mà thôi.

Kỷ niệm nhỏ thứ ba là ngày mới ra trường Khoa Học. Tôi làm chuyên viên cho Tổng Nha Kế Hoạch. Tổng Nha ở đường Thi Sách, giống cái chuồng chim bồ câu. Trời mưa, chuyên viên Toản rủ tôi đi lang thang qua đường phố Sài Gòn. Trời lâm râm không lớn. Chúng tôi vào cả Nhà Thờ Đức Bà quỳ gối du rằng dường như cả Toản và tôi đều là người ngoại đạo thì phải.

Tại sao tôi không thích trời mưa nhỉ. Có gì đâu cơ chứ. Mưa Sài Gòn chợt rơi chợt tạnh y như tính tình đỏng đảnh của con gái Sài Gòn. Vì thế nếu mưa trền đường đi học về thì lỡ có quên áo mưa cũng chả sao vì tôi sẽ dầm mưa về luôn. ( Bây giờ nghĩ lại hơi tiếc. Vì sao ư? Vì có rất nhiều mối tình đẹp, lãng mạn xuất phát từ chỗ Chàng và Nàng cùng trú mưa!). Còn nếu trời mưa trên đường đến trường thì rất phiền nếu quên áo mưa. Chờ trời tạnh thì cũng sốt ruột mà nhiều khi không còn chỗ trong giảng đường hoặc giả sẽ đi thực tập muộn. Gì chứ phòng thực tập Sinh Hóa rất khe khắt giờ giấc.

Khi sang Mỹ tôi thú vị vì không còn sợ trời mưa. Có gì đâu nhỉ, trời mưa thì kệ trời mưa, tôi có xe (bốn bánh) đưa tôi về. Vả lại mưa ở Mỹ cũng hiếm khi tầm tã nhất là khi tôi dọn về Nam CA. Ở đây mưa hiếm hoi vô cùng.

Bây giờ ở Brisbane. Khí hậu rất gần Đà Lạt nhưng mưa gió bão bùng. Nhiều khi gió rít làm tôi liên tưởng đến "Đỉnh Gió Hú". Mưa thì cũng khá lớn. Sáng nay ra vườn, bực mình ghê vì bẩn, vì hoa lá tả tơi. Đóa Pretty Girl đẹp là thế mà bây giờ em lấm lem. Petunia đủ sắc màu làm khu vườn tôi tươi tắn màu sắc thì nhiều hoa rũ mềm vì ướt.

Xưa ghét trời mưa giờ vẫn ghét. Xưa chẳng yêu ai thì giờ cũng chẳng yêu ai!

Hoàng Lan Chi

PS: Grace viết comment ở Facebook ( Cô ơi, thỉnh thoảng nghỉ chơi mấy chuyện Thổ tả, mình kể chuyện “ngày xưa Hoàng Thị” đi Cô. Lâu lâu đọc lại thấy thoải mái ghê. Thời cuộc bây giờ rối ren quá, toàn chuyện… bức bối). Tôi đồng ý. Ừ thì thôi, con đường đầy đá cuội. Cứa chân người và nát cả tim tôi. Thì ta hãy trở về ngày tháng cũ. Kể chuyện xưa và kỷ niệm một thời.

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Xưa ghét trời mưa nay vẫn ghét trời mưa- Oct 28, 2021

A nice garden is a contribution to society- Oct 23, 2021

Lanchi Hoang

A nice garden is a contribution to society

My Garden has 5 sections

Mini cactus section

Seasonnal Section

Water Section

Rose Section

 

Fruit Section

 

I love my garden and I am grateful that the government has helped me to rent this place at a great price. This is an excellent example that the Australian government has a great program to help lower income people. To give back, I always try to live by the Australian rules and laws. Besides that, I think building a small garden is a healthy option for me as well as a small contribution to society. When the seniors walk in the morning and the school children pass by in the afternoon, they can enjoy my garden and that will help with their health in general, correct?

Oh, my nice garden is a contribution to society!

That’s my payback to the society!

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on A nice garden is a contribution to society- Oct 23, 2021

HLC- Mối Tình hoa dâm bụt 55 năm sau- Oct 22, 2021

Trích LanChiYesterday-Những vụn vặt đời sống quanh tôi

MỐI TÌNH HOA DÂM BỤT 55 NĂM SAU

Có lẽ ai trong chúng ta đều biết hoa dâm bụt vì loài hoa này rất phổ biến ở cả thôn quê và thành thị. Hoa này hay được trồng làm hàng rào.

Tôi yêu hoa dâm bụt cũng vì cả tuổi thơ gắn bó với hoa. Con đường đi học thưở lên sáu rất thanh bình, êm ả vì gần như ven đô ( tỉnh Gia Định). Hoa dâm bụt có nhiều mầu nhưng phổ biến nhất có lẽ là mầu đỏ. Sau này khi có dịp về quê Bến Tre một cô bạn, tôi được ngắm những bông "bụp" ( người Nam gọi vậy) rất to và nhiều mầu đẹp vô cùng. Chỉ tiếc là hoa dâm bụt mau tàn. Đời sống chỉ một ngày.

Hoa dâm bụt đọng lâu trong tôi vì còn là một kỷ niệm thuở mới mài gót guốc trên sân trường đại học. Thuở ấy tôi học chứng chỉ SPCN của Đại Học Khoa Học Sài Gòn. Trong 5 môn thực tập có thực tập thực vật. Thời đó, chúng tôi gọi môn động vật, thực vật. Bài thực tập đầu tiên là mổ hoa dâm bụt.

Tôi vốn là một học sinh rất chăm chỉ siêng năng kể cả khi đã già nên không chỉ học ở trường mà tôi còn tìm cách thực tập thêm cho giỏi. Thế là tôi lang thang đi vào xóm trong qua nhiều ngóc ngách để tìm xem nhà ai có hoa dâm bụt thì xin ít hoa về học trong kính hiển vi. Hồi đó chúng tôi chỉ được thực tập trong phòng chứ không có kính hiển vi ở nhà nhưng tôi khéo ngoại giao với ông coi phòng thực tập nên trưa ở lại, ông cho phép nhóm chúng tôi được dùng kính hiển vi để học thêm.

Khi đi lang thang trong xóm tôi gặp một nhà có rất nhiều hoa dâm bụt đẹp vô cùng. Tôi là người "rất ngoan" từ bé nghĩa là không ăn trộm bao giờ cả nên cứ loay hoay nhìn khe cổng, bấm chuông để xin mà không ai trả lời cả. Cuối cùng tôi đành làm kẻ trộm bất đắc dĩ. Vừa mới nhón chân hái được ít hoa thì một tiếng nói vang lên sau lưng "Ơ hay, hoa nhà người ta mà lại ăn trộm là sao nhỉ?" . Tôi quay lại và ngượng đỏ cả mặt vì đó là một tên masculin có lẽ chỉ hơn tôi vài tuổi. Tôi ấp úng " Đâu có’. Mà ngày xưa mình khờ, ngồ và tồ kinh khủng. 18 tuổi chứ đâu phải nhỏ nhít gì nhưng hoàn toàn ngốc nghếch, đâu phải như con gái thời nay! Tên "phải gió" tiếp tục "Lại đâu có. Thế cái gì trên tay thế?". Tôi cãi "Hoa. Nhưng tôi đâu có ăn trộm?". "Tên phải gió" cười cười " Thế cô đưa giấy chứng nhận tôi ký tên là tôi tặng cô đi. Không có, đúng không? Thế là ăn trộm chứ còn gì nữa"!!

Chỉ cần nghe ngôn ngữ của "tên phải gió" ấy, các bạn đã đoán được hắn "made in Bắc Kỳ 54" rồi đúng không? Chỉ có dân Bắc Kỳ mới có cái giọng điệu đó. Nói thật hồi đó tôi khờ quá nên thua hắn chứ bây giờ thì còn lâu nhé. Tôi sẽ cong cớn "Anh là cái thá gì mà tôi phải có giấy tặng hoa từ anh. Chẳng qua tôi đi ngang, gió đưa hoa sắp rụng nên tôi nhón chân đỡ cho hoa nhà anh khỏi tơi tả một đời hoa mà thôi" !! Bảo đảm với các bạn đó là kiểu "trả treo" của con gái Bắc 54 đó. Chẳng qua HLC học Gia Long nên cũng mất cái chất "đanh đá cá cầy" của con gái Bắc rồi!

Trở lại. Vì ngày đó HLC rất ngu nên ngớ ra và ấp úng "Tôi có bấm chuông nhưng không có ai cả. Tôi cần hoa để học!"

Giời ơi, các bạn có thể tưởng tượng cái "tên phải gió ấy" có vẻ mừng như bắt được vàng ý. Hắn nhìn tôi chăm chăm " Ơ, hóa ra tìm hoa dâm bụt để học cơ à. Chả hiểu cái trường nào lại dậy nữ sinh nghiên cứu hoa dâm bụt nhỉ. Hoa gì mà "dâm" lại còn "bụt" nữa, thế mà cũng học!"

Tôi lại tức điên mà quá ngu nên không trả lời được hắn. Cái mồm mép hắn như thế thì làm sao "Quỳnh Giao, người ngoan nhất nước" (cái này là do ông anh rể hồi đó đặt nhe vì ổng thấy tôi ngày xưa ngu ơi là ngu mà!) đối đáp lại được cơ chứ. Tôi chỉ biết "phân bua rất chân thành" " Có chứ. Tôi học SPCN ở Khoa Học. Chúng tôi phải mổ thân hoa dâm bụt".

Đến phiên "tên phải gió" trố mắt "Ơ hay, cô mà học đại học rồi cơ à?’ . Tôi chỉ dạ. Đã nói ngày xưa ngoan vô cùng tận mà. Có phải "bà chằng" như bây giờ đâu. Tên phải gió "nhún vai" " Ờ thôi tin cô vậy chứ mặt cô chỉ học đệ tam là cùng".

Bố khỉ. Đấy cái buổi đầu tiên đi hái hoa để học của tôi đấy. "Tên phải gió" sau đó mở cổng vào nhà lấy dao, lấy bao nylon ra và chặt cho tôi vài cành và còn "cadeau" thêm một mớ hoa dâm bụt.

Sau lần đó tôi không bao giờ trở lại. Nhà đó cũng khá xa nhà tôi và đường đến ngoắt ngoéo nên tôi cũng không có dip nào đụng độ hắn. Ngày đó tôi chăm học lắm. Học là ưu tiên số một. Không có chuyện bồ bịch lăng nhăng gì cả. Có mà bị cạo đầu!

Một năm sau, khi viết truyện ngắn cho báo Tiếng Vang kiếm tiền tiêu vặt vào hè tôi nhớ lại chuyện cũ và đã thêu dệt thành một câu chuyện tình lâm ly bi đát đúng mode thời đó: đôi trẻ yêu nhau nhưng bị ngăn cấm vì "anh là người ngoại đạo"!! Tựa của câu chuyện là "Mối Tình Hoa Dâm Bụt’!

Từ 1966, năm tôi học SPCN đến nay, 2021, là 55 năm!

Sáng hôm nay trời rất đẹp vì đang là mùa Xuân, tôi chợt thấy dâm bụt bên hiên nhà nở hoa đẹp quá. Nhà này có đến ba cội dâm bụt lớn. Rất "lão". Từ phòng ăn tôi có thể nhìn thấy mầu hoa đỏ qua vuông cửa sổ. Ngắm hoa và tôi nhớ lại chuyện ngày xưa.

Ngày xưa, có một cô bé rất tồ và ngố hái trộm hoa dâm bụt rồi sau đó viết văn thêu dệt thành "Mối Tình Hoa Dâm Bụt" khá lâm ly bi đát và ngày nay có một lão bà đeo kính lão ngồi gõ lách cách cho "đám em của chị Hai" và "đám cháu của cô Lan Chi" nghe về một quãng thời gian mầu hồng phấn của tuổi mười tám!

Hoàng Lan Chi

10/2021

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on HLC- Mối Tình hoa dâm bụt 55 năm sau- Oct 22, 2021

Người Anh Rể Họ Hiền Nhất Trên Đờ i – QG gửi các anh chị em trong họ chú ng ta (Đinh, Hà, Lại…)

Hoàng Lan Chi

NGƯỜI ANH RỂ HỌ HIỀN NHẤT TRÊN ĐỜI

Tôi chỉ có một anh rể ruột và tất nhiên nhiều anh rể họ. Trong những anh rể họ, có một ông mà tôi gọi là “người hiền nhất trên đời”. Đó là Dược Sĩ Đỗ Văn Minh, ra trường Dược 1971. Hôm qua tôi lại khóc sướt mướt khi được tin anh ra đi. Vẫn biết rằng ở tuổi này thì sẽ luôn nhận tin như thế nhưng không thể ngăn được sự thảng thốt, không thể ngăn được nước mắt tuôn.

Tôi trách chị họ “Tại sao chị biết em quý anh Minh mà chị không nói anh ấy thỉnh thoảng gọi cho em Giao một chút?”. Anh tôi bị bịnh ung thư từ khoảng 1997 và mắt kém dần nên tôi không thể email cho anh.

Xưa, 1971, tôi chỉ biết mặt anh khi anh sắp cưới chị họ vì thời gian ấy chị em chúng tôi ít gặp nhau do phải học thi liên miên. Chị họ tôi và tôi là hai người vừa có tình chị em vừa có tình bè bạn vì cùng tuổi. Chị sinh trước tôi năm ngày nên khỏi cần nói chị cũng nhớ sinh nhật thật của tôi. Ấn tượng đầu tiên về anh là đẹp vì dáng anh cao vừa phải, khuôn mặt rất hiền và đặc biệt nhất là đôi mắt to hai mí rõ. Đôi mắt đẹp như con gái. Anh học cùng lớp dược với chị tôi. Anh đeo đuổi chị tôi và rất yêu chị. Sau này bà nội tôi vẫn kể “Trên đời bà chưa thấy ai chiều vợ như thằng Minh. Con Thu chỉ hơi một tí là nó suýt soa chăm bẵm“. Lúc chưa lấy chồng, tôi không nghĩ gì nhưng sau này, tôi ganh tị với với bà Thu lắm. Cùng tuổi, cùng học giỏi, cùng chăm chỉ như nhau mà sao “bà ấy” được bố mẹ chiều, được chồng cưng còn cái số mình “con rệp” thế.

1982. Chị tôi và hai con gái nhỏ vượt biên thoát. Anh Minh vuột. Anh vẫn ở chung nhà với bố vợ, ( tức bác tôi) nơi mà gia đình anh chị ở sau 1975. Khi ấy bác tôi ở Quận 3 với hai con trai, một con rể (anh Minh). Các cô con gái đều ở Mỹ cả. Tôi dọn lên nhà bác năm 1982. Bố vợ Minh tức bác ruột tôi chính là Gs Đinh Văn Lô, hiệu trưởng Cần Giuộc và cũng là một trong ba giáo sư có sách Lý Hóa được Bộ Giáo Dục chọn cho các trường học ở đệ nhất cấp ( Sách Lý Hóa Đệ Lục của Đinh Văn Lô, Đỗ Đức Công, Nguyễn Ngọc Huân). Bác Lô tôi được học trò và dân Cần Giuộc yêu quý vì nhờ ông tranh đấu với Bộ Giáo Dục mà sau này Cần Giuộc có lớp 12. Nghĩa là học trò Cần Giuộc không phải khăn gói lên Sài Gòn học. Còn nhớ ở Virginia năm 2008 một học trò Cần Giuộc cũ đã viết mail kể như thế với tôi và tôi mới biết “cái công ơn không nhỏ” đó của cụ Đinh Văn Lô đối với cư dân Cần Giuộc. Thì hãy tưởng tượng xem, chi phí cho con cái lên Sài Gòn học tất nhiên là không phải ít đối với một số nông dân.

Anh Minh hiền lành và ít nói. Tôi còn nhớ vài kỷ niệm nhỏ: khi có bầu bé Tí, tôi không ngoái tay lại phía sau để tự chích mông thì tôi nhờ Minh. Đúng hôm tôi trở dạ đẻ bé Tí thì anh Minh đang có ở nhà và anh đã chạy vào Vissan báo cho bố bé Ly biết. Anh hay nghêu ngao hát. Có lần anh hát “Anh đi đâu về mà tóc đầy me. Anh ngồi anh kể..“. Cu Bi lúc bấy giờ khoảng năm tuổi, nó bó gối nhìn bác Minh hát bằng đôi mắt “ngưỡng mộ”.

Rồi hồ sơ bảo lãnh bác tôi được ra đi. Hai người con trai và anh Minh chung hộ khẩu. Tôi mua quà cho các chị họ nhờ Minh đem dùm. Buồn cười ngày đó tôi nghĩ ở Mỹ chắc không có guốc (!) nên tôi sắm cho các chị, guốc cao gót để mặc áo dài cho đẹp!

2010. Thời gian trôi. Mười mấy năm sau khi tôi move từ Virginia về CA thì gặp lại anh Minh. Khi ấy anh chị đã ly dị. Anh đến CA thường xuyên vì hai con gái duy nhất ở đây. Thu Trang , con gái lớn và Minh Phượng, con gái thứ hai. Mỗi lần anh về, hai cô con gái chăm sóc bố tràn ngập tình yêu thương. Khi tôi gặp lại, anh vẫn như xưa. Vẫn dáng vừa phải, vẫn đôi mắt to và vẫn hiền lành. Nhưng mắt anh có mờ đi. Tôi kinh ngạc khi được biết anh Minh rất “bảnh”. “Bảnh” là vì anh học lại dược của Mỹ. Dường như cũng khoảng ba năm gì đó vì được miễn một số chứng chỉ. “Bảnh” và “tràn đầy ý chí, nghị lực, trách nhiệm” khi anh vẫn đi làm cho đến tuổi về hưu dù mắt mờ dần.

Anh Minh-Chị San- Lan Chi ( tại sinh nhật con của Thu Trang) 2013

Lan Chi -Anh Minh-Bé Thu Trang -2013

Đầy tháng con trai của bé Minh Phượng ( Phượng thứ hai từ trái qua. Hình này toàn “nữ nhi” nên không có anh Minh)

Khoảng 2015, bé Phượng sinh con trai đầu lòng. Gặp anh, tôi hỏi ” Anh nhìn thấy được em rõ không?” Anh cười, nụ cười hiền hòa, lúc nào anh cũng cho tôi một cảm tưởng về một con người của vùng quê thanh bình, chân chất, hiền hòa, không hề nhuốm chút “lưu manh” hoặc “lém lỉnh” của trai Sài Gòn “Không thấy rõ nhưng biết cô vẫn đẹp mà!” . Trời đất ơi, Đỗ Văn Minh mà cũng biết trêu ghẹo ‘”bà chằng” Hoàng Lan Chi như thế đấy.

Đó là lần cuối tôi gặp mặt anh. Rồi tôi sang Úc và không gặp lại. Có lần Minh kể, gia đình ruột của anh ở Úc và anh từng qua “miệt dưới” nhiều lần. Cứ ngỡ có thể tôi sẽ gặp lại anh tại xứ kangourou. Ai dè!

Hôm qua được tin anh mất. Không phải vì ung thư. Anh đã chiến thắng ung thư bao nhiêu năm nay. Nó có tàn phá làm mắt anh mờ nhưng anh vẫn sống bình thản, vẫn hằng năm về CA với con gái, cháu ngoại, vẫn vui vẻ. Chưa bao giờ thấy anh than thở điều gì. Lần này anh bị máu đông ở phổi. Bịnh viện đã cho anh về phòng rehab. Cứ ngỡ như thế là sẽ qua. Ai ngờ anh ra đi.

Tôi yêu anh vì trước nhất ngày xưa anh rất yêu chị họ tôi, người tôi coi là chị, là bạn. Anh yêu chị lắm. Ngày chị ở Mỹ, tôi ở chung nhà, tôi thấy chiều chiều anh hay ra trước sân thẫn thờ. Hỏi, anh nói, nhớ vợ con. Đó cũng là những lúc anh hát và một lần cu Bi của tôi nhìn bác hát bằng đôi mắt “say đắm”.

Tôi yêu anh vì anh rất trọn nghĩa với gia đình và họ hàng vợ. Các bà cô của tôi đều quý mến anh. Khi anh chị chia tay, chúng tôi vẫn coi anh là người nhà và ngược lại. Tôi đoán có lẽ sau này anh cũng y như thế với người vợ sau và gia đình chị ấy.

Tôi yêu anh vì anh tượng trưng cho mẫu người đàn ông “tử tế’ thời tôi: đứng đắn, đàng hoàng, con nhà nề nếp gia giáo. Yêu ai thì chỉ lặng lẽ theo sau làm “cái đuôi”. Không bao giờ sàm sỡ.

Tôi yêu anh vì dường như anh không hề rượu chè, cờ bạc gì cả. Mẫu người cũng hiếm có.

Anh hơn tôi bốn tuổi. Thôi thì coi như cũng là “thọ”. Nhất là anh đã chiến thắng ung thư.

Anh Minh ơi, em Giao cầu chúc anh yên nghỉ. Anh đã sống một đời trọn vẹn cho gia đình lớn và cả gia đình nhỏ. Thế là đủ anh nhỉ, ông anh rể họ hiền nhất đời của em Giao.

Hoàng Lan Chi

(8/2021)

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Người Anh Rể Họ Hiền Nhất Trên Đờ i – QG gửi các anh chị em trong họ chú ng ta (Đinh, Hà, Lại…)

Khanh Vũ- Các loại phân bón- Bài hay hữu ích cho người mới trồng July 27, 2021

Hoàng Lan Chi viết: Khanh Vu là cao thủ trồng hoa đã viết bài này rất hay. Tôi save lại làm tài liệu. Khanh làm table rõ ràng, dễ hiểu cho người mới trồng

Khanh Vu

thường trồng bare root như hồng 1-2 tháng đầu mình chỉ nên dùng phân bột. Sau khi cây có cành mới và lá non, mình mới từ từ dùng phân hạt. Cây con cũng vậy, sau khi mà mầm đã rụng và cũng có trên 7 lá, thân cứng cáp mình mới dùng phân hạt

N –

Nitrogen – chỉ số đầu tiên bên trái – giúp cho cây mọc lá. Rau cải cần nhiều chất này

P – Phosphorus – chỉ số chính giữa – giúp cho cây phát triển rễ và ra hoa. Nếu mình muốn cây ra hoa, tìm loại phân có số giữa cao hơn hai số kia

K – Potassium – chỉ số cuối bên phải. Chất này giúp cho thân cây khỏe mạnh, cứng cáp và chống bệnh. Nó cũng giúp cho cây đậu quả và có vị chua/ngọt

Khanh Vu superthrive tương tự như vitamin B1 nhưng tốt hơn. Mình thường dùng tưới cho cây khi cây không được khỏe hay rễ yếu. Cũng thường hay dùng bón cho cây con. Còn bone meal có calcium và potassium. Mình dùng khi trồng cây có củ (bulb) như tulip hay thược dược. Cũng có thể bón co cây ăn trái. còn epsom salt giủp cho cây hấp thụ dinh dưỡng trong đất nhanh hơn. Thường mình dùng 2tsp mỗi gallon nước tưới mỗi tháng

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Khanh Vũ- Các loại phân bón- Bài hay hữu ích cho người mới trồng July 27, 2021