Trần Thanh Hiệp-Để trả Nhất Linh Nguyễn Tường Tam về cho Lịch Sử

LGT: Đây là một bài thuộc loại “văn học”. Bài viết đã lâu, in trong sách, xuất bản ở Cali. Hoàng Lan Chi lưu trữ trong web site Hoàng Lan Chi vì nhận thấy bài viết có nhiều điểm mà HLC đồng ý. LS Trần Thanh Hiệp, như thường lệ, HLC nhận thấy ông viết rất “chắc”. Lý luận của ông có “cơ sở’ nghĩa là hợp lý. LS TTH nhận định Nhất Linh NTT khi đặt vào đúng hoàn cảnh của 1963, không phải của 2003 hay 2013. Nhất Linh NTT, cuộc đời còn nhiều khoảng tối mà sự soi rọi không dễ dàng vì ông không để lại hồi ký. Thế hệ sau, con cháu ông và cả hậu duệ Tự Lực Văn Đoàn, không ai có đủ tài để gỡ vài mảnh màn tối phủ quanh ông. Dựa vào tiểu sử, vào bối cảnh lịch sử của 1930, 1945, 1954 và 1963, LS Trần thanh Hiệp đã cho rằng cái chết của Nhất Linh, có thể đi theo hai logic đặc biệt và không theo logic chính trị thông thường. Cuối cùng, LS Trần Thanh Hiệp kết luận: “Phong thái lẫm liệt ấy hiếm thấy trong lịch sử Việt Nam hiện đại. Người Việt Nam có thể tự hào đã có một nhân vật Nhất Linh Nguyễn Tường Tam trong lịch sử”.

Hoàng Lan Chi rất đồng ý với câu kết của LS Trần Thanh Hiệp về Nhất Linh NTT.

Continue reading

Posted in Trần Thanh Hiệp | Tagged | Comments Off on Trần Thanh Hiệp-Để trả Nhất Linh Nguyễn Tường Tam về cho Lịch Sử

Chủ Nhật tìm Ngũ Cung để thơm ngát Hương Ngọc Lan

Chủ Nhật tìm Ngũ Cung để thơm ngát Hương Ngọc Lan

Một- Ngũ Cung

Một người bạn hỏi tôi về Ngũ Cung. Tôi tóm tắt với anh là “Ngũ cung coi như chỉ có 5 notes. 2 notes cao của Tây Phương không được dùng. 5 notes còn lại nghe êm dịu, ngọt ngào”. 2 notes mà Phương Đông ít dùng là Fa và Si.

Thật tình về Ngũ Cung, tôi chỉ nhớ được như thế. Tôi đi tìm chương trình của Vĩnh Lạc nói về Ngũ Cung. Phải nói rằng nghe Vĩnh Lạc nói chuyện thì rất thích. Người gì mà nói năng cứ như nước chẩy hoa trôi. Kiến thức của Vĩnh Lạc đáng cho nhiều người nghiêng mình nhất là “Chữ và Nghĩa”.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged , | Comments Off on Chủ Nhật tìm Ngũ Cung để thơm ngát Hương Ngọc Lan

Hoàng Ngọc An- Đành Phải Nói- Tai Nạn với Reply All

Đành Phải Nói

Tai Nạn với Reply All

Thời buổi net hiện nay, mail là một phương tiện giao thiệp tiện lợi. Mọi tin tức, hình ảnh, quan điểm… đều được gửi cho bạn bè qua mails rất tiện lợi. Tuy vậy có một số vị còn hơi “lãng đãng” về việc sử dụng các “option” của mails. Đây là một tai nạn với Reply All.

Để vấn đề dễ dàng tôi xin tạm đặt tên Hoa là một sender còn Hùng là một receiver nhé.

Trường hợp một:

Hoa gửi cho một nhóm bạn (Hoa để họ ở To) và cho Hùng xem ké (Hoa để Hùng ở bcc). Khi nhận mail từ Hoa thì Hùng phải cẩn thận nhìn lại để xác định mình ở To hay bcc. Nếu thấy mình ở bcc thì chỉ click nút Reply tức là trả lời cho một mình Hoa mà thôi.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off on Hoàng Ngọc An- Đành Phải Nói- Tai Nạn với Reply All

Chân Lý Bên Này Pyrenee’

Kiêu Kiêu

Ai có quyền kiêu nhỉ?

Tôi nghĩ có nhiều người chứ nhỉ nếu hiểu rằng kiêu là hãnh diện cái mình có. Còn nếu hiểu kiêu là tự cho mình tài giỏi rồi khinh người khác thì số kiêu này chỉ rơi vào những người “thần kinh”.

Những người có tài thật thì có phải là họ tự cho mình tài không? Tôi không nghĩ thế. VD nhạc sĩ danh tiếng thì là họ có tài thật chứ đâu phải họ tự cho. Vì có tài thật nên đôi lúc họ có vẻ hơi lên mặt một tí thì có sao đâu? Cô hoa hậu xinh đẹp thỉnh thoảng vênh mặt một tí có sao đâu? Ơ nhìn trẻ con thì cũng đủ biết trời sinh ra “nhân chi sơ tính bổn kiêu” cơ mà. Này nhé, cứ xem mấy cô bé con xinh xinh thì đủ biết. Cái mặt thì cứ vác lên, đi đứng thì xoè áo đầm điệu hạnh. Còn mấy cô bé xâu xấu mà không ai vồn vã, nựng nịu thì có bao giờ vênh mặt đâu cơ chứ? Đấy, suy từ trẻ con ra thì sẽ thấy người lớn khi có chút tài năng hay nhan sắc gì đó thì thế nào cũng hơi kiêu kiêu là phải đạo lắm rồi!

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Chân Lý Bên Này Pyrenee’

Vụn Vặt Tháng Bẩy-Đọc Và Viết Thơ!

Nam Cali mấy hôm nay bỗng trở lạnh nhiều vào sáng sớm và đêm khuya. Có hôm lại mưa đêm nữa. Sài Gòn mưa nắng hai mùa làm tôi sợ mưa nhưng mưa đêm thì thú vị. Nghe tiếng mưa tí tách ngoài cửa sổ thật dễ chịu. Một người bạn còn nói rằng mỗi khi trời mưa thì Mỹ giống Sài Gòn quá!
Khi tiết trời se lạnh thì dễ cho người ta có hứng viết thơ. Tôi không thích thơ, dù là đọc hay viết và chỉ thỉnh thoảng mới “đụng” đến nàng thơ. Nói cho chính xác thì tôi không thích kể từ khi ra hải ngoại. Lý do là sau này nhiều thi sĩ quá. Cứ như lá mùa thu ấy thôi. Người người làm thơ, nhà nhà in thơ. Trong lúc mình đang long đong, đang vất vả kiếm sống hay đang “bực bội” “cáu sườn” với việt gian mà phải đọc thơ thì trời ơi là một cực hình. Không chỉ thơ mà nhạc nữa kia. Tôi chỉ dành thì giờ thưởng thức những thứ ấy khi không âu lo một chuyện gì đó, tinh thần thoải mái. Cũng như hoạ hoằn lắm tôi mới nổi hứng lăng quăng vài câu thơ.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Vụn Vặt Tháng Bẩy-Đọc Và Viết Thơ!

Chia Sẻ Kỳ 2-Lê Hữu-Bạn Thật Bạn Giả

Giới thiệu mục mới: Bút Tre hân hạnh giới thiệu mục mới: Chia Sẻ do cô Hoàng Lan Chi phụ trách. Nội dung là chia sẻ những gì mà chúng ta “rút kinh nghiệm” được từ chính bản thân mình hay có khi chỉ là kinh nghiệm của người khác chia cho ta như rót nước từ ly lớn sang ly nhỏ. Mục này hân hoan đón nhận mọi chia sẻ từ độc giả. Xin gửi những suy nghĩ của bạn để chia sẻ kinh nghiệm của mình trong cuộc sống về: hoanglanchi

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged , | Comments Off on Chia Sẻ Kỳ 2-Lê Hữu-Bạn Thật Bạn Giả

PV Hoạ Sĩ Vũ Thái Hoà- Pháp

Trò Chuyện với Lan Chi

LGT: Trò Chuyện với Lan Chi kỳ này xin giới thiệu Họa Sĩ Vũ Thái Hòa từ Pháp. Ông từng được Cơ Quan Văn Hóa Khoa Học Quốc Tế UNESCO trao tặng Huy Chương Hội Họa Picasso – Miró (UNESCO) 1987.

Continue reading

Posted in Phỏng Vấn | Tagged | Comments Off on PV Hoạ Sĩ Vũ Thái Hoà- Pháp

DC có gì lạ không em

DC Có Gì Mới?

Hoàng Lan Chi

Cali và Houston là hai tiểu bang đông người Việt nhất Hoa Kỳ. Virginia tuy ít hơn nhưng cái “lợi điểm” là vùng “thủ đô” nên “có vẻ” được ưu ái và được chú ý. Thật ra thủ đô là Dc thế nhưng DC là một “tên” chả giống ai. “Hắn”, DC, thủ đô, không thuộc một tiểu bang nào cả và “hắn” nằm giữa Virginia với Maryland. Virginia trội hơn Maryland nhiều khoản nên cư dân thuộc loại “cựu chính khách”, cựu tướng lãnh VNCH, các “thức giả” ngày xưa có vẻ tề tựu ở Virginia nhiều. Khi nói đến cộng đồng ba vùng Virginia, Maryland và DC thì có vẻ, lại có vẻ (!) DC được dùng nhiều. Ra cái điều “thủ đô”, chắc vậy.

Vậy thì DC sắp tới có gì mới?

“Mới” có ý nghĩa với người này và không với người kia. Vậy ở đây nếu mới là với những người thích báo chí. Lý do, nguyệt san Bút Tre sẽ có mặt tại Virginia, Dc và Maryland.

Thời buổi net hiện giờ, báo in từ từ chết. Báo Mỹ cũng chết, nói gì đến báo Việt. Số người đọc báo net càng ngày càng nhiều. Thế nhưng quả là một điều hơi lạ khi Bút Tre vẫn sống và còn sống mạnh hơn. Báo càng ngày càng dày, càng phong phú nhiều mục và nhiều người cộng tác. Đương nhiên quảng cáo cũng nhiều hơn thì mới “cover” được đủ thứ chi phí. Tờ báo khá đẹp, trình bày trang nhã và hình thức cũng được chăm sóc. Hình thức ở đây là tôi ám chỉ Bút Tre có người “edit” bài vở đàng hoàng chứ không lấy từ net xuống và “copy and paste” để rồi còn đầy lỗi “format”. Gì chứ quý cụ cao niên viết bài đăng net thì hết phân nửa là viết tuỳ tiện bao gồm bỏ dấu tuỳ tiện, dài tuỳ tiện, đặt tựa tuỳ tiện, trích dẫn tuỳ tiện và cả kết luận tuỳ tiện! Vài “cụ” viết đạt yêu cầu là cụ Lão Móc, lão Duyên Lãng Hà Tiến Nhất, lão ông Nguyễn Đạt Thịnh…Mấy vị này ít lỗi format và không quá lê thê. Do đó báo nào chôm chỉa bài của cao niên từ net xuống in trong báo tờ mà không edit thì ối thôi, lỗi format sẽ làm tờ báo mất hẳn giá trị.

Bút Tre có thể coi là một nguyệt san số một ở Arizona. Tôi bắt đầu cộng tác với Bút Tre có lẽ vào năm 2009. Trước đó vài năm, khi phụ trách “media” cho tổ chức BPSOS, tôi đã phỏng vấn chủ nhiệm Mộng Tuyền nhân dịp cô thực hiện một “fundraising” cho quỹ HO đợt 2 của BPSOS được trên 10,000 Mỹ Kim. Từ đó hai cô cháu giữ liên lạc lai rai. Khoảng 2009, Mộng Tuyền đề nghị tôi phụ trách một mục cho Bút Tre. “Có nhuận bút đàng hoàng nghe cô!”. Mộng Tuyền nói vậy với tôi. Sau khi suy nghĩ, tôi chọn lại tên Trò Chuyện với Lan Chi, một chương trình phát thanh của tôi trước đó. Tôi thích chữ Trò Chuyện vì tôi chỉ trò chuyện thôi và giới thiệu “tài năng” với cộng đồng chứ mục đích tôi không hề “bắt bí” ai cả. Tôi nghĩ rằng họ không ứng cử một chức vụ nào và đây cũng không phải là một cuộc họp báo để mà “dí”, mà “bắt bí”.

Năm nay, Mộng Tuyền lại đề nghị tôi phụ trách thêm một mục nhỏ khác. Một mục có ý nghĩa và hướng thượng. Nhận thấy cô cháu gái, vốn là con gái của một vị “H.O”, tốt nghiệp “software engineer” mà rất có lòng với ngôn ngữ văn hoá Việt nên tôi đã đề nghị một cư dân kỳ cựu của VA là Mai Vàng giúp đỡ để phát triển Bút Tre ở Virginia, Dc và Maryland.

Mộng Tuyền trả lời phỏng vấn tại Hội Chợ Tết 2013-Arizona

Mai Vàng là dân hải quân, từng viết báo, làm đài phát thanh, thông thạo VA và quen biết nhiều nên tôi hy vọng anh sẽ giúp Bút Tre phát triển tốt đẹp ở Dc. Bà xã Mai Vàng, cũng một cây viết lách nhưng “mụ ấy” gác bút từ lâu để coi cháu ngoại nên coi bộ khó nhờ vả!

Virginia thì tôi cũng có bác sĩ thú y Bùi Xuân Cảnh, người viết bài rất tếu, dí dỏm, hấp dẫn (chỉ tội bỏ dấu chấm than hơi nhiều và không bao giờ cho các dấu hỏi, chấm than chịu khó ôm chữ đằng trước cả!).

Thật ra, VA-Dc-MD còn rất nhiều “ngoạ hổ tàng long”. Nhất thời tôi chưa nhớ ra và sau nữa với những cây bút kỳ cựu của Việt Nam Cộng Hòa thì tôi không thích lắm, tôi thích “người mới” cơ.

Thôi thì với bài “phèng la” này, hy vọng những “người mới” của DC sẽ hợp tác với Bút Tre để có mục “Thời Sự Eden-Virginia” hay “Bên dòng Potomac” hay “Maryland chiều vàng”!

Hoàng Lan Chi 7/2013

 

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off on DC có gì lạ không em