§ Phạm Thị Nhung-Trầu Cau Trong Đời Sống Văn Hóa Dân Tộc
§ Phạm Thị Nhung-Chinh-Phụ Ngâm Vấn Đề Chiến Tranh Và Ý Thác Ngụ Của Tác Giả
§ Phạm Thị Nhung-Dẫn Vào Thế Giới Ca Dao
§ Phạm Thị Nhung-Những Hình Thức Nghệ Thuật Trong Ca Dao
§ Phạm Thị Nhung-Trầu Cau Trong Đời Sống Văn Hóa Dân Tộc
§ Phạm Thị Nhung-Chinh-Phụ Ngâm Vấn Đề Chiến Tranh Và Ý Thác Ngụ Của Tác Giả
§ Phạm Thị Nhung-Dẫn Vào Thế Giới Ca Dao
§ Phạm Thị Nhung-Những Hình Thức Nghệ Thuật Trong Ca Dao
PHỤ LỤC BÀI ÂM NHẠC VỀ NGUYỄN VĂN ĐÔNG
§ Anh Ra Đi Mùa Thu- March 2018
§ Kỷ Niệm với Nguyễn Văn Đông kỳ 5- March 14, 2018
§ Kỷ Niệm với Nguyễn Văn Đông- Kỳ 1- Mấy Dặm Sơn Khê- March 4, 201 8
Tưởng Nhớ Ns Nguyễn Văn Đông – Feb 26, 2018
§ Ca Sĩ Tâm Đoan với chương trình live stream tưởng nhớ nhạc sĩ Ng uyễn Văn Đông- March 3, 2018
§ Thúy Vy: Nói về người anh khả kính: Nguyễn Văn Đông- March 4, 2018
§ Phan Nhật Nam -Tưởng nhớ Nguyễn Văn Đông – Mưa vẫn bay g iăng trên chiều quê hương -March 6, 2018
§ Nguyễn Quốc Đống- Tưởng Niệm Nguyễn Văn Đông -March 5, 2018
§ Bài cũ- Du Tử Lê- Binh Nghiệp và Nhạc Nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông -March 2, 2018
§ Thúy Nga- Những tình khúc bất hủ Nguyễn Văn Đông -Volume 3-M arch 1,2018
§ Vũ Khanh-Chút Lòng Tưởng Nhớ- Feb 28, 2018
§ Tưởng Nhớ Ns Nguyễn Văn Đông – Feb 26, 2018
§ Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Đông với Hà Thanh, Thanh Tuyền, Giao Linh
( http://hoanglanchi.com/?p=674 )
§ Hà Thanh với Nguyễn Văn Đông – Phần 1 ( http://hoanglanchi.com/?p=158 )
§ Người lính trong nhạc Nguyễn Văn Ðông
§ Hai Người Tôi Muốn Gặp Bây Giờ ( http://hoanglanchi.com/?p=7802)
§ Nghe Sắc Hoa Mầu Nhớ -Lệ Thanh-ThanhThuý-PhượngVũ DuyTrác-TâmĐoanPhươngDungDuyKhánhMạnhHùng
§ Cô Nữ Sinh Gia Long của Nhạc Sĩ Phượng Linh
§
§ Nhạc Nguyễn Văn Đông -Cô NữSinh Gia Long -Diệu Thanh và Chế Linh ca
LINK CÁC BÀI PHỎNG VẤN
§ Phỏng vấn Bs Nha Khoa Chu văn Cương-UCV Dân Biểu Texas KV 149
Hành trình “Viễn Khúc Việt Nam ”(Paris by night số 77) : từ sáng tác đến đạo nhạc
Phỏng vấn Richard Botkin, tác giả “Ride The Thunder”
Tâm Tình Với Hai “Hoa Hậu Việt Báo” Khôi An-Phương Hoa
§ Nhạc sĩ Trường Sa-Xin Còn Gọi Tên Nhau- 2014
Vũ Đức Nghiêm gọi “yêu dấu” cho người tình một thuở và cả người tình muôn thuở
Tâm Tình với Ts Phan Quang Trọng, CĐ San Antonio 10/2015
§ Châu Thụy với tác phẩm Vực Xoáy
§ Mặt Trận Đại Học-Bạch Diện Thư Sinh (Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo)
Saigon Muôn Năm Cũ -Lê Anh Kiệt với Mặt trận tình báo
Trò Chuyện với Lan Chi -Với Ca Nhạc Sĩ Phượng Vũ
Hội Quốc Tế Y Sĩ trao giải thưởng văn học Melbourne 2014
§ Trò Chuyện với nhà văn Trường Sơn Lê Xuân Nhị
§ Saigon Muôn Năm Cũ-Bs Bùi Xuân Cảnh kể về ĐH NLS thời VNCH, thời Uỷ Ban Khoa Học sau 75..
§ PV Bs Hồ Ngọc Minh-Chuyên Khoa Hiếm Muộn
§ Trò Chuyện với Cựu Đệ Nhất Tham Vụ Sứ Quán VNCH tại Nhật Bản ( 1975)
§
§ Hà Thanh, tiếng hát hoa đào vừa rụng
Với “Một Người Lính Viết Văn” Phan Nhật Nam
§ Sài Gòn Muôn Năm Cũ – Trần Thanh Hiệp Với Sáng Tạo
§ Sài Gòn Muôn Năm Cũ Với Văn Quang
§
§ Dương Như Nguyện với giải nhất International Book Awards 2012
§ Phạm Mỹ Lộc-Hành Trình Về Âm Nhạc Việt
§ Nhớ Về Dòng Suối Âm Thanh Sài Gòn 20 năm Xưa
§ Cựu Giám Đốc VP Định Cư Tị Nạn của CP Hoa Kỳ nói chuyện về định cư tị nạn.
§ Sài Gòn Muôn Năm Cũ: Hồng Vân với Cà Phê Bẫy Ngầm
§ Từ “Tiếng Chim Hót trong bụi Mận Gai” đến “ Con gái sông Hương” Dương Như Nguyện
§ Sài Gòn Muôn Năm Cũ: Kim Vui, Người Phụ Nữ Hấp Dẫn Nhất Việt Nam Thập Niên 60-70
§ Tâm Tình với Thế Hệ Gạch Nối
§ Buồn Vui Nghề Nghiệp Với Diane Hyde
§ Calvin Nguyễn và Bằng Master năm 18tuổi
§ Hướng Đạo Sinh VN với Người Lính
§ Về Một Công Ty Nhận Nhiều Hợp Đồng của Bộ Quốc Phòng HK
§ Đỗ Văn Phúc- Cuối Tầng Địa Ngục
§ Minh Duy với “Bài Ca Chiến Thắng”
§ TS Hà Văn Hải về Liên Minh Đông Dương
§ Jeannie Vianney, giải nhất thời trang Texas 2011
§ NS Nguyễn Văn Đông với Hà Thanh,Thanh Tuyền, Giao Linh
§ Ns Nam Lộc-Phong Trào Nhạc Trẻ
§ Nguyễn Kỳ, điểm hẹn của nữ sinh Sài Gòn
§ Nguyễn Tường Khang 12t và Giải Nhất Hùng Biện
§ NS Nguyên Hà, lớp Sáng Tác Nhạc
§ Vũ Tích Văn và phim “Yes, Yesterday”
§ Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích-Hương Bồ Kết
§ Hà Phương Hoài-Trang E Cadao
Vầng trăng ai sẻ làm đôi
Nửa in Mỹ Quốc, nửa soi Brisbane!
Tuần qua nhiều vui buồn lẫn lộn và có cả những cái cười ra nước mắt.
Cái cười-nước mắt đầu tiên là clip ông TT của Hiệp Chủng Quốc HK đã xả một hơi dài ròn rã khi gặp gỡ hoàng gia Anh! Trước đây, ông cũng từng vài lần "thả bom". Tôi thắc mắc, tại sao bà vợ ông không biết hỏi Bác Sĩ để lấy thuốc cho chồng uống trước khi dự những buổi họp quan trọng? Fans của Dân Chủ thổ tả thì sẽ binh vực cho đó là chuyện bình thường của cơ thể! Thì đúng nhưng người khác đâu có xả bậy bạ như thế. Hãy xem đài Mỹ bình luận và chỉ vài phút đầu, bạn có thể nghe được "tiếng thở dài rất rõ" từ bụng ngài TT Lừa. Thương hại cho Biden đã bị Ó đen sử dụng như một con rối. Biden phải tuân lịnh Ó đen mà quỳ gối mọi lúc, mọi nơi. Biden nhiều bịnh mà không được dưỡng già, phải ra làm bung xung để rồi Hiệp Chủng Quốc HK có một vị Tổng Thống "qua cầu gió bay" ( tôi ám chỉ vụ ông TT Lừa lên cầu thang phi cơ và vấp té mấy lần), một vị TT không trả lời được báo chí mà Tòa Bạch Ốc phải chọn trước câu hỏi. Thật là nhục nhã mà đám media Việt thổ tả như Mai Loan, Hoàng Bách, Việt Linh,Lưu Lệ Ngọc, Đỗ Dzũng, Nguyễn Hoàng Duyên, dường như bị "mù" rồi.
https://www.facebook.com/IngrahamRadio/videos/869810600319541
Cái cười ra nước mắt thứ hai là người quân nhân của quốc gia VNCH mà "hãnh diện" đi dự "Ngày Giỗ Lính" do chính phủ Pháp tổ chức để tưởng nhớ những người lính tử trận trong Đệ Nhất Thế Chiến. Ơ hay, họ tưởng nhớ lính của họ, tức đế quốc Pháp vào thời ấy và cũng là Mẫu Quốc đối với khối Liên Hiệp Pháp. Cho dù lính của họ có cả người gốc Việt thì cũng không nên dự. Những người Việt ấy có thể tình nguyện đi lính "Lê Dương", cũng có thể vì nghèo mà bị bắt buộc. Tôi mắng cho một câu đích đáng. Đã nói, HLC không bao giờ chửi tục, nói dơ nhưng HLC luôn "mắng văn hoa". Copy lại đây " Tuy nhiên, nếu tôi ở Pháp, tôi sẽ viết thư cho Ban Tổ Chức như sau " Cảm ơn lời mời của Ban Tổ Chức nhưng chúng tôi xin mạn phép nhắc lại; nước Pháp đã xâm chiếm và đô hộ nước tôi trong 100 năm. Bao anh hùng của dân tộc chúng tôi đã đổ máu để LẤY LẠI ĐỘC LẬP CHO NƯỚC NHÀ. Những người lính gốc Việt đã bỏ mình trong hàng ngũ quân đội Pháp có thể là tình nguyện và cũng có thể là nghèo, phải đi lính, bị ép buộc. Chúng tôi có thể thương cảm cho thành phần sau nhưng chúng tôi không thể cùng hàng ngũ với thành phần cộng tác với nước Pháp, thuở Pháp còn là một “đế quốc”. Khi tham dự, vô hình chung, chúng tôi đã làm tủi vong linh của Tiếng Bom Sa Điện Phạm Hồng Thái, với chiến khu Hoàng Hoa Thám, với anh thư Cô Giang, Cô Bắc… Cho nên xin Ban Tổ Chức thông cảm. Tương lai: xin không mời những cựu quân nhân VNCH nữa"
Vài người gửi mail đồng tình. Thì có điên mới nghĩ là đi dự không sao vì họ là đi lính chống Đức dùm cho Pháp. Lý luận gì mà "ngu" vậy! Sao không nhớ đến Pháp thời ấy đã xâm lăng rồi cai trị VN suốt 100 năm? Sao không nhớ đến biết bao anh hùng kháng Pháp đã bỏ mình vì hai chữ "độc lập" cho VN? Dường như vài ông khoa bảng của giới Y khoa "rất thích dốt lịch sử" thì phải. Họ hãnh diện là "dân trường Tây", họ hãnh diện là du học Pháp. Với mấy ông này, nếu tôi là diêm vương thì tôi sẽ cho họ xuống tầng địa ngục thứ 10. Tôi cũng sẽ ưu ái cho họ kiếp sau được làm lính "Lê Dương" chiến đấu cho Mẫu Quốc Pháp. Thật là phát chán. Học y khoa, là bác sĩ mà còn suy nghĩ như thế đấy thì bảo sao bọn dốt như xướng ngôn viên của SBTN thổ tả đã chạy giòng chữ sau "Tri ơn chiến sĩ VNCH trong ngày Giỗ Lính tại Pháp"? Lính VNCH nào bỏ mình nơi đất khách quê người ? Ơ hay quốc gia VNCH được thành lập chính thức sau khi được độc lập và đã không tồn tại nữa từ 30/4/1975. Vậy ở đâu ra hả SBTN, hả mấy vị cựu quân nhân VNCH ở Pháp? Suy nghĩ, nói năng, hành động như thế thì bảo sao chúng tôi không cười ra nước mắt?
Chuyện vui vui là nhiều người thích xem chuyện cũ trước 75. Khi xưa tôi hay cắt bài báo giữ làm kỷ niệm và cũng may mắn là trong "cơn điên đốt sách báo đồi trụy của VC" sau 75, tôi không đốt, vẫn giữ và còn mang theo khi đi Mỹ. Trước khi đi, tôi đã thuê người đánh máy lại những bài báo đó. Vì thế bây giờ tôi có thể đăng lại cho bạn trẻ xem. Tất nhiên người cùng thời tôi thì thú vị vì họ gặp lại những hình ảnh, câu nói của một thời họ sống và tất nhiên đó là một thời để nhớ.
Chuyện vui vui nữa là rất nhiều người (có cả trong nước nhé) rất yêu mến và ngưỡng mộ KHG Dương Nguyệt Ánh. Lác đác vài người, có thể là những người trung thành với đảng và cũng có thể là dư luận viên vc có nhiệm vụ "tẩy rửa" các bài viết có thể gây độc cho chế độ. Vài kẻ này chỉ trích là cô DNA chế bom giết người, là không làm gì cho VN mà còn có những tuyên bố chống nhà nước.
Tôi bèn mắng cho. Mắng là sao mấy người ngu vậy. Mấy người đứng ở lập trường mấy người là VC thì đương nhiên phải khác với chúng tôi đứng ở lập trường quốc gia. Copy lại câu tôi mắng mà trong đó câu nặng là (không lẽ là người từ Trường Sơn về thành phố năm 75 nên không biết phép lịch sự quốc tế!):
TRÍCH COMMENT CỦA HLC Ở FACEBOOK TRẢ LỜI CHO DƯ LUẬN VIÊN VC
Xin thưa:
1) Dương Nguyệt Ánh đến Mỹ năm 16t. Ngôn ngữ Việt đã vững. Giòng giõi Dương Khuê, Dương Lâm nên văn học khá. Thích Văn Học Nghệ Thuật và có lẽ luôn trau dồi tiếng Việt
2) Vì tình yêu dân tộc, cô Ánh đã dấn thân hoạt đông sớm. Vì thế, cô và ông xã rành về tình hình VNCS. Vì thế các Tổ Chức Cộng Đồng khắp nơi thường mời cô đến nói chuyện. Cô có lợi điểm: Anh-Việt lưu loát như nhau.
3) Vì hai vợ chồng hạp nhau ở lập trường quốc gia , lý tưởng dân tộc nên tuy 5 con mà cô và ông xã vẫn chu toàn gia đình, tham gia xã hội , cộng đồng
4) Tuy thế, đây là GROUP VĂN CHƯƠNG, topic của tôi là nói về một Dương Nguyệt Ánh thích văn học: thì chúng ta KHÔNG NÊN ĐI QUÁ XA HƠN NỮA.
Lý do: một số vị- ở VNCS- yêu mến chế độ CỘNG SẢN VIỆT NAM và đã có những lời lẽ khó nghe dành cho công dân Mỹ Dương Nguyệt Ánh ( được huy chương Mỹ vì những đóng góp cho quốc gia Mỹ) và người Mỹ gốc Việt quốc gia Dương Nguyệt Ánh ( được cộng đồng người Việt quốc gia KHÔNG CS yêu mến!). Tại group này, người Việt quốc gia KHÔNG ĐỤNG CHẠM đến người Việt CS thì theo phép lịch sự quốc tế, người Việt CS trong nước hay ngoài ngước cũng KHÔNG NÊN ĐỤNG CHẠM đến lý tưởng của chúng tôi. Đừng để người Việt hải ngoại đánh giá " người trong nước từ rừng Trường Sơn ra năm 1975 nên không biết phép lịch sự"! Tôi quen nhiều em/cháu ở Sài Gòn RẤT CÓ GIÁO DỤC- RẤT VĂN MINH -LỊCH SỰ!
5) MUỐN TRANH LUẬN VỀ CHÍNH TRỊ: THAM GIA Ở GROUP KHÁC. Thế thôi.
Chả hiểu dư luận viên ít học có hiểu được kiểu "mắng cao cấp" của tôi không nhỉ? Tôi không chửi tục, nói dơ. Tôi mắng văn hoa, mắng cao cấp mà "rất đau". Dân Bắc Kỳ 54 mà lại! Phải, tôi thách dư luận viên vc phản bác được lý luận trên. Ơ hay, CÔNG DÂN MỸ DƯƠNG NGUYỆT ÁNH thì…, NGƯỜI VIỆT QG KHÔNG CS DƯƠNG NGUYỆT ÁNH thì…! Cô Dương Nguyệt Ánh đâu phải là made in VNCS đâu mà "tụi bây" ghi comment đòi cô ấy đóng góp cho xã hội VNCS! Nói gì mà "ngu" vậy. Ăn gì mà "ngu" thế. Phải không!
Thôi cuối tuần nói chuyện vui. Coi như "happy ending" cho tạp ghi. Brisbane đang cuối xuân và hoa lá vẫn tưng bừng nhưng tuần qua mưa và bão rớt. Gió thì năm nào cũng lồng lộng nên hoa bị tơi tả. Cái số của tôi không ưa mưa, chẳng ưa nắng, ghét cả gió mà toàn ở Rừng Gió! Nào là Rừng Gió Virginia đến Rừng gió Santa Anna và bây giờ Rừng Gió Brisbane. Hôm qua gió làm cây anh đào hai màu của tôi té cái đùng. Trồng chậu khá lớn mà bị vậy đó. Có thể do anh đào cao quá và đang trĩu trịt quả chăng? Cây Ngọc Lan đang ra nhiều nụ và tôi phải "bồng em" vào nhà để trốn gió. Hoa petunia thì tả tơi còn đâu hàng hoa tím bên hàng dậu trắng.
Bên hông nhà, tôi đã set up một khu mini rose garde nhưng gió lộng quá lại phải di tản. Cuối cùng sau khi suy nghĩ tôi mua hai lattices để chắn bớt gió. Nhìn lattice tôi nảy ra tư tưởng "treo một ánh trăng vàng" ở đó. Tôi nhớ đến hai câu thơ hay tuyệt " Vầng trăng ai sẻ làm đôi, Nửa in gối chiếc nửa soi dậm trường". Tôi đã "nhại" ra thế này:
Vầng trăng ai sẻ làm đôi
Nửa in Mỹ Quốc, nửa soi Brisbane!
Tôi nhờ cô em dịch vì tôi sẽ viết một bài Anh văn. Cổ viết " chỉ có thể dịch như vầy thôi vì khó dịch lắm: It is said the moon is divided in two halves. One is leaning over to the USA, and the other half to Brisbane. At least, that’s how I believe so".
Tôi bật cười. Chà, bây giờ nhờ các cao thủ khác dịch hộ xem nào. Dịch xong phải hỏi Mỹ con, Mỹ già nào đó xem họ có hiểu nghĩa không đã nhé!
Tôi dịch như vầy chắc là "zịch zật" quá (!)
Who split the moon in two halves
Half on my lover’s bed in America
Half mast on my bed in Brisbane
Both of us stay up all night
Đây, nơi dự định treo anh trăng vàng. Hơi tối vì ánh sáng không tới.
Góc hoa mới làm. Tôi sẽ đặt thêm Tượng Phật Bà ở đây
Còn đây là lưới hoa màu tím ở sân trước với 3 lá cờ tượng trưng cho 3 quốc tịch của tôi. Cờ vàng do ông Cựu Chủ Tịch Tổng Hội Cựu Quân Nhân Úc Châu, Huỳnh Bá Phụng, thân hành đến tận nhà tặng cho HLC đó!
Cờ Hoa Kỳ và cờ vàng do cậu em rất đáng yêu, Trí Nguyễn, ở Mỹ gửi quà cho "chị Hai". Em Trí gửi một lô cờ vàng và Mỹ trong đó có hai lá thật to và đặc biệt lá cờ Mỹ rất đẹp vì là thêu. Tôi nhắn em "Chắc phải đợi chị Hai trúng vé số, mua nhà ở Mỹ thì mới treo được lá cờ to đùng này em ạ. Hiện giờ chị Hai chỉ có thể treo ba lá cờ xinh xinh như thế này mà thôi".
Cuối cùng ngọc lan yêu dấu với lá xanh nõn và rất nhiều nụ hứa hẹn một ngày xuân thơm ngát:
Chả hiểu HLC chăm ra sao mà cây thì còn lùn nhưng lá thì to, xanh nõn nà. Mua cây hồi tháng bẩy, còn baby. Nay nàng đã lớn ba tháng, nàng chuẩn bị khai hoa mà nàng cao chỉ có một mét. Bề ngang cành lá chắc hơn một mét. Chả có cây nào giống cây của HLC cả!
Hoàng Lan Chi
11/221
Đăng ở Facebook Hoàng Lan Chi cuối tháng 10/2021
DƯƠNG NGUYỆT ÁNH, EM LÀ MỘT "TRI KỶ" CỦA CHỊ HAI ĐÓ
Tối qua tôi text than thở với Trọng " Người tình đầu tiên của thuở sinh viên chết. Người bạn già tri kỷ mười năm qua cũng chết. Mỗi khi nghe nhạc hay viết về nhạc, chị lại nhớ anh ấy. Thấy não lòng."
Quả vậy. "Người bạn già" của tôi rất thành thạo về nhạc, về giới ca sĩ. Cần nghe thâm cung bí sử của ca sĩ bây giờ tôi cứ gọi anh là được nghe. Chúng tôi thân nhau nhưng không hề có gì. Thậm chí tết, tôi còn để voice message kể lể là " Em đang nhớ T quá. Tại vì dù sao T cũng là người đầu tiên hôn em. Ngày xưa T dễ thương với em lắm. T không chơi với ai và rất ít đi học. Hầu như T chỉ chơi có mình em. T nhẹ nhàng dịu dàng. Khi qua Mỹ gặp lại, qua điện thọai T vẫn vậy. T vẫn thủ thỉ " QG ơi"" Anh bạn già lại an ủi tôi. Đó có thể xem là một người bạn dạng "tri kỷ".
Tôi mới viết bài tạp ghi " Xưa ghét trời mưa, bây giờ vẫn ghét". Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh mail hỏi "Chị Hai ơi, Em thích mấy câu cuối này, của chị Hai hở? Đây: Ừ thì thôi, con đường đầy đá cuội. Cứa chân người và nát cả tim tôi. Thì ta hãy trở về ngày tháng cũ. Kể chuyện xưa và kỷ niệm một thời"
Tôi trả lời " Em tinh ý thật. Đó là 2 câu trong một bài thơ của chị Hai và chị hai thêm 2 câu khác cho phù hợp với bài"
Dương Nguyệt Ánh có thể là một tri kỷ khác của tôi. Em thích xem tạp ghi của tôi và thường cho ý kiến hay hỏi gì đó. Đấy, em nhận ra mấy câu này "quen quen". Vả em cẩn thận hỏi tôi " của chị hai hở"!
Có gì đâu, mấy năm xưa, em cũng đã từng đọc bài thơ ấy của tôi. Tôi bèn đi tìm bài thơ cũ và gửi lại cho em.
Tôi viết bài thơ này vào năm 2012. "Người bạn già" thích câu sau "Tạ nhau chưa sao tình vẫn còn ngôi?". Ừ nhỉ khi đã tạ tình là tình "phôi pha". Nếu tình vẫn còn "ngôi" thì phải chăng "tạ" chỉ là "một phút dối lòng"?
Quả là thú vị vì có một người tài ba trong khoa học mà lại thích thơ, nhớ được thơ "chị Hai"! 9 năm chứ ít ỏi gì.
Dương Nguyệt Ánh, em cũng là một tri kỷ của "chị Hai" đó.
Hoàng Lan Chi- viết vào 8/2012
TẠ TÌNH
Con đường trăng của những ngày khô cạn
Lấp loáng buồn rũ vài nhánh tre thưa
Em bước vội như hoàng hôn đang vội
Tiễn người về giòng nước mắt đong đưa
***
Ừ thì thôi con đường đầy đá cuội
Cứa chân em và nát cả gót anh
Yêu như thế quả là đầy khổ lụy
Tạ tình thôi, chiều đã rũ qua mành
**********
Và sớm mai, cà phê không vừa ngọt
Thiếu môi em, giọt đắng lịm bờ môi
Ngoài hiên cửa, nghe nắng cười lảnh lót
Tạ nhau chưa sao tình vẫn còn ngôi?
Ngày xưa Hoàng Thị
TUỔI TRẺ LÀM DÁNG
Hoàng Lan Chi viết: cuối tuần nghe " Ngày Xưa Hoàng Thị" nhé bà con cô bác. Đây cũng là một truyện ngắn ở Tiếng Vang, bút hiệu Phượng Quỳnh. Bảo đảm thời xưa đa số học trò đều là thi sĩ để làm dáng không thôi.
Tuổi trẻ thì thường hay làm dáng! Điều đó đáng yêu hơn đáng trách vì chính cái làm dáng đó khiến tuổi trẻ trở nên dễ thương hơn, quyến rũ hơn. Có nhiều hình thức làm dáng và mỗi người có một lối làm dáng riêng. Người thích làm dáng cho tâm hồn, người thích làm dáng cho thể xác. Ở đây, tôi chỉ xin nói đến một hình thức làm dáng cho tâm hồn của tuổi trẻ: làm thơ.
Vâng, theo ý tôi, làm thơ chỉ là một hình thức làm dáng cho tâm hồn của tuổi trẻ. Có thể có nhiều vị không đồng ý với tôi nhưng “phang phang” quý vị có ý kiến của quý vị, tôi có ý kiến của tôi quý vị hãy để tôi phát biểu cái đã. Còn ý kiến của ai đúng thì hạ hồi phân giải nhưng chắc quý vị đung đúng hơn tôi! Thật vậy, làm thơ chính là một hình thức làm dáng cho tâm hồn của tuổi trẻ ngoại trừ những bài thơ tuy rất dễ thương nhưng còn nồng mùi babilac của quý vị thi sĩ nhi đồng, lứa tuổi choai choai tức tuổi ô mai, mận, mơ, đào, táo, ổi, đu đủ, sầu riêng v..v và v.v. Tuổi vào yêu thường làm thơ không phải vì cảm hứng, thấy lòng rung động thật sự mà là làm chơi chơi, làm cho vui. Tất nhiên cũng có trường hợp “exception” vì như một anh bạn tôi đã nói “Một người con trai cộng với một người con gái thành một thi sĩ ” do đó khi yêu nhau người ta trở thành thi sĩ là thường. Còn thì đa số làm thơ là để làm dáng để chứng tỏ ta đây cũng thơ thẩn bay bướm lắm cơ chứ chẳng vừa đâu! Tâm hồn ta đâu đến nỗi khô khan và trống rỗng như một con số không to tướng.
Chính vì thế mà làm thơ cũng có “mốt” có “miếc” hẳn hòi chẳng khác gì mốt quần mốt áo mốt giày mốt dép. Chẳng hạn như ngày xưa còn có những cảnh thật là thơ mộng như:
Em ngồi bên song cửa
Anh đứng dựa tường hoa
Nhìn nhau và lệ ứa
Một ngày một cách xa
(thơ Lưu Trọng Lư)
Bây giờ thì sức mấy. Anh tán nhanh như chớp, tấn công lẹ như xe tăng (thời buổi này mà) em có chịu OK ngay đi, bằng không để anh đi tán cô khác. Thời giờ đâu mà ngày ngày đứng dựa tường hoa, nhìn em mà lệ ứa cơ chứ. Ngôn ngữ trong thơ cũng thay đổi liền liền. Ngày xưa thì thiếp với chàng, ta với nàng:
Quê nàng xa lắm tận phương Đông
Mãi xóm bình minh dậy lửa hồng
Vóc liễu y thường hoa phất phới
Trùng dương ngàn dặm nhớ mênh mông
Thơ Vũ Hoàng Chương
Bây giờ thì anh em, tao mày. Bởi thơ cũng có mốt như quần áo nên khi có một tên nào đó tung ra mốt mới lạ nào, lập tức thiên hạ ùn ùn bắt chước ngay (Thiên hạ ở đây phải hiểu là quý vị thi sĩ nửa mùa).
Chẳng hạn như hồi xưa, Vũ Thành xuất hiện với những bài thơ nho nhỏ rất dễ thương trong tập thơ mang tên Người yêu áo tím. Thế là quý vị thi sởi tuổi ô mai, sầu riêng… bắt chước ngay lập tức. Con gái thì “em chỉ yêu hoa màu tím” con trai thì “hỡi người em gái áo tím”. Thơ xuất hiện trên khắp các mặt báo đều ca tụng mầu tím, mang mầu tím trông thấy bà ngoại! Mầu gì mà tối om om! Hồi ấy có cả một phong trào yêu mầu tím kia mà. Nhiều cô cậu cóc có yêu mầu tím tí nào mà thấy thiên hạ ca tụng cũng ra bộ ta đây là người yêu mầu tím rồi làm thơ ca tụng cứ tím cả cuộc đời, ớn thấy mồ.
Rồi sau đó, Lệ Khánh xuất hiện với tập thơ "Em là gái trời bắt xấu", gây rung động trong làng thơ. Và các nữ thi sởi lập tức bắt chước ngay gây thành một phong trào thơ than thở em là gái trời bắt xấu. Có cô đẹp thấy bà nội, cô đá kép liền liền mà dám làm thơ “em là gái trời bắt xí nên người ta hổng thương em, người ta bỏ em đi lấy dzợ”. Có cô xinh thấy bà ngoại mà cũng “cuộc đời em cô đơn và đầy rẫy trái ngang vì trót là người con gái trời bắt xí”. Ố thôi, thơ các cô lúc bấy giờ toàn như thế cả đến nỗi người ta có cảm tưởng các nữ thi sĩ choai choai của An Nam đều là người xí hết. Rồi khi cuộc chiến bắt đầu lan rộng, quý vị con trai:
Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt
Xếp bút nghiên theo việc súng gươm
Lần lượt “hàng hàng lớp lớp” ra đi làm bổn phận người dân lận tức có một phong trào thơ kiểu “Anh đi em ở lại nhà” “Anh tiền tuyến em hậu phương” hoặc “Chàng đi theo nước” “Người yêu lính chiến” v.v.
Ấy, Cũng chỉ vì làm thơ là một hình thức làm dáng cho tâm hồn của tuổi trẻ nên mới xảy ra sự kiện bắt chước tạo thành từng phong trào thơ như thế. Ngoài ra còn xảy ra biết bao nhiêu cảnh tượng tiếu lâm khác. Chẳng hạn có một cô bé nọ, nhằm ngày mẹ đi hốt hụi, cô phải ra trông coi cửa hàng… bán nước mắm. Ối giời đất ơi, giữa những chai, tỉn nước mắm đủ kiểu, đủ hiệu hôi như cái gì ý mà cô bé dám đặt bút viết những câu thơ sực nức hương hoa:
Em thấy tình yêu trong ánh mắt
Thơm mùi hoa bưởi ngát hương cau
Hoặc có một cậu bé, nhằm ngày chủ nhật ông bố lôi ra bắt sửa cái xe hư. Mình cởi trần trùng trục mồ hôi ra nhễ nhãi, tay nện chan chát, tay gõ leng keng mà mồm cậu bé thì lẩm bẩm làm thơ:
Có phải nơi đây chốn đào nguyên
Suối reo róc rách nhạc êm đềm
Chim muông ca hót đùa ríu rít
Thấp thoáng xiêm y vũ nghê thường!
Nói chi đâu xa! Ngay chính … tác giả đây cũng có một thời quê cùng mình như rứa. Ngày ấy, ngày bộ Giáo dục cho học sinh nghỉ ba ngày vì bão Lucie gì đó thổi qua Saigon. Được nghỉ ở nhà không thèm lấy bài ra học chỉ lo làm thơ. Rồi thì giữa lúc mưa bão sấm chớp đùng đùng “cô nhỏ” trùm hai ba lớp chăn mà còn lạnh run, thò tay ra viết:
Anh ạ trời Saigon giờ nắng quá!
Anh không về để che nón cho em
Ghét anh ghê! em giận cho mà xem
Tại không anh rám má hồng em nhỏ
Xạo Xạo quá chừng.
Chẳng mấy thuở Saigon giông bão mưa gì sụt sùi mà dám viết Trời Saigon giờ nắng quá. Rồi ngày ấy còn bé tí làm quái gì có “anh” nào mà làm nũng bắt cu cậu về cho nón cho đi học. Xạo, xạo ke, xạo quá chừng chừng!
Những chính những cái xạo đó đã làm cho tuổi trẻ có một cái gì dễ thương, quyến rũ lạ lùng. Và dù sao thì những vần thơ “xào xạo” ấy cũng đã trang điểm cho tâm hồn của tuổi trẻ trở nên duyên dáng hơn, ướt át hơn, mơ mộng hơn, lãng mạn hơn.
Mà mơ mộng, lãng mạn bao giờ cũng đẹp cả
Chỉ thực tế mới chua xót, phũ phàng thôi!