Trò Chuyện Với Tài Năng, Thật Là Có Lợi

Bây giờ là mùa xuân.

Hoa đang nở ngát trời Cali. Tháng Tư, mùa Quốc Hận đã qua. Dù có vài sóng gió từ những người say sưa đi xin nghị quyết cho Ngày Quốc Hận, còn thì mọi việc vẫn như mọi năm. Những bài viết, hình ảnh được chuyền nhau.

Một nhóm học sinh Úc du lịch Việt  Nam và gửi hình ảnh về cái gọi là “Khu di tích Trại giam tù binh cộng sản ở Phú Quốc” mới được ít lâu thì “Phe Ta” đã trưng đầy đủ hình ảnh thật sự về trại tù vc.  Thật cảm ơn internet. Phe ta sau này làm quen với net càng ngày càng nhiều và tài liệu cũng càng ngày càng dồi dào. Một cái tát vào mặt bạo quyền Hà Nội. Một cái vỗ cho tuổi trẻ hải ngoại, những người vốn khờ dại, nặng tình quê hương nhưng quá ngây thơ trước cộng quyền.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi, Trần Thanh Hiệp | Tagged , | Comments Off on Trò Chuyện Với Tài Năng, Thật Là Có Lợi

Quý Vị Có Biết Vài Quy Tắc Của Mail Không?

Tai nạn mail lại vừa xảy ra cho tôi !

Chuyện thế này: tôi rất bận bịu với nhiều thứ linh tinh nên khi nói chuyện chính thức với một vài người, vd Lan Cúc Đào, về một vấn đề nào đó, thì tôi để Lan hay (Lan, Cúc, Đào)  ở TO.

Đôi khi tôi hay để thêm một hay vài người Trúc-Sơn-Quốc (có liên quan đến vấn đề) cùng xem vấn đề, nhưng 2 nhóm không biết nhau nên tôi để (Trúc-Sơn-Quốc)  ở BCC.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Quý Vị Có Biết Vài Quy Tắc Của Mail Không?

Từ “Cụ già” Văn Quang đến “Cụ già made in France from Vietnam, Trần Thanh Hiệp”

Tháng trước tôi gửi bài phỏng vấn về Sài Gòn muôn năm cũ cho nhà văn Văn Quang. Bình thường cách làm việc của tôi như sau: 1) nếu chưa biết thì tôi nói chuyện cho biết khoảng nửa giờ, 2) sau đó gửi câu hỏi, 3) dựa vào những gì trả lời, tôi soạn thêm câu hỏi. Vài lần mails qua lại thì bản phỏng vấn hoàn tất.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off on Từ “Cụ già” Văn Quang đến “Cụ già made in France from Vietnam, Trần Thanh Hiệp”

Sài Gòn Muôn Năm Cũ Với Văn Quang

LGT: Nhà văn Văn Quang còn ở Sài Gòn và “Lẩm Cẩm Thiên Hạ Sự” của ông vẫn được gửi ra hải ngoại. Trong công việc tìm về quá khứ để giúp người cũ nhìn lại và người mới hiểu thêm, HLC xin mời quý độc giả theo dõi Sài Gòn ngày tháng cũ trong các lãnh vực báo chí văn nghệ qua hồi tưởng của Văn Quang.Vì bận với sách sẽ in nên còn một số câu hỏi, nhà văn Văn Quang xin khất vào dịp tới. Bài trích từ NS Bút Tre số tháng 4/2013

Continue reading

Posted in Phỏng Vấn, Tạp Ghi | Tagged , | Comments Off on Sài Gòn Muôn Năm Cũ Với Văn Quang

Người Việt Ngây Thơ

Mơ!

Hôm qua tôi nhận mail về một “job” ở DC. Thấy mà mê. 184,000/năm. Đây là cái job summary:

The Federal Deposit Insurance Corporation (FDIC) is one of the most respected forces in America’s financial community. Our mission is to maintain stability and public confidence in the nation’s financial system by insuring deposits, examining and supervising financial institutions, and managing receiverships.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Tagged | Comments Off on Người Việt Ngây Thơ

Ông Chú Bắn Súng Cà Nông Không Tới

Người Bắc hay ví thế này “Họ hàng bắn súng cà nông không tới” để ám chỉ họ hàng xa, rất xa.

Trước kia, tôi có một ông chú bắn súng cà nông không tới. Chả là thế này: ông anh của ông lấy cô ruột của tôi, tôi gọi ông đó là Chú thì “phải đạo” lắm rồi. Còn ông, không ai bắt tôi phải thưa là Chú cả nhưng vốn dĩ “con gái Gia Long ngoan nhất nước” (!) nên tôi vẫn gọi ông là chú. Ông là dân Chu Văn An, tôi là dân Gia Long. Khi ông giới thiệu, mọi người cứ thắc mắc Chú cháu thế nào, tôi bảo “Họ hàng bắn súng cà nông không tới!”.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi, Trần Thanh Hiệp | Tagged , | Comments Off on Ông Chú Bắn Súng Cà Nông Không Tới

Người Việt Ngang Ngược

Người Việt Ngang Ngược

Hôm nay là cuối tuần của tôi. Tôi mới bị nhận mail (lại trùng nữa cơ) của bạn hữu về vụ “Thông báo của gia đình Phạm Duy”. Thì có gì lạ đâu, bạn hữu đọc bài của tôi và biết tôi chọn thế đứng gì nên mới gửi bài cho xem.

Đọc xong hai bài, tôi phì cười. Tôi có một chút nghĩ như vầy “Ngang ngược thật. Người ta bảo vệ tác quyền sản phẩm mà ông chứng minh luật này lý nọ để mắng gia đình người ta. Thà là ông phân tích rồi nhẹ nhàng góp ý, theo tôi có lý hơn. Ông chỉ nên khuyên gia đình PD sửa cái thông báo, nêu rõ đối tượng phải trả tác quyền là các trung tâm ca nhạc lớn và các ca sĩ sắp phát hành CD.””
Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Người Việt Ngang Ngược

Hoàng Ngọc An- Đọc, Viết và Nghĩ Ngọng

Bài này trích từ mục “Đành Phải Nói” của NS Diều Hâu-Florida
Tác giả: Hoàng Ngọc An
 
 
Viết Ngọng

Nói ngọng thì ai cũng biết là nói gì rồi, nhưng còn “viết ngọng”?

Tôi không biết tôi có được “đăng ký bản quyền” chữ “Viết ngọng” không nhỉ? Chả là thế này, trong tuần qua chúng tôi có một sự thảo luận nhỏ, trong một nhóm nhỏ, về một vấn đề nhỏ, giữa một cô nhỏ với một thần tượng không nhỏ của cô (!). Hai trong nhóm nhỏ chúng tôi chê cô nhỏ “nói ngọng”. Tôi thì phản đối vì cô nhỏ không hề nói ngọng nhiều. Giả tỉ nếu cô nhỏ nói ngọng nhiều thì bố bảo cô nhỏ cũng chả dám để người khác phỏng vấn. Suốt gần một giờ líu lo, cô nhỏ nói ngọng có lẽ khoảng hai lần. Hy vọng trí nhớ tôi không sai. Có lẽ cô nhỏ này quê Thái Bình và ra Hà Nội hay vào Sài Gòn khoảng mươi, mươi lăm năm? Những người nói ngọng L thành N, khi vào Sài Gòn, họ đã cố gắng và không còn ngọng nữa. Nhưng thỉnh thoảng khi hứng chí nói nhanh môt cái gì đó, họ lại ngọng.

Continue reading

Posted in Tạp Ghi | Comments Off on Hoàng Ngọc An- Đọc, Viết và Nghĩ Ngọng